Showing posts with label Trúng số. Show all posts
Showing posts with label Trúng số. Show all posts

Wednesday, February 19, 2014

Lấy vé số đổi 15.000 đồng, ông nông dân mất tiền tỷ

(Kênh 13) – Ông Khương thua bạc, lấy tờ vé số vừa mua ra “gán nợ” và được trả lại 5.000 tiền thừa. Đến chiều, người bán vé số hớt hải chạy đến thông báo là ông trúng độc đắc.

Cuộc tranh giành tờ vé số chưa đến hồi ngã ngũ, nhất là khi luật sư khẳng định việc chuyển nhượng hoàn toàn vô hiệu.
Con số may mắn vì… bò đẻ


Những ngày đầu Xuân Giáp Ngọ, không khí ở ấp Tân Mỹ B, xã Chánh An, huyện Mang Thít, tỉnh Vĩnh Long dường như sôi nổi hơn vì những bàn tán về câu chuyện hy hữu nói trên. Người thì xuýt xoa tiếc cho ông nông dân “trót dại”. Người thì kháo nhau rằng tuyệt đối không nên đùa với…vé số và coi đây như là một bài học.


Người đàn ông thua bạc, phải chung vé số trừ nợ là ông Nguyễn Ngọc Khương (46 tuổi), ngụ tại địa chỉ trên. Nghĩ đến số tiền tỷ lẽ ra là của mình, chỉ vì một phút “lỡ dại” mà tiêu tan, ông Khương không khỏi bàng hoàng tiếc nuối.


Buổi sáng ngày 19/1, ông Khương đến nhà của một người ở ấp Mỹ Chánh cùng xã Chánh An để làm thuê, đào lỗ trồng dưa hấu vụ sau Tết. Sau một buổi tập trung làm lụng, công việc được hoàn thành sớm hơn so với dự kiến. Ông chủ hào phóng mở tiệc nhậu đãi các vị khách.



Ông Nguyễn Ngọc Khương, người “dại dột” gán vé số độc đắc vì 5.000 đồng thua bạc.


Trong lúc hai người đang chén chú chén anh say sưa thì có một phụ nữ bán vé số đến mời mua. “Thỉnh thoảng tôi cũng hay mua vé số. Hôm đó, đến nhà bạn làm thuê, thấy con bò cái nhà bạn mới đẻ. Tôi thấy cũng hay hay nên khi được mời mua vé số, tôi hỏi ngay con bò là số mấy. Người phụ nữ chỉ vào xấp giấy rồi bảo, có ngay số con bò là số 41 đây, của đài Lâm Đồng.


Mấy ngày gần Tết, vé số hay in tờ 20.000 đồng, trúng độc đắc luôn là 3 tỷ, gấp đôi vé số thường nên tôi đồng ý mua và trả tiền, bỏ tờ vé số vào túi áo rồi nhậu tiếp”.


Đến đầu giờ chiều, sau khi đã có hơi men, ông Khương từ giã bạn, chân thấp chân cao đi bộ về nhà. Ông Mười Xuân, ông Mãi và ông Tư Hùng đang ngồi trò chuyện, thấy ông Khương đi ngang qua liền gọi vào để gầy sòng đánh bài cho vui. Sẵn hơi men trong người, ông Khương càng hứng chí tham gia.


Theo quy định của bốn người, mỗi ván chỉ ăn thua 5.000 đồng. “Ngay ván đầu tiên tôi thua liền, ông Mãi thắng. Tôi móc sạch các túi quần, túi áo cũng chỉ còn 3.000 đồng. Sực nhớ tờ vé số mua ban trưa, tôi rút ra chung luôn. Ông Mãi trả lại tôi năm ngàn, chắc cứ tưởng tờ vé số trị giá 10.000 như ngày thường. Lúc đó tôi cũng không để ý nữa nên cứ ngồi chơi tiếp”, ông Khương kể lại.


Bốn người chơi được bốn ván bài thì sòng bạc rã đám. Ai lại về nhà nấy, ông Khương cũng thấm rượu, lê lết về nhà ngủ.


Vé trúng tiền tỷ hay trúng trăm triệu?


Về tới nhà, vì đã ngà ngà say, ông Khương ngủ luôn một giấc tới chiều. Khi thức dậy, ông Khương vô cùng bất ngờ thấy bà Đẹp (người phụ nữ bán vé số) đang ở trong nhà mình. Vừa nói vừa thở, người phụ nữ bán vé số thông báo cho ông Khương, tờ vé số ông mua hồi chiều đã trúng độc đắc.


Còn chưa tỉnh rượu, ông Khương ngẩn ngơ suy nghĩ hồi lâu, rồi từ mừng rỡ đến hốt hoảng nhận ra rằng tờ vé số đã “dâng” cho người khác. Ông Khương và cả bà Đẹp đều không nhớ chính xác con số trên vé. Ông Khương chỉ nhớ mang máng ba số cuối là 441. Còn bà Đẹp thì phán chắc chắn, năm số cuối của ông Khương là 58441.



Bà Đẹp, người đã bán vé số cho ông Khương.


Để chắc chắn, ông Khương trở lại nhà ông Mười Xuân, đem mọi chuyện kể lại cho ông bạn nghe. Ông Mười Xuân nghe xong thì gật gù gọi ông Mãi sang nói chuyện. Ông Mãi có mặt tại nhà ông Mười Xuân nhưng không nói năng gì, lặng lẽ trở về nhà, cùng vợ đi đâu đó không rõ, đến hơn 8h tối mới về.


Ông Khương lập luận: “Tờ vé số tôi mua 20.000, tôi thua 5.000 đồng, ông Mãi đưa lại tôi 5.000 đồng, nghĩa là tôi vẫn còn 10.000 đồng trong đó. Tôi phải nhận một nửa giải thưởng mới là hợp lý”.


Tuy nhiên lập luận của ông nông dân “trót dại” cũng gặp phải “đòn phản hồi” cứng rắn của ông Mãi. Ông Mãi cho rằng lúc nhận vé số của ông Khương thì đã thối lại đủ 15.000 cho người đàn ông này. Còn chuyện trúng số là chuyện… không hề có.


Dù ông Mãi chối việc mình có trúng số nhưng nhiều người dân nơi đây quả quyết việc ông trúng số là có thật. Một tình tiết quan trọng khác là ông Khương hay bà Đẹp đều không nhớ chính xác dãy số mà ông Khương mua. Bà Đẹp cho biết: “Tui chắc chắn năm số cuối của tờ vé số đó là …58441, còn dãy số trúng thưởng đặc biệt của đài Lâm Đồng là 958441. Vậy nếu không trúng độc đắc 3 tỷ đồng thì cũng trúng được 200 triệu đồng an ủi”.


Cuộc đổi chác bị coi là vô hiệu


Trao đổi với PV, ông Trương Thanh Sơn, Phó chủ tịch UBND xã Chánh An xác nhận vụ việc lùm xùm giữa ông Mãi và ông Khương tranh chấp tờ vé số là có thật. Tuy nhiên, chính quyền vẫn chưa nhận được một đơn thư nào cụ thể mà chỉ được người dân báo miệng nên chưa vào cuộc điều tra tìm hiểu.


Đến nay “cuộc chiến vé số” giữa ông Khương và ông Mãi vẫn chưa có kết quả. Những ngày năm mới, trong cảnh nhà khó khăn thiếu thốn, ông Khương càng nghĩ lại càng tức trong bụng khi trót dại dâng tiền tỷ vào tay kẻ khác. “Nếu mà nhận được nửa giải thưởng thì nhà tôi đổi đời rồi”, ông Khương thở dài tiếc nuối.


Thử phân xử sự việc, một luật sư thuộc Đoàn Luật sư TP. Hà Nội cho rằng sự việc này có thể dễ dàng làm rõ nếu ông Khương có đơn yêu cầu cơ quan chức năng vào cuộc. Về việc tờ vé số có trúng thưởng hay không, trúng thưởng bao nhiêu, cơ quan công an hoàn toàn có thể phối hợp với công ty xổ số xác định “chỉ mặt đặt tên”.


Luật sư cũng cho rằng đây là một giao dịch dân sự vô hiệu. Do mục đích và nội dung của giao dịch vi phạm điều cấm của pháp luật. Hai bên trao đổi tờ vé số để đánh bạc, nên theo quy định tại Điều 122 Bộ luật Dân sự, giao dịch này không có giá trị gì. Như vậy, nếu đưa sự việc ra trước pháp luật, ông Mãi sẽ phải trả lại ông Khương tờ vé số trúng.


PV



Lấy vé số đổi 15.000 đồng, ông nông dân mất tiền tỷ

Monday, February 10, 2014

Mất chồng sau ngày trúng độc đắc tiền tỷ


(Kênh 13) – Vợ chồng chị Tư sống bên nhau đầm ấm, chuyện vui buồn đều cùng nhau chia sẻ. Nhưng sau 3 lần trúng xổ số, chồng chị dần thay lòng đổi dạ, thường xuyên đánh vợ, chửi con.




Trong lúc buồn bã, chị Tư lại phát hiện tiền trong nhà đôi ba lần bị mất. Âm thầm tìm hiểu, chị chết sững khi biết thủ phạm trộm tiền không ai khác chính là người chồng bấy lâu tay ấp má kề. Đau đớn hơn, tất cả số tiền ấy, anh đều dành… cho gái. Không thể sống với người chồng hai lòng, chị quyết định đâm đơn ra tòa ly dị.


Đổi đời nhờ 3 lần trúng độc đắc


Những tháng ngày còn nghèo khó, vợ chồng chị Nguyễn Thị Tư (46 tuổi, ngụ Yên Hạ, phường Lê Bình, quận Cái Răng, TP Cần Thơ) phải làm đủ nghề kiếm sống. Chị bán vé số quanh năm bên đường, còn người chồng Trần Văn Lâm (45 tuổi) làm nghề bốc vác, thợ hồ. Cuộc mưu sinh vất vả khiến vợ chồng chị luôn ao ước về một ngày khấm khá hơn. Vì thế, mỗi ngày đi làm về, chị lại dành tiền mua một vài tờ vé số.


Năm 2008, khi vé số mới có mệnh giá 2000 đồng/ tờ, chị may mắn trúng giải lần đầu tiên, được 50 triệu đồng. Số tiền không quá lớn nhưng đủ cho cuộc sống của vợ chồng chị Tư bớt khó khăn. Sau ngày lĩnh giải, anh chị bàn nhau đem tiền gửi ngân hàng, còn hai người vẫn tiếp tục làm công việc hàng ngày như thường lệ.


Năm 2011, nhờ tiền lời phát sinh cộng thêm thói quen cần kiệm tích góp, kinh tế gia đình chị Tư dần khấm khá hơn. Lần này, trong một lần chừa lại hai tờ vé với dãy số giống nhau (lúc này vé đã đổi mệnh giá lên 10.000 đồng), vợ chồng chị lại trúng hai giải đặc biệt, tổng giá trị lên đến 3 tỷ đồng.


Năm 2012, chị Tư lại tiếp tục trúng 2 giải nhất, trị giá 30 triệu đồng/vé. Ngoài ra, chị còn trúng rất nhiều giải nhỏ trị giá tiền triệu khác. Chính nhờ cái duyên vé số khó tin này, chị Tư từ một người phụ nữ nghèo khó đã trở thành một tỷ phú trong vòng vỏn vẹn 4 năm. Chị cho biết, mỗi lần trúng số, chị đều đem tiền gửi ngân hàng và sử dụng vào những mục đích có ích. Chị mua đất, xây nhà cho con trai, con gái để chúng ở riêng, rồi cho các con một số vốn nhất định để chúng có thể tự chủ làm ăn. Bên cạnh đó, chị còn dùng tiền làm phước cho những người bán vé số, mua gạo cho người nghèo.


Ngôi nhà chị Phương cất lại nhờ tiền trúng số.

Ngôi nhà chị Phương cất lại nhờ tiền trúng số.


Nhưng khổ nỗi, càng có duyên với vé số, chị Tư lại càng… vô duyên trong mắt chồng. Khi cuộc sống thay đổi hoàn toàn nhờ lộc trời cũng là lúc, ông Lâm bỏ vợ để chạy theo người phụ nữ khác. Chị Tư kể: “Ngày xưa, chúng tôi đến với nhau với hai bàn tay trắng, hai bên nội ngoại đều nghèo, vợ chồng phải tự làm lụng nuôi nhau. Dạo ấy, những mâu thuẫn phát sinh trong cuộc sống hàng ngày đều được giải quyết êm đẹp”. Theo lời chị Tư, ông Lâm vốn là người hiền lành, ít nói nhưng siêng năng. Từ làm phu hồ tới bốc vác, ai thuê gì ông cũng làm, miễn là có tiền để vợ con đỡ khổ. Thương chồng, thương con, chị Tư cũng gắng sức làm lụng, không quản ngại việc gì đồng thời không quên dành nhiều quan tâm cho chồng con.


Trước đây, khi chị Tư mới sinh đứa con đầu lòng, ông Lâm đã lén lút qua lại, dan díu với một người phụ nữ khác. Nghe người ta đồn đại, chị Tư tìm đến tận nơi và lặng người khi bắt quả tang chồng mình đang “ăn vụng”. Chị càng bẽ bàng hơn khi biết chính xác tình nhân của ông Lâm cũng không trẻ trung gì. Ngược lại, người phụ nữ này đang sống cùng chồng và đã có hai con. Chị định cắt đứt quan hệ với người chồng thiếu thủy chung, nhưng vì tương lai của các con, chị lại nhịn nhục cho qua. Từ hôm đó, ông Lâm như biết hối hận, luôn thức khuya dậy sớm đưa vợ ra chợ buôn bán. Thấy chồng như thế, chị Tư cũng mừng, yên tâm sớm tối buôn thúng bán bưng lo cho gia đình.


Chỉ được một thời gian, ông Lâm lại ngựa quen đường cũ. Không chỉ lười làm việc, tối ngày ăn diện chải chuốt bảnh bao, ông Lâm còn giao du với những tay ăn chơi có tiếng trong vùng. Dần dà, ông Lâm bắt đầu đi qua đêm, từ một hai ngày rồi ngang nhiên đi nhiều ngày mới về mà không nói rõ lý do. Thấy biểu hiện của chồng ngày càng bất thường, chị Tư đã cất công dò la thực hư và biết thông tin chồng đang có quan hệ mờ ám với một cô gái. Đáng nói hơn, Lâm không ngại thừa nhận tất cả khi vợ gặng hỏi nhưng dứt khoát không tiết lộ danh tính người phụ nữ là ai.


Mất chồng sau ngày có tiền tỷ


Chị thất vọng tràn trề khi chân dung tình địch hé lộ – một phụ nữ bán bia ôm, kiêm luôn gái bán dâm. Người phụ nữ này bắt đầu bán thân từ năm 16 tuổi, đã qua tay biết bao nhiêu đàn ông. Cô ta nổi tiếng đến mức, những gã đàn ông trong giới ăn chơi ở bến Ninh Kiều ai cũng biết tên. Người này cũng từng có một đời chồng và một đứa con trai. Tính tới thời điểm cặp kè ông Lâm, cô ả cũng có thâm niên 16 năm ngụp lặn chốn đèn mờ. Nhưng người ta thường nói “một tí của lạ bằng một tạ cái quen”, ông Lâm bất chấp lời thề còn văng vẳng, cứ mê mệt theo cô ả bởi những ham muốn nhục dục.


Chị ngọt nhạt, giận dỗi, dỗ dành rồi đe dọa, nhưng người chồng vẫn trơ trơ như gỗ đá. Tình nghĩa vợ chồng bao năm đã không thể thắng nổi đam mê nữ sắc của ông Lâm và những chiêu trò tinh quái của người phụ nữ bán phấn buôn hương. Thậm chí, ông Lâm còn lấy trộm triền trúng số để đi chơi, mang cho người tình hưởng thụ.


Ngày tòa xử, ngoài số tiền 150 triệu đồng và một chiếc xe máy Air Blade, người chồng bội bạc không được nhận thêm bất cứ tài sản gì và ông ta cũng không yêu cầu thêm. Lời cuối cùng nói với nhau, ông Lâm lạnh lùng bảo, chỉ cần giải phóng cho ông khỏi căn nhà này với hai thứ tài sản trên là đủ. Nhưng sự hào phóng này không phải nhờ chút tình vợ chồng sót lại, mà vì đã gán tất cả trách nhiệm nuôi 3 đứa con cho vợ. Sự tan vỡ của cặp vợ chồng từng một thời sướng khổ có nhau khiến nhiều người tiếc nuối. Nhưng ít ai biết rằng, trước khi dọn hành lý ra đi, ông Lâm còn “chôm” thêm số tiền 15 triệu đồng mà chị Tư cất trong tủ, dù biết rằng chị định dùng số tiền này để xây dựng ngôi nhà đơn giản cho người con trai đầu.




(Đời Sống & Hôn Nhân)




Mất chồng sau ngày trúng độc đắc tiền tỷ

Saturday, December 14, 2013

Hy hữu chuyện trúng 55 vé số độc đắc trong 60 ngày

Đang là người thợ sửa đồng hồ nghèo, một ngày ông Lộc trúng liên tiếp 55 tờ vé số độc đắc, tổng giải thưởng lên đến 7 tỷ đồng.



Phút chốc thành tỷ phú, ông Lộc rũ bỏ hoàn toàn cuộc sống nghèo mạt trong quá khứ và mạnh tay vung tiền xài như rác. Ba năm sau, khối tiền như núi ấy tiêu tan, cuộc sống quay lại nghèo hèn. Trong một lần chán đời, ông nốc cạn chai rượu, loạng quạng ra đường thì bị xe đụng chết thảm.


 Hy hữu chuyện trúng 55 vé số độc đắc trong 60 ngày

Gốc me ông Lộc từng ngồi sửa đồng hồ.


Vận may hiếm có


Ông Nguyễn Lộc (SN 1956, KP.1, P. Phú Lợi. TP. Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương) vốn sinh ra ở Phan Thiết (Bình Thuận). Vì cuộc sống đói nghèo, năm 1980, ông sống đói nghèo, năm 1980, ông bỏ vợ con một mình xuôi vào Đồng Xoài (tỉnh Bình Phước) kiếm kế sinh nhai.


Sau một thời gian lăn lộn đủ thứ cách kiếm sống, ông Lộc quyết định gắn bó cuộc đời với nghề sửa chữa đồng hồ.


Nơi ông Lộc chọn ngồi đặt bàn sửa đồng hồ là trước thềm một ngân hàng thuộc thị xã Đồng Xoài, trong ngân hàng có cô gái tên Đặng Thị Cát (SN 1962, P. Phước Lợi, TP. Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương) đang làm kế toán.


Sau những buổi làm việc rảnh rỗi, Cát thường ra ngồi tán chuyện với anh thợ sửa đồng hồ. Không hiểu sao, cô thiếu nữ lại xiêu lòng trước anh thợ sửa đồng hồ từng qua một đời vợ. Vài năm sau, hai người đưa nhau về Phan Thiết chung sống như vợ chồng, cùng sinh hạ một người con.


Năm 1985, ông Lộc lại đưa gia đình vào Bình Dương sống. Nghèo khó, vợ chồng ông chẳng thể kiếm được mảnh đất dung thân. Họ chỉ dựng được túp lều ở tạm khi một người quen của bà Cát thương tình cho hai vợ chồng mượn mảnh đất nhỏ.


Ông Lộc tiếp tục công việc của một người thợ sửa đồng hồ bên vỉa hè TP. Thủ Dầu Một, tằn tiện tích cóp từng đồng tiền lẻ nuôi gia đình. Rồi thêm đứa con ra đời, cuộc sống gia đình vốn đã khó khăn nay càng thêm ngột ngạt.


Không muốn vợ phải khổ, ông Lộc chẳng ngại đi làm từ lúc mờ sáng tới tối mịt nơi gốc me vỉa hè ở ngã ba Chợ Đình. Ông Lộc ngồi mày mò sửa từng chiếc đồng hồ hỏng. Còn bà Cát, từ ngày theo ông làm vợ, bà đã quyết bỏ ngang cả tương lai “đếm tiền, ngồi phòng lạnh” ở một cơ quan danh giá.


Cuộc sống ngày càng chật vật, ông Lộc càng mong sự đổi đời bằng vận may từ những tờ vé số. Vậy nên, ngày nào ông cũng mua một vài tấm lận túi.


Một buổi chiều năm 2000, ông Lộc đang cặm cụi làm việc thì một bà cụ tay cầm nguyên lốc vé số lọ mọ đến chào. Thương tình, ông Lộc mua giùm bà cụ 6 tờ vé số sau khi vét cạn túi được 30.000 đồng. Ông cũng chẳng hề nghĩ, đó là những tờ số định mệnh, sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình.


Tới khi trời nhá nhem, ông thủng thẳng đạp xe về nhà, vừa đến ngõ thì có tiếng người gọi như reo: “Chú Lộc ơi, mấy tờ vé chú mua của tôi hồi chiều giờ trúng độc đắc rồi nè”.


Cầm tập vé vừa mới dò xong, tay ông Lộc run lên bần bật, hạnh phúc như vỡ hòa với ông thợ sửa đồng hồ nghèo.


Ông Triết, trưởng khu phố 1 và là hàng xóm đối diện nhà ông Lộc kể: “Ở thời điểm ông Lộc trúng độc đắc, mỗi tờ vé số có giá 5000 đồng, giải đặc biệt giá 125 triệu đồng. Như vậy, ông ấy có được 750 tiệu đồng vé số. Số tiền thật lớn chứ ít ỏi gì đâu”.


Như linh cảm vận may đang mỉm cười, ông mua vé số suốt một tháng sau đó. Rồi ông trúng tiếp hai lần, đều là giải độc đắc. Chỉ trong 60 ngày ngắn ngủi, ông vụt trở thành “ông hoàng” của đất Thủ nhờ 55 tờ vé số độc đắc trị giá gần 7 tỉ đồng. Cũng từ đây, cuộc đời ông thợ sửa đồng hồ bước sang một trang khác.


Mạt vận sau 1000 ngày ngồi trên đống tiền


Chúng tôi tìm đến ngôi nhà thuở hàn vi ông Lộc từng sống với vợ con. Ngôi nhà nằm sâu trong con hẻm nhỏ nay chỉ còn cụ Lê Thị Ba, mẹ vợ ông Lộc, đã ngoài 80 tuổi, sống cô độc.


Khi chúng tôi gợi lại chuyện người con rể, cụ lắc đầu ngán ngẩm: “Đó là của từ dưới đất chui lên, trên trời rơi xuống, phúc họa lẫn lộn. Lộc đến để gia đời tụi nó phải tan cửa nát nhà thì tôi cũng chẳng tiếc làm gì”. Theo như những gì cụ Ba kể, từ ngày có tiền, ông Lộc thường đi thâu đêm suốt sáng. Có khi mấy ngày liền, ông Lộc không ghé lại ngôi nhà nhỏ lợp mái tôn tạm bợ này.


 Hy hữu chuyện trúng 55 vé số độc đắc trong 60 ngày

Căn nhà ông Lộc trước kia từng ở.


Quả thực, sức mạnh đồng tiền đã làm thay đổi quan niệm sống của ông thợ sửa đồng hồ. Ông đổi tính, không còn thiết tha quá khứ nghèo khó, vợ con cũng như người thừa. Ông Lộc đã nhanh chóng “bắt nhịp” cuộc sống vương giả.


Tiền ông mang cho gái rồi ném vào những canh bạc đỏ đen ngày nối ngày. “Trước khi trúng số, tôi chưa bao giờ thấy ông ấy đánh bạc. Sau này có tiền, ông Lộc hết đánh bạc ở Sài Gòn lại sang tận Campuchia vào casino. Mỗi lần hết tiền, ông lại lò dò về rồi đi bật tăm cho đến lần sau quay về lấy tiếp”, anh Nam (bạn ông Lộc) cho hay.


Không chỉ đắm mình trong cờ bạc, ông Lộc còn ngày ngày tìm tới các quán bar hay vũ trường làm bạn với dân chơi thứ thiệt và gái.


Trong một lần ra oai với bạn mới quen, “cay mũi” vì lời thách bao trọn quán bar một đêm, ông Lộc chẳng tiếc vung tay 300 triệu đồng, “mua” hẳn hàng tá chân dài và rượu hạng sang phục vụ. Giới ăn chơi đất Thủ đến giờ vẫn còn truyền tai nhau một “chiến tích” khét tiếng khác của Lộc “đại gia”.


Tậu xe hơi, hàng nóng


Để cho ra dáng đại gia, ông Lộc cũng học đòi tậu ngay một chiếc xe hơi, rồi thuê hẳn một tài xế riêng chở ông “ngao du” đây đó.


Theo lời kể của anh Nam, có lần đi qua bên kia biên giới chơi, không biết ông Lộc kiếm ở đâu được một khẩu súng AK giắt kè kè bên mình. Đến khi bị công an bắt vì tội tàng trữ vũ khí trái phép. Ông Lộc chạy vạy khắp nơi mới thoát được cảnh tù tội.


Chuyện là, trong một dêm ăn chơi nơi đất Sài Gòn hoa lệ, ông đã phải lòng cô gái miền Tây trẻ đẹp. Chỉ sau một hồi nghe người đẹp tỉ tê, ông đã cho cô gái không phải một vài đồng bạc lẻ mà nguyên cả “nạm” vàng.


Người ngoài hào phóng là thế nhưng với vợ con, ông Lộc một “cắc” cũng chẳng muốn buông ra. Cụ Ba kể: “Hồi còn nghèo, vợ chồng nó có vay tín dụng 1 triệu đồng của ngân hàng ở phường Phú Hòa, nhưng khi trúng số, vợ xin tiền để trả nó cũng chẳng nói gì. Vợ nó phải ỉ ôi năm nỉ bao nhiêu lần nó mới chịu chi”.


Cụ Ba còn nhớ, hồi nhận tiền trúng số về, người con rể liền cất hẳn vào tủ, chẳng hề đoái hoài tới vợ con đang đứng mừng khấp khởi trước cửa. Sợ vợ con “khoắng”, ông Lộc liền kêu thợ đến thay ổ khóa. Sang ngày sau, ông đem ra tiệm vàng để… nhờ giữ hộ. Cứ mỗi lần đi chơi, ông lại “tạt” qua đó lấy tiền và vàng rồi mất hút mấy ngày mới về.


Thậm chí, khi vợ gợi chuyện muốn xin 20 triệu đồng để đưa cô con gái bị tật nguyền sau một cơn sốt bại liệt đi chạy chữa, ông lạnh lùng đáp: “Bệnh lâu rồi, giờ có bỏ tiền ra chữa cũng chẳng hết”.


Hai bên nội ngoại góp ý rồi ông cũng gật đầu nhưng cứ lần lữa mãi. Lâu lâu có người đem chuyện ra nói, ông cũng làm thinh bỏ mặc. Nhưng ngược lại, ông không tiếc tiền mua hẳn một thùng vé số, hàng lốc mỗi cọc 100 tờ vì nghĩ vận may còn tiếp, tiền lại căng đầy túi. Suốt thời gian này, ông Lộc chỉ ăn chơi và ngồi dò số đợi lộc trời cho.


Sau đúng ba năm chỉ ăn và tiêu tiền, khối “lộc trời” tan biến, ông Lộc mạt vận quay lại với cuộc sống bần hàn xưa, trở lại thân phận người thợ sửa đồng hồ.


Chán nản ông suốt ngày tìm đến rượu. Quá thất vọng vì ông, bà Cát và các con đã dắt díu nhau đi nơi khác sinh sống. Cũng từ đó, ông lang thang khắp nơi, lên tới tận Đồng Xoài (Bình Phước). Năm 2008, trong một lần say rượu ông đã bị xe tông chết giữa đường, cuộc đời của ông thợ đồng hồ kết thúc trong thê thảm.


Ông Lộc sinh năm 1956, lần trúng số độc đắc đầu tiên ông đã mua 6 tờ có hai số cuối 56. Chính vì vậy, những kẻ mê tín “luận” ra câu chuyện rằng, đã được ông báo mộng đánh con số 56 sẽ trúng bạc tỷ. Ông Triết (Trưởng KP.1, P. Phước Lợi) cho biết, trước đây có đông người đến gốc me nơi ông Lộc sửa đồng hồ cầu khấn xin số vào đêm khuya, khiến an ninh phố phải túc trực giải tán.


(Tri Thức Trẻ)



Hy hữu chuyện trúng 55 vé số độc đắc trong 60 ngày

Sunday, November 24, 2013

Quê nghèo bỗng thành làng tỷ phú sau một đêm

Hơn một năm trước, dư luận cả nước từng xôn xao bởi thông tin hàng loạt hộ gia đình ở thôn Đông Phước, xã Hòa An, huyện Phú Hòa, tỉnh Phú Yên trúng số độc đắc.



Nhờ khoản “lộc trời” ấy, cả miền quê nghèo phút chốc đổi đời. Nhưng khác hẳn với tưởng tượng của mọi người, sau ngày lĩnh khoản tiền lớn, các hộ gia đình vẫn giữ nguyên nếp sống giản dị như lúc cơ hàn, đồng thời sử dụng nó một cách hiệu quả để xây dựng tổ ấm, xây dựng quê hương giàu đẹp.


Nhờ số tiền trúng số, dân làng có thêm nhiều vốn liếng để làm ăn, cuộc sống sung túc thêm

Nhờ số tiền trúng số, dân làng có thêm nhiều vốn liếng để làm ăn, cuộc sống sung túc thêm


Niềm vui nhân đôi


Được biết, người dân thôn Đông Phước trúng giải đặc biệt trong đợt vé số do Công ty xổ số kiến thiết Khánh Hòa phát hành, mở thưởng vào Chủ nhật, ngày 7/10/2012; mệnh giá 5.000 đồng/vé; 125 triệu đồng/giải đặc biệt. Kí hiệu 12KH80, trúng giải đặc biệt với số 06868. Trao đổi cùng người viết, ông Đặng Văn Sia – Chủ tịch UBND xã Hòa An cũng khẳng định: “Nhờ tiền trúng số hàng tỷ đồng, nhiều gia đình và cả diện mạo làng quê Đông Phước đã hoàn toàn thay đổi. Đáng quý hơn, khi có tiền, bà con lại san sẻ niềm vui (tặng tiền) cho nhau. Nhờ đó, làng trên xóm dưới cũng dần dần khởi sắc”.


Giấc mơ từ những tờ vé số


Đến thôn Đông Phước (xã Hòa An, huyện Phú Hòa), khi nghe hỏi nhà những người trúng độc đắc, bà con quơ tay chỉ… khắp mọi nẻo đường. Lý do là bởi ở miền quê thuần nông này, mới năm trước từng xảy ra chuyện hy hữu khi hàng loạt người trúng thưởng. Ai cũng xuýt xoa, trầm trồ, bởi số tiền quá lớn đột nhiên “rơi” đúng vào những hộ nghèo. Cá biệt, có xóm ở thôn Đông Phước, lượng người trúng độc đắc dạo ấy lên đến hàng chục, người ít 2 vé, người nhiều nhất là 8 vé.


Trò chuyện cùng chúng tôi, nhiều người dân tâm sự rất thật rằng, cả đời làm ruộng, chân lấm tay bùn, họ vẫn nghĩ đủ ăn, đủ mặc đã là may mắn. Thậm chí, vì phải nai lưng trồng rau, tráng bánh, phụ hồ… mong để dư thêm chút tiền. Vậy mà, được “lộc trời” cho…, cuộc sống giờ đây của họ đã dần đi vào ổn định. Không chỉ sửa lại nhà, mua thêm đất, làm từ thiện, người dân còn có dư tiền gửi tiết kiệm, nuôi con ăn học, kinh doanh buôn bán nhỏ… Từ một làng quê nghèo, sau một năm kể từ ngày hàng loạt gia đình trúng số, cuộc sống người dân nơi đây đã biến đổi nhanh đến mức khó tin.


Chia sẻ với PV, vợ chồng anh Phan Kiểm – chị Đỗ Thị Phương, những người trúng liền 8 vé độc đắc chia sẻ: “Trước khi trúng 8 tờ vé số, nhà tui khó khắn lắm chú ơi. Ngôi nhà ở duy nhất cũng phải mang gán cho người khác. Lúc lĩnh hơn một tỷ tiền thưởng, vợ chồng tôi mới chuộc nhà rồi xây lại cho khang trang, bề thế. Mấy đứa nhỏ tưởng phải nghỉ học đi làm, giờ cũng không phải lo bỏ dở việc đèn sách”. Nhìn ngôi nhà ba tầng khang trang, tiện nghi đầy đủ, chúng tôi thầm mừng cho gia đình. Hai đứa con trai, đứa nhỏ đang học lớp 8, đứa lớn đã lên lớp 11. Có thể một ngày không xa, các em sẽ có cơ hội vào giảng đường đại học, thay vì phải bỏ ngang đi làm thuê như hai người anh, một người chị trước đó.


Điều dáng nói, dù cầm trong tay bạc tỷ, cuộc sống cũng khấm khá lên nhưng chị Dương và chồng vẫn sống giản dị, chăm chỉ lao động. Trong khi chị ngày ngày bán thịt lợn ở chợ Xéo thì anh Kiểm cần mẫn đi phụ hồ, rảnh việc lại xuống giúp vợ. Những người bán hàng ở chợ Xéo cho biết, chị Dương lúc nào cũng giản dị, thường xuyên bỏ tiền ra giúp đỡ, động viên những người xung quanh gặp khó khăn, hoạn nạn.


Tìm đến nhà ông Nguyễn Xuân Mẫn (81 tuổi), chúng tôi được vợ chồng ông chào đón hết sức vui vẻ. Biết chúng tôi về thăm lại làng trúng số độc đắc sau một năm xem có gì đổi khác, ông cười bảo: “Có nhiều lắm chú ơi!. Trước khi trúng số, nhà tôi ọp ẹp lắm. Hai vợ chồng sanh nhiều, tụi nó đi lấy chồng, lấy vợ rồi mà vẫn cứ đói ăn, chẳng báo hiếu bố mẹ được gì. Ngôi nhà tranh dột nát, vợ chồng tôi cũng phải cắn răng sống tạm qua ngày, bởi tuổi gia sức yếu làm sao có tiền triệu sửa sang. May mắn thay, nhà tôi trúng được 2 vé đặc biệt. Sở hữu số tiền quá lớn, vợ chồng tôi bèn cho 5 đứa con, mỗi đứa 20 triệu đồng. Một phần khác, tôi đem sửa nhà và giúp đỡ các gia đình nghèo khó, neo đơn trong xóm. Số còn lại, tôi đem gửi ngân hàng, lấy tiền lãi mua gạo, thức ăn và phòng khi đau ốm”.


Nói về vận may khó tin của gia đình mình, anh Sơn (con trai ông Mẫn) đọc ngay dãy số 06868 và hồi tưởng: “Biết kết quả độc đắc, má tôi cứ ôm khư khư cái giỏ đựng 2 tấm vé số, tay run run, như không tin vào tai, mắt mình nữa… Thường nhật, bà chả mấy khi mua vé số. Hôm ấy không biết có phải trời thương, bà tự nhiên nghe theo mấy người hàng xóm rủ rê. Buổi tối nghe tin trúng giải, ông bà triệu tập hết các con đến họp gia đình. Tụi tôi nghe nói số tiền lớn mà choáng ngợp. Đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy tim mình đập thình thịch”.


Dành tiền làm từ thiện


Hơn một giờ đồng hồ trò chuyện với vợ chồng chị Dương và gia đình ông Mẫn, chúng tôi được biết thêm thông tin về chị Hường, người trúng 3 vé đặc biệt dạo ấy. Nhờ số tiền lớn năm ấy, chị thuê được cửa hàng lớn chuyên kinh doanh áo cưới, trang điểm cô dâu. Nói về những thay đổi lớn sau ngày trúng số của gia đình mình, Chị Hường cho hay: “Số tiền trúng số, ngoài việc làm vốn mở cửa hàng, cho bà con họ hàng, làm từ thiện, tôi đem tất cả gửi ngân hàng, số tiền ấy gia đình tôi không dùng đến. Bây giờ, mọi sinh hoạt chi tiêu trong nhà cũng như chi phí cho con đi học đều lấy từ tiền mà tôi làm ở tiệm cho thuê đồ cưới, tiền nuôi bò, nuôi lợn và tiền chồng tôi đi làm thêm ở ngoài!”.


Gia đình chị Hường mở được tiệm váy cưới, trang điểm cô dâu

Gia đình chị Hường mở được tiệm váy cưới, trang điểm cô dâu


Ông Nguyễn Thuận (ở thôn Đông Phước), người đã trúng 2 tờ đặc biệt cho rằng: “Trời cho lộc thì không thể hưởng một mình. Khoản tiền trúng số, tôi dành một phần giúp đỡ những gia đình nghèo, những gia đình khó khăn, những người gia trong thôn!”. Nghĩa cửa của ông Thuận rất đáng được ghi nhận, dù rằng trước khi trúng số, hoàn cảnh gia đình ông cũng hết sức khó khăn. Từng sống trong bần hàn, lam lũ, ông Thuận thấm thía hơn ai hết nỗi khổ đau của người lao động nghèo. Do vậy, ông đã thông cảm và chia sẻ với họ bằng những gì mình có. Nhiều người dân trong thôn đã rất xúc động trước những nghĩa cử tốt đẹp của ông và gia đình.


Trong quá trình thực hiện loạt bài này, chúng tôi đã từng chứng kiến nhiều người lúc nghèo thì không quản lam lũ vất vả, một nắng hai sương, đến khi trúng số thì nhất quyết không chịu làm lụng, chỉ ngồi không hưởng “lộc trời”. Phần lớn số tiền lĩnh giải, những người này tiêu xài phung phí, trưng diện, đua đòi… Nhưng về thôn Đông Phước, điều đáng quý là tất cả các gia đình đều không vướng vào quy luật bi kịch này. Sau ngày trúng số, những người nông dân “tỷ phú” ấy vẫn cần mẫn làm việc, sống giản dị và ứng xử chan hòa với bà con xóm giềng.


Ông Trương Văn Thạnh – Trưởng thôn Đông Phước cho biết: “Những người trúng số ở đây đa phần đều thuộc những gia đình nghèo, có hoàn cảnh khó khăn nên có được số tiền lớn như thế là điều đáng mừng rồi. Đáng mừng hơn là từ ngày có số tiền lớn, gia đình nào cũng đều sử dụng một cách hợp lý, không có chuyện tiêu xài hoang phí. Đặc biệt, mỗi khi có đợt quyên góp, ủng hộ tiền cho người nghèo hoặc làm từ thiện thì những gia đình này đều tiên phong tự nguyện đóng góp’. Ông Thạnh cũng triết lí:“Không tiền đã là điều đáng sợ nhưng có tiền mà không biết sử dụng đồng tiền đúng mục đích, tiêu xài hoang phí, cờ bạc rượu chè, làm những việc phạm pháp… thì người ta còn xuống dốc nhanh hơn gấp trăm lần lúc cơ cực, bần hàn”.


Những nếp nhà khang trang của dân làng khi dùng tiền trúng số làm ăn kinh tế

Những nếp nhà khang trang của dân làng khi dùng tiền trúng số làm ăn kinh tế


Tạm biệt những gia đình may mắn, chúng tôi trở về khi mặt trời ngả sau rặng tre làng. Trên đường về, nhìn những nếp nhà khang trang đã lên đèn, tôi thực sự cảm nhận được niềm vui, sự yên bình của làng quê một thời nghèo khó này. Thế mới biết, khi được sử dụng hợp lý, những tấm vé số độc đắc có thể giúp đổi đời những số phận tưởng chừng suốt đời không thoát được khỏi nỗi vất vả “quanh năm theo đít con trâu”.


 (Trí Thức Trẻ)


Quê nghèo bỗng thành làng tỷ phú sau một đêm

Saturday, November 16, 2013

Vợ chồng già thành đại gia khi vét sạch túi mua… 2 vé số


Trong cơ bĩ cực, vận may bất ngờ “gõ cửa” tìm đến hai vợ chồng già. Vậy là từ chỗ cơ cực bần hàn, hai người đã kiến lập cho mình cả một cơ ngơi khang trang.




Sống bên nhau gần hết cuộc đời, cặp vợ chồng già ấy vẫn phải động viên nhau chạy ăn từng bữa. Đã ở cái tuổi xưa nay hiếm nhưng hàng ngày, trong lúc cụ bà cặm cụi cắt lục bình thì cụ ông lúi húi đi quăng lưới thuê trên sông, mong kiếm từng đồng bạc lẻ. Trong cơ bĩ cực, vận may bất ngờ “gõ cửa” tìm đến hai vợ chồng già. Vậy là từ chỗ cơ cực bần hàn, hai người đã kiến lập cho mình cả một cơ ngơi khang trang, lo được cho con cái một cuộc sống đầy đủ, ổn định.


Cả xóm trúng độc đắc


Trao đổi với chúng tôi, ông Thuận, Trưởng ấp Đông Thạnh cho biết: “Dịp cụ Bình trúng số thì trong ấp này còn có 5 gia đình khác nữa, mỗi nhà đều được lĩnh 1,5 tỷ đồng. Nhưng trong 6 gia đình may mắn trúng độc đắc, duy chỉ có nhà cụ Bình thuộc diện hộ nghèo. Nhờ chi tiêu hợp lý khoản tiền trúng số bạc tỷ, cụ Bình không những thoát nghèo, có của ăn của để mà còn tích cực tham gia quyên góp xây dựng địa phương. Chứng kiến toàn bộ hành trình may mắn của gia đình cụ, người dân cả ấp, cả xã chúng tôi ai cũng vui mừng”.


Nghèo khổ cả đời vẫn nghĩa hiệp


Ở ấp nghèo Đông Thạnh (cù lao Tân Thuận Đông, TP. Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp), câu chuyện trúng số bạc tỷ rồi nhờ đó thoát nghèo của hai vợ chồng cụ Lê Văn Bình (82 tuổi) – Trương Thị Be (80 tuổi) đã trở thành một giai thoại đẹp. Chuyện của hai cụ nổi tiếng đến nỗi, khi chúng tôi tìm về địa phương hỏi thăm, đám trẻ đang chạy chơi lập tức bỏ ngang, dẫn phóng viên đến tận cổng ngôi nhà khang trang, nằm sâu trong con hẻm cạnh UBND xã. Ngôi nhà ấy chính là minh chứng cho cuộc đời của cặp vợ chồng tuổi đã ngoại bát tuần.


Rót chén trà thơm mời khách, cụ Bình nhẩn nha kể, thời trẻ vì gia cảnh khó khăn nên mãi đến năm 31 tuổi, cụ mới lấy được vợ. Dù tâm đầu ý hợp, chuyện tình cảm hết sức viên mãi nhưng hai vợ chồng lam lũ tích cóp nhiều năm vẫn chẳng cất nổi mái nhà vững chãi. 50 năm tay ấp má kề, hai cụ có với nhau ba mặt con, hai trai một gái. Cả mấy người con, hai cụ cũng chẳng cho ai ăn học được bằng chúng bạn, Thời kỳ đất nước chưa giải phóng, cụ gia nhập dội du kích đi chiến đấu. Chỉ còn một mình, cụ Be ra sức vun vén và ngày hai bữa cơm vẫn thiếu trước hụt sau.


Hòa bình lập lại, cụ Bình trở về cùng vợ chia sẻ nỗi cực nhọc, chăm chút cho con cái. Nhưng trong tay không có tri thức, không thành thạo nghề nghiệp, hai vợ chồng cụ đành phải thức khuya dậy sớm đi làm thuê, làm mướn cho người ta. Những lúc nông nhàn, cụ Bình lại xin gia nhập đám thuyền chài đi thả lưới trên sông. “Công việc ấy vất vả lắm mà công xá chẳng đáng là bao.


Vợ chồng cụ Bình kể cho Pv câu chuyện gia đình mình.

Vợ chồng cụ Bình kể cho Pv câu chuyện gia đình mình.


May mắn thì những hôm bắt được nhiều cua, nhiều cá, chủ thuyền họ cho mình chút đỉnh, mang về nhà phụ vợ cải thiện bữa cơm gia đình. Còn vợ tôi, trong lúc chồng đi quăng lưới, bắt cua cá, bả lại lôi sông vớt đám lục bình mang về bán cho những người nuôi gia cầm hay ủ đắp đất vườn. Công việc chỉ có thế thì hỏi sao, đám con mãi nheo nhóc, chẳng đứa nào được học cái chữ cho đến nơi đến chốn”, cụ Bình chặc lưỡi kể.


Thời gian cứ thế thấm thoát trôi đi. Sau 50 năm đầu tắt mặt tối, gia cảnh của vợ chồng cụ Bình vẫn chẳng cải thiện được chút nào. Đất nước mở cửa, kinh tế thị trường ngày càng năng động. Những người dân trong khu cù lao Tân Thuận Đông nhiều người đã có của ăn, của để, sắm sửa xe máy, ti vi phục vụ cuộc sống.


Thế nhưng, nơi chui ra chui vào của hai cụ và các con vẫn chỉ là túp lều rách nát mà chính cụ Bình nói vui: “Đêm nằm ngửa mặt ngắm trăng sao”. Tuổi già lấy đi sức khỏe và mang về bệnh tật. Song đã nhiều lần, hai cụ phải chấp nhận nằm đắp chăn, uống nước lọc cho quên đi đói khát, mệt nhọc nếu chẳng may không thể gượng dậy đi làm. Rồi khi Tết đến xuân về, hai cụ chẳng dám mua sắm vật dụng gì. Chút tiền dành dụm được, hai người phải để cho đàn con lận lưng, ra Tết rời nhà đi tha phương cầu thực kiếm ăn. “Rồi thì các con đến tuổi lập gia đình, chúng tôi cũng phải đi vay nợ để tổ chức.


Sau đám cưới, chẳng những không cho con được chút vốn liếng gì, hai vợ chồng già lại còn phải đi làm cật lực để kiếm trả. Nhiều người thương tình nên cho khất mà không đòi lời lãi, số khác thì nếu có công chuyện lại thuê chúng tôi để trừ dần cho. Những ký ức mặn đắng ấy, cho đến hết cuộc đời này tôi cũng không thể nào quên được”, cụ Bình hồi tưởng.


Số phận run rủi, dù nghèo mạt, bế tắc, hai vợ chồng cụ Bình lại có tính “thoáng” với những bà con… cùng hoàn cảnh. Cạnh xóm hai cụ có một người bán vé số đã ngoài 70, hoàn cảnh cũng neo đơn. Nhiều lần trò chuyện hay đơn giản là ông lão xóm bên ghé lại trú mưa, cụ Bình cũng móc túi lấy vài đồng bạc lẻ mua giúp 2 tờ vé số. “Thấy ông ấy tội nghiệp nên chúng tôi đùm bọc vậy. Nhiều lúc, bỏ ra 10.000 đồng mua 2 tờ vé số là trong nhà hết sạch tiền. Nhưng hai vợ chồng tôi lại nghĩ: “Dẫu sau mình còn có một gia đình. So với người ta, mình còn may mắn chán”.


Nghĩ rồi, hai vợ chồng lại tặc lưỡi. Nói thật, chúng tôi mua vé số không phải vì ham giải thưởng gì cả. 7 năm trời mua cả đống vé số, vợ chồng tôi cứ tâm niệm: Nếu trúng cũng chẳng đến lượt mình. Ngờ đâu hôm ấy, khi bác bán vé đi qua và báo cả xóm trúng độc đắc, tôi mớ biết một trong hai tờ vé số mình mua hồi chiều đã trúng giải 1,5 tỷ đồng”, cụ Be cười hóm hỉnh.


Vươn lên thoát cảnh bần hàn


Suốt đêm đầu tiên ông lão xóm bên báo tin trúng độc đắc, vợ chồng cụ Bình mất ngủ. Đám lục bình vớt dở hồi chiều, hai cụ vứt chỏng chơ ở một góc sân, chẳng buồn đem xếp để hôm sau đi bán như mọi ngày. Dưới mái lều rách nát, cụ ông bật đèn soi đi soi lại dãy số độc đắc. Soi rồi, cụ bà lại giục cụ ông gấp cẩn thận, mang bọc vào túi nilong và đặt dưới gốc. Bên ngoài cù lao, tiếng ếch kêu văng vẳng. Bên trong lều, hai vợ chồng cụ rủ rỉ hẹn nhau ngày mai sẽ sang hàng xóm nhờ điện thoại gọi các con về lĩnh khoản tiền trúng số khổng lồ.


Những dự định sau khi trở thành tỷ phú được hai cụ thực hiện môt cách cẩn trọng, không phung phí. Sau khi tìm đến ông lão bán vé số xóm bên, giúp đỡ vị “thần tài” này một khoản lấy lộc, hai cụ trích ra số tiền trả nợ những người từng giúp mình lúc cơ hàn. Để ổn định cuộc sống, cụ Bình lại đứng lên thuê thợ phá túp lều để xây dựng căn nhà ba gian rộng rãi, tiện nghi.


Ngôi nhà hiện nay của vợ chồng cụ Bình

Ngôi nhà hiện nay của vợ chồng cụ Bình


Tâm sự cùng người viết, cụ Bình bảo: “Nếu không trúng số, chắc đến lúc xuống mồ, tôi cũng chẳng dám mơ xây dựng được ngôi nhà trị giá 500 triệu đồng. Chi phí tuy tốn kém thật, nhưng tôi thấy vui bởi đã làm xong chỗ an cư cho hai vợ chồng, cho các con cháu vào những ngày cuối đời”. Khi cắt băng khánh thành ngôi nhà, cụ Bình đưa gia đình người con trai cả về chung sống. Hai người con khác đang làm việc tại Bình Dương, cụ cũng đầu tư tiền mua cho xe cộ đi lại và một khoản tiền. Phần còn lại, hai cụ không dám tiêu phung phí mà gửi hết ngân hàng.


Một bước đổi đời, từ nghèo mạt rệp thành tỷ phú nổi tiếng đất cù lao, hai vợ chồng cụ vẫn giữ nếp sống giản dị ngày xưa. Không còn phải cực nhọc đi vớt lục bình, cụ Be hàng ngày phụ chồng chăm chút cho vườn trái cây sau nhà kiếm thêm thu nhập. Mọi khoản tiền các con gửi về, hai cụ cất giữ cản thận, không tiêu phạm vào một đồng nào. “Cuộc sống tốt lắm rồi, không mong gì hơn nữa. Nhưng đời các con, các cháu còn dài. Bởi vậy, tiết kiệm mọi khoản để cho chúng nó về sau”, cụ Be bộc bạch.


Nhớ về những ngày tháng cơ cực trước kia, anh Lê Thanh Tuấn (35 tuổi), người con đành ở cùng vợ chồng ông Bình cho hay, mọi chuyện ngỡ như một giấc mơ. Hàng chục năm trời cố gắng làm lụng cật lực vẫn không thoát kiếp nghèo, vậy mà chỉ trong phút chốc, cả nhà anh đã đổi đời, có tiền xây nhà, tích lũy cho tương lai.


“Trước kia, thu nhập eo hẹp, ăn bữa nay lo bữa mai. Nhà có 5 nhân khẩu nhưng không có đất trồng lúa, đất vườn thì quá nhỏ, không đủ canh tác. Nhiều lúc thấy cha mẹ tuổi gần đất xa trời phải đi làm thuê, tụi tôi thương đến rớt nước mắt. Thế rồi đùng một cái, nghe tin trúng số, tôi phụ ba đi lĩnh thưởng tiền tỷ mà vẫn không sao tin nổi”, anh Tuấn nghẹn ngào.



(Hôn nhân và Đời sống)



Vợ chồng già thành đại gia khi vét sạch túi mua… 2 vé số

Thursday, September 5, 2013

“Đại gia” trúng số 4 tỉ thành kiếp… phụ hồ

Những người nông dân chân đất, sống trong cảnh nghèo khổ bỗng chốc được “hưởng sái lộc trời”, một phút đổi đời khi ẵm cả tỉ đồng nhờ trúng vé số. Tưởng như, họ sẽ đổi vận và sẽ hưởng xa hoa đến già. Nào ngờ khi có tiền, họ ăn tiêu xả láng, từ “đại gia chân đất” lại quay về với kiếp phận nghèo.


Và trong những nhân vật trúng vé số tiền tỉ ấy, PV báo ĐS& HN đã gặp và chứng kiến thảm cảnh của những “đại gia” rơi vào bi kịch.


“Phong à (?) Có phải “Phong đại gia” ở cái làng sông nước Hòa Nghĩa này không (?). Nhắc đến nó, cả khu vực này ai chả biết. Trước nó giàu lắm, tiền tiêu như rác, suốt ngày lượn lờ trên cái xe SH bóng nhoáng, la cà quán xá, nhậu nhẹt thâu đêm. Có khi, nó ném cả vài trăm triệu đồng chỉ sau một đêm tham gia bên chiếu bạc. Giờ nhà nó đó, trong con hẻm sâu hút tầm mắt, vợ con đang đói nhách nheo thôi, suốt ngày phải làm thuê kiếm sống qua ngày”, bà chủ quán nước nơi con đường lộ dẫn vào nhà Hồ Văn Phong (41 tuổi) phác thảo qua về “đại gia” xổ số một thời ở miệt vườn.


“Đại gia chân đất” vung tiền như rác


Con đường dẫn vào nhà Phong “đại gia” ở huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang u ám như chính số phận của con người này. Băng qua những chiếc cầu tạm gập ghềnh, những trục đường đất nham nhở hở toác, nhầy nhụa sau cơn mưa chiều khiến chúng tôi ái ngại. Và nếu như không có sự chỉ đường tận tình, thì có lẽ trong mường tượng của mình, chúng tôi cũng không thể hình dung nổi, chàng trai một thời được tôn xưng “đại gia” ở cái ấp nghèo Hòa Nghĩa lại sống trong chỗ heo hút đến vậy.


Bánh xe trầy trật dừng trước cổng sắt bóng loáng, nhà Phong hiện lên giữa màn đêm u tịch nơi miệt vườn. Không ánh điện, ngôi nhà lờ mờ leo lét chạy dài sâu hun hút so với cánh cổng. Thoạt nhìn, kẻ yếu bóng vía sẽ phải giật mình. Cố bấm còi, gọi cửa, pha đèn xe máy dọi vào, mãi một lúc tôi mới thấy người phụ nữ trẻ, tay bồng bế đứa con dặt dẹo đi từ phía trong nhà ra. Thấy khách, khác với vẻ nhiệt tình của người dân, chị nhìn qua cánh cửa sắt, giọng với: “Chú tìm ai?”.


Liếc vào phía trong ngôi nhà nằm kéo dài trên diện tích hơn 1000m2, đập vào mắt tôi là chiếc bể bơi nhìn rất “hoành tráng” được chủ nhân cất công xây dựng ngay phía trước hiên. Ngoài ra, trong nhà tài sản chẳng có thứ gì gọi đáng giá trị. Mà có lẽ, đồ đắt tiền nhất tôi chỉ thấy là chiếc xe máy dream cũ rích, bong tróc sơn, không cài yếm đặt ở góc sân. Phong “đại gia” nhìn tôi chẳng mấy thiện cảm, hất hàm hỏi: “Chú lại tìm hiểu vụ vé số hả (?). Chuyện đó qua lâu rồi, có gì đâu để nói. Giờ tôi vẫn còn chơi vé số nè, chiều nay mới mua chục tờ xong”.


Phong “đại gia” liên tục nuối tiếc và nuôi mộng ước làm giàu từ những tờ vé số đầy may rủi

Phong “đại gia” liên tục nuối tiếc và nuôi mộng ước làm giàu từ những tờ vé số đầy may rủi


Thời “oanh liệt” với Phong là cả một chặng đường dài sống trong sự vương giả. Những ký ức của gã trai lực điền là cả một trang dài trong cuộc đời. Mới chỉ cách đây 6 năm thôi, cả làng quê ở huyện Cai Lậy (Tiền Giang) bỗng xôn xao, bàn tán hết lời khi thấy Phong đột nhiên trúng loạt 36 tờ vé số. Câu chuyện ầm ĩ này nhanh chóng được lan truyền với tốc độ chóng mặt. Và Phong, chàng trai lúc ấy mới tròn 34 tuổi nghiễm nhiên được tôn làm “đại gia” khi sở hữu 4 tỉ đồng “lộc trời”.


Trong 6 năm trước, khi có tiền, “lên đời” ở tầm cao hơn, Phong sẵn sàng bỏ cả trăm triệu đồng về thành phố Mỹ Tho sắm ngay chiếc xe SH đập hộp, về chạy lượn lờ khắp làng trên xóm dưới cho dân làng… choáng. Hàng ngày, Phong lê la hết quán cà phê này đến quán cà phê khác, cứ vểnh mặt lên ngồi trong quán, đợi mấy người đi bán vé số dạo đến mời chào là vung đống tiền ra mua cả xấp.


Số vé số ấy, Phong thừa nhận chẳng thể nhớ nổi mình đã “đốt” hết bao nhiêu tiền, mà chỉ mường tượng ra cảnh, cứ đến giờ có kết quả là lôi ra ngồi dò cả mấy tiếng đồng hồ để tìm vận may. Nếu không trúng vé nào thì hôm đấy coi như xui và Phong lôi đám bạn cùng quê tìm đến quán nhậu. Thời “oanh liệt” ấy, Phong hay tìm đến vũ trường để cho túi tiền “bớt căng”. Tôi hỏi: “Thế sao nhiều tiền không sắm chiếc ô tô xịn đi chơi vui?”, Phong buông lời: “Gì chứ ô tô đơn giản không à! Mà ở đây đường nhỏ, ô tô không vào được. Có tiền là phải ăn chơi cho khỏi phí tuổi xuân. Dù sao tiền đó đâu phải mình tự làm ra. Xởi lởi trời cho mà chú”.


Có tiền, Phong “đại gia” bắt đầu nghĩ đến chuyện lấy vợ. Người phụ nữ hiện tại đang sinh sống với anh ta thua chồng gần 20 tuổi. Những tưởng có vợ, Phong sẽ chắt bóp chi tiêu, giao tiền vợ quản lý, ngờ đâu bản tính ham chơi vẫn hiện hữu, anh ta vẫn kiểm soát, giữ tiền ăn chơi như thói quen cũ.


Vì thế, mới có giai thoại về Phong ở đây được người dân ví von bằng câu nói khá hóm hỉnh: “Phong “đại gia” may mà nhà chưa mất”. Hỏi một vài người vì sao có câu nói ấy, chúng tôi được biết: “Lúc nhiều tiền, có đêm nó đánh bài mất cả tiền tỉ mà đâu có xót. Tiền nhậu, tiền mua vé số, tiền ăn chơi, có ngày phải lên đến vài chục triệu đồng. Dù có là tiền tấn thì cũng hết huống chi mấy tỉ. May mà nó còn khôn, cất được cái nhà tá túc, nếu không thì giờ nó chắc phải vạ vật đâu đó quá”.


Quay về “máng lợn”


Chuyện ăn chơi của Phong “đại gia” ở làng quê Hòa Nghĩa ai cũng tường tận và nuối tiếc thở dài. Bởi, khi đã có tiền tỉ, Phong chẳng màng tới chuyện giữ vốn liếng làm ăn, mà suốt ngày chỉ tham gia bù khú với đám bạn nhậu và tìm vận may quanh những tờ vé số đầy may rủi. Vậy nhưng, dù có nướng cả đống tiền vào đó, các con số may mắn vẫn lẩn tránh. Chỉ trong thời gian gần hai năm, từ một “đại gia”, Phong bỗng chốc trở về với cuộc sống bần hàn.


Trong lúc nói chuyện, chúng tôi nhìn thấy ánh mắt nuối tiếc nhưng vẫn toát lên vẻ thèm khát những ngày tháng trở lại cuộc sống vương giả của Phong. Anh ngồi trầm ngâm, thỉnh thoảng pha vài câu chuyện cười: “Giờ, ngày nào tôi cũng mua vé số hết trơn, cứ có tiền là mua. Ngay như chiều nay nè, đi làm về tôi cũng mua luôn 7 tờ, có khi mai lên ẵm giải mấy tỉ cũng nên”. Để chứng minh là mình vẫn còn gặp hên, anh dẫn chứng thêm mấy bận đều trúng vé số nhưng chỉ lẻ tẻ thôi, mai mốt mới phát tài được.


Chẳng hiểu là vận may có tiếp tục mỉm cười một lần nữa với người đàn ông giờ đã qua ngưỡng tuổi 40 hay không, nhưng cuộc sống hiện tại của “đại gia” này thật ảm đạm. Hai đứa con nhỏ hết ốm lại đau, tiền thuốc thang, bệnh viện khắp nơi, mỗi lần như thế anh lại chạy chật vật xoay tiền toát mồ hôi hột. Không còn cảnh vung tiền như thuở nào, mà thay vào đó, người dân thấy Phong liên tục “thay đời” từ chiếc xe SH xuống xe máy cà tàng. Hàng ngày, trời chưa tan sương, dân làng đã thấy Phong chạy chiếc xe cũ kỹ lên thị trấn làm thuê, làm phụ hồ kiếm tiền. Mỗi ngày anh ta kiếm được chút đỉnh, tích cóp một tháng cũng thu nhập khoảng 3 triệu đồng. Đấy là Phong tính thế, chứ thật ra, số tiền mà anh mang về nhà luôn trong tình trạng thiếu trước hụt sau. Bởi như lời anh nói, cứ sau mỗi lần đi làm về, ít nhất mình cũng phải đút túi vài tờ vé số để dò.


Ngồi khép nép nơi bậc thềm, vợ Phong còn rất trẻ, tay liên tục bận rộn với đứa con nhỏ miệng í éo khóc, chẳng bận tâm đến những lời nói của chồng. Thỉnh thoảng, khi thấy chồng nhắc đến vé số, nhắc đến tiền tỉ thì mặt chị lại xịu xuống nhìn đầy đăm chiêu.


(Khám Phá)



“Đại gia” trúng số 4 tỉ thành kiếp… phụ hồ