Showing posts with label ma ám. Show all posts
Showing posts with label ma ám. Show all posts

Friday, March 21, 2014

Ly kỳ “người chết” bỗng nhưng bật nắp quan tài, tiến thẳng bàn thờ… thắp nhang

(Kênh 13) – Điều kỳ lạ về người đàn ông bỗng dưng “bật nắp quan tài”, sống khỏe như thường khiến nhiều bà con từ khắp nơi, vượt hàng trăm cây số đến Bến Tre để hỏi thực hư câu chuyện, thỏa chí tò mò.



Về xã Phú Đức (Huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre) hỏi thăm chuyện người đàn ông cải từ hồi sinh, hầu như ai cũng biết. Thế nhưng khi hỏi, mỗi người lại kể một câu chuyện khác nhau.


Tưởng đã chết, thình lình sống dậy


chet_01


Người thì bảo: “Cạy nắp quan tài đứng dậy, rồi ngất đi sau đó tỉnh dần”, người khác lại nói: “Da anh Nam trắng bệch sau khi rút ôxi từ bệnh viện, nhưng đến giờ ngọ bỗng hồng hào trở lại”.


Cuối cùng, một người đàn ông trong xã (60 tuổi) phủ nhận những lời đồn trên kia, ông cho rằng: “Nghe bà con lối xóm kể, thằng Nam nó đi làm ở Sài Gòn chẳng may té từ trên cao xuống đã chết. Xe cấp cứu chở về tới nhà. Trong lúc gia đình chuẩn bị hậu sự, quan tài bày biện, chuẩn bị khâm liệm, bỗng nó ngồi dậy bước thẳng tới bàn thờ thắp nhang rồi lấy xe đạp chạy đi chơi, khiến ai cũng hết hồn”.


Theo chỉ dẫn của bà con, men theo tỉnh lộ 883 rẽ vào một con hẻm nhỏ nằm cuối xã, chúng tôi có mặt tại nhà anh Nam. Ngôi nhà vừa mới xây, chưa được tô vữa nằm giữa rừng dừa.


Bước vào nhà, người đàn ông chúng tôi gặp đầu tiên có thân hình nhỏ bé, nước da ngâm đen. Hỏi ra mới biết, người đàn ông đó chính là anh Trần Hoàng Nam, nhân vật chúng tôi muốn gặp. Thời điểm này, trong nhà anh có gần 10 người đến để nghe chuyện anh chết đi sống dậy.


chet_02


Rót ly nước trà, anh Nam trò chuyện: “Từ khi cưới vợ làm ăn khó khăn nên tôi đã lên Sài Gòn làm thợ hồ kiếm tiền gửi về quê cho con đi học. Vợ phải ra Phú Quốc làm công nhân cho một công ty thủy sản. Riêng hai đứa con, dù còn nhỏ nhưng đành gửi cho mẹ vợ ở An Giang chăm lo, nuôi học. Làm thợ hồ được một thời gian, tưởng đâu cuộc sống ổn định thế nhưng tai nạn đã ập xuống gia đình tôi”.


Anh Nam cho biết, ngày 29.3 đang xây dựng một nhà trên đường D2, thuộc quận Bình Thạnh không may rơi xuống dưới nền đất, cao đến 8 mét. Trước khi chạm mặt đất, đầu đã đập mạnh xuống mái tôn. Ngay lập tức những người làm cùng công trình đã đưa anh anh đến bệnh viện nhân dân Gia Định để cấp cứu. Tại đây các bác sĩ đã nhiệt tình chữa trị, tuy nhiên anh Nam vẫn nằm bất tỉnh nhân sự hơn 6 ngày liền. Nhịp thở, hơi thở ngày càng yếu.


Nói về chuyện anh Nam bật nắp quan tài, anh phủ nhận: “Ai mà đồn ác đến vậy. Khi chở về nhà, gia đình tôi chưa hề mua một cái quan tài nào cả. Mọi người chỉ vừa kịp nhìn mặt tôi lần cuối. Còn chuyện tắt thở hoàn toàn tại bệnh viên thì không có. Bởi khi còn nằm tại bệnh viện, tình trạng sức khỏe của tôi rất yếu, nên gia đình đã yêu cầu đưa về nhà. Mục đích xin về chỉ là được nhìn mặt bà con, họ hàng lần cuối trước lúc ra đi để vong linh mình thanh thảnh, chứ ra đi ở đất khách quê người cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo. Không hề có chuyện tắt thở chết ở Sài Gòn”.


“Còn chuyện về nhà tắt thở thì sao, thưa anh?”, “Sau khi xuất viện đưa về nhà, tôi ăn được vài muỗng cháo, cơ thể nằm bất động. Sau đó, nhịp thở yếu dần như tắt hẳn, chết lâm sàn gần 15 phút. Nhưng lạ thay, gần 2 tiếng đồng hồ sau cơ thể tôi bỗng khỏe mạnh dần. Tôi đã bảo người nhà tháo dây truyền dịch và ống thở ra và cảm thấy khỏe hẳn”, anh Nam cho biết.


Điều khiến anh Nam không thể lý giải là sau khi tỉnh dậy anh không có cảm giác đau đớn hay mệt mỏi và anh có thể ăn cơm trở lại một cách bình thường. “Có lẽ phép nhiệm mầu đã giúp tôi. Từ ngày xuất viện đến nay tôi chưa tốn một viên thuốc nào để điều trị. Ngay cả thuốc bổ chẳng hề uống”.


Té xuống lầu, anh đã bị chấn thương cổ nặng, giập tủy 4 ống cổ, 2 ống xương sống. Bác sĩ đã tiến hành mổ, thế nhưng hiện tại các vết sạo trên cổ của anh cũng không còn.


Linh ứng tấm tranh phật?


 Tấm tranh Phật được anh Nam xem cứu sống mình.


Tấm tranh Phật được anh Nam xem cứu sống mình.


Ngay sau khi chết đi sống lại, anh Nam đã quyết định đi ăn chay trường để tạ ơn một vị phật tử đã cứu sống mình, đồng thời lấy pháp danh Tịnh Nam.


Anh Nam cho biết: “Trong lúc đang nằm bệnh viện, có một vị phật tử chùa Hoằng Pháp (huyện Hóc Môn, TP.HCM) đã đến bên giường bệnh của tôi tặng một tấm tranh phật. Gia đình đã để tranh phật trên ngực của tôi suốt chặng đường từ TP.HCM xuống quê”. Theo anh Nam, trong cơn bất tỉnh người anh nhìn thấy chính là bà chúa xứ!?.


“Điều mà tôi nói ra, mấy chú tin hay không thì tùy. Nhưng sự thật, trong cơn bất tỉnh tôi đã nhìn lại được quá khứ cách đây nhiều năm, có những chuyện xảy ra rất lâu bỗng dưng tái hiện lại như một cuộn phim. Chính bà chúa xứ và tấm tranh phật đã cứu sống tôi”, anh Nam cho biết.


Hiện tại tấm tranh phật được anh Nam thờ cúng. Sự linh ứng từ câu chuyện anh Nam chết đi sống lại thông qua tấm tranh phật, đã khiến nhiều bà con khắp nơi đến thắp nhang, thờ phụng.


Anh Nam khẳng định: “Bà con đến thì tôi tiếp. Chứ không bày trò mê tín di đoạn để trục lợi. Đã có nhiều người mang tiền, hiện vật có giá trị đến biếu nhưng tôi nhất quyết không nhận. Điều này trái với lương tâm, đạo lý. Chính vì thế trước giờ nhà tôi vẫn nghèo”.


Từ ngày anh bị tai nạn, vợ anh đã bỏ nhà ra đi. Một thân một mình anh nuôi hai đứa con. Anh Nam chia sẻ: “Cuộc sống dù khổ bao nhiêu, nhưng được tiếp tục sống với con đó là niềm vui, niềm mong mỏi của tôi”.


T.H



Ly kỳ “người chết” bỗng nhưng bật nắp quan tài, tiến thẳng bàn thờ… thắp nhang

Tuesday, March 18, 2014

Ngôi mộ cổ "ngụy trang" khó hiểu giữa khuôn viên trường đại học

(Kênh 13) – Giữa khuôn viên trường ĐH Bách Khoa TP.HCM có một ngôi mộ cổ được “ngụy trang” thành bồn hoa hết sức khó hiểu.



“Bồn hoa” này nằm đối diện tòa nhà B6, hình khối vuông, cao khoảng 4 tấc và các cạnh hình vuông dài 2 thước rưỡi. Phía trên cây cỏ lưa thưa, rêu phong bám phủ.


Xung quanh “bồn hoa” có đặt ghế đá cho sinh viên ngồi nghỉ ngơi, nhưng thường rất ít ai lui tới gần khu vực này.


Có rất nhiều giả thiết về nguồn gốc của ngôi mộ kỳ lạ này. Người ta cho rằng đây là mộ của một người phu cao su, vì Trường Đại học Bách Khoa xưa kia là rừng cao su bạt ngàn. “Cao su đi dễ khó về”, nên rất nhiều bạn sinh viên đã thêu dệt những câu chuyện ma rùng rợn về oan hồn phu cao su nửa đêm hiện về oán khóc khắp sân trường.


Có thời, nhà trường đã phải dùng biện pháp rất mạnh để ngăn chặn những lời đồn đại hoang đường này. Tuy nhiên, ngôi mộ cổ vẫn án ngữ giữa khuôn viên trường hàng mấy chục năm qua thì đúng là thật khó giải thích.


Giai thoại về những lần khai quật mộ bất thành


Không những thế, xung quanh “bồn hoa” còn có nhang cắm. Thỉnh thoảng các sinh viên đi học sớm còn thấy bánh trái, đồ cúng trước “bồn hoa”. Lao công và bảo vệ của trường đã nhanh chóng dọn dẹp nhưng nhang cắm tại “bồn hoa” này thì lại không ai dám rút.


Sự “nhân nhượng” đến khó hiểu này của nhà trường đã khơi mào cho những câu chuyện ly kì về ngôi mộ trước nhà B6. Không rầm rộ, nhưng những lời truyền miệng này được xem như một trong những “truyền thuyết kinh điển” của sinh viên.


Ngoài những sinh viên năm nhất “chưa biết gì”, còn thì hầu hết sinh viên nào cũng đã từng nghe lời đồn đại về những lần khai quật mộ bất thành tại Trường đại học Bách Khoa.


Lần đầu tiên là vào khoảng năm 1956, người ta lên phương án giải tỏa rừng cao su và xây dựng Trường Đại học Bách Khoa. Tất nhiên, ngôi mộ cổ cũng nằm trong kế hoạch di dời. Trước khi đập mộ, mọi người không quên cúng bái, cầu mong người đã khuất cho phép khai quật mộ. Cúng kiếng xong xuôi, một anh công nhân dùng búa đập mộ.


Ngôi mộ cổ

Nhang được cặm rải rác quanh bốn góc “bồn hoa”.


Nhưng chỉ sau nhát búa đầu tiên, anh này lăn ra đột tử khiến những người có mặt đều thất kinh và từ đó không ai dám đụng vào ngôi mộ nữa. Tất nhiên, việc một công nhân bị đột tử vì đập mộ chỉ là việc hoang đường, không có căn cứ, nhưng chuyện người ta vẫn xây trường và mặc kệ ngôi mộ khiến những lời đồn đại ly kỳ về những lần khai quật mộ bất thành tiếp tục được lan ra.


Chưa dừng lại ở đó, người dân xung quanh Trường đại học Bách Khoa vẫn thường kể về lần khai quật mộ thứ 2 cũng ly kỳ không kém.


Sau khi xây trường xong, cán bộ giáo viên nhà trường xét thấy việc tồn tại một ngôi mộ đầy tâm linh giữa môi trường học tập nghiên cứu quả hết sức “nhạy cảm”. Bởi thế nên kế hoạch khai quật mộ lại được đưa ra. Lần này, đôi nhân công tiến hành cúng kiếng “công phu” hơn lần trước. Có cả thầy cúng lên đồng để người dương gian hỏi ý kiến vong hồn người dưới mộ.


Sau khi được “người cõi dưới” đồng tình, thầy cúng ra hiệu cho công nhân bắt đầu phá mộ. Vì mộ khá cứng, nên người ta dùng mũi khoan, khoan từng lỗ trên mộ cho nứt ra rồi mới đập.


Tuy nhiên, khi mũi khoan đầu tiên xiên vào mộ thì một làn khói màu nâu phun ra từ lỗ khoan. Người ta đồn rằng, những người hít phải thứ khói kia đều bị hóa điên, trong đó có cả một giáo sư…?


Chủ nhân ngôi mộ cổ


Lời đồn đại về những lần khai quật mộ bất thành đã khiến rất nhiều người hiếu kỳ thắc mắc về người nằm dưới ngôi mộ lạ lùng kia. Không có bất cứ tài liệu nào về ngôi mộ cổ trong Trường đại học Bách Khoa, nhưng có một câu chuyện khá nổi tiếng liên quan đến chủ nhân của ngôi mộ.


Theo cụ Lý Thanh Hà, 68 tuổi, ngụ trên đường Tô Hiến Thành, phường 15, quận 10, TP.HCM thì theo lời cha ông cụ kể lại đây có thể là ngôi mộ của một thương gia người Hoa, xưa cư trú tại khu Lữ Gia ngày nay.


Sau khi thương gia nọ mất, con cháu của ông đã đem thi hài đến nơi này chôn. Và để có người theo hầu, con cháu của ông đã chôn theo một thiếu nữ. Đây cũng là phương cách trấn yểm hết sức độc ác và cổ quái của một số tộc người phương Bắc. Tương truyền linh hồn cô gái sẽ bảo vệ mộ phần của gia chủ.


Ông Hà kể thêm: “Sau đó, gia tộc này có chôn thêm nhiều người ở đây nữa, nên Trường đại học Bách Khoa ngoài ngôi mộ trước nhà B6, còn có một ngôi mộ ở phía sau dãy nhà C7, cũng không khai quật được, nên người ta để đó luôn”.


Sau, do chiến tranh loạn lạc, gia tộc này tứ tán, nhưng những mộ phần bí ẩn kia vẫn tồn tại trong khu rừng rậm mà nay đã trở thành Trường Đại học Bách Khoa.


Do không khai quật được, mà cũng không thể để nguyên ngôi mộ như thế giữa sân trường nên người ta đã dùng gạch đắp lên, ngụy trang thành một bồn hoa hết sức “vô duyên” không ăn nhập gì với cảnh quang của ngôi trường.


Các sinh viên mới vào trường tuy không biết gì về “truyền thuyết ngôi mộ cổ” nhưng vẫn ít khi lui tới “bồn hoa” trước nhà B6. Do nhang được cắm rải rác bốn góc “bồn hoa” và sự rêu phong cũ kỹ của nơi này khiến những người chưa biết gì cũng cảm thấy rờn rợn.


Người ta nói, “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”, nên những chuyện ma cỏ hoang đường cũng chỉ là trò nghịch ngợm của các bạn sinh viên bày ra. Thế nhưng, việc tồn tại một ngôi mộ cổ giữa khuôn viên của trung tâm đào tạo nhân lực về khoa học kỹ thuật lớn nhất Việt Nam như Trường Đại học Bách Khoa thì quả là chuyện vô cùng khó hiểu.


T.H



Ngôi mộ cổ "ngụy trang" khó hiểu giữa khuôn viên trường đại học

Sunday, March 16, 2014

Huyền bí ‘cây ma’ bị cô gái trẻ nhập hồn ở sân bay Phú Quốc

(Kênh 13) – Khi họ đốn hạ cả rừng cây để làm sân bay, chỉ duy nhất cây này không đốn được. Người ta dùng máy cưa không chạy, mang búa rìu đến chặt thì gặp lớp vỏ trơn cứng, bị bạt ra…



Sân bay Phú Quốc (Kiên Giang) nằm thế tựa núi trong một không gian xanh và thoáng đẹp. Ở giữa sân bay rộng lớn có một cây cao đứng đơn độc một mình ngay cạnh đường băng được người dân gọi là “cây thần” hoặc “cây ma” vì mang trong mình những câu chuyện thần bí.


Những câu chuyện có thật hoặc thêu dệt ngày một nhiều xung quanh cây lạ này thu hút cả du khách lẫn người bản địa.


Nhiều ngày lưu lại ở Phú Quốc, gặp mười người thì chín người rành rọt về cây thần ở Phú Quốc. Dù nằm biệt lập giữa sân bay không nhiều người vào được. Nhưng “sự tích” về nó hầu như không ai không biết.


cayma1-2fbd4-crop1395014177000p


Cây thần hay ma ám?


“Cây thần đó, thiêng lắm à nghen. Người dân ai cũng kiêng nể cây này”- ông Đào Mẫn, 59 tuổi, một người sống lâu năm ở Phú Quốc xởi lởi khi tiếp chuyện phóng viên.


Ông kể, cây này tồn tại đã rất lâu rồi. Hồi trước, ai cũng nghĩ nó là loại cây bình thường. Mãi đến khi dự án sân bay mới khởi công mới xảy ra nhiều chuyện kỳ lạ. Khi họ đốn hạ cả rừng cây để làm sân bay, chỉ duy nhất cây này không đốn được.


Loài cây này thuộc loại cây hoa sữa. Ngày trước, loài cây này sống san sát nhau. Tất cả các cây đều được đốn hạ. Chỉ duy nhất cây này không đốn được. Khi san ủi mặt bằng để xây dựng sân bay, lúc xe máy ủi sắp ủi cây này thì chiếc xe chết máy. Lần lượt nhiều chiếc xe khác được điều đến để thay thế. Tuy nhiên, điều lạ lùng lặp lại, bất cứ chiếc xe cẩu nào chạm vào cái cây đều hư hỏng, chiếc thì đứt cáp truyền lực, chiếc thì vỡ cả béc dầu, không thể nào vận hành được!?.


“Người ta dùng máy cưa không chạy, mang búa rìu đến chặt thì gặp lớp vỏ trơn cứng, bị bạt ra không tài nào chặt được. Hồi đó tui với nhiều người mần ăn ở khu vực này rành lắm”- ông khẳng định.


Cũng theo lời ông Mẫn, lúc đó chủ thi công công trình đã cúng heo quay, thậm chí mời thầy cúng tới làm lễ nhưng cũng không thệ đốn hạ. Chủ thầu ngán ngẩm quyết định để nguyên cây này. Vì cái cây nằm choi loi giữa sân bay nên người dân Phú Quốc quen miệng gọi luôn là “cây Choi Loi” cho đến bây giờ.


Ngoài “sự tích” cây thần, loại cây này còn được người dân truyền miệng rất nhiều câu chuyện khác. Một trong số đó là một giả thuyết rất…huyền bí: Loài cây này bị một cô gái nhập hồn. Có chuyện kể rằng ngày xưa ông chủ khu đất nầy có nhờ thầy triệu linh hồn một cô gái về đây để giữ đất.


Chuyện khác lại nói cây này mọc trên mộ một cô gái trẻ, trong khu vực nầy hiện vẫn còn nhiều mồ mả do không có người thân hoặc thân nhân ở nước ngoài.


Ông xe ôm Trương Văn Đời hành nghiệp ở sân bay Phú Quốc, cũng là một người rành rọt loài cây này. Ông không phủ nhận cũng không khẳng định những chuyện thần bí liên quan đến nó. Nhưng ông xác nhận với chúng tôi những câu chuyện còn “rùng rợn” hơn thế.


Huyền bí ‘cây ma’ bị cô gái trẻ nhập hồn ở sân bay Phú Quốc

Ông Trương Văn Đời nói: “Dân Phú Quốc ai cũng tin cây này bị ma ám”.


Theo ông Đời, nhiều người tin rằng cái cây này bị ma ám thật. Cả sân bay ai cũng sợ cái cây này. Kể cả bảo vệ sân bay khu vực gần cái cây khi vào ca trực đêm cũng phải bố trí 3 người trở lên. Chưa có bảo vệ nào dám trực một mình gần cây ấy. Nhiều bảo vệ khẳng định giữa khuya thường nghe tiếng con gái sau lưng nhưng khi giật mình quay lại thì không thấy ai cả.


“Dân đây còn đồn đã có người bị cây đó ám rồi đó”- ông Đời nói. Theo câu chuyện người dân truyền tai nhau, mới gần đây, hai nữ nhân viên đang dọn dẹp ở khu sân bay quốc tế thì bỗng nghe có tiếng hát liền quay sang hỏi lại người kia nhưng chị này cũng ngớ người không hiểu ai hát giữa trưa thanh vắng. Người này bất ngờ đổ bệnh tâm thần sau đó, đến nay vẫn chưa khỏi (!?). Từ đó, càng nhiều lời đồn ai oán về cây kỳ lạ này.


Sự thật và huyễn hoặc


Dù không mấy tin những câu chuyện thiếu cơ sở đó. Nhưng nhiều ngày lưu lại ở sân bay Phú Quốc thăm thú và quan sát “cây thần”, chúng tôi không khỏi những cảm giác là lạ. Cái cây không quá to và cao, thậm chí còn mảnh khảnh, có nhiều cành nhỏ chìa ra hai bên rất uyển chuyển. Dù giữa vùng nắng gió nhưng lá cây xanh ngắt và bóng mượt. Chúng tôi cũng không khỏi liên tưởng về hình ảnh cô gái thanh xuân!


Tìm hiểu chúng tôi được biết, sân bay Phú Quốc có đường băng rộng 45 mét và dài đến 3 cây số. Bên cạnh là đường lăn song song rộng 23 mét. Cả sân bay rất rộng thường im ắng vì mật độ các chuyến bay chưa được khai thác nhiều. Những trưa đứng bóng hoặc đêm tối, loài cây ấy một mình lừng lững giữa sân bay, cô độc và toát lên vẻ huyền bí nhưng lôi cuốn và không đáng sợ so với những gì được nghe kể.


Huyền bí ‘cây ma’ bị cô gái trẻ nhập hồn ở sân bay Phú Quốc

Cây “Thoi Loi” nằm một mình giữa sân bay Phú Quốc với nhiều câu chuyện huyền bí gắn liền với nó.


Không chỉ người dân, kể cả nhiều nhân viên sân bay cũng kể vanh vách những câu chuyện na ná nhau như thế. Mang câu chuyện hỏi anh Nguyễn Hoàng Phong, cán bộ Đài không lưu của sân bay, anh cười hiền nói: “Những chuyện đó đồn đại lâu rồi. Người tin kẻ không, chẳng biết sao mà lần”.


Chúng tôi đem việc không đốn hạ cây để chất vấn về các giả thiết huyền bí thì anh Phong khẳng định cây này không nằm cách đường băng vài chục mét. Về nguyên tắc cây không ảnh hưởng gì đến việc cất-hạ cánh, nên việc đốn bỏ cây này không quá quan trọng.


Anh Phong xác nhận trước đây việc đốn hạ cái cây này có khó khăn nên đơn vị san lấp để luôn như vậy. Còn có nghiêm trọng như trong câu chuyện hay không thì chỉ người trong cuộc mới biết được. “Thực chất trước đây dưới gốc cây có bàn thờ cúng. Nên những câu chuyện huyền bí vì thế mà phát sinh nhiều”- anh Phong phân tích.


Huyền bí ‘cây ma’ bị cô gái trẻ nhập hồn ở sân bay Phú Quốc

Một góc Sân bay quốc tế Phú Quốc.


Vị trí sân bay hiện tại trước đây thuộc xã Dương Tơ. Ở khu vực có “cây thần” ngày trước đông dân cư sinh sống. Họ có lập bàn thờ ở gốc cây đó để thờ thần hoàng, thổ địa. Người dân thắp nhang thờ cúng nhiều và rất tôn sùng cây này.


Đến tận bây giờ, người dân và nhân viên sân bay thỉnh thoảng vẫn thắp nhang cúng bái dưới gốc cây Thoi Loi. Dù không biết những câu chuyện thần bí có thật hay không, nhưng cây “Thoi Loi” vẫn là một chi tiết thú vị lôi cuốn du khách lẫn cư dân đảo ngọc Phú Quốc.


 T.H



Huyền bí ‘cây ma’ bị cô gái trẻ nhập hồn ở sân bay Phú Quốc

Sunday, December 1, 2013

Lời đồn về ngôi nhà 9 người chết vì tự thiêu 5 năm trước

Nhiều năm nay, người dân phường Trung Mỹ Tây vẫn tỏ ra sợ hãi và rùng rợn khi nhắc đến vụ tự tử khiến 9 người trong 1 gia đình chết thảm.


Chị Linh nghẹn ngào trước bàn thờ những người đã khuất. Ảnh Thơ Trịnh

Chị Linh nghẹn ngào trước bàn thờ những người đã khuất. Ảnh Thơ Trịnh


Ám ảnh lời tiên tri định mệnh


Mặc dù đã 5 năm trôi qua, người dân quanh khu vực cầu vượt Quang Trung (quận 12, TP.HCM) vẫn chưa nguôi ngoai trước thảm án xảy ra tại nhà ông Nguyễn Văn Cao (SN 1925) và vợ là bà Nguyễn Thị Kịch (SN 1930). Khi chúng tôi tìm lại nơi đã xảy ra án mạng, từng người dân thuật lại sự việc một cách rành mạch trong nước mắt. Cánh xe ôm chợt biến sắc mỗi khi chúng tôi hỏi lại nội dung của vụ thảm án. Người dân cho hay, vào khoảng 20h30 tối 29/8/2008, nhiều người dân quanh khu vực cầu vượt Quang Trung phát hiện một đám cháy lớn xảy ra tại gia đình ông Cao nên trình báo cơ quan chức năng. Lực lượng cứu hỏa nhanh chóng có mặt tại căn nhà cấp 4 rộng chừng 50m2 để chữa cháy. Khi ngọn lửa cuối cùng được dập tắt, các chiến sỹ phòng cháy chữa cháy phá cửa xông vào thì tá hỏa phát hiện 9 xác người cháy đen.


Sau khi phong tỏa hiện trường, lực lượng chức năng đã tiến hành khám nghiệm truy tìm nguyên nhân. Theo thông tin ban đầu, chủ hộ là ông Cao và vợ là bà Kịch đều đã chết trong đám cháy. Ngoài ra, trong các xác chết cháy còn có 5 người con của ông Cao và 2 người cháu. Trong đó, 8 xác chết nằm cạnh nhau, thi thể còn lại nằm sát cửa trong một căn phòng rộng chừng 25m2 ngăn cách với căn phòng chính bằng cửa sắt. Thảm án xảy ra khiến lực lượng chức năng cũng phải nghẹn ngào và đặt ra nhiều giả thiết, ngay cả giả thiết bị sát hại.


Đến bây giờ mỗi khi nhắc lại thảm án chị Nguyễn Thị Thùy Linh (SN 1975 – cháu gọi ông Cao là ông ngoại, đang ở tại căn nhà thảm án) vẫn đượm buồn. Chị Linh cho biết: “Thời điểm xảy ra vụ việc, tôi đang ở quận Phú Nhuận. Nhận được tin báo, ngay lập tức tôi chạy về căn nhà của ông ngoại thì phải chứng kiến cảnh tượng hãi hùng trước mắt”. Mặt khác, chị Linh tâm sự: “Ông ngoại sống rất hòa thuận, mẫu mực. Khi ông bà cố chết đi, có chia đất cho các anh chị em của ông ngoại đều nhau. Sau đó, họ cũng ít đi lại với nhau, vì ông ngoại đã ghét ai thì không đến nhà người đó. Gia đình ông ngoại sống vương giả, các con cái của ông ngoại cũng không ai phải làm gì hết. Cái ngày xảy ra thảm án thì ngay ngày hôm sau là đám giỗ, gia đình tôi định sáng sớm mới về thì nghe được hung tin”.


Tuy nhiên, điều khiến dư luận xôn xao là các xác chết đều tập trung một phòng. Qua khám nghiệm cơ quan chức năng nhận định căn nhà từ trên mái đến tứ phía đều không phát hiện có chỗ nào có thể thoát ra được. Vì vậy, khả năng có thủ phạm vào nhà sát hại bị loại trừ. Ngay trong căn phòng 9 người chết thì lực lượng chức năng cũng xác định các nạn nhân nhất là những nạn nhân nam không có dấu hiệu của sự kháng cự. Bên cạnh đó, trong phòng toàn mùi xăng bốc lên. Các nạn nhân đều được xác định là có dấu hiệu nhịn ăn vài ngày trước đó. Đặc biệt, hai người con của ông Cao là Nguyễn Ngọc T. và Nguyễn Thị Nh. có vết buộc dây ở tay và cháu Nguyễn Ngọc T. có vết buộc dây ở chân phải.


Nhiều khả năng đây là một vụ tự tử tập thể. Chia sẻ với PV, chị Linh cho hay: “Từ trước tới giờ, ông ngoại cũng không có mâu thuẫn với ai cả. Cho đến bây giờ, bên phía cơ quan chức năng cũng không thấy nói gì đến vụ việc. Người trong gia đình tôi cũng không hỏi lại nữa thêm đau lòng. Nhiều người nói là do tự tử tập thể nên tôi cũng chỉ biết vậy. Khi còn sống, cậu và các dì thường nói đùa: Nhà này, nếu có một người chết thì cả nhà sẽ chết theo. Câu nói đó đến bao giờ mới nhận được câu giải thích thì không ai có thể biết được”.


Chị Linh lý giải những lời đồn về ngôi nhà. Ảnh Thơ Trịnh.

Chị Linh lý giải những lời đồn về ngôi nhà. Ảnh Thơ Trịnh.


Lời đồn về ngôi nhà “phổ pháp”


Đứng trước nhiều lời đồn đại về ngôi nhà xảy ra vụ hỏa hoạn khiến 9 người trong gia đình ông Cao chết cháy, PV trực tiếp đến đây để làm rõ thực hư đằng sau những lời đồn thổi. Trao đổi với PV, ông N.V.M. (45 tuổi, tài xế xe ôm) cho biết: “Vụ án chấn động tại gia đình ông Cao đã trôi qua nhiều năm nay, nhưng chúng tôi vẫn không thể nào quên được cái hình ảnh nhìn 9 người thân trong gia đình ông ấy chết thê thảm. Nỗi ám ảnh ấy khắc sâu vào trí nhớ và ngay cả trong giấc ngủ của tôi. Hàng đêm, chạy xe ngang qua ngôi nhà này, tôi nhìn thấy những oan hồn ấy ngồi lặng lẽ trước cửa nhà. Mỗi lần như thế, tôi cảm thấy lạnh người, sợ hãi rồi lên ga chạy thật nhanh. Điều đáng nói là không chỉ riêng mình tôi, mà rất nhiều người đi ngang qua đây vào ban đêm đều bắt gặp hình ảnh kỳ lạ ấy”.


Là hàng xóm của gia đình ông Cao, ông N.V.X. (50 tuổi, ngụ phường Trung Mỹ Tây) chia sẻ: “Từ khi xảy ra sự việc đến nay, đêm nào chúng tôi cũng nghe tiếng khóc nỉ non phát ra từ căn nhà tang tóc của người quá cố. Người ta nói, những người chết oan ức và bất đắc kỳ tử như sự việc của gia đình ông Cao thì oan hồn khó mà siêu thoát được. Vì thế, những tiếng than khóc, gào thét ấy cũng không có gì khác thường. Tuy nhiên, điều đó khiến cho bọn trẻ và không ít người dân ở đây sợ hãi nên không ai dám bước vào ngôi nhà ấy từ sau khi sự việc xảy ra đến nay. Vì lẽ đó, nhiều người gọi ngôi nhà đã xảy ra thảm án ấy là ngôi nhà “phổ pháp” (hay còn gọi là nhà có ma – ông T. lý giải)”.


Trước không ít lời bán tán về ngôi nhà 9 người chết cháy trong gia đình ông Cao, PV có cuộc trao đổi trực tiếp với vợ chồng chị Linh để làm rõ vấn đề. Chị Linh chia sẻ với PV trong giọng nói nghẹn ngào: “Từ ngày sự việc xảy ra, không ít lời bàn tán của người dân cho rằng đêm nào cũng thấy hồn ma lượn lờ trước cửa nhà. Hơn nữa, anh em họ hàng cũng sợ hãi và không ai dám ngủ lại đây qua đêm, ngay cả ông cậu của tôi (người con trai cả của ông Cao – PV) cũng chỉ lên hương khói, rồi về chứ không bao giờ ngủ lại. Nguyên nhân sâu xa của điều đó là do mọi người sợ hãi nếu gặp lại những người đã mất trong giấc mơ. Vì không ai chịu đến đây ở, nên vợ chồng tôi phải dọn về đây ở ngay sau khi vụ cháy xảy ra để thờ phụng, nhang khói cho ông bà, các cậu, các dì và người em trai của tôi”. Nhắc đến người em trai của mình, chị Linh nghẹn ngào cho biết: “Em tôi ở với ngoại từ nhỏ, không ngờ mọi sự lại xảy ra và lấy đi sự sống của em ấy khi tuổi đời còn quá nhỏ”.


Chị Linh chia sẻ thêm: “Không chỉ vậy, lợi dụng những lời bàn tán ấy, không ít cò đất tìm đến nhà và khuyên chúng tôi nên bán khu đất này vì khó mà làm ăn yên ổn được. Tuy nhiên, chúng tôi một mực không chịu bán vì đây là đất của ông bà để lại nên sửa sang để hương khói cho mọi người. Điều đáng nói là, từ lúc ở đây đến giờ, chúng tôi vẫn sinh sống bình thường và không hề bắt gặp những tiếng khóc, hình ảnh hồn ma giống như mọi người bàn tán. Có đợt, ngay cả những người làm nhà cho tôi họ cũng không dám ngủ lại coi công trình vì sợ có ma, nhưng đó là do họ sợ quá tự thêu dệt nên chứ làm gì có chuyện ma mãnh. Chuyện thiên hạ thì muôn hình muôn vẻ, lời đồn đại thì cũng nhiều nhưng vợ chồng con cái tôi mặc kệ hết, đúng là chuyện hoang đường”.


(Người Đưa Tin)



Lời đồn về ngôi nhà 9 người chết vì tự thiêu 5 năm trước

Thursday, October 3, 2013

Kỳ bí bia đá không chữ và 10 cái chết oan

Người thì tin rằng tấm bia đá tại Tiên Lãng, Hải Phòng là bia mộ dành cho người đã chết, người thì nói đó là tấm bia đánh dấu địa phận làng.



Vậy đâu là sự thật?


Bia đá cho 10 người chết oan?


Cho đến nay, câu chuyện về những người bị bắn chết tập thể tại rìa làng Nội Đông, nơi chôn tấm bia đá, vẫn được rất nhiều người nhớ và nhắc tới. Mặc dù xảy ra từ những năm kháng chiến chống Pháp nhưng câu chuyện đã được kể qua các thế hệ và còn lưu truyền đến tận ngày nay, thậm chí cả những đứa trẻ con cũng biết đến sự việc này.


Người làng Nội Đông còn ít người thọ trên 80 tuổi, vì vậy những người chứng kiến tận mắt sự việc đến nay không còn nhiều, có những cụ đã bị lẫn. Tuy nhiên, những ám ảnh, kinh sợ về những người bị bắn chết năm đó vẫn còn đọng lại trong tâm trí của không ít người.


Theo người dân trong làng, cuối năm 1953, cũng là năm giặc Pháp tràn vào càn quét địa phận huyện Tiên Lãng, lấy tên là trận càn Cờ-lốt, chúng lùng sục những người theo cách mạng để bắt và giết, thậm chí bắt giết vô cớ những người không có tội. Năm đó, khoảng chục người trong làng Nội Đông bỗng nhiên bị Pháp bắt.


Người ta kể lại, ngày hôm đấy, mặt trời chưa lên, đã thấy từ phía đường lớn, giặc Pháp ầm ầm tràn vào làng, lục lọi từng nhà, lôi xềnh xệch từng người có tên trong danh sách nào đó, số còn lại đứng vây quanh làng, không ai có thể ra được.


“Ngày trước, trong đình làng có cái bể nước xây chìm, có 3 – 4 người nấp ở đó cũng bị chúng lôi lên, vừa đánh vừa trói, đẩy hết ra rìa làng, chỗ bia đá kia kìa, tổng cộng phải đến chục người”, bà cụ Vũ Thị Dận, năm nay 79 tuổi, vẫn nhớ như in chuyện năm nào.


“Cả làng Nội Đông bị một phen náo loạn vì giặc Pháp. Tiếng người la hét, chửi bới, than khóc thảm thiết. Mấy bà có con bị bắt, vợ có chồng bị bắt ngất lên ngất xuống, nhìn thấy cũng tội, bà không cầm được nước mắt. Chỉ từ sáng đến trưa là bị bắt hết rồi”, bà cụ Dận kể.


Những người bị bắt đã bị xử bắn ngay tại rìa làng. Bọn lính Pháp trói cả chục người vào nhau, bắt đứng trên chiếc cầu đá bắc qua rãnh, bịt mắt họ và xử bắn. Tiếng than khóc hòa trong tiếng súng và máu đã trở thành nỗi ám ảnh của không ít những người chứng kiến. Sau cuộc hành hình đẫm máu tại làng Nội Đông, những người bị Pháp giết được đưa về nhà an táng.


Không một ai trong làng hiểu nguyên nhân tại sao cả chục người lại bị bắt và bị sát hại dã man như thế. Lúc đó, ai cũng căm phẫn, nhưng không thể làm gì được. Và tuyệt nhiên, kể từ ngày đó, người làng Nội Đông không ai dám bước chân qua chiếc cầu đá nơi xử bắn 10 người ấy nữa.


Mặc dù cây cầu nằm trên đường ra cánh đồng nhưng người ta thường tránh, chọn một con đường khác vòng xa hơn để đi ra đồng. Người làng Nội Đông sợ rằng bước chân lên cầu đá sẽ bị chết oan nghiệt giống như thế. Và không biết từ bao giờ, một chiếc bia đá được cắm gần cầu đá. Bà cụ Dận cho biết: “Chắc người ta cắm để tưởng nhớ những người bị bắn ngày trước nhưng không ghi cụ thể tên ai trên bia, bia đá để trống không. Đến nay đã mấy chục năm rồi, tôi cứ nhìn thấy bia đá là lại nghĩ ngay đến cái vụ xử bắn đẫm máu đó”.


Bia đá vô danh rìa làng Nội Đông với nhiều người vẫn còn là một bức màn bí ẩn.

Bia đá vô danh rìa làng Nội Đông với nhiều người vẫn còn là một bức màn bí ẩn.


Thời gian qua đi, dư âm về vụ hành quyết cả chục người vô tội mà không rõ nguyên nhân nay đã mờ nhạt hơn, nhưng chiếc bia đá trơ trọi, vô danh vẫn là nỗi ám ảnh của nhiều người. Không còn là chuyện của vụ xử bắn nữa, mà là những câu chuyện kỳ lạ xoay quanh tấm bia đá này.


Những chuyện kỳ lạ


Mặc dù bia được cắm ở đó nhưng hoàn toàn không có đồ để thờ cúng, khiến cho nhiều đứa trẻ con bị mắc vạ vì “phạm” phải bia đá vô danh. Bà cụ Dận kể lại chuyện gần chục năm trước, thằng cháu ngoại của bà từ phố về làng chơi, do không biết nên đã “đắc tội” với bia đá, phải cúng bái mãi mới khỏi.


Nguyên do là thằng bé cháu ngoại bà cụ Dận đi ra rìa làng thì nhìn thấy cây đa đẹp quá, nên mới bắt anh chị nó dẫn ra đó chơi. Chơi một lúc thì thằng cu buồn tiểu, thấy cái bia đá chắn giữa lối đi nên tiểu luôn vào đó. Anh chị nó chưa kịp cản lại thì nó đã tiểu xong, mấy đứa trẻ sợ quá liền dẫn thằng bé chạy ngay về bảo bà. Khi về đến nhà, thằng bé 4 tuổi này mới kêu đau bụng.


“Mặt nó tái mét đi, khóc mãi, dỗ thế nào cũng không nín, chỉ kêu đau bụng thôi, tôi lấy cao xoa vào bụng nó một lát thì hết”, bà Dận nhớ lại. Cứ tưởng mọi chuyện dừng lại ở đó, lúc cả nhà đang ăn cơm thì bỗng nghe thấy tiếng kêu khóc ầm ĩ của thằng nhỏ.


Thằng bé vừa khóc vừa chỉ vào chỗ hiểm đang sưng to như bị ong đốt, cả nhà hoảng quá không biết chuyện gì đang xảy ra. Mãi bà Dận mới nhớ ra chuyện cái bia đá, liền sắm sửa lễ hương nhang, vàng lẻ chạy ra bia đá để cúng. Đến tối thì thằng bé nghịch dại này đỡ đau, cả nhà mới thở phào. Nhưng cũng kể từ đó, bà Dận dặn con cháu tuyệt đối không được ra phía rìa làng có bia đá nữa.


Cũng trong khoảng thời gian đó, lúc câu chuyện của cháu ngoại bà Dận đang làm bùng phát những lời đồn thổi về chiếc bia đá thì lại xảy ra một việc nữa khiến dân làng tá hỏa. Cô bé Uyên (một đứa cháu của ông lão Đại – người coi đình làng) lúc đó chỉ tầm 8 – 9 tuổi. Nửa đêm, người ta thấy ông lão gọi cháu khản cả cổ, mấy nhà xung quanh thấy vậy chạy ra đình xem có chuyện gì. Đến nơi, thấy ông lão mặt mếu máo vì nửa đêm dậy thì cửa mở toang, không thấy cháu đâu.


Mấy nhà trong xóm hô hoán nhau đi tìm đứa bé, người ta soi từng gốc cây, lật từng đám cỏ bên bờ mấy cái ao xung quanh đình lên, nhưng không thấy gì. Đến sáng hôm sau, người ta mới hoảng hốt khi thấy cô bé Uyên nằm gục bên cái bia đá vô danh. Gọi mãi mới tỉnh lại nhưng cô bé hoàn toàn không nhớ tại sao mình lại nằm ở đây. Thế là chuyện cô bé bị… “ma đưa” lại rùm beng cả làng. “Cả nửa tháng sau khi về nhà, nó mới bình thường trở lại, đầu óc tự nhiên cứ như người mất hồn ấy, đờ đẫn lắm”, bà lão Nhác, nhà ở đối diện với đình làng, kể.


Chỉ là bia đá của đình làng bỏ đi!


Xung quanh tảng đá vô danh kỳ lạ và bí ẩn còn không ít những lời đồn thổi. Tuy nhiên, khi PV gặp ông Trịnh Văn Miêu, năm nay 79 tuổi, nhà ở gần khu vực bia đá nhất, ông chỉ lắc đầu và cười khi được hỏi về sự kỳ lạ của bia đá: “Chỉ là sự trùng hợp thôi, chứ tôi sống ở đây đã bằng này tuổi rồi mà có thấy cái gì đâu”.


Ông thừa nhận là có một vụ hành quyết cả chục người dân trong làng ngay tại chiếc cầu đá gần vị trí tấm bia bây giờ, hồi kháng chiến chống Pháp nhưng không nhớ rõ năm nào. Về nguồn gốc của tảng đá vô danh, ông nói:


“Cái tảng đá này có ở đây từ hồi xây đình làng, vì trong đình làng cần một bia đá để ghi chép thần phả gì đó nên mới kêu gọi ủng hộ. Ai ngờ người ta tặng dư ra một cái, không biết vứt đi đâu nên mới mang ra rìa làng cắm để coi như làm dấu ấy mà, chứ có phải để thờ ai đâu. Người ta chết thì ma nhà nào phải về nhà nấy chứ”.


Ông chỉ vào bia đá và nói: “Ngày trước, bia này có chữ Nho cơ, nhưng sau mấy chục năm bị mưa gió bào mòn nên mờ cả, chứ đâu phải bia đá vô danh, cũng không phải bia đá thờ người chết đâu”. Giải thích về mấy chuyện ly kỳ liên quan đến bia đá “vô danh” này, ông Miêu cho rằng vụ thằng cháu bà Dận và cô bé Uyên chỉ là do thần hồn nát thần tính. “Có khi thằng bé nó nghịch nên bị ong đốt vào đó, chứ làm gì có ma quỷ.


Cái Uyên nó bị mộng du, lắm hôm tôi thấy nó còn mộng du cả ban ngày, múa máy giữa sân đình cơ mà, làm gì có ma, mấy bà già lắm chuyện!”. Những lời giải thích của ông Miêu khiến cho bia đá “vô danh” bớt đi những bí ẩn của nó. Tuy nhiên, đối với nhiều người dân làng Nội Đông, bia đá “vô danh” này vẫn còn là một vật bí hiểm và khác thường.


(Pháp luật & Cuộc sống)



Kỳ bí bia đá không chữ và 10 cái chết oan

Tuesday, September 24, 2013

Những chung cư “ma ám” trong lòng thành phố

Ít ai biết, ngay giữa Sài Gòn hoa lệ – thành phố hiện đại bậc nhất Việt Nam lại tồn tại những tòa nhà khiến người ta kinh sợ bởi những lời đồn ma ám.


Cảnh tối tăm ẩm thấp, đổ nát tan hoang của tòa nhà tồn tại hơn nửa thế kỷ

Cảnh tối tăm ẩm thấp, đổ nát tan hoang của tòa nhà tồn tại hơn nửa thế kỷ


Chuyện về hàng loạt cái chết oan khiên, những lần người âm về quấy phá cõi dương, những tiếng than khóc, nói cười giữa khuya thanh vắng… đã phủ lên các nơi này một bức màn điêu linh, tang tóc, khiến người ta không khỏi hoang mang, run sợ… Rồi từ đó những lời đồn kỳ dị cứ lan ra…


Chuyện người âm về quấy phá


Trong các tòa nhà mang lời đồn “ma ám”, có lẽ đáng sợ nhất là chung cư 727 Trần Hưng Đạo, Phường 1, Quận 5. Chung cư còn có tên gọi khác là Building President, được xây dựng vào năm 1960, theo lối kiến trúc khá đơn giản gồm 13 tầng, chia làm 6 tòa với tổng số 530 phòng, các phòng được ngăn theo diện tích phòng khách sạn. Không chỉ đáng sợ vì những lời đồn ma ám, chung cư này còn tiềm tàng mối họa chết người vì sự hoang tàn, đổ nát đến mức “rình sập” của nó. Cơ quan chức năng đã tính đến phương án di dời dân từ năm 2002, nhưng hiện vẫn còn hơn 100 hộ bám trụ tại đây.


Từ hơn nửa thế kỷ trước, chung cư 727 đã nổi danh với những giai thoại ly kỳ về nhiều án mạng oan khiên và quá trình trấn yểm công phu của ông chủ tòa nhà. Những cụ cao niên sống gần đây đều rất tận tường chuyện đồn đại về những cái chết ở tầng 13 của chung cư. Theo đó, khi nhận được bản vẽ của Building President, nhiều người bày tỏ lo lắng với ông Nguyễn Tấn Đời, một tỷ phú nổi tiếng của Sài Gòn lúc bấy giờ – là chủ đầu tư của tòa nhà – về con số 13 xui xẻo. Nhưng ông Đời gạt phăng, cho đó là những quan niệm không căn cứ, và vẫn cho phép tiến hành xây dựng theo đúng bản thiết kế. Cụ Trần Nhựt Nam (70 tuổi, ngụ phường 1, quận 5) là người đã chứng kiến sự thăng trầm của chung cư 727 kể lại: “Dạo tòa nhà đang xây dang dở đến tầng 13, lính Tây và người dân xôn xao ghê lắm. Người ta đồn ầm lên là cứ đến ngày 13 dương lịch mỗi tháng thì lại có tai nạn chết người ở tòa nhà này. Tôi cũng không tin lắm vào lời đồn kỳ bí đó, nhưng thật sự có rất nhiều nhân công đã bỏ mạng tại đây”. Cũng theo lời cụ Nam, sau khi biết được tai nạn xảy ra quá nhiều tại tầng 13 khi công trình đang dang dở, ông Đời đã mời những bậc thầy phong thủy rất cao tay về để trấn yểm tòa nhà. Từ đó, người dân Sài Gòn cứ rỉ tai nhau tin đồn rùng rợn rằng, thầy phong thủy đã bỏ rất nhiều tiền mua xác 4 trinh nữ, đem về chôn 4 phương để trấn yểm 4 hướng của tòa nhà. Chính vì lẽ đó, nên trước khi đưa vào sử dụng, chung cư 727 trong mắt người dân Sài Gòn đã nổi tiếng với lời đồn về những công nhân chết oan, biến thành cô hồn vất vưởng, bám lấy tòa nhà này.


Toàn cảnh tòa nhà bị gán mác “chung cư ma ám” lớn nhất Sài Gòn

Toàn cảnh tòa nhà bị gán mác “chung cư ma ám” lớn nhất Sài Gòn


Tòa nhà xây xong, ông Đời cho quân đội Mỹ thuê lại toàn bộ để làm nơi nghỉ ngơi cho lính Tây. Sau giải phóng, ông Đời cho nhiều đơn vị trên địa bàn thành phố thuê làm nhà ở cho cán bộ công nhân viên. Về sau, chung cư được sung công quỹ và chia cho các cán bộ công nhân viên, ông Đời thì đi xuất ngoại. Hơn nửa thế kỷ “trơ gan cùng tuế nguyệt”, chung cư 727 chưa bao giờ ngớt đi những lời đồn “ma ám”. Bên cạnh đó, những vụ án mạng xảy ra tại nơi đây càng khiến người ta thêu dệt thêm những chuyện ly kỳ. Án mạng gần đây nhất là vào tháng 2/2013, khi bà Huỳnh Thị Thường Liên, 50 tuổi, gieo mình từ tầng 5, rơi xuống đất và tử vong ngay tại chỗ. Người dân được một phen xôn xao, vì bà Liên trước đây ngụ tại chung cư, nhưng đã chuyển đi từ rất lâu. Không hiểu vì lẽ gì, bà lại trở về gieo mình tự vẫn. Chị Lê Thị Kiều L. (47 tuổi), người bán tạp hóa ở tầng trệt tỏ vẻ bí hiểm: “Chắc bà Liên bị oan hồn đẩy xuống rồi. Mà hồi xưa, lúc còn cho bọn lính Mỹ thuê, chúng nó bắt gái Việt đưa về đây cưỡng bức rồi giết, nhiều lắm. Bởi vậy không linh sao được. Tôi ở tầng trệt, lâu lâu nằm ngủ nghe ai nói chuyện rầm rì ngoài hành lang, bảo lên tầng 12 chơi, mà tầng này người ta bỏ hoang lâu rồi”. Cứ 9 người là 10 câu chuyện khác nhau về “ma ám” tại chung cư 727. Cứ thế, những câu chuyện huyền linh về thế giới bên kia, về chuyện người âm quấy phá tại tòa nhà tồn tại hơn nửa thế kỷ này bị người dân thêu dệt ngày càng dày hơn, và luôn được đem ra làm “món ngon” đãi khách tò mò.


Bơm kim tiêm vương vãi của các vị “ma sống”

Bơm kim tiêm vương vãi của các vị “ma sống”


Đâu là sự thật?


Khu chung cư Thanh Đa, quận Bình Thạnh, cũng là nơi bị gán cho những lời đồn “ma ám” rùng rợn nhất. Khi chúng tôi tới đây để tìm hiểu thực hư, nhiều người dân liên tục cảnh báo: “Đừng có hỏi, nhắc tới “người ta”, “người ta” ám không yên đâu”. Thế nhưng, sau dăm ba câu chào hỏi thì mỗi người một chuyện ly kỳ, thi nhau kể… Bà Trần Thị B., 52 tuổi kể lại: “Cách đây mấy năm, chung tầng 3 tôi ở có ông giáo dạy cấp 3 mới cùng vợ con dọn về. Ở được 3 tháng ông “chạy mất dép”. Bởi hồi đó, căn ông ở có người thất tình ra sông tự tử mất xác luôn, linh hồn không siêu sinh được nên về đây quấy phá. Tui thấy hoài chớ gì”. Theo bà B và vài người cư ngụ ở đây thì họ thường nghe kể về một thiếu nữ, mặt trắng bệch như người chết đuối, ngồi khóc ở cuối hành lang mỗi đêm. Để xác thực thông tin, chúng tôi tìm đến ban quản lý chung cư, đại diện nơi đây cho biết, chưa hề có vụ án mạng, hay vụ mất tích nào liên quan đến căn phòng kể trên của tầng 3 lô chung cư này.


Tại chung cư Thanh Đa, đa phần chuyện ma cỏ được thêu dệt theo kiểu ma da, oan hồn người chết đuối về đeo bám người dương. Ông Trương Quang Tiến ngụ lại lô V cho biết: “Tại vì chỗ này gần bờ sông Sài Gòn, lâu lâu lại có xác người chết đuối dạt về đây. Dân mình hay “thần hồn nát thần tính”, sợ quá đâm ra ám ảnh rồi “thêm mắm dặm muối” cho thành chuyện để tán dóc, chứ làm gì có ma da nào ở trên cạn này”. Thậm chí, khi lô IV và lô VI của khu chung cư Thanh Đa, thuộc phường 27, bị lún và nghiêng vào nhau, do điều kiện khách quan là địa hình nơi đây vốn gần sông nên không được rắn chắc, khi đến tai người dân thì chung cư bị nghiêng lún là do “thế lực siêu nhiên nào đó nhúng tay vào”(?).


Trở lại tòa nhà 727 Trần Hưng Đạo nơi được gán cho cái mác là “chung cư ma ám” lớn nhất Sài Gòn, chỉ riêng dáng vẻ bên ngoài thâm u, cũ kỹ đã khiến người ta phải rùng mình, nhưng không thấm thía gì so với khung cảnh bên trong. Hầu hết các phòng tại đây đều không nguyên vẹn, tường, trần nhà ngang dọc các vết nứt lớn, những mảng vôi lở, dây điện ngổn ngang, phòng ốc, đồ đạt bỏ hoang lâu ngày bỗng trở nên lạnh lẽo. Ngoài một số phòng người ta ở rải rác, còn lại hầu như chỗ nào của chung cư đều hoang tàn đổ nát. Một số tầng bỏ hoang đã lâu, nên tối tăm, ẩm thấp, xú uế bốc lên tanh nồng, khiến người ta khi mới bước vào đã khó chịu đến gai lưng, ngợp thở chứ chưa cần nói đến chuyện ma mị gì.


Chung cư Thanh Đa cũng bị người dân đồn đại là “thánh địa của ma da”

Chung cư Thanh Đa cũng bị người dân đồn đại là “thánh địa của ma da”


Bên cạnh đó, theo chúng tôi quan sát, có rất nhiều nơi trong tòa nhà trở thành nơi tụ tập tiêm chích ma túy của các đối tượng bất hảo. Bằng chứng là kim tiêm, dụng cụ hút chích vương vãi khắp nơi ở những tầng không còn dân sinh sống. Ông Trần Văn Long, 65 tuổi, là bảo vệ của chung cư 727 hơn 13 năm nay cho biết: “Tôi làm bảo vệ ở đây, làm gì có chuyện ma cỏ quấy phá như người ta đồn, có là có “ma sống” ấy. Bọn thanh niên nghiện hút hay lẻn vào đây hút chích, nên bọn nó tung tin đồn ma quỷ không cho ai dám bén mảng tới để tụi nó dễ tụ tập. Nhiều khi mấy cái trò giả tiếng người âm là tụi nó làm”. Vài người dân ở đây cho biết, do “thể trạng” quá rệu rã nên nhiều khi những tiếng động trong đêm là do vôi vữa bong tróc, rớt xuống, kết cấu chỉ còn là bộ xương trống hoắc nên gió mặc sức lùa vào, tạo nên thứ âm thanh heo hút, ghê người. Tiếng trẻ con khóc – theo ông Long cũng không hề có, bởi những tầng tầm trung rất nhiều mèo hoang đến đây “trú ngụ”. Ban đêm chúng hay kêu la, rên rỉ khiến người ta hoảng sợ rồi thêu dệt thêm nhiều điều.


Còn về việc người dân lần lượt dọn đi vì sợ ma càng không hề có. Ông Long cho biết UBND TP. Hồ Chí Minh đã có chủ trương di dời, tái định cư cho người dân tại tòa nhà này. Đến nay đã di dời được 3 đợt, với khoảng 400 hộ dân sang Khu chung cư mới 109 Nguyễn Biểu. Số hộ dân còn lại vì chưa đủ giấy tờ hợp lệ nên mới ở đây. Ông Long tặc lưỡi nói thêm: “Ở đây hồi đó giờ người ta trụ lại toàn là từ 5 – 6 năm trở lên, đâu có ai mới tới mà dọn đi đâu. Dân mình kể cũng ngộ, sợ ma ghê lắm, mà nghe chuyện ma là hào hứng hẳn lên. Cũng do đó mà những chuyện “khuất mặt, khuất mày” cứ thế bị thêu dệt lên cho rùng rợn. Chứ ma cỏ gì đâu”.


(Công Lý)



Những chung cư “ma ám” trong lòng thành phố