Showing posts with label người nghèo. Show all posts
Showing posts with label người nghèo. Show all posts

Thursday, January 2, 2014

Con gái nhà nghèo đừng bao giờ yêu trai đại gia

Chỉ cần chuyện một đứa con nhà nghèo như em mà đi yêu con nhà giàu như anh ấy cũng đã bị người khác coi là lợi dụng rồi!



Sau khi đọc tâm sự của bạn gái có anh người yêu nhà giàu đang bị phá sản và những bình luận của mọi người, em thật sự cảm thấy hoang mang vô cùng. Lý do là bởi vì em đang rơi vào tình huống được một người “con nhà giàu” như thế tỏ tình. Và em cảm nhận được rằng, đấy sẽ là kết cục mà em nhận được nếu cứ đi theo vết xe đổ này.


Em cũng là con gái tỉnh lẻ lên Hà Nội học Đại học. Nhà cũng chẳng khá giả gì nên lúc nào em cũng tự bảo mình phải “biết thân biết phận”, phải tự mình cố gắng để không khổ nữa. Nhìn bạn bè, rồi còn biết bao người xung quanh yêu được những anh nhà giàu, hưởng sung sướng vật chất, thế nhưng nỗi khổ tinh thần thì đúng là người như em không bao giờ chấp nhận được.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Người thì bị gia đình người yêu soi mói, xét nét đủ đường vì sợ nó dựa vào con trai mình để “đào mỏ”, hưởng gia sản nhà mình… Có chị thì yêu được một anh nhà giàu nhưng tính tình kiêu căng nên lúc nào cũng phải cung phụng. Thật là đáng sợ. Thế nên em xác định từ đầu là sẽ chỉ yêu một người có hoàn cảnh giống mình, hai đứa cùng có ý chí cố gắng. Đối với em thế là quá đủ.


Thế nhưng, cuộc đời thật lắm éo le mọi người ạ. Chẳng bao giờ mọi chuyện lại diễn ra theo đúng những gì mà mình đã vạch sẵn cả. Trong lớp có một anh (anh ấy hơn em 1 tuổi vì phải thi lại 1 năm) tỏ tình và theo đuổi em. Bạn bè ai cũng bảo em là “chó ngáp phải ruồi”. Lý do là bởi vì nhà anh ấy giàu, nên một đứa “nhà quê” lại còn “nghèo rớt mồng tơi” như em mà được anh ấy để mắt đến khiến cho ai cũng ngạc nhiên. Nhiều đứa còn trêu: “Ly ơi chắc mày phải tích đức mấy kiếp rồi mới được thế đấy nhỉ?”. Dù vẫn biết trước anh là con nhà giàu, nhưng hôm đến nhà anh ở gần hồ Tây chơi, em thật sự bị choáng với căn biệt thự ấy. Đó chính là một trong những ngôi nhà mà mỗi lần đi qua em chỉ dám đứng ngoài nhìn và ao ước được một lần bước vào. Không những thế, nhà anh còn có nhà ở phố Huế cho thuê. Đúng là, con của một nhà như thế, bảo sao anh ấy có cả ô tô để đi học.


Tuy gia đình giàu có, nhưng ở lớp anh vẫn chơi và đối xử rất tốt với tất cả bạn bè chứ không hề có chuyện kiêu căng hay phân biệt con nhà giàu, con nhà nghèo. Đi ăn uống cả đám bạn anh cũng sẵn sàng trả tiền cho tất cả. Từ hồi tuyên bố theo đuổi em, anh ấy luôn tìm cách để tặng những món quà giá trị, rồi luôn quan tâm, lo lắng cho em rất chân thành. Thật lòng mà nói, trước một người con trai có điều kiện và có thể đáp ứng mọi thứ mà lại yêu mình chân thành và tốt với mình như thế, có đứa con gái nào là không rung động cơ chứ? Những lúc thấy sự ân cần quan tâm của anh, em đã rất cảm động và bắt đầu có tình cảm với anh.


tumblr_mwxxztTfWd1qfm87to1_500-0617e


Thế nhưng, trong lúc còn đang bối rối trước tình cảm của mình, em tình cờ đọc được bài tâm sự của bạn gái có người yêu phá sản. Đọc những lời chỉ trích, trách mắng, thậm chí có người còn chửi rủa bạn ấy, em cảm thấy rất hoang mang. Em sợ rằng nếu em chấp nhận yêu anh ấy thì rất có thể, tương lai của em cũng sẽ như thế này. Một đứa con gái nhà nghèo khi yêu một người con trai giàu có, dù có cố gắng thể hiện tình cảm của mình như thế nào cũng đều bị người ngoài nói là “đào mỏ”. Nhưng thử nghĩ mà xem, nếu người con gái ấy là một cô gái có điều kiện tương đương, cũng là con nhà giàu thì đâu có bị nói như thế. Khi hết yêu họ cũng có thể chia tay một cách bình thường mà không sợ bị người ngoài nói này nói nọ.


Đúng là miệng lưỡi thế gian. Phải sinh ra là con nhà nghèo thật khổ, nghèo cũng là một cái tội. Đến tình cảm cũng bị phân biệt. Ngay cả những tình cảm thông thường, từ yêu, hay đến khi không còn yêu nữa cũng có thể bị người khác soi mói nên chẳng dám bày tỏ thật lòng những gì mà mình đang nghĩ. Bạn gái trong câu chuyện kia, chỉ vì trót nói thật là nhà mình nghèo, là người tỉnh lẻ, nói thật về hoàn cảnh và sự quan tâm, chăm sóc của người yêu mà bị mọi người “ném đá” khủng khiếp. Giả sử, nếu bạn ấy không nói nhà mình nghèo, không nói là người yêu đã tặng quà cho mình thì đâu có bị coi là lợi dụng như vậy.


Bây giờ thật sự em cũng sợ sẽ đi theo vết xe đổ ấy lắm! Chẳng cần đến khi anh ấy gặp khó khăn, chỉ cần chuyện một đứa con nhà nghèo như em mà yêu con nhà giàu như anh ấy cũng đã bị người khác coi là lợi dụng rồi. Em quyết định sẽ từ chối lời tỏ tình của anh ấy. Dù cho em cũng có tình cảm nhưng trước miệng lưỡi thế gian như thế, em thật sự chẳng còn đủ vững vàng để tiếp tục nữa.


(Tri Thức Trẻ)



Con gái nhà nghèo đừng bao giờ yêu trai đại gia

Saturday, December 14, 2013

Hy hữu chuyện trúng 55 vé số độc đắc trong 60 ngày

Đang là người thợ sửa đồng hồ nghèo, một ngày ông Lộc trúng liên tiếp 55 tờ vé số độc đắc, tổng giải thưởng lên đến 7 tỷ đồng.



Phút chốc thành tỷ phú, ông Lộc rũ bỏ hoàn toàn cuộc sống nghèo mạt trong quá khứ và mạnh tay vung tiền xài như rác. Ba năm sau, khối tiền như núi ấy tiêu tan, cuộc sống quay lại nghèo hèn. Trong một lần chán đời, ông nốc cạn chai rượu, loạng quạng ra đường thì bị xe đụng chết thảm.


 Hy hữu chuyện trúng 55 vé số độc đắc trong 60 ngày

Gốc me ông Lộc từng ngồi sửa đồng hồ.


Vận may hiếm có


Ông Nguyễn Lộc (SN 1956, KP.1, P. Phú Lợi. TP. Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương) vốn sinh ra ở Phan Thiết (Bình Thuận). Vì cuộc sống đói nghèo, năm 1980, ông sống đói nghèo, năm 1980, ông bỏ vợ con một mình xuôi vào Đồng Xoài (tỉnh Bình Phước) kiếm kế sinh nhai.


Sau một thời gian lăn lộn đủ thứ cách kiếm sống, ông Lộc quyết định gắn bó cuộc đời với nghề sửa chữa đồng hồ.


Nơi ông Lộc chọn ngồi đặt bàn sửa đồng hồ là trước thềm một ngân hàng thuộc thị xã Đồng Xoài, trong ngân hàng có cô gái tên Đặng Thị Cát (SN 1962, P. Phước Lợi, TP. Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương) đang làm kế toán.


Sau những buổi làm việc rảnh rỗi, Cát thường ra ngồi tán chuyện với anh thợ sửa đồng hồ. Không hiểu sao, cô thiếu nữ lại xiêu lòng trước anh thợ sửa đồng hồ từng qua một đời vợ. Vài năm sau, hai người đưa nhau về Phan Thiết chung sống như vợ chồng, cùng sinh hạ một người con.


Năm 1985, ông Lộc lại đưa gia đình vào Bình Dương sống. Nghèo khó, vợ chồng ông chẳng thể kiếm được mảnh đất dung thân. Họ chỉ dựng được túp lều ở tạm khi một người quen của bà Cát thương tình cho hai vợ chồng mượn mảnh đất nhỏ.


Ông Lộc tiếp tục công việc của một người thợ sửa đồng hồ bên vỉa hè TP. Thủ Dầu Một, tằn tiện tích cóp từng đồng tiền lẻ nuôi gia đình. Rồi thêm đứa con ra đời, cuộc sống gia đình vốn đã khó khăn nay càng thêm ngột ngạt.


Không muốn vợ phải khổ, ông Lộc chẳng ngại đi làm từ lúc mờ sáng tới tối mịt nơi gốc me vỉa hè ở ngã ba Chợ Đình. Ông Lộc ngồi mày mò sửa từng chiếc đồng hồ hỏng. Còn bà Cát, từ ngày theo ông làm vợ, bà đã quyết bỏ ngang cả tương lai “đếm tiền, ngồi phòng lạnh” ở một cơ quan danh giá.


Cuộc sống ngày càng chật vật, ông Lộc càng mong sự đổi đời bằng vận may từ những tờ vé số. Vậy nên, ngày nào ông cũng mua một vài tấm lận túi.


Một buổi chiều năm 2000, ông Lộc đang cặm cụi làm việc thì một bà cụ tay cầm nguyên lốc vé số lọ mọ đến chào. Thương tình, ông Lộc mua giùm bà cụ 6 tờ vé số sau khi vét cạn túi được 30.000 đồng. Ông cũng chẳng hề nghĩ, đó là những tờ số định mệnh, sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình.


Tới khi trời nhá nhem, ông thủng thẳng đạp xe về nhà, vừa đến ngõ thì có tiếng người gọi như reo: “Chú Lộc ơi, mấy tờ vé chú mua của tôi hồi chiều giờ trúng độc đắc rồi nè”.


Cầm tập vé vừa mới dò xong, tay ông Lộc run lên bần bật, hạnh phúc như vỡ hòa với ông thợ sửa đồng hồ nghèo.


Ông Triết, trưởng khu phố 1 và là hàng xóm đối diện nhà ông Lộc kể: “Ở thời điểm ông Lộc trúng độc đắc, mỗi tờ vé số có giá 5000 đồng, giải đặc biệt giá 125 triệu đồng. Như vậy, ông ấy có được 750 tiệu đồng vé số. Số tiền thật lớn chứ ít ỏi gì đâu”.


Như linh cảm vận may đang mỉm cười, ông mua vé số suốt một tháng sau đó. Rồi ông trúng tiếp hai lần, đều là giải độc đắc. Chỉ trong 60 ngày ngắn ngủi, ông vụt trở thành “ông hoàng” của đất Thủ nhờ 55 tờ vé số độc đắc trị giá gần 7 tỉ đồng. Cũng từ đây, cuộc đời ông thợ sửa đồng hồ bước sang một trang khác.


Mạt vận sau 1000 ngày ngồi trên đống tiền


Chúng tôi tìm đến ngôi nhà thuở hàn vi ông Lộc từng sống với vợ con. Ngôi nhà nằm sâu trong con hẻm nhỏ nay chỉ còn cụ Lê Thị Ba, mẹ vợ ông Lộc, đã ngoài 80 tuổi, sống cô độc.


Khi chúng tôi gợi lại chuyện người con rể, cụ lắc đầu ngán ngẩm: “Đó là của từ dưới đất chui lên, trên trời rơi xuống, phúc họa lẫn lộn. Lộc đến để gia đời tụi nó phải tan cửa nát nhà thì tôi cũng chẳng tiếc làm gì”. Theo như những gì cụ Ba kể, từ ngày có tiền, ông Lộc thường đi thâu đêm suốt sáng. Có khi mấy ngày liền, ông Lộc không ghé lại ngôi nhà nhỏ lợp mái tôn tạm bợ này.


 Hy hữu chuyện trúng 55 vé số độc đắc trong 60 ngày

Căn nhà ông Lộc trước kia từng ở.


Quả thực, sức mạnh đồng tiền đã làm thay đổi quan niệm sống của ông thợ sửa đồng hồ. Ông đổi tính, không còn thiết tha quá khứ nghèo khó, vợ con cũng như người thừa. Ông Lộc đã nhanh chóng “bắt nhịp” cuộc sống vương giả.


Tiền ông mang cho gái rồi ném vào những canh bạc đỏ đen ngày nối ngày. “Trước khi trúng số, tôi chưa bao giờ thấy ông ấy đánh bạc. Sau này có tiền, ông Lộc hết đánh bạc ở Sài Gòn lại sang tận Campuchia vào casino. Mỗi lần hết tiền, ông lại lò dò về rồi đi bật tăm cho đến lần sau quay về lấy tiếp”, anh Nam (bạn ông Lộc) cho hay.


Không chỉ đắm mình trong cờ bạc, ông Lộc còn ngày ngày tìm tới các quán bar hay vũ trường làm bạn với dân chơi thứ thiệt và gái.


Trong một lần ra oai với bạn mới quen, “cay mũi” vì lời thách bao trọn quán bar một đêm, ông Lộc chẳng tiếc vung tay 300 triệu đồng, “mua” hẳn hàng tá chân dài và rượu hạng sang phục vụ. Giới ăn chơi đất Thủ đến giờ vẫn còn truyền tai nhau một “chiến tích” khét tiếng khác của Lộc “đại gia”.


Tậu xe hơi, hàng nóng


Để cho ra dáng đại gia, ông Lộc cũng học đòi tậu ngay một chiếc xe hơi, rồi thuê hẳn một tài xế riêng chở ông “ngao du” đây đó.


Theo lời kể của anh Nam, có lần đi qua bên kia biên giới chơi, không biết ông Lộc kiếm ở đâu được một khẩu súng AK giắt kè kè bên mình. Đến khi bị công an bắt vì tội tàng trữ vũ khí trái phép. Ông Lộc chạy vạy khắp nơi mới thoát được cảnh tù tội.


Chuyện là, trong một dêm ăn chơi nơi đất Sài Gòn hoa lệ, ông đã phải lòng cô gái miền Tây trẻ đẹp. Chỉ sau một hồi nghe người đẹp tỉ tê, ông đã cho cô gái không phải một vài đồng bạc lẻ mà nguyên cả “nạm” vàng.


Người ngoài hào phóng là thế nhưng với vợ con, ông Lộc một “cắc” cũng chẳng muốn buông ra. Cụ Ba kể: “Hồi còn nghèo, vợ chồng nó có vay tín dụng 1 triệu đồng của ngân hàng ở phường Phú Hòa, nhưng khi trúng số, vợ xin tiền để trả nó cũng chẳng nói gì. Vợ nó phải ỉ ôi năm nỉ bao nhiêu lần nó mới chịu chi”.


Cụ Ba còn nhớ, hồi nhận tiền trúng số về, người con rể liền cất hẳn vào tủ, chẳng hề đoái hoài tới vợ con đang đứng mừng khấp khởi trước cửa. Sợ vợ con “khoắng”, ông Lộc liền kêu thợ đến thay ổ khóa. Sang ngày sau, ông đem ra tiệm vàng để… nhờ giữ hộ. Cứ mỗi lần đi chơi, ông lại “tạt” qua đó lấy tiền và vàng rồi mất hút mấy ngày mới về.


Thậm chí, khi vợ gợi chuyện muốn xin 20 triệu đồng để đưa cô con gái bị tật nguyền sau một cơn sốt bại liệt đi chạy chữa, ông lạnh lùng đáp: “Bệnh lâu rồi, giờ có bỏ tiền ra chữa cũng chẳng hết”.


Hai bên nội ngoại góp ý rồi ông cũng gật đầu nhưng cứ lần lữa mãi. Lâu lâu có người đem chuyện ra nói, ông cũng làm thinh bỏ mặc. Nhưng ngược lại, ông không tiếc tiền mua hẳn một thùng vé số, hàng lốc mỗi cọc 100 tờ vì nghĩ vận may còn tiếp, tiền lại căng đầy túi. Suốt thời gian này, ông Lộc chỉ ăn chơi và ngồi dò số đợi lộc trời cho.


Sau đúng ba năm chỉ ăn và tiêu tiền, khối “lộc trời” tan biến, ông Lộc mạt vận quay lại với cuộc sống bần hàn xưa, trở lại thân phận người thợ sửa đồng hồ.


Chán nản ông suốt ngày tìm đến rượu. Quá thất vọng vì ông, bà Cát và các con đã dắt díu nhau đi nơi khác sinh sống. Cũng từ đó, ông lang thang khắp nơi, lên tới tận Đồng Xoài (Bình Phước). Năm 2008, trong một lần say rượu ông đã bị xe tông chết giữa đường, cuộc đời của ông thợ đồng hồ kết thúc trong thê thảm.


Ông Lộc sinh năm 1956, lần trúng số độc đắc đầu tiên ông đã mua 6 tờ có hai số cuối 56. Chính vì vậy, những kẻ mê tín “luận” ra câu chuyện rằng, đã được ông báo mộng đánh con số 56 sẽ trúng bạc tỷ. Ông Triết (Trưởng KP.1, P. Phước Lợi) cho biết, trước đây có đông người đến gốc me nơi ông Lộc sửa đồng hồ cầu khấn xin số vào đêm khuya, khiến an ninh phố phải túc trực giải tán.


(Tri Thức Trẻ)



Hy hữu chuyện trúng 55 vé số độc đắc trong 60 ngày

Tuesday, October 29, 2013

Đẹp ngỡ ngàng bệnh viện ung thư dành cho người nghèo tại Đà Nẵng

Bệnh viện này là niềm tự hào của người dân Đà Nẵng, không chỉ bởi khuôn viên đẹp và thoáng mát, mà còn bởi công trình 1.500 tỷ này đang phục vụ cho rất nhiều người nghèo mắc bệnh ung thư.



Trong khi nhiều bệnh nhân phải chen chúc và khổ sở mỗi lần khám chữa bệnh tại các bệnh viện ở các thành phố lớn thì hiện nay rất nhiều người dân nghèo đến từ Đà Nẵng và các tỉnh miền Trung đã có cơ hội được khám chữa bệnh miễn phí tại một bệnh viện vô cùng hiện đại và khang trang.


Sau hơn 3 năm xây dựng từ nguồn kinh phí vận động được từ các nhà hảo tâm trong và ngoài nước cùng một phần kinh phí hỗ trợ từ Chính phủ, sáng ngày 19/1, Bệnh viện Ung thư Đà Nẵng – bệnh viện hoạt động mang tính từ thiện, nhân đạo, hoạt động theo cơ chế phi lợi nhuận đầu tiên tại Việt Nam – đã chính thức khánh thành và đi vào hoạt động.


Kể từ đó đến nay, bệnh viện đã giúp đỡ rất nhiều người dân nghèo mắc bệnh ung thư có cơ hội khám chữa bệnh miễn phí. Rất nhiều bệnh nhân ung thư đặc biệt nghèo thậm chí còn được miễn phí hoàn toàn khi đến thăm khám tại bệnh viện này.


Tọa lạc trên diện tích 15ha với kinh phí đầu tư 1.500 tỉ đồng, bệnh viện từ thiện này có cơ sở hạ tầng cùng các trang thiết bị vô cùng hiện đại.

Tọa lạc trên diện tích 15ha với kinh phí đầu tư 1.500 tỉ đồng, bệnh viện từ thiện này có cơ sở hạ tầng cùng các trang thiết bị vô cùng hiện đại.


Tọa lạc trên diện tích 15ha với kinh phí đầu tư 1.500 tỉ đồng, bệnh viện từ thiện này có cơ sở hạ tầng cùng các trang thiết bị vô cùng hiện đại. Nhiều người nhận xét bệnh viện trông như khách sạn loại sang bởi bệnh viện vừa có công viên, có nhà lưu trú cho người nhà bệnh nhân, có “Cháo tình thương” phát miễn phí sáng, trưa chiều cho bệnh nhân và người nhà bệnh nhân,…


Hiện tại, bệnh viện đã và đang là địa điểm quen thuộc và uy tín phục vụ cho rất nhiều người nghèo mắc bệnh ung thư mà không có khả năng chi trả cho các dịch vụ khám bệnh đắt tiền.


Cùng xem thêm những hình ảnh về Bệnh viện Ung thư vô cùng khang trang dành cho người nghèo:


734717_10151624188103508_1010020250_n-f8842


601304_10151624187768508_163399643_n-f8842


536904_10151624188563508_1332213202_n-f8842


487296_10151624187148508_50257674_n-f8842


487176_10151624187898508_297092450_n-f8842


424171_10151624187613508_708510043_n-(1)-f8842


406052_10151624187638508_1792905063_n-f8842


395453_10151624187903508_197647185_n-f8842


376481_10151624188133508_960051432_n-f8842


318036_10151624188383508_996183346_n-f8842


296836_10151624188328508_1645920367_n-f8842 230662_10151624187968508_1354931303_n-f8842


184545_10151624188293508_1011729062_n-f8842


74374_10151624187413508_567295631_n-f8842


(Tuổi Trẻ/Đài PTTH Đà Nẵng)



Đẹp ngỡ ngàng bệnh viện ung thư dành cho người nghèo tại Đà Nẵng

Saturday, October 19, 2013

Xót thương cụ bà gần 80 tuổi gánh rau đi bán dưới trời mưa

Dưới cơn mưa nặng hạt, bà cụ lê những bước chân run run, khó nhọc của tuổi già, quảy trên vai gánh rau đi trên các nẻo đường.



Trong ngày mưa gió, rét mướt, tôi tình cờ nhìn thấy bà cụ. Lưng bà đã còng, những nếp nhăn của cuộc đời hằn sâu trên gương mặt khắc khổ. Tôi hỏi tên, bà bảo không cần phải biết tên, cứ gọi tôi là bà Còng.


Bà Còng ở xã Tân Lập (Đan Phượng, Hà Nội), năm nay đã 78 tuổi, nhìn những nếp nhăn chi chít trên khuôn mặt khắc khổ của bà, với cái lưng còng cùng đôi chân gầy khẳng khiu, ai cũng có thể hình dung ra một phần cuộc đời nghèo khổ.


Bà có 5 đứa con, nhưng đứa nào cũng nghèo cả. Chồng bà trước làm giáo viên, nhưng đã mất cách đây hơn 20 năm. Gia cảnh lúc nào cũng túng thiếu.


Bà cụ gánh rau đi bán qua nhiều con phố

Bà cụ gánh rau đi bán qua nhiều con phố


Bán rau xong lại tiếp tục ra đồng làm cỏ

Bán rau xong lại tiếp tục ra đồng làm cỏ


Bao năm nay, hàng ngày bà vẫn đi hái rau từ 4 giờ sáng, kiếm vài chục nghìn mỗi ngày để nuôi các con. Đã gần 80 tuổi đời, bà vẫn hàng ngày phải mưu sinh nuôi người con năm nay đã hơn 40 tuổi.


Sát giờ trưa, ngoài đường những cơn mưa vẫn rơi tầm tã, đôi chân trần của bà trở nên nhợt nhạt do phải dầm nước mưa quá lâu.


Đi cùng bà một đoạn đường trong cơn mưa xối xả, tôi hỏi bà:


- Thế bây giờ bán hết rau rồi, bà về nhà chứ ạ?


- Không, bây giờ tôi còn phải ra đồng bới cỏ tiếp.


Nghe xong, tôi lặng người đi. Ở cái tuổi gần đất xa trời, bà vẫn hàng ngày mưu sinh, kiếm từng đồng bạc lẻ sống qua ngày, nuôi con cháu. Tôi còn nhớ, tôi đã hỏi bà nhiều lắm, nhưng trước khi về, tôi có hỏi:


- Bà ơi, tuổi bà già rồi, bao giờ thì bà thôi không bán rau nữa?


- Chẳng biết được, cứ đi thôi, bao giờ không đi được nữa thì mới thôi.


Ngoài trời gió lạnh căm, mưa rơi tầm tã, đôi chân bà vẫn run run bước nơi cuối chặng đường đời…


(Tiin)


 



Xót thương cụ bà gần 80 tuổi gánh rau đi bán dưới trời mưa

Sunday, September 22, 2013

Đi từ thiện, gặp người nghèo đang đánh bạc...

Khi trời vừa sáng, bạn tôi tìm đến địa chỉ một gia đình nghèo. Cánh cửa khép hờ mà không có ai trong nhà, đi hỏi loanh quanh một hồi thì bạn tôi sửng sốt khi thấy người mình muốn giúp đỡ đang ngồi đánh bài ăn tiền với vài người khác.



di-tu-thien-gap-nguoi-ngheo-dang-danh-bac


Xem xong một chương trình truyền hình, bạn tôi nằm trằn trọc, cảm động về hình ảnh người phụ nữ gầy gò chưa có tiền phẫu thuật tiếp. Nhiều thì khó chứ dăm bảy triệu đồng thì bạn tôi cũng ráng hỗ trợ được. Khi trời vừa sáng, bạn tôi tìm đến địa chỉ gia đình đó. Cánh cửa khép hờ mà không có ai trong nhà, đi hỏi loanh quanh một hồi bạn tôi được người dân dẫn đến nơi người bệnh đang có mặt.


Đẩy cửa vào, bạn tôi vô cùng sửng sốt khi thấy người mình muốn giúp đỡ đang ngồi trên tấm chiếu đánh bài ăn tiền với vài người khác. Đó không phải là trường hợp duy nhất mà tôi kể với các bạn về người có lòng hảo tâm bị mắc lỡm.


Hiện tại, tôi đang làm việc trong cơ quan đài phát thanh truyền hình của một tỉnh miền trung. Chúng tôi thực hiện rất nhiều các chương trình cho người nghèo. Nhiều khi cầm đồng tiền đưa mà ái ngại vì thấy nó quá nhỏ trước cảnh ngộ của người nhận, dù với họ thế là đã quá điều mong đợi.


Đồng tiền tài trợ không nhiều vì vậy đưa sao cho đúng đối tượng là điều rất khó. Ai cũng nói mình đáng quan tâm nhất, nếu bạn đưa cho người thứ nhì trước thì bạn sẽ nhận rất nhiều lời trách móc.


Nhưng ai là người phải giúp đỡ đầu tiên, bạn làm sao để biết? Chủ yếu là dựa vào người dân địa phương biết hoàn cảnh của nhau. Nhưng độ chính xác đó được bao nhiêu phần trăm? Cũng nhiều, nhưng cũng sai sót không nhỏ đâu.


Tôi nghĩ người nghèo thường là do họ thiếu vốn làm ăn, không may mắn, không có sức khoẻ, gặp tai nạn… Nhưng những người nghèo vì không chịu làm cũng rất nhiều. Đáng ra họ phải cầm cuốc, cầm cày thì họ vứt hết để cầm một cái nón rách và ra đứng đầu đường. Như vậy, thu nhập họ sẽ bảo đảm cao hơn, mà không vất vả lắm. Nói vậy, thành ra việc cho tiền nhiều lúc lại gửi thêm một người ỷ lại vào số đông không có thói quen lao động và tạo thành một lớp người sống dựa dẫm.


Tôi vẫn rất muốn làm cách nào để người ta thoát nghèo chứ không phải thoát đói vài ngày. Nói theo cách người ta hay ví von là cho cần câu chứ không cho con cá. Nhưng ngay cả cần câu cũng bị bán luôn, không ít nơi người nghèo được cấp bò thì bán bò, phân đất nhượng đất. Cũng không thiếu cảnh người nghèo lấy tiền hỗ trợ về là tạt ngay vào quán nhậu hay đi đánh đề, chơi bài.


Nhiều người nghèo hay có suy nghĩ, các doanh nghiệp, các ông bà chủ lớn bỏ tiền ra cho mình là chuyện tất nhiên mà họ không biết rằng có rất nhiều người đi làm tài trợ bằng những đồng tiền họ chật vật kêu gọi giúp đỡ mới kiếm được.


Trên thực tế người kiếm tiền dễ và phi pháp thì không nhiệt tình làm từ thiện bằng những người kiếm đồng tiền từ mồ hôi, nước mắt của họ. Chính vì vậy, chỉ cần đi vài nhà, thấy mình có vẻ bị mắc lừa thì người làm từ thiện sẽ chán nản, bỏ cuộc và những người thực sự nghèo sẽ khó kiếm tìm sự giúp đỡ.


Vậy làm sao giúp người thực sự nghèo cho có hiệu quả là điều tôi rất muốn biết. Tôi đã hỏi nhiều người, kể cả người ở nước ngoài, nhưng câu trả lời chưa rõ ràng. Với tôi, sự nỗ lực của mỗi hộ nghèo là điều vô cùng quan trọng và quyết định. Nghèo không phải là một cái tội nhưng ỷ nghèo để trục lợi và không lao động là đổ hết gánh nặng lên đầu người khác.


(Vnexpress)



Đi từ thiện, gặp người nghèo đang đánh bạc...

Monday, September 9, 2013

Cậu học trò mồ côi nhịn đói đi học và ước mơ vào giảng đường ĐH

Sinh ra em Vinh đã không có cha, tròn 3 tuổi thì mẹ bị bệnh tâm thần bỏ đi biệt xứ…



Dù nghèo khổ nhưng Vinh luôn học tập tốt ở tất cả các môn, đặc biệt là môn toán

Dù nghèo khổ nhưng Vinh luôn học tập tốt ở tất cả các môn, đặc biệt là môn toán


“Mỗi sáng thức dậy em phải nhịn đói đi học, vì không có tiền để mua thức ăn sáng. Em phải dành gạo để nấu ăn bữa trưa và bữa tối. Nhưng mỗi bữa, em cũng chỉ được ăn có mỗi bát cơm với muối trắng rang và ít cọng rau”, em Vinh tâm sự.


Đó là hoàn cảnh đáng thương của em Lê Văn Vinh, học sinh lớp 12B1, TrườngTHPT Nguyễn Văn Trỗi, Xã Thụ Lộc, huyện Lộc Hà (Hà Tĩnh).


Sinh ra em Vinh đã không có cha, tròn 3 tuổi thì mẹ bị bệnh tâm thần bỏ đi biệt xứ. Bà con thân thích người thì nói mẹ em đã chết, người thì bảo mẹ em đang được chữa trị ở một bệnh viện tâm thần ở đâu tận trong Miền Nam. Chỉ biết từ đó đến nay em sống cùng bà ngoại cũng bị bệnh tâm thần.


Bà ngoại của Vinh có 6 người con. Hai người cậu từ khi sinh ra cho đến tuổi trưởng thành mười chín, đôi mươi lập gia đình được vài năm cũng bị bệnh tâm thần như bà mẹ. Nay một người đã chết, còn một người bỏ đi lang thang không về nhà nữa. Bốn người dì (chị em ruột của mẹ em Vinh) thì hai người cũng bị bệnh tâm thần, còn lại hai người vào miền Nam lập nghiệp làm công nhân nhưng đau yếu luôn nên chẳng mấy khi trở về quê và không giúp được gì Vinh.


Tuổi thơ của Vinh lớn lên từ những hạt gạo ăn xin của người bà bệnh tật. Những người hàng xóm chứng kiến cuộc sống lớn lên của Vinh bảo rằng : “Cháu Vinh đáng thương lắm. Ngày còn nhỏ khi bà của cháu lâm bệnh tâm thần có khi bỏ nhà đi hai, ba hôm mới về. Cháu Vinh cứ thui thủi lăn lóc một mình với đất cát, có hôm đói khát khóc không còn hơi. Hàng xóm ai thương thì bưng qua cho Vinh bát cơm, miếng cháo”.


cau-hoc-tro-mo-coi-nhin-doi-di-hoc-va-uoc-mo-vao-giang-duong-dh2

Từ ngày bà bỏ nhà đi, chiều chiều em Vinh lại buồn bã ngồi trước nhà mỏi mòn trông ngóng bà về


Cuộc sống đói khát, nheo nhóc không có tình thương của cha mẹ của cậu học trò Vinh cứ thế lặng lẽ trôi đi. Cho đến một ngày cách đây chừng 5 tháng khi một buổi chiều đi học về,Vinh không còn thấy bà ngoại ở trong nhà nữa. Vinh nấu cơm và ngồi chờ bà ngoại về cùng ăn. Nhưng chờ mãi bà không về. Vinh biết bà đã bỏ nhà đi mất. Thế rồi Vinh cũng bỏ cả bữa ăn tối đi tìm bà suốt đêm nhưng vô vọng .


Từ đó còn lại một mình Vinh trong ngôi nhà mục nát, không có gì đáng giá. Nhiều lần Vinh đã có ý định bỏ học đi tìm bà. Bà đi rồi, em càng buồn và không biết phải làm sao để tìm được bà. Em khóc suốt nhiều đêm bởi nỗi day dứt vì em lớn lên là nhờ đôi tay bà nuôi nấng, chăm sóc. Mặc dù bà bị bệnh không làm được gì, nhưng bà vẫn đi xin về để nuôi em ăn học.


Nhưng khi nghe bà con lối xóm khuyên bảo Vinh bây giờ cũng chẳng biết bà đi đâu, ở đâu mà tìm. Thương bà thì cố gắng chăm học giỏi để có kết quả tốt, mai mốt bà lại về cũng nên.Vì thế Vinh đành nuốt nỗi nhớ thương bà vào tâm can để cố gắng tiếp tục đi học khỏi phụ lòng bà và sự mong mỏi của làng xóm.


Vinh được tiền trợ cấp thuộc diện mồ côi bố mẹ với mỗi tháng 180 ngàn đồng.Với số tiền trợ cấp ít ỏi ấy không đủ để Vinh mua sách vở, chứ chưa nói gì đến chuyện cơm áo hằng ngày. “Từ khi em cắp sách đến trường đến nay, mỗi buổi sáng em phải nhịn đói đi học. Vì không có tiền để mua thức ăn sáng. Gạo trong nhà chỉ để dành cho bữa ăn trưa và tối. Nhưng những bữa ăn chính em cũng chỉ có được mỗi bát cơm chan nước mắm hoặc muối trắng rang lên cùng ít cọng rau. Có những lần đi học đói quá, em bị ngất xỉu ở lớp. Bạn bè thương thì mua cho cái bánh mì ăn lót dạ để em tiếp tục buổi học. Em rất lo năm học cuối cấp rồi mà cứ nhịn đói đi học thế này thì không biết em có trụ lại được chương trình cuối cấp học này không?” Vinh chia sẻ.


Một chị hàng xóm cạnh nhà em Vinh cho biết : “Cháu Vinh tội nghiệp lắm. Sáng nào cũng nhịn đói đi học, đến trưa 12h mới về đến nhà. Nhưng về nhà lại phải đi nấu cơm, có khi nhà hết gạo phải đi vay hàng xóm, loay hoay đến 1h chiều mới được miếng cơm lót dạ. Có hôm đi học về thấy cháu da mặt tái nhợt từ đầu ngõ, đi loạng choạng, may tui nhìn thấy mà dìu vào nhà”.


Sau mỗi buổi đi học về Vinh lại phải tự xoay xở bữa cơm qua quýt cho mình

Sau mỗi buổi đi học về Vinh lại phải tự xoay xở bữa cơm qua quýt cho mình


Bởi không được chăm sóc từ nhỏ, ăn uống không đảm bảo nên sức khỏe của Vinh cũng yếu. Những ngày hè em cũng muốn đi làm thêm để có thêm đồng mua sách vở, nhưng sức khỏe không có. Vinh tâm sự: “Có lần em đi bốc vác thuê cho công trường xây dựng, nhưng được mấy hôm thì bị ốm kiệt sức, không có tiền để lấy thuốc nên mọi người trong xóm góp tiền lại để cho em mua thuốc uống. Mỗi buổi tối học bài đến khuya bụng đói cồn cào em chỉ biết ra ngoài giếng múc cốc nước lạnh để uống” .


Về học lực củaVinh, qua tìm hiểu ở trường, được biết em học khá đều các môn. Riêng môn toán nổi trội hơn cả. Ngày thi lên cấp 3, Vinh đạt 9,5 môn toán, được vào lớp chọn của trường. Lớp 10 và 11 em đạt học sinh tiên tiến. Nhờ có Vinh mà có một người bạn cùng lớp đã được Vinh giúp đỡ lọt vào đội tuyển thi toán Quốc gia. Vinh nói : “Bạn đó là Nguyễn Hoàng Minh, học cùng lớp với em. Năm học lớp 10 bạn ấy chỉ lo chơi mà không lo học. Em nhận thấy bạn ấy có năng lực học tập nên đã khuyên bạn tập trung vào việc hoc, đừng ham chơi nữa. Thế rồi bọn em trao đổi bài vở qua lại. Đến năm học 11 bạn được đi thi học sinh giỏi tỉnh và đạt giải nhì. Năm nay bạn được vào đội tuyển luyện thi HSG Quốc gia môn toán. Vừa rồi thi vòng một bạn Hoàng được giải nhì. Bạn gọi về cho các bạn trong lớp nói hôm nào về sẽ cảm ơn đến em là người đầu tiên giúp đỡ bạn”.


Mục tiêu học tập của em Vinh là học đều các môn, và tập trung học để thi vào Đại học. Nhưng khổ một nỗi là em không có tiền để đi học thêm hay mua sách tham khảo. Mỗi năm học đến, em phải đi xin sách vở của các anh chị khóa trước về học. Ước mơ của Vinh là được đi học ĐH. Em cho biết: “Hiện nay em học tốt nhất là các môn toán, lý, hóa. Em rất muốn thi vào các trường ĐH như ĐH Y Hà Nội, ĐH Dược nhưng lại sợ nếu thi đậu thì không có tiền để học nên có lẽ em sẽ thi vào trường Quân Đội để việc chi phí gặp thuận lợi hơn”.


Đơn trình bày hoàn cảnh và xác nhận của địa phương

Đơn trình bày hoàn cảnh và xác nhận của địa phương


Thầy giáo Nguyễn Văn Thi, GV chủ nhiệm dạy bộ môn hóa lớp học của Vinh cho biết: “Em Vinh là một học sinh nghị lực, nhà đói nghèo, nhiều lúc phải nhin đói đi học nhưng đến lớp tinh thần học tập của em rất tốt ở tất cả các môn, đặc biệt là môn toán. Nhà trường chúng tôi cũng rất thương em, luôn động viên, tạo điều kiện để em cố gắng học tập năm cuối cấp cho tốt. Bây giờ chỉ mong sao em có đủ sức khỏe để học tập nhưng hiềm nỗi hoàn cảnh quá nghèo không biết bấu víu vào đâu cho qua cơn bĩ cực này nhất là vượt qua các kỳ thi cuối cấp sắp tới”.


Tạm biệt em Vinh ra về, chúng tôi nhớ mãi gương mặt tuấn tú, khôi ngô, đôi mắt sáng, hồn nhiên đầy mơ ước của cậu học trò đang một mình thui thủi sống trong cảnh cô đơn, nghèo đói không nơi nương tựa. Em nhìn theo chúng tôi như muốn gửi gắm một niềm tin, niềm hy vọng ước mong được mọi nhà hảo tâm sẻ chia trong cơn hoạn nạn này.


Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:


Em Lê Văn Vinh, học sinh lớp 12B1, Trường THPT Nguyễn Văn Trỗi, xã Thụ Lộc, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh.


(Dân Trí)



Cậu học trò mồ côi nhịn đói đi học và ước mơ vào giảng đường ĐH

Saturday, September 7, 2013

Phận đời cơ cực sau những "xe" hàng ăn đêm

Tầm 4h chiều là chị Hà Thị Thu, 39 tuổi, quê Thái Bình, lại tất tưởi rời nhà trọ ở khu vực xã Mỹ Đình, huyện từ Liêm, đẩy xe hàng ra phố để mưu sinh thâu đêm.



Cơ cực hàng rong. (Ảnh minh họa)

Cơ cực hàng rong. (Ảnh minh họa)


Công việc của chị Thu là bán xôi, ngô xào, bánh mỳ, sắn… Ở khu xóm trọ cùng chị Thu cũng có vài chục người đến từ nhiều tỉnh thành khác nhau, và họ cũng chọn công việc mưu sinh đêm bên những chiếc xe đẩy bán hàng ăn. Một đêm đi đẩy cùng họ, mới thấy muôn nẻo mưu sinh cơ cực thế nào…


Đông đúc xe đẩy


Các đường phố Hà Nội về đêm nhan nhản các xe đẩy của những người mưu sinh bán hàng quà bánh, đồ ăn. Xe được thiết kế na ná giống nhau cho thuận tiện trong công việc đặc trưng của họ. Một xe đẩy của người bán hàng thực chất là một quầy hàng di động khi bên dưới của ngăn chứa hàng thường chứa đựng cà hàng hóa, cả bếp lò than, bếp gas để đun nấu làm ấm nóng hàng hóa.


Phần phía sau của xe được giữ nguyên bản là của chiếc xe đạp, còn phần phía trước cải tiến, khi được lắp gắn bằng một thùng đựng hàng, phía dưới có thêm hai bánh xe để cho khi di chuyển vẫn vững chãi.


Với kiểu xe đẩy này người bán hàng có thể mang hàng hóa đi bán xa cả dăm, bảy km mà vẫn tiện lợi. Còn có một loại xe đẩy cồng kềnh hơn, được thiết kế phía trước là một khoang đựng hàng có khung kính chắn khá lớn. Loại xe này chủ hàng chỉ có thể đẩy bằng tay, vì thế mà nó chỉ hợp cho những người đứng bán cố định ở một địa điểm, vì đẩy đi đẩy lại chậm chạp lại bất tiện.


Dẫu có thiết kế gọn nhẹ đến đâu thì việc nó xuất hiện vào thời điểm ban ngày là không thể chấp nhận được khi đường phố lúc nào cũng trong tình trạng quá tải người xe, vì lẽ đó mà những người mưu sinh bằng nghề này đã chọn thời khắc ban đêm, khi mà đường phố thưa vắng để bán hàng. Hầu như ở trục phố chính nào ở Hà Nội về đêm cũng có nhiều xe đẩy sáng đèn bán hàng quà bánh, hàng ăn như: ngô luộc, xôi, ngô xào, bánh mỳ trứng, bánh mỳ xúc xích…


Tại các đường cửa ngõ ra vào thành phố, số lượng xe đẩy đứng chờ bán hàng đông hơn nhiều. Ví như sát đầu Cầu Giấy, đêm nào cũng có thường trực gần chục hàng xe đẩy. Nhiều hàng chỉ thắp bóng đèn lên cho khách nhận biết là mình bán hàng ăn là gì. Một số xe đẩy trang bị loa kêu oang oang: Xôi nóng, bánh mỳ đê…, để khách qua đường từ xa đã nhận thấy.


Dọc đường Cầu Giấy, Xuân Thủy dài chưa tới 3 km, có rải rác vài chục chiếc xe đẩy khác đứng nép bên đường, trên vỉa hè để đợi khách. Xuống tới khu vực gần cầu vượt gần trường Đại Học Quốc Gia, đêm nào cũng có khoảng gần 20 chiếc “đóng đô”. Nhiều hôm trời đã tang tảng sáng, người đi chợ bán rau, xe buýt chuẩn bị hoạt động vẫn còn những chiếc xe đẩy cố nán lại để bán nốt số hàng.


Ở những địa điểm như đường Giải Phóng, đường Nguyễn Văn Cừ, đường Lê Văn Lương, khu vực đầu cầu Thanh Trì, Cầu Vĩnh Tuy…, cũng đông xe đẩy bám trụ trong đêm để mưu sinh.


Vất vả mưu sinh


Trong lúc hầu hết người dân đang say ngủ thì những người bán xe đẩy đêm đang nhọc nhằn mưu sinh, nhiều khi, họ thức gần như trọn đêm. Chị Nguyễn Thị Tám, 42 tuổi, quê Nam Định, hiện thuê nhà trọ tại xã Mỹ Đình, Từ Liêm, hơn 5 năm đẩy xe bán hàng ăn đêm, kể:


“Một ngày đi bán hàng của tụi tôi thường bắt đầu khoảng 4 giờ chiều. Ra khỏi nhà trọ là đạp xe đi, và lúc vào phố thì chỗ nào bán được hàng, như cổng trường học, cổng bệnh biện, các khu dân cư đông đúc là đẩy xe đến. Hàng của tôi bán chỉ là bánh mỳ và xôi nên cũng nhẹ nhàng, đơn giản, chứ những người bán ngô luộc, ngô xào… thì lỉnh kỉnh hơn nhiều. Bán đến 9-10h đêm là đạp xe đẩy về các con đường cửa ngõ để bán nốt hàng. Lúc còn ít hàng thì cứ liệu độ mà vừa bán vừa đi về gần khu trọ”.


Như vậy, trung bình một ca lao động của họ khoảng 10-12 tiếng đồng hồ. Những hôm ế ẩm thì thời gian lao động sẽ dài thêm.


Anh Lê Văn Hà, 37 tuổi, quê Hưng Yên, mưu sinh bằng nghề xe đẩy đã 3 năm, hiện thuê trọ tại Quan Hoa, Cầu Giấy, cho biết, công việc của những người bán hàng theo xe đẩy vất vả không kể xiết. Đi bán hàng cả chiều, và gần hết đêm, về nhà trọ họ chỉ ngủ vội vài tiếng buổi đồng hồ buổi sáng rồi dậy đi mua hàng, làm hàng.


“Tôi bán ngô luộc, mặc dù ngô người ta sẽ mang tới chợ gần nhà nhưng vẫn phải dậy vào khoảng 9 giờ để ra chợ lấy mang về. Rồi thì đi mua than, mua bao gói đựng…, lo cơm nước trưa xong chỉ tranh thủ ngủ cỡ 1 tiếng là phải dậy lo sửa soạn luộc ngô, sửa soạn xe, đồ nghề để… lên đường! Nói chung là người lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi vì thiếu ngủ, thiếu nghỉ ngơi. Nhiều hôm mệt, cảm giác muốn ốm nhưng vẫn cố mà đi bán hàng vì đời sống khó khăn quá nên không cho phép mình nghỉ ngơi…”.


Chị Trần Thị Thủy, một người bán xôi kèm ruốc, lạp xưởng, xúc xích trên xe đẩy kể rằng, cách đây 3 năm mỗi buổi chị còn bán được chục kg gạo xôi, lãi khoảng 300 ngàn đồng, nhưng vài năm trở lại đây mỗi buổi chỉ bán 5kg gạo. Có hôm bán đến 2-3 giờ sáng mà xôi còn ế vẫn nhiều, lại không nán bán nốt vì không bán hết thì chẳng có lãi.


Với cách nghĩ “làm giàu nhà quê không bằng ngồi lê thành phố”, dù biết thực tế rất khó khăn, cơ cực nhưng nhiều người ở nông thôn vẫn ra thành phố mưu sinh. Họ dốc sức kiếm tiền, tích cóp để gửi về quê cải thiện cuộc sống gia đình…


(Pháp luật Việt Nam)



Phận đời cơ cực sau những "xe" hàng ăn đêm

Friday, September 6, 2013

Chuyên gia kinh tế phản pháo vụ "quán cơm 2.000 đồng"

Một số lập luận cho rằng quán cơm 2.000 đồng ở TP HCM sẽ cạnh tranh với kinh doanh, khiến nhiều nhân công mất việc, làm hư người nghèo … trong một bài viết đăng tải trên mạng gần đây đã khiến nhiều chuyên gia kinh tế phẫn nộ.



Một quán cơm dành riêng cho học sinh, sinh viên và những người nghèo khó trên địa bàn TPHCM chỉ với một mức giá 2000 đồng một phần với đầy đủ cá, thịt, rau, canh và có cả trái cây tráng miệng. Quán cơm đã thu hút hàng trăm người đến ăn mỗi ngày, trong đó khách hàng chủ yếu là trẻ em, lao động nghèo và sinh viên.


Gần đây xuất hiện một số bài viết nêu “góc nhìn” trái chiều, cho rằng nếu quán 2.000 đồng mở cạnh một hàng cơm bất kì, chủ quán cơm bán 20.000 đồng/suất phải đổi nghề, do không thể cạnh tranh lại. Bởi lẽ, cùng một suất cơm với đầy đủ thức ăn mà giá tiền lại chênh nhau 10 lần thì đương nhiên khách chọn quán cơm có giá 2.000 đồng. Nếu một quán cơm 2.000 đồng được mở, đồng nghĩa với một số quán cơm quán cơm bình thường khác phải đóng cửa, kéo theo hàng loạt lao động mất việc.


“Một sự cạnh tranh bất bình đẳng liệu có công bằng cho họ? Họ cũng đóng thuế như bao doanh nghiệp, nhưng ai sẽ bảo vệ họ cú bán phá giá tuyệt đối gây ra bởi hàng cơm 2 nghìn bên cạnh?” trích bài viết trên một trang mạng.


Bài viết này cũng cho rằng: Những kẻ hưởng lợi trước tiên từ cơm 2 nghìn là những kẻ chăn thầu ăn mày, giúp chúng đã giàu lại càng giàu và đặt câu hỏi “có nhiều quán 2 nghìn liệu có hay?”. Thậm chí còn nêu vấn đề “con cá và cần câu” và cho rằng: quán cơm 2 nghìn chính là con cá, nó không giúp được vào trọng tâm của vấn đề.


chuyen-gia-kinh-te-phan-phao-vu-quan-com-2-000-dong1


Đã nhiều chuyên gia kinh tế phản ứng trước bài viết này. Họ cho rằng, những bài viết mang danh kinh tế học, chẳng đem lại điều gì tốt đẹp cho cuộc sống.


Trên trang mạng cá nhân, chuyên gia kinh tế Vũ Hoàng Linh cho rằng: Ngay khái niệm giữa cần câu và con cá cũng không phải lúc nào cũng dễ phân biệt. Cung cấp bữa ăn đủ dinh dưỡng để cho người ta có thể tái sản xuất cũng có thể lý luận như là cung cấp cần câu và cơ hội làm việc. Trái lại những thứ tưởng như là cần câu cũng có thể là những thứ ngớ ngẩn và vô ích không hơn gì những con cá gỗ, ví dụ dạy những nghề nghiệp không có ích…


“Riêng cái ý tưởng rằng từ thiện sẽ cạnh tranh với kinh doanh cùng với mối lo rằng sẽ có quá nhiều người làm từ thiện đã quá là buồn cười rồi, chứng tỏ tác giả chắc vừa mới lấy xong mấy lớp kinh tế học.


Quỹ từ thiện chưa bao giờ đủ lớn và nhiều để có thể thực sự tạo ra market distortions. Còn các quỹ từ thiện thật sự lớn như quỹ Bill Gates chẳng hạn thì nói chung sẽ vận hành như một doanh nghiệp lớn, chú trọng hiệu quả và điều đó cũng sẽ không tạo ra distortions (làm méo thị trường – PV) gì”, ông Vũ Hoàng Linh viết.


chuyen-gia-kinh-te-phan-phao-vu-quan-com-2-000-dong2


Nhà báo Nguyễn Vạn Phú cũng cho rằng đây là một góc nhìn nguy hiểm.


“Nó nguy hiểm ở chỗ, sẽ có người do tin tức lan tỏa về các quán ăn từ thiện 2.000 đồng từng muốn làm một điều gì đó, chung một tay cho nỗ lực này nhưng vì nhiều lý do chưa làm gì được, nay đọc xong bài những bài viết trên bèn bật lên tiếng chà – thế à và đánh mất luôn ý hướng thiện vừa mới chớm nở. Có lẽ ít người bị tác động như thế nhưng dù chỉ một người cũng là gây tác hại bằng ngòi bút.


Rất dễ phẫn nộ khi nghe người ta nhân danh kinh tế học, đưa ra những lập luận phi lý như thế. Người viết có biết gì về tương quan quy mô cung cầu mà dám nói như thế? Một vài quán cơm 2.000 đồng ở một thành phố 10 triệu dân sẽ tác động dữ dội lên hàng chục ngàn các quán cơm bình dân khác đến thế sao?”, ông Phú phân tích trên trang mạng cá nhân.


Nói về lập luận “Hẳn chúng ta đều đã nghe câu: hãy cho kẻ khốn khó cần câu, thay vì con cá? Quán cơm 2 nghìn chính là con cá, nó không giúp được vào trọng tâm của vấn đề” trong bài viết trái chiều, ông Phú cho rằng, nghe qua thì dễ bị thuyết phục nhưng thử hỏi chênh lệch giữa 2.000 đồng và 14.000 đồng (giá trị thật của bữa ăn) có thể gom lại mua được cái cần câu gì (cần câu theo nghĩa đen có mua nổi không)? Tại sao cứ bám vào những cliché con cá cần câu mà không chịu hiểu bữa cơm 2.000 đó chính là cần cần, để những người ăn dùng nó biến thành sức lao động, cày bừa tiếp tục nuôi sống gia đình họ? Nghĩ được như thế thì mới thấy chính những quán cơm từ thiện đang trao cho họ những chiếc cần câu sử dụng trong ngày đó thôi.”


Nhà báo Vạn Phú cũng cho rằng lập luận “quán cơm 2.000 sẽ khuyến khích di cư vào thành phố” quá xuẩn ngốc. Giá trị xã hội của phần cơm không chỉ 2.000 đồng, nó có sức lay động lòng người, khích thích thiện tâm sẵn có ở mọi người, nó góp một phần rất lớn vào “vốn xã hội” mà có lẽ tác giả cũng từng được học qua.


Một số ý kiến khác cũng khẳng định: Suất cơm hai 2000 đồng ấy chính là phẩm giá của người nghèo được trân trọng, giử gìn. Họ mua chứ không xin, và những người có điều kiện ăn ở quán ăn bình thường sẽ không vào đó để ăn. Vì nếu thế, tức là họ ăn vào phần của người cần hơn họ thì họ mới chính là người đánh mất phẩm giá.


(Người Đưa Tin)



Chuyên gia kinh tế phản pháo vụ "quán cơm 2.000 đồng"

Wednesday, August 21, 2013

"Bị chuột chạy vào… bụng" rồi lần lượt sinh 4 đứa con

Sống “đầu đường xó chợ” làm mất mỹ quan thành phố, tạo ra cảm giác một Hà Nội “lầm than”, nhưng bản thân người cô gia cư rất tự tin vào “nghề” của họ.



Lại nhớ câu chuyện được cán bộ coi là “hết sức tiêu biểu” ở trung tâm. Chị tên là Trần Thị Duyên (tức Mơ), SN 1964, ở thôn Mơ Uông, xã Lệ B., huyện Sơn Động, tỉnh Bắc Giang, dân tộc Sán Chỉ. 9 năm trước, bấy giờ đang 40 tuổi, chị cùng 4 đứa con trứng gà trứng vịt đen nhẻm bùn đất được “thu gom” vào đây, sau một đợt truy quét những người lang thang, ăn xin ở vỉa hè, làm ảnh hưởng đến mỹ quan và trật tự đô thị Hà Nội. Người ta hết sức ngạc nhiên, thấy chị mang theo 4 đứa con gồm: Trần Thị Thuật, 14 tuổi; Trần Văn Tường, 13 tuổi; rồi Trần Thị Luyến, 10 tuổi; Trần Thị Mùi, 3 tuổi.


Như con gà mẹ 40 tuổi, chị Mơ dắt theo một đàn gà con lơ ngơ, non tơ, lít nhít, đói khát. Ảnh chụp hồi ấy, gần 10 năm trước, để làm hồ sơ “nhập trung tâm”, thì gương mặt chị Mơ không phải là không duyên dáng, có chút nhan sắc, với tóc dài đen nhánh, với khăn mũ len nâu của mùa đông năm 2004. Sơn nữ dân tộc Sán Chỉ mà.


Vỉa hè nơi 4 đứa con của chị Mơ lần lượt ra đời. (Ảnh minh họa)

Vỉa hè nơi 4 đứa con của chị Mơ lần lượt ra đời. (Ảnh minh họa)


Chị bảo, con của chị tất tật lấy họ mẹ (họ Trần), bố của chúng thì mỗi đứa một ông. Các “ông” ấy hầu hết chị không nhớ mặt, toàn gặp ngoài bến tàu bến xe, có khi ngoài công viên… Đám trẻ, giờ có một cháu đi làm, hai cháu học tại trường làng gần Trung tâm bảo trợ xã hội 4, cả hai đều đạt học sinh giỏi, xinh xẻo, chăm ngoan khiến đồng chí Bằng, giám đốc hết sức cảm kích. Mỗi đứa mang một gương mặt, một nguồn gen của những ông bố “bí ẩn” kia.


Trò chuyện với chúng tôi, với chúng tôi, với gương mặt tuổi già của một người cả đời bị cuộc sống lang thang đày đọa, răng gẫy lởm chởm, tóc còn vài cái lưa thưa, chị Mơ thở dài: “Nằm ở xó nào đấy, con chuột nó chạy vào… chỗ bụng dưới của mình, thế là đẻ thôi mà”. Mấy đứa đầu, chị còn tự cắt rốn, để ở nơi hoang vu tội nghiệp lắm. Hỏi lũ trẻ, chúng chỉ nhớ: Cháu sinh ra, biết nhớ biết nghĩ thì đã thấy mình ở vỉa hè rồi. Không có “bố” nào qua lại hết.


Chị Mơ đỡ lời con: “Họ đến đem “chuột chạy vào bụng mình” rồi họ đi, có khi đêm tối mình còn không nhìn rõ mặt người đàn ông ấy nữa cơ mà”.


Chị Phan Thị Bích Ngọc, phó giám đốc Trung tâm, người sâu sát quản lý chăm sóc chị Mơ suốt bao năm, chỉ còn biết thở dài: Các cháu nhỏ nó kể, nó còn mấy đứa em nữa cơ. Lúc bé nó vẫn nhìn thấy, giờ đi đâu không rõ. Chắc những đứa trẻ đó đã được “chuyển đi”. Vậy là số lần sinh nở “vỉa hè bến xe” của người đàn bà tội nghiệp với các “giấc mơ” chuột chạy vào … bụng dưới này không dừng lại ở con số 4. Hy vọng, các cháu sẽ gặp cái kịch bản bớt đau khổ hơn, ấy là đang được làm con nuôi, được chăm sóc ở một gia đình tử tế nào khác.


Để độc giả có một cái nhìn đầy đủ và đa chiều hơn về thảm trạng người vô gia cư ở Hà Nội, nhóm phóng viên đã có cuộc trò chuyện chính thức với ông Lê Tuấn Hữu – giám đốc Sở Lao Động – Thương binh và xã hội Thành phố Hà Nội.


Nhiều người quyết tâm “vô gia cư” ở Hà Nội


- Thưa ông riêng nhóm từ thiện mang tên “Ấm” mà chúng tôi đi cùng, mỗi lượt đi đêm thăm hỏi người vô gia cư, đều đặn họ đã tặng 65 suất quà, mà số lượng người được giúp đỡ còn rất nhiều. Riêng số người xuất thân từ “vô gia cư” mà một trung tâm của quý Sở (đóng tại Ba Vì) đang chăm sóc đã là 346. Xin được hỏi, thời gian vừa qua, các đội trật tự xã hội (TTXH) của Hà Nội có đưa được nhiều người lang thang lên trung tâm để chăm sóc giúp đỡ không?


-Ông Lê Tuấn Hữu: Đối tượng của đội TTXH chỉ có người lang thang ăn xin thôi, tức là đội TTXH chỉ được phép thu gom những người này. Còn những đối tượng nằm ngủ ở bến tàu bến xe, chúng tôi cũng biết, nhưng họ không có biểu hiện gì là lang thang cả, họ chỉ ngồi đấy, như bà già ở Bách hóa Thanh Xuân (mà báo chí cũng viết nhiều – PV), bà ấy ngồi với cái cân để người ta đi qua cân thử trọng lượng của mình, bao nhiêu năm mà quận cũng… không biết xử lý ra sao. Vì bà ấy không làm gì để mình phải “thu gom” cả. Không tâm thần, không sai, mà chỉ ngồi ai đến bước lên cân thì cho bà tiền thôi. Rất nhiều những trường hợp như thế, không phải chúng tôi không biết, mà là không biết phải làm sao. Còn thì bảo là nếu họ ngồi ở chỗ nào gây mất cảnh quan đô thị, như Hồ Gươm chẳng hạn, thì lại là nhiệm vụ của TTXH quận Hoàn Kiếm, họ sẽ xử lý.


Những đứa trẻ coi vỉa hè là nhà của mình.

Những đứa trẻ coi vỉa hè là nhà của mình.


- Tóm lại thì hiện nay, ai lực lượng nào sẽ quản lý các đối tượng lang thang vô gia cư với cuộc sống nhếch nhác, vạ vật, lấm láp, bệnh tật cảu một “Hà Nội lầm than” như thế?


- Ông Lê Tuấn Hữu: Trên mạng có một nhóm thanh niên từ thiện với người vô gia cư, chúng tôi rất ủng hộ và trân trọng, vì sự chăm sóc này là cần thiết. Nhưng tại làm sao mà chúng ta không gom được những đối tượng này là như thế, vì chúng ta không đủ căn cứ để gom. Nhưng nếu là phường gom rồi rồi làm hồ sơ gửi lên thì chúng tôi nhận ngay. “Tuyên truyền” vận động lần 1, lần 2 không được thì thu gom lại. Câu hỏi đặt ra là: Tại sao ở xã, phường họ lại không làm việc đó? Nếu họ làm được, họ mời đội trật tự đến đưa người vô gia cư đi trung tâm, bất kể họ là người của địa phương nào cũng được, không cứ gì phải là người có hộ khẩu Hà Nội.


Khi thu gom họ xong, ban đầu chúng tôi đưa tất cả vào trung tâm 1 ở Đông Anh và trung tâm 2 ở Ứng Hòa. Họ được ở lại 1 tháng để cán bộ xác minh địa chỉ, quê quán ở đâu, sau đó báo người nhà đến nhận, đưa về. Sau 1 tháng không ai nhận thì chúng tôi chuyển lên Trung tâm bảo trợ xã hội 4 trên Bà Vì của Hà Nội. Tại đây, các cán bộ tiếp tục xác minh cho đến khi tìm được gia đình của người vô gia cư, còn không tìm được thì nuôi dưỡng ở đấy đến cuối đời. Chính sách thành phố là rõ ràng. Đối tượng cả ngành là thế nhưng trách nhiệm đầu tiên phải từ các đồng chí ở xã, phường.


Các đối tượng lang thang vô gia cư không vi phạm pháp luật mà chỉ làm mất cảnh quan đô thị và họ cứ vạ vật thế, khiến ta có cảm giác như thể xã hội này bỏ rơi họ. Nhưng bản thân họ, tôi không biết chắc như thế nào nhưng tôi thấy họ vẫn kiếm sống, vẫn sống được. Vận động họ về quê, họ không về đâu, họ bảo ở thành phố kiếm sống dễ hơn. Chúng tôi cũng đã phải tham mưu UBND thành phố ra văn bản hỗ trợ một số người vô gia cư có được áo ấm, rồi quà cáp trong dịp rét đậm, hại.


- Có phải vì muốn bám Hà Nội để kiếm sống vỉa hè, gâm cầu, góc chợ, nên họ đã ra vào các trung tâm bảo trợ xã hội nhiều lần?


- Ông Lê Tuấn Hữu: Có một số trường hợp vào rồi lại ra rất nhiều lần. Họ viết giấy hứa hẹn không đi lang thang vật vạ nữa. Gia đình cam đoan đón về rồi. Nhưng lần sau vẫn như thế, vẫn “tái phạm”.


- Vậy thì chúng ta phải làm gì để bớt đi những thảm cảnh người vô gia cư sống quá khổ sở, bị lạm dụng, bị truyền bệnh do kẻ xấu?


- Ông Lê Tuấn Hữu: Việc đầu tiên là chính các địa phương phải có trách nhiệm với họ, tạo công ăn việc làm cho họ hồi hương. Bởi có đi đâu đi nữa thì sau này họ vẫn phải về quê hương, họ đi kiếm sống vài năm thì về. Đấy là mấu chốt từ gốc. Việc tiếp theo, đối với Hà Nội hay các thành phố lớn khác, cần có kế hoạch xử lý vấn đề hợp tình hợp lý. Có những người cả nhà ra Thủ đô, chúng tôi chỉ đạo trước hết đảm bảo an ninh trật tự, sức khỏe cho họ. Các cháu thì có quyền được chăm sóc học hành. Thực tế, các quận huyện đã tổ chức các lớp học tình thương lồng ghép cho trẻ em thuộc đối tượng này, khá hiệu quả.


- Xin chân thành cảm ơn!


(BTT&ĐS)



"Bị chuột chạy vào… bụng" rồi lần lượt sinh 4 đứa con