Showing posts with label đồng tiền. Show all posts
Showing posts with label đồng tiền. Show all posts

Monday, November 25, 2013

Đầu độc bằng... đặc sản: Đồng tiền làm người Việt hại nhau

Sau khi  đăng tải bài viết “Người Việt đầu độc nhau bằng… đặc sản, ung thư 150.000 người/năm” để nói về công nghệ chế biển thực phẩm hiện nay đang sử dụng hoàn toàn hoá chất, rất nhiều độc giả đã bức xúc bày tỏ quan điểm của mình.



Do nền giáo dục cũng như đạo đức xuống cấp


Độc giả Bút Tre Mới bình luận: “Tôi nhớ là đã đọc bài báo “Người Việt đạp lên nhau mà sống” nên nếu con số ung thư này có lên đến triệu rưỡi người/năm thì cũng chẳng có gì là lạ”.


Bên cạnh đó, độc giả này lý luận: “Vì sao như vậy nhỉ ? Nhiều người cứ nói là tại mặt trái của kinh tế thị trường nhưng không chỉ riêng một cá nhân, mà hàng triệu người Việt đã tới nhiều nước có nền kinh tế thị trường nhưng nó không như thế”.


Phản đối quan điểm của Bút Tre, bạn có tên Nhân khẳng định: “Cái gọi là mặt trái của kinh tế thị trường là của mấy ông nhà nước đưa ra. Thiết nghĩ là do cái nền giáo dục cũng như đạo đức xã hội xuống cấp nghiêm trọng mà nhũng cái ấy do đâu thì phải hỏi mấy ông lãnh đạo”.


Trong khi đó, bạn có tên Dangluong cũng bày tỏ quan điểm của mình: “1 năm có 150.000 người VN bị dính bệnh ung thư, con số khủng khiếp, không lẽ VN lại trở thành nơi tiêu thụ gia cầm, gia súc chết của TQ. Chúng ta phải nên cảnh giác với thực phẩm chế biến sẵn ngoài chợ”.


79b97955b8731b521a435e9c32b1911f_L


“Đại gia” móc túi người nghèo


Nói về nguyên nhân xảy ra thực trạng này, độc giả Hoàng Lương cho biết: “Đã ngăn chặn phải ngăn chặn từ gốc, kiểm tra giám sát mà ko có biện pháp xử lí cũng chẳng để làm gì, khi các đoàn thanh tra đến thì cơ sở đã được báo trước và đã có sự chuẩn bị và còn tăng gia sản xuất phong bì nữa thì làm sao bắt được. Bây giờ chỉ còn cách mà cùng nhau chờ chết nếu tự bản thân ta không tỉnh táo, đây là biện pháp mượn tay của dân ta giết dân ta từ từ, quá nham hiểm”.


Không những vậy nhiều quan điểm đồng tình với ý kiến: “Con người VN hiện giờ mất hết nhân tính, tình người, vì tiền mà đầu độc lẫn nhau. Nếu xã hội đem những kẻ này tử hình thì mới răn đe được những kẻ khác. Còn tham nhũng bao che, thì làm sao xã hội bình yên được. Nếu không tham nhũng thì những kẻ buôn bán táng tận lương tâm đâu có dám làm ăn như vậy”.


Lo lắng cho nguồn thực phẩm hiện nay ở nước ta, bạn Nguyen huu tai cho biết: “Ngày càng nhiều thực phẩm độc hại nguồn gốc xuất xứ từ Trung Quốc như thịt gà, heo,bò,vịt…rau củ và cả trái cây. Ăn chay cũng không tránh khỏi, trách nhiệm này là của ngành nào không thấy lên tiếng mà người dân thì mổi ngày phải ăn để sống, để đóng thuế nuôi những người lĩnh lương hàng tháng của dân mà lại bất lực hay thờ ơ với sức khỏe của người dân”.


Trong khi đó, nhiều độc giả thốt lên trong quan điểm: “Nếu ăn cái gì cũng lo sợ bệnh ung thư mà không có biện pháp tiêu trừ chẳng lẻ là sắp tận thế rồi sao”.


Thậm chí, bạn độc giả có tên Phạm Trần An còn ví von: “Đây có khác nào người Việt “đại gia” móc túi người Việt “nghèo hèn” hay không?”.


(Báo Đất Việt)



Đầu độc bằng... đặc sản: Đồng tiền làm người Việt hại nhau

Friday, November 22, 2013

Vì tiền bỏ tình

Giang nhìn Nga, lần đầu tiên trong đời cô thấy ánh mắt anh giận dữ đến như thế: “Em khác quá rồi! Đồng tiền quả là có ma lực!”.



Nga và Giang là bạn từ thuở thanh mai trúc mã. Hai người học cùng nhau từ cấp I đến cấp III. Cuối năm lớp 12, Giang ngỏ lời yêu trong sự bất ngờ tột cùng của Nga. Bởi trước nay, hai người vẫn coi nhau là bạn bè thân thiết, hiểu nhau đến từng “chân tơ kẽ tóc”.


Rồi tình bạn của họ đã nhanh chóng chuyển thành tình yêu. Ngày cả hai nhận được giấy báo của trường Đại học kinh tế, Giang đã nghĩ đến chuyện học xong sẽ sớm kết hôn và sống trọn đời bên cô bạn thân – cô người yêu bé nhỏ.


Tình yêu sinh viên thật đẹp nhưng cả hai cũng nếm đủ khổ sở. Cả hai đều từ quê lên, gia đình không có điều kiện, những món quà bị tiết kiệm đến mức tối đa, những bông hoa tặng nhau là kết quả của việc thắt chặt tiền ăn, tiền tiêu đến “méo mặt”.


Sau khi ra trường, để cả hai đỡ tốn kém và vẫn “cầm cự” được ở đất Thủ đô với đồng lương thử việc eo hẹp, Nga và Giang dọn về chung sống cùng nhau trong một căn phòng trọ hơn 10 mét vuông. Giang xin được vào làm nhân viên kinh doanh trong một công ty nhỏ.


Mức lương khởi điểm khá thấp nhưng họ hứa hẹn sẽ có thêm khoản hoa hồng nên anh chấp nhận làm vừa lấy đồng ra đồng vào, vừa để tích lũy kinh nghiệm. Cuộc sống thành phố đắt đỏ, tuy phải ở trong căn phòng chật hẹp, ăn uống tằn tiện nhưng hai người vẫn hạnh phúc. Cả khu trọ biết cặp đôi Giang – Nga sống thử, chưa kết hôn song chẳng bao giờ họ nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra đằng sau cánh cửa phòng.


Mọi chuyện có lẽ vẫn ổn nếu Nga không vào làm cho một công ty quảng cáo khá tiếng tăm. Ban đầu, Nga chưa thạo việc, thường bị đồng nghiệp bắt nạt. Nhưng càng ngày Nga càng khôn ngoan, tinh quái.


Cô biết cách lợi dụng vẻ ngoài xinh đẹp của mình để đem về những hợp đồng quảng cáo giá trị cho công ty. Cuộc sống của cặp đôi trẻ cứ thế thay đổi theo những đồng tiền mà Nga kiếm được. Nga bắt Giang chuyển nhà đến chỗ mới rộng rãi, tiện nghi hơn.


Cô cũng liên tục mua sắm đồ đạc, quần áo mới, trang điểm hàng giờ trước khi đi làm. Bạn bè cũ lâu lâu mới có dịp gặp lại ai cũng tròn mắt nhìn Nga “lột xác”. Vẫn vẻ xinh xinh, duyên duyên trước kia nhưng cô trở nên sành điệu và ra dáng “gái phố” hơn.


Nga bắt đầu thấy xấu hổ mỗi khi ra ngoài cùng Giang bởi anh lúc nào cũng ăn mặc giản dị, nếu không muốn nói là có chút quê mùa. Không bao giờ Nga dám để Giang đưa đón cô đến công ty.


Cuộc sống của cặp đôi trẻ cứ thế thay đổi theo những đồng tiền mà Nga kiếm được (Ảnh minh họa).

Cuộc sống của cặp đôi trẻ cứ thế thay đổi theo những đồng tiền mà Nga kiếm được (Ảnh minh họa).


Tối ngày đi làm và những buổi tiếp khách với sếp, công tác khắp nơi, thỉnh thoảng Nga lại đưa tiền cho Giang bảo anh tự đi mua áo quần, giầy dép. Cô thẳng thắn bày tỏ mong muốn anh phải thay đổi diện mạo để xứng với cô, để cô đỡ ngại.


Mỗi lần như thế, Giang có chạnh lòng đôi chút nhưng anh biết người yêu đã làm việc rất vất vả và nghĩ cho mình nên lại lặng lẽ cầm cho cô vui lòng. Nhưng anh chưa bao giờ dùng đến những đồng tiền ấy mà âm thầm cất đi, phòng khi có việc cần hoặc để lo cho tương lai hai đứa.


Hàng ngày, sau khi rời văn phòng, Giang trở về nhà dọn dẹp, nấu cơm và đợi người yêu về ăn. Nga thường trêu Giang là “bà vợ lý tưởng”. Nghe vậy, anh chỉ cười xòa.


Càng kiếm được nhiều tiền, Nga càng về nhà muộn, tiền bạc đã cuốn cô đi tối ngày. Nga thường về nhà lúc 2 giờ sáng, người nồng nặc mùi rượu và không ít lần trong trạng thái chân nam đá chân xiêu.


Giang nhiều lần nhắc nhở nhưng chỉ nhận được câu thanh minh quen thuộc: “Tranh thủ kiếm tiền anh ạ, cơ hội có tội gì không nắm lấy”. Khi nghe người yêu nói đi nói lại quá nhiều thì cô bực tức: “Anh có biết kiếm tiền không mà nhiều lời? Cứ ru rú góc nhà thì đến đời nào mới ngóc đầu lên được?”. Rất giận người yêu song cho rằng lời nói trong lúc say không đáng để bụng, Giang bỏ qua hết…


Những rạn nứt càng ngày càng xuất hiện nhiều trong căn phòng của cặp đôi trẻ. Đỉnh điểm là hôm sinh nhật Nga, Giang về sớm nấu cơm, mua bánh, cắm hoa chờ người yêu về.


Anh muốn tạo bất ngờ cho cô nhưng Giang chờ đến 3 giờ sáng mà vẫn không thấy bóng dáng Nga, điện thoại Nga chỉ đổ những hồi chuông dài không ai nhấc máy. Nóng ruột, anh khoác áo đi ra đầu ngõ đợi người yêu.


Thật bất ngờ, Nga đang ở trước mặt anh, tay cầm một bó hoa lớn, mặt đỏ hồng vì rượu. Nga vẫy tay tạm biệt một gã đàn ông lái chiếc xe mui trần bóng loáng.


“Em đi đâu mà về muộn vậy?”, Giang đợi Nga bước đến rồi hỏi. Nga cau có trả lời: “Em đi làm”. “Là con gái, phải biết giữ mình chứ! Đêm hôm để ai đưa đón về người ngoài nhìn vào không hay…”.


“Thôi đi, tôi đi kiếm tiền. Cái thứ ba cọc ba đồng như anh lấy gì mà kiểm soát tôi”.


Giang nhìn Nga, lần đầu tiên trong đời cô thấy ánh mắt anh giận dữ đến như thế: “Em khác quá rồi! Đồng tiền quả là có ma lực!”.


Nga im lặng, thấy anh thật tội nghiệp, cô cũng biết mình đã thay đổi và anh không còn thích hợp với cô nữa…


Chẳng cần đắn đo suy nghĩ, Nga đề nghị: “Mình chia tay đi!”.


Giang đồng ý luôn. Ngay sáng hôm sau, anh thu dọn quần áo, vác ba lô về quê.


Vắng Giang, Nga lao đầu vào kiếm tiền. Cô đổi nhà, thay số điện thoại. Cô sợ Giang sẽ gọi, sợ sẽ mủi lòng, sợ phải rời khỏi cuộc sống trong mơ mà cô nỗ lực vun đắp. Trong thâm tâm Nga, Giang vẫn giữ một vị trí rất quan trọng. Nhưng chẳng có cuộc gọi nào từ Giang cả.


Một hôm, khi đang ngồi với đối tác tại quán cà phê, chuông điện thoại reo: “Nga, anh Giang đây. Em đổi số sao không báo gì với nhà em thế? Mẹ em ốm nặng, nằm điều trị trong viện được 1 tuần nay rồi. Anh đã thanh toán đầy đủ viện phí và mua thuốc. Mẹ mong em về đấy…”. Nga lao khỏi quán cà phê, đi thẳng ra bến xe về quê.


Lâu lắm con gái mới về, mẹ cô mừng rơi nước mắt. Bà gầy và tiều tụy đi trông thấy. “Mẹ đỡ nhiều rồi, hôm nằm viện còn yếu không ngồi nổi cơ. May có số thằng Giang mà gọi, nó chăm mẹ suốt cả tuần đấy. Hai đứa xem thế nào rồi cũng cưới xin thôi”.


Nghe từng lời mẹ nói, Nga như thấy chột dạ. Nói chuyện với mẹ dăm câu ba điều, cô ra ngoài sân gọi điện cho Giang nhưng đến 10 lần mà anh không bắt máy. Một lúc sau cô nhận được tin nhắn của Giang: “Số tiền trước kia em đưa anh cũng vừa đủ tiền viện phí và thuốc men của mẹ em. Coi như chúng ta không nợ nần gì nhau cả. Chúc em sống tốt!”.


Nga thẫn thờ nhắn tin lại song Giang không hề đáp trả thêm một lần nào nữa. Bỗng nhiên, Nga thấy hụt hẫng như đã đánh mất điều gì quá lớn lao trong đời…


(Afamily)



Vì tiền bỏ tình

Sunday, November 17, 2013

Đồng tiền có mùi gì?

Một câu chuyện có thật vừa được đưa lên báo đang gây sự phẫn nộ cực điểm trong dư luận.


Đại ý là vào một buổi trưa, bà L – nhân có việc đi ngang trường Hùng Vương – đã tá hỏa khi nhìn thấy cháu nội là Lã Thị Th V đang đứng bơ vơ trước cổng trường đóng kín. Hỏi cơ sự thì cháu V nói không được ăn cơm vì chưa nộp tiền.



Sáng hôm sau, bà đưa cháu đến trường và khất cô tài vụ hẹn buổi trưa sẽ đến đóng tiền và được phòng tài vụ đồng ý. Vậy mà trưa hôm đó khi đến trường đóng tiền, bà L một lần nữa lại thấy cháu nội của mình đứng dưới cái nắng chang chang trước cổng trường đang đóng kín…


Hóa ra, nguyên do của việc bị đuổi cổ ra ngoài cổng trường trong giờ các bạn ăn trưa chỉ là vì chậm nộp tiền. Và chậm nộp tiền là vì cha mẹ cháu V đang xảy ra lục đục.


Bạn sẽ có thể có một thứ tình cảm nào khác ngoài sự phẫn nộ. Bạn có bao giờ giật mình mỗi khi lơ đãng nghe chuyện con nhắc nộp tiền?


Người ta có thể trách “cha mẹ cháu đã thiếu quan tâm đến con cái”. Người ta có thể nói “nhà trường không phải là trại tế bần”. Thậm chí, người ta lập luận rằng: “Không có tiền thì không ăn. Thế thôi; để đảm bảo công bằng cho những người nộp tiền ăn”. Nhưng từ bao giờ, dưới mái trường XHCN đã sinh ra cái thứ công bằng bằng cách làm nhục một đứa bé? Từ bao giờ và ai đã nghĩ ra biện pháp sòng phẳng đến lạnh lùng là buộc một đứa bé phải đứng ngoài cổng để gây sức ép thu tiền? Và từ bao giờ, đồng tiền trở thành một tiêu chí cho việc phục vụ trong chính môi trường sư phạm đang dạy dỗ những đứa trẻ rằng đồng tiền không mua được hạnh phúc.


Trường Hùng Vương

Trường Hùng Vương


Còn bảo đó là “biện pháp” ư? Liệu có thể gọi sự lạnh lùng đến vô cảm, sòng phẳng đến nhẫn tâm là một biện pháp?


Nhắc lại rằng, cháu V – 7 tuổi, mới đang chỉ là một học sinh lớp 2. Có lẽ cháu còn quá nhỏ để có thể khóc trong tủi nhục.


Đã có một thời, khi buộc học sinh mặc đồng phục, ngành giáo dục đã đưa ra một lý do rất thuyết phục là để tạo ra sự bình đẳng, để tránh sự phân biệt giàu-nghèo trong môi trường giáo dục.


Sự bình đẳng ấy đang hiện diện về mặt hình thức trên những tấm áo đồng phục. Nhưng trong không ít trường hợp, lại thiếu vắng trong chính tư duy của những nhà giáo dục.


Những học sinh ở thủ đô phải ngồi trong lớp, không được ra ngoài xem xiếc cùng các bạn do cha mẹ không đóng 40 ngàn đồng. Lý do được giải thích là “đảm bảo công bằng cho những bạn đóng tiền”.


Và giờ, một đứa trò còn quá nhỏ để biết thế nào là công bằng, còn quá thơ dại để hiểu nổi tủi nhục, bị đối xử như thể hất kẻ ăn mày ra ngoài cửa nhà.


Đồng tiền ngoài chợ có mùi hàng tôm hàng cá. Còn nếu đồng tiền ngay trong nhà trường đang là một thước đo chuẩn mực thì không hiểu đồng tiền đó có mùi gì!


Anton Makarenko – nhà sư phạm vĩ đại người Ukraina - có lần nêu triết lý giáo dục của ông rằng: “Muốn có những đoá hoa đẹp phải kịp thời dùng kéo cắt những cành khô hoặc dùng thuốc sát trùng mà tưới cho hoa”.


Chắc chắn, đó không phải là lưỡi kéo đồng tiền để cắt vào trang giấy tâm hồn còn đang trắng tinh. Bởi thứ mà “lưỡi kéo đồng tiền” nhận được không phải là một đóa hoa đẹp, mà là một tổn thương của người lớn và là một bài học lớn về nổi tủi hổ của những đứa bé.


(Lao Động)



Đồng tiền có mùi gì?

Friday, August 16, 2013

Vnexpress đang nhồi vào đầu độc giả những hiểu lầm tai hại

Những ngày gần đây cư dân mạng Việt Nam đang xôn xao trước thông tin “Đồng tiền Việt Nam có giá trị thấp nhất thế giới” đang được đăng tải trên các báo mạng. BBT xin gửi đến bạn đọc bài phân tích của tác giả Cục Gạch cùng các ý kiến của cư dân mạng quanh vấn đề này.


Mấy ngày trước, đọc được cái bài “Những đồng tiền ít giá trị nhất thế giới” mà anh lá cải Telegraph đăng tôi đã phì cười.


Những tưởng là chuyện đùa cho vui vì bản chất câu chuyện cũng hết sức tầm phào nhưng rồi thấy nó lần lượt xuất hiện trên hàng loạt tờ báo điện tử, trang tin điện tử của Việt Nam thì tôi không khỏi giật mình.


VnExpress mang 100 ngàn bạc ông Cụ đi đâu rồi ?

VnExpress mang 100 ngàn bạc ông Cụ đi đâu rồi ?


Giật mình vì các báo Việt Nam ‘hồn nhiên’ đến thế khi mang vấn đề an ninh tiền tệ (sinh mạng của cả 1 nền kinh tế) ra đùa giỡn và nhồi vào đầu độc giả những hiểu lầm rất tai hại.


Giật mình vì các Biên tập viên làm báo ở Việt Nam hồn nhiên một cách đáng ngạc nhiên. Các bạn cứ lấy con số 33.000 VND = 1 bảng Anh hay 126 yên Nhật = 1 bảng Anh để kết luận là đồng tiền có giá trị kém nhất thế giới. Lạy hồn. Tự hỏi là các vị đã bao giờ nghe đến cái gọi làSức mua tương đương PPP (Purchasing Power Parity) hay chưa?


Bạn đang làm việc ở thành phố với thu nhập 10 triệu/tháng nhưng vẫn phải xoay xở khó khăn lắm mới đủ sống nhưng nếu ở quê, chỉ với thu nhập 5 triệu bạn đã có thể sống khá sung túc. Hoặc, nếu đang ở Tokyo, một lần đi cắt tóc bạn sẽ mất khoảng 20-30 đô la nhưng ở Hà Nội bạn chỉ mất 1-2 đô la… Đó là những ví dụ thô sơ nhất về PPP.


Trong bài “Những đồng tiền rẻ nhất thế giới”, VnExpress đã nói: Theo Telegraph, một xu (Anh) ngày nay chẳng mua được gì nhưng vẫn có giá hơn đồng tiền Việt Nam. Nếu đổi ngang, khoảng 33.000 đồng mới bằng một bảng Anh (1,54 USD). Thật sự ngây thơ lồ lộ! Không biết là có độc giả nào nhắc nhở không nhưng sau đó 1 vài tiếng VnExpress đã xóa bỏ phần nói về đồng tiền Việt Nam nhưng vẫn để các đồng khác. Nhưng bài của các tờ báo khác copy từ VnExpress thì vẫn còn nguyên. Đây không phải là lần đầu tiên VnExpress đầu độc độc giả với những thông tin hiểu lầm rất tai hại như thế này! 


Trang VinaCorp copy lại nội dung từ VnExpress

Trang VinaCorp copy lại nội dung từ VnExpress


Ví dụ sâu hơn chút nữa. Nếu tính theo tỷ giá hối đoái thị trường năm 2012, GDP của Mỹ là 15.643 tỷ USD (GDP bình quân đầu người là 49.802 USD), Việt Nam là 136 tỷ USD (GDP bình quân đầu người là 1.523 USD).


Tuy nhiên, để so sánh chính xác hơn sự khác nhau về mức sống thì lại phải cần đến cách thứ ba. Đó là quy đổi đồng đô-la sang sức mua tương đương (PPP), sử dụng một “rổ” hàng hóa và dịch vụ làm đại diện. Cụ thể, Ngân hàng Thế giới tính toán thấy để mua được một rổ hàng hóa điển hình có giá 1 USD ở Việt Nam thì một người dân ở Mỹ phải bỏ ra gần 4 USD.


Vì vậy, để so sánh trên cơ sở ngang bằng sức mua của đồng đô-la, GDP của Việt Nam phải được điều chỉnh tăng lên 4 lần. Kết quả là năm 2012, thu nhập bình quân đầu người của VN tính theo tỷ giá hối đoái là 1.523 USD, còn tính theo PPP là 6.092 USD.


(Cục Gạch)


Phản ứng của một số cư dân mạng: 


- Huong Jend: Ngay ở bài gốc trên Tele, dân Anh nó cũng nhảy vào ném đá ầm ấm rồi, mà một số tờ báo vẫn ngu ngốc trans về. Nó còn tồi tệ hơn cả vụ dịch bài Mẹ chồng Tăng Thanh Hà là nữ tỷ phú này nọ. Chán quá!


- Hai Kieu: Đọc đã thấy nó “rẻ tiền” rồi. Cứ bốc bừa mấy loại tiền vào rồi làm cái bảng, xong kết luận là cái này nhất cái kia bét… Ngu xuẩn!


- Lê Mỹ: Mình thấy rất nhiều bạn nhà báo dính đến cái này mà quên rằng Tiền là 1, Cờ tổ quốc là 2, là những điều cần cân nhắc khi viết. Thực tế, nếu nói đổi theo bảng Anh mà suy ra tiền VN có giá trị thấp nhất thế giới cũng chả đúng, cái này chắc những người làm hay học kinh tế đều hiểu.


- Vanhoa Sahuynh: Dân Việt Nam vẫn sống khỏe, chả có ai chết đói, mà ngược lại Hạnh phúc nhì Thế giới!!!


- Khải Tq: Cái này nguy hiểm thật dễ gây sự hiểu nhầm


- Choet Sung: Số liệu này chưa được kiểm chứng, lại gây tâm lý không tốt cho người dân. Đổi tiền rẻ không thể dựa trên tỷ giá mà đánh giá, nó phải dựa trên ngang bằng sức mua!



Nam Yết (tổng hợp)


 



Vnexpress đang nhồi vào đầu độc giả những hiểu lầm tai hại