Showing posts with label Phụ tình. Show all posts
Showing posts with label Phụ tình. Show all posts

Wednesday, November 20, 2013

Em hủy cưới vì tôi bị sa thải

Yêu nhau từ thời sinh viên, ra trường rồi đi làm, mối quan hệ của tôi và Lan càng ngày càng thêm thắm thiết.



Yêu nhau từ thời sinh viên, ra trường rồi đi làm, mối quan hệ của tôi và Lan càng ngày càng thêm thắm thiết. Ai nhìn vào cũng khen chúng tôi là một cặp đẹp đôi, và bản thân chúng tôi cũng rất hài lòng về tình yêu của mình.


Lan làm hành chính tại một trường đại học, tôi là nhân viên của một ngân hàng, lương không cao, nhưng cuộc sống của chúng tôi cũng tương đối ổn. Chúng tôi có thể ngày ngày đi làm, cuối tuần lại vui chơi cùng bạn bè, hò hẹn xem phim, ăn uống. Dù chưa thể mua một căn nhà ở thành phố, nhưng cuộc sống cũng không đến nỗi chật vật. Và cũng như những người yêu nhau khác, khi đã ổn định về cuộc sống, tài chính, tôi và Lan nghĩ đến chuyện làm đám cưới.


Đều là dân tỉnh, chúng tôi phải lên kế hoạch dành dụm, gom góp tiền bạc để chuẩn bị cho chuyện trọng đại nhất trong đời. Không xun xoe như bạn bè, chúng tôi chỉ dự định làm một đám cưới nhỏ, rồi mua sắm sửa soạn cho cuộc sống hôn nhân. Lên kế hoạch từ giữa năm ngoái, chúng tôi dự định cuối năm là có thể thực hiện đâu vào đấy.


Trong thời gian hai đứa cùng lo lắng cái này, cái kia, có những khi giận hờn, xung đột, nhưng vì mục tiêu lâu dài, chúng tôi lại nhường nhịn, bỏ qua cho nhau. Nói cũng buồn, nhưng vấn đề chính để dẫn đến tranh cãi chủ yếu vẫn chỉ là tiền bạc. Biết thân tôi là đàn ông nhưng đến khi cưới vợ vẫn chưa có được nhà cửa đàng hoàng cho người mình yêu thì cũng có phần thiệt thòi cho cô ấy, nên tôi luôn là người chủ động nhường nhịn mỗi khi có bất đồng.


Nhưng qua năm lần bảy lượt, tôi hiểu là Lan rất chi li. Bàn về đám cưới, từ chi phí chụp album cưới, lựa chọn nhà hàng, chi phí xe cộ đưa đón người thân đi lại cho đến tiền mua sắm vật dụng sau khi cưới, chọn nhà mới để thuê sau khi đã là vợ chồng… Lan đều luôn tính toán từng chút một sao cho có lợi nhất, tiết kiệm nhất. Có người bảo tôi, cả đời mới cưới một lần, nên xông xênh một chút, kiểu như Lan thì “kẹo” quá, khó sống. Nhưng cũng có người lại khen, bảo người như Lan lấy về rồi tha hồ sướng, vì vợ biết lo toan thì gia đình lúc nào cũng sẽ trong ấm ngoài êm.


Thôi thì đằng nào cũng đúng cả, quan trọng là tôi yêu Lan thật lòng. Dù vậy, đôi lúc tôi cũng hơi bối rối và chạnh lòng khi thấy những mối lo về tiền cứ thường trực quanh tôi và Lan. Có vẻ như khi tính đến hôn nhân rồi thì những sự lo toan cứ làm chết dần cảm xúc lãng mạn của tình yêu đôi lứa.


Có người bảo tôi, cả đời mới cưới một lần, nên xông xênh một chút, kiểu như Lan thì “kẹo” quá, khó sống. (ảnh minh họa)

Có người bảo tôi, cả đời mới cưới một lần, nên xông xênh một chút, kiểu như Lan thì “kẹo” quá, khó sống. (ảnh minh họa)


Nhưng rồi đùng một cái, tôi mất việc. Đơn giản là vì tình hình kinh tế khó khăn, nơi nơi đều thực hiện cắt giảm biên chế, ngân hàng là một trong những cơ quan “thẳng tay” với nhân viên nhất. Năng lực của tôi không đến nỗi tệ, nhưng xét trong tình hình chung của phòng, có chị thì đang bầu bì, chị thì mới sinh em bé nên đang trong thời gian nghỉ dưỡng, anh thì có mối quan hệ thân thiết với sếp, tôi ra đi cũng là lẽ thường tình.


Đó là một cú sốc lớn đối với Lan. Em vô cùng thảng thốt và thất vọng khi nghe tôi bị cắt giảm biên chế. Thay vì an ủi, động viên tôi như lẽ thường tình, em đâm ra cáu gắt, bực bội.


Tình hình còn tệ hơn vì đã bắt đầu vào quý cuối năm, thế là tôi gõ cửa khắp nơi nhưng lại chẳng có tìm được một công việc phù hợp và ưng ý. Làm một công việc tạm thời nào đó, với mức lương thấp thấp cũng được, rồi qua tết tìm việc mới, đó là ý kiến của Lan. Nhưng bản thân tôi lại mong muốn tìm được một công việc ưng ý, để khỏi phải lăn tăn nhảy chỗ này chỗ kia, tôi vốn thích ổn định. Nên thời gian thất nghiệp của tôi cũng theo đó mà dài ra.


Không có lương, việc chi tiêu cũng dè xẻn hơn. Đi ăn uống, coi phim với Lan hay hát hò, nhậu nhẹt cùng bạn bè cũng không còn như trước. Thi thoảng tôi mới dám đi một lần. Lại còn dành tiền lo cho đám cưới. Nhưng Lan không chịu hiểu hết, hình như em chỉ thấy chán, chán và chán. Nên sau vài lần rủ tôi không đi, Lan tự đi cùng đám bạn, rồi em cũng từ chối dần những lần hẹn hò hai đứa, với lý do là tiết kiệm.


Mới đây, khi bàn bạc với em về chuyện hơn một tháng nữa là đám cưới, như dự định, Lan đã thản nhiên nói rằng em đã báo với gia đình em hủy đám cưới rồi. Dời lại sang năm. Đợi khi nào tôi tìm được việc làm ổn định, có tiền bạc rủng rỉnh rồi hãy nghĩ đến chuyện tương lai. Chứ cưới về, mà chồng thất nghiệp thì trước sau gì gia đình cũng lục đục vì thiếu tiền.


Quả thật, ngẫm ra thì Lan cũng có lý của em. Em không sai. Nhưng tôi là một thằng đàn ông, tôi có lòng tự trọng của mình. Tôi rất ghét những sự xúc phạm, không tôn trọng. Nên tôi cũng đã không tỏ ra níu kéo khi em nói hủy cưới.


Vậy là đã mất việc lại còn mất vợ! Tôi chua chát tự hỏi, vậy cuối năm nay tổng kết, mình sẽ được gì đây?


(Eva)



Em hủy cưới vì tôi bị sa thải

Thursday, November 14, 2013

Tôi phụ tình người đã nuôi mình bao năm

Anh đã lo cho cuộc sống của tôi bao năm qua nhưng tôi không yêu anh vì vậy tôi muốn chia tay.



Tôi đã muốn nói lời chia tay với anh nhưng không thể. Tôi nợ anh quá nhiều và có lẽ chỉ có thể dùng tình yêu để đáp trả anh. Nhưng tình yêu là điều không thể gượng ép nổi. Tôi không yêu anh, sự thật đó chính tôi cũng muốn phủ nhận nhưng không được. Giờ đây tôi muốn nói lời chia tay, để chạy theo tình mới nhưng tôi không biết phải làm sao để nói với anh.


Tôi chỉ ước giá mà anh đừng yêu tôi nhiều tới vậy. Giá mà anh chỉ là kẻ dùng tiền để mong có được người mình yêu thì có lẽ mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nhiều cho tôi. Tôi và anh đã ở bên nhau quá lâu. Anh là hàng xóm nhà tôi, đem lòng yêu tôi khi tôi còn là một cô nữ sinh cấp 3. Anh đã tỏ tình và tôi từ chối. Lúc đó, tôi không có tình cảm yêu đương với anh mà chỉ như một người em gái với anh trai của mình mà thôi.


Nhưng rồi những biến cố gia đình cứ buộc tôi phải xích lại gần anh. Bố mẹ tôi ly hôn, mẹ tôi bỏ đi còn bố tôi lấy người khác. Sống với bố và dì ghẻ nên cuộc sống của tôi rất cơ cực. Vì ở gần nhà nên anh biết rõ những điều đó. Khi tôi đỗ đại học, chính anh là người đã cho tôi tiền đi học vì bố tôi kiên quyết bắt tôi phải nghỉ. Sự giúp đỡ của anh đã cho tôi cơ hội thoát khỏi cảnh sống khổ cực đó.


Nhờ có sự giúp đỡ của anh mà cuộc sống của tôi đã trở nên dễ dàng hơn. Nhưng tôi không yêu anh

Nhờ có sự giúp đỡ của anh mà cuộc sống của tôi đã trở nên dễ dàng hơn. Nhưng tôi không yêu anh


Từ đó, tôi và anh gần nhau hơn. Anh thuê nhà trọ cho tôi, hỗ trợ tôi tiền ăn học. Cảm động trước tình cảm chân thành của anh, tôi đã nhận lời làm người yêu anh. Thú thực, lúc đó tôi cũng vẫn không có cảm giác yêu anh. Đó chỉ là thứ cảm giác không thể phụ lòng người đàn ông tốt và yêu mình tới như vậy mà thôi. Tôi cứ nghĩ anh tốt với mình như thế rồi tôi sẽ yêu anh thôi. Tôi không muốn anh phải buồn. Thực sự trong lòng tôi lúc đó hoàn toàn không có ý định nhận lời yêu để lợi dụng anh. Bởi vì ngay cả khi tôi không nhận lời đi chăng nữa anh cũng sẽ giúp đỡ tôi. Lúc ấy, tôi chỉ tâm niệm một điều rằng, tôi sẽ lấy anh làm chồng vì đâu có ai may mắn được một người tốt như anh yêu. Vậy là dù không yêu anh nhưng tôi vẫn quyết định gắn bó với anh.


5 năm học đại học của tôi trôi qua và luôn có anh đồng hành. Anh ở bên tôi, giúp đỡ tôi cả về vật chất lẫn tinh thần. Cuộc sống của tôi cũng tốt lên rất nhiều nhờ có anh. Anh là con nhà khá giả, bản thân lại giỏi giang, kiếm ra tiền nên tôi cũng được nhờ. Tôi đinh ninh rằng đợi tôi ra trường, chúng tôi sẽ làm đám cưới và sống bên nhau hạnh phúc. Cho tới ngày, tôi gặp một người đàn ông khác.


Người đàn ông ấy không tài giỏi như anh. Người đó cũng chỉ mới ra trường, công việc còn khá bấp bênh. Nhưng điều mà người đó mang lại cho tôi là những cảm giác yêu đương mà tôi không hề có từ ngày nhận lời yêu anh. Ở bên anh tôi cứ hồn nhiên vậy thôi chứ không hề có sự rung động, xao xuyên hay nhớ nhung. Đó là lúc tôi biết mình đã yêu.


Tôi muốn chia tay người đã ở bên mình bao năm qua vì tôi không yêu anh

Tôi muốn chia tay người đã ở bên mình bao năm qua vì tôi không yêu anh


Tôi đã suy nghĩ rất nhiều nhưng không chiến thắng nổi trái tim mình. Tôi đã ra trường, có công việc ổn định và anh giục cưới. Nhưng tôi còn chần chừ mãi vì tôi biết mình không yêu anh. Tôi biết anh yêu và tốt với tôi nhưng sự thật là tôi không yêu anh. Bao năm qua tôi đã cố gắng biết sự cảm động, biết ơn thành tình yêu nhưng không được. Nếu tôi cố ở bên anh, lấy anh, tôi sẽ là một người vợ sống bên chồng mà nhớ thương người tình cũ. Anh quá tốt và anh xứng đáng được hưởng hạnh phúc trọn vẹn chứ không phải như vậy.


Tôi đã muốn nói lời chia tay anh, tôi muốn anh được hạnh phúc và muốn mình được sống với tình cảm thật. Nhưng tôi sợ, tôi sợ người ta sẽ nguyền rủa tôi, nói tôi là kẻ lợi dụng. Tôi không hề có ý đó. Những gì anh giúp tôi, tôi sẽ trả cho anh trong tương lai và sẽ đối xử với anh suốt cuộc đời này như một ân nhân. Biết rằng chia tay anh, lấy người đàn ông kia tôi sẽ không sung sướng bằng nhưng tôi chấp nhận. Điều duy nhất khiến tôi băn khoăn chính là cảm giác của anh. Tôi có nên làm điều tàn nhẫn như vậy hay không?


( Khám Phá)



Tôi phụ tình người đã nuôi mình bao năm

Saturday, November 9, 2013

Tôi muốn bỏ anh theo người tình giàu

Anh yêu tôi nhưng tình yêu đâu có thể đảm bảo cho cuộc sống hạnh phúc nếu không có tiền?



Tôi biết điều này với anh và gia đình là quá tàn nhẫn. Tôi thương anh nhưng sợ rằng tình thương đó sẽ khiến cả tôi và anh đều phải khổ sở, chật vật trong quãng đời phía trước nếu chúng tôi đến bên nhau. Ngoài tình yêu, cả hai chúng tôi chỉ là hai kẻ thân cô, thế cô ở cái chốn phồn hoa đô hội này.


Chúng tôi không có cơ hội được đổi đời nếu cứ mãi sống với kiếp nhân viên làm thuê này. Vì thế mà tôi đãnghĩ tới chuyện nhận lời người đàn ông lớn tuổi ấy. Đó không phải là sự phản bội mà là giải thoát cho cả tôi và anh khỏi những khó khăn sắp tới và tìm cho mình một con đường sống dễ dàng hơn.


Nếu không có gì thay đổi, đầu năm sau chúng tôi sẽ cưới. Chỉ còn vài tháng nữa thôi là mối tình 5 năm từ ngày đầu đại học của chúng tôi sẽ đi tới đích. Ai cũng ngưỡng mộ sự thủy chung mà chúng tôi dành cho nhau, ngưỡng mộ tình yêu đẹp như thơ ấy. Nhưng là người trong cuộc, tôi dần chán ngấy với cái cảnh tình yêu thì nhiều nhưng bạc tiền quanh năm túng thiếu. Nó làm tôi không còn có tâm trí nào để yêu đương, mơ mộng hay thấy tình yêu là đẹp nữa. Cơm áo gạo tiền buộc chặt những cảm xúc ảo vọng đó.


Tôi biết anh yêu và chung thủy với tôi, nhưng liệu chỉ có tình yêu thì hôn nhân có hạnh phúc được không khi mà mọi thứ đều cần đến tiền?

Tôi biết anh yêu và chung thủy với tôi, nhưng liệu chỉ có tình yêu thì hôn nhân có hạnh phúc được không khi mà mọi thứ đều cần đến tiền?


Tôi và anh cùng học đại học ra trường và may mắn xin được một công việc. Bạn bè của tôi những người có quan hệ đều xin được một chỗ làm ngon nghẻ. Còn tôi và anh đều thân cô, thế cô nên lận đận. Lương tháng cũng chỉ đủ chi trả tiền nha, tiêu pha còn dư được đồng nào gửi về cho gia đình đôi chút là hết. Nhìn chung chúng tôi không có của tích lũy. Tôi cảm thấy chán nản vô cùng nhưng anh luôn ở bên động viên tôi cố gắng rồi sau này hi vọng cuộc sống sẽ khấm khá hơn. Không muốn anh buồn nên tôi cũng vờ không bận tâm nhưng thực lòng tôi biết kho smaf có một sự đổi khác cho chúng tôi được vì công việc quá khó khăn. Sau này cưới nhau, sinh con ra còn trăm khoản, với công việc của chúng tôi thì mọi thứ chỉ đủ ăn đã là quá giỏi.


Anh ấy là một người đàn ông tốt, yêu thương tôi chân thành. Bao nhiêu năm qua anh ấy chỉ biết đến mình tôi mà hoàn toàn không tơ tưởng người con gái nào khác. Tôi biết, lấy anh tôi sẽ được tràn đầy tình yêu. Nhưng quả thật, cả gia đình tôi và gia đình anh đều quá nghèo, chúng tôi thì không đủ sức đưa mình giàu lên. Nếu lấy nhau, con chúng tôi cũng chỉ sống một cuộc đời kém cỏi như bao đứa trẻ nghèo khác mà thôi. Mà tôi thì không muốn thế.


Rồi tôi gặp người đàn ông đó. Anh từng bỏ vợ một lần. Giờ đây, đứa con chung của họ do người vợ nuôi. Anh ấy là cấp trên của tôi và rất giàu có. Gọi là anh nhưng thực tế anh ấy hơn tôi tới 16 tuổi. Anh ngỏ ý muốn gắn bó với tôi, muốn tôi sinh cho anh nhưng đứa con và anh hứa sẽ không để cho đời tôi phải khổ nữa.


Tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi thương người yêu mình vì chúng tôi đã gắn bó với nhau quá lâu rồi. Tôi biết anh yêu mình và đang chờ đợi tới ngày để cưới. Nếu tôi từ bỏ anh, anh sẽ hận tôi nhiều lắm. Nhưng tình yêu không thôi chưa đủ để đảm bảo cho hạnh phúc gia đình. Rồi đây, khi lần lượt những đứa con ra đời, tiền bạc không có liệu tôi và anh có mang tình yêu ra để giải quyết mọi việc được hay không? Hay là lúc đó lại đánh cãi chửi nhau và con cái lại là người khổ nhất?


Tôi muốn rẽ sang một con đường khác để đời mình, đời con đỡ khổ. Tình cảm với anh tôi trân trọng nhưng có lẽ nó chỉ nên là kỉ niệm đẹp trong đời mà thôi.

Tôi muốn rẽ sang một con đường khác để đời mình, đời con đỡ khổ. Tình cảm với anh tôi trân trọng nhưng có lẽ nó chỉ nên là kỉ niệm đẹp trong đời mà thôi.


Tôi đã nghĩ nhiều, cân nhắc rất nhiều. Tôi muốn rẽ sang một con đường khác để đời mình, đời con đỡ khổ. Tình cảm với anh tôi trân trọng nhưng có lẽ nó chỉ nên là kỉ niệm đẹp trong đời mà thôi. Tôi thực sự còn đang phân vân rất nhiều vì tôi đã trao thân cho anh nên cũng không muốn anh phải quá đau khổ nếu tôi ra đi. Tôi nên làm gì bây giờ? Liệu tôi có nên dứt tình một lần để tìm cho mình một cuộc sống khác không hay là vì tình nghĩa cố gắng ở bên người mình yêu? Lí trí và tình cảm của tôi đang đấu tranh dữ dội. Tôi không biết mình nên làm gì cho đúng nữa? Tôi không muốn tàn nhẫn với anh nhưng cũng không muốn sống mãi trong cảnh nghèo túng như thế này.


(Linhtran@…)



Tôi muốn bỏ anh theo người tình giàu

Thursday, October 31, 2013

Éo le những cô gái trẻ phát điên vì bị phụ tình

Câu chuyện về những cô gái trẻ đẹp người, đẹp nết bỗng một ngày hóa điên dại, phải vào viện tâm thần chạy chữa vì bị phụ tình khiến ai nghe cũng phải xót xa.



Thôn nữ phát điên sau khi bị hủy hôn


Cách bốn ngày lên xe hoa, bên gia đình chàng rể hủy hôn. Quá đau đớn, cô gái tái phát bệnh nặng thêm. Cả ngày cô lảm nhảm đòi được làm cô dâu, lên xe hoa về nhà chồng.


Nhà của Vũ.

Nhà của Vũ.


Đó là chuyện tình buồn của chị Vũ (SN 1985, ngụ xóm Chùa, thôn Quất Động, xã Quất Động, Thường Tín, Hà Nội). Vũ có hoàn cảnh khá éo le, bố bỏ đi từ khi con gái vừa được 10 tháng tuổi.


Từ năm 2011, Vũ có biểu hiện tâm thần. Đã hai lần cô được đưa vào bệnh viện chữa trị, khi bệnh tình thuyên giảm được gia đình đón về. Sau đó, cô gái tham gia thêu sản phẩm tại một xưởng của người khuyết tật ở gần nhà để đỡ đần gánh nặng kinh tế cho mẹ.


Đến khoảng tháng 2/2013, Trương (SN 1974, ngụ xã kế bên) bắt quen rồi tán tỉnh Vũ. Thời gian này cô gái rất tỉnh táo, không có biểu hiện gì của bệnh tật.


Trương đã có vợ nhưng ly dị vài năm nay. Từ khi quen Vũ, Trương thường lui tới nhà cô gái cơm nước như người nhà.


Dù đã được mẹ căn dặn rất kỹ lưỡng, nhưng cô gái vẫn không thể giữ mình trước một người đàn ông từng trải. Người mẹ nhận thấy những biểu hiện khác lạ của con gái thì cô đã có thai được gần 3 tháng.


“Hôm sau thằng Trương đến chơi, tôi đánh tiếng câu chuyện thì Vũ nhận trách nhiệm. Tôi giục phải cưới sớm thì nó cũng gật đầu đồng ý”, bà Hồng, mẹ cô gái kể.


Khi mọi thứ đã chuẩn bị sẵn cho một đám cưới thì mẹ của Trương gọi điện cho bà Hồng từ hôn với lý do phũ phàng: “Bà lừa nhà tôi, con gái bà bị điên mà không nói. Giờ chúng tôi không tổ chức cưới hỏi gì nữa với một người điên”.


Sau ngày bị hủy hôn, cô gái đau khổ tìm mọi cách để liên lạc với người “chồng trong mộng” nhưng bất thành. Giấc mơ lên xe hoa của cô không thành hiện thực. Bẽ bàng, đau khổ, bệnh tâm thần của Vũ tái phát nặng hơn.


Cô suốt ngày nói luyên thuyên, bỏ nhà đi lang thang bất kể ngày đêm. Nhiều lần như vậy, khiến bà mẹ vất vả tìm kiếm. Sợ điều chẳng lành đến với con gái, người mẹ đau khổ nuốt nước mắt nhốt con gái vào một nhà bỏ hoang của hàng xóm.


Bà Hồng rưng rưng nước mắt khi nhắc về đứa con gái tội nghiệp.

Bà Hồng rưng rưng nước mắt khi nhắc về đứa con gái tội nghiệp.


“Trước đây khi có thằng Trương bên cạnh, bệnh tình con gái tôi thuyên giảm nhiều. Tôi tin tình yêu sẽ làm con tôi khỏi bệnh. Vậy mà nay con tôi chịu cú sốc hủy hôn, phản bội của người yêu nên bệnh tình tái phát nặng. Không biết lần này khi nào mới khỏi nữa”, bà mẹ ngậm ngùi.


Hiện nay, bà cũng không có tiền để đưa con lên viện tâm thần điều trị. Cứ đến bữa là bà mẹ mang cơm ra cho con ăn và thủ thỉ tâm tình.


Sau khi đám cưới không thành, dư luận địa phương xôn xao, gia đình bà Hồng chịu biết bao điều tiếng. Sau sự việc, bà Hồng chỉ mong “gã Sở Khanh” chịu trách nhiệm với đứa bé trong bụng của Vũ. Bà Hồng cho biết, đã làm đơn tố cáo Trương về tội lạm dụng người tâm thần để quan hệ tình dục dẫn đến có thai.


Nhập viện tâm thần vì yêu phải Sở Khanh


Khi được đưa vào bệnh viện tâm thần, bệnh nhân Phạm Thị B., 19 tuổi (quê ở Cát Hải) toàn thân cứng đờ, tay chân co giật và không nói được. Trên nét mặt của cô gái trẻ lộ rõ vẻ kinh hoàng.


Theo một người bạn của Phạm Thị B. thì trước đó 2 năm, cô xa nhà vào nội thành làm công nhân giầy da.


Trong thời gian ở phố, B. có quen với một anh chàng khá điển trai, khéo ăn, khéo nói và cả hai nhanh chóng kết thân. B. thích đi đâu chơi, anh ta cũng đưa đi. Cô muốn ăn gì, anh cũng sẵn sàng đáp ứng. Cho nên chẳng mấy chốc, B. đã trao cả tâm hồn lẫn thể xác cho người tình.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Nhưng có ngờ đâu, người mà B. đã dâng tặng tất cả tình yêu thương của mình lại là một gã Sở Khanh, đã có vợ con ở dưới quê. Ấy vậy, cuộc tình ngang trái đó kéo dài được non 2 năm B. mới biết được sự thật phũ phàng đó.


Cái hôm chính tai nghe người yêu thú nhận đã giăng bẫy tình để lừa dối sự ngây thơ, trong trắng của mình, B. bỗng như điên dại, gào khóc. Nỗi đau dồn đến đỉnh đầu khiến B. ngã vật xuống, toàn thân cứng đờ, không nói năng và cử động được.


Hiện tại, B. đang được chăm sóc dưới vòng tay yêu thương của người thân và các y bác sỹ Khoa cấp tính nữ, Bệnh viện Tâm thần Hải Phòng.


(Tri Thức Trẻ)



Éo le những cô gái trẻ phát điên vì bị phụ tình