Showing posts with label xin lỗi. Show all posts
Showing posts with label xin lỗi. Show all posts

Wednesday, November 27, 2013

Xin lỗi tình yêu của tôi

Tôi biết phải thay đổi, trưởng thành hơn để xứng đáng với tình yêu của em. Tôi biết em sẽ luôn dõi theo bước chân tôi, tin rằng một ngày nào đó sẽ ôm em vào lòng và trân trọng em hơn.



Tôi và em quen nhau gần 5 năm, đã tính đến chuyện sẽ cưới em về làm vợ. Tính tôi rất nóng nảy và hay cáu gắt, khi lo cho em hay khi thấy em bị đau vì té hoặc những lúc em bệnh tôi lại gắt lên tại sao không biết lo cho bản thân, dù thật lòng tôi không muốn nói như vậy. Có đôi lúc tôi gắt gỏng và đánh em, nhưng lúc đó tôi như một con người khác, không biết kiềm chế mình.


Trong sinh nhật em, tôi làm em tổn thương, tức giận khi thấy em đi trên xe của một bạn nam đồng nghiệp. Tôi chặn xe, đe dọa, buộc em đi với tôi nhưng em không đồng ý, tôi nhìn thấy ánh mắt đau khổ và thất vọng dành cho mình. Như một kẻ điên, tôi lao vào nhà em nói hết tất cả mọi chuyện, rằng em đã là vợ tôi, em là của tôi, chính những lời nói đó đã làm tan nát trái tim em.


images


Khi về nhà ngồi suy nghĩ lại tôi thấy mình thật bỉ ổi, tại sao em yêu tôi nhiều đến thế mà tôi lại nghi ngờ? Tại sao tôi lại hành động như một đứa trẻ khi bị giành lấy thứ mình thích nhất. Tôi hành xử như một người vô văn hóa, biết mình đã làm tổn thương lòng tự trọng của em. Thật sự tôi đã quá sai khi làm những điều đó.


Tôi biết phải thay đổi, trưởng thành hơn để xứng đáng với tình yêu của em. Tôi biết em sẽ luôn dõi theo bước chân tôi, tin rằng một ngày nào đó sẽ ôm em vào lòng và trân trọng em hơn. Dù em không đọc những dòng này nhưng tôi vẫn muốn nói “Xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em”. Đây sẽ là bài học đắt giá nhất trong cuộc đời mình, tôi biết cái giá để trả cho bài học này quá đắt. Điều quan trọng hơn tôi đã biết mình yêu em thật lòng và cũng biết em vẫn luôn yêu tôi, như thế là đủ lắm rồi.


(VnExpress)



Xin lỗi tình yêu của tôi

Friday, November 22, 2013

Em xin lỗi vì em sẽ quên anh

Em sẽ đi tìm người đàn ông của đời mình, em không thể đợi anh thêm được nữa.



Em đã từng nói sẽ yêu anh suốt kiếp, sẽ không bao giờ rời xa anh và nếu có một ai đó trong hai chúng ta  từ bỏ tình yêu này thì người đó chỉ là anh chứ không phải em. Nhưng ngày hôm, em phải nói lời xin lỗi, vì em…em không thể yêu anh, không thể đợi anh thêm được nữa. Em phải đi thôi, vì em muốn được yêu thương, em sợ sự cô độc này lắm!


Em đã từng nghĩ mình sẽ yêu anh đến cả khi nào em chết nhưng có lẽ không phải vậy. Tình yêu cũng giống như cái cây, dù có sức sống mạnh mẽ tới đâu cũng vẫn cần phải được vun tưới, hoặc chí ít là có người biết đến sự tồn tại của nó. Em đã cho đi quá nhiều, em đã chờ đợi quá lâu và em mỏi mệt. Em thực sự quá mệt mỏi rồi. Dù em có mạnh mẽ, dù trái tim em có luôn hướng về anh đến thế nào, dù em yêu anh nhiều đến mấy thì em cũng chỉ là một cô gái thôi anh. Em cũng cần được yêu, cần được che chở và bao bọc. Mà anh thì ở quá xa em.


Hãy để cho em buông tay, hãy để cho em là người có lỗi với anh. (Ảnh minh họa)

Hãy để cho em buông tay, hãy để cho em là người có lỗi với anh. (Ảnh minh họa)


Anh gieo vào trái tim em một tình yêu quá lớn, anh để lại cho em một niềm tin, khao khát quá nhiều rồi…anh đi. Yêu nhau một năm, đằng đẵng đợi anh 3 năm khi anh theo học ở một đất nước cách xa em quá nhiều. Ngần ấy năm em vẫn nuôi chờ đợi, vẫn mong ngóng anh dù những dòng tin nhắn của anh thưa dần, những cuộc điện thoại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh giải thích với em rằng ở xứ người anh quá bận rộn nhưng anh luôn nhớ về em. Anh luôn nói yêu em nhưng rồi lại đẩy em ra thật xa bằng lời nhắn nhủ: “Nếu em hợp ai ở nhà thì cứ yêu và lấy người đó. Đừng chờ đợi anh. Anh yêu em nhưng không biết bao giờ mới về, sợ rằng sẽ giam hãm tuổi xuân của em”.


Có lẽ anh sẽ nghĩ em là ích kỉ khi em không đợi tới ngày anh về. Có lẽ anh sẽ nghĩ tình yêu của em không đủ lớn nên em mới bỏ giữa chừng để kiếm tìm hạnh phúc khác. Nhưng anh à, em chỉ là một cô gái, cuộc sống với bao nghiệt ngã, bao nỗi buồn cứ cuốn lấy em. Em cần lắm một người đàn ông bên mình. Ngay cả khi nếu không thể có vinh hạnh đó thì chí ít em cũng cần có những lời động viên từ anh. Nhưng anh lại luôn nói rằng: “Không ràng buộc em, không muốn em đợi chờ anh thêm nữa” thì sự chờ đợi của phải chăng là vô ích thực sự?


Gửi kỉ niệm vào dĩ vãng, em sẽ sống cho tương lai…(Ảnh minh họa)

Gửi kỉ niệm vào dĩ vãng, em sẽ sống cho tương lai…(Ảnh minh họa)


Em đã suy nghĩ rất nhiều. Có thể là anh đã không còn yêu em nữa và anh không muốn em chờ đợi. Anh không muốn nói lời chia tay để em phải bị tổn thương. Nhưng biết đâu đấy có thể là do anh yêu em quá nhiều, không muốn em phải chịu khổ thêm vì anh nữa nên muốn em buông tay…Em không muốn truy đến cùng câu hỏi đó, không muốn phải có cho kì được một câu trả lời vì cuối cùng thì em cũng ra đi. Em phải làm thế thôi anh. Em kiệt sức thực sự rồi!


Hơn 3 năm qua em gần như héo mòn trong sự chờ đợi anh. Anh vô tâm hoặc cố tình tỏ ra vô tâm làm em đau khổ vô cùng. Hãy để cho em buông tay, hãy để cho em là người có lỗi với anh. Em sẽ đau khổ nhiều lắm nhưng nỗi đau khổ này sẽ có ngày dừng lại. Còn hơn là em cứ tiếp tục chờ đợi anh trong vô vọng để rồi nỗi buồn cứ kéo dài thêm mãi.


Ngày hôm nay em nói lời tạ từ nhưng em biết anh không còn quá bận tâm về nó. Em vẫn nói vì nó không chỉ là chia tay anh mà là chia tay với tình yêu của em. Em sẽ đi tìm người đàn ông của đời mình, em không thể đợi anh thêm được nữa. Gửi kỉ niệm vào dĩ vãng, em sẽ sống cho tương lai…


(Khám Phá)



Em xin lỗi vì em sẽ quên anh

Wednesday, November 20, 2013

Anh xin lỗi vợ vì cái tát

Có lẽ, đó là cái tát đầu tiên anh dành cho phụ nữ mà lại là người phụ nữ anh yêu thương nhất.



Khi anh đưa tay lên, anh đã có chút hối hận và muốn dừng lại nhưng đã không kịp nữa rồi. Bàn tay ấy quá nhanh, cái tát ấy cũng quá vội vàng để em phải chịu tổn thương quá lớn.


Anh biết, em chưa làm gì có lỗi với anh suốt thời gian 2 năm làm vợ chồng. Anh cũng chưa một lần to tiếng với em dù chuyện xích mích là khó tránh khỏi. Nhưng những lúc thấy có trục trặc là anh sẽ trấn tĩnh, từ từ suy xét và nếu em sai, anh sẽ góp ý nhẹ nhàng, không nông nổi. Vì thế, chúng mình rất ít khi cãi nhau.


Thế mà hôm nay, anh đã lỡ tay tát vợ, anh biết, cái tát này có thể làm rạn nứt tình cảm của vợ chồng mình suốt 2 năm, và cũng rất có thể nó sẽ khiến, tình yêu của chúng ta không còn nữa. Em sẽ cho anh là kẻ vũ phu, vô liêm sỉ và những thứ em nghĩ về anh còn nhiều hơn thế nữa.


Anh biết, hôm nay anh đã quá tay. Chỉ vì em nói anh đưa tiền cho em về cho mẹ, vì mẹ em đang cần xây nhà cho anh cả. Anh không đồng ý và rồi chúng mình đã đôi co. Không hiểu sao, cứ nhắc tới chuyện tiền nong là anh rất nhạy cảm, vì anh vốn là người có tiền có của, gia đình anh cũng khá giả. Trước, người ta đồn rằng, em yêu anh vì tiền, vì anh chẳng đẹp trai, cũng chẳng phải là nhân vật xuất chúng, trong khi em có thừa khả năng yêu những gã ‘ngon lành’ hơn anh. Thế là từ đó tới giờ, trong đầu anh luôn nghi ngờ chuyện tình cảm em dành cho anh. Đó là anh đã sai rồi!


Anh biết, hôm nay anh đã quá tay. Chỉ vì em nói anh đưa tiền cho em về cho mẹ, vì mẹ em đang cần xây nhà cho anh cả. (ảnh minh họa)

Anh biết, hôm nay anh đã quá tay. Chỉ vì em nói anh đưa tiền cho em về cho mẹ, vì mẹ em đang cần xây nhà cho anh cả. (ảnh minh họa)


2 năm sống với nhau, anh cưng chiều em hết mực, em cũng không làm gì để anh phật lòng. Anh đã cố gắng quên đi chuyên cũ, rằng người ta bảo, em yêu anh chỉ vì tiền. Nhưng anh đã không thể làm được khi em hỏi anh chuyện muốn mượn tiền về cho mẹ xây nhà cho anh trai. Anh đã nghĩ, chắc em đúng là không yêu anh và giờ em mới ‘hiện nguyên hình’, bóc lột tiền của anh. Anh nhất định không cho em mượn.


Em khó chịu, em bảo anh ích kỉ, tính toán, vì nhà em có vay có trả, gia đình chưa có mới nhờ tới anh, vậy mà anh lại không bằng lòng, anh còn trách cứ em. Nói đi nói lại, mình cãi nhau to, em nói anh không đáng mặt làm con rể của mẹ, làm chồng của em, và em nhận một cái tát. Không hiểu điều gì đã khiến anh liều lĩnh như vậy. Lẽ ra, anh phải tìm cách níu em lại, vậy mà anh lại tát em, khiến em buồn và thất vọng, em muốn bỏ anh ra đi.


Cái tát ấy còn hằn vết thương lên mặt em, và chắc hẳn, vết thương trong lòng sẽ sâu hơn nữa. Em đã khóc suốt buổi tối, không nói câu nào. Đến khi anh xin lỗi, anh nói đưa tiền cho em mượn, em cũng không màng. Em bảo số em lấy phải người chồng vũ phu thì đành chịu, một người chồng ích kỉ và hèn mọn vì sợ nhà vợ lấy mất tiền, trong khi anh ta quá giàu có.


Em à, không phải anh tiếc em hay tiếc mẹ em, chỉ là vì, anh nghi ngờ tình cảm của em bao lâu nay và giờ, khi em hỏi tới chuyện tế nhị ấy, anh đã động lòng. Anh nghĩ, em thật sự đã bắt đầu lợi dụng anh rồi, và anh không muốn điều đó. Nếu như em không coi anh là chồng nữa, anh sẽ buồn lắm!


Anh xin lỗi vì tất cả những gì đã qua, xin lỗi vì cái tát dành cho người phụ nữ anh yêu. Có lẽ, anh đã quá ích kỉ khi chưa một lần hỏi xem gia đình em cần gì để anh giúp đỡ. Anh cũng chưa bao giờ hỏi em muốn gì, thích gì để anh tặng, chỉ có em một mình lầm lũi làm việc, chăm chỉ phục vụ chồng con. Vậy nhưng, em nào than vãn điều gì, chỉ nghĩ mình phải thực sự sống tốt, phải thực sự làm một người vợ hoàn hảo trong mắt chồng. Nhưng anh đâu cho em cơ hội đó. Anh đã làm tan nát cái gia đình này vì sự nóng tính của mình.


Anh xin lỗi, hãy cho anh cơ hội sửa sai, chuộc lại lỗi lầm. Nếu em có thể tha thứ cho anh, anh nhất định sẽ không nghi ngờ gì nữa, anh sẽ làm tròn trách nhiệm của người chồng, yêu thương em và con, làm một người con rể tốt. Được không em?


(Khám Phá)



Anh xin lỗi vợ vì cái tát