Showing posts with label người rừng. Show all posts
Showing posts with label người rừng. Show all posts

Sunday, February 16, 2014

Cuộc tái sinh của cô bé “người rừng” ở ngôi nhà mới

(Kênh 13) – Được phát hiện và cưu mang trong tình trạng “người rừng” sau khi cha mẹ qua đời vì bạo bệnh, đứa bé dân tộc 7 tuổi Mấu Thị Ni đang quen dần với cuộc sống mới tốt đẹp hơn.


Ngôi chùa từ thiện mang tên Phú Quang (tỉnh Khánh Hòa) năm nay có thêm một thành viên mới đặc biệt, đó là cô bé “người rừng” Mấu Thị Ni (sinh năm 2007, người dân tộc Rắc-lây) – đứa trẻ bất hạnh mồ côi cha mẹ từ nhỏ, phải sống côi cút trong ngôi nhà xập xệ với tình trạng dị tật nặng nề: mù mắt, câm, điếc, không đi đứng được, hẹp van tim và phổi.


Cô bé

Cô bé “người rừng” Mấu Thị Ni ấm áp trong sự quan tâm, chăm sóc tận tình của các sư và những người anh em mới trong ngôi chùa nhỏ


Sau “màn giải cứu” thành công cô bé ra khỏi căn nhà cũ xập xệ trong ngôi làng của người dân tộc (thuộc huyện Khánh Lê – dưới một thung lũng, gần khu du lịch Ba Hồ), bé Ni đã được sư thầy và các phật tử đưa về đây nuôi dạy và chăm sóc, cũng như chờ đợi quyên góp để vào Sài Gòn chữa trị những căn bệnh mà “người rừng” đang phải gánh chịu trong người suốt nhiều năm qua.


Mấu Thị Ni trong những ngày đầu về chùa

Mấu Thị Ni trong những ngày đầu về chùa


Sư cô Diệu An (trụ trì chùa Phú Quang) cho biết: “Vừa rồi nhờ sự giúp đỡ của các mạnh thường quân gần xa nên nhà chùa đã có cơ hội mổ tim và phổi cho em Ni tại bệnh viện tỉnh Khánh Hòa. Em Ni đã 7 tuổi nhưng nhỏ bé như em bé lên 3 với những suy nghĩ rất ngờ nghệch, đáng thương của một đứa bé thiếu thốn tình cảm và sự chăm sóc từ nhỏ. Giờ nhà chùa có ước nguyện đưa em đi Sài Gòn để khám tổng quát 1 lần cho em xem có thể giúp ích gì cho việc nghe nói và thấy của em không. Hi vọng là sẽ nhận được nhiều bàn tay của các cô bác, anh chị có lòng hảo tâm giúp đỡ cho em để có thể khám chữa bệnh và có một năm mới mạnh khỏe và có được nhiều niềm vui”.


Được yêu thương thật sự

Được yêu thương thật sự


Ni học cách lắng nghe bằng cảm nhận khi chơi cùng bạn

Ni học cách lắng nghe bằng cảm nhận khi chơi cùng bạn


Một vị sư khác chuyên đảm nhận công việc chăm sóc cho trẻ ở chùa cũng chia sẻ thêm về tình hình của “người rừng”: “Cháu Ni giờ đã quen với cuộc sống ở chùa. Đói hay đau bệnh gì, cháu cũng biết kêu báo hiệu cho các sư biết để chăm sóc chứ không nổi giận, cáu gắt như ngày xưa nữa. Cháu đã chịu mặc quần áo thay vì xé bỏ như lúc mới về chùa. Cũng như đã có bạn bè thân là những đứa trẻ mồ côi, anh em trong chùa. Được tắm rửa, chăm sóc ăn uống hàng ngày đầy đủ nên cháu cũng có da thịt hơn lúc trước rất nhiều. Sau đợt mổ vừa rồi, tình hình sức khỏe của cháu về tim phổi, nghe nói cũng đã ổn. Giờ chỉ mong cháu sớm được lên Sài Gòn để vào bệnh viện lớn chữa trị được các bệnh về mắt, nghe nói và đi đứng là yên tâm. Vì mắt cháu có dấu hiệu đục thủy tinh thể đã lâu rồi nên chúng tôi đang hoàn tất công việc để đem cháu lên thành phố sớm để chữa trị cho kịp, trước khi quá muộn màng và xảy ra trường hợp mù vĩnh viễn đối với con bé”.


Cuộc tái sinh của cô bé “người rừng” ở ngôi nhà mới 5


Đã có những nụ cười trên gương mặt ấy...

Đã có những nụ cười trên gương mặt ấy…


Cuộc tái sinh của cô bé “người rừng” ở ngôi nhà mới 7


Mồ côi cha mẹ và phải chịu quá nhiều bất hạnh đổ dồn, Ni dường như đã mất đi một phần lớn tuổi thơ và những kí ức hồn nhiên đáng phải có của mình. Mong rằng sẽ có nhiều bàn tay chung sức của các bạn, các anh chị, cô chú để các sư trong chùa có thể sớm đưa cháu lên Sài Gòn chữa trị dị tật, quay về cuộc sống của một con người bình thường mà đáng ra em đã phải có được từ rất lâu rồi.


Cuộc tái sinh của cô bé “người rừng” ở ngôi nhà mới 8


Mọi giúp đỡ xin liên hệ:


Sư cô Diệu An (trụ trì chùa Phú Quang)


Chùa Phú Quang


Thôn Phú Hữu – Xã Ninh Ích – Huyện Ninh Hòa – Tỉnh Khánh Hòa


Điện thoại: 0905 823 807


Hoặc bạn Ngân Phạm (tình nguyện viên từ thiện đang hỗ trợ giúp đỡ cho bé Ni tại Sài Gòn)


Điện thoại: 0936 906 448


>>> Phát hiện cô bé “người rừng” ở Khánh Hòa gây sốc


(Trí Thức)



Cuộc tái sinh của cô bé “người rừng” ở ngôi nhà mới

Wednesday, December 25, 2013

Gia cảnh bí ẩn của "người rừng" bới rác giữa Thủ đô

Hơn 4 năm nay ông Tuấn (67 tuổi) ngày đi bộ lượm nhặt chai lọ ở thành phố bán lấy vài đồng, đêm xuống lại trở về “căn nhà” dựng tạm dưới gốc cây để sống qua ngày.



4 năm “màn trời chiếu đất”


Khó ai có thể nghĩ rằng, “căn nhà” cạnh dòng sông Tô Lịch (Hà Nội), chỉ là những tấm bạt được dựng lên, móc vào cành cây lại có người sinh sống.


Tìm gặp chủ nhân của những mảnh bạt ấy trong một ngày rét buốt cuối năm, mặc dù mới hơn 7 giờ tối, chúng tôi thấy lều đã tối thui không đèn đóm. Chiếc lều của ông nằm im ỉm trong lùm cây.


Gọi vài câu, một ông già thò đầu ra khỏi tấm bạt rách tả tơi vui vẻ giơ tay chào. Gia chủ tự giới thiệu là Trương Ngọc Tuấn năm nay 67 tuổi, là cựu lính bộ đội Trường Sơn và đã 4 cái Tết ông ở đây, sinh hoạt trong căn lều tạm rách nát, liêu xiêu này.


Ông Tuấn cùng chiếc lều dựng chông chênh bên mé đường cạnh gốc cây là nơi ăn ngủ của ông suốt 4 năm nay.

Ông Tuấn cùng chiếc lều dựng chông chênh bên mé đường cạnh gốc cây là nơi ăn ngủ của ông suốt 4 năm nay.


“Cả dãy này, tôi ở đây đầu tiên. Tôi về hưu gần 10 năm nay, trước tôi là lính Trường Sơn và tham gia đoàn văn công Hà Nội. Tôi làm gì có nhà mà ở. Sáng nào tôi cũng đi bới chai lọ trong thùng rác bán được vài đồng mua gạo nấu cơm, cháo ăn qua ngày”, ông Tuấn thật thà chia sẻ.


Vừa nói, ông vừa chỉ cho tôi “gánh hàng” chai lọ để bên cạnh lều mà hôm nay ông không bán được cho đồng nát. Nói rồi, đôi bàn tay đen kịt nhanh nhẹn thò vào túi áo, ông Tuấn rút ra tờ 2.000 đồng, khoe đó là tài sản duy nhất.


“Chiều nay tôi nấu cháo, may được bà bạn ở Cầu Giấy cho khúc xương. Mình ngần này tuổi không ăn được nhiều, hôm nào giỏi lắm mới được miệng bát. Có những hôm, tôi được người nhà chùa mang cho hộp cơm chay” – tay ông chỉ vào xoong cháo nhỏ rồi nói.


Nhìn nồi cháo lổn nhổn, đặc sệt chưa nhừ kỹ được nấu trong nồi hoen cũ mà ông nhặt được ở đâu đấy, chúng tôi không khỏi xót lòng.


Nồi cháo là bữa tối của ông hôm qua.


Thương chiếc xe đạp bị mất


Vừa dứt lời, ông chỉ ngay vào bộ quần áo cũ kỹ, hoen bẩn đang mặc trên người nói: “Quần áo tôi toàn được “tài trợ” đấy, nhiều người qua đây cho tôi vài bộ. Nói thật với cháu, tôi mới tắm trước lúc trời rét mấy tháng nay. Khổ, làm gì có chỗ tắm, tôi đi tắm nhờ người dân, còn quần áo thì mang ra Hồ Tây giặt rồi đem về đây phơi. Thế mà còn bị lấy mất”.


Hàng ngày, từ mờ sáng khi đèn đường bắt đầu tắt, ông Tuấn lọ mọ bắt đầu công việc của mình. Ông đi dọc các tuyến phố để tìm, nhặt chai lọ ở thùng rác để về bán cho người đồng nát. Đến tối khi đèn lên, ông về “ngôi nhà” của mình nấu cơm và ngủ nghỉ.


Hỏi về thu nhập của ông có được mấy chục một ngày không, ông lắc đầu cười nói: “Làm gì được, nếu thế thì tốt quá, hôm nào tôi làm hăng được ba chuyến thì được 6 – 7 nghìn đồng, có hôm chẳng được đồng nào. Chuyến nào nhiều, họ trả 3 – 4 nghìn đồng. Nhiều hôm buổi sáng tôi đi làm nhưng không ăn vì nếu ăn phở đắt quá từ 15 -20 nghìn đồng. Chỉ có hôm nào kiếm được kha khá thì ăn bát cháo lòng 5 – 6 nghìn đồng, còn 1 nghìn đồng để uống nước”.


Ông Tuấn vui vẻ kể về chiến tích đi bộ khắp nơi trong thành phố để kiếm sống. Người đàn ông này có vẻ trầm xuống khi nói về chiếc xe đạp. “Thương chiếc xe đạp, hơn 1 năm trước tôi vào chợ nhặt rác thì bị mất”, lời ông Tuấn.


“Người tôi khỏe lắm, không bệnh tật gì, tôi có thể đi bộ từ đây đến bốt Phùng (đường Phan Đình Phùng), ngã tư Nhổn là bình thường. Ngoại trừ cái bệnh hay đau người do di chứng sốt rét thời chiến tranh thôi”, ông Tuấn chia sẻ.


Rồi ông vanh vách kể cho tôi từ câu chuyện các con đường, những cây cầu trong thành phố đang xây dựng dở cho đến hồi ức, kỷ niệm thời chiến tranh mà ông từng tham gia.


Cuộc sống không đèn điện, không nước, không có căn nhà kiên cố để ở, mọi đồ vật, tài sản mà ông có đều là những thứ ông được cho hay nhặt được. Vậy mà, suốt 4 năm qua, ông vẫn sống ở đó một mình.


Khi tôi hỏi về Tết, ông lạc quan cười nói: “Trời cho tôi vẫn khỏe mạnh. Tôi vẫn đón Tết ở đây, tự nấu ăn, bếp củi đầy đủ hết rồi”.


Thắc mắc về những người con, người thân của ông, ông lặng lẽ cho biết, ông có hai người con, một trai một gái. Con trai có cửa hàng ở Đội Cấn, giờ đang ở dưới Hà Đông, còn cô con gái đã đi lấy chồng.


“Đã lâu lắm rồi tôi không thấy chúng nó đến nữa. Vài tháng trước, hai vợ chồng con gái tôi đến đây cho 50 nghìn đồng và chai bia. Tôi làm gì có nhà mà về, tôi bán lấy tiền chia cho con trai, con gái hết rồi. Khổ cái là con gái tôi ở với bố mẹ chồng, nó bảo tôi về mấy lần nhưng tôi không về. Còn con trai ở xa quá!”, ông rưng rưng kể lại.


Theo lời ông Tuấn, tết năm ngoái con gái ông cũng qua đây đưa cho ông cái bánh chưng, ít gạo nếp, gạo tẻ, giò chả và hai chai bia Hà Nội để ăn tết.


Cuộc sống của ông dù vất vả nhưng ông luôn lạc quan.

Cuộc sống của ông dù vất vả nhưng ông luôn lạc quan.


Hỏi về vợ ông, giọng ông thay đổi, có vẻ tức giận, ông tiếp lời: “Rất buồn, nghe chuyện này tôi cũng phải rớt nước mắt. Tôi buồn, tóc tôi bạc trắng vì vợ tôi đi với thằng khác. Giờ chuyện này qua rồi, tôi phải gạt sang một bên để vượt qua tất cả”.


Cố lấy lại không khí vui vẻ, ông khoe chúng tôi khung tranh nhỏ mà ông được cho. Ông Tuấn kể đây là bức tranh vẽ người Hàn Quốc. “Đây này, sống như thế này nhưng tôi vẫn rất yêu nghệ thuật, ca hát chứ phải không đâu”, ông lạc quan nói.


Sống vất vả là thế nhưng đến tuổi này, sống trong cảnh “tối đâu là nhà, ngã đâu là giường” suốt 4 năm nay, ông Tuấn chỉ mong muốn đến lúc chết không phiền toái đến ai.


“Năm cũng về cuối, chẳng mấy nữa là Tết, chẳng biết về nhà ai, mà mình về sao được. Tôi từng nói với con tôi rằng, nếu tôi nằm xuống con đến thăm được là mừng, nếu thoi thóp thở thì đưa tôi đi thiêu hóa, không phải làm phiền toái đến ai làm gì…”, ông tâm sự.


Sương bắt đầu xuống, tôi xin phép chào tạm biệt ông để về. Ngước nhìn mái tóc đã bạc trắng, khuôn mặt khắc khổ, đôi tay đen kịt của ông, tôi xót xa nghĩ rằng đáng lý ở cái tuổi này ông được nghỉ ngơi, được hưởng phúc từ con cháu, nhưng…


Dọc đường về, tôi miên man nghĩ không biết rằng, ông Tuấn sẽ chống chọi như thế nào với thời tiết giá rét này khi nhiệt độ 7 – 8 độ khi màn đêm buông xuống.


(Tri Thức Trẻ)



Gia cảnh bí ẩn của "người rừng" bới rác giữa Thủ đô

Thursday, December 5, 2013

Bất ngờ chuyện "người rừng" Hồ Văn Lang thích có vợ

Khi nghe anh Hồ Văn Tri, ở thôn Trà Nga, xã Trà Phong, huyện Tây Trà, em ruột mình hỏi có thích lấy vợ không, thì “người rừng” Hồ Văn Lang cười toét miệng và gật đầu cái rụp.


Anh Lang đang hái cau giúp hàng xóm để chuẩn bị làm đám cưới

Anh Lang đang hái cau giúp hàng xóm để chuẩn bị làm đám cưới


Trưa 5/12, khi chúng tôi tìm đến nhà cũng là lúc “người rừng” Lang đang ở sau vườn của một nhà gần đó để giúp họ hái cau chuẩn bị cho đám cưới. Sau gần 4 tháng kể từ khi được đưa từ rừng sâu về với cộng đồng cùng với người cha là Hồ Văn Thanh vào đầu tháng 8 vừa qua, đến nay anh Lang đã hòa nhập khá tốt với cuộc sống mới.


Ông Thanh vẫn không nói chuyện với người lạ

Ông Thanh vẫn không nói chuyện với người lạ


Không chỉ biết xem ti vi, xem giờ bằng đồng hồ điện tử đeo tay, theo người thân lên rẫy đi trồng cây, thu hoạch lúa…”người rừng” Lang còn trò chuyện với mọi người và giúp đỡ bà con trong làng khi họ nhờ. Đặc biệt hơn, anh Lang còn nói được một ít tiếng Kinh đơn giản. Theo đó, anh Lang đã có thể tự cầm tiền đến quán tạp hóa để mua một số nhu yếu phẩm như: mì tôm, thuốc lá… Tuy nhiên điều làm người thân và bà con ở gần bất ngờ nhất đó là chuyện “người rừng” Lang thích có vợ.


Bữa cơm của gia đình ông Thanh

Bữa cơm của gia đình ông Thanh


Một số người dân ở gần kể: Cách đây vài tuần, trong lúc ngồi trò chuyện, mấy thanh niên trong làng bất ngờ hỏi “có thích cưới vợ không” thì anh Lang liền nhoẻn miệng cười và gật đầu. Anh Tri còn cho biết thêm: Mấy hôm trước khi nghe hỏi có nhớ và muốn vào lại rừng sống như trước không, thì Lang xua tay rồi nói “Trong đó buồn; còn quần áo, dao gùi…đem hết về rồi vào trong đó làm sao mà ra rẫy trồng lúa, nấu ăn”. Ngược lại với con, tuy hiện ông Hồ Văn Thanh không còn cáu gắt và tỏ thái lạnh lùng với người lạ như lúc mới được đưa về nhưng trừ đứa con trai út là anh Tri, ông Thanh gần như không nói chuyện với bất kỳ người nào khác.


Ông Thanh và 2 con trai cùng con dâu của mình

Ông Thanh và 2 con trai cùng con dâu của mình


Như đã đưa tin, do ám ảnh bởi những biến cố của gia đình nên hơn 40 năm trước, ông Thanh đã ôm một trong số những người con trai của mình là anh Lang vào sống biệt lập trong rừng sâu.


(Người Đưa Tin)



Bất ngờ chuyện "người rừng" Hồ Văn Lang thích có vợ

Monday, September 9, 2013

Cha con người rừng lần đầu trở lại rừng

Sau gần 1 tháng được chăm sóc, sức khỏe của ông Thanh đã hồi phục gần như hoàn toàn, còn ông Lang thì mập và trắng ra hơn rất nhiều.


Sáng ngày 9/9, người con út là Hồ Văn Tri đã đưa cha là ông Hồ Văn Thanh (82 tuổi) và anh trai là Hồ Văn Lang (sinh 1969), ở thôn Trà Nga, xã Trà Phong, huyện Tây Trà vào rẫy để trồng cây keo.


Ông Tri cho biết: “Vào sáng nay, khi tôi và anh Lang chuẩn bị đưa cây keo giống đi trồng ở đám rẫy gần nhà, thì cha đòi đi theo. Cha nói lâu rồi không đi rừng nên cái tay, chân mỏi lắm. Qua quan sát, thì dù rất lạ với cách trồng loại cây này, thế nhưng sau khi được hướng dẫn, 2 cha con người rừng trồng khá thành thạo”.


Được biết đây là lần đầu tiên mà cha con “người rừng” trở lại với rừng sau hơn 1 tháng được người thân và cán bộ huyện Tây Trà đưa từ rừng sâu trở về với cộng đồng.


Riêng về phần của Lang thì đến giờ không chỉ đã hòa nhập với cuộc sống với làng, mà còn không còn muốn trở lại nơi ở cũ. Ông Tri kể: “Cách đây mấy hôm, một số người trong làng đùa là đưa trở về thăm nơi ở cũ, Lang lắc đầu và chê trong rừng buồn, ở đây vui hơn”.


Sau gần 1 tháng được chăm sóc, sức khỏe của ông Thanh đã hồi phục gần như hoàn toàn, còn ông Lang thì mập và trắng ra hơn rất nhiều.

Sau gần 1 tháng được chăm sóc, sức khỏe của ông Thanh đã hồi phục gần như hoàn toàn, còn ông Lang thì mập và trắng ra hơn rất nhiều.


369513_460


Hai cha con người rừng làm việc rất chịu khó.

Hai cha con người rừng làm việc rất chịu khó.


Sau khi được hướng dẫn, cha con ông Thanh trồng khá thành thạo.

Sau khi được hướng dẫn, cha con ông Thanh trồng khá thành thạo.


Ông Tri đang đưa trầu cho cha.

Ông Tri đang đưa trầu cho cha.ru


(Tiền Phong)



Cha con người rừng lần đầu trở lại rừng

Monday, August 26, 2013

“Người rừng” Hồ Văn Lang "sành điệu" như... cán bộ

“Người rừng” Hồ Văn Lang, tâm sự với em trai là rất thích đi ô tô và nghe nhạc, nhưng sợ “người kinh” đến la mắng.


 Sau thời gian gần 20 ngày, sống với “rừng người”, “người rừng” Hồ Văn Lang đang ngày dần hòa nhập với người thân và cộng đồng.

Sau thời gian gần 20 ngày, sống với “rừng người”, “người rừng” Hồ Văn Lang đang ngày dần hòa nhập với người thân và cộng đồng.


 


Người rừng đã“đam mê” với âm nhạc

Người rừng đã“đam mê” với âm nhạc


 …và nghe “thời sự quốc tế”.

…và nghe “thời sự quốc tế”.


Những lúc rảnh lấy bút ra vẽ con thú cho đỡ nhớ rừng…

Những lúc rảnh lấy bút ra vẽ con thú cho đỡ nhớ rừng…


…và khoe hình vẽ với y, bác sĩ.

…và khoe hình vẽ với y, bác sĩ.


Cười tủm tỉm vì bị em trai chê vẽ xấu.

Cười tủm tỉm vì bị em trai chê vẽ xấu.


“Giận” em bắt mồi thuốc để hút….

“Giận” em bắt mồi thuốc để hút….


..rồi đi ngắm ô tô, nhà cao tầng.

..rồi đi ngắm ô tô, nhà cao tầng.


“Cán bộ” đi làm về.

“Cán bộ” đi làm về.


…tranh thủ dọn dẹp nhà.

…tranh thủ dọn dẹp nhà.


(BKT)



“Người rừng” Hồ Văn Lang "sành điệu" như... cán bộ

Sunday, August 25, 2013

Cha con "người rừng" hé lộ bí quyết sinh tồn giữa đại ngàn

Chế cung tên bắn chim, lấy thân lồ ô kẹp bắt rắn, bẫy đá gài bắt chuột… là cách họ mưu sinh suốt 40 năm qua.



Nhắc về cuộc sống ở rừng sâu, anh Lang cầm bút vẽ nguệch ngoạc một số loài thú mà mình từng gặp. Chế cung tên bắn chim, lấy thân lồ ô kẹp bắt rắn, bẫy đá gài bắt chuột… là cách họ mưu sinh suốt 40 năm qua.


Hai tuần trở về từ rừng sâu, ông Hồ Văn Thanh vẫn quay quắt nhớ cuộc sống hoang dã

Hai tuần trở về từ rừng sâu, ông Hồ Văn Thanh vẫn quay quắt nhớ cuộc sống hoang dã


Ông Hồ Văn Tri (con trai ông Thanh) cho biết, tối 23/8, cha đang ngủ bỗng ngồi bật dậy nói thật to bảo anh Lang bằng tiếng Cor “Bit dop ka zá, Ka di hơi” (ngủ làm gì, thức dậy đi vào rừng thôi). Lang giật mình thức dậy, ngơ ngác đáp “Le é sac” (không biết đường nào vào rừng).


Sau hai tuần trở về từ rừng sâu, Lang bắt đầu trò chuyện nhiều hơn về cuộc sống hoang dã của hai cha con suốt 40 năm qua, trong đó hấp dẫn nhất vẫn là những vũ khí, bẫy thô sơ dùng để săn bắt thú.


Lang kể, cha con họ vào rừng tìm nứa, lồ ô, dây mây rừng làm dụng cụ bờ nen (cung tên) săn bắt chim. Họ dùng chà rả, có nghĩa là thân lồ ô chẻ đôi để kẹp đầu bắt con trăn, con rắn; dùng lúp (bẫy đá) treo lủng lẳng trên cao, mồi nhử là củ mì dưới vực, khi con nhím hay chuột vào ăn động đậy là bị đá trên cao rơi xuống đè. Ngoài ra, cha con anh Lang còn dùng vũ khí Sroc (giáo, mác) được làm từ những mảnh bom mài trên đá núi sắc nhọn gắn trên đầu các cây nứa dài hơn 1 m để săn loài heo rừng hung dữ.


“Muốn bắt được heo rừng, phải đào hố sâu, che lá rừng lên trên, bên trong cài bẫy chông bằng nứa vót nhọn. Khi heo rừng sa trúng chông, hai cha con tôi dùng giáo mác phóng nó rồi khiêng về”, anh Lang hồ hởi kể.


Thú rừng sau khi săn bắt được mang về bên con suối dưới căn chòi lá để làm thịt, quả mật để riêng phơi khô rồi gói lá dong để giành làm thuốc uống. Trên rẫy gần căn chòi có các loại củ xả, riềng, nghệ dùng làm gia vị ướp thịt thú rừng trước khi cho vào nồi nhôm nấu. Lang cầm hai viên đá đập mạnh vào nhau, tia lửa xẹt ra bén vào bùi nhùi (cạo từ vỏ cây đủng đỉnh trong rừng) thành mồi lửa sáng rực giữa rừng sâu.


Vào mùa đông, bếp lửa của hai cha con “người rừng” âm ỉ cháy mãi không bao giờ tắt. Lang lý giải, nhờ cây ơ pau got (cây đá rừng) cháy suốt 3 ngày. Đoạn này cháy hết lại đưa khúc cây đá khác vào bếp để giữ lửa sưởi ấm cho căn chòi lá trên cao. Ngoài ra, hai cha con ông Thanh còn đập thân cây rừng (loại cây gỗ xơ) to bằng cổ tay người lớn vào tảng đá núi rã ra thành sợi, sau đó mang đem ngâm dưới suối vài ngày rồi phơi khô, bện làm áo, khố mặc giữ ấm cho cơ thể vào lúc giá rét.


Tái hiện ký ức cuộc sống ở rừng sâu, Hồ Văn Lang vẽ nguệch ngoạc hình các loài chim, thú mình đã từng gặp trong 40 năm sống hoang dã

Tái hiện ký ức cuộc sống ở rừng sâu, Hồ Văn Lang vẽ nguệch ngoạc hình các loài chim, thú mình đã từng gặp trong 40 năm sống hoang dã


Suốt mấy chục năm, hai cha con anh sống trên cây cao là để tránh thú dữ tấn công, nhưng chủ yếu là để tránh Kamot “con ma rừng”.


Thông qua “người phiên dịch” ngôn ngữ Cor là anh Tri, Lang còn tiết lộ nhiều bí mật như ông Thanh đã truyền nghề rèn làm vũ khí săn bắn thú, dụng cụ sản xuất cho anh. Lang liệt kê, dùng “măm”(mảnh bom) nhặt trên rẫy tự mài làm rìu, giáo, mác để đốn củi, săn bắt, bảo vệ tính mạng khi bị thú dữ tấn công.


Lang còn tự làm dụng cụ “SDáy” để bảo vệ khu rẫy. Một khúc tre lồ ô gồm hai lóng to được xỏ ngang bằng một khúc cây để nghiêng bên suối. Một đầu ống tre hứng vào vòi nước, đầu kia đặt vào một tảng đá. Khi nước đổ đầy ống tre phía trên, sức nặng của nước khiến ống tre mất cân bằng, chúc xuống để trút nước. Sau khi trút cạn, quán tính làm đầu kia của thanh tre đập vào tảng đá phát ra tiếng kêu như ai đập mạnh ống tre vào khối đá phát ra tiếng “lách cách”.


Ngoài ra, hai cha con anh còn trồng nhiều loại cây mai gan quí dùng chữa bệnh hay chữa lành vết thương mỗi khi gặp nạn. Lang liệt kê, có ba loại cây magan trồng trên rẫy để chữa bệnh, đó là Pogocdot, Tà Rầy, Shớt dùng để bó, đắp mau chữa lành vết thương. “Trong một lần đi rừng, ông già (ông Thanh) vướng phải cây rừng bị thương. Nhờ củ ma gan giã nát đắp cầm máu cho vết thương bớt đau, sau đó con mắt ông già bị mù”, Lang nhớ lại.


Vừa kể chuyện, Lang vừa cầm bút vẽ nguệch ngoạc trên mảnh giấy một số hình loài thú mà mình từng gặp, săn bắt trước đó. Lang chỉ vào từng hình vẽ nói từng chữ, cụm từ bằng ngôn ngữ đồng bào Cor gồm Ship (chim), Ốcane (chuột), Póló (rắn), Ó đót (con khỉ), Ố so Cà ê (con heo rừng). Lang bảo chưa từng gặp hổ, báo đi qua khu rừng mình đã sinh sống.


Giáo, mác được làm từ mảnh bom nhặt trên rẫy, vũ khí dùng đi săn heo rừng của hai cha con

Giáo, mác được làm từ mảnh bom nhặt trên rẫy, vũ khí dùng đi săn heo rừng của hai cha con “người rừng”


Hiện sức khỏe của anh Lang đang dần hồi phục, có thể xuất viện, riêng ông Thanh còn tiếp tục theo dõi, điều trị ở Trung tâm y tế huyện Tây Trà trong tâm trạng vẫn bồn chồn nhớ rừng sâu quay quắt.


Trao đổi với PV, ông Trương Ngọc Đông, Chủ tịch UBND xã Trà Phong cho biết, từ các nguồn hỗ trợ của Quân khu 5, tỉnh, huyện (gần 100 triệu đồng), chính quyền địa phương quyết định xây nhà ở cho hai cha con ông Thanh theo mô hình nhà gạch xây ba phòng và một gian bếp. Xã cũng đo đạc, xem xét cấp khoảng 1 ha đất rẫy, sau khi hồi phục sức khỏe, hai cha con ông Thanh vừa có chỗ ở ổn định vừa có đất đai để sản xuất, làm ăn sinh sống.


“Cha con ông Thanh đã nhập hộ khẩu vào chung gia đình anh Tri ở thôn Trà Nga. Họ cũng được cấp chứng minh và thẻ bảo hiểm y tế khám chữa bệnh người nghèo”, ông Đông cho biết thêm.


Liên quan đến chuyện ông Hồ Minh Lâm (cháu ruột ông Thanh) khẳng định đã đốt căn chòi lá của hai cha con “người rừng”, huyện Tây Trà đã cử đoàn công tác xã Trà Phong vào tận rừng sâu xác minh, sự thật là hai căn chòi lá của cha con ông Thanh vẫn còn nguyên vẹn.


Ông Đông nói, ông Lâm thừa nhận đã tung tin đốt hai căn chòi lá của cha con ông Thanh do bực tức nhất thời; đồng thời cam kết với chính quyền địa phương không lặp lại hành vi này. Về việc “vòi tiền” nhà báo, ông Lâm cho rằng mình đòi “tiền công” dẫn đi vào rừng là đúng, sở dĩ nâng giá cao vài triệu là do bực tức việc một số người bảo mình lấy người nhà ra kinh doanh trước đó.


(BVNE)



Cha con "người rừng" hé lộ bí quyết sinh tồn giữa đại ngàn

Sunday, August 18, 2013

"Người rừng" vẫn là một bí ẩn

Có lẽ sẽ không bao giờ chúng ta biết được lý do thực sự khiến cha con ông Hồ Văn Thanh trở thành “người rừng”.


Ông đã già yếu, khó mà khỏe mạnh trở lại, lại không buồn nói; anh Hồ Văn Lang thì chắc cũng không biết cha mình đã nghĩ gì khi mang anh vô rừng nên vặn hỏi họ để hiểu là chuyện hầu như bất khả. Cũng đã có quá nhiều phỏng đoán, nào là kinh sợ chiến tranh, muốn tránh xa loài người bạc bẽo, mặc cảm tội lỗi nào đó với tổ chức, cộng đồng… Tất cả đều có thể.


Hầu như tất cả các dân tộc sống dọc dải Trường Sơn đều du canh du cư suốt nhiều ngàn năm qua. Đó là một lựa chọn khôn ngoan vì khi nền bản đã lầy ra bởi chất thải của người và gia súc thì cần phải bỏ đi để tìm một chỗ ở mới, nếu không sẽ rất dễ nhiễm bệnh. Việc canh tác và săn bắn tìm nguồn đạm cũng vậy. Khi các rẫy đã bạc màu thì người ta đi tìm rẫy khác; khi các con suối đã cạn cá, thú rừng cũng bỏ chạy xa thì người ta lại đi tìm chỗ ở mới. Tất cả như được làm lại từ đầu, cứ 3-4 năm thì mọi thứ sạch sẽ, tinh tươm như mới.


Nhưng kể từ ngày nhà nước ta ra chủ trương định canh định cư cho đồng bào miền núi thì mọi chuyện đã khác. Đồng bào được vận động xuống thấp, tập trung ở những thung lũng, xếp vô ở những căn nhà xây lợp tôn hoặc ngói và trồng lúa nước. Vì chưa thấu hiểu sự ưu việt và những hạt nhân hợp lý khá khoa học từ ngàn năm qua của lối sống du canh du cư nên phần lớn các cơ quan phụ trách việc này nghĩ như vậy là xong: Tổ chức cho bà con trồng lúa nước và ở nhà xây. Họ quên rằng nguồn đạm mới là thứ quyết định nhất trong khẩu phần người miền núi. Có thịt thì một nồi xúp với củ mì cũng vẫn cứ bổ dưỡng và ngon miệng hơn là nồi cơm trắng ăn với muối ớt! Không có thịt, sức khỏe những đứa trẻ như suy sụp hẳn. Heo thì chỉ dành cho dịp lễ Tết, cúng cơm mới… Gà thì cả đàn nhưng có hôm sáng ra chẳng còn con nào vì dịch bệnh. Đó là chưa nói do tập quán cũ, heo gà sống chung với người nên chẳng mấy hôm những khu nhà định cư trở nên lầy bẩn không thể chịu được.


Người rừng được chăm sóc sức khỏe

Người rừng được chăm sóc sức khỏe


Hãy thử hình dung, cả đời sống dưới tán rừng già, rừng đủ nuôi sống con người khỏe mạnh, nay bỗng chốc họ bị lôi ra ở nơi trống hoang trống huếch, trong căn nhà xây dưới mái tôn, tìm trái ớt, đốt mía cũng không ra thì họ có nhớ về nơi ở cũ? Nhiều người đã dần thích nghi và chỉ cần 1-2 năm thì đã có được cuộc sống mới nhưng một số người thì không. Bao giờ và ở đâu cũng vậy, họ luôn là số ít, nhạy cảm và không thay đổi lối sống được.


Người viết bài này đã từng theo đoàn cán bộ huyện Phước Sơn, một huyện miền núi của tỉnh Quảng Nam nằm dưới chân núi Ngọc Linh cao hơn 2.000 m, lặn lội vào rừng sâu để vận động bà con trở về lại nơi ở mới trong những năm trước và sau 1980. Nhìn căn nhà sàn họ mới dựng lên giữa rừng sâu, phên nứa mới toanh, dàn bếp chưa ám khói, trên đó thịt thú rừng hong khói treo lủng lẳng, góc bếp thì quả cà quả mướp cũng tươi xanh…, dễ hiểu tại sao họ đã từ bỏ căn nhà xi-măng lợp tôn nóng hầm và lầy lội, phân heo phân gà quanh chỗ nằm ngủ ở khu định cư để về lại chốn rừng sâu này.


Dọc dải Trường Sơn còn bao nhiêu người chọn cách sống du canh du cư cũ? Chắc rằng còn nhiều lắm. Không hiểu tại sao cha con ông Hồ Văn Thanh đã chọn lối sống cực đoan hơn những người không chịu định canh định cư khác. Về bản cũ, cách bản mới không xa lắm, chỉ 4 giờ đi bộ, tức tầm 15 km đường rừng, vậy mà vẻ mặt anh Lang khi bước ra khỏi rừng khiến chúng ta đau xót. Anh ngơ ngác và như hoàn toàn không biết đến thế giới loài người. Có thể chỉ đơn giản là vì quá nhiều người muốn bắt anh về và cha con anh đã phải liên tục bỏ trốn. Hơn nữa, một tuổi thơ không bóng người sẽ quyết định tất cả phần đời còn lại.


Thế nên, trước khi nghĩ đến một điều gì đó đầy kịch tính, hãy nhìn bối cảnh lịch sử cũng như không gian xã hội thời đại lúc xảy ra câu chuyện thay vì đem góc nhìn, quan điểm bây giờ để phân tích vấn đề…


(BNLD)



"Người rừng" vẫn là một bí ẩn

Cha con “người rừng” suy kiệt sức khỏe trầm trọng

Trong gần 10 ngày trở về, hai cha con ông Thanh sức khỏe suy nhược, phải nằm viện liên tục. Cả ông Thanh và ông Lang hằng ngày chỉ ăn được một ít cơm, cháo và rất sợ gặp người lạ.


Ngày 17/8, ông Nguyễn Xuân Mến, Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Quảng Ngãi, cho biết vừa tiếp nhận hai cha con ông Hồ Văn Thanh (82 tuổi) và Hồ Văn Lang (44 tuổi) từ Trung tâm Y tế huyện Tây Trà (Quảng Ngãi) trong tình trạng sức khỏe suy kiệt.



 Hai cha con

Hai cha con “người rừng” đang điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Quảng Ngãi



Theo ông Mến, sau khi nhập viện, bệnh viện phát hiện ông Hồ Văn Thanh bị nan thận hai bên, suy nhược cơ thể; còn ông Hồ Văn Lang sốt cao, viêm phế quản và suy nhược cơ thể. Hiện các bác sĩ đang tích cực điều trị, sức khỏe của hai cha con ông Hồ Văn Thanh đang dần chuyển biến tốt.


Theo ông Châu Nguyễn Thương, Giám đốc Trung tâm Y tế huyện Tây Trà, sở dĩ trung tâm phải chuyển viện cho hai cha con ông Thanh vì họ cần được chăm sóc đặc biệt, nhất là đối với ông Thanh, người đã sống 40 năm qua trong rừng sâu. Bệnh viện Đa khoa Quảng Ngãi có đầy đủ thiết bị y tế để theo dõi sức khỏe cho hai cha con.




Trong gần 10 ngày trở về, hai cha con ông Thanh sức khỏe suy nhược, phải nằm viện liên tục. Cả ông Thanh và ông Lang hằng ngày chỉ ăn được một ít cơm, cháo và rất sợ gặp người lạ. Hai cha con “người rừng” suốt ngày u sầu, ủ dột và liên tục đòi trở về rừng.


(BKT)


Cha con “người rừng” suy kiệt sức khỏe trầm trọng

Saturday, August 17, 2013

Người nhà đốt chòi lá của cha con "người rừng"

Cháu ruột của “người rừng” Hồ Văn Thanh thừa nhận đã châm lửa đốt hai căn chòi lá trong rừng sâu vì tức giận.



Căn chòi lá nằm trên thân cây là nơi sinh sống của hai cha con

Căn chòi lá nằm trên thân cây là nơi sinh sống của hai cha con “người rừng” Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang suốt 40 năm qua giờ đã bị đốt.


“Sở dĩ tôi đốt hai chòi lá này là do thấy trên truyền hình bảo tôi lấy người thân ra kinh doanh lấy tiền. Do vậy tôi đã vào rừng sâu châm lửa thiêu đốt hết hai căn chòi lá để mọi người không làm phiền nữa”, ông Hồ Minh Lâm, ở thôn Trà Nga, xã Trà Phong, huyện miền núi Tây Trà, Quảng Ngãi thừa nhận.


Về thông tin ai muốn tiếp cận hoặc nhờ dẫn vào căn chòi trên cây của cha con ‘người rừng’ đều phải trả tiền triệu, ông Lâm thừa nhận. Theo người đàn ông này, do tức giận một số người cứ quấy rầy hỏi chuyện “người rừng”, bảo dẫn đường vào rừng sâu nên mới nâng giá cao vài triệu đồng như vậy.


Theo ông Trương Ngọc Đông, Chủ tịch UBND xã Trà Phong, quan điểm của chính quyền địa phương là không chấp nhận chuyện ông Lâm lấy người thân, cụ thể là hình ảnh “người rừng” hai cha con ông Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang ra kinh doanh. Chuyện ông Lâm dùng lửa châm đốt hai căn chòi lá trên cây của cha con ông Thanh là sai trái, xâm phạm tài sản người khác, gây ảnh hưởng môi trường sinh thái rừng.


Về phía hai cha con “người rừng”, hiện Trung tâm y tế huyện miền núi Tây Trà đã chuyển ông Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang đến cấp cứu, điều trị tại Bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi. Qua thăm khám, các y, bác sĩ Bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi nhận định, ông Thanh bị nan thận hai bên, suy nhược cơ thể. Còn Lang (con ông Thanh) sốt cao, viêm phế quản và suy nhược cơ thể.


(BNS)



Người nhà đốt chòi lá của cha con "người rừng"

"Người rừng" làm…showbiz !

Đã định dừng đề tài này lại, nhưng không thể. Bởi hôm qua, tin từ “hiện trường” cho biết, phóng viên muốn phỏng vấn “người rừng” phải trả từ 500 ngàn đồng, cho tới 1 triệu !!! Còn muốn được dẫn vào thăm nơi ở 40 năm qua của cha con này, phải xùy ra 3-4 triệu đồng.


Thực ra “người rừng” chưa biết tiêu tiền và không có nhu cầu về tiền. Mà đây chỉ là đòi hỏi của người cháu ruột tên Lâm, vốn làm thông ngôn kiêm đoán ý cho hai “dị nhân” suốt hơn tuần qua. Có thể ghi nhận kỷ lục đây là ông bầu đầu tiên trong lịch sử của đồng bào dân tộc Cor, biến người anh em ruột rà thành món “kinh doanh giải trí” để kiếm tiền ! Thật là nhanh tay còn hơn cả Hollywood !


Trong “Tazan – Con của rừng xanh”, tiểu thuyết lừng danh của nhà văn Mỹ Edgar Rice Burroughs, kể rằng một hôm vượn cái Tana ôm cái bụng bị thương nhăn nhó đến gặp Tazan kể chuyện bị chồng cắn.


Người rừng được chăm sóc.

Người rừng được chăm sóc.


Chàng người rừng liền triệu tập vượn chồng Gunto đến, trước mặt hai vợ chồng, tuyên bố vượn vợ phải chăm sóc chồng, còn vượn chồng nếu tiếp tục bạo hành vợ sẽ bị chàng cho nếm ngay một nhát dao. Chàng Tazan từ bỏ cuộc sống hoang dã, học cách trở lại một con người cũng chỉ vì tình yêu với nàng Jane xinh đẹp.


So với Tazan, hai cha con người Cor ở Quảng Ngãi cũng có vẻ đẹp nhân bản không kém, đó là tình phụ tử, dù thực sự họ không phải “người rừng”, mà chỉ là những người sống lâu trong rừng. Nhưng họ không có tình yêu nào đủ lớn để tự quay về cùng đồng loại, cho đến khi bị “cưỡng chế” về làng.


Ông Tiến sĩ nọ nguyên là Trưởng ban nghiên cứu Con người và Môi trường (thuộc Viện Khảo cổ học Việt Nam) vừa lên báo đưa ra gợi ý, rằng tại sao không “mời cha con họ dạy lại những kỹ năng sống trong rừng, như làm gì để có thể tồn tại giữa thiên nhiên hoang dã” cho những người văn minh.


Thế nhưng, chưa kịp dạy kỹ năng ở rừng, thì cha con tội nghiệp nọ đã được người văn minh “dạy” ngay cho bài học kim tiền. Nếu hiểu ra chuyện này, chắc khát khao quay lại rừng của họ sẽ trở nên mãnh liệt, gấp gáp

bội phần.


“Không thể trở về hang động được nữa – chúng ta quá đông” (Stanislav Jerzy Lec – nhà thơ Ba Lan). Thực ra không hang động nào chứa được chúng ta, chỉ bởi sự hồn nhiên đã mất.


(BTP)



"Người rừng" làm…showbiz !

Cháu "người rừng" dùng luật rừng đánh nhà báo

Lúc 10 giờ ngày 16/8, đoàn phóng viên của Đài Phát thanh – Truyền hình Quảng Ngãi và báo Biên Phòng bị ông Hồ Minh Lâm, cháu ruột “người rừng” Hồ Văn Thanh, dùng hung khí tấn công.



Tại địa điểm cách nhà của “người rừng” 300 m, ông Lâm đang dẫn một nhóm phóng viên ra khỏi rừng thì phát hiện đoàn phóng viên của Đài Phát thanh – Truyền hình Quảng Ngãi và báo Biên Phòng đi lên. Ông Lâm liền dùng dao rựa xông vào chém và đập máy của các phóng viên.


Ông Lâm bày tài sản của cha con “người rừng” và hét giá khủng với mọi người.

Ông Lâm bày tài sản của cha con “người rừng” và hét giá khủng với mọi người.


Sau cuộc vật lộn dưới bờ suối, phóng viên báo Biên Phòng đã tước được vũ khí của ông Lâm. Cùng đi với đoàn phóng viên có ông Hồ Văn Tính – Trưởng Công an xã Trà Phong (huyện Tây Trà, Quảng Ngãi), bà Hồ Thị Bích Luận – Phó Bí thư thường trực xã, Chủ tịch Hội Phụ nữ cùng một số dân quân địa phương. Bà Luận cho biết sẽ chỉ đạo địa phương xử lý vụ việc.


Trước đó, ông Lâm tuyên bố “thu tiền xâu” đối với các nhà báo lên thăm nhà “người rừng” với giá 1,5 – 4 triệu đồng/chuyến và sẽ tăng lên 10 triệu đồng vào tháng tới. Nếu ai làm trái thì sẽ “chém, giết và đập máy”, kể cả cán bộ địa phương. Anh Hồ Văn Tri, người con thứ hai của ông Hồ Văn Thanh và đồng bào đã lên tiếng phản đối việc làm này.


Theo đồng bào, mỗi chuyến đi dẫn đến chỗ ở của “người rừng”, chỉ xin nhà báo hỗ trợ ngày công là 100.000 – 150.000 đồng. Đồng thời hoan nghênh các nhà báo đến đưa tin, nhờ đó gia đình “người rừng” đã được nhiều tổ chức, cá nhân hỗ trợ hàng trăm triệu đồng để làm nhà.


(BTP)



Cháu "người rừng" dùng luật rừng đánh nhà báo

Friday, August 16, 2013

Sao xúc phạm họ như thế, đấy có phải là phong cách làm báo đúng đắn?

Một vài tờ báo hôm nay đưa tin thiếu thiện chí về ông Hồ Minh Lâm, cháu ruột “người rừng” Hồ Văn Thanh khi ông Lâm đòi các phóng viên chi tiền thì mới được phỏng vấn ông ta về chuyện của hai cha con “người rừng”.


Trong một bài báo, phóng viên viết: “Thật đáng thương khi “người rừng” bị con cháu mang ra kinh doanh”


Thế nếu có người bảo: “Thật đáng thương khi “người rừng” bị các nhà báo lợi dụng để tăng doanh số bán báo” thì nhà báo nghĩ sao? Nếu đúng như thế thì trường hợp này chỉ khác biệt ở chỗ “người rừng” đã bị những người- không- phải- con- cháu họ mang ra kinh doanh mà thôi.


Không biết các tòa báo cử phóng viên lên chụp ảnh “người rừng” về đăng báo có đóng góp đồng nào  từ thiện để giúp “người rừng” chữa bệnh và khắc phục khó khăn hiện tại khi hòa nhập với cộng đồng hay không. Hay lại nghĩ rằng người ta được lên báo của các ông là đã vinh dự, may mắn cho họ lắm rồi.


Lại còn bảo “Thực ra “người rừng” chưa biết tiêu tiền và không có nhu cầu về tiền”. Có thể là họ chưa biết tiêu tiền thật. Nhưng chắc chắn là họ có nhu cầu về tiền để sống khi họ đã bị cách ly khỏi nguồn sống hoang dã, nơi mà họ đã quen thuộc trong 40 năm qua.


Hai cha con ông Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang được đưa về sau 40 năm sinh sống trong rừng.

Hai cha con ông Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang được đưa về sau 40 năm sinh sống trong rừng.


“Nhu cầu về tiền” là một nhu cầu chính đáng. Không lẽ chỉ có các phóng viên nhà ta thì mới được có quyền có “có nhu cầu về tiền”?


Còn “người rừng” chưa biết tiêu tiền thì con cháu họ khôn hơn sẽ biết cách không để cho những người khác “biết tiêu tiền và có nhu cầu về tiền” lợi dụng bằng cách tự do sử dụng hình ảnh thân nhân họ.


Trên đời đâu chỉ có các ông phóng viên là khôn? Mà các ông cũng khôn vừa vừa thôi cho thiên hạ được nhờ. Các ông đã khôn rồi thì cũng để cho người khác khôn với chứ!


Khi được tự do sử dụng hình ảnh của người khác thì hồ hởi phấn khởi. Lúc không được thì  lợi dụng báo nhà (thực ra là phương tiện của Nhà nước) để mỉa mai, chế giễu, cao giọng quy kết vô căn cứ người ta là đã mang  người  thân của họ  ra “thành món “kinh doanh giải trí” để kiếm tiền”. Làm như thế thì có lương thiện không?


Tiền ấy để làm gì? Để bỏ vào túi riêng của con cháu “người rừng” hay để người ta có thêm điều kiện chăm sóc, chữa bệnh cho cha con ông Thanh? Căn cứ nào để xúc phạm người ta như thế?


(hahien)



Sao xúc phạm họ như thế, đấy có phải là phong cách làm báo đúng đắn?

Thursday, August 15, 2013

Phỏng vấn “người rừng”: 1 triệu đồng, thăm nhà: 4 triệu đồng

Giá một cuộc phỏng vấn “người rừng” 500 ngàn -1 triệu đồng! Dẫn vào thăm nhà “người rừng”: 4 triệu đồng. “Người rừng” đang bị mang ra kinh doanh!?



Ông Lâm bày tài sản của cha con “người rừng” và hét giá khủng với mọi người.

Ông Lâm bày tài sản của cha con “người rừng” và hét giá khủng với mọi người.


Huyện Tây Trà tỉnh Quảng Ngãi vẫn còn xôn xao sau sự kiện cha con ông Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang sống gần 40 năm trong rừng và trở thành “người rừng”. Còn giờ đây, mọi người càng bất ngờ hơn khi cha con “người rừng” lập tức trở thành món hàng kinh doanh “độc” của người thân trong họ hàng.


Sáng 15/8, ông Hồ Minh Lâm, người cháu ruột của “người rừng” Hồ Văn Thanh đã tuyên bố trước đông đảo các nhà báo: “Hồi đầu tiên tôi cần nhà báo, bây giờ thì không cần nữa. Muốn phỏng vấn tôi nhà báo phải trả 500 ngàn, vài bữa nữa tăng lên 1 triệu đồng. Về “người rừng” chỉ mình tôi được nói!”.


Hiện, ông Thanh vẫn đang điều trị tại Trung tâm y tế huyện Tây Trà. Suốt ngày ông Lâm ngồi canh gác với ánh mắt dè chừng với mọi người qua lại. Nếu nhà báo muốn có hình ảnh ông Lâm ngồi cạnh “người rừng” để quay phim, chụp ảnh phải “nói chuyện tiền nong”. Còn không ông Lâm sẵn sàng tiếp đón bằng ánh mắt trừng trừng và phất tay. Ông già “người rừng” thỉnh thoảng liếc mắt sợ hãi nhìn người cháu như con gấu đang ngồi khuỳnh tay trước khu hành lang.


Sáng 15/8, một số nhà báo thực hiện một cuộc “ngã giá” ngoạn mục trước ông Lâm về việc dẫn đoàn lên thăm nơi ở của “người rừng”. Ban đầu ông Lâm hét giá 1,5 triệu đồng, rồi cố tình nấn ná, câu giờ để kéo dài thời gian. Sau đó, các nhà báo mới hiểu ra, lý do câu giờ để ông Lâm đòi thêm 1,5 triệu đồng nữa tức thành 3 triệu đồng. Quãng đường từ trung tâm huyện miền núi Tây Trà đến nơi ở của cha con “người rừng” đi bộ khoảng 4 giờ.


Một đồng bào trong xóm buồn rầu cho biết, “tôi mà dẫn nhà báo lên đó chỉ xin ngày công 100 ngàn đồng thôi, nếu nhà báo thương thì cho thêm 2 lít xăng nữa để đi. Thằng Lâm nó lấy nhiều tiền quá!”. Nói vậy, nhưng cuối cùng không ai dám dẫn đoàn đi. Vì, ông Lâm đã hăm doạ ai mà dẫn thì coi chừng!


Nhiều đoàn công tác từ Hà Nội vào, nghe hét giá cao nhưng cũng phải cắn răng chi tiền. Thật đáng thương khi “người rừng” bị con cháu mang ra kinh doanh.


(BTP)



Phỏng vấn “người rừng”: 1 triệu đồng, thăm nhà: 4 triệu đồng

Monday, August 12, 2013

"Người rừng" đã có... bạn thân

Gần một tuần qua, 2 cha con “người rừng” ở Quảng Ngãi đã dần xóa đi sự bỡ ngỡ, xa lạ sau hơn 40 năm sống biệt lập trong rừng, bắt đầu tiếp nhận cuộc sống thế giới hiện đại.



Khác với nhiều đứa trẻ trong họ hàng chỉ đứng xa “người rừng” để nhìn bằng ánh mắt tò mò pha lẫn sợ sệt, cậu bé Hồ Ka Ny (13 tuổi), con ông Hồ Văn Tâm, người đang chăm sóc cho anh Hồ Văn Lang tỏ ra khá thân thiện với người chú sống trong rừng sâu suốt hơn 40 năm.


Cậu bé Ny đang là

Cậu bé Ny đang là “bạn thân” của “người rừng” Lang


Như nhận biết được tình cảm đó nên chỉ một thời gian ngắn, “người rừng” Lang đã chấp nhận “làm bạn” với bé Ny. Ngoài việc để cho Ny giúp mặc quần áo, tắm rửa,… “người rừng” còn tỏ ra khá thích thú trước những trò chơi và vật dụng của đứa cháu như bắn ná, dùng điện thoại… Lâu lâu 2 chú cháu còn đi dạo.


Ngoài ra, dù không phải là người thân trong gia đình, thế nhưng với việc ghé thăm liên tục suốt những ngày qua của ông Trương Ngọc Đông, Chủ tịch UBND xã Trà Phong, nên anh Lang tỏ ra rất vui mỗi khi nhân vật này đến chơi. Dù đã phân công trách nhiệm trông nom, chăm sóc “người rừng” cho các hội, đoàn của xã, nhưng thấy không yên tâm nên ông Đông đến để động viên và nhắc người thân trông chừng để anh Lang không trốn lại vào rừng.


 Làm CMND cho “người rừng”


Trưa ngày 12/8, UBND huyện Tây Trà, Ủy ban MTTQ Việt Nam tỉnh Quảng Ngãi đã đến thăm hỏi, trao 5 triệu đồng hỗ trợ và quà cho 2 cha con “người rừng” Hồ Văn Thanh, Hồ Văn Lang.


Thời gian đến, cha con

Thời gian đến, cha con “người rừng” sẽ được cấp CMND và nhà ở.


Các cơ quan chức năng đến tặng quà cho anh Lang.

Các cơ quan chức năng đến tặng quà cho anh Lang.


Tại buổi làm việc với huyện ủy vào trưa cùng ngày, ông Nguyễn Minh Tuấn, Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam tỉnh Quảng Ngãi, cho biết: “Cùng với số tiền của huyện khoảng 40 triệu đồng, chúng tôi sẽ hỗ trợ thêm 40 triệu đồng để xây nhà cho cha con ông Thanh. Vì đây là trường hợp đặc biệt nên thời gian đến, sẽ tiếp tục vận động các tổ chức, cá nhân trong và ngoài tỉnh ủng hộ để giúp họ ổn định cuộc sống”.


Ông Hoàng Anh Ngọc, Chủ tịch UBND huyện Tây Trà, bày tỏ: “Chính quyền đã xác định được 2 địa điểm để xây nhà. Tuy nhiên để lựa chọn nơi thích hợp, huyện sẽ mời người thân ông Thanh lên bàn bạc thêm. Ngoài ra, chúng tôi cũng đã chỉ đạo cho các bộ phận hoàn tất các thủ tục để làm hộ khẩu, CMND cho cha con ông Thanh”.


Công bố lý lịch cha con “người rừng”


Cùng ngày, sau một thời gia điều tra, UBND huyện Tây Trà đã chính thức công bố một số thông tin về nhân thân của cha con “người rừng” Thanh và Lang.


Theo đó, ông Hồ Văn Thanh (82 tuổi, nguyên quán thôn Trà Linh, xã Trà Lãnh, huyện Trà Bồng nay là huyện Tây Trà, Quảng Ngãi). Trong thời chiến tranh chống Mỹ, ông về sống tại thôn Trà Kem, xã Trà Xin. Tại đâu ông tham gia bộ đội QK 5. Trong lúc đang làm nhiệm vụ thì nhà ông bị trúng bom đạn, 2 người con đầu chết.


Sau đó, vợ chồng ông chuyển về sinh sống tại xã Trà Khê. Vào năm 1974, ông Thanh dẫn đứa con nhỏ tên Hồ Văn Lang (SN 1969) vào sâu trong rừng (vùng núi Apon, thôn Trà Kem, xã Trà Xinh) sinh sống.


Thời gian sau, chính quyền huyện và xã, người thân nhiều lần vào thuyết phục, vận động cha con ông Thanh trở về sống cùng dân làng nhưng không được. Và đến sáng 3/8, khi phát hiện ông Thanh bị ốm nằm một chỗ, sợ nguy hiểm đến tính mạng nên người thân nhờ chính quyền xã Trà Phong giúp đỡ đưa 2 cha con “người rừng” về địa phương.


(BTT)



"Người rừng" đã có... bạn thân