Showing posts with label lao động nghèo. Show all posts
Showing posts with label lao động nghèo. Show all posts

Wednesday, January 1, 2014

3 lao động tử vong tại Nga: Không có tiền đưa người thân về nước

Nuôi giấc mộng đi làm xa để đổi đời, nhưng khi chưa kịp thực hiện giấc mơ vàng son đó, 3 người phải bỏ mạng ở xứ người xa lạ, để vợ trẻ con thơ ở nhà với nỗi đau bơ vơ.



Tìm về xã Nghĩa An (huyện Nghĩa Đàn, Nghệ An) khi cả xóm nghèo đang khóc thương cho 3 lao động vừa bị tử vong do ngạt khi gas ở bên nước Nga. Không khí tang tóc, u buồn đến thê lương bao phủ lấy xóm nghèo miền sơn cước.


Trước đó, vào đêm ngày 26/12, do trời lạnh, 3 người gồm anh Sầm Văn Bình (39 tuổi), Đặng Công Xuân (43 tuổi), Phạm Văn Tiện (19 tuổi), cả 3 nạn nhân đều trú tại xóm 10A, xã Nghĩa An, huyện Nghĩa Đàn, Nghệ An; hiện đang làm lao động tại nước Nga) đã bật bếp gas lên sưởi ấm để ngủ. Tuy nhiên, bình gas bị rò rỉ khiến cả 3 người đều bị tử vong do ngạt khí.


Trong số 3 người bị nạn, có lẽ gia đình anh Đặng Văn Xuân (SN 1970) có lẽ là bi đát nhất. Lấy nhau hơn 20 năm, anh Xuân và vợ là Hoàng Thị Thanh đã có 5 người con. Nhà nghèo lại đông con nên anh Xuân luôn chịu khó làm ăn để kiếm tiền cho vợ nuôi con ăn học.


Cách đây mấy tháng, nghĩ ở nhà mãi cũng sẽ chẳng đủ tiền nuôi con, anh Xuân và chị Thanh đã liều vay tiền để lo thủ tục đi xuất khẩu lao động, những mong sẽ được đổi đời. Nhưng nào ngờ, khi chưa gửi được về vợ con để trả hết nợ, anh Xuân lại gặp tai họa.


3 lao động tử vong tại Nga: Không có tiền đưa người thân về nước

Một lúc mất đi cả 3 lao động khiến cả xóm nghèo như dậy sóng. Người chết ở xa, nhưng sao nỗi đau quá gần…


“Trước lúc đi anh còn hứa sẽ kiếm tiền về xây cho mẹ con em 2 gian nhà để mưa đỡ dột mà giờ anh không còn nữa rồi. Em và các con không cần nhà mới đâu, cả nhà ta ở thế này dù mưa nắng gì cũng được anh về với em với các con đi anh ơi!”. Chị Thanh ôm tấm di ảnh của chồng khóc nghẹn ngào, đau đớn.


Nghe tin người chồng đang lao động bên nước Nga bị tử vong, chị Đặng Thị Điệp (37 tuổi – vợ anh Sầm Văn Bình) khóc ngất đi. Đã mấy ngày nay, chị Điệp không chịu ăn uống mà chỉ ngồi bên bàn thờ chồng mà gào khóc. Dường như chẳng ai có thể thấu hiểu hết nỗi đau mà chị và những đứa con thơ đang phải gánh chịu lúc này.


3 lao động tử vong tại Nga: Không có tiền đưa người thân về nước

Chị Đặng Thị Điệp cùng đứa con trai nghẹn đắng trước nỗi đau mất đi người chồng ở xứ xa.


Được biết, anh Bình đi làm thợ phụ hồ cho các công trình xây dựng tại Nga qua môi giới của một số người ở huyện Diễn Châu. Để có đủ chi phí cho chuyến bay này, anh chị đã chạy vạy vay mượn bà con hàng xóm, anh em được gần 50 triệu đồng. Những tưởng sẽ có 1 cuộc sống sung sướng bên nước ngoài, nhưng sang đó, anh Bình mới biết cuộc sống rất khổ cực, khó khăn.


Bên chiếc bàn thờ lập vội còn ngun ngút khói hương, chị Điệp đau đớn gào khóc: “Anh ơi! Sao anh bỏ mẹ con em mà đi như thế. Anh không thương mẹ con em rồi. Anh về với các con đi!Về với em đi anh. Chúng nó học giỏi lắm, có giấy khen nữa anh về với các con anh nhé”.


3 lao động tử vong tại Nga: Không có tiền đưa người thân về nước


Nhìn ánh mắt ngây thơ tròn trịa của cháu Nhật nhìn chúng tôi mỗi lúc chụp ánh khiến chúng tôi nghẹn ngào xót thương. Dường như cháu chưa thể hiểu hết được nỗi đau mà mẹ và gia đình nó đang phải gánh chịu.


Hiện Tại anh Bình và chị Điệp đã có 2 con là cháu Sầm Thị Lý (học lớp 9) và cháu Sầm Quang Nhật (5 tuổi). Mặc dù nghèo khó nhưng cả 2 đều chăm ngoan, học giỏi. Khi nghe tin bố mất ở bên nước ngoài, nhìn mẹ khóc, Lý chỉ biết ôm mẹ rồi khóc theo. Dường như 2 cháu còn quá nhỏ để có thể hiểu hết được nỗi đau đang đến với gia đình cháu trong ngày mai…


Đau đớn khi nghe tin đứa con trai mất ở đất nước xa xôi, bà Hoàng Thị Cảnh ( SN 1875, mẹ của nạn nhân Phạm Văn Tiện (20 tuổi)) khóc như ngây dại trong nỗi đau quá lớn: “Con ơi con bảo tết này về với mẹ sao con không về. Sao giờ lại ra nông nỗi này hả con. Tội nghiệp con tôi quá trời ơi”.


 Bà Hoàng Thị Cảnh (mẹ của nạn nhân Tiện) ôm tấm di ảnh người con trong nỗi đau tận cùng.

Bà Hoàng Thị Cảnh (mẹ của nạn nhân Tiện) ôm tấm di ảnh người con trong nỗi đau tận cùng.


Được biết, anh Tiện là con trai cả trong gia đình làm nông nghèo khó. Thương cuộc sống của gia đình khó khăn nên Tiện đã xin bố mẹ vay tiền để đi xuất khẩu lao động sang nước Nga. Mới đi được chưa đầy 6 tháng, số tiền gia đình vay mượn làm thủ tục cho anh đi chưa kịp trả hết thì tại họa đã ập xuống.


3 lao động tử vong tại Nga: Không có tiền đưa người thân về nước

Ông Hoàng Văn Thuần (bố của nạn nhân Tiện), nghẹn ngào, xót xa khi mất đi người con trai còn quá nhỏ tuổi.


“Đau xót quá các chú ơi. Vay tiền cho nó đi làm, nợ nần đang chồng chất thì giờ con tôi cũng mất luôn rồi. Nghe nó kể, sang bên đó sống khổ cực lắm, đi đâu cũng phải lẫn trốn để đỡ bị bắt. Nó phải ở trong phòng chật để tránh bị cảnh sát kiểm tra. Rồi ga hở ra, phòng nhỏ chật lại kín như bưng nên mới bị ngạt…”. Ông Phạm văn Thuần bố của anh Tiện nghẹn ngào.


3 lao động tử vong tại Nga: Không có tiền đưa người thân về nước

Thi thể ba nạn nhân Sầm Văn Bình, Phạm Văn Tiện, Đặng Văn Xuân tại phòng trọ ở Nga.


Được biết, để đưa được thi thể các nạn nhân về nước phải mất một số tiền rất lớn. Muốn đưa về quê hương, mỗi gia đình phải bỏ ra hơn 150 triệu đồng làm chi phí hỏa thiêu và tiền đi đường. Nhưng gia đình các nạn nhân chủ yếu có hoàn cảnh khó khăn, nên cộng đồng người Việt Nam làm việc tại Nga đang tổ chức quyên góp ủng hộ tiền để đưa 3 nạn nhân về nước.


(Tri Thức Trẻ)



3 lao động tử vong tại Nga: Không có tiền đưa người thân về nước

Sunday, October 20, 2013

Bế lợn thuê - nghề chỉ có ở Việt Nam?

Những phụ nữ ấy làm công việc độc nhất vô nhị, đó là bế lợn thuê. Mỗi lần bế một chú lợn, họ được trả 500 – 1.000 đồng tiền công.



Nghề lạ


Một ngày mưa tháng 10, chúng tôi tìm đến chợ heo (lợn) Bà Rén (xã Quế Xuân, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam). Đây được xem là khu chợ buôn bán heo lớn nhất Việt Nam. Được thành lập vào khoảng năm 1970, chợ heo nằm sát quốc lộ 1A, gần cầu Bà Rén.


Ngày nào cũng vậy, không kể nắng mưa, chợ heo ở đây thường bắt đầu đông từ lúc 5h và kết thúc vào 10h sáng. Khu chợ đang tấp nập kẻ mua, người bán, đa phần là người dân và thương lái tại các huyện của tỉnh Quảng Nam như Duy Xuyên, Thăng Bình, Quế Sơn… Heo ở đây được tập trung từ các thương lái hoặc chủ trang trại nuôi heo tại địa phương.


Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.


Đằng sau sự sầm uất của khu chợ là cuộc sống của những phụ nữ tất bật mưu sinh kiếm sống. Không ngại bẩn, mưa nắng hay nặng nhọc, họ vẫn cần mẫn làm nghề bồng (bế) heo thuê tại chợ Bà Rén. Đây được xem là cái nghề nghề độc nhất vô nhị ở Việt Nam và đem lại nguồn thu nhập cho nhiều phụ nữ thôn quê.


Lúc nghề bồng heo thuê này chưa ra đời, mỗi lần cân heo giống là một lần khó khăn vì nhốt heo vào rọ hay trói để cân sẽ làm heo bị trầy xước, mất giá. Đồng thời, bán xong mà còn khiêng heo cho khách thì rất mất thời gian.


Chính vì thế, chỉ có cách thuê người “bồng heo” để cân và khiêng heo cho khách là dễ dàng và thuận lợi nhất. Từ đó, cái nghề bồng heo thuê tại đây đã dần hình thành và phổ biến rộng rãi. Trong khung cảnh hối hả của phiên chợ heo, chúng tôi được nghe nhiều câu chuyện mưu sinh thú vị của những người phụ nữ làm nghề “phu heo”. Người bồng heo thuê ở chợ heo Bà Rén đa phần là phụ nữ nông thôn. Họ lặn lội lên chợ heo Bà Rén mưu sinh với nhiều cảnh khổ khác nhau. Việc kiếm đồng tiền từ việc bồng heo thuê rất khó khăn. Họ phải đánh đổi bằng mồ hôi, giọt nước mắt và công sức để kiếm tiền mưu sinh. Bồng mỗi con heo chỉ được trả công 500 – 1.000 đồng. Tiền công mà họ làm ra mỗi ngày tuy ít nhưng thật giá trị. Đó là tiền để mua thêm cân gạo hay bộ quần áo, tập vở cho những đứa con nhỏ ở nhà. Giữa bốn bề chợ búa tấp nập, mỗi người một gia đình, hoàn cảnh khác nhau nhưng sự vất vả, gian truân nơi chợ heo nghèo đã gắn kết họ lại gần sau. Sự giúp đỡ khi bồng giúp con heo, hay sự quan tâm từ câu chào xã giao cũng làm những người phu heo ấm lòng.


Trong công việc, dù có lúc mặc cảm vì phải bế những con heo bẩn thỉu nhưng tinh thần thông cảm lẫn nhau đã giúp những mảnh đời nghèo vượt qua tất cả. Người làm nghề bồng heo đòi hỏi phải có sự yêu nghề và nhẫn nại. Đây là nghề đặc biệt, không đòi hỏi sự khéo léo nhưng lại cần tính thận trọng, chịu khó vì suốt ngày phải tiếp xúc với heo. Ở chợ heo Bà Rén, thương lái thường chọn những phụ nữ khỏe mạnh, nhanh nhẹn rồi bảo các chị bồng heo lên cân. Sau khi có kết quả, họ trừ đi trọng lượng cơ thể của người, còn lại là trọng lượng thực tế của con heo.


Cô Nguyễn Thị Yến (ở Thăng Bình, Quảng Nam) tâm sự: “Cái nghề ni khó khăn lắm chú ơi. Đôi khi mình bồng heo còn dính phân nữa kia, nhớp nháp, bẩn thỉu lắm. Nhưng chúng tôi vẫn làm vì miếng cơm manh áo, với lại cũng quen rồi. Bồng mà không chắc, sơ xảy là heo chạy mất chứ không giỡn chơi. Mà mất thì tiền mô mà đền”. Giọng Quảng chân chất của cô Yến vang lên, rõ mồn một giữa phiên chợ. Nhìn cảnh những phụ nữ với bộ quần áo tả tơi, lấm lem, hôi hám vì phân heo đang ráng sức bồng những chú heo con vào lòng để đứng lên cân mới thấy sự khó nhọc và cái giá mà họ phải đánh đổi để kiếm được đồng tiền từ lao động chân chính.


Kể về cuộc sống của mình, chị Ngô Thị Sen (40 tuổi, quê ở huyện Duy Xuyên, Quảng Nam) cho biết:“Chồng tôi chết sau vụ tai nạn giao thông vào đầu năm 2000. Một mình tôi phải nuôi 2 đứa con ăn học. Sáng thì bồng heo tại chợ Bà Rén, chiều thì phải tranh thủ làm công việc đồng áng”.


Cuộc sống mưu sinh đè nặng trên đôi vai của phụ nữ này. Đôi lúc, chị cảm thấy mệt mỏi, nhưng nghĩ về những đứa con thơ ngây của mình, chị lại ánh lên niềm hy vọng. Chị miệt mài lao động không biết mệt mỏi vì tương lai của hai đứa con.


Tình người


Những người phụ nữ quê chân chất, có cuộc sống vất vả nhưng họ luôn giữ được tinh thần hăng say lao động. Nhìn hình ảnh những người phụ nữ với bộ quần áo đã cũ, bồng heo để kiếm những đồng tiền để nuôi sống gia đình, lòng tôi có một sự đồng cảm đến kỳ lạ.


Những con người luôn thấy hãnh diện khi đồng tiền được làm ra từ chính bàn tay và mồ hôi của mình. Tưởng rằng những người phụ nữ bồng heo thuê ở chốn chợ búa này sẽ có nhiều sự cạnh tranh để kiếm được nhiều tiền hơn. Nhưng ngược lại, tình người và cử chỉ của những “phu heo” ở chợ Bà Rén lại rất đẹp. Họ giúp đỡ nhau trong công việc một cách nhiệt tình, chia sẻ và cảm thông cho hoàn cảnh của nhau.


Cô Nguyễn Thu (55 tuổi, ở huyện Điện Bàn) chia sẻ: “Cái nghề buôn bán heo này trông nhớp nháp vậy thôi nhưng có nhiều niềm vui lắm. Những người làm nghề này đa phần là phụ nữ có hoàn cảnh khó khăn tại địa phương, nên những đồng nghiệp như tụi tui luôn cảm thông và hiểu hoàn cảnh của nhau. Trong phiên chợ lộn xộn vậy chứ chúng tôi không giành giật khách hàng mà ngược lại, luôn nhường nhịn và giúp đỡ nhau. Đó là điều mà tôi yêu công việc này”.


Nói ngắn gọn về cuộc sống của những người phụ nữ bồng heo thuê thì đó là sự đùm bọc, giúp đỡ nhau giữa những mảnh đời cơ cực, khó khăn. Giữa một cái chợ luôn nồng mùi phân heo thì những người phụ nữ ấy vẫn như những đóa hoa tỏa hương thơm ngát. Vất vả là thế, nhưng cái nghề độc đáo này vẫn được những phụ nữ nơi đây trân trọng vì đó là miếng cơm manh áo của họ, và hơn hết, vì tình cảm ấm áp giữa người với người. Rời chợ heo Bà Rén, chúng tôi có cái nhìn sâu sắc hơn về cuộc sống, về sự kiên cường và chân chất của những người phụ nữ xứ Quảng.


(Tiền Phong)


 



Bế lợn thuê - nghề chỉ có ở Việt Nam?

Monday, September 9, 2013

Cậu học trò mồ côi nhịn đói đi học và ước mơ vào giảng đường ĐH

Sinh ra em Vinh đã không có cha, tròn 3 tuổi thì mẹ bị bệnh tâm thần bỏ đi biệt xứ…



Dù nghèo khổ nhưng Vinh luôn học tập tốt ở tất cả các môn, đặc biệt là môn toán

Dù nghèo khổ nhưng Vinh luôn học tập tốt ở tất cả các môn, đặc biệt là môn toán


“Mỗi sáng thức dậy em phải nhịn đói đi học, vì không có tiền để mua thức ăn sáng. Em phải dành gạo để nấu ăn bữa trưa và bữa tối. Nhưng mỗi bữa, em cũng chỉ được ăn có mỗi bát cơm với muối trắng rang và ít cọng rau”, em Vinh tâm sự.


Đó là hoàn cảnh đáng thương của em Lê Văn Vinh, học sinh lớp 12B1, TrườngTHPT Nguyễn Văn Trỗi, Xã Thụ Lộc, huyện Lộc Hà (Hà Tĩnh).


Sinh ra em Vinh đã không có cha, tròn 3 tuổi thì mẹ bị bệnh tâm thần bỏ đi biệt xứ. Bà con thân thích người thì nói mẹ em đã chết, người thì bảo mẹ em đang được chữa trị ở một bệnh viện tâm thần ở đâu tận trong Miền Nam. Chỉ biết từ đó đến nay em sống cùng bà ngoại cũng bị bệnh tâm thần.


Bà ngoại của Vinh có 6 người con. Hai người cậu từ khi sinh ra cho đến tuổi trưởng thành mười chín, đôi mươi lập gia đình được vài năm cũng bị bệnh tâm thần như bà mẹ. Nay một người đã chết, còn một người bỏ đi lang thang không về nhà nữa. Bốn người dì (chị em ruột của mẹ em Vinh) thì hai người cũng bị bệnh tâm thần, còn lại hai người vào miền Nam lập nghiệp làm công nhân nhưng đau yếu luôn nên chẳng mấy khi trở về quê và không giúp được gì Vinh.


Tuổi thơ của Vinh lớn lên từ những hạt gạo ăn xin của người bà bệnh tật. Những người hàng xóm chứng kiến cuộc sống lớn lên của Vinh bảo rằng : “Cháu Vinh đáng thương lắm. Ngày còn nhỏ khi bà của cháu lâm bệnh tâm thần có khi bỏ nhà đi hai, ba hôm mới về. Cháu Vinh cứ thui thủi lăn lóc một mình với đất cát, có hôm đói khát khóc không còn hơi. Hàng xóm ai thương thì bưng qua cho Vinh bát cơm, miếng cháo”.


cau-hoc-tro-mo-coi-nhin-doi-di-hoc-va-uoc-mo-vao-giang-duong-dh2

Từ ngày bà bỏ nhà đi, chiều chiều em Vinh lại buồn bã ngồi trước nhà mỏi mòn trông ngóng bà về


Cuộc sống đói khát, nheo nhóc không có tình thương của cha mẹ của cậu học trò Vinh cứ thế lặng lẽ trôi đi. Cho đến một ngày cách đây chừng 5 tháng khi một buổi chiều đi học về,Vinh không còn thấy bà ngoại ở trong nhà nữa. Vinh nấu cơm và ngồi chờ bà ngoại về cùng ăn. Nhưng chờ mãi bà không về. Vinh biết bà đã bỏ nhà đi mất. Thế rồi Vinh cũng bỏ cả bữa ăn tối đi tìm bà suốt đêm nhưng vô vọng .


Từ đó còn lại một mình Vinh trong ngôi nhà mục nát, không có gì đáng giá. Nhiều lần Vinh đã có ý định bỏ học đi tìm bà. Bà đi rồi, em càng buồn và không biết phải làm sao để tìm được bà. Em khóc suốt nhiều đêm bởi nỗi day dứt vì em lớn lên là nhờ đôi tay bà nuôi nấng, chăm sóc. Mặc dù bà bị bệnh không làm được gì, nhưng bà vẫn đi xin về để nuôi em ăn học.


Nhưng khi nghe bà con lối xóm khuyên bảo Vinh bây giờ cũng chẳng biết bà đi đâu, ở đâu mà tìm. Thương bà thì cố gắng chăm học giỏi để có kết quả tốt, mai mốt bà lại về cũng nên.Vì thế Vinh đành nuốt nỗi nhớ thương bà vào tâm can để cố gắng tiếp tục đi học khỏi phụ lòng bà và sự mong mỏi của làng xóm.


Vinh được tiền trợ cấp thuộc diện mồ côi bố mẹ với mỗi tháng 180 ngàn đồng.Với số tiền trợ cấp ít ỏi ấy không đủ để Vinh mua sách vở, chứ chưa nói gì đến chuyện cơm áo hằng ngày. “Từ khi em cắp sách đến trường đến nay, mỗi buổi sáng em phải nhịn đói đi học. Vì không có tiền để mua thức ăn sáng. Gạo trong nhà chỉ để dành cho bữa ăn trưa và tối. Nhưng những bữa ăn chính em cũng chỉ có được mỗi bát cơm chan nước mắm hoặc muối trắng rang lên cùng ít cọng rau. Có những lần đi học đói quá, em bị ngất xỉu ở lớp. Bạn bè thương thì mua cho cái bánh mì ăn lót dạ để em tiếp tục buổi học. Em rất lo năm học cuối cấp rồi mà cứ nhịn đói đi học thế này thì không biết em có trụ lại được chương trình cuối cấp học này không?” Vinh chia sẻ.


Một chị hàng xóm cạnh nhà em Vinh cho biết : “Cháu Vinh tội nghiệp lắm. Sáng nào cũng nhịn đói đi học, đến trưa 12h mới về đến nhà. Nhưng về nhà lại phải đi nấu cơm, có khi nhà hết gạo phải đi vay hàng xóm, loay hoay đến 1h chiều mới được miếng cơm lót dạ. Có hôm đi học về thấy cháu da mặt tái nhợt từ đầu ngõ, đi loạng choạng, may tui nhìn thấy mà dìu vào nhà”.


Sau mỗi buổi đi học về Vinh lại phải tự xoay xở bữa cơm qua quýt cho mình

Sau mỗi buổi đi học về Vinh lại phải tự xoay xở bữa cơm qua quýt cho mình


Bởi không được chăm sóc từ nhỏ, ăn uống không đảm bảo nên sức khỏe của Vinh cũng yếu. Những ngày hè em cũng muốn đi làm thêm để có thêm đồng mua sách vở, nhưng sức khỏe không có. Vinh tâm sự: “Có lần em đi bốc vác thuê cho công trường xây dựng, nhưng được mấy hôm thì bị ốm kiệt sức, không có tiền để lấy thuốc nên mọi người trong xóm góp tiền lại để cho em mua thuốc uống. Mỗi buổi tối học bài đến khuya bụng đói cồn cào em chỉ biết ra ngoài giếng múc cốc nước lạnh để uống” .


Về học lực củaVinh, qua tìm hiểu ở trường, được biết em học khá đều các môn. Riêng môn toán nổi trội hơn cả. Ngày thi lên cấp 3, Vinh đạt 9,5 môn toán, được vào lớp chọn của trường. Lớp 10 và 11 em đạt học sinh tiên tiến. Nhờ có Vinh mà có một người bạn cùng lớp đã được Vinh giúp đỡ lọt vào đội tuyển thi toán Quốc gia. Vinh nói : “Bạn đó là Nguyễn Hoàng Minh, học cùng lớp với em. Năm học lớp 10 bạn ấy chỉ lo chơi mà không lo học. Em nhận thấy bạn ấy có năng lực học tập nên đã khuyên bạn tập trung vào việc hoc, đừng ham chơi nữa. Thế rồi bọn em trao đổi bài vở qua lại. Đến năm học 11 bạn được đi thi học sinh giỏi tỉnh và đạt giải nhì. Năm nay bạn được vào đội tuyển luyện thi HSG Quốc gia môn toán. Vừa rồi thi vòng một bạn Hoàng được giải nhì. Bạn gọi về cho các bạn trong lớp nói hôm nào về sẽ cảm ơn đến em là người đầu tiên giúp đỡ bạn”.


Mục tiêu học tập của em Vinh là học đều các môn, và tập trung học để thi vào Đại học. Nhưng khổ một nỗi là em không có tiền để đi học thêm hay mua sách tham khảo. Mỗi năm học đến, em phải đi xin sách vở của các anh chị khóa trước về học. Ước mơ của Vinh là được đi học ĐH. Em cho biết: “Hiện nay em học tốt nhất là các môn toán, lý, hóa. Em rất muốn thi vào các trường ĐH như ĐH Y Hà Nội, ĐH Dược nhưng lại sợ nếu thi đậu thì không có tiền để học nên có lẽ em sẽ thi vào trường Quân Đội để việc chi phí gặp thuận lợi hơn”.


Đơn trình bày hoàn cảnh và xác nhận của địa phương

Đơn trình bày hoàn cảnh và xác nhận của địa phương


Thầy giáo Nguyễn Văn Thi, GV chủ nhiệm dạy bộ môn hóa lớp học của Vinh cho biết: “Em Vinh là một học sinh nghị lực, nhà đói nghèo, nhiều lúc phải nhin đói đi học nhưng đến lớp tinh thần học tập của em rất tốt ở tất cả các môn, đặc biệt là môn toán. Nhà trường chúng tôi cũng rất thương em, luôn động viên, tạo điều kiện để em cố gắng học tập năm cuối cấp cho tốt. Bây giờ chỉ mong sao em có đủ sức khỏe để học tập nhưng hiềm nỗi hoàn cảnh quá nghèo không biết bấu víu vào đâu cho qua cơn bĩ cực này nhất là vượt qua các kỳ thi cuối cấp sắp tới”.


Tạm biệt em Vinh ra về, chúng tôi nhớ mãi gương mặt tuấn tú, khôi ngô, đôi mắt sáng, hồn nhiên đầy mơ ước của cậu học trò đang một mình thui thủi sống trong cảnh cô đơn, nghèo đói không nơi nương tựa. Em nhìn theo chúng tôi như muốn gửi gắm một niềm tin, niềm hy vọng ước mong được mọi nhà hảo tâm sẻ chia trong cơn hoạn nạn này.


Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:


Em Lê Văn Vinh, học sinh lớp 12B1, Trường THPT Nguyễn Văn Trỗi, xã Thụ Lộc, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh.


(Dân Trí)



Cậu học trò mồ côi nhịn đói đi học và ước mơ vào giảng đường ĐH

Saturday, September 7, 2013

Phận đời cơ cực sau những "xe" hàng ăn đêm

Tầm 4h chiều là chị Hà Thị Thu, 39 tuổi, quê Thái Bình, lại tất tưởi rời nhà trọ ở khu vực xã Mỹ Đình, huyện từ Liêm, đẩy xe hàng ra phố để mưu sinh thâu đêm.



Cơ cực hàng rong. (Ảnh minh họa)

Cơ cực hàng rong. (Ảnh minh họa)


Công việc của chị Thu là bán xôi, ngô xào, bánh mỳ, sắn… Ở khu xóm trọ cùng chị Thu cũng có vài chục người đến từ nhiều tỉnh thành khác nhau, và họ cũng chọn công việc mưu sinh đêm bên những chiếc xe đẩy bán hàng ăn. Một đêm đi đẩy cùng họ, mới thấy muôn nẻo mưu sinh cơ cực thế nào…


Đông đúc xe đẩy


Các đường phố Hà Nội về đêm nhan nhản các xe đẩy của những người mưu sinh bán hàng quà bánh, đồ ăn. Xe được thiết kế na ná giống nhau cho thuận tiện trong công việc đặc trưng của họ. Một xe đẩy của người bán hàng thực chất là một quầy hàng di động khi bên dưới của ngăn chứa hàng thường chứa đựng cà hàng hóa, cả bếp lò than, bếp gas để đun nấu làm ấm nóng hàng hóa.


Phần phía sau của xe được giữ nguyên bản là của chiếc xe đạp, còn phần phía trước cải tiến, khi được lắp gắn bằng một thùng đựng hàng, phía dưới có thêm hai bánh xe để cho khi di chuyển vẫn vững chãi.


Với kiểu xe đẩy này người bán hàng có thể mang hàng hóa đi bán xa cả dăm, bảy km mà vẫn tiện lợi. Còn có một loại xe đẩy cồng kềnh hơn, được thiết kế phía trước là một khoang đựng hàng có khung kính chắn khá lớn. Loại xe này chủ hàng chỉ có thể đẩy bằng tay, vì thế mà nó chỉ hợp cho những người đứng bán cố định ở một địa điểm, vì đẩy đi đẩy lại chậm chạp lại bất tiện.


Dẫu có thiết kế gọn nhẹ đến đâu thì việc nó xuất hiện vào thời điểm ban ngày là không thể chấp nhận được khi đường phố lúc nào cũng trong tình trạng quá tải người xe, vì lẽ đó mà những người mưu sinh bằng nghề này đã chọn thời khắc ban đêm, khi mà đường phố thưa vắng để bán hàng. Hầu như ở trục phố chính nào ở Hà Nội về đêm cũng có nhiều xe đẩy sáng đèn bán hàng quà bánh, hàng ăn như: ngô luộc, xôi, ngô xào, bánh mỳ trứng, bánh mỳ xúc xích…


Tại các đường cửa ngõ ra vào thành phố, số lượng xe đẩy đứng chờ bán hàng đông hơn nhiều. Ví như sát đầu Cầu Giấy, đêm nào cũng có thường trực gần chục hàng xe đẩy. Nhiều hàng chỉ thắp bóng đèn lên cho khách nhận biết là mình bán hàng ăn là gì. Một số xe đẩy trang bị loa kêu oang oang: Xôi nóng, bánh mỳ đê…, để khách qua đường từ xa đã nhận thấy.


Dọc đường Cầu Giấy, Xuân Thủy dài chưa tới 3 km, có rải rác vài chục chiếc xe đẩy khác đứng nép bên đường, trên vỉa hè để đợi khách. Xuống tới khu vực gần cầu vượt gần trường Đại Học Quốc Gia, đêm nào cũng có khoảng gần 20 chiếc “đóng đô”. Nhiều hôm trời đã tang tảng sáng, người đi chợ bán rau, xe buýt chuẩn bị hoạt động vẫn còn những chiếc xe đẩy cố nán lại để bán nốt số hàng.


Ở những địa điểm như đường Giải Phóng, đường Nguyễn Văn Cừ, đường Lê Văn Lương, khu vực đầu cầu Thanh Trì, Cầu Vĩnh Tuy…, cũng đông xe đẩy bám trụ trong đêm để mưu sinh.


Vất vả mưu sinh


Trong lúc hầu hết người dân đang say ngủ thì những người bán xe đẩy đêm đang nhọc nhằn mưu sinh, nhiều khi, họ thức gần như trọn đêm. Chị Nguyễn Thị Tám, 42 tuổi, quê Nam Định, hiện thuê nhà trọ tại xã Mỹ Đình, Từ Liêm, hơn 5 năm đẩy xe bán hàng ăn đêm, kể:


“Một ngày đi bán hàng của tụi tôi thường bắt đầu khoảng 4 giờ chiều. Ra khỏi nhà trọ là đạp xe đi, và lúc vào phố thì chỗ nào bán được hàng, như cổng trường học, cổng bệnh biện, các khu dân cư đông đúc là đẩy xe đến. Hàng của tôi bán chỉ là bánh mỳ và xôi nên cũng nhẹ nhàng, đơn giản, chứ những người bán ngô luộc, ngô xào… thì lỉnh kỉnh hơn nhiều. Bán đến 9-10h đêm là đạp xe đẩy về các con đường cửa ngõ để bán nốt hàng. Lúc còn ít hàng thì cứ liệu độ mà vừa bán vừa đi về gần khu trọ”.


Như vậy, trung bình một ca lao động của họ khoảng 10-12 tiếng đồng hồ. Những hôm ế ẩm thì thời gian lao động sẽ dài thêm.


Anh Lê Văn Hà, 37 tuổi, quê Hưng Yên, mưu sinh bằng nghề xe đẩy đã 3 năm, hiện thuê trọ tại Quan Hoa, Cầu Giấy, cho biết, công việc của những người bán hàng theo xe đẩy vất vả không kể xiết. Đi bán hàng cả chiều, và gần hết đêm, về nhà trọ họ chỉ ngủ vội vài tiếng buổi đồng hồ buổi sáng rồi dậy đi mua hàng, làm hàng.


“Tôi bán ngô luộc, mặc dù ngô người ta sẽ mang tới chợ gần nhà nhưng vẫn phải dậy vào khoảng 9 giờ để ra chợ lấy mang về. Rồi thì đi mua than, mua bao gói đựng…, lo cơm nước trưa xong chỉ tranh thủ ngủ cỡ 1 tiếng là phải dậy lo sửa soạn luộc ngô, sửa soạn xe, đồ nghề để… lên đường! Nói chung là người lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi vì thiếu ngủ, thiếu nghỉ ngơi. Nhiều hôm mệt, cảm giác muốn ốm nhưng vẫn cố mà đi bán hàng vì đời sống khó khăn quá nên không cho phép mình nghỉ ngơi…”.


Chị Trần Thị Thủy, một người bán xôi kèm ruốc, lạp xưởng, xúc xích trên xe đẩy kể rằng, cách đây 3 năm mỗi buổi chị còn bán được chục kg gạo xôi, lãi khoảng 300 ngàn đồng, nhưng vài năm trở lại đây mỗi buổi chỉ bán 5kg gạo. Có hôm bán đến 2-3 giờ sáng mà xôi còn ế vẫn nhiều, lại không nán bán nốt vì không bán hết thì chẳng có lãi.


Với cách nghĩ “làm giàu nhà quê không bằng ngồi lê thành phố”, dù biết thực tế rất khó khăn, cơ cực nhưng nhiều người ở nông thôn vẫn ra thành phố mưu sinh. Họ dốc sức kiếm tiền, tích cóp để gửi về quê cải thiện cuộc sống gia đình…


(Pháp luật Việt Nam)



Phận đời cơ cực sau những "xe" hàng ăn đêm