Showing posts with label Mảnh đời bất hạnh. Show all posts
Showing posts with label Mảnh đời bất hạnh. Show all posts

Sunday, February 16, 2014

Nghiệt ngã phận đời ngày làm công nhân, tối về... bán dâm

(Kênh 13) – Đoạn quốc lộ 1A trước cửa khu công nghiệp Vĩnh Lộc, đã khá nổi tiếng với những người “đi xe đạp bán dâm” bởi khu vực này cứ khoảng 20g đến quá nửa đêm là có hàng chục công nhân nghèo.


Rời bỏ quê lên thành phố lập nghiệp với mong ước có một cuộc sống tốt đẹp hơn nhưng nghiệt ngã thay, nhiều bạn trẻ đi làm công nhân đã bị vướng cái vòng luẩn quẩn nơi phố phường hoa lệ là thu không đủ chi. Tiền lương công nhân trung bình khoảng trên dưới 3 triệu đồng/người/tháng dường như là quá ít so với cuộc sống thị thành, nhất là thời gian gần đây, mọi thứ đều tăng giá một cách chóng mặt.


Cũng vì đồng lương eo hẹp mà đa phần công nhân đều phải làm tăng ca, ăn uống dè sẻn, chi tiêu tằn tiện cũng như luôn phải sống trong những căn phòng trọ tồi tàn. Ngoài ra, họ phải gửi con ở những điểm giữ trẻ tự phát với vô vàn những rủi ro, bất hạnh có thể ập xuống bất cứ lúc nào.


Con đi viện, bố mẹ đi bán máu


Trong thời gian tìm hiểu về đời sống công nhân ở các khu công nghiệp lớn như Sóng Thần, Tân Tạo, Vĩnh Lộc, Biên Hòa… chúng tôi nhận thấy rằng, cuộc sống của công nhân thường vô cùng chật vật. Đa phần họ phải làm việc trong môi trường có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, rất dễ bị các bệnh nghề nghiệp nhưng lại hoàn toàn không có bảo hiểm hay chế độ lương thưởng phù hợp.


Tôi đã được nghe một công nhân giày dép xuất khẩu ở khu công nghiệp Linh Xuân (Thủ Đức, TP.HCM) tâm sự rằng, chuyện mọi người đi vệ sinh trong ca làm việc là khá bình thường, vì đó là nhu cầu sinh lý. Tuy vậy, với hàng ngàn công nhân mà công ty chỉ xây có vỏn vẹn 3 cái nhà vệ sinh nữ. Thế nên, nhiều chị em đang làm, muốn đi vệ sinh mà nghĩ cảnh phải chờ đợi quá lâu để đến lượt mình đành cố gắng “nhịn”, ngồi lại làm việc tiếp, để đảm bảo năng suất lao động ở mức cao nhất.


Mặc dù luôn phải làm việc với cường độ cao như vậy nhưng cuộc sống của công nhân, đa phần là cơ cực vì đồng lương quá thấp. Giá cả thì tăng vùn vụt nhưng lương, thưởng thì nhiều năm vẫn chưa tăng kịp. Cá biệt, nhiều doanh nghiệp làm ăn hiệu quả còn giảm lương công nhân nữa. Thế nên, nếu chẳng may trong cuộc sông có những biến cố như con cái bệnh tật, họ gần như “chết đứng” vì không biết cách gì xoay xở.


Gặp gỡ gia đình anh Đinh Văn Toàn, 33 tuổi quê ở Tánh Linh (Bình Thuận) trong một căn phòng trọ chật hẹp ở gần đường Võ Văn Vân (Vĩnh Lộc A, Bình Chánh, TP.HCM), chúng tôi được biết. Anh Toàn hiện nay đang là công nhân làm thủy sản đông lạnh của một công ty Hàn Quốc trên địa bàn. Mặc dù làm công nhân ở đây được gần 6 năm nhưng cuộc sống của anh vẫn không có gì thay đổi, luôn luôn phải lo lắng trước những bất trắc bởi lương tháng nào cũng chỉ đủ tiêu tiền ăn, tiền nhà trọ, điện nước, xăng xe và tiền mua sữa, bột cho con. Vừa ôm đứa con gái nhỏ hơn 2 tuổi vào lòng, anh vừa rầu rĩ kể.


Đa phần công nhân phải ở trọ trong những căn phòng chật chội, ẩm thấp

Đa phần công nhân phải ở trọ trong những căn phòng chật chội, ẩm thấp


“Tôi lấy vợ được 4 năm rồi. Cô ấy là người ở vùng núi Vĩnh Cửu (Đồng Nai), làm chung công ty với nhau. Vẫn biết đời sống khó khăn nên hai người chỉ biết nương nhau mà sống. Từ hồi bé Trà My ra đời, cuộc sống của hai vợ chồng càng cơ cực hơn nữa vì nhiều chi phí phải dành cho con như tiền sữa, tiền bột, tiền quần áo, đồ dùng cho trẻ… mà vợ thì phải nghỉ làm ở nhà trông con. Khi bé được đúng 1 tuổi, vợ chồng đành phải gửi con ở nhà trẻ tự phát gần khu trọ để đi làm chứ một mình tôi lo không xuể. Mấy ngày đầu, bé xa cha mẹ nên khóc suốt, lại không ăn uống gì nên người cứ lả đi, rồi ốm.


Thế là lại xin nghỉ, cả hai đưa con đi Bệnh viện Nhi đồng 1 dưới quận 10 mà cả nhà chỉ còn hơn 600 ngàn đồng. Vừa đợi khám bệnh cho con, vừa lo lắng không biết có đủ tiền hay không nữa. Thấy vậy, cả hai chỉ biết quay đi, nhìn con mà rơi nước mắt. Như hiểu được nỗi lòng của vợ chồng tôi, có một bác bán cà phê cóc ở cổng bệnh viện bảo, nếu thiếu tiền khám bệnh cho con thì cứ sang bên Bệnh viện Chợ Rẫy mà bán máu kiếm tiền, dễ lắm. Hỏi kỹ ra mới biết, mỗi lần đi bán máu như vậy thu được gần 500 ngàn đồng mà cũng không ảnh hưởng gì tới sức khỏe của người bán.


Vì quá thiếu tiền nên tôi nói dối vợ ra ngoài gặp người bạn ở gần đó mượn thêm ít tiền, rồi sang Bệnh viện Chợ Rẫy, ăn vội ổ bánh mì thịt nguội để có sức khỏe. Tìm đến khoa huyết học truyền máu, nơi mà ngày nào cũng có cả trăm người, chủ yếu là những công nhân, lao động nghèo tới bán máu, tôi được mấy người ở đây hướng dẫn, một lần bán máu như thế kiếm được 470 ngàn đồng. Sau một hồi bấm số thứ tự và chờ đợi, tôi được các bác sĩ gọi vào, lấy máu và đem đi kiểm tra.


Trong khi họ kiểm tra xem máu có “sạch” hay không thì mình ngồi hành lang chờ. Lúc này tôi mới để ý thấy, không chỉ có riêng mình mà còn rất nhiều người nữa cũng chung cảnh ngộ thiếu tiền nên phải đi bán máu để kiếm tiền sống qua ngày.


Ngay như chị Thủy ngồi cạnh tôi lúc đó cũng vậy. Chị bảo, mỗi tuần chị đi bán máu 1 lần, bán huyết tương (một loại máu chọn) 1 lần nên cũng thu về gần triệu đồng, đủ tiền chi tiêu cho gia đình. Trước, cả 2 vợ chồng chị đều làm công nhân dưới Tân Tạo nhưng từ hồi đầu năm, công ty thua lỗ nên cả hai đều mất việc. Về quê thì không đành mà ở lại thì biết lấy tiền đâu trả phòng trọ, sinh hoạt hằng ngày. Bí quá, chồng chị phải chạy xe ôm ngoài ngã ba An Lạc còn chị, giữa lúc không biết kiếm tiền đâu để nuôi con thì có người giới thiệu lên Bệnh viện Chợ Rẫy bán máu. Không chỉ ở bệnh viện Chợ Rẫy, những người thường xuyên bán máu như chị Thủy còn sang cả Bệnh viện Hùng Vương, Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch nữa nên thu nhập cũng… tàm tạm. Thực sự chẳng có ai muốn bán đi giọt máu của mình đâu, cũng vì sinh kế ép buộc mà thôi. Mà thực ra, ai tìm đến nơi bán máu này gần như cũng là bước đường cùng rồi.


Nhiều công nhân phải đi bán cả máu mình để có tiền.

Nhiều công nhân phải đi bán cả máu mình để có tiền.


Gần trưa, khi có kết quả xét nghiệm, tôi mới thở phào nhẹ nhõm vì mình… đậu bởi nhiều người, có thể sẽ không được bán máu để kiếm vài trăm ngàn đồng vì máu của họ không phù hợp hoặc có bệnh di truyền, truyền nhiễm. Cuối cùng, cầm gần năm trăm ngàn, tôi chạy xe như bay sang Bệnh viện Nhi đồng 1 để đưa tiền cho vợ. Cầm tiền, vợ tôi cứ ngân ngấn nước mắt bởi cô ấy biết, chắc tôi đã phải vất vả đi mượn bạn bè chứ cũng không nghĩ là tôi đi bán máu kiếm tiền. Cũng may, bé Trà My chỉ bị sốt nhẹ, bác sĩ khám bệnh rồi kê đơn thuốc cho về nhà chứ nếu phải nhập viện, nằm điều trị chừng tuần lễ thì tôi không biết mình phải bán bao nhiêu máu mới đủ tiền đóng viện phí, thuốc men cho con nữa”.


Câu chuyện của anh Toàn không phải là cá biệt bởi với những cặp vợ chồng công nhân ở thành phố này, lo cuộc sống thường nhật đã gần như kiệt sức rồi, nếu có xảy ra hoạn nạn đau ốm thì bán máu là chuyện bình thường.


6 mét vuông, 2 cặp vợ chồng sống chung


Nhưng không chỉ lúc hoạn nạn, ngay cả đời sống thường nhật của công nhân như nơi ăn chốn ở cũng vô cùng éo le, cơ cực. Trong những ngày tìm hiểu về đời công nhân, chúng tôi vô cùng ngỡ ngàng khi thấy, đa phần họ phải ở trong những căn nhà trọ tạm bợ, kiểu “ổ chuột”, đêm thì lạnh vì gió sương có thể luồn qua khe cửa vào phòng, ngày thì nóng nực vì chật và thấp, mái tôn mỏng manh. Cá biệt, có những căn phòng chỉ vài mét vuông nhưng có đến gần chục người ở trọ cùng bởi hiện nay, một căn phòng trọ giá rẻ ở thành phố cũng có giá từ 800 – 900 ngàn đồng/tháng, chưa kể điện nước, một hai người không thể lo nổi. Vì thế, ở ghép nhiều người gần như là giải pháp mà tất cả các công nhân đều lựa chọn. Những bạn trẻ còn độc thân thì ở ghép với nhau cũng dễ. Như 4, 5 bạn gái cùng công ty, cùng quê thuê chung một căn phòng ở với nhau thì cũng còn có thể chấp nhận được.


Nhưng, hoàn cảnh như cặp vợ chồng anh Sơn với vợ chồng anh Cảnh thì lần đầu chúng tôi thấy. Đó là việc cả 2 cặp vợ chồng này cùng thuê trọ 1 căn phòng ở trong con hẻm nhỏ trên quốc lộ 1A (quận Bình Tân). Căn phòng này chỉ có vỏn vẹn 6 mét vuông, nằm ở một dãy trọ dài có gần 20 phòng như thế, úp mặt vào nhau. Mặc dù những phòng khác, có kích cỡ và hình dáng tương tự cũng có đến 4, 5 hay thậm chí 6 người ở cùng nhưng họ toàn là bạn bè, đồng giới nên cũng thuận tiện trong sinh hoạt cá nhân. Đằng này đây lại là 2 cặp vợ chồng trẻ thì làm sao mà tránh khỏi phiền phức trong sinh hoạt, nhất là lúc quan hệ vợ chồng.


Tuy nhiên, trao đổi với chúng tôi ngay tại căn phòng với những chén bát, bếp ga mini, tủ đựng đồ, quần áo… anh Cảnh cho biết: “Tôi quê dưới Mộc Hóa (Long An) lên đây làm bảo vệ công ty đã 4 năm rồi. Sau đó có người bạn là Sơn cùng quê lên làm công nhân in ấn nên hai anh em ở cùng nhau trong căn phòng này, giá thuê là 900 ngàn đồng/tháng, cộng thêm điện nước là khoảng hơn một triệu. Cuối năm ngoái, tôi lấy vợ nên Sơn chuyển sang phòng bên cạnh, ngay sát đây, ở cùng mấy người khác. Đầu năm vừa rồi Sơn cũng lấy vợ, là một công nhân làm ở công ty chế biến thủy sản bên Tân Tạo nên hai vợ chồng loay hoay chưa biết ở đâu thì tôi bảo, hay chuyển qua ở cùng phòng với vợ chồng tôi cho tiết kiệm tiền nhà trọ bởi vợ chồng tôi chỉ làm ban đêm. Vợ làm ca đêm mà tôi cũng bảo vệ ca đêm còn vợ chồng Sơn lại làm ban ngày cả. Thế là, cứ 18 giờ, hai vợ chồng ăn cơm xong là đi làm còn vợ chồng Sơn, tan ca lúc 18g nhưng đi chợ đến 18g30 mới về đến nhà. Sáng hôm sau, vợ chồng cậu ta lại thức dậy đi làm từ 7 giờ còn chúng tôi, tan ca lúc 7 giờ mà phải 7g30 mới về tới phòng trọ. Vì thế, mặc dù danh nghĩa là ở cùng nhau nhưng thực chất, chúng tôi chỉ gặp nhau đúng ngày Chủ nhật, khi tất cả cùng được nghỉ. Phòng chật, lại nhiều đồ đạc nên những ngày đó, mỗi cặp vợ chồng nằm ngủ trên 1 chiếc chiếu, có căng một tấm vải ở giữa phòng”.


Vừa kể với chúng tôi, anh Cảnh vừa nén tiếng thở dài. “Cũng vì hoàn cảnh cả thôi chứ có ai muốn như vậy đâu các chú ơi. Mai mốt mà có con cái chắc sẽ chấm dứt cái cảnh ở chung thế này thôi vì bất tiện lắm. Mà giờ mỗi tháng bỏ ra hơn triệu đồng tiền thuê nhà, rồi điện nước, ga nữa thì làm sao mà đủ sống. Giờ đi làm về, vợ chồng tôi ăn sáng rồi đi ngủ đến gần chiều mới dậy, nấu cơm ăn rồi lại chuẩn bị đi làm đêm. Như thế vừa khỏe người lại vừa đỡ được 1 bữa cơm trưa, giảm chi phí tiền ăn”- anh Cảnh nói tiếp. Thú thực, nghe người đàn ông ấy kể về hoàn cảnh sống và những nỗi niềm của mình chúng tôi mới thấy, mặc dù đã làm việc rất chăm chỉ, lại tiết kiệm hết mức, nhưng dường như cuộc sống của họ lúc nào cũng ở trong tình trạng thiếu thốn vật chất.


Ngày làm công nhân, tối về bán dâm


Hiện nay, chuyện những người công nhân đi làm phải tăng ca ban đêm đã là rất bình thường, thậm chí nhiều người còn mong mỏi xin được tăng ca, được làm thêm để có thêm thu nhập trang trải cho cuộc sống nhưng vì tình hình kinh tế chung đang trong giai đoạn suy thoái nên nhiều nơi, công ty chỉ hoạt động cầm chừng, có muốn tăng ca cũng không có. Thế nên, những công nhân này, ban ngày đi làm, chiều tan ca về thì đàn ông lại xách xe đi chạy xe ôm ở mấy ngã ba, ngã tư hòng kiếm thêm vài chục ngàn đồng. Ngoài ra, nhiều người phải nhận hàng về nhà làm thêm ban đêm hoặc đi bốc vác, phụ bồi bàn ở các quán ăn, quán cà phê ban đêm với mong muốn kiếm thêm chút đỉnh. Riêng với những công nhân nữ, dù biết là tội lỗi, là nhục nhã nhưng nhiều người vì miếng cơm, manh áo vẫn nhắm mắt đưa chân để làm cái việc nhơ nhuốc là đi bán dâm, như một cứu cánh duy nhất trong cơn cùng quẫn.


Từ lâu, đoạn quốc lộ 1A trước cửa khu công nghiệp Vĩnh Lộc, đã khá nổi tiếng với những người “đi xe đạp bán dâm” bởi khu vực này cứ khoảng 20g đến quá nửa đêm là có hàng chục công nhân nghèo, ban ngày đi làm ở công ty, ban đêm tranh thủ ra đây kiếm thêm tiền.


Chia sẻ trong nỗi niềm đầy nước mắt đắng cay, một chị xin giấu tên (quê ở Tràm Chim, Đồng Tháp) cho biết: “Mình năm nay đã 33 tuổi, có 2 con nhỏ nhưng chồng chẳng may mất trong một tai nạn giao thông cách đây 3 năm. Từ khi chồng mất, mình chẳng biết làm gì để nuôi con nữa đành gửi hai đứa nhà ông bà ngoại để lên thành phố cùng mấy người bạn trong ấp làm công nhân may mặc, hằng tháng dành dụm tiền gửi về nuôi con.


Gần đây, công ty làm ăn không được như ý muốn, lương công nhân vừa giảm, lại vừa chậm nên đến tháng mà vẫn chưa có tiền gửi về quê. Các con còn nhỏ, mà ông bà thì lại lớn tuổi, chẳng biết làm gì nuôi chúng. Ở thành phố này, người quen chả mấy ai nên khi cần tiền, không biết kiếm ở đâu. Thế là, biết rằng đó là việc làm tội lỗi, nhục nhã nhưng tôi đành cắn răng, theo mấy chị khác đêm đêm đạp xe ra đây đứng đợi khách. Ai thương thì cho năm trăm, ai kỳ kèo thì hai, ba trăm cho một lần “gặp gỡ” trong nhà nghỉ tôi cũng gật đầu. Chị còn bảo, có ông khách nghe chuyện thương quá còn hào phóng cho chị cả triệu đồng, bảo thôi đừng làm công nhân với nghề này trên thành phố nữa, về quê trồng trọt, rau cháo nuôi con có khi còn thanh thản hơn. Nhiều lúc, mình cũng biết đây là nghề phạm pháp nhưng cũng không còn cách nào khác. Có lẽ tôi chỉ làm việc này một thời gian nữa để dành đến tết về quê có tiền mua quà cho các con rồi thôi. Cầm những đồng tiền nhơ nhuốc này, tôi cũng tủi thân, cay đắng lắm nhưng làm phận đàn bà giữa thành phố đông đúc này, thân cô thế cô, biết lấy gì mà sống và lấy tiền nuôi con hả các anh ơi?”.


Nhưng ở khu vực này không chỉ có một mình chị ấy mà đa phần những người phụ nữ đang đứng dưới ánh đèn cao áp đêm nhập nhoạng của khu công nghiệp, bên chiếc xe đạp cà tàng của mình kia đều có hoàn cảnh tương tự, dù chẳng ai nói chuyện với ai một lời nào, vì ngại ngùng, vì nhục nhã bởi họ đang làm cái việc đáng bị xã hội lên án này.


Có thể họ sẽ bị xã hội lên án, bị mọi người xa lánh nhưng quả thực, hiện nay đang có rất nhiều công nhân phải làm thêm những công việc nặng nhọc khác sau khi làm chính ở công ty để có tiền trang trải cho cuộc sống của mình, kể cả những công việc đầy tội lỗi như trên. Thậm chí, cũng vì cùng quẫn, nhiều công nhân còn dại dột phạm những tội ác tày trời mà nguyên nhân sâu xa ban đầu cũng vì những khó khăn trong cuộc sống thường nhật mà thôi.


Theo Sở Lao động thương binh và xã hội TP.HCM, hiện nay, trên địa bàn TP.HCM có 10 KCN và 3 KCX đang hoạt động với khoảng gần 300.000 lao động, số lượng công nhân đến từ các tỉnh thành khác chiếm đa số. Mức lương trung bình khoảng 3 triệu đồng/tháng; nhưng mức chi tiêu lại khá tốn kém khiến nhiều công nhân rất chật vật với cuộc sống. Tiền lương chỉ đáp ứng được nhu cầu tối thiểu nên khi vật giá tăng cao thì ngoài việc cân đo đong đếm các khoản chi, công nhân buộc lòng cắt bớt nhu cầu cá nhân hoặc làm thêm những công việc khác mới có dư chút ít tiền gửi về quê cho gia đình.


(Trí Thức)



Nghiệt ngã phận đời ngày làm công nhân, tối về... bán dâm

Friday, November 22, 2013

Vì tiền bỏ tình

Giang nhìn Nga, lần đầu tiên trong đời cô thấy ánh mắt anh giận dữ đến như thế: “Em khác quá rồi! Đồng tiền quả là có ma lực!”.



Nga và Giang là bạn từ thuở thanh mai trúc mã. Hai người học cùng nhau từ cấp I đến cấp III. Cuối năm lớp 12, Giang ngỏ lời yêu trong sự bất ngờ tột cùng của Nga. Bởi trước nay, hai người vẫn coi nhau là bạn bè thân thiết, hiểu nhau đến từng “chân tơ kẽ tóc”.


Rồi tình bạn của họ đã nhanh chóng chuyển thành tình yêu. Ngày cả hai nhận được giấy báo của trường Đại học kinh tế, Giang đã nghĩ đến chuyện học xong sẽ sớm kết hôn và sống trọn đời bên cô bạn thân – cô người yêu bé nhỏ.


Tình yêu sinh viên thật đẹp nhưng cả hai cũng nếm đủ khổ sở. Cả hai đều từ quê lên, gia đình không có điều kiện, những món quà bị tiết kiệm đến mức tối đa, những bông hoa tặng nhau là kết quả của việc thắt chặt tiền ăn, tiền tiêu đến “méo mặt”.


Sau khi ra trường, để cả hai đỡ tốn kém và vẫn “cầm cự” được ở đất Thủ đô với đồng lương thử việc eo hẹp, Nga và Giang dọn về chung sống cùng nhau trong một căn phòng trọ hơn 10 mét vuông. Giang xin được vào làm nhân viên kinh doanh trong một công ty nhỏ.


Mức lương khởi điểm khá thấp nhưng họ hứa hẹn sẽ có thêm khoản hoa hồng nên anh chấp nhận làm vừa lấy đồng ra đồng vào, vừa để tích lũy kinh nghiệm. Cuộc sống thành phố đắt đỏ, tuy phải ở trong căn phòng chật hẹp, ăn uống tằn tiện nhưng hai người vẫn hạnh phúc. Cả khu trọ biết cặp đôi Giang – Nga sống thử, chưa kết hôn song chẳng bao giờ họ nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra đằng sau cánh cửa phòng.


Mọi chuyện có lẽ vẫn ổn nếu Nga không vào làm cho một công ty quảng cáo khá tiếng tăm. Ban đầu, Nga chưa thạo việc, thường bị đồng nghiệp bắt nạt. Nhưng càng ngày Nga càng khôn ngoan, tinh quái.


Cô biết cách lợi dụng vẻ ngoài xinh đẹp của mình để đem về những hợp đồng quảng cáo giá trị cho công ty. Cuộc sống của cặp đôi trẻ cứ thế thay đổi theo những đồng tiền mà Nga kiếm được. Nga bắt Giang chuyển nhà đến chỗ mới rộng rãi, tiện nghi hơn.


Cô cũng liên tục mua sắm đồ đạc, quần áo mới, trang điểm hàng giờ trước khi đi làm. Bạn bè cũ lâu lâu mới có dịp gặp lại ai cũng tròn mắt nhìn Nga “lột xác”. Vẫn vẻ xinh xinh, duyên duyên trước kia nhưng cô trở nên sành điệu và ra dáng “gái phố” hơn.


Nga bắt đầu thấy xấu hổ mỗi khi ra ngoài cùng Giang bởi anh lúc nào cũng ăn mặc giản dị, nếu không muốn nói là có chút quê mùa. Không bao giờ Nga dám để Giang đưa đón cô đến công ty.


Cuộc sống của cặp đôi trẻ cứ thế thay đổi theo những đồng tiền mà Nga kiếm được (Ảnh minh họa).

Cuộc sống của cặp đôi trẻ cứ thế thay đổi theo những đồng tiền mà Nga kiếm được (Ảnh minh họa).


Tối ngày đi làm và những buổi tiếp khách với sếp, công tác khắp nơi, thỉnh thoảng Nga lại đưa tiền cho Giang bảo anh tự đi mua áo quần, giầy dép. Cô thẳng thắn bày tỏ mong muốn anh phải thay đổi diện mạo để xứng với cô, để cô đỡ ngại.


Mỗi lần như thế, Giang có chạnh lòng đôi chút nhưng anh biết người yêu đã làm việc rất vất vả và nghĩ cho mình nên lại lặng lẽ cầm cho cô vui lòng. Nhưng anh chưa bao giờ dùng đến những đồng tiền ấy mà âm thầm cất đi, phòng khi có việc cần hoặc để lo cho tương lai hai đứa.


Hàng ngày, sau khi rời văn phòng, Giang trở về nhà dọn dẹp, nấu cơm và đợi người yêu về ăn. Nga thường trêu Giang là “bà vợ lý tưởng”. Nghe vậy, anh chỉ cười xòa.


Càng kiếm được nhiều tiền, Nga càng về nhà muộn, tiền bạc đã cuốn cô đi tối ngày. Nga thường về nhà lúc 2 giờ sáng, người nồng nặc mùi rượu và không ít lần trong trạng thái chân nam đá chân xiêu.


Giang nhiều lần nhắc nhở nhưng chỉ nhận được câu thanh minh quen thuộc: “Tranh thủ kiếm tiền anh ạ, cơ hội có tội gì không nắm lấy”. Khi nghe người yêu nói đi nói lại quá nhiều thì cô bực tức: “Anh có biết kiếm tiền không mà nhiều lời? Cứ ru rú góc nhà thì đến đời nào mới ngóc đầu lên được?”. Rất giận người yêu song cho rằng lời nói trong lúc say không đáng để bụng, Giang bỏ qua hết…


Những rạn nứt càng ngày càng xuất hiện nhiều trong căn phòng của cặp đôi trẻ. Đỉnh điểm là hôm sinh nhật Nga, Giang về sớm nấu cơm, mua bánh, cắm hoa chờ người yêu về.


Anh muốn tạo bất ngờ cho cô nhưng Giang chờ đến 3 giờ sáng mà vẫn không thấy bóng dáng Nga, điện thoại Nga chỉ đổ những hồi chuông dài không ai nhấc máy. Nóng ruột, anh khoác áo đi ra đầu ngõ đợi người yêu.


Thật bất ngờ, Nga đang ở trước mặt anh, tay cầm một bó hoa lớn, mặt đỏ hồng vì rượu. Nga vẫy tay tạm biệt một gã đàn ông lái chiếc xe mui trần bóng loáng.


“Em đi đâu mà về muộn vậy?”, Giang đợi Nga bước đến rồi hỏi. Nga cau có trả lời: “Em đi làm”. “Là con gái, phải biết giữ mình chứ! Đêm hôm để ai đưa đón về người ngoài nhìn vào không hay…”.


“Thôi đi, tôi đi kiếm tiền. Cái thứ ba cọc ba đồng như anh lấy gì mà kiểm soát tôi”.


Giang nhìn Nga, lần đầu tiên trong đời cô thấy ánh mắt anh giận dữ đến như thế: “Em khác quá rồi! Đồng tiền quả là có ma lực!”.


Nga im lặng, thấy anh thật tội nghiệp, cô cũng biết mình đã thay đổi và anh không còn thích hợp với cô nữa…


Chẳng cần đắn đo suy nghĩ, Nga đề nghị: “Mình chia tay đi!”.


Giang đồng ý luôn. Ngay sáng hôm sau, anh thu dọn quần áo, vác ba lô về quê.


Vắng Giang, Nga lao đầu vào kiếm tiền. Cô đổi nhà, thay số điện thoại. Cô sợ Giang sẽ gọi, sợ sẽ mủi lòng, sợ phải rời khỏi cuộc sống trong mơ mà cô nỗ lực vun đắp. Trong thâm tâm Nga, Giang vẫn giữ một vị trí rất quan trọng. Nhưng chẳng có cuộc gọi nào từ Giang cả.


Một hôm, khi đang ngồi với đối tác tại quán cà phê, chuông điện thoại reo: “Nga, anh Giang đây. Em đổi số sao không báo gì với nhà em thế? Mẹ em ốm nặng, nằm điều trị trong viện được 1 tuần nay rồi. Anh đã thanh toán đầy đủ viện phí và mua thuốc. Mẹ mong em về đấy…”. Nga lao khỏi quán cà phê, đi thẳng ra bến xe về quê.


Lâu lắm con gái mới về, mẹ cô mừng rơi nước mắt. Bà gầy và tiều tụy đi trông thấy. “Mẹ đỡ nhiều rồi, hôm nằm viện còn yếu không ngồi nổi cơ. May có số thằng Giang mà gọi, nó chăm mẹ suốt cả tuần đấy. Hai đứa xem thế nào rồi cũng cưới xin thôi”.


Nghe từng lời mẹ nói, Nga như thấy chột dạ. Nói chuyện với mẹ dăm câu ba điều, cô ra ngoài sân gọi điện cho Giang nhưng đến 10 lần mà anh không bắt máy. Một lúc sau cô nhận được tin nhắn của Giang: “Số tiền trước kia em đưa anh cũng vừa đủ tiền viện phí và thuốc men của mẹ em. Coi như chúng ta không nợ nần gì nhau cả. Chúc em sống tốt!”.


Nga thẫn thờ nhắn tin lại song Giang không hề đáp trả thêm một lần nào nữa. Bỗng nhiên, Nga thấy hụt hẫng như đã đánh mất điều gì quá lớn lao trong đời…


(Afamily)



Vì tiền bỏ tình

Thursday, November 21, 2013

Xin lỗi em, anh là gay!

Đó là câu chuyện của tôi xảy ra vào 3 năm trước. Năm đó, tôi đã điên đảo, gần như suy sụp hoàn toàn, bấn loạn, không thể hình dung được những gì đang xảy ra với mình. Một sự thật thật khủng khiếp, gần như lấy cạn nước mắt của tôi.



Hai ngày trước lễ cưới, Hải Anh- chồng tương lai của tôi bỗng dưng mất tích và chỉ để lại cho tôi một tin nhắn vỏn vẹn 6 chữ: “Xin lỗi em, anh là gay!”. Thiệp cưới đã gửi, công việc chuẩn bị cho đám cưới đã xong xuôi, chỉ còn chờ ngày tổ chức lễ cưới, tôi như phát điên và không biết làm gì ngoài việc ngồi khóc. Tôi thấy số phận mình thật bi thảm, bởi dù chưa một lần mặc áo cô dâu, chưa có đêm tân hôn, chưa một ngày được làm vợ, nhưng tôi đã mang tiếng có một đời chồng.


Đã 3 năm trôi qua nhưng tôi vẫn không thể quên mình đã bị tổn thương đến nhường nào.Tôi và Hải Anh quen nhau qua mai mối. Môi trường làm việc của tôi khá khép kín mối quan hệ rất hạn hẹp, vì thế 30 tuổi tôi vẫn chưa lập gia đình. Hải Anh năm đó cũng đã bước sang tuổi 35, anh là con trai duy nhất trong một gia đình khá giả. Lần đầu tiên gặp, tôi thấy anh khá ổn: Công việc tốt, ngoại hình cao ráo, nam tính, ăn nói cũng rất từ tốn, lịch sự.


Hải Anh kể, tuy đã 35 tuổi nhưng anh chưa từng có bạn gái nào, bố mẹ giục chuyện vợ con suốt nhưng anh vẫn chưa tìm được người hợp với mình để kết hôn. Lo lắng cho con trai, lại muốn có cháu nối dõi tông đường nên khi Hải Anh đưa tôi về giới thiệu, bố mẹ anh rất mừng, ra sức ủng hộ và vun vén cho chúng tôi. Vì đều đã lớn tuổi nên cả hai đều xác định tìm hiểu nghiêm túc để kết hôn. Sau vài tháng quen nhau, tôi nhận lời yêu Hải Anh. Tình yêu của chúng tôi khá bình lặng, không mặn nồng như những cặp đôi khác mà tôi từng được nghe.


Hải Anh kể, tuy đã 35 tuổi nhưng anh chưa từng có bạn gái nào, bố mẹ giục chuyện vợ con suốt nhưng anh vẫn chưa tìm được người hợp với mình để kết hôn. (ảnh minh họa)

Hải Anh kể, tuy đã 35 tuổi nhưng anh chưa từng có bạn gái nào, bố mẹ giục chuyện vợ con suốt nhưng anh vẫn chưa tìm được người hợp với mình để kết hôn. (ảnh minh họa)


Trong khi nhiều bạn gái lo lắng việc người yêu đòi hỏi cho quan hệ trước hôn nhân thì tôi lại vô cùng yên tâm vì Hải Anh chưa từng một lần đề cập tới chuyện đó, thậm chí những nụ hôn anh dành cho tôi cũng rất nhẹ nhàng, không đắm say, nồng nàn như những gì tôi nghĩ và được nghe bạn bè tâm sự. Anh cũng chưa bao giờ có hạnh động khiếm nhã khi cả hai đi chơi cùng nhau. Lại nghĩ, có thể cả hai đã lớn nên không còn “sôi nổi” được nữa, hơn nữa điều này cũng chứng tỏ anh là người đứng đắn, tôn trọng bạn gái nên tôi thấy mình thật sự rất may mắn và hạnh phúc.


Chúng tôi yêu nhau hơn một năm trong sự ủng hộ, đồng thuận của hai bên gia đình. Suốt thời gian yêu, tôi luôn cảm thấy tin tưởng ở anh. Tôi cảm nhận rõ anh không hề tơ tưởng, trăng hoa hay tán tỉnh cô gái nào. Người bạn duy nhất mà anh thường xuyên gặp gỡ, đi chơi cùng chỉ là anh bạn thân từ ngày học đại học. Tình yêu, sự tin tưởng và ủng hộ của hai bên gia đình nên chúng tôi quyết định kết hôn. Khi ngày trọng đại đang đến gần thì một sự thật kinh hoàng đã xảy ra và đẩy cuộc đời tôi vào bế tắc.


Khi tôi tất bật chuẩn bị để đám cưới được diễn ra chu toàn nhất thì anh dường như có điều gì đó bất an. Anh thường ngồi thẫn thờ, lơ đễnh và không tập trung vào bất cứ việc gì. Cùng tôi đi chọn áo cưới nhưng tôi cảm nhận rõ trong mắt anh không hề có niềm hạnh phúc của một người chồng. Linh tính khiến tôi có cảm giác điều gì đó chẳng lành. Thấy Hải Anh có như vậy, tôi có hỏi để mong được chia sẻ cùng anh, nhưng anh chỉ giải thích qua loa là do công việc căng thẳng và nói tôi đừng lo lắng gì cả.


Dù có chút hoài nghi, nhưng khi thấy anh nói vậy tôi cũng cho qua và không để tâm lắm. Mọi việc chuẩn bị cho đám cưới cơ bản đã xong xuôi, hai bên gia đình đều ngập tràn hạnh phúc, chỉ còn hai ngày nữa tôi sẽ là một cô dâu xinh đẹp nhất, hạnh phúc nhất. Đang miên man suy nghĩ đó thì bố mẹ chồng gọi điện hỏi tôi dồn dập: “Hôm nay Hải Anh có gọi cho con không? Nó đi đâu cả ngày mà đến giờ này vẫn chưa thấy về?”. Nghe bố mẹ chồng hỏi vậy, tôi bắt đầu lo vì cả ngày hôm nay, tôi cũng không thể gọi điện cho anh, nhưng lại nghĩ có lẽ điện thoại của anh hết pin hoặc bận gì đó nên anh tắt máy.


Sáng hôm sau, dù tìm mọi cách liên lạc, tới những nơi anh thường hay đến, tôi vẫn không có bất kỳ tin tức nào về anh. Tôi và mọi người trong gia đình hoảng loạn vì tưởng có chuyện chẳng lành xảy ra với anh. Đúng lúc đó, tôi nhận được tin nhắn của anh: “Xin lỗi em, anh là gay”. Tôi không tin vào mắt mình, nước mắt cứ thế rơi, tôi gào thét, khóc lóc vì nỗi đau anh gây ra cho tôi quá lớn. Anh đã làm tất cả để tôi nghĩ rằng, anh và tôi sinh ra là dành cho nhau. Và phút cuối, anh làm tâm hồn tôi tan nát bằng sự thừa nhận trắng trợn…


Vẫn biết, những ký ức đau buồn thì nên quên nó đi, nhưng 3 năm qua, những ký ức ấy vẫn ám ảnh tôi hàng ngày. Tuy vậy, tôi không hận cũng không kinh bỉ Hải Anh bởi anh có quyền sống đúng với giới tính của mình. Nhưng tôi thương hại chính mình vì tôi luôn có cảm giác sợ hãi khi phải bắt đầu với một người đàn ông khác!


(Khám Phá)



Xin lỗi em, anh là gay!