Showing posts with label Xin việc. Show all posts
Showing posts with label Xin việc. Show all posts

Thursday, March 6, 2014

10 Cách khiến bạn thất nghiệp

(Kênh 13) – Để có được một công việc như ý muốn, bạn sẽ phải cạnh tranh cùng rất nhiều đối thủ. Theo khảo sát,dưới đây là 10 lí do khiến bạn không lọt được vào mắt xanh của nhà tuyển dụng.



1. Bạn không trả lời tốt câu hỏi: “Hình ảnh của bạn 10 năm nữa sẽ như thế nào ?”


Câu hỏi này nghe có vẻ không trọng điểm nhưng nó rất có ảnh hưởng đến quan điểm của nhà tuyển dụng về một ứng viên.Ví dụ, nếu bạn đang phỏng vấn cho một công việc trong truyền thông xã hội mà bạn lại nói rằng bạn muốn trở thành một giám đốc sáng tạo trong tương lai, nhà tuyển dụng sẽ nghĩ bạn nên phỏng vấn cho một công việc thiết kế. Điều đó cho thấy, bạn cần chỉ ra được mối liên kết mật thiết giữa công việc bạn muốn làm với những gì bạn muốn có trong kế hoạch trong tương lai của bản thân.


1394087477-10-cach-that-nghiep


2. Bạn không “Google” về công ty trước khi phỏng vấn


Không phải bất cứ công ty nào cũng có nhiều thông tin trên internet, nhưng nếu bạn đang phỏng vấn với môt công ty như vậy, bạn nên tìm hiểu càng nhiều thông tin có thể càng tốt. Khi được đề nghị trình bày những hiểu biết của bạn về công ty, bạn nên chỉ ra những thông tin ấn tượng nhất (google tìm ra ngay từ những giây đầu tiên), những tin cập nhật mới nhất hay những tuyên bố gần đây với giới truyền thông. Nhà tuyển dụng rất ấn tượng với những ứng viên có thể tìm hiểu kĩ về công ty, điều đó chứng tỏ sự quan tâm của ứng viên đối với công ty và sự chuẩn bị kĩ càng của họ. Có rất ít người nhận thức được tầm quan trọng của bước tìm hiểu này.


3. Bạn không thích hợp với công ty


Bạn không thể cố gắng khắc phục được điều này. Tuy nhiên bạn sẽ nhận ra rằng khi bạn không nhận được một công viêc không có nghĩa là bạn thiếu tài năng, đam mê hoặc thiếu cơ hội trong lĩnh vực bạn đang theo đuổi. Một số nhà quản lý muốn nhân viên chỉ cần phục tùng mệnh lệnh, một số nhà quản lý lại muốn nhân viên đặt ra nhiều câu hỏi và đưa ra các ý kiến đóng góp đối với hoạt động của công ty.


Đôi khi ,phong cách quản lí của công ty không phù hợp với bạn. Thật may, có khá nhiều nhà tuyển dụng nhớ tất cả những người tài năng mà họ phỏng vấn và cố gắng giới thiệu cho bạn bè họ, những người có thể có một cơ hội tốt hơn cho bạn.


1394087483-10-cach-that-nghiep2


4. Bạn không sẵn sàng làm những công việc đơn giản


Nếu bạn đi vào phòng phỏng vấn với một thái độ cho thấy bạn sẽ có vấn đề với nhiệm vụ tầm thường, nhà tuyển dụng sẽ không muốn chọn bạn. Không ai thích làm những công việc tầm thường, nhưng tất cả mọi người phải làm nó tại một số thời điểm nhất định.


Người phỏng vấn của bạn có thể bắt đầu sự nghiệp bằng cách làm bản sao đặt hàng và đặt vé máy bay trước khi trở thành quản lí. Thực tế cho thấy, nếu bạn không muốn làm những việc đơn giản, rất nhiều người sẽ sẵn sàng làm điều đó.


5. Bạn đã không theo dõi phản hồi từ nhà tuyển dụng


Nhà tuyển dụng không quan tâm email bạn gửi để nói lời cảm ơn hay bạn đính kèm một bưu thiếp vẽ tay trong đó. Nhưng họ cần có bức thư cảm ơn của bạn sau khi phỏng vấn bởi điều đó chứng tỏ mong muốn có được công việc của bạn. Nếu bạn không làm điều đó, nhà tuyển dụng sẽ nghĩ bạn không quan tâm và không thực sự muốn công việc mà bạn đã ứng tuyển.


6. Bạn có năng lực tốt hơn vị trí tuyển dụng cần


Nếu bạn đã có kinh nghiệm làm việc 2 năm với chuyên môn tốt và kĩ năng thành thạo, nhà tuyển dụng sẽ không thuê bạn cho vị trí dành cho sinh viên mới ra trường bởi điều đó sẽ khiến bạn sẽ cảm thấy nhàm chán. Các nhà tuyển dụng thường muốn tất cả nhân viên đều cảm thấy thách thức trong công việc. Họ mong muốn nhân viên phát triển và đạt được những tiến bộ về cả con người và thành tích. Và nếu một công ty không muốn điều đó cho bạn, công ty đó không phải là một sự lựa chọn tốt.


1394087485-10-cach-that-nghiep4


7. Bạn không chuẩn bị kĩ những vật cần đem theo


Bạn cần mang theo nhiều bản cứng của hồ sơ lý lịch, các giấy tờ tùy thân cần thiết và những bằng cấp, giấy chứng nhận thể hiện khả năng của bạn. Nếu bạn ứng tuyển cho vị trí thiết kế, bạn nên mang theo những tác phẩm đã đoạt giải hay được sử dụng trong một dự án nào đó. Nếu bạn ứng tuyển làm copywriter, bạn nên mang theo những tài liệu chứng tỏ khả năng viết lách tốt và tính sáng tạo của bạn. Sự chuẩn bị chu đáo sẽ gây ấn tượng tốt với nhà tuyển dụng.


8. Bạn không nghiên cứu đúng cách công ty bạn chuẩn bị phỏng vấn


Bạn nên Google bất cứ ai mà bạn sẽ bị phỏng vấn và tìm hiểu thông tin từ những cuộc phỏng vấn trước đó.Nếu bạn có thời gian một tuần để chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn,hãy tận dụng triệt để nó.


9. Bạn thể hiện sự lo lắng môt cách thái quá


Khi nhà tuyển dụng có thể thấy sự lo lắng về cuộc phỏng vấn của bạn, họ biết bạn quan tâm việc tạo ấn tượng với họ và thực sự muốn công việc này, đó là một điều làm họ hài lòng. Nhưng nếu bạn thể hiện mất bình tĩnh một cách thái quá như không tập trung vào câu hỏi,trả lời sai mục đích , điều đó sẽ là một điểm trừ rất lớn của bạn.


Các nhà tuyển dụng muốn ứng viên có một trạng thái cảm xúc tốt nhất để thể hiện đúng năng lực của mình. Điều đó khiến cho công việc của họ đạt được mục đích cũng như tránh lãng phí thời gian. Vì vậy, một lời khuyên đưa ra cho bạn đó là” Đừng lo lắng thái quá về cuộc phỏng vấn, nhà tuyển dụng đứng về phía bạn”.


10 . Bạn không đưa ra được câu hỏi ấn tượng dành cho nhà tuyển dụng vào cuối buổi phỏng vấn


Nếu bạn chỉ hỏi ” Điều tốt nhất khi làm việc ở đây là gì ?” và không có câu hỏi nào khác, nhà tuyển dụng sẽ chỉ thấy được quan tâm lợi ích cá nhân của bạn đối với công việc này. Lời khuyên từ các nhà tuyển dụng là họ muốn được thấy sự đam mê của bạn đối với lĩnh vực chuyên môn mà bạn đang theo đuổi.


Bạn có thể hỏi họ quan điểm về các đối thủ của công ty, những mong muốn cải thiện trong công việc kinh doanh hay ưu thế của công ty trong ngành nghề kinh doanh đó. Và nếu bạn có sự quan tâm chính đáng với những gì họ đánh giá về bạn,bạn cũng có thể hỏi họ.


Bạn hãy nhớ rằng, đây là cơ hội để bạn có thể phỏng vấn người mà rất có thể sẽ trở thành ông chủ tương lai của bạn nếu bạn nắm được công việc này.Vì vậy hãy tận dụng cơ hội để bạn có thể hiểu họ hơn và làm hài lòng họ khi trở thành nhân viên của cô.Hng ty.


T.H



10 Cách khiến bạn thất nghiệp

Friday, November 22, 2013

Suýt sập bẫy tình vì sốt ruột xin việc

Chú dẫn tôi vào nhà nghỉ gần nơi sắp đi làm việc, bảo ở đây cho tiện, mai được đi làm luôn. Chú định giở trò, tôi kiên quyết kháng cự, rồi phát hiện mình mất cả số tiền đã chi ra để xin việc.



Các bạn rất dễ trở thành “con mồi” béo bở của nhiều kẻ lợi dụng thời cơ trước “cơn bão” thất nghiệp như hiện nay. Nếu các bạn không đủ tỉnh táo khó có thể tránh khỏi nhiều cú lừa đảo, dối trá ngoạn mục. Sau đây tôi xin chia sẻ một câu chuyện có thật bản thân gặp phải.


Tôi 23 tuổi, vừa chân ướt chân ráo tốt nghiệp trường cao đẳng. Tâm lý vừa ra trường cũng như bao sinh viên khác đều lo thất nghiệp và vô cùng hoang mang trước tình trạng nhiều năm kinh tế buồn như hiện nay. Mặc dù hồ sơ xin việc đã được rải đi khắp nơi đăng tin tuyển dụng nhưng chẳng nơi nào hồi âm. Vì nhà ở xa, cách thủ đô Hà Nội ngót nghét 200 km nên mỗi lần đi lại làm hồ sơ mất một khoản tiền. Cảm giác thất nghiệp ngồi nhà chờ đợi như địa ngục cứ ấp ủ tôi phải kiếm được việc làm bằng được. Vì thế tôi lại đi, chẳng chịu ngồi yên ở nhà mặc cho mẹ ca thán “Mày bị cuồng chân à con, suốt ngày đi đi về về” rồi “Tiền mẹ làm ra vất vả mà chỉ tiêu vào những thứ không đâu”.


8520ef8427f950.img


Tôi càng rơi vào thế bí, bị áp lực sau hơn tháng ròng đi lại tìm việc, kết quả vẫn thất nghiệp. Đúng lúc chán chường và tuyệt vọng nhất, một người chú hờ hơn 3 năm không liên lạc gọi cho tôi hỏi thăm công việc. Tôi như tìm được người trút bầu tâm sự, không ngại chia sẻ cả chuyện gia đình mình đang khó khăn như thế nào. Nhắc đến ông chú hờ đó giờ trong lòng tôi chỉ còn sự ghê sợ, nói là chú hờ nhưng tôi luôn coi hắn như một người chú, thành viên trong gia đình, từng là khách hàng quen của bố.


Chẳng là trước đây bố có lập công ty TNHH chuyên sản xuất, xuất khẩu gỗ, ván ép và chú là một khách hàng thường xuyên của nhà tôi. Khoảng một tuần chú lại từ Hà Nội lên nhà tôi đặt và lấy hàng. Ngày đó bố ăn nên làm ra, hàng làm đến đâu bán được đến đó, nhiều đơn đặt hàng của các đối tác khác. Hàng ngày một khan hiếm hơn nên có khi chú đóng đô ở nhà tôi đến cả tháng chỉ để chờ hàng và sợ bố bán hàng cho đối tác khác. Chú nghiễm nhiên trở thành người nhà tôi, được ăn ở, ra vào và bố còn xếp cho một phòng riêng trên tầng 2.


Tính chú khá hài hước, xông xênh, tỏ ra biết điều nên lấy lòng được hầu hết thành viên gia đình tôi. Thậm chí bố còn chiều theo nhiều yêu cầu của chú, coi chú như người em ruột thịt. Ba chị em khỏi phải nói, coi hắn như chú ruột, thỉnh thoảng bốn chú cháu ngồi tám chuyện, chém gió cả ngày không chán. Bố làm ăn tính thật thà lại tin người, đi gặp đối tác nào cũng đưa chú đi cùng. Khi chú đã đủ lông đủ cánh, nghiễm nhiên chẳng cần phải thông qua bố. Chú lặng lẽ rút mối hàng từ bố cũng không một lời chào hỏi. Rồi gia đình tôi mất liên lạc với chú hơn 3 năm.


Kinh tế khó khăn, các công ty doanh nghiệp liên tiếp tuyên bố phá sản và công ty của bố cũng rơi vào tình trạng đó. Lúc trước tôi còn nghĩ chú chưa biết hoàn cảnh bố thế nào nhưng bây giờ phải khẳng định chú nắm quá rõ tình cảnh nhà tôi lúc này, vậy mà vẫn tỏ ra không hề biết gì khi tôi kể cho nghe. Chú đã đánh vào điểm yếu của tôi là giờ đang rất cần việc làm, hứa sẽ giúp tôi làm nhân viên tại một công ty cổ phần. Chẳng phải nói, tôi vui như chết đuối vớ được cọc, coi hắn là ân nhân. Chú bảo tôi không cần lo gì, chỉ chuẩn bị một bộ hồ sơ xin việc, hai phong bì, một phong bì để mệnh giá 500 nghìn đồng, một phong bì để mệnh giá 1 triệu đồng để hối lộ ông sếp công ty đó.


1342774139-nha-nghi-1


Hình như chú sợ tôi bảo bù tiền hộ vào trước rồi tôi sẽ gửi sau nên vội lấp liếm ngay bằng câu “Chú thu xếp mời người ta ăn uống hết rồi. Nó là bạn chú nên chú bỏ tiền ra đưa phong bì cho nó không được tiện lắm mà xin việc cũng phải có ít phong bì cháu ạ, với lại cháu vẫn phải xuống để gặp mặt luôn (lúc đó tôi đang ở quê, còn chú ở Hà Nội sẽ xin việc cho tôi ở đó)”. Tôi vui sướng kể cho mẹ nghe, mẹ hết lòng tin tưởng và bảo tôi là để thêm một phong bì một triệu nữa đưa cho chú để trước là cảm ơn, sau này thành việc rồi sẽ hậu tạ thêm.


Với số tiền như vậy nhờ được chú xin việc cho mẹ tôi cũng chẳng tiếc gì. Mẹ còn đưa thêm tiền, bắt tôi mua quà cho chú và bạn chú nữa. Vừa xuống bến xe Hà Nội tôi được chú nhiệt tình đứng chờ, đón đi đến ngay nhà người xin việc hộ. Chú đưa tôi đến một chung cư (tôi chưa đến chung cư lần nào), bảo tôi đưa phong bì cho rồi ngồi chờ hắn dưới sân với lý do “Bạn chú ở tận trên tầng 10 mà chung cư chỗ này không có chỗ gửi xe nên cháu phải ở dưới này trông xe, chờ chú lên đưa quà với phong bì nhé”. Tôi biết nói gì nữa mặc dù cũng hơi nghi ngờ khi chú nói “chung cư không có chỗ để xe”, cũng đành gật đầu ngồi chờ.


Khoảng 15 phút sau chú xuống, truyền tải cho tôi mấy nội dung nghe lọt tai và “Mai cháu được đi làm luôn rồi đó”. Xong việc chú đưa tôi đi ăn, tôi trả tiền ăn (khoảng gần 200 nghìn), chú không chịu để tôi trả khiến tôi có vẻ an tâm hơn với số tiền phong bì lúc nãy. Ăn xong đã khá muộn, chú đưa tôi đến một nhà nghỉ, nói gần chỗ tôi sẽ làm, “Cháu đi nghỉ ngơi sớm rồi mai chú đưa đi làm”. Đến nhà nghỉ chú gọi phòng và bảo tôi đưa chứng minh thư ra cho nhân viên nhà nghỉ giữ. Tôi cứ nghĩ mình ở thì trả tiền là điều hiển nhiên, chú sẽ chỉ đưa tôi đến đây rồi về nhà hoặc sẽ thuê phòng riêng. Nhưng chú lên phòng kêu tôi đi tắm rồi đi ngủ nhưng làm sao tôi có thể tắm và ở chung phòng với một người đàn ông.


Tôi kêu chú thuê một phòng khác ngủ, chú nói “Chú muốn ngồi tâm sự với cháu vì lâu rồi không gặp”. Tôi cũng ngồi nói chuyện, giật bắn mình, vừa run sợ khi chú cầm tay tôi định giở trò. Phản ứng tự nhiên tôi hất tay chú ra và nói rõ quan điểm. Chắc thấy tôi phản ứng quyết liệt và sẽ hô người nên bảo tôi ở lại rồi về. Sau một lúc chú đi, tôi vẫn còn bàng hoàng sợ hãi nhận được tin nhắn “Chú xin lỗi, chú phải bay vào Sài Gòn gấp bây giờ, mai không đưa cháu đến chỗ làm được, cháu tự qua nhé”, còn kèm theo số điện thoại người bạn, bảo tôi cứ tìm đến địa chỉ đó và “Cháu cứ gọi cho nó, chú dặn nó hết rồi”.


Thật sự đến lúc chú định giở trò tôi đã xác định mất số tiền bỏ ra xin việc, cũng may tôi chưa bị gì. Tôi đã nghĩ “của đi thay người” khi chú chưa làm được gì tôi rồi. Mặc dù biết bị lừa nhưng tôi vẫn quyết đi đến cùng. Hôm sau tìm đúng đến địa chỉ chú đưa, sau khi hỏi những người dân sống quanh đó, họ nói không tồn tại công ty nào như tôi hỏi. Tôi gọi điện cho bạn hờ của chú mà không liên lạc được.


Tôi gọi cho chú đến mấy chục cuộc không nhấc máy, một lúc sau chú nhắn tin lại kêu “Chú đang bận họp” và còn già mồm “Ôi chú không ngờ nó lại lừa như vậy cháu ạ, nó là thằng bạn thân của chú mà, sao nó lại đối xử như vậy với chú chứ. Chú xin lỗi”.


Vở kịch chính chú dựng lên và là người đóng thế hai vai mà đến giờ phút này chú còn nghĩ tôi sẽ tin “Rồi chú sẽ cố thu xếp cho cháu một công việc khác”. Giờ mới biết tôi còn phải học đời nhiều lắm mới có thể tránh được những kẻ lừa đảo ngoạn mục, lừa đảo dựa trên niềm tin, sự tôn trọng của người khác dành cho mình để tồn tại. Hy vọng những bạn sinh viên mới ra trường hãy nhìn vào câu chuyện của tôi để rút kinh nghiệm và tỉnh táo để phân biệt ai là kẻ gian.


(VnExpress)



Suýt sập bẫy tình vì sốt ruột xin việc

Sunday, November 10, 2013

Vì sao sinh viên mới ra trường khó tìm việc

Nhà tuyển dụng cho biết trong quá trình xin việc hiện nay, sinh viên mới tốt nghiệp có nhiều sai sót và điều này trực tiếp gây ra những vấn đề tâm lý khi họ gặp thất bại.



Thiếu hiểu biết về công ty


Trong buổi phỏng vấn tại một hội chợ việc làm, người phụ trách của một công ty mỹ phẩm yêu cầu người tham gia ứng tuyển nêu tên một số sản phẩm đại diện của công ty, không ngờ người sinh viên đó không đưa ra được đáp án nào. Người phụ trách cho biết, nếu sự thiếu hiểu biết, mơ hồ và không chuẩn bị trước về đơn vị dự định làm việc, người nhân viên đó khó có thể lên kế hoạch cho sự nghiệp tương lai. Với một người thiếu trách nhiệm như vậy chắc chắn nhà tuyển dụng sẽ không sử dụng.



Đánh giá quá cao năng lực bản thân


Một số sinh viên không phải do bản thân không tìm được công việc mà nguyên nhân chính do họ kỳ vọng quá cao vào công việc muốn làm. Không quan tâm đến công việc mà họ cho là chưa xứng tầm, mù quáng theo đuổi điều thiếu thực tế, yêu cầu công việc lý tưởng như lương cao, đãi ngộ tốt. Họ sẽ gặp rất nhiều khó khăn và áp lực trong tình trạng kinh tế khó khăn như hiện nay và điều tất yếu và nguy cơ thất nghiệp trước mắt.


Xin việc một cách mơ hồ


Không ít sinh viên không hiểu vị trí công việc được giao cần làm gì, họ chỉ tìm hiểu qua văn tự. Nếu chỉ hiểu qua mặt chữ thông thường rất có thể bạn sẽ bỏ qua cơ hội tốt. Hãy gọi điện đến công ty bạn dự định nộp hồ sơ và yêu cầu được tư vấn tỉ mỉ về vị trí công việc bạn muốn làm.


Không muốn bắt đầu từ việc vặt


Sinh viên tốt nghiệp khi mới bước chân vào xã hội, công ty rất khó để có được ngay một vị trí nhất định. Một số công ty còn quy định, tất cả nhân viên mới đều cần được đào tạo học việc một năm, nhiều sinh viên vì không tình nguyện chấp nhận đã làm mất đi một công việc tốt.


Thiếu khả năng làm việc độc lập


Nhiều sinh viên do quá áp đặt lý thuyết sách vở vào công việc, thiếu kinh nghiệm xã hội, thiếu chính khiến và khả năng độc lập., thiếu kỹ năng. Nếu bạn đã vượt qua mọi điều kiện trong vòng thi viết, khi tham gia phỏng vấn vẫn cần sự trợ giúp từ cha mẹ hãy coi chừng, bởi phần lớn nhà tuyển dụng rất phản cảm với hành vi này! Tiền đề khi bạn xin việc là cần chứng tỏ bạn là người độc lập, có khả năng phán đoán và trách nhiệm với bản thân.


(My Work)



Vì sao sinh viên mới ra trường khó tìm việc

Sunday, October 20, 2013

Thạc sỹ thất nghiệp - Vì đâu nên nỗi?

Trong giai đoạn khó khăn của nền kinh tế, tình trạng thất nghiệp gia tăng là điều tất yếu. Điều này thể hiện rõ tính cung cầu lao động trong nền kinh tế thị trường.



Việt Nam cam kết đặt giáo dục là ưu tiên hàng đầu của phát triển

Việt Nam cam kết đặt giáo dục là ưu tiên hàng đầu của phát triển


Không riêng gì tại Việt Nam, mà nhiều quốc gia trên thế giới cũng gia tăng nạn thất nghiệp do khủng hoảng kinh tế toàn cầu trong thời gian qua.


Báo chí đã nói rất nhiều về tình trạng lao động chất lượng cao bị thất nghiệp, hoặc phải nhận những công việc không tương xứng với bằng cấp được đào tạo. Chẳng hạn như hàng nghìn cử nhân thất nghiệp ở Nghệ An, gần 25.000 sinh viên ra trường thất nghiệp ở Thanh Hóa, cả nghìn cử nhân làm công nhân tại một doanh nghiệp ở Đà Nẵng,…


Không chỉ cử nhân thất nghiệp, mà cả thạc sỹ cũng thất nghiệp. Nhiều bài báo đã nêu lên những trường hợp thạc sỹ thất nghiệp đi bán sim điện thoại, ở nhà nội trợ, thậm chí đi phụ xe để lấy tiền xin việc hoặc đi làm công nhân thời vụ.


Đâu là nguyên nhân của vấn đề này?


Theo Luật giáo dục, mục tiêu của đào tạo thạc sỹ là “giúp học viên nắm vững lý thuyết, có trình độ cao về thực hành, có khả năng làm việc độc lập, sáng tạo và có năng lực phát hiện, giải quyết những vấn đề thuộc chuyên ngành được đào tạo” (điều 39). Đồng thời, yêu cầu chất lượng thạc sỹ được đào tạo phải “nâng cao những kiến thức đã học ở trình độ đại học; tăng cường kiến thức liên ngành; có đủ năng lực thực hiện công tác chuyên môn và nghiên cứu khoa học trong chuyên ngành của mình” (điều 40).


Thế nhưng, những trường hợp thạc sỹ thất nghiệp được báo chí nêu ra hình như không đúng với mục tiêu và chất lượng đào tạo. Các ‘thạc sỹ thất nghiệp’ này đều cùng lý do không xin được việc sau khi tốt nghiệp đại học nên học tiếp để hy vọng bằng thạc sỹ sẽ xin việc dễ hơn. Đây cũng là lý do của phần lớn những người đi học cao học ngay sau khi tốt nghiệp.


Rõ ràng, mục tiêu đào tạo thạc sỹ là tạo ra lực lượng lao động có chuyên môn sâu về chuyên ngành, có khả năng làm việc độc lập, sáng tạo trong chuyên môn và có khả năng nghiên cứu khoa học.


Thế nhưng, hầu hết lý do học cao học là để dễ xin việc như nói ở trên cho thấy, mục tiêu đi học của những người này không đồng nhất với mục tiêu của đào tạo thạc sỹ. Vì thế, không thấy những người này khẳng định một cách thẳng thắn về năng lực chuyên môn lẫn khả năng sáng tạo và nghiên cứu khoa học để phủ nhận việc loại hồ sơ của họ là bất hợp lý ngoài việc khẳng định họ có bằng thạc sỹ.


Thêm nữa, hầu hết chỉ thấy các thạc sỹ này nộp đơn xin việc vào các vị trí công chức, viên chức của các cơ quan nhà nước. Rõ ràng, các vị trí công chức hành chính lẫn chuyên môn ở từ cấp xã/phường đến cấp sở không cần bằng thạc sỹ. Cũng như các vị trí viên chức trong các trường tiểu học và phổ thông, các đơn vị hành chính sự nghiệp cũng không cần đến bằng thạc sỹ.


Có một điều bất nhẫn là hầu hết những ‘thạc sỹ thất nghiệp’ được báo chí nêu trên đều có gia cảnh khó khăn, gia đình phải vay mượn tiền để cho họ đi học. Và khi học xong, không tìm được việc làm thì nợ lại chồng nợ.


‘Cao học làm gì?’


Tác giả đặt câu hỏi về mục đích của việc theo học cao học của giới trẻ

Tác giả đặt câu hỏi về mục đích của việc theo học cao học của giới trẻ


Không biết sự thật mà báo chí nêu đến đâu, nhưng nếu thực sự là như vậy thì những gia đình này, những ‘thạc sỹ’ này đều có cái nhìn thiển cận về bằng cấp và công việc. Cũng không tránh khỏi sự háo danh về bằng cấp như dân gian vẫn thường nói “nghèo cũng cố cho con học đại học”. Chính họ, tự dồn mình vào con đường tự ti và bế tắc.


Vậy, họ cố gắng lấy bằng thạc sỹ để làm gì nếu không có mục tiêu làm việc tại các cơ quan nghiên cứu, hoặc giảng dạy sau phổ thông? Họ vay tiền để đi học làm gì nếu ra trường không xin được công việc đúng với chuyên môn và bằng cấp?


Họ học cao, nhưng tư duy và trình độ có thực sự cao? Bằng cấp có tương xứng với năng lực?


Như đã nêu ở trên, không thấy các ‘thạc sỹ thất nghiệp’ này khẳng định có đủ năng lực chuyên môn lẫn kiến thức liên ngành, có đủ năng lực làm việc độc lập và nghiên cứu khoa học. Vì vậy, dư luận hoàn toàn có thể đặt ra câu hỏi: Bằng thạc sỹ của họ có tương xứng với năng lực thực sự của họ hay không?


Mỗi chuyên ngành học đều có những đặc thù về nghề nghiệp, và một người có trình độ cao sẽ khai thác được đặc thù đó trong quá trình tìm kiếm công việc lẫn tạo ra thu nhập của mình bằng đúng chuyên môn đã được đào tạo.


Đơn cử trường hợp cô thạc sỹ văn chương mà báo chí nêu trong thời gian qua phải xin đi làm công nhân thời vụ. Một thạc sỹ văn chương loại giỏi hoàn toàn có đủ khả năng làm việc độc lập bằng chuyên môn như có thể đi dạy hợp đồng tại các trường phổ thông, ĐH, CĐ hoặc cộng tác với các báo, tạp chí chuyên ngành để viết bài nghiên cứu, bài báo, thậm chí viết bài đưa tin.


Thực tế trong xã hội đã cho thấy những công việc như vậy không quá khó nếu họ có năng lực thật sự tương ứng với bằng cấp. Hiện tại, không ít các sinh viên đã làm những việc như vậy khi còn đang ngồi trong giảng đường.


Vậy, tại sao một thạc sỹ văn chương loại giỏi không làm được như vậy mà phải đi làm công nhân thời vụ? Rõ ràng, chỉ có thế là kiến thức thực sự của họ không tương xứng với tấm bằng.


Sẽ có người đặt câu hỏi rằng, không phải ai cũng viết bài chuyên môn, viết báo được, hoặc xin đi dạy hợp đồng cũng không dễ. Nhưng xin thưa, điều này hoàn toàn không khó khăn đối với một thạc sỹ văn chương loại giỏi. Nếu không làm được điều này, chỉ có thể là năng lực của họ không xứng đáng với tấm bằng, hoặc có vấn đề trong quá trình đào tạo và cấp bằng của các trường đại học.


Trên đây chỉ phân tích một trường hợp cụ thể. Các ngành nghề khác cũng có tính chất tương tự, nghĩa là mỗi ngành đều có một đặc thù riêng trong xã hội, và người có chuyên môn không khó để kiếm việc nếu giỏi thật sự. Tất nhiên, cũng không loại trừ một số lĩnh vực hẹp, và sẽ có những người giỏi khó kiếm việc. Nhưng là khó chứ không phải không thể.


‘Việc làm nhà nước?’


Nhiều người có bằng cấp ở VN làm các công việc khác với chuyên môn được đào tạo, theo tác giả

Nhiều người có bằng cấp ở VN làm các công việc khác với chuyên môn được đào tạo, theo tác giả


Nhu cầu lao động chất lượng cao là cần thiết trong tiến trình phát triển kinh tế – xã hội. Nhu cầu này cần thiết cho cả nền kinh tế quốc dân, nghĩa là cần thiết cho cả các tổ chức, doanh nghiệp khu vực tư nhân chứ không chỉ dành riêng cho khu vực nhà nước.


Trong tiến trình cải cách đất nước theo hướng hội nhập và phát triển ở Việt Nam. Khu vực nhà nước sẽ thu hẹp lại ở lĩnh vực quản lý hành chính nhà nước. Các doanh nghiệp nhà nước, các đơn vị sự nghiệp có thu sẽ chuyển sang cổ phần hóa có vốn nhà nước hoặc tư nhân hóa toàn bộ. Những lĩnh vực công như giáo dục, y tế, khoa học công nghệ cũng không nằm ngoài xu hướng này.


Hiện tại, lao động chất lượng cao của nước ta chưa đáp ứng được nhu cầu của xã hội. Chất lượng đầu ra của các trường đại học, cao đẳng chưa đáp ứng được yêu cầu thực tế. Rõ ràng, các trường này cũng như những người học phải xác định rõ đào tạo như thế nào và học cái gì để đáp ứng yêu cầu đó.


Như vậy, có thể thấy nếu một người được đào tạo đảm bảo chất lượng, có đầy đủ kiến thức chuyên ngành và tư duy tương xứng với bằng cấp, thì không khó kiếm một công việc, kể cả khi tỷ lệ thất nghiệp gia tăng như trong thời gian qua.


Thế nhưng, hầu hết các thạc sỹ đều muốn vào làm việc trong khu vực nhà nước như đã nêu ở trên. Phải chăng khu vực ngoài nhà nước không có chỗ cho năng lực và bằng cấp của họ?


Có thể thấy, hầu hết các ‘thạc sỹ thất nghiệp’ được báo chí đề cập đều không phải thuộc các lĩnh vực kỹ thuật, công nghệ. Và rõ ràng cơ chế tuyển dụng lao động ở khu vực ngoài nhà nước rất sòng phẳng, minh bạch, không cần tiền “bôi trơn”, không quá quan tâm đến bằng cấp, cũng như mức thu nhập sẽ cao hơn nhiều khu vực nhà nước.


Vậy tại sao họ lại cố gắng vào nhà nước, trong khi biết rõ cơ chế làm việc của phần lớn các đơn vị, cơ quan nhà nước còn nhiều bất cập trong phân công lao động, vẫn còn hiện tượng ưu tiên con ông cháu cha, vẫn còn hiện tượng bỏ tiền để “chạy việc”. Thậm chí, để hoàn thành giấc mơ đó, có thạc sỹ chấp nhận đi làm phụ xe để dành tiền đi xin việc.


Rõ ràng, có một sự mâu thuẫn đối với các thạc sỹ này, họ muốn nhận được công việc tương xứng với bằng cấp, nhưng lại không thể hiện được năng lực làm việc tương ứng. Trong khi, khu vực ngoài nhà nước hoàn toàn có thể cho họ cơ hội thể hiện điều đó. Phải chăng, họ chỉ dám nộp đơn xin việc vào cơ quan nhà nước vì chỉ dựa được vào tấm bằng?


Vấn đề ‘thạc sỹ thất nghiệp’ sẽ còn nhận được nhiều đánh giá, nhận định khác nhau trong xã hội. Và người viết cũng chỉ đề cập các quan điểm trên theo thực tế chung chứ không phải đúng hết với mọi đối tượng, mọi nghành nghề trong xã hội.


Tuy nhiên, có thể thấy rõ sự bất cập trong công tác đào tạo lao động chất lượng cao và nhu cầu của xã hội. Đồng thời, không thể không nói đến chất lượng và định hướng của công tác đào tạo.


Tiên trách kỷ, hậu trách nhân. Trước hết, các thạc sỹ này nên tự nhìn nhận và đánh giá năng lực của mình, trước khi đổ lỗi cho cho nguyên nhân khách quan từ cơ chế, chính sách của nhà nước.


*Bài viết phản ánh quan điểm và văn phong của riêng tác giả, người đang sinh sống ở Hà Nội


Trường Yên


(BBC)



Thạc sỹ thất nghiệp - Vì đâu nên nỗi?