Showing posts with label trộm tiền. Show all posts
Showing posts with label trộm tiền. Show all posts

Thursday, February 27, 2014

Vụ rơi tiền trên đường: “Giúp người ta đi, đừng hôi của!”

(Kênh 13) – Một thanh niên khoảng 30 tuổi vừa rút tiền từ cây ATM bước ra đã làm rớt một xấp tiền mệnh giá 100.000 đồng xuống đường. Gió lớn nên thổi tiền bay trên mặt đường nhựa.


Vừa giúp người thanh niên nhặt tiền, chị Huệ bán hàng rong vừa kêu gọi mọi người “giúp người ta đi, đừng hôi của”

Vừa giúp người thanh niên nhặt tiền, chị Huệ bán hàng rong vừa kêu gọi mọi người “giúp người ta đi, đừng hôi của”


Khoảng 17h ngày 27/2 tại bùng binh giao nhau giữa các đường Hoàng Văn Thụ – Trần Lê, 3 Tháng 2 và Trần Phú thuộc phường 4, TP Đà Lạt, một thanh niên khoảng 30 tuổi vừa rút tiền từ cây ATM bước ra đã làm rớt một xấp tiền mệnh giá 100.000 đồng xuống đường. Gió lớn nên thổi tiền bay tứ tung trên mặt đường nhựa.


Hai anh xe ôm và một chị bán hàng rong gần ngã tư lao ra đường vừa nhặt tiền vừa kêu gọi người đi đường: “Nhặt tiền giùm người ta đi! Giúp người ta đi, đừng hôi của!…”. Người thanh niên mừng rỡ đón những tờ tiền người dân nhặt lại trao cho và rối rít cảm ơn. Chỉ trong nửa phút, anh thanh niên đã thu lại đủ số tiền bị rơi gần 4 triệu đồng.


Chị Nguyễn Thị Huệ, người bán hàng rong giúp nhặt tiền, cho biết đã nhiều lần chứng kiến người rút tiền tại cây ATM này bị rớt tiền, bóp và vật dụng cá nhân. Lần nào chị và một số anh chị em mưu sinh tại đây cũng giúp người bị nạn, đặc biệt là không để kẻ xấu lợi dụng hôi của.


Tuyền Trần



Vụ rơi tiền trên đường: “Giúp người ta đi, đừng hôi của!”

Wednesday, December 25, 2013

Con rể tương lai trộm tiền “nhà vợ” trước ngày cưới

Vài ngày trước đám cưới, Đỗ Văn Hưng đã chôm tiền chữa bệnh của mẹ vợ nên tình duyên gãy nhịp.


Ông Hoàng Đăng Ninh, cậu của My: thật đáng buồn cho gia đình anh Sang, chị Tiếu

Ông Hoàng Đăng Ninh, cậu của My: thật đáng buồn cho gia đình anh Sang, chị Tiếu


Theo dự tính, chỉ còn vài ngày nữa là Đỗ Văn Hưng và Hoàng Thị My sẽ nên duyên chồng vợ. Nhưng do một phút ham tiền Hưng đã trộm tiền chữa bệnh của mẹ vợ tương lai nên tình duyên gãy nhịp. Hai bên “thông gia” đang vui vẻ bỗng nhiên có một vết nứt hằn sâu không thể nào hàn gắn. Câu chuyện này vẫn đang là chủ để nóng ở vùng quê Vĩnh Bảo thành phố Hải Phòng. Kẻ trách, người cười, người lại cho rằng số My may mắn vì đã sớm phát hiện ra bản chất của “anh chồng hụt”.


Trộm tiền chữa bệnh ung thư của “mẹ vợ”


Đỗ Văn Hưng, sinh năm 1989 thôn Đoàn Kết, xã Liên Am, huyện Vĩnh Bảo, thành phố Hải Phòng. Đầu năm 2013 Hưng quen biết với Hoàng Thị My (1993) con ông Hoàng Trung Sang, bà Phạm Thị Tíu thôn 3, xã Cao Minh, huyệnVĩnh Bảo, thành phố Hải Phòng. Hưng và My cùng làm tại công ty may Mạnh Cường ở xã Lý Học, cách nhà My hơn 1,5km. Làm cùng công ty lại đang tuổi yêu đương, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén nên Hưng và My yêu nhau bất chấp sự ngăn cản của gia đình phía nhà gái.


Gia đình ông Sang chưa muốn cho My đi xây dựng gia đình vì My mới lớn, chưa thể gánh vác việc gia đình chồng, nhất là gia đình Hưng cũng không mấy khá giả, nhà làm ruộng thuần túy, bố Hưng không được khỏe mạnh, khôn ngoan. Bản thân Hưng cũng là người gầy gò, yếu ớt, nhỏ bé nên lo đôi trẻ không xốc vác nổi việc gia đình. Sợ rằng ở với nhau vài bữa lại gây xích mích, lúc ấy bỏ thì thương, vương thì tội, chỉ khổ gia đình 2 bên. Mặt khác gia đình còn lo My bệnh tật nên cũng muốn cô ở nhà. Bố mẹ, anh em đùm bọc lẫn nhau dù gia đình My khó khăn trăm bề, bố điếc lác, ngễnh ngãng, bảo gì làm nấy, mẹ mới phát hiện ung thứ vú, bản thân My bị u não mới phẫu thuật 2 năm trước. Nhưng tình yêu đôi trẻ đã đánh gục mọi ngăn cản của gia đình.


Trước đây bà Tíu đi làm ô sin cộng thêm cậu con trai cả Phạm Trung Sỹ lăn lộn kiếm tiền, chắt bóp dành dụm mỗi tháng vài triệu nên có chút của để dành gửi ở ngân hàng chính sách xã. Tuy nhiên giữa năm 2013 bà Tíu phát hiện bệnh ung thư vú phải đi trị xạ, phẫu thuật gấp, gia đình vội ra ngân hàng rút số tiền đã để dành trước đó về lo chữa bệnh cho bà Tíu, tổng cộng là 46 triệu đồng. Đến tháng 7/2013 sau 3 lần trị xạ hóa chất nên chỉ còn lại 23 triệu đồng, giao cho My cất giữ để dành cho những lần trị xạ, chữa bệnh tiếp theo.


Ông Hoàng Trung Sang mặt buồn rười rượi vì chàng rể hụt

Ông Hoàng Trung Sang mặt buồn rười rượi vì chàng rể hụt


Hoàn cảnh éo le là vậy nhưng vì tình yêu đôi trẻ, tháng 6/3013 gia đình Hưng và My đã gặp gỡ nói chuyện người lớn, bàn tính chuyện cưới xin. Dự định cuối năm Hưng và My sẽ nên duyên chồng vợ. Ngày cưới đã định, nhà My gần công ty nên hằng ngày Hưng vẫn thường ăn ngủ tại nhà ông Hoàng Trung Sang như con cháu trong gia đình. Gia đình chị My nghèo khó nên chỉ có thể cho My số tiền đủ đánh 1 chỉ vàng làm của hồi môn. Bà Tíu đã đưa tiền cho Hưng và My ra hiệu vàng mua được 1 chỉ, My về cất trong tủ dưới bàn thờ cùng với 23 triệu đồng chữa bệnh cho mẹ. Còn ngăn tủ ở phía đông có 350 ngàn là tiền vẫn để gia đình đi chợ.


6h sáng ngày đầu 7/2013 Hưng ngủ dậy thấy vợ chồng ông Sang ra đồng đi cấy, chỉ có chị My đang dọn dẹp ở nhà dưới. Biết sẵn chỗ cất tiền và chỗ để chìa khóa nên sau khi ngủ dậy Hưng đã lén lút lấy chìa khóa tủ “cuỗm” đi số tiền của gia đình “vợ” . Sau đó vẫn thản nhiên đến công ty đi làm như bình thường như không hề có chuyện gì xảy ra.


Trưa hôm đó gia đình ông Sang đi cấy về ăn cơm nhưng mặt buồn rười rượi. Cơm nước xong bà Tíu sang nhà em trai là Phạm Đăng Ninh nhưng mặt mày ủ rũ như người mất hồn. Ông Ninh gặng hỏi mãi bà Tíu mới trình bày rõ số tiền chữa bệnh để trong tủ bỗng nhiên không cánh mà bay.


Cuộc điện thoại tố kẻ gian


Được chị gái gửi gắm tâm tư nên ông Phạm Đăng Ninh đã sang xem xét hiện trường vụ mất trộm. Với kinh nghiệm gần 20 năm làm công an xã (hiện là phó chủ tịch xã Cao Minh), ông Ninh khẳng định: việc này chắc chắn không phải do người ngoài mà chỉ có con cháu trong gia đình. Vì tủ không hề bị cạy khóa, mọi thứ quần áo trong tủ không hề xáo trộn, 1 chỉ vàng ở tủ giữa và 350 ngàn tủ phía đông vẫn còn nguyên, chỉ có 23 triệu đồng bị đánh mất.


Muốn giải quyết trong nội bộ gia đình nên ông Ninh gọi My và Hưng hỏi chuyện. Tuy nhiên cả hai đều chối không lấy số tiền trên. Dù vậy ông Ninh đã gọi My ra và hỏi kĩ càng có ai vào nhà không thì My khẳng định không có ai. Chỉ có buổi sáng khi My dọn dưới bếp, Hưng sau khi ngủ dậy đã nói với My: “Em Khang (em trai Hưng) gọi điện cho anh về có việc gấp nên anh phải về qua nhà một lúc, em cứ đi làm một mình”.


Thấy có điều bất thường nên ông Ninh nhờ My gọi điện hỏi Khang để xác minh xem Khang gọi Hưng về nhà làm gì? Thật bất ngờ là Khang khẳng định không hề gọi điện cho Hưng và thời gian vừa qua Khang cũng không hề ở nhà, cũng không liên lạc với Hưng. Khi Hưng được ông Ninh gọi riêng ra để hỏi chuyện thì Hưng vẫn chối đây đẩy không lấy số tiền trên. Tuy nhiên khi đưa ra câu hỏi, thời gian Hưng ra khỏi nhà My và cũng không có cuộc gặp gỡ nào với Khang thì Hưng im lặng không trả lời. Sau đó vòng vo giải thích rồi quả quyết: “Không lấy, nếu gia đình bên nhà ép cháu lấy thì cháu phải nhận thôi, cháu sẽ vay tiền trả và xin lỗi gia đình vợ”.


Dù biết tỏng “tổ tò vò” nhưng gia đình ông Sang cũng không muốn đưa ra pháp luật vì vẫn mong muốn tình cảm của đôi trẻ không bị sứt mẻ. Tuy nhiên nhà nghèo, bà Tíu bệnh nặng nên cần phải lấy lại số tiền 23 triệu đồng đi chữa bệnh. Khi đặt vấn đề với “bà thông gia” Phạm Thị Lụa (mẹ Hưng), bà Lụa và Hưng hứa sẽ trả tiền cho gia đình ông Sang làm 2 lần nhưng mong không đưa ra pháp luật, chỉ giải quyết trong nội bộ 2 bên gia đình. Tuy nhiên sau 5 lần 7 lượt mong gặp bà Lụa để lấy tiền chữa bệnh cho vợ, gia đình ông Sang mới chỉ lấy được 10 triệu đồng. số tiền còn lại bà Lụa luôn nói khéo khi nào vay được sẽ trả tuy nhiên vẫn cứ cù nhầy không có động thái gì.


Sau 3 lần trị xạ tiếp theo (tổng cộng 6 lần trị xạ) bà Tíu phải phẫu thuật tại bệnh viện K, Hà Nội nên gia đình ông Sang tiếp tục đến hỏi bà Lụa và Hưng số tiền còn lại thì chỉ nhận được lời hứa suông. Uất giận vào tháng 10 vừa qua gia đình ông Sang đưa đơn ra xã Cao Minh và Liên Am. Mục đích có một cuộc hòa giải hài hòa để lấy lại số tiền chứ không muốn Hưng bị đưa ra pháp luật.


Ông Hoàng Trung Sang

Ông Hoàng Trung Sang


Tuy nhiên do ông Sang điếc lác, khù khờ, ông được anh em tư vấn mang đơn nên nộp cho ông trưởng công an xã Cao Minh là Phạm Duy Tuấn thì lại gặp và nộp cho anh Nguyễn Văn Tú công an huyện Vĩnh Bảo được phân công phụ trách xã Cao Minh. Ngay sau khi nhận được đơn của ông Sang, anh Tú đã đến công ty may Nam Cường triệu tập My, Hưng lấy lời khai. Đến lúc này Hưng đã nhận toàn bộ hành động trộm cắp của mình, không dám nói là “nếu ép nhận thì sẽ nhận và vay tiền trả gia đình ông Sang nữa”. Hưng khai đã mang số tiền trộm cắp mang giấu ở bờ mương cánh đồng thôn Liên Khê, tuy nhiên 2 ngày sau khi lấy cắp Hưng quay lại tìm số tiền trên thì tiền đã mất. Lúc này bị gia đình My phát hiện nhưng cứ chối phăng vì không có tiền đền và cũng vì xấu hổ nên cứ lặng im.


Khi biết tin con trai đã bị công an huyện Vĩnh Bảo triệu tập, tạm giam, lúc này bà Lụa mới tá hỏa mang nốt số tiền còn lại đưa cho gia đình ông Sang và mong gia đình không tố cáo và miễn truy cứu trách nhiệm hình sự với Hưng. Tuy nhiên sự việc đã muộn, công an huyện Vĩnh Bảo đã lấy lời khai và sau đó đã ra quyết định khởi tố bị cáo, khởi tố bị can về tội trộm cướp tài sản.


Ông Phạm Đăng Ninh, phó chủ tịch xã Cao Minh, đồng thời cũng là em vợ ông Sang, người thay mặt gia đình trực tiếp đứng ra tìm hiểu, dàn xếp vụ việc 2 bên gia đình buồn rầu cho biết: “Nếu không có hành động dại dột trộm tiền của Hưng thì 2 bên gia đang tràn ngập niềm vui vì có dâu, có rể. Tuy nhiên qua vụ việc lình xình trên đám cưới cho đôi trẻ đã không thể tiến hành. Bà Lụa chẳng thể vui vẻ nói cười, ngẩng mặt với bà con chòm xóm. Còn gia đình ông Sang cũng không biết việc hủy hôn là vui hay là buồn”


Tìm về nhà bà Lụa, mẹ Hưng thì cửa đóng then cài. Gặp vị trưởng thôn Đoàn Kết, xã Liên Am, ông cho biết: “Bình thường gia đình chị Lụa cũng khó khăn lắm, nhưng vẫn sống vui vẻ chan hòa với bà con lối xóm. Cháu Hưng trước đến giờ đều hiền lành, ngoan ngoãn. Nó nhỏ bé như thư sinh vậy, vì một phút nông nổi mà mất cả vợ, mất cả danh tiếng, giờ tòa chưa xử nên chưa biết bao nhiêu năm.Tội thân nó, từ nay trong lí lịch lại có tiền án, tiền sự. Mong rằng đây sẽ là bài học cho riêng Hưng và cũng cho những thanh niên trẻ. Sống thì cần phải có tự trọng và lập trường vững vàng, không phải của mình thì đừng có ham”.


(Trí Thức)



Con rể tương lai trộm tiền “nhà vợ” trước ngày cưới

Sunday, December 1, 2013

Nam sinh cắt quần thiếu nữ ngủ say để "xem cho biết"

Đột nhập phòng của nữ sinh viên cùng kí túc xá để lấy trộm tài sản, thấy nạn nhân ngủ say lại mặc quần đùi mát mẻ, Tuấn dùng kéo cắt quần để “xem cho biết”.



Tháng 10/2013, Tuấn (18 tuổi ở Quảng Nam) rời quê ra Đà Nẵng để học đại học. Để có nơi trú ngụ, Tuấn đăng ký trọ tại một KTX sinh viên. Lần đầu tiên ra phố, thấy cái gì cũng mới, cũng lạ nên Tuấn muốn khám phá cho biết.


Chính vì vậy, số tiền ít ỏi mà gia đình chu cấp hàng tháng chẳng thấm vào đâu. “Túng thì phải tính”, tối 24/11, Tuấn dạo một vòng khu KTX mình đang ở xem phòng nào sơ hở thì ra tay trộm cắp tài sản.


Sau hơn 15 phút thị sát tình hình, Tuấn phát hiện một căn phòng không đóng cửa nên đột nhập, lấy chiếc ĐTDĐ đem về phòng mình cất giấu. Đến ngày 26/11, thấy tình hình đã ổn, nam thanh niên này đem chiếc điện thoại trộm được đến một tiệm cầm đồ gần đó cầm 500.000 đồng.


Có tiền, Tuấn “đi tham quan” một số địa điểm ở thành phố nên 500.000 đồng cũng “bay” trong ngày. 3h ngày 27/11, thấy mọi người trong KTX đã ngủ say, Tuấn rời phòng của mình tại tầng 2 để ngược lên tầng 3 “khảo sát” tình hình. Khi đến phòng B314, phát hiện cửa chính không khóa chốt, Tuấn liền đột nhập, lấy chiếc ĐTDĐ Samsung cùng 29.000 đồng của 2 nữ sinh ở Quảng Bình và Nghệ An.


Tuấn cùng tang vật vụ án.

Tuấn cùng tang vật vụ án.


Sau khi lấy trộm được tài sản, Tuấn định tháo lui thì phát hiện Mai nằm ngủ, mặc quần đùi ngắn, để lộ làn da trắng ngần nên đứng sững lại… ngắm. “Chu choa, hấp dẫn vậy ta!”, Tuấn thầm thốt lên và tưởng tượng ra đủ thứ.


Sau một thoáng suy nghĩ, Tuấn chạy về phòng mình lấy chiếc kéo rồi quay lại phòng Mai tiếp tục ngồi ngắm và chờ thời. Quan sát thấy Mai đã thật sự say giấc, Tuấn nhẹ nhàng dùng kéo cắt từng đường dài khiến chiếc quần của cô gái này mặc rơi vào cảnh “có cũng như không”. Đang ngủ say nhưng thấy “nhồn nhột”, nạn nhân tỉnh giấc.


Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Mai phát hiện chiếc quần trên người của mình đã bị cắt rách nhiều chỗ, cùng với đó là bóng người lạ đang đứng nên tri hô. Nghe tiếng kêu của nữ sinh, bảo vệ KTX và nhiều sinh viên đã chạy đến ứng cứu thì phát hiện Tuấn đang trèo qua lan can từ phòng B314 sang phòng B316 nên bắt giữ, giao cho công an.


Khi các cán bộ thụ lý vụ án hỏi vì sao đã trộm lại còn cắt quần của nạn nhân thì Tuấn hồn nhiên trả lời: “Lâu nay thường nghe bạn bè nói về vẻ đẹp bên trong của phụ nữ nhưng chưa được thấy nên khi phát hiện Mai ăn mặc quá mát mẻ, lại ngủ say nên mới cắt quần để xem cho biết”.


* Tên nhân vật trong bài đã thay đổi.


(Trí Thức Trẻ)



Nam sinh cắt quần thiếu nữ ngủ say để "xem cho biết"

Sunday, November 24, 2013

Ấm ức vì phải bán hồi môn đưa tiền chi tiêu cho mẹ chồng

Tôi ấm ức và tiếc lắm vì phải bán tiền vàng hồi môn để đưa cho mẹ chồng chi tiêu vào những việc không đâu. Ở nhà chồng tôi, sao nhiều khoản chi tiêu tốn kém quá vậy hả trời?Chào bạn Cẩm Bình với tâm sự: “Ngã ngửa với sổ ghi tiền trông cháu cho con dâu của mẹ chồng”!



Đúng là khi chưa lấy chồng, tôi cũng không bao giờ nghĩ chuyện mẹ chồng nàng dâu lại là đề tài muôn thủa không bao giờ hết chuyện. Song có bước vào cuộc sống gia đình rồi thì mới biết, con dâu với nhà chồng có nhiều mâu thuẫn khó tránh lắm. Tôi cũng ước, mẹ chồng thương các con được 1 phần như mẹ chồng đã mất của bạn Cẩm Bình đây thì đã đỡ lo lắng, tủi thân hơn nhiều.


Vợ chồng tôi, hàng ngày ai nhìn vào cũng tưởng chúng tôi sung sướng. Bởi vì chúng tôi ở với bố mẹ chồng nên không phải mất tiền thuê nhà như nhiều cặp vợ chồng khác. Nhưng đi liền với nó là sự tốn kém mà tôi dù xoay xở và muốn tiết kiệm kiểu gì cũng không thể để ra được.


Hàng tháng, tôi vẫn phải về nhà mẹ đẻ xin ông bà 3-4 triệu để đóng góp vào tiền chi tiêu sinh hoạt ở nhà chồng. Chính tôi nhiều lúc cũng thấy ngượng với bố mẹ đẻ lắm vì con gái đi lấy chồng vẫn phải về nhà chìa tay xin tiền hàng tháng. Nhưng tôi chẳng biết phải xoay sở sao nếu không làm vậy.


Có quá nhiều khoản chi tiêu ở nhà chồng nên dù xoay xở và muốn tiết kiệm kiểu gì tôi cũng không thể để ra được (Ảnh minh họa)

Có quá nhiều khoản chi tiêu ở nhà chồng nên dù xoay xở và muốn tiết kiệm kiểu gì tôi cũng không thể để ra được (Ảnh minh họa)


Nhà chồng tôi gồm có 3 cặp vợ chồng sống với nhau trong một căn nhà 5 tầng rộng rãi. Tầng 1 là nơi sinh hoạt chung của các gia đình. Tầng 2, bố mẹ chồng tôi ở. Tầng 3 là vợ chồng nhà tôi và tầng 4 là gia đình nhà anh trai (đã có con gái 4 tuổi) ở.


Nói chung về nhà cửa, dù ở chung như vậy nhưng tôi không thấy chút bất tiện nào vì nhà chồng diện tích các tầng khá rộng rãi và khép kín. Sống cùng một nhà nên cả nhà chồng tôi vẫn đóng góp sinh hoạt phí và ăn chung với nhau.


Hàng tháng, dẫu chẳng phải tiêu gì nhiều nhưng các khoản tiền cố định cứ ngày càng nhiều hơn khiến cho vợ chồng tôi có muốn tiết kiệm phòng lúc ốm đau cơ nhỡ cũng chẳng biết tiết kiệm kiểu gì. Và đó cũng là lý do khiến tháng nào sau khi đã dành các khoản chi tiêu xong, tôi cũng phải về ngửa tay xin ông bà ngoại thêm.


Cụ thể, các khoản tiền gửi trẻ, tiền bỉm sữa, đồ ăn thêm cho con và tiền ăn trưa của 2 vợ chồng khi đi làm mỗi tháng cũng phải tiêu hết 6 triệu. Chưa kể, hàng tháng, vợ chồng tôi phải đóng khoản tiền ăn cố định cho mẹ chồng vào đầu tháng là 3,5 triệu. Tất nhiên, khoản tiền này chưa kể điện nước mỗi tháng. Hay khi cuối tuần, cả nhà ăn tươi thì mỗi gia đình phải đóng góp thêm.


Như vậy, ngoài các khoản cố định đưa cho mẹ chồng và lo cho con cái, số tiền hàng tháng của vợ chồng tôi đã mất khoảng 10 triệu. Trong khi đó, tổng lương của vợ chồng chỉ có 12 triệu. Do đó, cứ tháng nào lấy lương xong, sau khi chia hết cho các khoản là tôi còn dư 2 triệu. Xong số tiền 2 triệu này cũng chẳng trang trải đủ khi vợ chồng liên tục có những việc phát sinh: cưới xin, sinh nhật, thăm hỏi đau ốm, bố mẹ chồng về quê….


Xin nói thêm là tất cả các khoản thu chi của nhà chồng tôi đều bổ đầu công khai hàng tháng cho các gia đình. Về các khoản đóng góp này, tôi cũng không dám có ý kiến thắc mắc. Nhưng điều khó chịu nhất là, vợ chồng tôi đã không có tiền, lại phải nuôi con nhỏ, song không tháng nào với bố mẹ chồng tôi lại không có thêm khoản phát sinh đến một vài triệu nữa.


Chẳng hạn như, bố chồng tôi rất ham mê đánh chắn, tá lả với mấy ông bạn cùng khu phố. Hầu như ngày nào ông cũng ngồi. Những lúc, ông chơi thua, ông sẵn sàng gọi con trai, con dâu xin 500k hoặc 1 triệu để đánh tiếp. Vài lần các con hết tiền không có đưa, ông sẽ mắng luôn là con cái bất hiếu, không nghĩ tới niềm vui tuổi già của ông. Rồi ông cằn nhằn cả ngày là các con tiếc bố.


Chưa kể, mẹ chồng tôi tuy năm nay đã 65 tuổi song bà vẫn ăn chơi và giữ dáng cẩn thận. Từ trước tới nay, bà không bao giờ có thói quen gội đầu ở nhà. Hàng ngày bà vẫn đến các phòng tập gym 2 tiếng để tập luyện. Chi phí cho việc làm đẹp này của bà, bà cũng bổ đầu 2 con trai phải lo.


Chán ngán nhất là gia đình đã không có tiền, song mua gì mẹ chồng toàn sĩ diện mua đồ đẹp. Cuối tuần vừa rồi, nhà không có tiền, nhưng mẹ chồng nhất quyết đòi thay salon, tivi mới ở phòng khách để trang hoàng lại nhà cửa đón Tết đến thêm lịch sự, trang trọng.


2 con trai méo mặt bảo mẹ cần gì phải thay mới thì mẹ chồng nói, phòng khách là bộ mặt của cả nhà nên phải thay. Mà đã thay là phải thay nội thất đắt tiền. Cả bộ salon và ti vi ở phòng khách bà đã nhắm trước và thông báo hết 120 triệu.


Số tiền này cũng được chia ra cho 3 cặp vợ chồng. Tính ra mỗi cặp vợ chồng phải đưa bà 40 triệu. Vợ chồng không còn tiền, mà chạy về hỏi bố mẹ đẻ ngại nên tôi đành bàn với chồng đi bán của hồi môn 2 năm trước. Hôm vợ chồng mang tiền vàng hồi môn đi bán, mẹ chồng biết nhưng vẫn mặc kệ, không một lời khuyên can. Khi về, bà vẫn cầm tiền vẻ mặt tươi như hoa.


Hôm vợ chồng mang tiền vàng hồi môn đi bán, mẹ chồng biết nhưng vẫn mặc kệ, không một lời khuyên can. Khi về, bà vẫn cầm tiền vẻ mặt tươi như hoa (Ảnh minh họa)

Hôm vợ chồng mang tiền vàng hồi môn đi bán, mẹ chồng biết nhưng vẫn mặc kệ, không một lời khuyên can. Khi về, bà vẫn cầm tiền vẻ mặt tươi như hoa (Ảnh minh họa)


Tôi ấm ức lắm và tiếc lắm vì phải bán hồi môn đi để đưa cho mẹ chồng chi tiêu vào những việc không đâu. Ở nhà chồng tôi, sao nhiều khoản chi tiêu tốn kém quá vậy hả trời. Dù đã xoay đủ kiểu nhưng tháng nào tôi vẫn phải ngửa tay xin mẹ đẻ thêm 3-4 triệu. Như thế khác gì lấy tiền nhà mẹ đẻ để nuôi nhà chồng.


Cứ tình hình chi tiêu này, tôi thấy không ổn. Song tôi cũng không thể góp ý hay có ý kiến gì với mẹ chồng về các khoản đóng góp kia để chi tiêu hợp lý hơn. Còn với nhà ngoại, đấy là bố mẹ tôi đang có thì mới cho được. Lần nào sang nhà ngoại xin, mẹ tôi chẳng ngao ngán thở ngắn thở dài. Tôi tự biết, mình chẳng thể bấu víu bố mẹ cả đời được.


Tuần vừa rồi, tôi đã bàn với chồng chuyện vợ chồng xin ra thuê nhà ở riêng bên ngoài. Thế nhưng anh mắng tôi ở chung còn chẳng để ra được, ra ngoài thuê nhà còn tốn kém hơn? Thấy chồng nói cũng có lý khiến tôi lo lắng lắm. Song ở nhà chồng mà quá nhiều khoản chi tiêu hàng tháng theo bố mẹ chồng, tôi thấy mệt mỏi về tiền quá!


(Afamily)



Ấm ức vì phải bán hồi môn đưa tiền chi tiêu cho mẹ chồng

Friday, November 22, 2013

Vì tiền bỏ tình

Giang nhìn Nga, lần đầu tiên trong đời cô thấy ánh mắt anh giận dữ đến như thế: “Em khác quá rồi! Đồng tiền quả là có ma lực!”.



Nga và Giang là bạn từ thuở thanh mai trúc mã. Hai người học cùng nhau từ cấp I đến cấp III. Cuối năm lớp 12, Giang ngỏ lời yêu trong sự bất ngờ tột cùng của Nga. Bởi trước nay, hai người vẫn coi nhau là bạn bè thân thiết, hiểu nhau đến từng “chân tơ kẽ tóc”.


Rồi tình bạn của họ đã nhanh chóng chuyển thành tình yêu. Ngày cả hai nhận được giấy báo của trường Đại học kinh tế, Giang đã nghĩ đến chuyện học xong sẽ sớm kết hôn và sống trọn đời bên cô bạn thân – cô người yêu bé nhỏ.


Tình yêu sinh viên thật đẹp nhưng cả hai cũng nếm đủ khổ sở. Cả hai đều từ quê lên, gia đình không có điều kiện, những món quà bị tiết kiệm đến mức tối đa, những bông hoa tặng nhau là kết quả của việc thắt chặt tiền ăn, tiền tiêu đến “méo mặt”.


Sau khi ra trường, để cả hai đỡ tốn kém và vẫn “cầm cự” được ở đất Thủ đô với đồng lương thử việc eo hẹp, Nga và Giang dọn về chung sống cùng nhau trong một căn phòng trọ hơn 10 mét vuông. Giang xin được vào làm nhân viên kinh doanh trong một công ty nhỏ.


Mức lương khởi điểm khá thấp nhưng họ hứa hẹn sẽ có thêm khoản hoa hồng nên anh chấp nhận làm vừa lấy đồng ra đồng vào, vừa để tích lũy kinh nghiệm. Cuộc sống thành phố đắt đỏ, tuy phải ở trong căn phòng chật hẹp, ăn uống tằn tiện nhưng hai người vẫn hạnh phúc. Cả khu trọ biết cặp đôi Giang – Nga sống thử, chưa kết hôn song chẳng bao giờ họ nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra đằng sau cánh cửa phòng.


Mọi chuyện có lẽ vẫn ổn nếu Nga không vào làm cho một công ty quảng cáo khá tiếng tăm. Ban đầu, Nga chưa thạo việc, thường bị đồng nghiệp bắt nạt. Nhưng càng ngày Nga càng khôn ngoan, tinh quái.


Cô biết cách lợi dụng vẻ ngoài xinh đẹp của mình để đem về những hợp đồng quảng cáo giá trị cho công ty. Cuộc sống của cặp đôi trẻ cứ thế thay đổi theo những đồng tiền mà Nga kiếm được. Nga bắt Giang chuyển nhà đến chỗ mới rộng rãi, tiện nghi hơn.


Cô cũng liên tục mua sắm đồ đạc, quần áo mới, trang điểm hàng giờ trước khi đi làm. Bạn bè cũ lâu lâu mới có dịp gặp lại ai cũng tròn mắt nhìn Nga “lột xác”. Vẫn vẻ xinh xinh, duyên duyên trước kia nhưng cô trở nên sành điệu và ra dáng “gái phố” hơn.


Nga bắt đầu thấy xấu hổ mỗi khi ra ngoài cùng Giang bởi anh lúc nào cũng ăn mặc giản dị, nếu không muốn nói là có chút quê mùa. Không bao giờ Nga dám để Giang đưa đón cô đến công ty.


Cuộc sống của cặp đôi trẻ cứ thế thay đổi theo những đồng tiền mà Nga kiếm được (Ảnh minh họa).

Cuộc sống của cặp đôi trẻ cứ thế thay đổi theo những đồng tiền mà Nga kiếm được (Ảnh minh họa).


Tối ngày đi làm và những buổi tiếp khách với sếp, công tác khắp nơi, thỉnh thoảng Nga lại đưa tiền cho Giang bảo anh tự đi mua áo quần, giầy dép. Cô thẳng thắn bày tỏ mong muốn anh phải thay đổi diện mạo để xứng với cô, để cô đỡ ngại.


Mỗi lần như thế, Giang có chạnh lòng đôi chút nhưng anh biết người yêu đã làm việc rất vất vả và nghĩ cho mình nên lại lặng lẽ cầm cho cô vui lòng. Nhưng anh chưa bao giờ dùng đến những đồng tiền ấy mà âm thầm cất đi, phòng khi có việc cần hoặc để lo cho tương lai hai đứa.


Hàng ngày, sau khi rời văn phòng, Giang trở về nhà dọn dẹp, nấu cơm và đợi người yêu về ăn. Nga thường trêu Giang là “bà vợ lý tưởng”. Nghe vậy, anh chỉ cười xòa.


Càng kiếm được nhiều tiền, Nga càng về nhà muộn, tiền bạc đã cuốn cô đi tối ngày. Nga thường về nhà lúc 2 giờ sáng, người nồng nặc mùi rượu và không ít lần trong trạng thái chân nam đá chân xiêu.


Giang nhiều lần nhắc nhở nhưng chỉ nhận được câu thanh minh quen thuộc: “Tranh thủ kiếm tiền anh ạ, cơ hội có tội gì không nắm lấy”. Khi nghe người yêu nói đi nói lại quá nhiều thì cô bực tức: “Anh có biết kiếm tiền không mà nhiều lời? Cứ ru rú góc nhà thì đến đời nào mới ngóc đầu lên được?”. Rất giận người yêu song cho rằng lời nói trong lúc say không đáng để bụng, Giang bỏ qua hết…


Những rạn nứt càng ngày càng xuất hiện nhiều trong căn phòng của cặp đôi trẻ. Đỉnh điểm là hôm sinh nhật Nga, Giang về sớm nấu cơm, mua bánh, cắm hoa chờ người yêu về.


Anh muốn tạo bất ngờ cho cô nhưng Giang chờ đến 3 giờ sáng mà vẫn không thấy bóng dáng Nga, điện thoại Nga chỉ đổ những hồi chuông dài không ai nhấc máy. Nóng ruột, anh khoác áo đi ra đầu ngõ đợi người yêu.


Thật bất ngờ, Nga đang ở trước mặt anh, tay cầm một bó hoa lớn, mặt đỏ hồng vì rượu. Nga vẫy tay tạm biệt một gã đàn ông lái chiếc xe mui trần bóng loáng.


“Em đi đâu mà về muộn vậy?”, Giang đợi Nga bước đến rồi hỏi. Nga cau có trả lời: “Em đi làm”. “Là con gái, phải biết giữ mình chứ! Đêm hôm để ai đưa đón về người ngoài nhìn vào không hay…”.


“Thôi đi, tôi đi kiếm tiền. Cái thứ ba cọc ba đồng như anh lấy gì mà kiểm soát tôi”.


Giang nhìn Nga, lần đầu tiên trong đời cô thấy ánh mắt anh giận dữ đến như thế: “Em khác quá rồi! Đồng tiền quả là có ma lực!”.


Nga im lặng, thấy anh thật tội nghiệp, cô cũng biết mình đã thay đổi và anh không còn thích hợp với cô nữa…


Chẳng cần đắn đo suy nghĩ, Nga đề nghị: “Mình chia tay đi!”.


Giang đồng ý luôn. Ngay sáng hôm sau, anh thu dọn quần áo, vác ba lô về quê.


Vắng Giang, Nga lao đầu vào kiếm tiền. Cô đổi nhà, thay số điện thoại. Cô sợ Giang sẽ gọi, sợ sẽ mủi lòng, sợ phải rời khỏi cuộc sống trong mơ mà cô nỗ lực vun đắp. Trong thâm tâm Nga, Giang vẫn giữ một vị trí rất quan trọng. Nhưng chẳng có cuộc gọi nào từ Giang cả.


Một hôm, khi đang ngồi với đối tác tại quán cà phê, chuông điện thoại reo: “Nga, anh Giang đây. Em đổi số sao không báo gì với nhà em thế? Mẹ em ốm nặng, nằm điều trị trong viện được 1 tuần nay rồi. Anh đã thanh toán đầy đủ viện phí và mua thuốc. Mẹ mong em về đấy…”. Nga lao khỏi quán cà phê, đi thẳng ra bến xe về quê.


Lâu lắm con gái mới về, mẹ cô mừng rơi nước mắt. Bà gầy và tiều tụy đi trông thấy. “Mẹ đỡ nhiều rồi, hôm nằm viện còn yếu không ngồi nổi cơ. May có số thằng Giang mà gọi, nó chăm mẹ suốt cả tuần đấy. Hai đứa xem thế nào rồi cũng cưới xin thôi”.


Nghe từng lời mẹ nói, Nga như thấy chột dạ. Nói chuyện với mẹ dăm câu ba điều, cô ra ngoài sân gọi điện cho Giang nhưng đến 10 lần mà anh không bắt máy. Một lúc sau cô nhận được tin nhắn của Giang: “Số tiền trước kia em đưa anh cũng vừa đủ tiền viện phí và thuốc men của mẹ em. Coi như chúng ta không nợ nần gì nhau cả. Chúc em sống tốt!”.


Nga thẫn thờ nhắn tin lại song Giang không hề đáp trả thêm một lần nào nữa. Bỗng nhiên, Nga thấy hụt hẫng như đã đánh mất điều gì quá lớn lao trong đời…


(Afamily)



Vì tiền bỏ tình

Thursday, November 21, 2013

Nhặt 5 triệu đồng, trả người mất không được một lời cảm ơn

“Nếu tôi cần chút quà của chú thì tôi đã không gọi điện cho chú đến để trả lại. Vì ngoài điện thoại Galaxy, trong bóp của cậu con trai chú còn có 5 triệu đồng”.



Cách đây khoảng 3 tuần, vào một buổi tối trời mưa tôi chở con đi học về thì nhặt được một chiếc ba lô. Về nhà, tôi mở ra xem trong ba lô có một điện thoại Samsung Galaxy, 1 cái bóp và 1 bộ quần áo (đồng phục sinh viên), cùng một số đồ dùng khác của giới trẻ.


Tôi mở điện thoại ra và gọi đến số điện thoại có tên là Papa, nhưng máy hết tiền. Tôi đành lấy điện thoại của mình ra gọi và hỏi người Papa đó có quen với số điện thoại kia không?


tien-gia


Tôi dùng vài thao tác kiểm tra họ tên, ngày tháng năm sinh, quê quán thì tôi biết được người tên Papa đó chính là cha của cậu sinh viên làm rớt đồ. Tôi cho họ địa chỉ nhà và hẹn người mất đến nhận đồ lại.


Sau một tiếng, 2 cha con chở nhau tới. Người cha thì cảm ơn rối rít sau khi tôi hỏi một số vấn đề để kiểm tra lại. Còn cậu thanh niên (tầm 20 tuổi) mặt lạnh lùng, lấy bóp tiền ra đếm.


Cậu ta cứ đếm đi đếm lại nhiều lần trước mắt tôi. Điều này làm tôi rất khó chịu. Đếm xong, cậu ta cất bóp vào cặp rồi đi một mạch ra ngoài, không nói một lời cảm ơn.


Khi đó người cha bối rối nói đỡ lời: “Cảm ơn cô, cô cho tôi gửi chút quà”. Tôi trả lời: “Nếu tôi cần chút quà của chú thì tôi đã không gọi điện chú đến để trả. Vì ngoài điện thoại, trong bóp của cậu con trai chú còn có 5 triệu đồng”.


Tôi thực sự bức xúc vì hành vi của câu sinh viên ấy. Tôi không hiểu ở môi trường đại học, cậu ấy được học những gì mà văn hóa ứng xử một lời cảm ơn cũng không có.


(VnExpress)



Nhặt 5 triệu đồng, trả người mất không được một lời cảm ơn

Tuesday, October 29, 2013

Ai là kẻ trộm 90 cây vàng rúng động Hải Phòng?

Sau thời gian ngắn điều tra, Ban chuyên án đã bắt được kẻ mệnh danh là ‘bàn tay vàng’, trộm cắp 90 cây vàng ở thị trấn An Lão, Hải Phòng.



Cửa hàng vàng bạc Dũng Hà, nơi xảy ra vụ trộm 90 cây vàng

Cửa hàng vàng bạc Dũng Hà, nơi xảy ra vụ trộm 90 cây vàng


Ngày 29/10, Thượng tá Lê Minh Thắng, Phó phòng PC45 – Công an TP Hải Phòng cho biết: Công an TP Hải Phòng vừa khen thưởng Phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội (PC45) và Công an huyện An Lão vì đã lập chiến công xuất sắc trong việc phá Chuyên án 103T trộm cắp 90 cây vàng tại thị trấn An Lão, Hải Phòng.


Trước đó, khoảng 5h sáng ngày 5/10, cửa hàng vàng bạc Dũng Hà, nhà số 40 Trần Tất Văn, thị trấn An Lão (Hải Phòng) bị mất trộm 892 chỉ vàng, trị giá 3 tỷ đồng.


Tại hiện trường, lực lượng điều tra nhận thấy cửa cuốn ra vào tầng 1 không bị cậy phá, xe máy và các vật dụng còn nguyên vẹn, không bị xô lệch. Tầng 2 là nơi nghỉ của gia đình không có bất cứ xáo trộn nào. Tại tầng 3 bỏ trống, cửa sổ hướng ra ban công bị bẻ gẫy một thanh sắt, một thanh sắt khác bị bẻ cong, cửa gỗ ngoài bị cậy tung.


Xác định sơ bộ ban đầu hướng vào nhà là cửa sổ tầng 3, lực lượng điều tra không thu được dấu vân tay, camera cũng bị đối tượng che, lượng vàng trong tủ còn. Do vậy khả năng phải có một đối tượng xâm nhập, ngoài ra còn có đồng phạm canh chừng, hỗ trợ.


Lực lượng điều tra tiến hành điều tra, xác minh thông tin và rà soát trên 100 đối tượng nhưng vẫn không tìm ra manh mối.


Vụ án đang đi vào ngõ cụt, vì vậy Giám đốc Công an Thành phố chỉ đạo PC45 thành lập Chuyên án 103T. Lực lượng Ban chuyên án họp bàn từng tình tiết, hiện trường, tài liệu thu thập để tiếp tục thực hiện kế hoạch.


Ngoài ra, PC45 liên hệ với Công an các tỉnh, thành phố và các quận, huyện bạn để truy tìm tang vật; thông báo phương thức thủ đoạn hoạt động của đối tượng, tìm hiểu các vụ án tương tự trong thời gian qua, lục tìm các tài liệu lưu trữ, nắm bắt thông tin từ các trinh sát dày dạn kinh nghiệm…


Qua tài liệu lưu trữ và thông tin từ mạng lưới bí mật, Ban Chuyên án phát hiện đối tượng tên Thiêm ở Cao Phong, Hòa Bình được mệnh danh là “bàn tay vàng” có liên quan đến vụ trộm cắp vàng ở Quảng Ninh và cử 1 tổ chuyên án về xã Dũng Phong, Cao Phong, Hòa Bình. Qua đó, xác định có đối tượng Bùi Văn Thiêm, SN1977, có 2 tiền án về tội trộm cắp.


Ngày 5/10/2013, Thiêm về Cao Phong trả nợ cho chủ cầm đồ nhưng sau đó đi đâu không rõ. Xác định tiếp, Tổ chuyên án biết thêm thời gian qua Thiêm hay liên hệ và đi cùng Bùi Văn Ngân, SN 1982, tại xóm Đồng Mới, xã Dũng Phong (Cao Phong, Hòa Bình). Ngân chưa có tiền án, tiền sự. Kiên trì đấu tranh, Ngân khai nhận đi cùng Thiêm xuống An Lão có việc.


Từ ngày 3/10-5/10/2013, 2 đối tượng về Cao Phong nhưng Ngân không biết Thiêm gặp ai, làm gì. Bằng các biện pháp nghiệp vụ, Ban chuyên án xác định được hành trình đi của 2 đối tượng Thiêm, Ngân.


Các tổ công tác khác trong Ban chuyên án tiếp tục có mặt tại các địa bàn liên quan để tiến hành điều tra. Tuy nhiên thủ đoạn của tên Thiêm hết sức tinh vi, hắn luôn tắt điện thoại cá nhân khi gây án, bẻ sim khi lên ô tô để tránh sự phát hiện của cơ quan điều tra.


Ban chuyên án tiếp tục xác định hành trình của Thiêm bằng các tính toán dựa trên hành trình di chuyển của y thông qua lời khai của Ngân. Đến ngày 16/10, Thiêm bị bắt giữ.


Tại Cơ quan điều tra, Thiêm khai nhận: Sau 5 ngày theo dõi cửa hàng vàng Dũng Hà, y cùng Ngân mua dụng cụ phá cửa từ cửa hàng bán sắt vụn.


Đêm 4/10, Thiêm trèo lên ban công tầng 3 cậy cửa gỗ, bẻ thanh sắt cửa sổ chui vào trong nhà, dùng áo của chủ nhà che camera, đeo găng tay và tiến hành lấy trộm vàng, tẩu thoát ra ngoài theo đường vào.


(VTC)



Ai là kẻ trộm 90 cây vàng rúng động Hải Phòng?