Showing posts with label nhà báo. Show all posts
Showing posts with label nhà báo. Show all posts

Friday, February 21, 2014

Một nhà báo bị nhốt, đánh đến nhập viện vì từ chối phong bì?

(Kênh 13) – Nhà báo Nguyễn Thanh Luận (báo Thanh tra tại Gia Lai) tố cáo, trong lúc điều tra một vụ việc có dấu hiệu sai phạm, anh bị một số cán bộ, nhân viên BQL các dự án đầu tư xây dựng cơ bản huyện Phú Thiện nhốt, đánh phải nhập viện.


Phóng viên Thanh Luận cho biết, ngày 17/2, anh cùng chị Bùi Kim Yến (báo Pháp Lý online) xuống huyện Phú Thiện (Gia Lai) tìm hiểu về một số sai phạm tại bờ kè sông Ia Sol. Trưa cùng ngày, trong lúc ăn cơm tại một quán ăn trên địa bàn huyện, PV Thanh Luận và Kim Yến được ông Võ Quốc Trung, Trưởng ban Quản lý các dự án đầu tư xây dựng cơ bản (BQL) huyện Phú Thiện dúi cho mỗi người một phong bì. 2 PV này từ chối nhận nhưng ông Trung vẫn cố tình nhét vào bao rồi bỏ đi. Sau đó, 2 PV này đã bỏ cả 2 phong bì vào một gói giấy nhờ 1 nhân viên trong cơ quan ông Trung đưa lại cho ông này.


Chiều ngày 19/2, PV Thanh Luận được người của BQL mời về nhà ông Vũ Hải Triều (phó ban) chơi và ngồi nhậu cùng ông Trung và một số nhân viên trong BQL. Tại đây, ông Thanh Luận bỗng dưng bị ông Trung tát vào mặt 4 cái. Thấy có chuyện không hay xảy ra, ông Thanh Luận liền ra lấy xe để đi về thì bị ông Trung cùng nhân viên của mình tên là Đôn lao đến xô ngã, đánh đập, ngăn không cho về.


Sau đó, nhà báo Thanh Luận bị ông Trung cùng 2 nhân viên là Đôn và Khanh “áp tải” lên xe máy chở về một ngôi nhà nhốt và đánh. Không chỉ vậy, ông Trung cùng nhân viên của mình đã lột quần áo của PV này để lục soát người, rồi sau đó thu giữ 2 chiếc điện thoại, máy ghi âm, ví đựng giấy tờ cùng một số tài liệu của PV Thanh Luận. Bị nhốt, đánh đập chảy nhiều máu trong khi trên người chỉ được mặc duy nhất chiếc quần đùi nên PV đã cố tìm cách trốn thoát. Đến khoảng 5h sáng ngày 20/2, lợi dụng lúc ông Trung cùng 2 nhân viên của mình ngủ say, anh Thanh Luận đã chạy trốn khỏi nơi bị nhốt và chạy vào nhà dân cầu cứu. Sau đó, anh Luận được người dân cho mượn quần áo và đưa đến Bệnh viện Đa khoa huyện Phú Thiện cấp cứu.


PV Thanh Luận đang được bác sĩ khám, điều trị tại bệnh viện
PV Thanh Luận đang được bác sĩ khám, điều trị tại bệnh viện


Sau khi được các y, bác sĩ bệnh viện huyện Phú Thiện chữa trị, chiều ngày 21/2, PV Thanh Luận đã được người nhà chuyển lên Bệnh viện Đa khoa tỉnh Gia Lai điều trị. Anh Luận cho biết, do lo sợ tiếp tục bị trả thù nên anh đã chuyển viện.


Bác sĩ Phạm Chí Quang – Giám đốc Bệnh viện Đa khoa huyện Phú Thiện – cho biết, bệnh viện tiếp nhận bệnh nhân Nguyễn Thanh Luận vào lúc 8h30’ ngày 20/1, trong tình trạng đa chấn thương phần mềm ở mặt, tay, mông phải. Bệnh viện cũng đã tiến hành xét nghiệm lâm sàng nhưng chưa thấy phát hiện gì thêm. Các vết thương đã cầm được máu nhưng vẫn còn sưng nề.


Trao đổi với chúng tôi, thượng tá Lê Quang Trung – Phó trưởng Công an huyện Phú Thiện – cho biết, đơn vị đã nhận được thông tin trên, nhà báo Thanh Luận cũng đã trình bày với Công an về việc bị cán bộ BQL đánh gây thương tích, cướp tài sản và bắt giữ người trái pháp luật. Công an đang điều tra sự việc, và qua quá trình điều tra làm rõ thì sự việc cố ý gây thương tích cho nhà báo Thanh Luận là có thật. Còn vấn đề cướp tài sản và bắt giữ người trái pháp luật thì cơ quan công an đang tiếp tục điều tra.


Công văn của lãnh đạo huyện Phú Thiện yêu cầu công an điều tra sự việc
Công văn của lãnh đạo huyện Phú Thiện yêu cầu công an điều tra sự việc


Ông Lê Quang Trung cũng cho biết, ông Võ Quốc Trung đã khai nhận có đánh nhau với anh Luận trong lúc uống rượu do anh Luận đã xúc phạm lãnh đạo huyện. Việc đưa phong bì thì ông Trung từ chối, nói không có.


Những tài sản của nhà báo Thanh Luận bị nhóm ông Trung lấy như điện thoại, ví, máy ghi âm, trưa ngày 20/1, nhân viên ông Quốc Trung đã giao lại cho Công an huyện. Còn máy ghi âm thì ông Quốc Trung đã cho nhân viên niêm phong lại vì nghi đây là… kíp mìn (?). Giải thích nguyên nhân những tài sản trên nằm trong tay ông Quốc Trung, ông Quang Trung cho biết, ông Quốc Trung khai do trong lúc xô xát nó văng ra từ túi PV Luận nên nhân viên của ông Trung đã nhặt và giữ giúp (?). Công an huyện đang tiếp tục điều tra làm rõ vụ việc.


PV cố gắng liên hệ với ông Võ Quốc Trung để làm rõ thực hư sự việc thì ông này thoái thác bằng nhiều câu trả lời khác nhau: Ông đang đi trên đường, đang bận tiếp khách, đang nằm bệnh viện và đang được bác sĩ tiêm thuốc nên lúc khác sẽ gọi lại…

Một số người dân sống trên địa bàn huyện Phú Thiện cho biết, những năm gần đây nhà báo Thanh Luận liên tục phanh phui những sự việc sai phạm của cán bộ sở tại, giúp người dân lấy lại công bằng nên rất được người dân quý mến. Vì vậy, khi biết nhà báo Thanh Luận bị hành hung phải nhập viện, nhiều người dân đã tình nguyện đến đây bảo vệ nhà báo.


Thiên Thư



Một nhà báo bị nhốt, đánh đến nhập viện vì từ chối phong bì?

Thursday, November 28, 2013

Vụ ‘cáo buộc’ nhà báo Thu Uyên lừa dối: Nhân vật lên tiếng

“Khi có kết quả chương trình liên lạc với tôi liền và có hướng là sẽ lập hồ sơ để tìm kiếm lại. Nhưng khi đó, nguyện vọng của tôi là muốn làm trong âm thầm, khi biết sự thật thì sẽ nói”, anh Nguyễn Hữu Thành chia sẻ.



Chiều qua (27/11), nhà báo Thu Uyên – Phụ trách Chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly…” và “Trở về từ ký ức” lên tiếng trước những cáo buộc giả dối mà luật sư Trần Đình Triển viết trên trang cá nhân. Ngay sau đó, luật sư Triển tiếp tục đăng bài viết dài để “Nói cho rõ hơn về chị Thu Uyên” trên trang cá nhân. Trong đó, luật sư Triển tiếp tục đưa những dẫn chứng chứng minh những người thực hiện chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” (NCHCCCL) lừa dối khán giả.


Anh Nguyễn Hữu Thành – nhân vật chính trong cuộc tranh luận giữa luật sư Trần Đình Triển và nhà báo Thu Uyên đã lên tiếng.


Anh Nguyễn Hữu Thành – từng là người được đoàn tụ thân nhân trong chương trình NCHCCCL số 3, phát sóng trực tiếp ngày 2/2/2008. Hiện anh Thành đang sống tại ấp Tân Quy Đông, Sa Đéc, Đồng Tháp, trong ngôi nhà do bố mẹ nuôi anh để lại. Dù đó là một trong 2 cuộc tìm kiếm không chính xác nhưng anh Thành vẫn luôn bày tỏ sự biết ơn đối với chương trình.


Về những tranh luận thời gian gần đây, anh Thành có đọc được trên một số trang báo và bày tỏ trong clip: “Những thông tin đó không đúng, vì tìm rồi sau này mới nhờ chương trình xét nghiệm ADN (ngày 17/4/2011)”.


Về thông tin chương trình cố tình giấu thông tin tìm sai, anh Thành cho hay: “Khi có kết quả chương trình liên lạc với tôi liền và có hướng là sẽ lập hồ sơ để tìm kiếm lại. Nhưng nguyện vọng của tôi là muốn làm trong âm thầm, khi biết sự thật thì sẽ nói.


Trong thâm tâm tôi có mâu thuẫn, tôi vẫn muốn tìm ra sự thật, tìm lại cội nguồn để con cháu nhìn lại huyết thống. Tuy nhiên, không phải vì một sai sót mà đánh giá khác về chương trình. Tôi vẫn mang ơn chương trình, thông cảm với những người làm chương trình. Sơ sót mà ém nhẹm thì phải lên án, nhưng sai sót mà biết sửa thì hay. Chương trình đã nói với tôi đàng hoàng, chuyện đó không vấn đề gì hết”.


Anh Nguyễn Hữu Thành (ảnh cắt từ clip).

Anh Nguyễn Hữu Thành (ảnh cắt từ clip).


Anh Thành cho biết thêm: “Tôi rất bức xúc vì thông tin đó không phải sự thật, thông tin ảnh hưởng tới chương trình, ảnh hưởng tới rất nhiều người. Tại sao người ta không gặp tôi để hỏi chính xác. Việc đưa câu chuyện của tôi như vậy là xúc phạm tôi. Đời sống hiện giờ ngôn luận tự do, không được quyền đưa chuyện của tôi ra như vậy. Chuyện đó tôi có quyền khiếu nại”.


Liên quan tới chi tiết luật sư Trần Đình Triển gọi điện, anh Thành kể lại, vào lúc 9h50 sáng ngày 21/11/2103, anh Thành nhận được 1 cuộc điện thoại từ số thuê bao 0914449999 (còn lưu trong máy). Một giọng nam tiếng Bắc xưng là người của VIETTEL. “Lúc đó do đang chạy xe tôi không nghe rõ lắm, nhưng nghe lõm bõm là công ty Viettel để tổng kết chương trình tài trợ trong mấy năm”, anh Thành cho hay.


Người này hỏi anh Thành đã được đoàn tụ trong số mấy, tháng nào, năm nào. Anh Thành trả lời: Số 3, tháng 2/2009.


Theo anh Thành, những người tung tin đồn về chương trình đã mắc một sai lầm. Vì từ trước đến nay, chưa từng có một chương trình như chương trình chưa hề có cuộc chia ly để làm nhịp cầu nối cho biết bao đứa con thất lạc gia đình. Anh rất buồn những người có thông tin như vậy.


(Người Đưa Tin)



Vụ ‘cáo buộc’ nhà báo Thu Uyên lừa dối: Nhân vật lên tiếng

Monday, November 11, 2013

Vợ vất vả vì chồng là nhà báo

Chồng tôi là một phóng viên, tôi vẫn luôn hạnh phúc khi có anh dù rằng nhiều lúc vấn đề tài chính của gia đình tôi cũng hơi eo hẹp.



Ngày anh làm quen tôi, anh xách theo một chiếc máy ảnh to vật vã. Anh chụp ảnh rất đẹp, ăn nói lại rất có duyên, với rất nhiều những câu chuyện hay ho đầy trải nghiệm, phong cách của anh lại rất “ngầu” nên chẳng mấy mà tôi yêu anh và đồng ý làm vợ anh. Là người làm báo, làm nghề phóng viên, anh sống cũng rất lãng mạn.


Cuộc sống gia đình tôi trước đây cũng khá đầy đủ. Anh làm việc chăm chỉ, ngoài lương, nhuận bút, còn cộng tác thêm với một vài báo khác nên cũng rất ổn. Ngoài ra, khi cưới rồi tôi mới biết các nhà báo cũng hay được mời đi sự kiện, mỗi sự kiện ra mắt sản phẩm, các event, ngoài thông cáo báo chí còn thường kèm theo một cái phong bì với chút tiền nho nhỏ, cũng là một khoản thu nhập thêm. Anh thường giữ số tiền đó để tiêu vặt, còn lương, nhuận bút thì đưa hết cho vợ.


Thỉnh thoảng lại có những doanh nghiệp mời anh đến thăm quan, chụp ảnh, viết bài về họ, viết bài quảng bá giúp họ, mỗi lần như thế cũng được khá nhiều tiền. Rồi có những khu resort, nhà hàng mới khai trương, những show ca nhạc nghệ thuật tổ chức họp báo rồi tặng vé mời, những lần đó anh thường đưa tôi đi. Anh làm báo, quen hệ rộng, nên có những việc rất dễ dàng giải quyết, thời buổi này, quen hệ cũng rất quan trọng. Làm vợ một nhà báo cũng khá là thú vị.


Thỉnh thoảng lại có những doanh nghiệp mời anh đến thăm quan, chụp ảnh, viết bài về họ

Thỉnh thoảng lại có những doanh nghiệp mời anh đến thăm quan, chụp ảnh, viết bài về họ


Kinh tế khó khăn cũng là lúc vợ chồng tôi có con. Sinh còn ra, tiền bỉm, tiền sữa, rồi các loại khoản chi tiêu khác của một gia đình: tiền ăn, tiền điện, tiền nước…và đủ thứ khoản khác. Ngay như tôi, cơ quan cắt giảm nhân sự, cắt giảm lương và thu nhập của tôi giảm đi rất nhiều. Chồng tôi bảo: “Khó khăn chung mà em, giờ lĩnh vực nào cũng khó khăn, trong đó có cả báo chí bọn anh nữa”. Tôi rất thông cảm và chia sẻ với chồng tôi.


Chồng tôi vẫn rất đam mê, nhiệt huyết với nghề, nhưng thu nhập giảm cùng với việc mọi thứ chi phí thì vẫn phải cần đến tiền khiến cuộc sống gia đình tôi lắm lúc cũng eo hẹp. Bắt đầu là những tạp chí giảm nhuận bút, rồi thậm chí đình bản do doanh thu từ quảng cáo sụt giảm. Các công ty, các hãng kinh doanh đều khó khăn nên thu hẹp quảng cáo, và các sự kiện của các doanh nghiệp cũng ít dần đi. Trước đây cứ thấy anh chạy show họp báo liên tục thì giờ cả tháng chỉ một đôi lần.


Toàn soạn của anh cũng rất khó khăn, bắt đầu cắt giảm nhuận bút. Rồi sau đó, nhuận bút cứ bị trả chậm, trước đây cứ hết tháng là sang đầu tháng sau có, nhưng giờ đến 2 tháng, rồi đến 3 tháng sau mới có, khiến anh và các đồng nghiệp cứ phải chờ đợi mòn mỏi. Rồi giờ đến cả chậm lương, lương của tháng 8 thì đến tháng 10, tháng 11 mới có. Cuộc sống của những nhà báo, phóng viên như anh bị ảnh hưởng rất nhiều.


Cuộc sống của những nhà báo, phóng viên như anh bị ảnh hưởng rất nhiều.

Cuộc sống của những nhà báo, phóng viên như anh bị ảnh hưởng rất nhiều.


Tôi cũng biết, nhiều phóng viên có nhiều cách để từ việc làm báo có thể kiếm ra tiền, nhưng anh nói, mình là nhà báo chân chính, mình không làm những điều đó. Anh không “ăn tiền” mà nhiều lần viết bài đấu tranh vạch mặt những cái xấu. Anh không nhận hối lộ để bẻ cong ngòi bút của mình, anh nói với tôi rằng anh phải sống, làm việc để con mình có thể tự hào về bố nó, rằng anh là người làm báo có đóng góp cho xã hội. Chồng tôi cũng chỉ giỏi làm báo, viết báo, anh lại không giỏi về kinh doanh nên cũng không thể xoay qua làm nghề khác. Khi cuộc sống khó khăn, những nhà báo, phóng viên với công việc vất vả như nhiều ngành nghề khác mà thu nhập thực sự cũng chẳng phải là cao. Tôi vẫn rất yêu chồng mình.


Hôm nay, đến ngày phải đóng tiền học cho con, tôi nói với chồng. Chồng tôi bảo “nhưng mà anh vẫn chưa có nhuận bút”, rồi nói thêm vài lời nữa, tôi và chồng lại đâm cãi cọ, giận dỗi nhau, thật là buồn.


Tôi thấy có lần anh viết trên facebook là: “Tòa soạn trả lương, trả nhuận bút đúng hạn cũng là một cách giữ gìn hạnh phúc gia đình”, tôi thấy rất nhiều người bạn làm báo của anh vào nhấn like. Tôi thấy quả thật điều này cũng rất đúng.


(Khám Phá)



Vợ vất vả vì chồng là nhà báo

Sunday, October 20, 2013

Khi nhà báo thành... “báo hại”!

Những ngày này, dư luận hết sức quan tâm về việc có một số nhà báo bị cơ quan công an khởi tố, bắt tạm giam về các tội bảo kê cho lâm tặc, cưỡng đoạt tài sản, tống tiền…!



Theo thông tin chúng tôi mới nhận được, có thể sẽ còn có một số nhà báo, trong đó có cả những người giữ những chức vụ quan trọng ở một vài tờ báo có tiếng cũng sẽ bị “nhập kho” lần này.


Như vậy là từ đầu năm đến nay, đã có dăm ba nhà báo dính vào vòng lao lý. Nếu tính trong khoảng hơn 10 năm trở lại đây thì số nhà báo phải xử lý bằng pháp luật chắc cũng đến con số chục, còn số phóng viên bị thu thẻ hoặc bị các kỷ luật hành chính khác thì không nhớ hết được.


Đây thực sự là điều đáng buồn, bởi lẽ báo chí của chúng ta bấy lâu nay được tiếng là “trong sạch” so với nhiều ngành nghề khác. Báo chí vốn luôn là người đầu tiên lên tiếng đấu tranh chống tiêu cực, phanh phui những vụ tham nhũng, chính vì thế, mà những vụ phóng viên “dính chàm” luôn được dư luận quan tâm. Và đặc biệt, những phóng viên có sai phạm lại thường hay “cao giọng” chống “tiêu cực” nhất.


Thế mới gọi là “Chân mình thì lấm bề bề. Lại còn đốt đuốc đi rê chân người”.


Các phóng viên đang tác nghiệp tại một sự kiện lớn.

Các phóng viên đang tác nghiệp tại một sự kiện lớn.


Có một điều là ở những ngành nghề khác, nếu muốn tham nhũng, tham ô, muốn làm sai để trục lợi thì thường là phải có chức, có quyền. Nhưng đối với báo chí thì khác. Không ít phóng viên chẳng có chút quyền hành nào, thậm chí còn là phóng viên không ai biết tên tuổi vẫn có thể “kiếm chác” nhờ cái danh “nhà báo”. Những người này viết lách thì xoàng hoặc cùng lắm là có được vài ba tác phẩm báo chí khá. Nhưng họ đã lợi dụng nghề nghiệp của mình, lợi dụng vị thế của tờ báo để tống tiền các doanh nghiệp, để viết theo kiểu “đâm thuê, chém mướn”; viết theo kiểu “gắp lửa bỏ tay người”; viết theo kiểu “ném đá giấu tay”. Chẳng thế mà anh em báo chí thường ngao ngán nói với nhau rằng, nếu có cuộc thi “Olympic” môn “thọc gậy bánh xe”, “ném đá giấu tay”, “gắp lửa bỏ tay người” thì sẽ có nhiều “vận động viên” là phóng viên ẵm hết các giải cao (?!).


Ai cũng nhận thấy rằng, từ khi Đảng, Nhà nước bắt đầu công cuộc đổi mới, xây dựng, phát triển kinh tế đến nay, báo chí đã có những công lao rất to lớn vào sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc, tuyên truyền các chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước, đấu tranh chống tham nhũng và các vấn đề tiêu cực của xã hội.


Nhưng ai cũng lại nhận thấy một điều rằng, báo chí đang dần trở thành một cơ quan quyền lực thứ tư, mặc dù tất cả hệ thống báo chí Việt Nam đều được đặt dưới sự lãnh đạo, chỉ đạo của Đảng. Tuy không ai thừa nhận vị trí quyền lực thứ tư của báo chí, nhưng ai cũng biết, công luận hoặc các nguồn thông tin từ báo chí ngày càng có tác động mạnh mẽ đến tất cả các vấn đề của xã hội. Trong một xã hội đang có nhiều vấn đề phức tạp, trong đó đặc biệt là những khó khăn về xây dựng, phát triển kinh tế thì vai trò của báo chí càng lớn. Và thế là phóng viên báo chí trở thành những người có “quyền lực”. Khi người phóng viên thấy rằng, mình có quyền lực, được xã hội vị nể, thậm chí có những người sợ hãi (tất nhiên là những người làm sai thì thường sợ báo chí), thì người phóng viên ấy càng thấy rằng, mình đã “đứng trên đầu” thiên hạ.


Do không ý thức được mình và cùng với đó là thói háo danh, thích quyền lực, nên không ít phóng viên khi đi xuống cơ sở đã có lối hành xử vô lễ, xấc xược, thậm chí “mục hạ vô nhân”. Người viết bài này đã từng chứng kiến rất nhiều cảnh phóng viên khi làm việc có lối hỏi người cung cấp tài liệu cho mình như kiểu hỏi cung, nói năng thì cộc lốc, không biết thưa gửi là gì. Thậm chí tuổi tác chỉ đáng tuổi con, tuổi cháu người đối thoại, nhưng khi hỏi thì coi như… bằng vai phải lứa.


Các doanh nghiệp hiện nay rất khốn khổ về tình trạng một số người mạo danh phóng viên, tất nhiên trong đó có cả những phóng viên “thật” gọi điện “đòi” quảng cáo, thậm chí có những người còn nói theo kiểu “có quảng cáo không thì bảo”. Còn chuyện vớ được một chút tài liệu nội bộ có liên quan đến vụ này, việc khác của đơn vị, rồi gọi điện đe dọa sẽ viết bài thì là chuyện thường ngày ở rất nhiều doanh nghiệp.


Gần đây có một câu “ranh ngôn” rằng: “Đừng dây với nhà báo…”. Nghe mà thấy đau đớn làm sao cho nghề báo.


Cũng phải thừa nhận rằng, các cấp chính quyền thường rất “ngại” báo chí và đây chẳng phải riêng gì Việt Nam, mà trên thế giới cũng vậy. Đó chính là vì báo chí có sức mạnh riêng, rất khó kiểm soát.


Tại sao lại có những chuyện buồn về báo chí như thế này?


Tại sao trong làng báo lại đang nảy nòi ra nhiều con sâu như thế?


Theo chúng tôi, có ba nguyên nhân.


Thứ nhất, đó là báo chí đang trở thành cơ quan quyền lực và những người phóng viên tự thấy mình có quyền lực. Từ việc có quyền lực mới sinh ra lạm quyền, lộng quyền, mà các chế tài của pháp luật đối với báo chí xem ra lại chưa đủ mạnh.


Thứ hai, việc quản lý phóng viên ở nhiều tờ báo rất lỏng lẻo. Tình trạng khoán cho phóng viên phải viết bài kèm quảng cáo để mang tiền về cho tòa soạn đang xảy ra ở nhiều tờ báo.


Một nguyên nhân nữa là báo chí hiện nay đang rất “đói”. Doanh nghiệp “chết” kéo theo báo chí “chết”. Số lượng những cơ quan báo chí sống được bằng chính nội lực của mình ở Việt Nam này có lẽ đếm ra chỉ trên mười đầu ngón tay. Còn lại đều phải sống bằng quảng cáo, bằng “ấn… phẩm” – nghĩa là báo được bán đến những đối tượng buộc phải mua bằng ngân sách Nhà nước, bất kể tờ báo đó xuống đến cơ sở có người đọc hay không. Báo giấy thì đang trên đà chết dần chết mòn, bởi vì sự lên ngôi của báo điện tử. Sự suy giảm kinh tế khiến người ta không có tiền để mà mua báo nữa, vì giá giấy, giá công in tăng cao. Nhưng chính các báo điện tử chính thống cũng đang bị vật “lên bờ xuống ruộng” bởi sự ra đời của hàng loạt các trang tin tổng hợp, chuyên sống bằng nghề ăn cắp, chôm chỉa bài vở… Gần đây, Bộ Thông tin và Truyền thông đã có nhiều biện pháp mạnh nhằm chấn chỉnh hoạt động của thông tin điện tử, nhưng nhiều trang tin tổng hợp đã kịp thời thay đổi thủ đoạn, ấy là mượn tư cách của báo khác để xuất bản tin.


Vừa rồi, đoàn Hội Nhà báo Việt Nam sang thăm và làm việc với Hội Nhà báo Trung Quốc và mới thấy, tình hình báo chí bên ấy cũng ảm đạm không kém. Hầu như tất cả các tờ báo quan trọng của quốc gia ở Trung ương, kể cả như Nhân dân Nhật báo đều không thể sống bằng nghề làm báo. “Đói thì đầu gối phải bò” – họ phải mở công ty kinh doanh khách sạn, nhà hàng, mở rạp chiếu phim, bán hàng trực tuyến… Nghĩa là phải làm “bất cứ nghề gì” hợp pháp để kiếm tiền nuôi… báo. Đặc biệt là tình trạng phóng viên vi phạm đạo đức nghề nghiệp ngày một nghiêm trọng và để đối phó với tình trạng này, một số hội nhà báo thành phố đã phải thành lập Ủy ban Đạo đức Nhà báo để chuyên điều tra, xử lý các vụ việc liên quan đến báo chí.


Báo chí, quen “đốt đuốc” đi “soi chân” người khác, nhưng có lẽ, mỗi tờ báo hãy “soi” lại chính mình.


(PetroTimes)



Khi nhà báo thành... “báo hại”!

Thursday, August 22, 2013

"Ông nội chết rồi. Mừng quá!"

Ba giờ sáng một ngày mùa hè, cậu trai mười bảy tuổi Đạt Đít Đỏ viết lên tường nhà mình: “Ông nội chết rồi. Mừng quá!” rồi nằm vật xuống giường ngủ thẳng cẳng mà không hề hay biết rằng chỉ mười lăm phút sau trang Mương Bà Tám đã đăng ngay bài báo điện tử Đắng lòng nam sinh trường X. vui mừng trước cái chết của người thân.



Minh họa: Trương Tiến Trà

Minh họa: Trương Tiến Trà


Công nghệ làm báo online đơn giản lắm, chỉ cần chụp lại status trên Facebook của Đạt Đít Đỏ rồi click vào phần thông tin cá nhân á à mày mới học cấp ba một trường danh tiếng ở Sài Gòn chết mày rồi chú em thế là a lê hấp có ngay một bài năm trăm chữ ngắn thôi bày tỏ sự quan ngại sâu sắc trước tình hình xuống cấp về mặt đạo đức của giới trẻ ngày nay.


Đúng như tay phóng viên dự đoán, chưa đầy bốn tiếng sau bài báo đã nhận được một ngàn lẻ một lượt like và hơn trăm comment ném đá Đạt Đít Đỏ không thương tiếc. Có thể kể đến như đờ mờ thằng này là khỉ chớ hổng phải người hay như ông sống khôn thác thiêng tối nay ông hiện hồn về bóp cổ nó cho cháu, cháu cám ơn ông. Ngay lập tức, năm mươi trang báo mạng khác thi nhau hóng hớt xào xáo và bàn tán không ngớt về Đạt Đít Đỏ.


***


Tám giờ sáng, nạn nhân của chúng ta còn đang ngon giấc thì điện thoại di động bỗng rung dồn dập kêu tới tấp hàng loạt tin nhắn. Mở màn là bạn gái, em không ngờ anh lại là người như vậy đau lòng quá mình chia tay đi rồi mới tới đám bạn thân thằng chó dậy mau lên Mương Bà Tám coi tụi nó viết gì kìa mày nổi tiếng rồi đó. Đạt mắt nhắm mắt mở đọc tin nhắn của bạn gái rồi chửi thầm con điên lại ghen tuông vớ vẩn nữa rồi ông là ông sắp hết kiên nhẫn với mày rồi nhá rồi chuyển sang đọc tin nhắn của thằng bạn thân.


Đạt bật dậy ngay trước hung tin mở ngay máy tính vào ngay muongbatam.vn đọc ngay bài viết về mình cùng tất cả comment. Bọn này ném đá không đều chỉ vài đứa hung hăng thật sự lũ còn lại chỉ được cái a dua, cậu nghĩ vậy rồi cười nhếch mép rồi khóa Facebook rồi nhấn nút gọi cho bạn gái khoảng chục cuộc nhưng điện thoại không liên lạc được ok mình chia tay.


Từ mười giờ sáng đến chín giờ tối hôm đó, Đạt thong thả đứng bên cạnh quan tài của ông nội với nhiệm vụ thắp nhang đưa cho từng đoàn người tấp nập đi viếng ông kiêm cất bao thư vào cái túi bao tử đeo bên hông. Hết khách, cậu đem tiền lên phòng chép lại vào một cuốn sổ tay đã chia sẵn hai cột họ là ai và nếu vậy thì bao nhiêu và không quên giếm lại vài cái phong bì chất lượng hảo hạng đề tên học trò của ông mà cậu tin rằng bố mẹ không quen biết.


Khi cậu trao khoản tiền phúng viếng tận tay mẹ cậu, mẹ cậu ấn tượng với con số tới mức không chút nghi ngờ. Mẹ cậu khen ngay rằng con trai mẹ giỏi toán thiệt giống ông nội hết sức khiến cậu tiếc rẻ biết vậy đã tỉa nhiều hơn và âm thầm rút kinh nghiệm cho mấy ngày sau.


Đạt về phòng tắm táp rồi vừa gặm bánh mì nem nướng cậu vừa online để coi thiên hạ chửi bới cày xới gì mình.


Ái chà Mương Bà Tám vừa mới đăng bài phỏng vấn một tiến sĩ tâm lý về vấn đề nên xử sự thế nào trước cái chết của người thân, bài báo khá chán nên mới chỉ có vài ba lượt like và một comment rất xúc động hồi bà em mất em đã khóc hết nước mắt em nhớ mãi cái hôm em nhổ tóc sâu cho bà em hỏi tại sao tóc sâu trên đầu bà nhổ xuống rồi nhìn cứ như lông chó, bà nghe em hỏi mà cười sặc sụa giờ đi đâu hễ thấy lông chó là em lại nhớ bà và em lại khóc khóc khóc hoài…


Khi Đạt mở trang web yêu thích haivn.com để xem các thể loại ảnh vui clip hài, cậu hơi sững sờ trước loạt ảnh chế ai đó đã photoshop tấm ảnh avatar cậu đứng cười trước biển Việt Nam thành cậu đứng cười trước cảnh lũ lụt ở Thái Lan, động đất ở Nhật Bản, sóng thần ở Indonesia cùng nhiều thiên tai thảm họa khác.


Ghép ảnh cũng được lắm hiệu ứng tương phản tốt cậu vừa tấm tắc khen vừa rê chuột xuống phía dưới đọc một lượt hết tất cả các comment không có gì mới mẻ cậu thất vọng tắt máy tính búng lên giường ngáy khẩn trương.


***


Chiều hôm sau, lớp trưởng lớp phó học tập cùng mấy đứa bạn thân và không thân đại diện cả lớp tới viếng ông nội Đạt. Sau khi thắp nhang, cả đám ngồi vào bàn vừa uống trà nóng cắn hột dưa vừa tỏ vẻ choáng ngợp trước số lượng vòng hoa đặt rải rác khắp nhà. Một đứa đại diện hỏi thăm:


- Ông nội mày làm gì vậy? Tao thấy quá trời vòng hoa của các trường đại học.


- Ờ, ông nội tao là phó giáo sư – Đạt trả lời ngắn gọn.


- Đào Đỏng Đảnh qua chưa?


- Tụi tao chia tay rồi.


- Sao vậy?


- Tại cái status trên Facebook.


- Ừm… Bộ ông nội mày chết mày mừng lắm hả Đạt?


- Ờ.


Tối hôm đó, Đạt online thấy Mương Bà Tám giật tít Ông nội của “nam sinh bất hiếu” là phó giáo sư đại học S.


Cậu vừa đờ mờ không ngờ trong lớp có nội gián vừa đọc bài viết ca ngợi ông nội cậu lên tận mây xanh rằng ông từng là phó giáo sư đại học S. là trùm đại số đồng điều của miền Nam sau khi cơn đột quỵ quật ông liệt nửa người ông vẫn tận tình hướng dẫn cho hai sinh viên đại học, ba học viên cao học hoàn thành khóa luận tốt nghiệp luận văn thạc sĩ rồi đột ngột kết luận thật đau lòng khi một con người toàn tâm toàn tài như ông lại gián tiếp sinh ra một thằng cháu bất hiếu dám vui mừng trước cái chết của ông nội rồi thì ông yên tâm chúng cháu nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ông trước mắt chúng cháu vừa nhận được tin bạn gái của nó đã chủ động chia tay nó vì quá xấu hổ rồi ông ạ.


Chuyện này đã đi quá xa, Đạt nghĩ, ban đầu mình chỉ muốn biết cảm giác bị cộng đồng mạng ném đá nó thế nào té ra cũng bình thường nhưng mình không ngờ chuyện này lại đi quá xa một cách quá nhanh như vậy ngày mai mà báo đăng tin dám không có ai tới viếng ông nội nữa, dám ba mẹ cạo đầu mình lắm. Thôi đã tới lúc tự minh oan rồi nghĩ vậy cậu liền đăng nhập Facebook và viết một cái status như sau:


Gửi ai đó muốn đọc


Nói chung là tôi rất bất ngờ khi hai hôm nay status “Ông nội chết rồi. Mừng quá!” của tôi lại nhận được phản hồi mạnh mẽ từ cộng đồng mạng như vậy. Trước tiên, chắc tôi phải gửi lời cảm ơn chân thành tới phóng viên P. Đ. và trang muongbatam.vn vì đã có công loan truyền tin tức rất nhanh chóng và hiệu quả. Sau nữa, tôi tha thiết cảm ơn trang haivn.com vì đã có công chế ảnh tôi rất sinh động và hài hước.


Cuối cùng, tôi đặc biệt cảm ơn tất cả các bạn trẻ trên toàn lãnh thổ Việt Nam vì đã có công đọc báo, share ảnh và comment ném đá tôi rất sôi động và nhiệt tình.


Nhưng tôi phải nói thật là các bạn thật là lố bịch! Các bạn tự cho mình cái quyền phán xét tôi trong khi các bạn chả là gì và chả hiểu gì về tôi cả. Để tôi nói cho các bạn nghe, các bạn chửi tôi là thằng cháu bất hiếu, nhưng các bạn có biết tôi là thằng cháu duy nhất ngày nào cũng ngồi nói chuyện với ông nội về toán học, về cuộc đời suốt bao ngày tháng ông nằm liệt giường sau cơn đột quỵ không? (Các bạn có nhận ra sau gần một năm đàm đạo với ông nội tôi nói chuyện cứ như ông cụ non không?).


Mà thôi, chả cần nói nhiều, các bạn phán xét tôi vì hai chữ “Mừng quá!” chứ gì? Để tôi nói cho mà biết, gia đình tôi theo đạo Thiên Chúa, ông nội tôi lúc nào cũng tin rằng Chúa muốn ông nằm một chỗ mà nhìn nhận và sám hối tội lỗi của mình để có thể lên thiên đàng ngay sau khi chết. Giờ thì ông nội tôi đã chết và được lên thiên đàng. Tôi tin như vậy và tôi mừng cho ông. Điều đó là đúng hay sai?


Cuối cùng, thông qua chuyện này, tôi chỉ hi vọng rằng các bạn trẻ trên toàn lãnh thổ Việt Nam hãy lo hoàn thiện bản thân mình, đừng vội vàng phán xét người khác chỉ vì một bài báo, đừng để bị truyền thông dắt mũi như trâu.


Thân mến.


Mười phút sau, một thằng Đại Đầu Đá nào đó bê nguyên status của Đạt Đít Đỏ lên haivn.com đặt tựa đề Theo đạo Thiên Chúa thì có thể mừng vì ông nội chết không quên thòng thêm một câu “Chó nó tin, phải không các thím?”. Tội nghiệp thằng đầu đá ngu mà lì dám đụng chạm đến niềm tin tôn giáo ngay lập tức hứng chịu hàng trăm comment của bầy chiên online sạch tội ném đá thẳng tay.


Ảo diệu hơn, trang haivn.com ngay lập tức bị một hacker mũ xám làm cho ngưng hoạt động. Ai vào trang haivn.com vào thời điểm đó sẽ bắt gặp ngay một giao diện hoàn toàn mới gồm hình ảnh Chúa Jesus đứng dang tay chiếu hào quang lấp lánh, dưới chân Chúa một dòng chữ cố định Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời. Bình an dưới thế cho người thiện tâm.


Rút kinh nghiệm từ trang web bạn, muongbatam.vn lập tức đăng tải status mới của Đạt, tất nhiên ả biên tập viên đã nhanh tay cắt bỏ câu đừng để bị truyền thông dắt mũi như trâu kèm một lời xin lỗi chân thành tới Đạt Đít Đỏ và lời nhắn nhủ hỡi cộng đồng mạng nếu các bạn còn có lương tri hãy ngừng ném đá chàng trai hiếu thảo ngay đi.


Có lẽ thấy vậy là chưa đủ, tay phóng viên P. Đ. tiếp tục chữa thẹn bằng một bài phỏng vấn nóng hổi Đào Đỏng Đảnh qua điện thoại. Cô bạn khóc lóc nghẹn ngào vì đã hiểu lầm bạn trai và xin hứa sáng mai sẽ chạy vù qua đám tang để làm lành.


Đạt Đít Đỏ đọc tới đó thì rú lên kinh hãi lật đật gọi ngay cho Đào Đỏng Đảnh tao với mày chia tay rồi nhá tao cũng hết yêu mày lâu rồi. Mày nói cái gì Đào điên tiết hỏi lại nhìn mày ẽo ợt như thằng gay bà yêu giùm cho mà còn vô ơn. Vâng cháu cám ơn bà Đạt giả giọng nhão nhẹt thôi cháu gay thì cháu chịu cháu không dám làm phiền bà nữa. Á à cứ chờ đó mày không yên với bà đâu.


Đào cúp máy gọi ngay cho P. Đ. anh ơi em báo anh một tin sốt dẻo thằng Đạt Đít Đỏ nó bị gay anh ạ bấy lâu nay nó coi em như bức bình phong thôi hu hu. Thôi anh xin cô tay phóng viên trả lời anh chả dám tin bất cứ tin gì liên quan đến thằng đó nữa đâu sếp vừa mắng anh một trận kinh thiên động địa đây này sếp dọa thêm một vụ nữa là mất việc cái công việc ba trăm sáu mươi lăm triệu một năm của anh đó anh chả dại dây vào nó nữa đâu hu hu.


***


Về phần mình, Đạt lặng lẽ đứng đưa nhang và âm thầm bòn rút tiền phúng viếng thêm ba hôm nữa thì kiếm được năm triệu đồng và bắt đầu nghĩ tới chuyến du lịch Nha Trang trong lúc theo đoàn người đưa ông nội tới nhà hỏa táng.


Những ngày trò chuyện với ông nội bên giường bệnh, Đạt vẫn hay nghe ông nhắc về cầu Xóm Bóng. Đó là nơi ông nội gặp bà nội lần đầu tiên.


(BTT)



"Ông nội chết rồi. Mừng quá!"

Friday, August 16, 2013

Sao xúc phạm họ như thế, đấy có phải là phong cách làm báo đúng đắn?

Một vài tờ báo hôm nay đưa tin thiếu thiện chí về ông Hồ Minh Lâm, cháu ruột “người rừng” Hồ Văn Thanh khi ông Lâm đòi các phóng viên chi tiền thì mới được phỏng vấn ông ta về chuyện của hai cha con “người rừng”.


Trong một bài báo, phóng viên viết: “Thật đáng thương khi “người rừng” bị con cháu mang ra kinh doanh”


Thế nếu có người bảo: “Thật đáng thương khi “người rừng” bị các nhà báo lợi dụng để tăng doanh số bán báo” thì nhà báo nghĩ sao? Nếu đúng như thế thì trường hợp này chỉ khác biệt ở chỗ “người rừng” đã bị những người- không- phải- con- cháu họ mang ra kinh doanh mà thôi.


Không biết các tòa báo cử phóng viên lên chụp ảnh “người rừng” về đăng báo có đóng góp đồng nào  từ thiện để giúp “người rừng” chữa bệnh và khắc phục khó khăn hiện tại khi hòa nhập với cộng đồng hay không. Hay lại nghĩ rằng người ta được lên báo của các ông là đã vinh dự, may mắn cho họ lắm rồi.


Lại còn bảo “Thực ra “người rừng” chưa biết tiêu tiền và không có nhu cầu về tiền”. Có thể là họ chưa biết tiêu tiền thật. Nhưng chắc chắn là họ có nhu cầu về tiền để sống khi họ đã bị cách ly khỏi nguồn sống hoang dã, nơi mà họ đã quen thuộc trong 40 năm qua.


Hai cha con ông Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang được đưa về sau 40 năm sinh sống trong rừng.

Hai cha con ông Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang được đưa về sau 40 năm sinh sống trong rừng.


“Nhu cầu về tiền” là một nhu cầu chính đáng. Không lẽ chỉ có các phóng viên nhà ta thì mới được có quyền có “có nhu cầu về tiền”?


Còn “người rừng” chưa biết tiêu tiền thì con cháu họ khôn hơn sẽ biết cách không để cho những người khác “biết tiêu tiền và có nhu cầu về tiền” lợi dụng bằng cách tự do sử dụng hình ảnh thân nhân họ.


Trên đời đâu chỉ có các ông phóng viên là khôn? Mà các ông cũng khôn vừa vừa thôi cho thiên hạ được nhờ. Các ông đã khôn rồi thì cũng để cho người khác khôn với chứ!


Khi được tự do sử dụng hình ảnh của người khác thì hồ hởi phấn khởi. Lúc không được thì  lợi dụng báo nhà (thực ra là phương tiện của Nhà nước) để mỉa mai, chế giễu, cao giọng quy kết vô căn cứ người ta là đã mang  người  thân của họ  ra “thành món “kinh doanh giải trí” để kiếm tiền”. Làm như thế thì có lương thiện không?


Tiền ấy để làm gì? Để bỏ vào túi riêng của con cháu “người rừng” hay để người ta có thêm điều kiện chăm sóc, chữa bệnh cho cha con ông Thanh? Căn cứ nào để xúc phạm người ta như thế?


(hahien)



Sao xúc phạm họ như thế, đấy có phải là phong cách làm báo đúng đắn?