Showing posts with label từ chối lời yêu. Show all posts
Showing posts with label từ chối lời yêu. Show all posts

Thursday, November 28, 2013

Ta hãy sống với những ngày đang sống

“Khi lòng bao dung có thể chấp nhận mọi điều, thì có nghĩa ta đã không ít lần khóc với cuộc đời để học chữ thứ tha”.



Đã không ít lần tôi tự hỏi cảm xúc của mình bây giờ trôi về đâu mà tôi không thể nào còn gõ ra trên bàn phím từng dòng thân thương như ngày xưa được nữa. Lâu lắm rồi, không chỉ riêng tôi, mà rất nhiều người đã nhận ra rằng tôi ít trải lòng mình hơn trên trang viết.


Tôi không biết phải giải thích điều đó như thế nào, vì chính bản thân tôi cũng ngạc nhiên vì điều đó. Có lẽ khi tuổi thanh xuân bắt đầu tàn, cũng là lúc tôi nhận ra rằng tôi biết giữ cho mình nhiều hơn, giữ những dòng cảm xúc chực trào, giữ những yêu thương rực cháy và chỉ trao khi tình yêu đã chín.


Lâu lắm rồi, chợt nhận ra rằng mình không còn thấy trái tim rạo rực bởi cảm giác yêu thương một ai đó vô cùng đặc biệt. Tôi không đổ lỗi cho những năm tháng thanh xuân và những tàn dư quá khứ, chỉ đơn giản nghĩ rằng có lẽ những ngày sống và yêu hết mình ấy bây giờ đã qua và giờ đây thật khó để mở lòng cho một tình cảm mới.


Đôi khi tôi không biết mình nên vui hay buồn trước những đổi thay không nằm trong ý nghĩ của mình như vậy nữa. Chẳng trái tim nào muốn cô đơn, chẳng trái tim nào muốn vật lộn với những dòng nước mắt, nhưng nếu không có những lần đối diện với những cảm xúc đó, có lẽ tuổi thanh xuân sẽ thiếu vắng đi vị mặn của cuộc đời.


Tôi vẫn luôn nghĩ rằng cuộc sống của một đời người luôn có đủ vị và mỗi chúng ta đều có một công thức riêng để tự pha chế nó làm sao để cái vị đó không quá liều. Sau quá nhiều những yêu thương, ngọt ngào và đắng đót, tôi bây giờ cũng đã biết dung hòa cảm xúc để cân bằng cuộc sống của mình. Tôi không nhìn cuộc đời bằng ánh mắt lung linh và trái tim rạo rực của cô gái mười lăm thủa nào khi cùng người bạn trai cùng lớp đi dạo dưới hàng cây hoa sữa năm xưa.


cb913dde61a5ec61589308aa794bed82e803057f


Tôi cũng không còn hờn trách ông trời quá đỗi bất công vì đã không trao cho tôi cái hạnh phúc được sát cánh bên người đàn ông mà tôi đã từng yêu tha thiết ấy. Bây giờ, tôi nhìn cuộc đời bằng đôi mắt bao dung, bằng trái tim vị tha và không ngừng cố gắng. Chặng đường phía trước còn dài, phải đi để còn nắm lấy hạnh phúc của mình nữa chứ.

Và rồi, đôi khi trên chặng đường ấy, tôi học được cả cách chế ngự nỗi thất vọng bằng một nụ cười. Tôi hay tin vẩn vơ, cái cần tin thì chẳng bao giờ tin, cái đừng tin thì lại cứ thế bấu víu vào tin.


Tôi dại dột là thế, nhưng ơn trời, vẫn còn biết tin ở mình. Mỗi ngày, tôi nhận được rất nhiều những lời động viên dịu dàng và những dạy bảo khắt khe đầy yêu thương của những người đang cùng tôi sống. Tôi biết ơn họ rất nhiều, để rồi nhiều lần tự hỏi không biết mình phải làm gì, phải yêu thương như thế nào để cho đúng và đầy, để xứng đáng với niềm tin yêu ấy.

Nếu cứ sống như mình vẫn luôn sống, vậy đã đủ chưa? Hay tôi phải cho nhiều hơn thế nữa? Những người được nhận là những người hạnh phúc, nhưng chẳng phải, tôi cho đi tôi sẽ còn hạnh phúc hơn sao.


Người ta bảo hạnh phúc hay khổ đau cũng do con người mà nên. Nếu thế thì, cứ tin và cứ làm những điều tốt đẹp, liệu rồi hạnh phúc có đến với mình không?

Có nhiều đêm tôi ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim tôi suốt cuộc đời còn lại? Có lẽ, sẽ chẳng bao giờ tôi có thể ngưng nói lời cảm ơn tới những con người đang cùng tôi sát cánh ấy. Tôi chưa bao giờ hoài nghi về những yêu thương mình đang có, nhưng đôi lần vẫn không tránh khỏi cảm giác thấy chông chênh.

Có lẽ những đổi thay trong cuộc sống đã khiến tôi phải dịch chuyển, ngay cả những suy nghĩ của mình.


Không, thật ra tôi không muốn dịch chuyển, tôi chỉ muốn uyển chuyển xê dịch nó sang một nơi nào đó để cuộc sống của mình vẫn tốt đẹp hơn mà thôi dù tôi không biết chắc liệu mình có kiểm soát được sự yếu đuối sẵn có trong trái tim mình không nữa.

Nhưng mà, suy cho cùng thì, dẫu có trót mang trong mình sự nghiệt ngã của một trái tim đầy đa cảm và một kí ức từng chất chứa đầy những giọt nước mắt trong trẻo của tuổi thanh xuân, thì tôi vẫn muốn cảm ơn những đắng đót ngọt ngào của những ngày đã qua ấy, để nhận thức rõ được một điều rằng: Mình đã sống những ngày thật trọn vẹn!


(Tri Thức Trẻ)



Ta hãy sống với những ngày đang sống

Sunday, November 24, 2013

Những lời các chàng muốn nói nhưng không dám lên tiếng

Các chàng biết phụ nữ dẫu sao cũng chỉ là phụ nữ nên đôi khi những câu nói thật lòng lại gây nhiều phiền nhiễu. Bởi thế, dù muốn, họ cũng chỉ để trong lòng chứ không dám lên tiếng nói trước mặt người yêu.



“Nhìn kìa, cô ấy chắc hẳn là hotgirl!”


Chàng biết, nàng biết, tất cả mọi người cùng biết cô gái trước mặt mình xinh đẹp, nóng bỏng như một hotgirl. Nhưng chỉ cần thì thầm vào tai người yêu câu nói này, các chàng trai biết mình sẽ gặp rắc rối thực sự. Nhất là khi đối tượng chàng ta khen ngợi lại là bạn hoặc người em gái của nàng.


Không ngoa khi người ta nói rằng đàn ông biết tất cả những cô gái đẹp trước mắt mình, dù chỉ lướt qua vài giây. Họ muốn xuýt xoa trước vẻ đẹp mà mình chiêm ngưỡng, song anh chàng khôn ngoan sẽ chọn cách im lặng hoặc chỉ thốt lên lời khen “Nhìn kìa, cô ấy chắc hẳn là hotgirl!” khi xung quanh mình toàn là những chàng trai đang cùng hướng mắt về phía cô gái ấy.


“Mấy người bạn của em thật là điên rồ!”


Chứng kiến người yêu và mấy cô bạn suốt ngày phát rồ vì phim Hàn Quốc, bấn loạn đến mức không ngủ để đọc tiểu thuyết ngôn tình… nhiều anh chàng đã có suy nghĩ “thật điên rồ!”.


Nhưng cánh mày râu không dám lên tiếng mà chỉ nghĩ thầm thôi. Bởi họ biết, chỉ cần nghe người yêu chỉ trích bạn bè mình là “điên”, giọng nói của cô ấy sẽ tăng âm lượng một cách đột ngột. Mà điều đó, với các chàng có kinh khủng hơn việc chứng kiến những việc làm điên rồ của mấy cô bạn thân kia.


“Em mặc cái thể loại gì vậy?”


Tâm lý chung của con gái là muốn ăn mặc thật đẹp, xuất hiện lộng lẫy trước mặt người yêu và nhận được những lời khen ngợi hay ánh mắt đắm đuối của đối phương dành cho mình. Song không phải cô nàng nào cũng biết cách ăn mặc cho thật đẹp.


Đôi khi các chàng phát hoảng khi thấy bạn gái xuất hiện với bộ đồ như của phụ nữ U40, cũng có khi lại khoác lên mình bộ cánh kì dị mang phong cách Lady Gaga. Họ cũng muốn bụm miệng cười hoặc thốt lên “Em mặc cái thể loại gì vậy?” song họ chọn cách im lặng thay vì nói lên suy nghĩ của bản thân. Bởi vì sẽ chẳng có cô gái nào vui vẻ khi bị người yêu chê bai, nhất là chuyện ăn mặc.


Do đó thay vì lớn tiếng góp ý cho bạn gái, các chàng sẽ chọn cách nhắm mắt lại và tưởng tượng người trước mắt mình không phải người yêu. Có chàng còn buông lời khen ngợi, song ít cô gái nào biết đó là lời khen giả tạo.


Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.


“Cứ làm những gì em muốn, miễn là đừng kéo anh vào”


Phụ nữ luôn muốn đồng hành cùng người yêu làm mọi việc. Bên cạnh đó, rất nhiều người lại muốn làm theo ý mình mà không cần biết đó có phải cách làm đúng hay không.


Thực tế này khiến đàn ông bức xúc. Họ cần không gian riêng, họ muốn trong một số trường hợp, người yêu nên tự làm một mình chứ đừng kéo họ vào… Nếu nói ra điều này, chắc chắn người yêu sẽ giận dỗi, cho họ thiếu sự quan tâm, hết tình yêu. Đó là lý do các chàng không dám lên tiếng nói điều này với bạn gái.


“Đừng có phản ứng thái quá như thế!”


Một trong những muộn phiền của các chàng trai là đối phương hay phản ứng thái quá, chuyện bé xé ra to. Nhưng cho dù bức xúc đến mấy, các chàng cũng không dám nói thẳng với bạn gái “Em đừng có phản ứng thái quá như thế!” bởi họ lo sợ, sau câu nói của mình thì phản ứng của người yêu có thể sẽ còn không kiểm soát được nữa.


Càng bị chỉ trích trong lúc giận dỗi, mất kiểm soát sẽ chỉ càng khiến phụ nữ phản ứng thái quá hơn mà thôi.


“Tại sao em không bao giờ tập thể dục nhỉ?”


Dù không ngớt lời khen người yêu “đầy đặn”, “béo đẹp”… nhưng thực tế là chẳng chàng trai nào muốn nhìn thấy thân hình đẫy đà của bạn gái. Họ thấy chán ngán khi nhìn nàng của mình suốt ngày ngồi lì một chỗ ăn vặt, không vận động, không thể dục… Tuy nhiên để nói ra điều đó chẳng phải chuyện dễ dàng.


Các cô gái có thể sẽ nổi điên, giận dỗi, khóc lóc… và thậm chí không thèm nhìn mặt người yêu khi bị anh ta chê bai thân hình của mình. Do đó, để được yên thân, các chàng trai mặc dù rất muốn góp ý để cô nàng của mình lui tới phòng tập thể dục nhưng cũng đành “nuốt đắng cay”, không dám lên tiếng.


“Em sai thì có!”


Có một nguyên tắc bất di bất dịch mà các chàng hay rỉ tai nhau rằng dù chuyện lớn nhỏ, đúng sai thế nào thì trước mặt bạn gái, họ cũng không bao giờ được phép thừa nhận: mình đúng – nàng sai. Bởi đây chính là một trong những điều tồi tệ nhất với con gái nếu nghe được.


Đàn ông biết rõ việc con gái thừa nhận mình sai là điều không thể, và điều đó cũng tương tự như việc bị bạn trai đổ lỗi đã làm sai. Họ không muốn nhận được tin nhắn kinh khủng trên Facebook với 1 từ duy nhất “RIP” sau khi lớn tiếng nói “Em sai thì có!”. Đó là lý do vì sao trong mọi cuộc tranh luận, con trai hiếm khi kết luận ý kiến của bạn gái không đúng.


(Afamily)



Những lời các chàng muốn nói nhưng không dám lên tiếng