Showing posts with label Chạy trốn tình yêu. Show all posts
Showing posts with label Chạy trốn tình yêu. Show all posts

Wednesday, December 4, 2013

Có một sự thật chẳng bao giờ em biết

Buổi chiều hôm đó Hạ không biết rằng sau những cái hôn và ôm đó, anh đã khóc…



Hạ đứng lặng bên đường nhìn chiếc xe máy vừa phóng qua mình. Cô gục xuống bên vệ đường. Cô cảm thấy khó thở, cảm thấy tim đau thắt. Có một thứ gì đó cứ òa ập đến trong lòng cô, uất nghẹn và đầy căm hận. Chỉ vài giây thôi cô cũng đủ nhận ra bóng dáng của con người đó. Cô sẽ không thể nào nhầm lẫn được vì hình ảnh của anh khắc sâu vào tâm khảm cô nên dù anh chỉ lướt cô cô, cô cũng sẽ nhận ra.


Nếu là bình thường, Hạ sẽ gọi anh thật lớn vì chỉ thoáng thấy anh cũng làm cho bầu trời của cô trong trẻo lên lạ thường. Nhưng lần này, Hạ không thể cất được tiếng gọi. Có điều gì chặn nơi cổ họng và nước mắt cứ trào ra vô thức. Đó là anh! Nhưng ngồi đằng sau anh là một người con gái khác. Cô ấy ôm anh thật chặt, khẽ đặt lên má anh một nụ hôn. Cảnh tượng đó ai cũng có thể hiểu: Họ là một đôi!


Thực ra Hạ đâu phải là người đàn bà duy nhất trong đời anh. Cô càng không phải là người đầu tiên. Hạ biết rất rõ anh đã có vợ nhưng tình yêu làm cô không thể nào rời khỏi anh. Đã gần 3 năm rồi, Hạ từ chối tất cả những người đàn ông khác đến với cô. Cô dành trọn con người và tình yêu của mình dành cho anh dù biết anh đã thuộc về một người phụ nữ khác. Anh có một người vợ hiền, hai đứa con thơ và việc đến với cô chỉ là ảo vọng không bao giờ thành hiện thực.


Cô dành trọn con người và tình yêu của mình dành cho anh dù biết anh đã thuộc về một người phụ nữ khác. (Ảnh minh họa)

Cô dành trọn con người và tình yêu của mình dành cho anh dù biết anh đã thuộc về một người phụ nữ khác. (Ảnh minh họa)


Trước đây, Hạ cũng không thể nào tưởng tượng rằng có ngày cô lại thành người thứ ba như vậy. Nhưng rồi khi gặp anh, có lẽ cô đã không làm được điều mà lí trí mình bắt buộc. Cô biết anh yêu cô nhưng cô là người đến sau và anh không thể nào từ bỏ gia đình được. Cuộc sống đôi khi vẫn vậy, không phải người vợ sống trọn đời đã là người mà ta yêu nhưng người ta yêu cũng không hẳn là người sẽ ở bên ta trọn kiếp. Hạ và anh đúng là như vậy, số phận quá tàn nhẫn khi để hai người gặp nhau khi đã muộn màng.


Hạ tin là anh yêu cô bởi vì nếu không yêu thì đàn ông thường sẽ chẳng ngần ngại mà nhận lấy những gì người con gái dâng hiến. Nhưng anh thì khác, anh thừa nhận yêu cô nhưng anh cũng chối từ tình cảm ấy. Anh luôn giữ khoảng cách vì anh muốn cô hãy tìm cho mình một người mà cô có thể lấy làm chồng, một người không vướng bận và không thuộc về ai.


Hai năm qua, mỗi lần Hạ cần anh đều đến bên cô, giúp đỡ cô tận tình nhưng chưa bao giờ anh đồng ý đi quá giới hạn với Hạ. Anh muốn giữ cho cô sự trinh nguyên nhất, ít nhất là về thể xác. Cái anh cần đó là anh hiểu cô yêu anh. Vậy đã là một niềm an ủi. Anh không thể cưới cô vì thế anh không muốn làm cô khổ. Chính điều đó càng làm Hạ yêu anh và không thể nào rời xa anh dù không biết bao lần cô muốn “là người phụ nữ của anh” nhưng anh từ chối.


Hạ chấp nhận là người phụ nữ phía sau lưng anh mà không đòi hỏi điều gì. Thứ khiến cô buồn nhất chính là anh không cho cô một lần được trao cho anh những gì quý giá nhất. Hạ tin mình sẽ không hối hận vì điều đó. Cô luôn tin rằng không phải ai trong đời cũng tìm được người mình yêu vì thế cô tự nguyện ở bên anh dù anh không thể nào cho cô một thân phận. Nhưng ngay cả vị trí đó, anh cũng không cho cô cơ hội trọn vẹn.


Hạ mặc kệ, Hạ luôn ở bên anh. Hạ không bắt anh phải có trách nhiệm, càng không bắt anh phải cưới cô. Cứ lặng lẽ ở bên anh như vậy đã là quá đủ rồi. Hạ chờ đợi một ngày anh sẽ mềm lòng và sẽ thuộc về cô. Cô sẽ có một đứa con với anh, làm mẹ đơn thân và tôn thờ tình yêu ấy suốt đời…


Vậy mà chiều nay Hạ mới nhận ra bộ mặt của anh, của người đàn ông mà bấy lâu nay cô vẫn luôn nghĩ là đạo mạo. Vì anh ta mà cô từ chối tất cả hạnh phúc. Cô không chỉ yêu anh mà còn trân trọng con người và đạo đức của anh. Nhưng chiều nay, giữa dòng phố đông, anh lại tay trong tay với một người con gái khác không phải vợ anh. Họ hôn nhau tới mức trơ trẽn và thô bỉ. Họ không ngần ngại trao nhau những cử chỉ yêu thương giữa phố phường.


Anh không thể ích kỉ bỏ vợ, bỏ con để yêu cô dù biết cô là người duy nhất đến giờ mang cho anh cảm giác được yêu thương. Và anh cũng không thể ích kỉ bắt cô phải sống cô độc vì anh… (Ảnh minh họa)

Anh không thể ích kỉ bỏ vợ, bỏ con để yêu cô dù biết cô là người duy nhất đến giờ mang cho anh cảm giác được yêu thương. Và anh cũng không thể ích kỉ bắt cô phải sống cô độc vì anh… (Ảnh minh họa)


Cô không phải là người phụ nữ duy nhất không phải vợ anh ở bên anh. Có bao nhiêu cô gái ngây thơ và khờ khạo tin rằng anh tử tế để sẵn sàng dâng hiến cho anh cả con tim và thân xác? Hạ đau đớn vô cùng nhưng cô không gục ngã. Cô vốn là người như vậy. Yêu anh biết là không thể tới cùng anh cô cũng dám đánh đổi để miễn là gần anh. Và khi biết anh không xứng đáng với tình yêu đó, Hạ có đủ dũng khí để quên.


Một tháng sau đó, Hạ điểm tô cho mình thêm xinh đẹp và chấm dứt mọi liên lạc với anh. Anh cũng không hề điện cho cô. Hạ tự hứa với lòng mình cô sẽ sống và sẽ yêu một người xứng đáng hơn anh, một người sẽ có thể cầu hôn cô chứ không phải là cam phận đứng sau như khi yêu cô…


Nhìn Hạ tươi tắn sau cú sốc tinh thần ấy, anh mỉm cười chua xót. Từ khóe mắt anh lăn dài những giọt lệ. Buổi chiều hôm đó Hạ không biết rằng sau những cái hôn và ôm đó, anh đã khóc. Đó là một màn kịch mà anh dựng lên. Nếu anh không làm thế cô sẽ không bao giờ chịu rời xa mà anh thì không muốn cô phải khổ. Anh yêu cô thật lòng nhưng tình yêu đó đến quá muộn màng nên dù yêu anh cũng phải từ bỏ. Anh không thể ích kỉ bỏ vợ, bỏ con để yêu cô dù biết cô là người duy nhất đến giờ mang cho anh cảm giác được yêu thương. Và anh cũng không thể ích kỉ bắt cô phải sống cô độc vì anh…


(Khám Phá)



Có một sự thật chẳng bao giờ em biết

Sunday, December 1, 2013

Hài hước chuyện “không yêu trả dép anh về”

Sau khi tình yêu không thành, một anh chàng đã đến nhà người yêu cũ thẳng thắn đòi lại tất cả quà đã tặng cô gái cùng một cây quạt điều khiển từ xa trước đây đã “trót” tặng bố mẹ người yêu.



Chia tay đòi tiền cơm, nước


Liên quan đến câu chuyện đòi lại tình phí sau chia tay, Lan (Hòa Bình, nhân viên văn phòng ở Hà Nội) kể: “Bạn của mình yêu một anh và sống thử trong 2 năm. Anh này ngoài đi học còn đi làm thêm kiếm tiền nuôi 2 đứa (tất nhiên là vẫn có tiền bố mẹ phụ vào) còn bạn mình ở nhà nấu nướng, giặt giũ, chăm “chồng”.


Nàng chiều chồng như “chiều vong”, sáng lọ mọ nấu đồ ăn sáng, hôm nào anh ta chán không muốn ăn cơm là ra đầu ngõ mua xôi, cháo… cho chàng đổi vị. Có hôm hết tiền, nó chỉ dám mua một phần nhường người yêu ăn còn mình thì ôm bụng rỗng đến lớp.


Ra trường 2 người chia tay nhau, nàng chưa kịp nguôi đau khổ thì anh kia đã đến và đòi “tình phí” là 20 triệu (tiền ăn uống, phòng trọ, học phí…) Bạn mình không có tiền đã phải bán tháo cái xe máy bố mẹ vừa cho mua để đưa trả lão kia”.


Đến hiện tại dù đã 3 năm trôi qua nhưng nhóm bạn của Nga (cựu sinh viên ĐHQGHN) vẫn còn nhớ câu chuyện “bị đòi thẻ nhớ” của cô nàng.


Nga yêu một anh quê ở Quảng Ninh sau một thời gian ở chung xóm trọ. Anh chàng đang đi học nhưng nhà có điều kiện nên cuộc sống sinh viên khá dư giả. Trong một lần điện thoại của Nga hỏng thẻ nhớ, anh này hào phóng nói: “Anh còn 1 cái thẻ nhớ hơi cũ nhưng em chưa mua thẻ mới thì cứ lấy mà dùng”.


Tuy nhiên chỉ sau một thời gian ngắn, 2 người đã chia tay. Sau khi chia tay 3 tháng, đang lúc đi chơi với bạn Nga nhận được tin nhắn từ người yêu cũ. Không một lời hỏi thăm, không một chút níu kéo, anh này thẳng thừng nhắn đòi Nga trả lại cái thẻ nhớ đã cũ với lý do “Cái đó là thẻ nhớ của mẹ anh mẹ anh hỏi nên anh mới phải bảo em”.


Sau chia tay nhiều anh chàng

Sau chia tay nhiều anh chàng “tiếc” số quà trót tặng bạn gái (Ảnh minh họa)


Nga bảo: “Tất nhiên thẻ của anh ta anh ta có quyền đòi lại nhưng mình thấy choáng quá vì cái thẻ nhớ ít dung lượng ít lại cũ mình cũng không còn dùng nữa (Nga đã mua thẻ mới). Anh ta bảo thẻ của mẹ nhưng mình biết đó chỉ là cái cớ”.


Đòi lại quà đã tặng phụ huynh “hụt”


Rất nhiều câu chuyện khó tin nhưng có thật xung quanh việc đòi lại “tiền” sau khi hết “tình” cũng đã được chia sẻ trên mạng.


Thành viên có nick muaxuanucu, trên một diễn đàn, cũng kể lại câu chuyện bị người yêu đòi quà. Theo người này, cả 2 yêu nhau được một năm nhưng vì người yêu có nhiều biểu hiện lăng nhăng (cùng một lúc cò cưa nhiều em khác) nên cô gái đã nói lời chia tay.


Tuy nhiên, chia tay xong cô gái trẻ cũng không được yên khi anh người yêu cũ cho em trai đến tận nhà đòi chiếc điện thoại anh này tặng ngày 8/3. Gặp hôm thành viên này đi làm nên chưa trả điện thoại được, anh ta đe dọa nếu cô không trả thì trong 7 ngày tới sẽ gọi điện về quê đòi bố mẹ cô.


Khi cô gái cho người đến trả lại (vì không muốn nhìn thấy mặt tên đểu) hắn vẫn còn nì nèo bắt cô trả nốt cái…sạc pin.


Trên diễn đàn này, một thành viên khác cũng góp chuyện: “Cô bạn mình được giới thiệu một anh chàng, cò cưa tán tỉnh độ 3 tháng (trong sáng hoàn toàn). Sau 3 tháng có hoa, quà và mấy lần đi chơi (1 lần thuê taxi đi Sơn Tây, 1 lần đi hát karaoke, 1 lần xem phim và ăn uống với bạn bè mấy lần).


Nhưng rồi bạn mình bảo không hợp nên không thể tiến xa được. Ngay sau đó, anh chàng này viết ra 1 tờ giấy rồi bảo thằng bạn mang đến đòi lại tiền với lời dặn “ít nhất cũng phải đòi được 3 triệu””.


Thành viên Sadday kể: “Một anh yêu một chị mấy năm. Khi yêu nhau anh tặng chị lắc tay, đồng hồ và còn tặng bố mẹ chị cái quạt điều khiển từ xa để tỏ lòng thành. Nhưng về sau hai người lục đục, rồi chị bảo chia tay. Anmily)h đe dọa: “Nếu chia tay thì sẽ phải trả lại hết những gì anh đã tặng từ cái kim đến con voi nhé”. Chị cũng ok”.


Tưởng anh chỉ nói lúc giận dỗi nhưng “Hôm sau anh tới nhà, “xin” luôn cả cái quạt đã tặng nhạc phụ nhạc mẫu hụt để mang về. Nhà chị vui vẻ trả hết mọi thứ từ lắc tay, nhẫn, đồng hồ… anh mua cho chị từ hồi nào tới cả cái quạt. Tiễn anh về, các bác còn cám ơn anh rối rít vì “May quá cháu không thành con rể của bác”.


(Afamily)



Hài hước chuyện “không yêu trả dép anh về”

Friday, November 29, 2013

Gửi em - cô dâu của anh!

Ngày ta nói yêu nhau, anh đã hỏi: “Lấy anh sẽ vất vả lắm đấy, em có sợ không?”



Ngày ta nói yêu nhau, anh đã hỏi: “Lấy anh sẽ vất vả lắm đấy, em có sợ không?” Em nói: “Em không sợ nỗi khổ về vật chất, chỉ sợ nỗi khổ về tinh thần”. Anh chỉ cười. Lúc đó anh biết em nói thật lòng, nhưng có lẽ em chưa hiểu hết ý nghĩa câu hỏi của anh. Em vẫn còn là một cô bé ngây thơ.


Giờ đây, ta chỉ còn cách hạnh phúc có mấy ngày nữa. Lúc này, anh lại muốn nhắc lại câu hỏi đó. Thời gian qua, nhiều chuyện đã xảy ra, dù chưa phải là sóng to gió lớn nhưng có thể nói là khó khăn đã bắt đầu xuất hiện, có lẽ cũng đủ để em thấy được sự “vất vả” trong câu hỏi ban đầu của anh và qua đó cũng hiểu hơn về con người anh.


Anh luôn xác định cuộc đời mình sẽ có nhiều khó khăn, vất vả bởi anh vốn xuất thân từ một gia đình nhiều khó khăn, bởi trước mắt anh tương lai còn mờ mịt, còn rất nhiều thứ chưa có, còn rất nhiều việc phải làm, nhưng quan trọng hơn cả là bởi anh luôn có một tinh thần sẵn sàng đón nhận mọi sự vất vả mà như thế thì người bạn đồng hành cùng anh trong suốt quãng đời còn lại cũng khó mà tránh được vất vả.


Mình hãy cùng nhau vượt mọi khó khăn, vất vả, cùng nhau xây dựng và cùng nhau tận hưởng một cuộc sống thật sôi động, thật hạnh phúc và nhiều ý nghĩa em nhé? (Ảnh minh họa)

Mình hãy cùng nhau vượt mọi khó khăn, vất vả, cùng nhau xây dựng và cùng nhau tận hưởng một cuộc sống thật sôi động, thật hạnh phúc và nhiều ý nghĩa em nhé? (Ảnh minh họa)


Đến nay chắc hẳn em đã biết anh là một người không ngại bất kỳ thử thách gì. Không những thế anh thường tỏ ra hờ hững trước nhiều chuyện vui nhưng lại giữ được thái độ lạc quan khi có việc không may xảy đến. Tại sao vậy? Có lẽ anh đã quá quen với vất vả, quá quen với những trở ngại không mong muốn vẫn thường tìm đến, tới mức chẳng có gì phải bất ngờ nữa, và dần học được cách giữ tinh thần lạc quan như là thứ vũ khí quan trọng nhất để vượt qua mọi trở ngại. Mà đôi lúc cuộc đời có chút thuận lợi thì lại phải biết cảnh giác với những mối nguy tiềm ẩn để không gục ngã bất ngờ.


Anh còn có suy nghĩ rằng mình thực ra rất may mắn vì đã được tôi luyện từ bé với những khó khăn, thử thách. Anh thấy thật đáng thương cho những con người được sinh ra trong nhung lụa, phần lớn họ sẽ trở thành những con người yếu bản lĩnh và dễ dàng gục ngã khi những sự bao bọc không còn. Bên cạnh đó anh thấy những người giành được thành công một cách dễ dàng sẽ không thấy hết được giá trị của thành công, không có cơ hội tận hưởng những niềm vui vỡ òa vô tận như những người đạt thành công sau khi vượt qua vô khối những chông gai. Vì thế khó khăn càng nhiều thì thành công càng lớn, còn thành công càng dễ dàng thì càng kém bền vững.


Chỉ có em mới xứng đáng làm vợ anh. (Ảnh minh họa)

Chỉ có em mới xứng đáng làm vợ anh. (Ảnh minh họa)


Đến đây chắc em cũng đã trả lời được những câu hỏi khác như: “Tại sao anh lại yêu nhiều người trước khi gặp em?” “Chẳng nhẽ với từng ấy người mà anh không chọn được ai làm vợ hay là không ai chịu làm vợ anh?” và cả câu hỏi mà em thắc mắc nhiều nhất “Tại sao anh lại chọn em?”…


Em yêu! Bởi vì không phải ai cũng có thể thông cảm và muốn đồng hành với anh trên con đường mà anh lựa chọn. Bởi vì anh tin tưởng ở tinh thần và bản lĩnh của em và vì thế chỉ có em mới xứng đáng đồng hành cùng anh trên con đường đời phía trước đầy trông gai nhưng cũng ngập tràn hạnh phúc. Chỉ có em mới xứng đáng làm vợ anh.


Mình hãy cùng nhau vượt mọi khó khăn, vất vả, cùng nhau xây dựng và cùng nhau tận hưởng một cuộc sống thật sôi động, thật hạnh phúc và nhiều ý nghĩa em nhé?


Yêu em.


(Khám Phá)



Gửi em - cô dâu của anh!

Thursday, November 28, 2013

Em chỉ là tự làm đau chính mình!

Ngẩng cao đầu đi em, và đừng để tâm quá nhiều đến việc người khác nói gì. Em không cô đơn, em chỉ độc thân, tại sao em phải sợ hãi hoặc trốn tránh ánh mắt của người khác?


Khi em lừa dối tất cả mọi người bằng cách cố gồng mình lên tỏ ra rằng mình đang hạnh phúc, khi em làm giả mọi thứ để minh chứng rằng mình không còn độc thân mà cũng có đôi có cặp như bao người khác, khi em cố gắng để không trở nên đáng thương trong mắt người khác mà ép buộc bản thân phải nén xuống quá nhiều nỗi đau, sự hẫng hụt và cả cảm xúc thật của bản thân.

Em có thể lừa được người khác, nhưng em có lừa được chính mình đâu, thế nên đến tận cùng thì người bị đau vẫn chỉ là em. Hạnh phúc giả tạo còn khó chịu hơn cả nỗi đau chân thật, đừng cố tỏ ra hạnh phúc trong khi trái tim bắt đầu biết đau.

Tại sao phải lừa dối? Tại sao phải đắp lên người nhiều thứ huyễn hoặc phù phiếm cho người khác thấy, để rồi những lúc chẳng có ai bên cạnh, em mới thấy mình rõ ràng là cô đơn biết bao nhiêu.

Cô đơn là đau, nhưng bây giờ em còn đau hơn nhiều, bởi vì đây chính là nỗi đau em tự khắc lên người, nỗi đau của những lời nói dối, nỗi đau của một người cố tỏ ra kiêu hãnh nhưng thực chất là rất đáng thương.


em-chi-la-tu-lam-dau-chinh-minh-


Vốn dĩ em không đáng thương, nhưng giờ đây trong mắt tôi em lại đáng thương vô cùng!

Bởi vì em quá để tâm đến suy nghĩ của người khác, quá để tâm đến những giá trị bề ngoài, để rồi bất chấp tất cả, kể cả việc dối gạt để rồi tiếp tục tự làm đau chính mình.

Này em, là cô gái độc thân thì đáng sợ đến thế ư? Đến độ em thà rằng lừa dối mọi người, ngụy tạo dấu vết yêu thương xung quanh mình để rồi từng giây từng phút chỉ cảm thấy trống vắng, còn hơn là để người khác thấy em cô đơn hay sao?

Làm gì có ai quan tâm đến việc em đang sống vất vả như thế nào? Làm gì có ai thực tâm theo sát cuộc sống của em? Những lời bàn tán cuối cùng vẫn chỉ là những lời bàn tán, ra ngoài miệng rồi sẽ bị gió thổi bay. Vậy mà em luôn để tâm đến việc người khác nghĩ gì, và rồi em diễn một vai nữ chính đang yêu thật hạnh phúc, em diễn một mình, em có thấy xót xa cho chính mình hay không?

Mọi câu nói ác ý đều không có tác dụng nếu như trong thâm tâm em không để tâm đến nó. Cuộc sống cho em cái gì, em hãy bình thản mà nhận lấy, biết hài lòng những gì mình đang có để phấn đấu vươn tới những cái khác xa hơn, chứ không phải ngụy tạo, không phải giả vờ, để rồi phải sống trốn tránh, lo sợ, để rồi ngoài khiến bản thân tổn thương ra, còn khiến bản thân trở nên đáng thương hơn rất nhiều lần.


em-chi-la-tu-lam-dau-chinh-minh2-


Em thật sự chấp nhận cách thức diễn kịch trước một sân khấu trống không, còn hơn thể hiện đúng bản thân là một cô nàng độc thân kiêu hãnh?

Ngẩng cao đầu đi em, và đừng để tâm quá nhiều đến việc người khác nói gì. Em không cô đơn, em chỉ độc thân, tại sao em phải sợ hãi hoặc trốn tránh ánh mắt của người khác?

Cô gái ngốc nghếch của tôi ạ, người ta đâu có sợ hãi sự độc thân đến thế? Người ta chỉ sợ hãi sự giả tạo, sự lừa dối. Còn em, đừng tiếp tục làm mình đau nữa, có được không?


(Tri Thức Trẻ)



Em chỉ là tự làm đau chính mình!

Anh sẽ là bóng mát cho riêng em, được không?

“Anh không phải là một cây to, nhưng anh nghĩ anh chỉ cần làm bóng mát cho duy nhất một mình em là đủ.”



Dạo qua nhiều diễn đàn, tham gia thảo luận cùng những người bạn trên mạng, hầu hết các bạn anh đều nghĩ con gái thời nay thực tế, nói khó nghe hơn một chút thì là thực dụng. Đâu đó những người phải cay đắng chia tay tình yêu nhiều năm trời vì sau khi ra trường, cuộc sống không đơn giản như cái khuôn trái tim tình yêu xinh đẹp, cuộc sống muôn màu vạn trạng, bạn gái chia tay vì bạn trai không đủ khả năng cho cô ấy dựa vào, hoặc ít ra tương lai chưa đủ sáng lạn để cô gái ấy đặt hết niềm tin.


Anh từng hỏi em, em nói rằng em cần một cây to. Nhưng có lẽ câu trả lời của anh ít nhiều làm em thất vọng.


“Anh không phải là một cây to, nhưng anh nghĩ anh chỉ cần làm bóng râm và tỏa mát cho duy nhất một mình em là đủ.”


Em có biết ý nghĩa đằng sau câu nói của anh không? Có bao giờ em tự nghĩ liệu rằng sự tham lam lựa chọn của con gái có đôi phần ngốc nghếch không em?


Cây to đúng là sẽ cho ra nhiều bóng mát, nhưng người đứng trú dưới những cây to cũng không phải là duy nhất một người. Nếu như thế, việc sở hữu một bóng râm vừa đủ và đứng ở vị trí duy nhất một mình mình thì có hạnh phúc hơn chăng?


anh-se-la-bong-mat-cho-rieng-em-duoc-khong-b36bfe9f212bfa3edbab98a30cf4bbbc6875c706


Có những điều mà anh nghĩ rằng khi em nói ra em còn chưa suy nghĩ nhiều. Nhưng với anh thì khác. Đúng là em vẫn còn trẻ, tình yêu trong em còn non nớt, màu hồng vẫn chiếm đa số trong bức tranh cuộc sống của em. Vậy nên anh lại càng yêu thương và thông cảm với em, mới trân trọng và kiên nhẫn chờ đợi đến khi mà em đủ lớn.

Con trai, một khi yêu thật lòng một người con gái, trong lòng sẽ chỉ có duy nhất một người, thậm chí tình yêu họ trao đi không cần nghĩ suy, toan tính.


Anh biết em còn đang loay hoay lựa chọn, em cần mọi người xung quanh cho lời khuyên về chuyện tình cảm của mình. Anh đủ đức tin để chờ đợi, bởi anh biết không dễ dàng gì có thể tìm được một người con gái như em. Dù thế nào đi chăng nữa thì cuộc sống này vẫn chảy, tình yêu sẽ vẫn trôi, nếu như một trong hai người không nắm lấy tay nhau thật chặt thì đến một ngày nào đó nhìn lại, chẳng còn nhớ rằng mình đã lướt qua nhau như thế nào.

Anh không hy vọng một ngày xa xăm nào đó, mình nhìn nhau trên phố chỉ mỉm cười như những người từng quen một thời. Vậy nên dù chỉ là một bóng râm đơn lẻ, dù chỉ tỏa bóng mát che chở đủ cho một người, nhưng anh vẫn mong muốn người đứng bên cạnh anh là em, là người con gái mà anh thật sự yêu thương và tin tưởng.

Cô gái à, anh sẽ là bóng mát cho riêng em, được không?


(Tri Thức Trẻ)



Anh sẽ là bóng mát cho riêng em, được không?

Wednesday, November 27, 2013

Lãng quên tình yêu với anh

Em không phải là người giỏi giấu cảm xúc, nhưng em lại là người giỏi đoán biết cảm xúc của người khác vậy nên đừng cố nói nhớ em, rằng mọi thứ chỉ là do hoàn cảnh. Và cũng đừng dối em rằng anh đã từng yêu em. Em nhắm mắt cũng cảm nhận được mà, thật đấy.


Em biết thế, nhưng hình như để quên anh thì khó quá, có vẻ em không làm được. Em không quên được những kỉ niệm giữa anh và em, không quên được hình ảnh dựa vào vai anh mà khóc khi “tình đầu” rời bỏ em và anh nói “hãy bắt đầu lại từ đầu, hãy tin anh.. và rồi em sẽ không bao giờ phải khóc thế này”. Nhưng, bây giờ anh đã phản bội lại lời nói đấy rồi, em vẫn khóc… nhưng không thể quên anh.

Những lúc rảnh rỗi, à không, kể cả những lúc cố tình bận rộn với biết bao công viêc em vẫn lén lút nhìn nhìn, ngó ngó vào facebook anh rồi nhảy từ fb anh sang fb “người mới” ấy, tự nhiên đắng nơi cổ họng, nước mắt em trào ra chẳng kiểm soát được khi thấy 2 người vui vẻ bên nhau. Em biết chuyện ấy sẽ xảy ra, nhưng sao vẫn đau thế này?

Chợt nhận ra rằng quên một người thật khó. Bởi những kỉ niệm, những cảm xúc đã từng có với nhau đâu dễ dàng chôn sâu về quá khứ. Nhưng em hiểu trong cuộc đời mỗi người đều có những khoảng thời gian khó khăn như thế, cố dặn lòng phải vượt qua, chỉ là sớm – muộn!


Chợt nhận ra rằng quên một người thật khó. Bởi những kỉ niệm, những cảm xúc đã từng có với nhau đâu dễ dàng chôn sâu về quá khứ. (Ảnh minh họa)

Chợt nhận ra rằng quên một người thật khó. Bởi những kỉ niệm, những cảm xúc đã từng có với nhau đâu dễ dàng chôn sâu về quá khứ. (Ảnh minh họa)


Và anh yên tâm, rồi em sẽ quên được, sớm thôi, bởi…

Thực ra, nỗi buồn thì sâu, nhưng niềm vui đôi khi lại rất nhỏ. Em vẫn sẽ cố gắng sống tốt. Một lời nói động viên, một câu nói vô tư và có phần mộc mạc của một người bạn cũng sẽ khiến em cảm thấy ấm lòng hơn.

Em biết rằng tổn thương đã tồn tại thì mãi mãi chẳng thể mất đi. Cứ nghĩ rằng giấu càng sâu, thì đâu nhìn thấy nữa… Nhưng đôi khi, những thứ ta không nhìn thấy nữa cũng chẳng phải là những thứ ta đã quên hẳn rồi. Nó vẫn ở đó, dù xa xôi, nhưng chưa từng biến mất… Vì vậy em sẽ không cố quên anh nữa, cứ để mọi thứ tự nhiên rồi thời gian sẽ làm nó phôi phai. Mọi thứ sẽ nguôi ngoai dần, dù không thể quên nhưng chắc chắn sẽ chẳng còn sâu.

Em sẽ tự làm mình vui bởi đơn giản, em sẽ không phải hối hận vì đã sống hết mình cho tình yêu ấy. Còn anh, anh sẽ phải hối hận vì đã để cho một ngươi khác có cơ hội làm cho em hạnh phúc!

Và anh à,

Em vẫn tin trên đời có những thứ là mãi mãi. Đó là tình yêu. Với em, tình yêu là mãi mãi… chỉ có điều người cùng em làm nên tình yêu đấy không phải là anh nữa!


(Tiếp Thị Gia Đình)



Lãng quên tình yêu với anh

Tuesday, November 26, 2013

Tôi xinh, giỏi, anh vẫn bỏ yêu gái có chồng

Tôi vẫn chưa bao giờ thừa nhận mình là người thua cuộc trong chuyện tình này.



Tôi chỉ nghĩ, người đàn bà ấy đã dùng sự từng trải của mình, dùng những lời ngon ngọt để níu kéo anh, dụ dỗ anh. Và chính anh, anh đã vì nghĩ tôi nũng nịu, hay nhõng nhẽo anh nên anh chán và phải lòng người đàn bà từng có chồng kia.


Tôi vốn là một cô gái xinh đẹp, dịu hiền lại học hành tốt. Ai cũng bảo, anh yêu được tôi là sướng, vì trước giờ tôi chẳng yêu đương chơi bời lăng nhăng gì cả. Vả lại, công việc của tôi sau khi ra trường rất khá, thu nhập tốt, là niềm mơ ước của nhiều đàn ông. Nhưng tôi lại bị hạ gục trước anh, yêu anh say đắm và dành trọn cho anh trái tim này.


Những ngày mới yêu nhau, anh cũng cưng chiều tôi hết mực, yêu thương tôi vô cùng. Anh luôn trao cho tôi những cử chỉ ân cần, ngọt ngào. Anh quan tâm, mua cho tôi những món đồ tôi thích. Tôi tự hào vì có người yêu thương như anh.


Tôi buồn và nhắc nhở anh rất nhiều nhưng anh lại nói, vì bận công việc quá nên anh quên. (ảnh minh họa)

Tôi buồn và nhắc nhở anh rất nhiều nhưng anh lại nói, vì bận công việc quá nên anh quên. (ảnh minh họa)


Anh đi làm, công việc cũng khá ổn, chỉ là chưa được như tôi. Nhưng xét ra, hai người cũng chẳng thua kém gì nhau. Ngoại hình anh cũng khá ổn nên được tuyển vào công ty ấy, và được sắp xếp một công việc hợp với khả năng và sở thích của anh.


Chúng tôi trong thời gian đó, dù bận bịu công việc nhưng vẫn rất quan tâm, yêu thương và lo lắng cho nhau, nhất là về phía tôi. Nhưng dần dần, tôi phát hiện ra anh có nhiều biểu hiện lạ. Chỉ là, không hiểu sao, trong suốt thời gian yêu nhau, được tầm 2 năm thì anh bắt đầu có thái độ khác. Những cuộc điện thoại của anh dành cho tôi thưa dần, anh không hay nhắn tin chúc tôi ngủ ngon, không hay gọi tôi dậy đi học hay học bài. Nhiều khi, anh còn quên cả ngày không buồn gọi điện cho tôi.


Tôi buồn và nhắc nhở anh rất nhiều nhưng anh lại nói, vì bận công việc quá nên anh quên. Tôi bắt đầu thấy nghi ngờ anh, hay là anh có người khác. Nhưng trước giờ, chúng tôi ít khi cãi nhau to, chỉ là thi thoảng xích mích vì anh có ghen tuông với mấy người đàn ông khác vây quanh tôi, tán tỉnh tôi. Vốn không phải là cô gái lăng nhăng nên tôi đã thẳng thừng trả lời với họ rằng tôi đã có người yêu, nên nếu vì lý do đó mà anh ghen thì cũng không hẳn.


Tôi lo lắng về thái độ của anh, hay là anh có chuyện gì không vui giấu tôi. Tôi hỏi thì anh bảo không có gì. Tôi đã lén theo dõi anh, và một ngày, tình cờ tôi phát hiện ra bí mật mà anh đang cố gắng che đậy.


Anh đã có người khác, sự thật không thể sai được, chính mắt tôi nhìn thấy anh khoác tay người đàn bà đó đi ăn. Tôi thử gọi điện hỏi thì anh bảo, anh đang đi công việc, tiếp khách. Tôi choáng vì sự dối trá của anh. Tôi tìm hiểu thì biết, đó là người đàn bà đã có chồng, là trưởng phòng ở công ty anh. Không ai hay biết mối quan hệ ấy kể cả những người trong văn phòng của anh. Còn tôi, tôi chỉ buồn và lo lắng vì tại sao anh lại cư xử như vậy.


Bây giờ anh yêu người ta, tôi lại nghĩ, những lời anh nói trước kia đều là thật sao?

Bây giờ anh yêu người ta, tôi lại nghĩ, những lời anh nói trước kia đều là thật sao?


Một người đàn bà đã từng có chồng, hơn anh mấy tuổi, liệu có kết quả gì không? Sao anh lại dại dột như thế, người ta có thể cho anh được tiền, chút địa vị nhưng chẳng thấm vào gì so với tương lai, cuộc sống hạnh phúc mà anh và tôi đang cố gắng gây dựng. Anh không tự tin vào bản thân khi đến với tôi vì tôi xinh đẹp, giỏi giang hay là anh đã bị người đàn bà kia mê muội. Trước đây, anh hay nói với tôi rằng, tôi quá xinh, lại quá giỏi, nhiều người tốt hơn anh vây quanh tôi, tại sao tôi không yêu. Tôi hay cười khi anh hỏi như vậy, nhưng chẳng sao cả, vì chúng tôi là một cặp, tôi cũng chỉ nghĩ là anh đùa vậy thôi.


Bây giờ anh yêu người ta, tôi lại nghĩ, những lời anh nói trước kia đều là thật sao? Sao anh dại vậy, sao anh lại làm như thế, hay tại tôi hay nũng nịu anh đã khiến anh chán cô bé trẻ con này? Tôi có làm gì nên tội, hay chỉ tại tôi giỏi mà thôi? Nếu vậy, anh nên tìm một người con gái khác, chứ đâu thể bám theo người đàn bà đó, hay là anh yêu chị ta vì tiền, vì anh muốn hơn tôi? Nếu vậy thì thật nhục cho một gã đàn ông. Tôi dù đau khổ nhưng đã đủ can đảm để nghĩ đến một cuộc chia ly sớm. Chỉ hi vọng, anh sẽ không hối hận vì quyết định này!


(Khám Phá)



Tôi xinh, giỏi, anh vẫn bỏ yêu gái có chồng

Nếu thời gian trở lại, em sẽ yêu chồng theo cách khác

Em không bao giờ hối hận về quyết định rời xa anh, chỉ nhìn lại và tiếc nuối. Nếu được cho thời gian quay trở lại em cũng vẫn lựa chọn anh nhưng sẽ sống và yêu anh theo cách khác.



Hơn 6 năm trôi qua kể từ ngày anh bước vào cuộc đời em. Thời gian trôi nhanh quá, có những chuyện tưởng như mới đây thôi vậy mà cũng 2 năm sắp có lẻ. Em từng huyễn hoặc về một cuộc sống gia đình đầy tươi đẹp, hạnh phúc, vậy mà lại kết thúc bằng một cuộc sống đầy cô đơn, bế tắc. Em từng ít nhất một lần gục ngã trước cuộc sống rồi sau đó lại tự đứng dậy bằng chính những nỗi đau, lạc quan sống để thấy rằng còn nhiều thứ tươi đẹp phía trước.


Nhiều người đánh giá em hiện đại, cá tính, thực ra em lại là người có suy nghĩ cổ hủ về hôn nhân. Em tuy cười rất nhiều nhưng lại là lấy nụ cười lấp liếm đi bản thân. Em không thể nào giải thoát mình khỏi suy nghĩ thực tế về vấn đề ly hôn. Em sống trong sự nguỵ biện về cuộc sống gia đình mà nhiều người vẫn nghĩ nó đang rất tốt và hạnh phúc. Họ đâu biết những ngày qua em luôn phải đấu tranh với một thực tế phũ phàng rằng cuộc hôn nhân của mình đã kết thúc từ lâu rồi.


Anh vui vẻ ngay bên người tình mới khi vẫn còn chung sống bên em, rồi em lựa chọn cách tự ra đi để anh được thoải mái, tự do. Chưa bao giờ em dám nghĩ đến sự thật phũ phàng đó, em sống trong những tháng ngày chỉ ngập trong nước mắt, tưởng như nước mắt sắp cạn kiệt. Em ra đi trong những ngày hè nóng nực và mưa bão để rồi khi tan giờ làm việc trở về phòng trọ, qua con đường nơi có ngôi nhà gần ngay đó em từng sống và cứ thế nước mắt rơi cho đến khi về tới nơi ở, trăn trở cả đêm rồi mới chìm dần trong giấc ngủ.


su-hoi-han-cua-nguoi-dan-ong-doi-xu-nguoc-dai-voi-vo-read-more-h-2b2a88


Những tháng ngày đó thật khủng khiếp, ác mộng, em thương con đến quay quắt, thấy hận anh, người đàn ông em hết mực thương yêu, hy sinh, chịu đựng. Em cố gắng lấy công việc để quên đi tất cả, sống khép kín vì thấy xung quanh chẳng có người đàn ông nào đáng tin. Sau thời gian được động viên khuyên nhủ em có mở lòng mình và thử một mối quan hệ mới. Cho đến bây giờ tất cả chỉ dừng lại mức bạn bè khi em không thể nào tự giải thoát suy nghĩ của mình. Em vẫn có cảm xúc nhưng không nhiều, rồi lạnh lùng, thờ ơ trước những sự quan tâm đầy thiện chí đó.


Các cụ nói chả bao giờ sai “Lắm mối tối nằm không”, em vẫn cô đơn, luôn cần một bờ vai, hơn thế nữa vẫn cần anh làm bố cho con trai chúng ta để cho con có một gia đình đầy đủ cha mẹ. Tất cả điều này giờ vô cùng xa xỉ đối với em.


“Ly hôn xanh” là 3 từ dành để nói về cuộc hôn nhân chúng ta, nó quá vội và kết thúc quá nhanh. Nghe mọi người đặt huy chương cho hôn nhân, em từng mong mình được huy chương đồng 10 năm, 20 năm rồi 30 năm huy chương vàng, nhưng không, kết thúc bằng cuộc hôn nhân chưa được 5 năm.


Gần 2 năm qua, liệu có khi nào anh một lần nhìn lại cuộc hôn nhân giữa chúng ta? Em không bao giờ hối hận về quyết định rời xa anh, chỉ nhìn lại và tiếc nuối. Nếu được cho thời gian quay trở lại em cũng vẫn lựa chọn anh nhưng sẽ sống và yêu anh theo cách khác.


Thêm một mùa đông lạnh giá nữa lại đến, anh ấm lòng bên tình yêu mới và chuẩn bị cho một con đường mới, em vẫn một mình và luôn dõi theo anh, mong rằng sự lựa chọn của anh là đúng và sẽ sống hạnh phúc.


(VnExpress)



Nếu thời gian trở lại, em sẽ yêu chồng theo cách khác

Monday, November 25, 2013

Bí quyết yêu mà vẫn giữ được mình

Tình dục mang lại nhiều niềm vui, sự phấn khích, nhưng cũng có thể mang đến nhiều nguy cơ (trong đó có lây nhiễm HIV) nếu bạn trẻ không hiểu biết và hưởng thụ nó đúng cách?


Cách tốt nhất để phòng tránh HIV lây qua đường tình dục ở lứa tuổi thanh niên (15-24) là không quan hệ tình dục cho tới khi lập gia đình.


Làm như vậy bạn sẽ có được sức khỏe của bản thân và hạnh phúc trong tương lai. Mọi người xung quanh sẽ thấy bạn là một người đàn ông có trách nhiệm, biết tự đưa ra các lựa chọn và quyết định có lợi cho sức khỏe của mình.


Ảnh minh họa: flickriver

Ảnh minh họa: flickriver


Bí quyết để có tình yêu không tình dục ở tuổi vị thành niên:


- Hãy thảo luận với bạn gái về một tình yêu không có tình dục.


- Thể hiện tình yêu bằng nhiều cách khác nhau, không nhất thiết phải quan hệ.


- Chọn những địa điểm vui chơi, giải trí đông người làm điểm đến cho các cuộc hẹn hò.


- Tránh ở cùng nhau tại những nơi có thể dẫn đến việc quan hệ tình dục (chỉ có hai người trong phòng riêng, ở nơi vắng vẻ…)


- Làm như vậy bạn có thể trao đổi thảo luận cởi mở với bạn gái về những vấn đề liên quan đến sức khỏe sinh sản và tình dục.


Làm thế nào để thảo luận với bạn gái về một tình yêu không tình dục?


- Bạn có thể sử dụng một bài báo hoặc đưa chính tờ rơi này cho bạn gái, như vậy bạn sẽ thấy dễ dàng và thoải mái hơn. Và những lần sau đó sẽ đơn giản hơn nhiều.


- Cùng nhau thảo luận, bạn sẽ quyết định được liệu có nên ăn “trái cấm” không và khi nào thì thích hợp. Đồng thời bạn sẽ tìm được cách thể hiện tình yêu của mình mà không cần đến tình dục. Việc trò chuyện cởi mở như vậy sẽ giúp các bạn gần gũi nhau hơn. Cô ấy sẽ cảm thấy thật thoải mái khi ở bên bạn, không phải e ngại điều gì, và cô ấy sẽ đánh giá cao việc bạn biết quan tâm đến sức khỏe và tương lai của cả hai.


(Tri Thức Trẻ)



Bí quyết yêu mà vẫn giữ được mình

Yêu em, anh vẫn đưa cô khác về ra mắt

Anh giấu em, đưa cô khác về ra mắt, chỉ vì bố mẹ không đồng ý nên anh mới chia tay.



Chị Thanh Bình thân mến!


Em đang cảm thấy vô cùng hoang mang, mong chị cho em lời khuyên.


Em và anh ấy yêu nhau được 1 năm. Nhưng cách đây 2 tháng, em vô tình vào yahoo của anh ấy và biết được lúc mới yêu em, anh có đưa một người về nhà ra mắt. Nhưng gia đình không đồng ý nên thôi. Trước đó 6 tháng anh chia tay người yêu cũ. Mối tình đầu của anh kéo dài được 3 năm và họ cũng có ý định cưới. Nhưng đột nhiên người con gái đó có người khác nên họ chia tay.


Cách đây 2 tháng em tìm thấy anh có 1 facebook khác dành riêng cho gia đình bạn bè anh ý. Cái này anh dùng để liên lạc với mọi người từ rất lâu rồi nhưng anh không hề cho em biết mà lập một cái khác để nói chuyện với em và bạn bè của em. Khi em biết điều đó, em đã thực sự sốc.


Yêu nhau được 1 năm nhưng em cảm thấy lúc đầu anh có đưa người con gái về nhà nhưng sau đó thì anh yêu em thật lòng. Yêu nhau 1 năm nhưng bọn em xa nhau nửa năm. Anh phải đi làm ở cuối đất nước, cũng vì hoàn cảnh nên phải đi làm xa như vậy. Hàng ngày chúng em liên lạc với nhau rất nhiều. Anh đi làm và hàng tháng cũng gửi chút tiền về cho em khi được nhận lương.


1385373612-yeuemanhvanduacokhacveramat_tinhyeugioitinh_eva1.jpg2


Từ khi mọi chuyện vỡ lở, em thấy được những gì mà anh cố giấu em thì anh ấy im lặng. Em hỏi tại sao lại đối xử với em như vậy, bảo anh giải thích nhưng anh im lặng. Đầu tiên anh xin lỗi, bảo em bỏ qua quá khứ cho anh cơ hội, chờ anh về. Em không đồng ý vì em đã tin tưởng yêu hết mình nhưng người đó lại dối em. Những lúc tức giận em nhắn tin hận anh ý. Anh cứ im lặng không nói gì. Rồi sau 1 tháng em hỏi anh có còn yêu em nữa không anh bảo không biết.


Giờ em đang rất rối bời không biết thế nào. Anh ấy có còn yêu em không? Em có nên quay lại không? Có nên chờ người đó về không? Mong chị cho em một lời khuyên! Em cảm ơn chị nhiều lắm! (Em gái)


Trả lời:


Em gái thân mến! Cảm ơn em đã gửi những tâm sự của mình về cho chuyên mục. Qua thư chị hiểu rằng chuyện tình cảm của em đang gặp những trục trặc. Em đã yêu thương và tin tưởng bạn trai nhưng anh ấy lại giấu giếm em nhiều chuyện. Em cảm thấy bị tổn thương, khó chấp nhận nhưng lại còn yêu và không dám chia tay.


Em có nên chờ đợi anh quay về nữa không? (Ảnh minh họa)

Em có nên chờ đợi anh quay về nữa không? (Ảnh minh họa)


Chị nghĩ rằng lúc này em không nên đưa ra một quyết định nào cả vì mọi chuyện đều có thể sẽ là quá vội vàng. Em hãy chủ động liên lạc với anh ấy, duy trì một thái độ bình tĩnh nhất để nói chuyện. Em hãy yêu cầu anh ấy giải thích cho hành động của mình và xác định tình cảm mà anh ấy dành cho em là gì. Nếu như anh ấy vẫn tiếp tục im lặng, không nói điều gì hoặc bày tỏ thái độ muốn tiếp tục tình cảm với em thì em nên dừng mối quan hệ này lại.


Phương tiện liên lạc hiện nay không khó để em có thể trò chuyện thẳng thắn với anh ấy. Hãy dựa trên thái độ của anh ấy để đưa ra quyết định cho mình. Còn nếu như anh ấy nói rằng muốn được em tha thứ và xác định nghiêm túc với em, bản thân em lại thấy mình cũng còn yêu anh ấy thì hãy cho anh ấy một cơ hội. Các em có thể tiếp tục tìm hiểu nhau và cùng với thời gian xác định xem tình cảm đó có chân thành hay không. Nếu đó thực sự là tình yêu thì hãy bỏ những sai lầm, nông nổi của anh ấy để cùng nhau bước tiếp chặng đường phía trước.


Chúc em mạnh khỏe và hạnh phúc!


(Khám Phá)



Yêu em, anh vẫn đưa cô khác về ra mắt

Wednesday, November 20, 2013

Em hủy cưới vì tôi bị sa thải

Yêu nhau từ thời sinh viên, ra trường rồi đi làm, mối quan hệ của tôi và Lan càng ngày càng thêm thắm thiết.



Yêu nhau từ thời sinh viên, ra trường rồi đi làm, mối quan hệ của tôi và Lan càng ngày càng thêm thắm thiết. Ai nhìn vào cũng khen chúng tôi là một cặp đẹp đôi, và bản thân chúng tôi cũng rất hài lòng về tình yêu của mình.


Lan làm hành chính tại một trường đại học, tôi là nhân viên của một ngân hàng, lương không cao, nhưng cuộc sống của chúng tôi cũng tương đối ổn. Chúng tôi có thể ngày ngày đi làm, cuối tuần lại vui chơi cùng bạn bè, hò hẹn xem phim, ăn uống. Dù chưa thể mua một căn nhà ở thành phố, nhưng cuộc sống cũng không đến nỗi chật vật. Và cũng như những người yêu nhau khác, khi đã ổn định về cuộc sống, tài chính, tôi và Lan nghĩ đến chuyện làm đám cưới.


Đều là dân tỉnh, chúng tôi phải lên kế hoạch dành dụm, gom góp tiền bạc để chuẩn bị cho chuyện trọng đại nhất trong đời. Không xun xoe như bạn bè, chúng tôi chỉ dự định làm một đám cưới nhỏ, rồi mua sắm sửa soạn cho cuộc sống hôn nhân. Lên kế hoạch từ giữa năm ngoái, chúng tôi dự định cuối năm là có thể thực hiện đâu vào đấy.


Trong thời gian hai đứa cùng lo lắng cái này, cái kia, có những khi giận hờn, xung đột, nhưng vì mục tiêu lâu dài, chúng tôi lại nhường nhịn, bỏ qua cho nhau. Nói cũng buồn, nhưng vấn đề chính để dẫn đến tranh cãi chủ yếu vẫn chỉ là tiền bạc. Biết thân tôi là đàn ông nhưng đến khi cưới vợ vẫn chưa có được nhà cửa đàng hoàng cho người mình yêu thì cũng có phần thiệt thòi cho cô ấy, nên tôi luôn là người chủ động nhường nhịn mỗi khi có bất đồng.


Nhưng qua năm lần bảy lượt, tôi hiểu là Lan rất chi li. Bàn về đám cưới, từ chi phí chụp album cưới, lựa chọn nhà hàng, chi phí xe cộ đưa đón người thân đi lại cho đến tiền mua sắm vật dụng sau khi cưới, chọn nhà mới để thuê sau khi đã là vợ chồng… Lan đều luôn tính toán từng chút một sao cho có lợi nhất, tiết kiệm nhất. Có người bảo tôi, cả đời mới cưới một lần, nên xông xênh một chút, kiểu như Lan thì “kẹo” quá, khó sống. Nhưng cũng có người lại khen, bảo người như Lan lấy về rồi tha hồ sướng, vì vợ biết lo toan thì gia đình lúc nào cũng sẽ trong ấm ngoài êm.


Thôi thì đằng nào cũng đúng cả, quan trọng là tôi yêu Lan thật lòng. Dù vậy, đôi lúc tôi cũng hơi bối rối và chạnh lòng khi thấy những mối lo về tiền cứ thường trực quanh tôi và Lan. Có vẻ như khi tính đến hôn nhân rồi thì những sự lo toan cứ làm chết dần cảm xúc lãng mạn của tình yêu đôi lứa.


Có người bảo tôi, cả đời mới cưới một lần, nên xông xênh một chút, kiểu như Lan thì “kẹo” quá, khó sống. (ảnh minh họa)

Có người bảo tôi, cả đời mới cưới một lần, nên xông xênh một chút, kiểu như Lan thì “kẹo” quá, khó sống. (ảnh minh họa)


Nhưng rồi đùng một cái, tôi mất việc. Đơn giản là vì tình hình kinh tế khó khăn, nơi nơi đều thực hiện cắt giảm biên chế, ngân hàng là một trong những cơ quan “thẳng tay” với nhân viên nhất. Năng lực của tôi không đến nỗi tệ, nhưng xét trong tình hình chung của phòng, có chị thì đang bầu bì, chị thì mới sinh em bé nên đang trong thời gian nghỉ dưỡng, anh thì có mối quan hệ thân thiết với sếp, tôi ra đi cũng là lẽ thường tình.


Đó là một cú sốc lớn đối với Lan. Em vô cùng thảng thốt và thất vọng khi nghe tôi bị cắt giảm biên chế. Thay vì an ủi, động viên tôi như lẽ thường tình, em đâm ra cáu gắt, bực bội.


Tình hình còn tệ hơn vì đã bắt đầu vào quý cuối năm, thế là tôi gõ cửa khắp nơi nhưng lại chẳng có tìm được một công việc phù hợp và ưng ý. Làm một công việc tạm thời nào đó, với mức lương thấp thấp cũng được, rồi qua tết tìm việc mới, đó là ý kiến của Lan. Nhưng bản thân tôi lại mong muốn tìm được một công việc ưng ý, để khỏi phải lăn tăn nhảy chỗ này chỗ kia, tôi vốn thích ổn định. Nên thời gian thất nghiệp của tôi cũng theo đó mà dài ra.


Không có lương, việc chi tiêu cũng dè xẻn hơn. Đi ăn uống, coi phim với Lan hay hát hò, nhậu nhẹt cùng bạn bè cũng không còn như trước. Thi thoảng tôi mới dám đi một lần. Lại còn dành tiền lo cho đám cưới. Nhưng Lan không chịu hiểu hết, hình như em chỉ thấy chán, chán và chán. Nên sau vài lần rủ tôi không đi, Lan tự đi cùng đám bạn, rồi em cũng từ chối dần những lần hẹn hò hai đứa, với lý do là tiết kiệm.


Mới đây, khi bàn bạc với em về chuyện hơn một tháng nữa là đám cưới, như dự định, Lan đã thản nhiên nói rằng em đã báo với gia đình em hủy đám cưới rồi. Dời lại sang năm. Đợi khi nào tôi tìm được việc làm ổn định, có tiền bạc rủng rỉnh rồi hãy nghĩ đến chuyện tương lai. Chứ cưới về, mà chồng thất nghiệp thì trước sau gì gia đình cũng lục đục vì thiếu tiền.


Quả thật, ngẫm ra thì Lan cũng có lý của em. Em không sai. Nhưng tôi là một thằng đàn ông, tôi có lòng tự trọng của mình. Tôi rất ghét những sự xúc phạm, không tôn trọng. Nên tôi cũng đã không tỏ ra níu kéo khi em nói hủy cưới.


Vậy là đã mất việc lại còn mất vợ! Tôi chua chát tự hỏi, vậy cuối năm nay tổng kết, mình sẽ được gì đây?


(Eva)



Em hủy cưới vì tôi bị sa thải

Tuesday, November 19, 2013

Phân vân giữa hai người con gái

Tôi xao xuyến khi gặp lại cô gái ngày xưa có tình cảm, cảm giác cô ấy sẽ là người xây dựng hạnh phúc tương lai cùng mình. Còn người yêu hiện tại, tôi từng chủ động chia tay nhưng chưa được vì sự níu kéo và đau khổ của cô ấy.


Tôi yêu cô gái hiện tại được vài năm, thua tôi 7 tuổi, tôi là mối tình đầu của cô ấy, hai gia đình biết rõ về tình yêu của chúng tôi. Lúc yêu tôi cũng xác định yêu là cưới. Thời gian đầu cảm thấy hạnh phúc khi được ở bên cô ấy, dần dần những mâu thuẫn xảy ra, càng hiểu nhau tôi càng cảm thấy không hợp. Nhiều khi tôi suy nghĩ về tương lai, về việc cô ấy là vợ mình, tôi trở thành con rể lại thấy rất e ngại, một cảm giác không được hạnh phúc, thay vào đó là sự hoài nghi và không thoải mái. Vì vậy, đến giờ tôi chưa bao giờ đề cập chuyện cưới hỏi, càng ngày càng thấy chán nản với tình yêu đó.


1276271889-cuoc-tinh-tay-ba1-1891-1380263139


Tôi từng chủ động chia tay, cô ấy níu kéo, khóc lóc, đau khổ, tôi chấp nhận quay lại. Tình yêu đã có vết nứt dài, giờ chúng tôi xa nhau, cô ấy lại luôn liên lạc, còn tôi chỉ thỉnh thoảng, thích thì trả lời, không thích không nghe điện thoại.


Cách đây vài ngày, tôi gặp lại cô gái trước đây từng có tình cảm, một tình cảm chưa bao giờ thổ lộ, luôn giữ kín trong lòng. Khi gặp lại, lòng tôi xao xuyến vô cùng, cảm thấy hạnh phúc khi được ở bên cô ấy, tôi biết mình đang yêu thật, nghĩ đến những viễn cảnh xa xôi, về việc chúng tôi kết hôn, cuộc sống gia đình, những dịp được hiện diện bên nhau tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Tôi thấy mình rất may mắn và tự hào khi có được người vợ như cô ấy.


Giờ đây tôi đang đứng giữa hai sự lựa chọn, con đường hạnh phúc nào nên đi. Mong bạn đọc chia sẻ, giờ đây tôi không hoàn toàn tỉnh táo để đưa ra quyết định đúng đắn. Chân thành cảm ơn!


(VnExpress)



Phân vân giữa hai người con gái

Mối tình đau đớn

Một mối tình câm lặng đã bị bỏ qua như thế. Anh sợ người ta hiểu nhầm mình, còn cô lại cứ nghĩ mình chỉ là một con vịt xấu xí đáng thương, không xứng với anh.



Một buổi chiều năm 16 tuổi, tan học trở về, cô thấy có rất nhiều người tụ tập ở nhà mình. Bác hàng xóm vội kéo cô đi. Có chuyện gì vậy? Tự nhiên tim cô đập thình thịch. Bác hàng xóm ôm chầm lấy cô và khóc: “Cháu ơi, nhà cháu xảy ra chuyện lớn rồi!”.


Bỗng chốc, cô trở thành trẻ mồ côi. Cha mẹ cô khi đi đưa hàng, đã đâm vào xe tải, và vĩnh viễn rời khỏi cõi đời này cách đó một tiếng. Từ một viên ngọc được cha mẹ nâng niu, cô ngơ ngác khi thấy mình cô độc. Cô khóc không thành tiếng, nhưng cha mẹ đã không còn để an ủi cô nữa rồi.


Thế là cô đang phải đối mặt với nguy cơ phải bỏ học. Mặc dù thầy cô giáo và các bạn học giúp đỡ cô rất nhiều, nhưng sự học còn dài, làm sao cô có thể lo được học phí đầy đủ đây? May sao, Hội Bảo trợ học sinh nghèo thành phố đã tới tìm cô.


Họ nói: “Có một người muốn giúp em, người đó làm việc ở TP.HCM, trước kia đã từng học ở đây. Anh ấy muốn giúp học sinh mồ côi, vì anh ấy cũng đã là trẻ mồ côi, em rất phù hợp với điều kiện của anh ấy”.


Và như vậy, cô đã nhận sự giúp đỡ của Minh. Minh là một người đàn ông vẫn còn trẻ, nhưng anh sống ở Sài Gòn nên cô cũng chưa lần nào được gặp anh. Cô sống nhờ vào tiền trợ cấp mỗi tháng mà anh dành cho trẻ mồ côi là cô.


Năm cuối cấp, cô đăng ký làm hồ sơ thi trường Đại học Kinh tế TP.HCM để có điều kiện tiếp cận với người đàn ông mình mang ơn. Nhưng khoản tiền học phí và chi phí sinh hoạt hàng tháng quá cao, khiến cô nghĩ mình phải bỏ cuộc. Kể cả đối với anh Minh, thì đó cũng không phải là con số nhỏ.


Cô gọi điện nói chuyện với anh về ý định bỏ học. Ba ngày sau khi nhận được cú điện thoại của cô, anh Minh đã xuất hiện trước mặt cô. Ngạc nhiên thật. Anh cao, gầy, ánh mắt thông minh, tim cô đập loạn nhịp: “Anh đẹp trai quá!”.


Anh nói một câu thế này: “Yến à, chúng ta đều là những người không còn gia đình. Em gái nhất định phải học đại học. Tiền, em không phải lo gì cả”. Cô cảm kích nhìn anh, ân nhân của cô, làm thế nào để báo đáp được anh đây. “Đi thôi, chúng ta đi ăn phở quê hương nhé. Đó là món mà hồi nhỏ tôi thích ăn nhất đấy”.


“Em cũng vậy”, cô đáp. Đó quả là một ngày ngọt ngào, một bữa ăn vui vẻ nhất đối với cô trong 3 năm dài không còn cha mẹ.


Ngày hôm sau, anh lên tàu vào Nam, anh nói: “Tạm biệt em nhé, hẹn gặp lại”, anh vẫy tay chào cô.


Rồi đúng như ước nguyện, cô đỗ đại học, anh đón cô tại ga tàu. Tay xách túi cho cô, anh nói: “Em gầy và đen đi nhiều đấy!”. Đúng vậy, để tiết kiệm tiền cho anh, cô đã đi làm thuê cả mùa hè, đi đưa báo, đưa sữa đậu nành, thậm chí cả đánh giày. Cô đã kiếm được một chút ít tiền trước khi vào thành phố.


Vào tới ký túc xá, anh lấy ra một bọc trong giấy báo: “Em cầm đi, đây là 30 triệu, tiền ăn học một năm của em”. Cô trả lại anh 10 triệu và bảo: “Em đã kiếm được 10 triệu rồi, cảm ơn anh”.


Anh nhìn cô: “Thực ra, tôi không muốn em vất vả. Sau này có gì khó khăn cứ nói với tôi, dù gì chúng ta cũng đều ở TP. HCM, lại là người đồng hương nữa”. Cô cảm kích đáp lời: “Vâng, anh là ân nhân của em, nhất định sau này em sẽ báo đáp cho anh”.


Anh có vẻ không vui: “Em nghĩ rằng tôi muốn em báo đáp ư? Em là một cô bé mồ côi, mà bố mẹ tôi cũng đã mất. Năm 14 tuổi, may mà có một chị gái tốt bụng cứu giúp tôi, tôi đã thề nếu trong tương lai có cơ hội, nhất định sẽ giúp những người cần sự giúp đỡ như tôi hồi trước”.


Hóa ra là vậy. Anh cũng đang muốn báo đáp cuộc đời. Cô đã hiểu tấm lòng của anh rồi, nhưng không hiểu sao, cô vẫn còn nhiều điều khó nói.


Anh mua hết đồ dùng cá nhân cho cô. Anh còn giúp cô làm hết mọi thủ tục nhập học, bạn cùng phòng liền hỏi: “Đó là anh trai hay bạn trai của cậu vậy?”. Mặt cô đỏ lên, miệng lắp bắp: “À, đều không phải”. Cô hi vọng anh là…, mà thôi, đừng nghĩ linh tinh nữa, chẳng qua là anh đang muốn giúp người khó khăn thôi.


55372915-1302751839-tinh-yeu-mao-hiem-11


Từ đó, anh và cô không thường xuyên liên hệ. Cô tìm việc làm thêm khắp nơi, làm gia sư, bồi bàn, giúp các cửa hàng may vá, tóm lại là tìm mọi cách để làm giảm gánh nặng cho anh. Nhưng cô rất mong anh đến thăm cô. Mỗi lần tới, anh đều đưa thêm chút tiền, dặn cô chịu khó ăn uống giữ gìn sức khỏe, còn bảo cô chẳng có lấy bộ quần áo tử tế mà mặc. Các chủ đề trò chuyện của cô và anh chỉ xoay quanh những vấn đề đó.


Khi cô bước vào năm học thứ 3, có một doanh nghiệp nước ngoài đến trường tổ chức hoạt động từ thiện, giúp học sinh nghèo. Họ có thể trả toàn bộ tiền học cho cô, chỉ có duy nhất một điều kiện là cô phải làm việc cho họ ít nhất là năm năm. Cô ký hợp đồng, sau đó gọi điện báo lại cho anh, cô không còn muốn làm liên lụy tới anh nhiều nữa. Không biết tại sao, cứ nghĩ đến việc không còn được gặp anh nữa, cô lại cảm thấy tuyệt vọng.


Ngày anh đến tìm cô, vừa hay có một bạn nam đến tìm cô để mượn tài liệu. Bạn nam đó cao lớn đẹp trai, nhìn rất phong độ. Hai người chỉ là bạn bè bình thường, bạn nam đó đã có người yêu, nhưng cô cảm thấy anh Minh có vẻ hơi ngượng ngập khi hỏi: “Tôi không làm phiền hai bạn đấy chứ?”.


“Tất nhiên là không rồi”, cô nói, “Đi thôi, chúng ta đi ăn nhé. Em mời anh. Ăn phở Nam Định đi”. Cô muốn thu hết can đảm để nói với anh rằng cô sẽ tự tay nấu một bữa phở đãi anh, nhưng cuối cùng lại không dám nói ra lời. Chỉ vì anh thích ăn phở, nên cô đã biết nấu món phở đúng vị Nam Định rất ngon rồi.


Cô nói với anh về hợp đồng với công ty nọ, và bảo sau này không cần phiền anh giúp đỡ nữa. Anh ngượng ngập nói: “Được thôi, họ có thể đảm bảo cho em đến khi tốt nghiệp đúng không? Nếu không ổn, có thể gọi điện cho tôi”.


Tối hôm đó cô cảm thấy buồn vô cùng. Cô nghĩ, sẽ có một ngày cô nhất định báo đáp cho anh. Nhưng, mong ước mãnh liệt hơn cả của cô, là sẽ được ở bên anh, mãi mãi, mãi mãi…


Trước khi tạm biệt, anh lấy ra một chiếc đồng hồ đeo tay và bảo: “Tặng em làm kỉ niệm”. Chiếc đồng hồ đó rất đẹp, mang hiệu Fiyta. Cô không biết mình đã tiễn anh ra xe thế nào, chỉ biết khi xe chạy, nước mắt đang chảy tràn trên khuôn mặt, nhỏ từng giọt xuống dưới ngực áo.


Hai năm sau, cô đã tốt nghiệp dưới sự hỗ trợ của công ty nọ. Tất nhiên, cô trở thành một thành viên của họ. Không ngờ tháng lương đầu tiên của cô lại cao như vậy, người đầu tiên mà cô nhớ tới là Minh, cô muốn mời anh đi ăn. Bấm điện thoại gọi cho anh, thật bất ngờ khi nghe thấy lời một người phụ nữ: “Số máy quý khách vừa gọi không có…”.


Minh họa: Tưởng Hồng Dương

Minh họa: Tưởng Hồng Dương


Trái tim cô như bị ai bóp nghẹt. Hai năm rồi, cô mong chờ biết bao ngày hôm nay. Cô muốn nói với anh, từ lần đầu gặp anh cô đã thích anh rồi. Bây giờ cô và anh đã bình đẳng với nhau, cô có cơ hội để nói lời yêu với anh rồi. Thế nhưng, cô lại không tìm thấy anh nữa.


Cô gọi về quê, gọi tới Hội Bảo trợ học sinh nghèo với hi vọng có thể tìm thấy một chút tin tức. Thế nhưng đáng tuyệt vọng biết bao khi câu trả lời họ dành cho cô là: Anh ấy chỉ có một số điện thoại đó thôi, chúng tôi cũng muốn liên lạc với anh ấy mà không được.


Vậy là, cô đã mất Minh. Anh như đã bốc hơi khỏi cuộc đời này. Minh ơi, anh ở đâu? Bao nhiêu lần trong giấc mơ, cô đã gọi tên anh. Trong trái tim cô, anh không chỉ là một ân nhân…


Mùa xuân năm 2013, cô được điều tới làm Giám đốc chi nhánh tại Hà Nội. Lạ nước lạ cái, cô đã thân ngay với người trợ lý của mình, tên là Tuyết. Tuyết rất trẻ trung xinh đẹp, nhanh nhẹn hoạt bát, làm quen với cô một cách nhanh chóng. Tuyết thường nhắc tới bạn trai của mình trong các câu chuyện với cô, kể rằng anh rất dịu dàng, lãng mạn, yêu chiều mình, và kết luận: “Hạnh phúc lớn nhất của em trong cuộc đời này là được gặp anh ấy”.


Bạn trai trong mắt Tuyết đã khiến cô ngưỡng mộ vô cùng. Cô nghĩ, nếu Minh là bạn trai của cô, anh cũng sẽ quan tâm tới cô như vậy. Thử nghĩ mà xem, ngày đầu tiên nhập học, anh còn đích thân trải ga giường cho cô nữa kia mà.


Một ngày khi tan làm, bạn trai của Tuyết đã tới đón cô ấy. Bọn họ đã đính hôn rồi, chuẩn bị đi mua đồ dùng cho nhà mới. Một chiếc xe con bóng loáng trờ tới, một người đàn ông bước xuống. Cô không thể tin vào mắt mình được, trời ơi, sao lại có thể là anh được!


Cô đờ đẫn cả người. Cho đến khi Tuyết lay vai cô và nói: “Sao, chị thấy anh ấy có đẹp trai không? Anh ấy tốt bụng lắm”, thì cô mới sực tỉnh. Dường như, cô đang mơ. Tìm kiếm anh biết bao lâu, mà giờ anh lại đột ngột xuất hiện trước mắt cô, lại còn là chồng sắp cưới của người khác nữa chứ.


Tuyết chạy như bay tới chỗ anh. Cô vẫn thẫn thờ nhìn theo cô ấy ôm eo anh, nước mắt tuôn như mưa. Người con gái hạnh phúc kia đáng lẽ phải là cô, nhưng cô đã bỏ qua cơ hội của mình. Tối hôm đó, nước mắt cô chảy ướt gối, cô đã có một đêm không ngủ.


Hôm sau đến cơ quan, cô nói với Tuyết: “Chị mời hai người đi ăn cơm nhé!”. Tất nhiên là Tuyết vui vẻ nhận lời. Phút giấy đối mặt với Minh thật là khó tả, anh sững sờ hồi lâu khi nhìn thấy cô. Tuyết lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng nãy giờ: “Hóa ra là hai người quen nhau à, thật là hay quá đi”.


Minh là người mở lời trước với cô: “Đã mấy năm trôi qua rồi, em vẫn khỏe chứ? Giờ vẫn đang một mình sao?”. Cô cố nén nước mắt trả lời: “Em vẫn khỏe, và đang một mình”.


Lúc Tuyết vào nhà vệ sinh, hai người đối mặt với nhau vẫn im lặng. Mãi anh mới nói: “Em thành người lớn rồi, lại xinh đẹp nữa. Còn nhớ lần đầu tiên tôi gặp em, em vừa gầy vừa nhỏ bé, mặc một bộ váy xanh”. Anh vẫn còn nhớ cô mặc váy xanh khi lần đầu gặp cô.


Cô cố tỏ ra cứng cỏi: “Anh còn nhớ bát phở ngày xưa không? Cả chiếc đồng hồ đó nữa?”. Vừa nói, cô vừa mang kỷ vật ba năm qua chìa ra trước mặt anh. Tuyết đã quay trở lại: “Có cái gì đó, cho em xem với. Ô, đồng hồ Fiyta. Còn nhớ họ quảng cáo đại ý là: Một khi đã sở hữu, thì còn không mong món gì khác nữa. Ai tặng chị vậy? Ai vậy?”.


Trái tim cô như có ngọn núi ngàn cân đè nặng: “Một khi đã sở hữu, thì còn không mong món gì khác nữa”? Lẽ nào… Minh tránh ánh mắt cô. Minh ơi, Minh ơi, hóa ra mọi tâm tư của anh năm đó đã giấu kín trong chiếc đồng hồ này. Nếu em biết về câu quảng cáo đó, mọi việc sẽ không như ngày hôm nay. Lòng cô tê tái biết bao nhiêu…


Đến cuối mùa xuân, bọn họ kết hôn. Hôm đó, cô là phù dâu, cũng mặc váy đỏ. Có người thắc mắc, sao cô lại mặc váy đỏ, như vậy là muốn so bì với cô dâu sao? Cô hiểu lòng mình, cô muốn làm cô dâu của anh biết bao nhiêu, dù chỉ là giả vờ.


Trong tiệc cưới, cô đã uống say. Anh chạy theo, đỡ cô lên, dịu dàng nói: “Đừng uống nữa, em như vậy sẽ làm tôi đau lòng lắm!”. Đúng vậy, từ khi cô 16 tuổi, anh đã là người thương cô nhất. Đã 10 năm trôi qua, anh vẫn đau lòng vì cô, tại sao cô lại để tuột cơ hội của mình dễ dàng như vậy?


Có người gọi anh về chúc rượu khách mời. Cô sực tỉnh, việc đã tới nước này thì không còn cách nào cứu vãn được nữa, anh đã là chồng của người khác mất rồi. Sau buổi tiệc hôm đó, cô say đến mức tưởng như không đứng dậy nổi. Cô mượn rượu, bắt anh đưa cô về nhà: “Tuyết ơi, cho chị mượn chồng em một tiếng đi!”.


Anh lái xe đưa cô về. Cô vẫn khóc không thành tiếng, không thể dối lòng mình nữa rồi, hôm nay, cô phải nói với Minh rằng cô đã yêu anh biết bao nhiêu.


Xe dừng trước một ngõ nhỏ. Cô nói với Minh: “Có một câu nói mà em cất giấu trong trái tim mình bao nhiêu năm qua, anh Minh, em yêu anh! Ngay từ lần đầu gặp gỡ em đã yêu anh rồi, anh có biết em yêu anh nhiều biết bao nhiêu không?”.


images (1)


Cô nói như một kẻ điên, nói có đến một nghìn lần câu: “Em yêu anh”, “Em tìm anh đến mức phát điên lên. Không ngờ đến lúc tìm thấy anh, em đã không còn cơ hội nữa. Anh là ân nhân của em, em luôn nghĩ mình không xứng với anh, nên không dám thổ lộ tình yêu của mình”.


Anh thở dài, kéo cô vào lòng: “Đừng nói nữa, lời em nói làm lòng anh tan nát! Yến ơi, em có biết không, ngày anh đến tìm em, cũng là ngày anh cũng muốn tìm một người thay anh giúp em ăn học. Anh không còn khả năng giúp em nữa, vì anh đã bị cắt giảm biên chế. Nhưng khi gặp em, trái tim anh lỗi nhịp. Anh quyết định dù có khó khăn đến đâu, cũng phải để em đi học.


Anh rất sợ em coi thường anh, nói anh là kẻ không tốt, và cũng sợ người ta bảo anh giúp em vì muốn lợi dụng em. Mỗi lần đến trường gặp em, anh đều vui mấy ngày liền. Lúc thấy em vừa gầy vừa đen vì đi làm thêm, anh đau lòng vô cùng, nhưng điều anh buồn nhất là em không muốn nhận tiền của anh nữa. Em học năm thứ ba, ký hợp đồng với công ty đó, anh biết đã đến lúc mình phải rút lui. Hôm gặp em và anh bạn đó ở ký túc xá, anh đã nghĩ, chỉ có người như vậy mới xứng với em, anh chẳng là gì đối với em cả.


Nhưng anh không cam tâm. Anh muốn tìm cho mình một cơ hội cuối cùng khi tặng em chiếc đồng hồ đó. Anh nghĩ, ai cũng biết câu quảng cáo đó mà, nếu em cũng yêu anh, thì em sẽ tới tìm anh thôi. Vậy mà lời đáp cho sự chờ đợi của anh chỉ là im lặng…”.


Một mối tình câm lặng đã bị bỏ qua như thế. Anh sợ người ta hiểu nhầm mình, còn cô lại cứ nghĩ mình chỉ là một con vịt xấu xí đáng thương, không xứng với anh. Điện thoại của anh đổ chuông, hôm nay, anh là nhân vật chính, anh là chú rể cơ mà. Người gọi là Tuyết: “Mọi người đang đợi anh đấy. Mau về đi, đừng khiến em bối rối nữa anh”.


“Anh về đi, mau về đi”, cô nói, “Em đã mãn nguyện rồi. Ít nhất em cũng được biết, anh đã từng yêu em, thế là đủ rồi. Nếu có kiếp sau, em nhất định sẽ nấu món phở quê hương cho anh, em sẽ không bao giờ để tuột tay nữa!”. Minh lên xe, vẫy vẫy tay chào cô. Gương mặt anh cũng nhòe nhoẹt nước mắt như cô vậy.


Vài hôm sau, cô viết đơn xin về lại TP HCM. Hà Nội sẽ giữ lại nỗi đau của cô, còn duyên phận của cô và Minh, xin đành đợi kiếp sau thôi. Chiếc đồng hồ đó, là mối tình đầu đẹp nhất, buồn nhất, phiền muộn nhất mà cô sẽ giữ mãi trong tim mình, mãi mãi, mãi mãi…


(Afamily)



Mối tình đau đớn