Showing posts with label Gái mại dâm. Show all posts
Showing posts with label Gái mại dâm. Show all posts

Monday, March 17, 2014

Gái mại dâm trong góc nhìn đời thường

(Kênh 13) – Những bức ảnh tự chụp của các cô gái và nhà báo Na Sơn cùng những câu chuyện đời của họ sẽ khiến người ta không khỏi suy nghĩ về cuộc sống và ước mơ của các cô gái làm mại dâm.


Cuối năm ngoái, triển lãm “Cuộc đời tôi ước mơ tôi” với những bức ảnh do chính các cô gái đang làm nghề mại dâm độ tuổi từ 16-25 chụp về cuộc sống của mình cùng với các tác phẩm của nhà báo Na Sơn đã gây được sự chú ý lớn.


Tiếp nối triển lãm, cuốn sách ảnh “Cuộc đời tôi ước mơ tôi” sẽ ra đời trong tháng 3.2014. Những bức ảnh tự chụp của các cô gái và nhà báo Na Sơn cùng những câu chuyện đời của họ sẽ khiến người ta không khỏi suy nghĩ về cuộc sống và ước mơ của các cô gái làm mại dâm.


Tôi sống trong một gia đình ham mê cờ bạc. Ai cũng chơi cờ bạc, mọi lúc, mọi nơi. Sống trong môi trường ấy, tôi thực sự cảm thấy bị áp lực (M, 17 tuổi).

Tôi sống trong một gia đình ham mê cờ bạc. Ai cũng chơi cờ bạc, mọi lúc, mọi nơi. Sống trong môi trường ấy, tôi thực sự cảm thấy bị áp lực (M, 17 tuổi).


Dù cái bóng này là của bạn trai tôi, nhưng nhìn thấy nó, tôi vẫn rùng mình. Nó khiến tôi nhớ lại hình ảnh gớm ghiếc và cái bóng to lớn của người đàn ông đã xâm hại tôi khi tôi mới 14 tuổi. (T.L, 21 tuổi).

Dù cái bóng này là của bạn trai tôi, nhưng nhìn thấy nó, tôi vẫn rùng mình. Nó khiến tôi nhớ lại hình ảnh gớm ghiếc và cái bóng to lớn của người đàn ông đã xâm hại tôi khi tôi mới 14 tuổi. (T.L, 21 tuổi).


Một cảnh tôi chụp trong bệnh viện phụ sản. Dáng đi của người phụ nữ ấy gợi cho tôi nhớ về hình ảnh của mình. Khi ấy, tôi mang bầu 3 tháng và bị người yêu bỏ rơi. Tôi đã đi phá thai một mình khi mới 17 tuổi. (T.L, 21 tuổi).

Một cảnh tôi chụp trong bệnh viện phụ sản. Dáng đi của người phụ nữ ấy gợi cho tôi nhớ về hình ảnh của mình. Khi ấy, tôi mang bầu 3 tháng và bị người yêu bỏ rơi. Tôi đã đi phá thai một mình khi mới 17 tuổi. (T.L, 21 tuổi).


Con ngõ nhỏ ban đêm nơi tôi ở. Về được đến nhà, tôi phải đi qua cái ngõ này cùng với nhiều tâm trạng. Cô đơn, mệt mỏi, chán chường… Không biết bao nhiêu ngày đã đi qua và sẽ đi qua ngõ ấy… (L, 22 tuổi).

Con ngõ nhỏ ban đêm nơi tôi ở. Về được đến nhà, tôi phải đi qua cái ngõ này cùng với nhiều tâm trạng. Cô đơn, mệt mỏi, chán chường… Không biết bao nhiêu ngày đã đi qua và sẽ đi qua ngõ ấy… (L, 22 tuổi).


Đôi chân mệt mỏi của tôi trên con đường đêm sau mỗi ngày đi làm về. Giá mà có ai đó bước cùng để bớt đi nỗi mệt nhọc… (L, 22 tuổi).

Đôi chân mệt mỏi của tôi trên con đường đêm sau mỗi ngày đi làm về. Giá mà có ai đó bước cùng để bớt đi nỗi mệt nhọc… (L, 22 tuổi).


Đoạn đường tàu này nằm chắn ngang trên đường về nhà tôi. Hôm nay tôi đi làm về muộn hơn mọi ngày, vì buổi chiều vừa tranh thủ lên thăm cô bạn đang ở trong trại 2 về. Tôi đã từng có thời gian ở đó. Tôi dõi theo đoàn tàu vun vút chạy qua trước mặt. Rồi tàu sẽ đi về một nơi xa lắm, chở đi những nỗi buồn phiền và mang theo những hi vọng về một cuộc sống mới. Vượt qua con tàu này, tôi sẽ về đến nhà của mình, đó là chỗ dừng chân, là bến bờ, điểm đỗ của tôi. Và thật may mắn, khi tấm hình chụp được trong khoảnh khắc này là màu xanh hi vọng của tôi… (V, 26 tuổi).

Đoạn đường tàu này nằm chắn ngang trên đường về nhà tôi. Hôm nay tôi đi làm về muộn hơn mọi ngày, vì buổi chiều vừa tranh thủ lên thăm cô bạn đang ở trong trại 2 về. Tôi đã từng có thời gian ở đó. Tôi dõi theo đoàn tàu vun vút chạy qua trước mặt. Rồi tàu sẽ đi về một nơi xa lắm, chở đi những nỗi buồn phiền và mang theo những hi vọng về một cuộc sống mới. Vượt qua con tàu này, tôi sẽ về đến nhà của mình, đó là chỗ dừng chân, là bến bờ, điểm đỗ của tôi. Và thật may mắn, khi tấm hình chụp được trong khoảnh khắc này là màu xanh hi vọng của tôi… (V, 26 tuổi).


Mẹ đẻ tôi dạy con trai tôi học bài. Lẽ ra, đó là việc hàng ngày của tôi. Ước gì, tôi có thể và có thời gian để làm việc đó (V, 26 tuổi).

Mẹ đẻ tôi dạy con trai tôi học bài. Lẽ ra, đó là việc hàng ngày của tôi. Ước gì, tôi có thể và có thời gian để làm việc đó (V, 26 tuổi).


Đây là mẹ tôi. Bố mẹ đẻ tôi mất khi tôi 14 tuổi, tôi ở với mẹ nuôi tôi từ đó. Mấy năm nay, bà ốm và bị bệnh thần kinh, mất trí, không kiểm soát được hành vi, kể cả đại tiểu tiện (L, 23 tuổi).

Đây là mẹ tôi. Bố mẹ đẻ tôi mất khi tôi 14 tuổi, tôi ở với mẹ nuôi tôi từ đó. Mấy năm nay, bà ốm và bị bệnh thần kinh, mất trí, không kiểm soát được hành vi, kể cả đại tiểu tiện (L, 23 tuổi).


Con trai tôi 11 tháng, rất nghịch. Nó bò rất nhanh. Nó rất hay bò bám theo chân mẹ và dì mỗi khi đi làm. (L, 23 tuổi).

Con trai tôi 11 tháng, rất nghịch. Nó bò rất nhanh. Nó rất hay bò bám theo chân mẹ và dì mỗi khi đi làm. (L, 23 tuổi).


Trong ngõ, hay trên đường lớn, dù có đèn hay không có đèn, tôi luôn nhìn thấy cảnh này. Nó trở thành một phần trong cuộc sống và công việc của tôi (L, 23 tuổi).

Trong ngõ, hay trên đường lớn, dù có đèn hay không có đèn, tôi luôn nhìn thấy cảnh này. Nó trở thành một phần trong cuộc sống và công việc của tôi (L, 23 tuổi).


Tôi đi sau cặp vợ chồng và đứa con này như bị thôi miên. Chị có chồng để yêu thương và che chở, con có bố để được chăm sóc và dạy dỗ. Giá mà tôi, tôi chứ không phải ai khác, được ngồi sau xe ấy (L, 23 tuổi).

Tôi đi sau cặp vợ chồng và đứa con này như bị thôi miên. Chị có chồng để yêu thương và che chở, con có bố để được chăm sóc và dạy dỗ. Giá mà tôi, tôi chứ không phải ai khác, được ngồi sau xe ấy (L, 23 tuổi).


Tôi ngồi duỗi chân với bạn tôi thật thoải mái. Cũng đôi chân này, vài năm trước đây, tôi đã từng tự dùng xích để xích chân mình vào đó để giúp mình cắt cơn nghiện ma tuý. Những chuyện ấy, bây giờ nghĩ lại thấy thật đáng sợ (T.H, 21 tuổi).

Tôi ngồi duỗi chân với bạn tôi thật thoải mái. Cũng đôi chân này, vài năm trước đây, tôi đã từng tự dùng xích để xích chân mình vào đó để giúp mình cắt cơn nghiện ma tuý. Những chuyện ấy, bây giờ nghĩ lại thấy thật đáng sợ (T.H, 21 tuổi).


Tôi có 2 cậu con trai phải gửi mẹ ở quê trông giúp để đi làm. Hai đứa trẻ là động lực để tôi sống và thấy mình có ý nghĩa hơn trong cuộc đời này (M, 23 tuổi).

Tôi có 2 cậu con trai phải gửi mẹ ở quê trông giúp để đi làm. Hai đứa trẻ là động lực để tôi sống và thấy mình có ý nghĩa hơn trong cuộc đời này (M, 23 tuổi).


2h12

2h12′ sáng, M (23 tuổi) đang sắp tiền để bỏ lợn tiết kiệm. Con lợn vàng, mỗi ngày cô bỏ vào 300 ngàn, để dành tiền gửi về cho bố mẹ, tiền mua sữa cho con, tiền học cho em gái còn con lợn đỏ, mỗi ngày cô cho vào 200 ngàn để cuối năm dồn tiền sửa nhà cho bố mẹ. Ảnh: Na Sơn. 


PV



Gái mại dâm trong góc nhìn đời thường

Sunday, March 16, 2014

Hé lộ những chiêu trò trong thế giới ngầm của hot girl PG

(Kênh 13) – PG (Promotion Girl) là công việc của những cô gái trẻ, xinh xắn, cao ráo, chuyên quảng cáo sản phẩm, sự kiện… Chỉ cần có ngoại hình và khả năng giao tiếp, các cô gái sẽ nhận được khoản thù lao hậu hĩnh 10-15 triệu/tháng tùy vào tính chất công việc. Trong khi đó, những công việc kiểu này không quá vất vả mà cũng không đòi hỏi nhiều thời gian so với các công việc khác, thường là tiếp khách như rót rượu, tiếp rượu, hát hò cùng khách và chỉ làm vào giờ ăn trưa, ăn tối.


PG chân dài, dáng chuẩn thường được ưu ái, bo đậm.

PG chân dài, dáng chuẩn thường được ưu ái, bo đậm.


Uống giỏi + nhảy tốt + nhiệt tình + … = kiếm bội tiền


Chỉ cần vào Google gõ từ khóa “PG”, “PB”, không khó để bạn có thể tìm được những thông báo tuyển dụng PG tại các công ty quảng cáo. Có hàng triệu kết quả, vô số trang web tuyển dụng hay gần gũi hơn là những fanpage Facebook, hội nhóm liên tục chia sẻ thông tin tuyển PG cho đủ mọi hình thức kinh doanh.


Nhu cầu tuyển PG rất nhiều và thường xuyên, nếu bạn làm một lần rồi thì những lần sau người quản lý (SUP) sẽ ưu tiên xếp việc cho bạn hơn.


Nghề PG có sự phân loại thành 2 nhóm hot girl rõ rệt: PG “hiền” làm thời vụ, chủ yếu bán hàng ở cửa hàng, ngoài chợ… cho sản phẩm bánh, kẹo, nước uống…, nhóm này không yêu cầu nhiều về ngoại hình chỉ cần chăm chỉ, chịu khó, giao tiếp tốt, mức lương khoảng 80.000 – 100.000 đồng/ca (4 – 5h) tùy thuộc vào mặt hàng và nhãn hiệu kinh doanh.


PG “cao cấp” là những “hot girl” chân dài, thường đi tiệc đêm, nhân viên bàn trong các quán bar, karaoke, bia rượu, thuốc lá, xe hơi, xe máy…, thì yêu cầu cao hơn, khắt khe hơn: Khéo léo, xinh đẹp, mặt không mụn, mịn màng, dáng chuẩn, biết made up (trang điểm), biết uống rượu, hút thuốc và thử, nhận biết được các loại rượu, thuốc lá.


Mức lương cũng theo đó mà cao hơn, khoảng 400.000 – 500.000 đồng/ca. Riêng PG “tiệc” sẽ có mức thù lao cao hơn, thường là trên 1 triệu đồng cho hơn 2 tiếng đồng hồ, chưa tính tiền khách bo thêm, công việc của những PG này thường vào buổi tối, về muộn, phải uống rượu, tiếp rượu và hát cùng khách…


Không thể phủ nhận những lợi ích to lớn mà các hot girl PG mang lại cho ngành quảng cáo, dân kinh doanh nhà hàng, khách sạn… Vì nhờ có các cô nàng PG mà việc quảng cáo sản phẩm, kinh doanh hay sự kiện sẽ trở nên hiệu quả và thu hút khách hơn nhiều.


Khâu tuyển chọn PG cao cấp vô cùng khắt khe. Số lượng tuyển cho mỗi chương trình cũng chỉ từ 3-5 người. Để được tuyển, PG không những phải gửi ảnh toàn thân, pro 5 (tên, địa chỉ, trường học, chiều cao, cân nặng) để qua vòng loại, mà còn đến tận nơi phỏng vấn thử đồ, thử cách đi lại giao tiếp rồi mới chính thức được nhận vào làm.


PG cao cấp khác PG bình thường ở chỗ thường làm việc theo nhóm và có một SUP quản lý. Cứ có show là SUP sẽ gọi cho PG trong đội của mình chứ không cần casting như khi mới vào nghề.


Thực tế cho thấy, không chỉ kén người mà PG, sau một thời gian ngắn “ngấm” mùi công việc nhàn hạ, lương cao nhờ vào lợi thế về ngoại hình và nhan sắc, cũng kén việc, sẽ bỏ qua những show giá bèo, nhưng nếu đơn giá cao, tiền bo hậu thì sẵn sàng chạy xô, nhảy việc…


N.T.T (sinh viên ĐH Sân khấu – Điện ảnh) khoe: “Trước mình làm PG cho thuốc lá, 3 tiếng một ca, lương 8 triệu, nhưng phải nói nhiều, mời nhiều để đạt doanh số, sau mình chuyển sang làm PG tiệc, công việc rất đơn giản lại còn được ăn, uống, hát hò thỏa sức mà tiền công cao, khoảng 500-700.000 nghìn/ca, chưa kể tiền bo thêm.


Mình đã tự mua được xe máy, máy tính, điện thoại đắt tiền. Với nghề này làm là phải khôn ra, tiệc nào tiền cao, nhàn thì hãy nhận, còn ít tiền mà giờ làm kéo dài thì “bùng”. Có nhiều lúc hai, ba nơi cùng gọi, toàn những tiệc VIP, nhưng sát giờ nhau không chạy xô được mình phải lấy cớ đang học để từ chối, tiếc ơi là tiếc”.


“Mức lương cao nghĩa là ngoài uống giỏi, nói giỏi còn phải “biết điều” đôi chút. Không được từ chối khi khách mời… Khi khách ngà ngà say, họ sẽ có những hành động khiếm nhã, động chạm đến cơ thể mình, hoặc là ép mình uống rượu thì lúc đó phải thật khéo léo từ chối để khách không phật ý và mình cũng không bị quấy rối.


Làm nhiều rồi có kinh nghiệm hết thôi. Bây giờ phải là đại gia trở lên mình mới nhận chứ người bình thường không đi, mình có sắc đẹp mà”, T cười.


Tiết lộ sốc của PG về cách để được đi tiệc VIP, đi tỉnh lương cao


Với mức thu nhập “khủng” từ lương cứng do người quản lý trả và tiền bo của khách – chủ yếu là tiệc rượu đêm và các chuyến đi tỉnh, những buổi casting PG cao cấp luôn đông nghẹt các hot girl chân dài, váy ngắn, ăn diện, made up đậm… đứng dàn hàng dài tại các văn phòng tuyển dụng PG.


Xinh đẹp, khêu gợi, sexy là điểm chung của những PG cao cấp, ai cũng muốn đăng kí tiệc VIP, đặc biệt là những chuyến đi tỉnh ngắn ngày. Chính vì điều này mà “tỉ lệ chọi” rất cao và ít ai biết được về những mánh khóe trong cuộc chiến giành giật công việc ở thế giới ngầm của PG cao cấp.


Trong một buổi training trên phố Xã Đàn (Đống Đa, Hà Nội) cho một hãng rượu ngoại nổi tiếng gần đây, phóng viên được các nữ PG chia sẻ về các chiêu trong nghề để có được hợp đồng đi tỉnh và chương trình lương cao.


Nhật Thu – một người có 4 năm kinh nghiệm làm PG chia sẻ: “Học năm nhất, chị đã đi làm PG cho hãng bia Sài Gòn rồi. Tuy không nổi trội nhưng da trắng, dáng cao, biết cách ăn mặc, nói chuyện khéo, sau mấy lần nói chuyện, SUP quản lí chị đã chủ động xin số điện thoại, bảo rằng nếu có sự kiện với mức lương cao hơn, hay đi “tỉnh” ngắn ngày sẽ giới thiệu”.


Ngừng một lát, Thu nói tiếp: “Thế là may mắn đấy em à, chứ mấy anh SUP toàn quản lí những em chân dài, dáng chuẩn, được các anh ưu ái nhớ đến gọi khi có chương trình là khó đấy, em cứ đi làm thì biết”.


Y như lời hẹn, 2 ngày sau, Thu được SUP quản lý nhắn tin bảo qua nhà hàng trên phố Bùi Thị Xuân gặp mặt khách, nếu ưng thì ký hợp đồng đi tỉnh 2 ngày. Đến quán, Thu ngồi rót bia, nói chuyện vui vẻ với mấy sếp để người ta nhìn mặt và quyết định có “ký kết hợp đồng” hay không.


Chỉ hơn một tiếng mà Thu được nhận 800.000 đồng, bằng tiền công 3 ngày cật lực đi tiếp thị bia, và được ký hợp đồng luôn.


Thấy tôi có vẻ hào hứng, một chị tên Ngân ngồi kế bên tiếp lời: “Ký được hợp đồng đi tỉnh là sướng nhất em à, đi theo nhóm 3-5 bạn, được vi vu vài ngày xả stress, được ăn uống, hát hò thỏa thích, ở khách sạn… Công việc của mình là phục vụ: Rót bia rượu, hát cùng khách VIP…


Nếu có kinh nghiệm thì cho họ sờ đùi, ngực một tí là có ngay mấy trăm nghìn, khoản này cánh PG bia rượu thành thục, khéo lắm. Mọi chi phí VIP lo hết”.


Khi phóng viên hỏi làm thế nào để SUP gọi khi có chương trình lương cao, công việc nhàn, chị Thu cười ngặt nghẽo, rỉ tai nói nhỏ: “Thời buổi cạnh tranh, làm gì cũng phải có người đỡ đầu, nên thỉnh thoảng nếu SUP có nhu cầu, mình phải biết ý mà “chiều”, kể cả việc vào nhà nghỉ, phải làm tình hờ để còn giữ mối”.


“Em mới chuyển sang PG cao cấp thì nên đăng ký phát sampling và chạy target (uống thử rượu miễn phí và bán hàng theo số lượng công ty đặt ra), 1 tháng bằng 3 tháng đi chạy bàn rồi, dư sức mua sắm. Chứ chưa có kinh nghiệm thì đừng đăng ký đi tiệc đêm và đi tỉnh vội”, Thu nói.


Thực tế cho thấy, không chỉ kén người mà PG, sau một thời gian ngắn “ngấm” mùi công việc nhàn hạ, lương cao nhờ vào lợi thế về ngoại hình và nhan sắc, cũng kén việc, sẽ bỏ qua những show giá bèo, nhưng nếu đơn giá cao, tiền bo hậu thì sẵn sàng chạy xô, nhảy việc…


Kỳ tiếp: Lật tẩy chiêu tuyển dụng PG làm gái gọi của “má mì”


PV



Hé lộ những chiêu trò trong thế giới ngầm của hot girl PG

Wednesday, March 5, 2014

Lời tự thú của "bướm đêm": "Em làm nghề bán dâm"!

(Kênh 13) – Đêm xuống, ăn lót dạ bằng quả vú sữa. Cúc lại ra đường đứng chịu tiếng “phận bướm đêm”, bán thân nuôi miệng.


Người đi đường gọi họ là “ca ve” còn người dân quanh đây gọi họ là… bướm đêm.


18 giờ tối, những con đường khắp Sài Gòn đã sáng đèn. Trong con hẻm nhỏ bên con đường số 7 (bên hông Công viên Phú Lâm, quận 6), cô gái 15 tuổi, tên Cúc xúng xiêng với chiếc váy màu tím mới mua bước về phía công viên Phú Lâm, ở đó có những người bạn của cô đang đứng đợi khách.


Đêm xuống, ăn lót dạ bằng quả vú sữa. Cúc lại ra đường đứng chịu tiếng

Đêm xuống, ăn lót dạ bằng quả vú sữa. Cúc lại ra đường đứng chịu tiếng


Phận “bướm đêm”


Chưa một tổ chức nào ở Việt Nam công nhận “Mại dâm” là nghề, nhưng ở đây người ta vẫn gọi họ là nghề, thậm chí khi tôi hỏi một cô gái đang ngồi trên ghế đá trong công viên Phú Lâm: “Em làm ghề gì?”. Cô gái nói: “Em làm ghề bán dâm”.


Trên con đường Kinh Dương Vương Q.6. Trời càng về đêm, gái bán dâm xuất hiện càng nhiều. Với nhiều lứa tuổi, họ liên tục đổi vị trí đứng, vẫn gọi, mời mọc mỗi khi thấy một người đàn ông nào đi qua.


Sau một hồi đứng vẫy khách, 19 giờ tối, Cúc bắt đầu có vị khách đầu tiên trong ngày. Sau một giờ đi “dù” tại một nhà nghỉ gần đó, cô bé lững thững đi bộ về chỗ đứng cũ. Vẻ mặt hồ hởi vì vừa gặp được một vị khách “sộp”, cô bé hăm hở rút ra tờ 500.000 đồng khoe với một bạn đồng nghiệp đứng cạnh: “Hôm nay vậy là không đói rồi”.


Đêm càng về khuya càng lạnh, chiếc váy mỏng mới mua không thể giúp Cúc bớt co ro. 1 giờ sáng, Cúc đã có ba “cuốc” đi khách. Với vẻ mặt mệt mỏi, vừa đi vừa vuốt lại mái tóc rối. Với “bướm đêm” này thì nay là ngày may mắn vì không phải ngày nào cũng có nhiều khách như vậy.


Ngồi lại ghế đá quen thuộc nơi góc công viên, Cúc kể mình quê ở Bình Phước, hồi nhỏ nhà nghèo nên mẹ bán Cúc cho một người phụ nữ không có con ở Sài Gòn nuôi.


“Hồi đó mẹ nuôi cho em đi học, em từng là học sinh giỏi của trường, đi thi toán được giải hai của Q.Phú Nhuận, nhưng vì bị cô giáo vu oan là em hút thuốc lá, bả chửi tục và phạt em. Cũng vì vậy em bị mẹ nuôi đuổi ra khỏi nhà và đi bụi lúc em 13 tuổi”, Cúc nói về tuổi thơ của mình.


Chuyện vào nghề và làm đại ca của Cúc cũng thật đơn giản và cay đắng như cuộc đời mình. “Khi bị mẹ nuôi đuổi khỏi nhà, em lang thang trên đường Trường Chinh Q.Tân Bình thì gặp hai thằng đi xe máy, nó rủ em đi chơi. Em lên xe chúng rồi chúng chở em vào nhà nghỉ hãm hiếp em, xong nó đưa em ra đây làm gái bán dâm. Vì là ‘đào’ mới, lại trẻ đẹp nên Cúc rất đông khách; nhưng cũng vì vậy mà em bị ‘đồng nghiệp’ bắt nạt, đánh đập”, bàn tay đan đan bấu chặt vào nhau, mặt cô bé nhăn lại khi kể lại chuyện này.


Cũng theo Cúc, ở đây gái bán dâm chẳng sợ gì chỉ sợ những đợt truy quét của công an. “Ở đây em chẳng ngán gì, chỉ ngán công an hốt vào đồn, vì nếu hốt vào em lại mất từ 2 tới 3 triệu để thuê ai đó bảo lãnh ra. Để có số tiền này em phải vay nóng, 1 triệu thì mỗi ngày phải trả 100.000 đồng tiền lãi và khoản vay trong vòng 12 ngày”, Cúc kể.


Trong vòng ba năm, cô bé đã nợ 75 triệu và mỗi ngày phải đóng 2 triệu tiền lời. Để có tiền đóng, cô bé nghĩ ra đủ cách để kiếm tiền, thậm chí là trộm đồ của khách.


“Tính em có vay có trả, dù khó khăn thế nào cũng phải trả. Ở đây nhiều đứa nhỏ tuổi như em, cũng hay bị những chị lớn bắt nạt, chính vì vậy em quy tụ chúng nó lại để không đứa nào bắt nạt đựơc tụi em. Mà ở đây có đứa nào không nợ đâu anh, đứa thì vay gửi về cho gia đình, đứa thì mượn để hút hít…”, cô bé nói.


3 giờ sáng, cô bé lê bước về cuối con đường số 7. Nơi đó có những khu nhà trọ với giá 25.000 đồng/đêm để ngủ. Cuộc sống của những bướm đêm nơi đây bao năm nay vẫn vậy, công việc tủi nhục, giấc ngủ cũng mạc hạng.


Tiếng khóc trong đêm của…”sâu bướm”.


Không phải gái bán dâm nào cũng có đủ 25.000đồng để thuê phòng trọ ngủ qua đêm. Ở những công viên tại Q.5, gái bán dâm thường coi công viên là nhà, ăn, ngủ, hành nghề, yêu nhau và sinh con cũng tại công viên. Trong đêm, có những phận gái bán dâm gửi con thơ cho “chồng” bế để ra “vẫy khách”. Lâu lâu ghe tiếng con khát sữa khóc, họ chạy lại cho con bú rồi lại vội vã ra ven đường…


20 giờ tối ngày 23/2. Tại công viên Thăng Long Q.5, giữa cái tiếng ồn ào, náo nhiệt của xe cộ hai bên đường, văng vẳng tiếng khóc của trẻ sơ sinh phát ra từ cái tròi nơi góc công viên.


Bé gái 5 tháng tuổi đó là con của Mai (18 tuổi), một “bướm đêm” với 4 năm bám trụ ở công viên này. Thấy tiếng con khóc, Mai từ đầu đường chạy về cho con bú.


Cô kể: “Em ra đây từ năm 14 tuổi, nhà em ở Bình Chánh. Em và “chồng” em quen nhau cũng ở công viên này, yêu nhau rồi sinh con ở đây. Sinh hoạt của vợ chồng con cái như tắm, giặt đều ở cái hồ nước trong công viên. Ngày anh ấy đi “kiếm ăn”, em coi con, đêm anh coi con còn em đứng ở bên kia đường vẫy khách, nếu con khóc thì chạy về cho con bú rồi lại quay ra đứng”.


Ở công viên này có khoảng 15 cô gái hành ghề bán dâm, trong đó có 3 cô gái đang có bầu và 2 cô đã sinh con. “Tụi nó đều còn trẻ lắm, đứa lớn nhất mới 25 tuổi thôi. Đến đây bán dâm rồi quen một thằng bụi đời nào đó ở đây, thành đôi với nhau để thằng đó bảo kê cho”, chú Thanh, một xe ôm ở công viên Thăng Long cho biết.


Đứng thu mình bên vệ đường, Thúy, cô gái tuổi 20 với bụng bầu tháng thứ 7 đang vẫy khách.


“Nhà em ở Q.Tân Bình, bố em mất vì ung thư, mẹ em theo người ta rồi nhiễm HIV cũng mất cách đây 4 năm. Em yêu một người, hai đứa lang thang cả thành phố và rồi rạt về đây 2 năm nay. Có bầu nhưng vẫn phải ra đây đứng vì cần tiền lo cho con, cái bụng ngày càng to nên nhiều hôm không có khách, nếu có cũng bị trả ít tiền hơn, nhiều khi còn bị khách đánh và quỵt tiền vì có bầu”, Thúy kể.


“Là phụ nữ không ai muốn là cái ghề “gái đứng đường” này đâu anh, cũng muốn có cái nhà nhỏ, có công việc đàng hoàng để nuôi con. Nhưng tụi em đều không có giấy tờ tùy thân, muốn xin một việc dù là phụ bàn hay bốc vác ở chợ họ cũng không nhận. Bán thân nuôi miệng, hàng tháng còn phải gửi tiền về cho mẹ và các em ở nhà. Tụi em đang dành tiền để mở một quán nước nhỏ, lo cho con chứ không thể để nó là “sâu bướm” như em được”, Mai ôm đứa con gái nhỏ vào lòng nói.


Trời về khuya, cái lạnh bao trùm toàn thành phố. Thành, chồng Mai bế đứa con nhỏ vào trong dẫy xe buýt trong bến xe Chợ Lớn cạnh đó nằm cho ấm, lâu lâu đứa trẻ khát sữa lại khóc đòi mẹ. Nhưng chỉ trong vô vọng vì mẹ nó đã đi khách chưa về.


Phong Vân



Lời tự thú của "bướm đêm": "Em làm nghề bán dâm"!

Tuesday, February 18, 2014

Chuyện cave ở Cố Thổ

(Kênh 13) – “Muốn chọn nhân viên thì đứng ngoài cửa thôi. Đã vào rồi, không ưng thì cố mà dùng kẻo chúng nó gọi bọn bảo kê đến lại mệt đấy”, một người dân giới thiệu.


“Cố” về Cố Thổ


Từ ngã ba Xuân Mai theo QL21, xuôi về hướng Hòa Lạc khoảng 1km, những tấm biển quảng cáo ghi địa danh Cố Thổ bắt đầu  xuất hiện. Khu vực này nhà dân ở còn thưa thớt, nhưng càng đi sâu vào đất Cố Thổ, người ta càng nhận ra sự nhộn nhịp bởi những lời chào mời, những cánh tay vời vẫy của những cô gái ở nhiều độ tuổi.


Anh bạn ngồi cạnh nhắc nhở: “Cố Thổ đây rồi, ông cho xe chạy chầm chậm thôi nhé, để tôi quan sát…”. Trước khi vào sâu trong Cố Thổ, một ông chủ quán nước bật mí: “Cà phê, bia hơi, gội đầu… mà thấy trong nhà tối tăm, có vài đứa nó đứng ngồi ở cửa thì đó chắc chắn là động cave. Hoặc đi dọc đường này trên địa bàn Cố Thổ, thấy căn nhà nào không cần đề biển, nhưng vẫn mở cửa, nhìn vào trong nhà tối tăm thì cứ vào hỏi, chắc chắn là có “gái” đấy”.


Xe hạ nửa kính, như nhận ra những vị khách… có nhu cầu, cả 2 bên đường nhốn nháo những cánh tay giơ lên vẫy vẫy, những cái gật đầu, hỗn độn tiếng mời gọi như báo hiệu cho chúng tôi: Ở đây có “hàng”.


Hóa ra không chỉ những quán cà phê, tẩm quất, cắt tóc nam… có gái bán dâm, mà ngay cả nhiều căn nhà lụp xụp có vẻ tối tăm như những căn nhà hoang cũng có thể là một động mại dâm chuyên nghiệp.


Trời rét, nhưng cave vẫn ăn mặc mát mẻ ngồi vẫy khách.

Trời rét, nhưng cave vẫn ăn mặc mát mẻ ngồi vẫy khách.


“Cave bình dân hút khách lắm…”


Chúng tôi bước vào, bà chủ đon đả: “Vào nghỉ ngơi cho vui vẻ đi hai em giai”. Khi khách yêu cầu được chọn hàng thì bà chủ nói kiểu nước đôi như thanh minh: “Nhà chị giờ chỉ có 3 đứa ở nhà thôi, các em nó đi chơi hết rồi. Hai em chọn ai thì vào đi”. Chúng tôi lắc đầu vì “hàng” không bắt mắt lắm thì bà chủ vội đỡ: “Bình dân mà các em, có phải cao cấp đâu mà chân dài, gái trẻ đẹp được. Ở đây giá bình dân nên hút khách lắm, có 200.000đ thôi mà em”.

Đến một quán giải khát nhưng không hề có cái bàn nào, mà chỉ có 4-5 chiếc ghế xếp sát tường với 4 cô gái đang ngồi tán gẫu, thấy có người vào, một người vội đứng dậy để nhường ghế. Tôi thắc mắc: “Cà phê sao không có bàn hả em”? Một cô láu lỉnh: “Không có bàn thì uống trên giường chứ lo gì”.


Bị đánh vì… dám chê xấu


Cũng theo người dân nơi đây, cách đây khoảng hơn 1 năm, có một nhóm thanh niên đi mua dâm, vào một động mại dâm ở Cố Thổ. Cả nhóm có 3-4 người vào yêu cầu được chọn nhân viên, nhưng ở động đó chỉ có 3 nhân viên nên chủ động phải mượn 1 nhân viên của quán khác. Khi cả 4 nhân viên trình diện để khách lựa, thì có 3 người không đồng ý mua dâm.


Trong những ánh mắt lườm nguýt của mấy gái bán dâm là những lời chèo kéo của chủ động. Sau đó chỉ có 2 trong số 3 người đồng ý mua dâm thì chủ động đi ra cửa, lập tức một nhóm người bặm trợn đến yêu cầu 2 thanh niên kia phải vào mua dâm, vì đã mất công nhờ nhân viên của hàng khác đến. Hai thanh niên lập tức bị đấm, đá và ép phải trả tiền… Sau đó, 2 thanh niên phải chấp nhận trả tiền thì nhóm người bảo kê mới dừng tay.


Dừng xe ở ven đường, cả 2 người bước vào một căn nhà cấp 4 lụp xụp, không có biển. Một người phụ nữ trạc 40 tuổi từ trong nhà bước ra, tôi hỏi: “Còn em nào không bà chị?” – “bọn em đi mấy người?… còn đấy”. Nói rồi, chị ta dẫn chúng tôi vào phía gian trong có vài cái ghế cũ kỹ. Rót cho mỗi người một ly nước lọc rồi chị ta bảo chúng tôi ngồi đợi để các em dọn phòng.


Các lực lượng chức năng huyện Lương Sơn không biết hay “bất lực” với nạn mại dâm nơi đây.

Các lực lượng chức năng huyện Lương Sơn không biết hay “bất lực” với nạn mại dâm nơi đây.


Đối mặt với nhóm bảo kê


Phớt lờ trước yêu cầu được chọn nhân viên, chị ta nổ liên thanh: “Các em yên tâm đi, gái ở Cố Thổ này có tiếng rồi, tiền nào của ấy”. Bỗng có tiếng ai gọi, như bắt được sóng, chị ta cho chúng tôi biết các em đã dọn phòng xong, và hướng dẫn chúng tôi vào 2 phòng kế tiếp ở cùng một dãy.


Đứng trước căn phòng khép hờ cửa, đang định giơ tay gõ cửa thì đã có cánh tay với mở cửa: “Em chào anh”. Một căn phòng rộng khoảng 4-5m2 ngổn ngang đầy các thứ chăn gối không được gấp gọn. Các thứ đồ nghề được xếp trong một chiếc giỏ nhựa để áp sát tường. Ngay dưới chân giường phía trong là một vòi nước xả, phích nước nóng phục vụ khách vào mùa rét, tạo nên một cái phòng không ra phòng, nhà vệ sinh không ra nhà vệ sinh, làm nơi cho gái bán dâm tiếp khách với giá 200.000đ cho mỗi lượt đi khách, nên được cho là cave giá chợ.


Chưa kịp định hình, ả cave ôm sấn lấy tôi. “Em cởi… cho anh nhé” – cô gái gạ gẫm. Khi bị từ chối và muốn đổi nhân viên, ả cave lập tức giở giọng: “Em đã cởi đồ, anh không đổi được. Nếu anh muốn người khác làm thì phải thanh toán ca của em đã”.


Như đã biết tình hình, tôi vừa bước ra khỏi căn phòng thì chị chủ động cũng xuất hiện như vừa để giải thích, vừa để dằn mặt khách: “Nếu em không ưng thì phải đổi ngay từ đầu chứ, cởi đồ em nó ra rồi thì còn đổi chác cái gì? Em thanh toán cho chị, nếu muốn gọi em khác thì để chị gọi sau”.


Tôi không đồng ý thanh toán 200.000đ và đi ra ngoài, thì lập tức có 2 người đàn ông xuất hiện hăm dọa. Một trong 2 người tuyên bố: “Ông đã cởi đồ chúng nó ra thì còn chê bôi cái gì?”. Nhìn nét mặt như muốn tấn công, nhưng trước thái độ bình thản của khách, một trong 2 người chỉ vào ả cave, tay ôm nguyên mớ quần áo lúc trước tỏ vẻ tội nghiệp: “Trông ông anh không phải là người vớ vẩn đâu. Thôi ông anh trót cởi đồ các em nó ra rồi, cũng cho nó một ca coi như mừng tuổi năm mới”.


Cố Thổ: Mảnh đất màu mỡ cho cave?


Hiện nay trên khu Cố Thổ có hơn 20 tụ điểm hoạt động mại dâm chuyên nghiệp. Hầu hết các tụ điểm này đều hoạt động một cách công khai và nhiều tụ điểm đã liên kết với nhau để sẵn sàng cung cấp hàng với số lượng lớn theo yêu cầu của khách. Mặc dù gái vẫy ngổn ngang dọc 2 bên đường, nhưng hình như các lực lượng chức năng của huyện Lương Sơn và tỉnh Hòa Bình không nhìn thấy? Thêm vào đó là các động mại dâm ở đây đều rất tạm bợ, không có một bức tường hay mảnh vải rèm ngăn, nên thu hút nhiều khách mua dâm. Giá cả hấp dẫn được bù lại lượng khách đông, khiến cả chủ động và gái bán dâm đều sống khỏe.


Chẳng thế mà có người dân nơi đây kể lại, cứ thỉnh thoảng lại có nhà đang kinh doanh buôn bán cũng chuyển đổi hình thức sang kinh doanh cave. Cố Thổ là một địa danh vốn nổi tiếng về hoạt động mại dâm.


Tổng Hợp



Chuyện cave ở Cố Thổ

Sunday, February 16, 2014

Nghiệt ngã phận đời ngày làm công nhân, tối về... bán dâm

(Kênh 13) – Đoạn quốc lộ 1A trước cửa khu công nghiệp Vĩnh Lộc, đã khá nổi tiếng với những người “đi xe đạp bán dâm” bởi khu vực này cứ khoảng 20g đến quá nửa đêm là có hàng chục công nhân nghèo.


Rời bỏ quê lên thành phố lập nghiệp với mong ước có một cuộc sống tốt đẹp hơn nhưng nghiệt ngã thay, nhiều bạn trẻ đi làm công nhân đã bị vướng cái vòng luẩn quẩn nơi phố phường hoa lệ là thu không đủ chi. Tiền lương công nhân trung bình khoảng trên dưới 3 triệu đồng/người/tháng dường như là quá ít so với cuộc sống thị thành, nhất là thời gian gần đây, mọi thứ đều tăng giá một cách chóng mặt.


Cũng vì đồng lương eo hẹp mà đa phần công nhân đều phải làm tăng ca, ăn uống dè sẻn, chi tiêu tằn tiện cũng như luôn phải sống trong những căn phòng trọ tồi tàn. Ngoài ra, họ phải gửi con ở những điểm giữ trẻ tự phát với vô vàn những rủi ro, bất hạnh có thể ập xuống bất cứ lúc nào.


Con đi viện, bố mẹ đi bán máu


Trong thời gian tìm hiểu về đời sống công nhân ở các khu công nghiệp lớn như Sóng Thần, Tân Tạo, Vĩnh Lộc, Biên Hòa… chúng tôi nhận thấy rằng, cuộc sống của công nhân thường vô cùng chật vật. Đa phần họ phải làm việc trong môi trường có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, rất dễ bị các bệnh nghề nghiệp nhưng lại hoàn toàn không có bảo hiểm hay chế độ lương thưởng phù hợp.


Tôi đã được nghe một công nhân giày dép xuất khẩu ở khu công nghiệp Linh Xuân (Thủ Đức, TP.HCM) tâm sự rằng, chuyện mọi người đi vệ sinh trong ca làm việc là khá bình thường, vì đó là nhu cầu sinh lý. Tuy vậy, với hàng ngàn công nhân mà công ty chỉ xây có vỏn vẹn 3 cái nhà vệ sinh nữ. Thế nên, nhiều chị em đang làm, muốn đi vệ sinh mà nghĩ cảnh phải chờ đợi quá lâu để đến lượt mình đành cố gắng “nhịn”, ngồi lại làm việc tiếp, để đảm bảo năng suất lao động ở mức cao nhất.


Mặc dù luôn phải làm việc với cường độ cao như vậy nhưng cuộc sống của công nhân, đa phần là cơ cực vì đồng lương quá thấp. Giá cả thì tăng vùn vụt nhưng lương, thưởng thì nhiều năm vẫn chưa tăng kịp. Cá biệt, nhiều doanh nghiệp làm ăn hiệu quả còn giảm lương công nhân nữa. Thế nên, nếu chẳng may trong cuộc sông có những biến cố như con cái bệnh tật, họ gần như “chết đứng” vì không biết cách gì xoay xở.


Gặp gỡ gia đình anh Đinh Văn Toàn, 33 tuổi quê ở Tánh Linh (Bình Thuận) trong một căn phòng trọ chật hẹp ở gần đường Võ Văn Vân (Vĩnh Lộc A, Bình Chánh, TP.HCM), chúng tôi được biết. Anh Toàn hiện nay đang là công nhân làm thủy sản đông lạnh của một công ty Hàn Quốc trên địa bàn. Mặc dù làm công nhân ở đây được gần 6 năm nhưng cuộc sống của anh vẫn không có gì thay đổi, luôn luôn phải lo lắng trước những bất trắc bởi lương tháng nào cũng chỉ đủ tiêu tiền ăn, tiền nhà trọ, điện nước, xăng xe và tiền mua sữa, bột cho con. Vừa ôm đứa con gái nhỏ hơn 2 tuổi vào lòng, anh vừa rầu rĩ kể.


Đa phần công nhân phải ở trọ trong những căn phòng chật chội, ẩm thấp

Đa phần công nhân phải ở trọ trong những căn phòng chật chội, ẩm thấp


“Tôi lấy vợ được 4 năm rồi. Cô ấy là người ở vùng núi Vĩnh Cửu (Đồng Nai), làm chung công ty với nhau. Vẫn biết đời sống khó khăn nên hai người chỉ biết nương nhau mà sống. Từ hồi bé Trà My ra đời, cuộc sống của hai vợ chồng càng cơ cực hơn nữa vì nhiều chi phí phải dành cho con như tiền sữa, tiền bột, tiền quần áo, đồ dùng cho trẻ… mà vợ thì phải nghỉ làm ở nhà trông con. Khi bé được đúng 1 tuổi, vợ chồng đành phải gửi con ở nhà trẻ tự phát gần khu trọ để đi làm chứ một mình tôi lo không xuể. Mấy ngày đầu, bé xa cha mẹ nên khóc suốt, lại không ăn uống gì nên người cứ lả đi, rồi ốm.


Thế là lại xin nghỉ, cả hai đưa con đi Bệnh viện Nhi đồng 1 dưới quận 10 mà cả nhà chỉ còn hơn 600 ngàn đồng. Vừa đợi khám bệnh cho con, vừa lo lắng không biết có đủ tiền hay không nữa. Thấy vậy, cả hai chỉ biết quay đi, nhìn con mà rơi nước mắt. Như hiểu được nỗi lòng của vợ chồng tôi, có một bác bán cà phê cóc ở cổng bệnh viện bảo, nếu thiếu tiền khám bệnh cho con thì cứ sang bên Bệnh viện Chợ Rẫy mà bán máu kiếm tiền, dễ lắm. Hỏi kỹ ra mới biết, mỗi lần đi bán máu như vậy thu được gần 500 ngàn đồng mà cũng không ảnh hưởng gì tới sức khỏe của người bán.


Vì quá thiếu tiền nên tôi nói dối vợ ra ngoài gặp người bạn ở gần đó mượn thêm ít tiền, rồi sang Bệnh viện Chợ Rẫy, ăn vội ổ bánh mì thịt nguội để có sức khỏe. Tìm đến khoa huyết học truyền máu, nơi mà ngày nào cũng có cả trăm người, chủ yếu là những công nhân, lao động nghèo tới bán máu, tôi được mấy người ở đây hướng dẫn, một lần bán máu như thế kiếm được 470 ngàn đồng. Sau một hồi bấm số thứ tự và chờ đợi, tôi được các bác sĩ gọi vào, lấy máu và đem đi kiểm tra.


Trong khi họ kiểm tra xem máu có “sạch” hay không thì mình ngồi hành lang chờ. Lúc này tôi mới để ý thấy, không chỉ có riêng mình mà còn rất nhiều người nữa cũng chung cảnh ngộ thiếu tiền nên phải đi bán máu để kiếm tiền sống qua ngày.


Ngay như chị Thủy ngồi cạnh tôi lúc đó cũng vậy. Chị bảo, mỗi tuần chị đi bán máu 1 lần, bán huyết tương (một loại máu chọn) 1 lần nên cũng thu về gần triệu đồng, đủ tiền chi tiêu cho gia đình. Trước, cả 2 vợ chồng chị đều làm công nhân dưới Tân Tạo nhưng từ hồi đầu năm, công ty thua lỗ nên cả hai đều mất việc. Về quê thì không đành mà ở lại thì biết lấy tiền đâu trả phòng trọ, sinh hoạt hằng ngày. Bí quá, chồng chị phải chạy xe ôm ngoài ngã ba An Lạc còn chị, giữa lúc không biết kiếm tiền đâu để nuôi con thì có người giới thiệu lên Bệnh viện Chợ Rẫy bán máu. Không chỉ ở bệnh viện Chợ Rẫy, những người thường xuyên bán máu như chị Thủy còn sang cả Bệnh viện Hùng Vương, Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch nữa nên thu nhập cũng… tàm tạm. Thực sự chẳng có ai muốn bán đi giọt máu của mình đâu, cũng vì sinh kế ép buộc mà thôi. Mà thực ra, ai tìm đến nơi bán máu này gần như cũng là bước đường cùng rồi.


Nhiều công nhân phải đi bán cả máu mình để có tiền.

Nhiều công nhân phải đi bán cả máu mình để có tiền.


Gần trưa, khi có kết quả xét nghiệm, tôi mới thở phào nhẹ nhõm vì mình… đậu bởi nhiều người, có thể sẽ không được bán máu để kiếm vài trăm ngàn đồng vì máu của họ không phù hợp hoặc có bệnh di truyền, truyền nhiễm. Cuối cùng, cầm gần năm trăm ngàn, tôi chạy xe như bay sang Bệnh viện Nhi đồng 1 để đưa tiền cho vợ. Cầm tiền, vợ tôi cứ ngân ngấn nước mắt bởi cô ấy biết, chắc tôi đã phải vất vả đi mượn bạn bè chứ cũng không nghĩ là tôi đi bán máu kiếm tiền. Cũng may, bé Trà My chỉ bị sốt nhẹ, bác sĩ khám bệnh rồi kê đơn thuốc cho về nhà chứ nếu phải nhập viện, nằm điều trị chừng tuần lễ thì tôi không biết mình phải bán bao nhiêu máu mới đủ tiền đóng viện phí, thuốc men cho con nữa”.


Câu chuyện của anh Toàn không phải là cá biệt bởi với những cặp vợ chồng công nhân ở thành phố này, lo cuộc sống thường nhật đã gần như kiệt sức rồi, nếu có xảy ra hoạn nạn đau ốm thì bán máu là chuyện bình thường.


6 mét vuông, 2 cặp vợ chồng sống chung


Nhưng không chỉ lúc hoạn nạn, ngay cả đời sống thường nhật của công nhân như nơi ăn chốn ở cũng vô cùng éo le, cơ cực. Trong những ngày tìm hiểu về đời công nhân, chúng tôi vô cùng ngỡ ngàng khi thấy, đa phần họ phải ở trong những căn nhà trọ tạm bợ, kiểu “ổ chuột”, đêm thì lạnh vì gió sương có thể luồn qua khe cửa vào phòng, ngày thì nóng nực vì chật và thấp, mái tôn mỏng manh. Cá biệt, có những căn phòng chỉ vài mét vuông nhưng có đến gần chục người ở trọ cùng bởi hiện nay, một căn phòng trọ giá rẻ ở thành phố cũng có giá từ 800 – 900 ngàn đồng/tháng, chưa kể điện nước, một hai người không thể lo nổi. Vì thế, ở ghép nhiều người gần như là giải pháp mà tất cả các công nhân đều lựa chọn. Những bạn trẻ còn độc thân thì ở ghép với nhau cũng dễ. Như 4, 5 bạn gái cùng công ty, cùng quê thuê chung một căn phòng ở với nhau thì cũng còn có thể chấp nhận được.


Nhưng, hoàn cảnh như cặp vợ chồng anh Sơn với vợ chồng anh Cảnh thì lần đầu chúng tôi thấy. Đó là việc cả 2 cặp vợ chồng này cùng thuê trọ 1 căn phòng ở trong con hẻm nhỏ trên quốc lộ 1A (quận Bình Tân). Căn phòng này chỉ có vỏn vẹn 6 mét vuông, nằm ở một dãy trọ dài có gần 20 phòng như thế, úp mặt vào nhau. Mặc dù những phòng khác, có kích cỡ và hình dáng tương tự cũng có đến 4, 5 hay thậm chí 6 người ở cùng nhưng họ toàn là bạn bè, đồng giới nên cũng thuận tiện trong sinh hoạt cá nhân. Đằng này đây lại là 2 cặp vợ chồng trẻ thì làm sao mà tránh khỏi phiền phức trong sinh hoạt, nhất là lúc quan hệ vợ chồng.


Tuy nhiên, trao đổi với chúng tôi ngay tại căn phòng với những chén bát, bếp ga mini, tủ đựng đồ, quần áo… anh Cảnh cho biết: “Tôi quê dưới Mộc Hóa (Long An) lên đây làm bảo vệ công ty đã 4 năm rồi. Sau đó có người bạn là Sơn cùng quê lên làm công nhân in ấn nên hai anh em ở cùng nhau trong căn phòng này, giá thuê là 900 ngàn đồng/tháng, cộng thêm điện nước là khoảng hơn một triệu. Cuối năm ngoái, tôi lấy vợ nên Sơn chuyển sang phòng bên cạnh, ngay sát đây, ở cùng mấy người khác. Đầu năm vừa rồi Sơn cũng lấy vợ, là một công nhân làm ở công ty chế biến thủy sản bên Tân Tạo nên hai vợ chồng loay hoay chưa biết ở đâu thì tôi bảo, hay chuyển qua ở cùng phòng với vợ chồng tôi cho tiết kiệm tiền nhà trọ bởi vợ chồng tôi chỉ làm ban đêm. Vợ làm ca đêm mà tôi cũng bảo vệ ca đêm còn vợ chồng Sơn lại làm ban ngày cả. Thế là, cứ 18 giờ, hai vợ chồng ăn cơm xong là đi làm còn vợ chồng Sơn, tan ca lúc 18g nhưng đi chợ đến 18g30 mới về đến nhà. Sáng hôm sau, vợ chồng cậu ta lại thức dậy đi làm từ 7 giờ còn chúng tôi, tan ca lúc 7 giờ mà phải 7g30 mới về tới phòng trọ. Vì thế, mặc dù danh nghĩa là ở cùng nhau nhưng thực chất, chúng tôi chỉ gặp nhau đúng ngày Chủ nhật, khi tất cả cùng được nghỉ. Phòng chật, lại nhiều đồ đạc nên những ngày đó, mỗi cặp vợ chồng nằm ngủ trên 1 chiếc chiếu, có căng một tấm vải ở giữa phòng”.


Vừa kể với chúng tôi, anh Cảnh vừa nén tiếng thở dài. “Cũng vì hoàn cảnh cả thôi chứ có ai muốn như vậy đâu các chú ơi. Mai mốt mà có con cái chắc sẽ chấm dứt cái cảnh ở chung thế này thôi vì bất tiện lắm. Mà giờ mỗi tháng bỏ ra hơn triệu đồng tiền thuê nhà, rồi điện nước, ga nữa thì làm sao mà đủ sống. Giờ đi làm về, vợ chồng tôi ăn sáng rồi đi ngủ đến gần chiều mới dậy, nấu cơm ăn rồi lại chuẩn bị đi làm đêm. Như thế vừa khỏe người lại vừa đỡ được 1 bữa cơm trưa, giảm chi phí tiền ăn”- anh Cảnh nói tiếp. Thú thực, nghe người đàn ông ấy kể về hoàn cảnh sống và những nỗi niềm của mình chúng tôi mới thấy, mặc dù đã làm việc rất chăm chỉ, lại tiết kiệm hết mức, nhưng dường như cuộc sống của họ lúc nào cũng ở trong tình trạng thiếu thốn vật chất.


Ngày làm công nhân, tối về bán dâm


Hiện nay, chuyện những người công nhân đi làm phải tăng ca ban đêm đã là rất bình thường, thậm chí nhiều người còn mong mỏi xin được tăng ca, được làm thêm để có thêm thu nhập trang trải cho cuộc sống nhưng vì tình hình kinh tế chung đang trong giai đoạn suy thoái nên nhiều nơi, công ty chỉ hoạt động cầm chừng, có muốn tăng ca cũng không có. Thế nên, những công nhân này, ban ngày đi làm, chiều tan ca về thì đàn ông lại xách xe đi chạy xe ôm ở mấy ngã ba, ngã tư hòng kiếm thêm vài chục ngàn đồng. Ngoài ra, nhiều người phải nhận hàng về nhà làm thêm ban đêm hoặc đi bốc vác, phụ bồi bàn ở các quán ăn, quán cà phê ban đêm với mong muốn kiếm thêm chút đỉnh. Riêng với những công nhân nữ, dù biết là tội lỗi, là nhục nhã nhưng nhiều người vì miếng cơm, manh áo vẫn nhắm mắt đưa chân để làm cái việc nhơ nhuốc là đi bán dâm, như một cứu cánh duy nhất trong cơn cùng quẫn.


Từ lâu, đoạn quốc lộ 1A trước cửa khu công nghiệp Vĩnh Lộc, đã khá nổi tiếng với những người “đi xe đạp bán dâm” bởi khu vực này cứ khoảng 20g đến quá nửa đêm là có hàng chục công nhân nghèo, ban ngày đi làm ở công ty, ban đêm tranh thủ ra đây kiếm thêm tiền.


Chia sẻ trong nỗi niềm đầy nước mắt đắng cay, một chị xin giấu tên (quê ở Tràm Chim, Đồng Tháp) cho biết: “Mình năm nay đã 33 tuổi, có 2 con nhỏ nhưng chồng chẳng may mất trong một tai nạn giao thông cách đây 3 năm. Từ khi chồng mất, mình chẳng biết làm gì để nuôi con nữa đành gửi hai đứa nhà ông bà ngoại để lên thành phố cùng mấy người bạn trong ấp làm công nhân may mặc, hằng tháng dành dụm tiền gửi về nuôi con.


Gần đây, công ty làm ăn không được như ý muốn, lương công nhân vừa giảm, lại vừa chậm nên đến tháng mà vẫn chưa có tiền gửi về quê. Các con còn nhỏ, mà ông bà thì lại lớn tuổi, chẳng biết làm gì nuôi chúng. Ở thành phố này, người quen chả mấy ai nên khi cần tiền, không biết kiếm ở đâu. Thế là, biết rằng đó là việc làm tội lỗi, nhục nhã nhưng tôi đành cắn răng, theo mấy chị khác đêm đêm đạp xe ra đây đứng đợi khách. Ai thương thì cho năm trăm, ai kỳ kèo thì hai, ba trăm cho một lần “gặp gỡ” trong nhà nghỉ tôi cũng gật đầu. Chị còn bảo, có ông khách nghe chuyện thương quá còn hào phóng cho chị cả triệu đồng, bảo thôi đừng làm công nhân với nghề này trên thành phố nữa, về quê trồng trọt, rau cháo nuôi con có khi còn thanh thản hơn. Nhiều lúc, mình cũng biết đây là nghề phạm pháp nhưng cũng không còn cách nào khác. Có lẽ tôi chỉ làm việc này một thời gian nữa để dành đến tết về quê có tiền mua quà cho các con rồi thôi. Cầm những đồng tiền nhơ nhuốc này, tôi cũng tủi thân, cay đắng lắm nhưng làm phận đàn bà giữa thành phố đông đúc này, thân cô thế cô, biết lấy gì mà sống và lấy tiền nuôi con hả các anh ơi?”.


Nhưng ở khu vực này không chỉ có một mình chị ấy mà đa phần những người phụ nữ đang đứng dưới ánh đèn cao áp đêm nhập nhoạng của khu công nghiệp, bên chiếc xe đạp cà tàng của mình kia đều có hoàn cảnh tương tự, dù chẳng ai nói chuyện với ai một lời nào, vì ngại ngùng, vì nhục nhã bởi họ đang làm cái việc đáng bị xã hội lên án này.


Có thể họ sẽ bị xã hội lên án, bị mọi người xa lánh nhưng quả thực, hiện nay đang có rất nhiều công nhân phải làm thêm những công việc nặng nhọc khác sau khi làm chính ở công ty để có tiền trang trải cho cuộc sống của mình, kể cả những công việc đầy tội lỗi như trên. Thậm chí, cũng vì cùng quẫn, nhiều công nhân còn dại dột phạm những tội ác tày trời mà nguyên nhân sâu xa ban đầu cũng vì những khó khăn trong cuộc sống thường nhật mà thôi.


Theo Sở Lao động thương binh và xã hội TP.HCM, hiện nay, trên địa bàn TP.HCM có 10 KCN và 3 KCX đang hoạt động với khoảng gần 300.000 lao động, số lượng công nhân đến từ các tỉnh thành khác chiếm đa số. Mức lương trung bình khoảng 3 triệu đồng/tháng; nhưng mức chi tiêu lại khá tốn kém khiến nhiều công nhân rất chật vật với cuộc sống. Tiền lương chỉ đáp ứng được nhu cầu tối thiểu nên khi vật giá tăng cao thì ngoài việc cân đo đong đếm các khoản chi, công nhân buộc lòng cắt bớt nhu cầu cá nhân hoặc làm thêm những công việc khác mới có dư chút ít tiền gửi về quê cho gia đình.


(Trí Thức)



Nghiệt ngã phận đời ngày làm công nhân, tối về... bán dâm

Friday, February 14, 2014

Khách chơi tới bến, nhà nghỉ, gái gọi vào mùa

(Kênh 13) – Ngày lễ Valentine dường như đang dần bị méo mó ở Việt Nam khi một bộ phận giới trẻ vượt quá giới hạn của tình yêu trong sáng, thậm chí hình thành cả “văn hóa nhà nghỉ”.


Chơi tới bến


Năm nào cũng vậy, cứ tới các ngày lễ, đặc biệt là ngày dành cho các cặp tình nhân 14/2 thì nhu cầu nhà nghỉ tăng cao đột biến. Lịch hẹn hò của các bạn trẻ vào ngày này bao giờ cũng có một góc cho… nhà nghỉ với những phút giây riêng tư, thưởng thức món quà tình yêu đặc biệt.


Bản chất của ngày lễ tình yêu Valentine đơn thuần là phái đẹp tặng chocolate hay những món quà tự làm cho phái mạnh để bày tỏ tình cảm. Tuy nhiên, cùng với sự phát triển không ngừng của xã hội, đặc biệt là xu thế bình đẳng giới đã khiến cả hai phái tự nguyện cân bằng giữa cho và nhận trong ngày này. Giới trẻ Việt Nam cũng không nằm ngoài xu hướng đó, chỉ có điều sự biến dạng về cách thể hiện trong ngày Valentine của một bộ phận giới trẻ đã vô hình chung làm cho văn hóa nhà nghỉ trở thành đặc sản của riêng Valentine Việt Nam.


Nhà nghỉ sáng rực đèn trong đêm Valentine.

Nhà nghỉ sáng rực đèn trong đêm Valentine.


Ăn uống, xem phim, cà phê,… và sau đó là nhà nghỉ hoặc khách sạn có thể nói đã trở thành quan niệm, lối sống khá phổ biến của giới trẻ hiện nay. Việc quan hệ tình dục trước hôn nhân với họ là chuyện rất bình thường và yêu càng ngày càng phải thoáng. Có bạn không ngại tuyên bố rằng, Valentine mà không chơi tới bến thì không phải Valentine.


Vì vậy, bên cạnh những bạn trẻ coi ngày lễ Valentine theo đúng nghĩa là ngày của tình yêu, là lúc ở bên nhau và trao nhau yêu thương là hạnh phúc thì số đông giới trẻ ngày nay lại càng yêu thích khách sạn, nhà nghỉ trong đêm Valentine. Bởi thế, những thiên đường để chơi tới bến này cũng dần nóng lên cho tới sát ngày 14/2.


Nhà nghỉ, gái gọi “vào mùa”


Nhiều nhà nghỉ cho biết, chắc chắn trong ngày lễ tình nhân 14/2 sẽ tăng giá thuê phòng bởi như mọi năm, cung luôn không đủ cầu, còn những cô gái làm nghề gái gọi cũng háo hức đón chờ những món quà từ khách hàng trong ngày này.


Thông thường, trong đêm Valentine, các nhà nghỉ đều đồng loạt thổi giá so với giá niêm yết dịch vụ. Lý giải về điều này, chủ nhà nghỉ Trường Giang (phố Chùa Láng, Đống Đa, Hà Nội) chia sẻ: “Ngày này cứ theo nhu cầu khách hàng đến đâu thì chúng tôi liệu giá đến đó. Chung quy đã là kinh doanh thì phải nắm thời cơ, đây lại còn cung chẳng đủ cầu nên chuyện tăng giá là đương nhiên. Cả năm hầu như giá ổn định, chỉ có mấy dịp đặc biệt như Valentine, 8/3, Noel giá mới tăng lên chút thôi”.


Một nhà nghỉ dán băng dính đen vào phần giá của dịch vụ thuê phòng nghỉ qua đêm.

Một nhà nghỉ dán băng dính đen vào phần giá của dịch vụ thuê phòng nghỉ qua đêm.


Vụ mùa Valentine 2014 này, hầu hết các nhà nghỉ đều tăng giá gấp rưỡi, gấp đôi, có nhà nghỉ còn dán băng dính đen che khuất giá niêm yết dịch vụ ban đầu.


Theo khảo sát của phóng viên, khu vực phố Khương Trung Mới, đường Lương Thế Vinh (quận Thanh Xuân, Hà Nội) – những địa bàn tập trung khá đông nhà nghỉ – giá cho thuê phòng qua đêm tăng từ 130.000 – 140.000 đồng lên 300.000 đồng và hầu hết không cho nghỉ theo giờ để giữ khách.


Trong ngày lễ tình nhân Valentine, nếu các đôi lứa tìm về nhà nghỉ thì một số người độc thân, đang trục trặc trong chuyện tình cảm lại tìm đến dịch vụ tẩm quất, gái gọi.


Chủ một quán tẩm quyết trên đường Thụy Khuê (Tây Hồ, Hà Nội) chia sẻ: “Năm nào Valentine chả có mấy ông ế ẩm hoặc chán vợ, nhậu nhẹt say khướt rồi kéo đến thư giãn cho tỉnh rượu mới về. Mấy ngày này, khách cũng thoáng hơn, đòi nhẹ cái là các ông ấy bo ngay”.


(Trí Thức)



Khách chơi tới bến, nhà nghỉ, gái gọi vào mùa