Showing posts with label thời gian. Show all posts
Showing posts with label thời gian. Show all posts

Thursday, November 28, 2013

Còn bao nhiêu thời gian để ta bên nhau?

Sẽ nhớ lắm cảm giác thương thầm ai đó cùng lớp mà chẳng dám nói ra. Để rồi ánh mắt cứ dáo dác kiếm tìm khi người ta vắng học.



Sớm nay ghé cửa facebook thấy đứa bạn đăng ảnh kỉ yếu, bất chợt thấy lòng nao nao lạ.


Thế là đã năm cuối, thế là sắp phải xa giảng đường rồi.


Cái cảm giác lúc này sao mà xấu xí đến thế, lòng chẳng muốn nghĩ tới ngày chia tay nhưng mấy ý nghĩ vẩn vơ cứ bám riết lấy chẳng thể nào thoát ra được.


Có lẽ sẽ nhớ nhiều lắm…


Nhớ khu giảng đường, nhớ phòng học, nơi mà ta từng mong không phải bước chân vào tiết nào là sung sướng tiết đó. Giờ thì khu giảng đường vẫn đông, nhưng sao ta thấy lòng vắng hoe. Ra trường rồi chắc cũng chỉ mong được ngồi cùng nhau trên giảng đường, dù một tiết thôi cũng thỏa mong nhớ.


04e2195b69fa93a498bf6dcd6c2acd5a77716a3f (1)


Sẽ nhớ lắm ngày lớp đi dã ngoại cùng nhau, trên lớp thì rụt rè thế mà khi chơi ai cũng hết mình. Cứ mỗi lần chiến thắng trò chơi cả lũ lại ôm nhau sung sướng mà chẳng phân biệt trai gái. Bỗng thấy lớp mình sao mà đáng yêu đến thế!

Sẽ nhớ lắm cảm giác thương thầm ai đó cùng lớp mà chẳng dám nói ra. Để rồi ánh mắt cứ dáo dác kiếm tìm khi người ta vắng học.

Sẽ nhớ lắm lúc ôm đứa bạn khóc nức nở vì chuyện tình dang dở, hay lúc ủi an khi nó gặp chuyện. Sắp ra trường rồi ta bỗng thấy mình lớn lên bao nhiêu. Quãng đời sinh viên không chỉ cho ta kiến thức mà còn dạy ta biết cảm thông và trân trọng tình cảm dành cho nhau- một thứ tình cảm thiêng liêng quá đỗi.

Sẽ nhớ lắm những ngày mải chơi đến lúc gần thi thì lao vào học thâu đêm suốt sáng. Nửa đêm rồi còn lên facebook thảo luận mấy bài tập rồi cùng động viên nhau: “Cố lên chúng mày ơi, sắp thi rồi”. Bao nhiêu động lực truyền hết cho nhau, truyền cho nhau cả tình thân ái.

Sẽ nhớ lắm lúc cuối tháng cả lũ phải ăn mì thay cơm. Đứa nào cũng ca thán sao mà đời sinh viên khổ đến thế. Khổ thế nhưng nào có quên được đâu.

Có kịp nữa không khi sắp tới ngày chia tay ta mới cuống quýt vội vàng đi lượm nhặt kỉ niệm, để ánh mắt ai đượm buồn nơi cuối dãy hành lang hun hút gió, để lòng ai không khỏi xao xuyến bâng khuâng?

Mai xa rồi mỗi đứa một phương. Tự nhủ sẽ có ngày gặp lại nhưng sao lòng không tránh khỏi cảm giác hẫng hụt và tiếc nuối. Rồi ta biết tìm đâu những người bạn xưa cũ, biết tìm đâu cảm giác tươi vui thời sinh viên khi mà trăm thứ bộn bề lo toan của cuộc sống cứ cuốn ta đi.

Có lẽ là sẽ nhớ nhiều lắm…

Giờ phút chia tay chẳng ai mong muốn nhưng cuộc vui nào cũng tới lúc tàn, tự hỏi lòng: “còn bao nhiêu thời gian nữa để ta bên nhau?”. Câu hỏi vang lên như xoáy sâu vào tâm can ta một nỗi buồn khó tả, để rồi nước mắt đã rơi tự bao giờ.


(Tri Thức Trẻ)



Còn bao nhiêu thời gian để ta bên nhau?

Tuesday, November 26, 2013

Nếu thời gian trở lại, em sẽ yêu chồng theo cách khác

Em không bao giờ hối hận về quyết định rời xa anh, chỉ nhìn lại và tiếc nuối. Nếu được cho thời gian quay trở lại em cũng vẫn lựa chọn anh nhưng sẽ sống và yêu anh theo cách khác.



Hơn 6 năm trôi qua kể từ ngày anh bước vào cuộc đời em. Thời gian trôi nhanh quá, có những chuyện tưởng như mới đây thôi vậy mà cũng 2 năm sắp có lẻ. Em từng huyễn hoặc về một cuộc sống gia đình đầy tươi đẹp, hạnh phúc, vậy mà lại kết thúc bằng một cuộc sống đầy cô đơn, bế tắc. Em từng ít nhất một lần gục ngã trước cuộc sống rồi sau đó lại tự đứng dậy bằng chính những nỗi đau, lạc quan sống để thấy rằng còn nhiều thứ tươi đẹp phía trước.


Nhiều người đánh giá em hiện đại, cá tính, thực ra em lại là người có suy nghĩ cổ hủ về hôn nhân. Em tuy cười rất nhiều nhưng lại là lấy nụ cười lấp liếm đi bản thân. Em không thể nào giải thoát mình khỏi suy nghĩ thực tế về vấn đề ly hôn. Em sống trong sự nguỵ biện về cuộc sống gia đình mà nhiều người vẫn nghĩ nó đang rất tốt và hạnh phúc. Họ đâu biết những ngày qua em luôn phải đấu tranh với một thực tế phũ phàng rằng cuộc hôn nhân của mình đã kết thúc từ lâu rồi.


Anh vui vẻ ngay bên người tình mới khi vẫn còn chung sống bên em, rồi em lựa chọn cách tự ra đi để anh được thoải mái, tự do. Chưa bao giờ em dám nghĩ đến sự thật phũ phàng đó, em sống trong những tháng ngày chỉ ngập trong nước mắt, tưởng như nước mắt sắp cạn kiệt. Em ra đi trong những ngày hè nóng nực và mưa bão để rồi khi tan giờ làm việc trở về phòng trọ, qua con đường nơi có ngôi nhà gần ngay đó em từng sống và cứ thế nước mắt rơi cho đến khi về tới nơi ở, trăn trở cả đêm rồi mới chìm dần trong giấc ngủ.


su-hoi-han-cua-nguoi-dan-ong-doi-xu-nguoc-dai-voi-vo-read-more-h-2b2a88


Những tháng ngày đó thật khủng khiếp, ác mộng, em thương con đến quay quắt, thấy hận anh, người đàn ông em hết mực thương yêu, hy sinh, chịu đựng. Em cố gắng lấy công việc để quên đi tất cả, sống khép kín vì thấy xung quanh chẳng có người đàn ông nào đáng tin. Sau thời gian được động viên khuyên nhủ em có mở lòng mình và thử một mối quan hệ mới. Cho đến bây giờ tất cả chỉ dừng lại mức bạn bè khi em không thể nào tự giải thoát suy nghĩ của mình. Em vẫn có cảm xúc nhưng không nhiều, rồi lạnh lùng, thờ ơ trước những sự quan tâm đầy thiện chí đó.


Các cụ nói chả bao giờ sai “Lắm mối tối nằm không”, em vẫn cô đơn, luôn cần một bờ vai, hơn thế nữa vẫn cần anh làm bố cho con trai chúng ta để cho con có một gia đình đầy đủ cha mẹ. Tất cả điều này giờ vô cùng xa xỉ đối với em.


“Ly hôn xanh” là 3 từ dành để nói về cuộc hôn nhân chúng ta, nó quá vội và kết thúc quá nhanh. Nghe mọi người đặt huy chương cho hôn nhân, em từng mong mình được huy chương đồng 10 năm, 20 năm rồi 30 năm huy chương vàng, nhưng không, kết thúc bằng cuộc hôn nhân chưa được 5 năm.


Gần 2 năm qua, liệu có khi nào anh một lần nhìn lại cuộc hôn nhân giữa chúng ta? Em không bao giờ hối hận về quyết định rời xa anh, chỉ nhìn lại và tiếc nuối. Nếu được cho thời gian quay trở lại em cũng vẫn lựa chọn anh nhưng sẽ sống và yêu anh theo cách khác.


Thêm một mùa đông lạnh giá nữa lại đến, anh ấm lòng bên tình yêu mới và chuẩn bị cho một con đường mới, em vẫn một mình và luôn dõi theo anh, mong rằng sự lựa chọn của anh là đúng và sẽ sống hạnh phúc.


(VnExpress)



Nếu thời gian trở lại, em sẽ yêu chồng theo cách khác