Showing posts with label giáo viên. Show all posts
Showing posts with label giáo viên. Show all posts

Tuesday, December 24, 2013

Giáo viên thừa nhận đánh trẻ là người có bản lĩnh

“Tôi cho những giáo viên dám thừa nhận việc đánh trò là những lời nói thật, có bản lĩnh. Những câu nói trơn tru và khẳng định chắc chắn không có chuyện đó xảy ra thì chưa hẳn đã là lời nói thật, có khi chỉ là ngụy biện”, cô Xim thẳng thắn.


Đặc biệt chú trọng đến chữ “tâm”


Trưởng khoa Giáo dục Mầm non (Trường Cao đẳng Sư phạm Trung ương), TS Trịnh Xim cho biết, đứng trước thực tế ngày càng nhiều những vụ việc trẻ mầm non bị bạo hành, điều đáng nói là xã hội càng lên án thì dường như số các vụ việc càng tăng, với mức độ càng nghiêm trọng, dã man hơn. Điển hình gần đây là vụ việc hai bảo mẫu tại Tp.HCM đánh đập, dúi đầu… 5 trẻ; trẻ 1 tuổi bị bảo mẫu giẫm đạp đến chết tại quận Thủ Đức (Tp.HCM).


Đi tìm câu trả lời lý giải cho những vụ việc này, TS Xim cho rằng, có nguyên nhân từ nhiều phía. Và nguyên nhân quan trọng là khả năng quan sát.


giao-vien-thua-nhan-danh-tre-la-nguoi-co-ban-linh1


Phụ huynh bỏ qua hết việc quan sát cảm xúc, phản ứng của con cái mà chỉ quan tâm tới việc con phải ăn cái gì, ăn nhiều hay ít mà không đặt ngược lại “con ăn có ngon miệng không?”.


Giáo viên chỉ quan tâm tới việc trẻ phải ăn, ăn thật nhiều mà không hỏi con có thích ăn không.


Để xảy ra những vụ việc như vậy, cô Xim cho rằng lỗi trước tiên thuộc về người giáo viên, đồng thời vai trò của người quản lý cũng không thể phủ nhận. Đã lựa chọn, được đào tạo theo nghề đặc biệt này thì bản thân giáo viên phải xác định rõ cái tâm với nghề.


Giáo viên không được đánh trẻ em, phụ huynh không được đánh con. Tất nhiên, trên thực tế có thể phải chịu tác động từ nhiều yếu tố mà chữ “tâm” bị hoen ố, biến chất. Điển hình là những vụ việc bạo hành liên tiếp xảy ra như báo chí phản ánh.


Về phía nhà trường, cô Xim thừa nhận những trăn trở, cũng nhìn thấy cái lỗi của mình sau mỗi vụ việc như vậy. Cô thường lấy ví dụ đưa ra cho sinh viên thảo luận, phân tích để nhìn nhận lại cái đúng cái sai, cách xử lý tình huống cho hài hòa.


Cô Xim đặc biệt nhấn mạnh tới chữ tâm trong nghề. Theo cô, một cô giáo mầm non ngoài kiến thức, trình độ thì phải có một tình cảm đặc biệt với nghề với trẻ.


Nhận thức rõ điều này nên trong hầu hết chương trình giảng dạy chữ tâm luôn được chú trọng ngoài chương trình chuyên sâu còn được lồng ghép ở hầu hết các môn dạy khác.


“Ngay từ những ngày đầu vào học, sinh viên đã được giảng viên trò chuyện, định hướng để sinh viên hiểu rõ hơn về ngành nghề mà mình lựa chọn. Cùng với đó là chương trình giảng dạy, xuyên suốt trong chương trình là những môn học chuyên sâu, đều hướng sinh viên tới cái tâm của nghề. Nguyên tắc là đã lựa chọn nghề này thì phải yêu nghề, kiên trì, làm chủ được tình huống.


Thực tế cũng có nhiều sinh viên khi lựa chọn có cái tâm thật, nhưng cũng có những sinh viên lựa chọn vì gia đình, vì an nhàn…”, cô Xim cho biết.


Tuy nhiên, trên thực tế vẫn xảy ra những mâu thuẫn lý thuyết thì hay còn thực hành lại dở. Cô Xim cho rằng, một phần có lỗi của truyền thông. Nếu tôn vinh điều tốt thì sẽ trở thành những tấm gương tốt.


Thứ hai là bản lĩnh, bản thân mỗi cô giáo, một sinh viên phải có sự đấu tranh, tự suy xét. Lý giải việc đào tạo thì tốt, chữ tâm luôn được chú trọng nhưng những vụ bạo hành lại ngày càng nhiều hơn, nghiêm trọng hơn, cô Xim giải thích: Khi vào thực tế sẽ có nhiều điều phát sinh ví dụ như áp lực từ công việc, từ giáo viên, nhà trường, từ phụ huynh… Chính vì vậy khó tránh khỏi có những giáo viên sẽ có những câu mắng chửi, thậm chí đánh học sinh.


“Tôi cho những giáo viên dám thừa nhận việc đánh trò là những lời nói thật, có bản lĩnh. Những câu nói trơn tru và khẳng định chắc chắn không có chuyện đó xảy ra thì chưa hẳn đã là lời nói thật, có khi chỉ là ngụy biện”, cô Xim thẳng thắn.


Không chắc chắn sẽ là cô giáo tốt


Mặc dù được đào tạo bài bản, chữ tâm luôn xuyên suốt trong quá trình học tập nhưng nhiều sinh viên tại trường này lại không dám tự tin khẳng định sẽ trở thành một giáo viên tốt.


Nguyễn Thị Hằng, sinh viên năm nhất của trường Cao đẳng Sư phạm Trung ương, chia sẻ điều quan trọng nhất của một cô giáo mầm non là phải yêu nghề, yêu thương trẻ con như con mình. Bên cạnh đó, cô giáo mầm non cũng phải có cái tâm thì mới chăm sóc được cho những đứa trẻ tốt.


Hằng cho biết, do là sinh viên năm đầu nên những môn chuyên ngành các em chưa được học.


Trong khi đó nhóm sinh viên của lớp A2, trường Cao đẳng Sư phạm Trung ương chia sẻ khá tích cực.


Những cô giáo trẻ hào hứng nói về tâm huyết, lòng yêu nghề và tình cảm đặc biệt của một cô giáo trẻ.


Sinh viên Nguyễn Hải Yến chia sẻ niềm vui khi thi được vào trường này. Theo sinh viên này điều khó khăn nhất là các em phải thi những môn năng khiếu. Vì trong suốt thời gian học tại đây, những môn năng khiếu sẽ là những môn chủ đạo chạy suốt chương trình học của các em tại trường.


“Chúng em phải học hát cho thật hay, kể chuyện thật truyền cảm, múa thật đẹp…”, Yến chia sẻ.


Yến cho biết, trong chương trình học em cũng được học những môn kỹ năng, xử lý tình huống thực tế, ví dụ trẻ nôn, trớ, bị bỏng… cô giáo mầm non sẽ phải xử lý như thế nào.


Mặc dù các kỹ năng này các em đã được học và thực hành nhuần nhuyễn trong nhà trường, nhưng khi đứng trước hoàn cảnh thực tế thì hầu hết nhóm sinh viên này đều bày tỏ sự bỡ ngỡ.


Theo Yến, cách xử lý tình huống trên lớp khác hoàn toàn với thực tế, ví dụ với một trẻ bị nôn trớ, trong khi học lý thuyết các em sẽ được học phải đỡ trẻ thế nào, lau bao nhiêu lần, quét dọn ra sao… nhưng khi đi thực hành tại các trường, thì cách xử lý của các em là lau cho trẻ và “cuốn chiếu”.


Sinh viên Trần Thanh Tú thì cho biết, ở trường các em luôn được dạy phải là một cô giáo có tâm, phải biết yêu thương trẻ và đặc biệt phải biết kiềm chế trong mọi tình huống.


Khi được hỏi về tình huống của hai cô giáo bạo hành trẻ tại Tp.HCM, cô giáo tương lai này thật thà, lý thuyết là vậy nhưng khi ra thực tế em vẫn bị bất ngờ: “Em không chắc sau này ra trường sẽ không có cái bạt tai, cái phát mông hay có lời nói nặng với trẻ vì có nhiều tình huống cộng với áp lực công việc khiến mình khó kiềm chế”.


Trong khi đó, sinh viên Hoàng Linh lựa chọn ngành này vì em yêu trẻ, phù hợp với con gái và cơ bản là rất dễ lấy chồng. Nhưng sinh viên này cũng gặp khó khăn và không tự tin khi cho rằng “em thấy có nhiều tình huống khiến em muốn nổi cáu nhưng em chưa tìm ra cách giải quyết”.


Tuy nhiên, hầu hết các sinh viên này đều mong muốn khi ra trường sẽ trở thành những cô giáo mầm non có tâm. Quan niệm về chữ tâm của các cô giáo trẻ cũng rất đơn giản, rõ ràng: như 5 nguyên tắc đã được học trên trường. Mặc dù các sinh cho biết, chữ tâm được lồng ghép thường xuyên, hàng ngày trong tất cả các môn học để nhắc cho một giáo viên luôn nhớ đến cái tâm của nghề nhưng khi được hỏi về 5 nguyên tắc đó là gì thì cả nhóm 5 sinh viên này đều không nhớ.


Khá bất ngờ là có mong muốn như vậy nhưng các sinh viên này đa phần đều không tự tin để khẳng định mình sẽ là một giáo viên mầm non thật sự tốt và có cái tâm với nghề. Theo lý giải là còn phụ thuộc và nhiều yếu tố thực tiễn như môi trường, phụ huynh và áp lực với công việc.


(Đất Việt)



Giáo viên thừa nhận đánh trẻ là người có bản lĩnh

Tuesday, December 3, 2013

Tại sao có việc "khủng khiếp" của thầy cô?

Bệnh thành tích, áp dụng chỉ đạo công việc máy móc, thụ động…” là những nguyên nhân được người trong cuộc lí giải vì sao có việc “khủng khiếp” của thầy cô giáo.


Tại hội thảo bàn chuyện tự học, tự nghiên cứu của giáo viên thầy Huỳnh Văn Thế (Trường THPT Măng Thít, Vĩnh Long) trao đổi, giáo viên nhận thấy điều mình nghiên cứu không mang lại lợi ích trực tiếp cho bản thân. Ngoài ra, do thói quen thụ động, chờ đợi tập huấn, chỉ đạo từ lãnh đạo nên GV không quen tự tìm tòi, nghiên cứu. Ở trên nói xuống, nhiều vấn đề không hợp lý, họ cũng gật đầu làm theo một cách rất máy móc


Nhiều giáo viên bậc tiểu học, THCS cũng góp tiếp nói chuyện giáo án nhiều thứ vụn vặt hơn bậc THPT. Mỗi năm họ lại phải tập huấn một kiểu, cái cũ phải chỉnh sửa hoặc thay mới nên chuyện copy trên mạng rồi chỉnh sửa cũng chẳng hiếm.


Công việc của giáo viên hiện nay được thầy Thế đúc kết “Giáo án của giáo viên phổ thông thật khủng khiếp…


thầy giáo, khủng khiếp, thầy cô, lương, đổi mới, căn bản, toàn diện, Bộ Giáo dục


Nguyên nhân do đâu


Hiệu trưởng Trường THPT DL Đinh Tiên Hoàng (Hà Nội) Nguyễn Tùng Lâm đồng cảm, giáo viên có quá nhiều việc, họ có đủ loại giáo án phải soạn. Lãnh đạo thì thường cứ trên chỉ đạo sao dưới làm vậy dẫn tới triển khai công việc máy móc, thụ động…


Hiệu phó một trường THPT tại TP.Hải Phòng bổ sung: “Giáo án không chỉ 2 cột hoạt động của giáo viên và học sinh mà còn phải bổ sung những gì giáo viên ghi lên bảng. Như vậy là quá chi tiết, không cần thiết.


Chuyện họp hành một tuần anh phải sinh hoạt chuyên môn 1 lần, hàng tháng họp tổng kết. Nếu là đảng viên anh phải thêm một cuộc nữa. Chưa kể trường vẫn hay họp khi có hoạt động đột xuất vì hay có thanh kiểm tra,…Ở Việt Nam là thế, lúc nào cũng sính hội họp, bàn bạc mà có khi chả làm gì.”


“Rồi năm nào cũng sáng kiến kinh nghiệm (SKKN). Sao mà lắm thế? Vì muốn là chiến sĩ thi đua cấp cơ sở trở lên anh phải có SKKN. Giáo viên trông vào đồng lương. Muốn sớm được nâng lương ngoài chuyên môn giỏi cũng phải có SKKN.


Bởi thế nên việc sao chép, xào nấu SKKN của nhau tràn lan, không kiểm soát được. Sáng kiến viết xong về cơ bản là…để đó, không áp dụng được mấy” – lời vị hiệu phó.


Lãnh đạo sở cần giải quốc gia, quốc tế


Vẫn theo lời Hiệu phó THPT tại TP.Hải Phòng: “Nếu là người dạy chính, muốn có nhiều học trò buộc phải nâng cao trình độ chuyên môn, tích cực tự học tự nghiên cứu và có thể tạo thương hiệu thì công lao động cũng được trả tương xứng nên chuyện than thở cũng bớt đi.


Nhưng với những người dạy phụ họ phải làm nhiều công việc, lương èo uột lại phải kiêm nhiệm nhiều khối lớp, phân công thiếu hợp lí dẫn tới cảm giác ngột ngạt, không có động lực phấn đấu hay tự rèn luyện”.


Còn Hiệu phó một trường THPT chuyên tại miền Bắc phụ thêm: “Vẫn biết theo nghề dạy là ít tính tới thu nhập cao nhưng giáo viên chúng tôi áp lực rất lớn. Lãnh đạo sở không cần anh báo cáo kết quả đỗ đại học là bao nhiêu nữa. Cái đó phải hiển nhiên rồi. Họ cần ở giải quốc gia, quốc tế”.


Giáo án tự chọn tuần chỉ 1 tiết, giáo án hướng nghiệp chủ nhiệm phải làm với 2 tiết/tháng, trái buổi thì có thù lao dạy thêm nên theo một số giáo viên và nhà quản lí chỉ cần có kinh nghiệm là dễ dàng xử lí được, có thời gian tập trung cho chuyên môn và tự học.


“Là thầy phải tham gia các hoạt động xã hội, ngoài cung cấp kiến thức còn phải giáo dục nhân cách cho học sinh. Để đáp ứng chất lượng, chuyện giáo viên phải làm việc ở cường độ cao là tất yếu” – Giám đốc sở GD-ĐT Bắc Ninh Nguyễn Đức Bưởi lý giải.


Tuy nhiên ông Bưởi cho rằng, về chế độ đãi ngộ, chính sách cho giáo viên là điều mà công cuộc đổi mới sắp tới phải nghiên cứu.


Hiệu trưởng Nguyễn Tùng Lâm gợi ý: “SKKN không nhất thiết ai cũng cần hoặc năm nào cũng có nhưng là thầy hàng năm anh phải biết tự tổng kết, rút kinh nghiệm cho chính mình. Việc đi dự giờ để học hỏi từ đồng nghiệp là quan trọng. Đã xác định theo nghề giáo thì không thể kỳ vọng mình được nhàn hạ”.


(VietNamNet)



Tại sao có việc "khủng khiếp" của thầy cô?

Friday, November 22, 2013

Những lời phê "bá đạo" nhất của giáo viên

“Chém gió thảm họa”, “xem lại ý thức ngay nếu thực sự muốn làm con rể cô”, hay “em vẫn duy trì phong độ không học bài”… là những lời phê độc đáo của giáo viên từng xôn xao dân mạng.

Gần đây, trên các diễn đàn và mạng xã hội liên tục lan truyền những lời phê độc của giáo viên.

Gần đây, trên các diễn đàn và mạng xã hội liên tục lan truyền những lời phê độc của giáo viên.


Những lời phê này nhận được rất nhiều ý kiến trái chiều của cộng đồng mạng. Người đồng tình bởi sự độc đáo, người phản đối vì cho rằng không phù hợp với môi trường sư phạm. Trong ảnh: bài kiểm tra Văn bị điểm kém của một học sinh kèm theo lời phê khá nặng nề

Những lời phê này nhận được rất nhiều ý kiến trái chiều của cộng đồng mạng. Người đồng tình bởi sự độc đáo, người phản đối vì cho rằng không phù hợp với môi trường sư phạm. Trong ảnh: bài kiểm tra Văn bị điểm kém của một học sinh kèm theo lời phê khá nặng nề “Lười học văn, khó thành người tử tế”.


Bài kiểm tra tiếng Anh điểm 0 kèm theo lời phê khá hài hước

Bài kiểm tra tiếng Anh điểm 0 kèm theo lời phê khá hài hước “Em học quá giỏi. Có tố chất, bá đạo của học sinh”.


Bài kiểm tra môn Địa lý với lời phê

Bài kiểm tra môn Địa lý với lời phê “Em là nỗi nhục của bộ giáo dục”, khiến nhiều thành viên phản đối vì nhận xét xúc phạm học sinh này.


Đây là bài kiểm tra của trường Học viện Tài chính (Hà Nội). Không biết vì vô tình hay cố ý mà sinh viên đã ghi phần nhược điểm của Cách mạng tư sản Pháp (1789) là số trang sách giáo khoa để giáo viên tự dò. Đáp lại, giáo viên cũng có phần nhận xét hài hước

Đây là bài kiểm tra của trường Học viện Tài chính (Hà Nội). Không biết vì vô tình hay cố ý mà sinh viên đã ghi phần nhược điểm của Cách mạng tư sản Pháp (1789) là số trang sách giáo khoa để giáo viên tự dò. Đáp lại, giáo viên cũng có phần nhận xét hài hước “Em đùa tôi à” để nhắc nhở sinh viên này.


Lời phê trong sổ liên lạc vừa hài hước vừa là lời nhắc nhở sâu sắc đến học sinh.

Lời phê trong sổ liên lạc vừa hài hước vừa là lời nhắc nhở sâu sắc đến học sinh.


Gần đây, bài kiểm tra của Vũ Trường An - học sinh lớp 9 trường THCS Trần Phú (Hải Phòng) không chỉ gây chú ý bởi nội dung

Gần đây, bài kiểm tra của Vũ Trường An – học sinh lớp 9 trường THCS Trần Phú (Hải Phòng) không chỉ gây chú ý bởi nội dung “chém gió” độc đáo, mà chính lời phê của giáo viên “bài viết của em ngoài sức tưởng tượng của cô”, cũng khiến nhiều người rất thích thú.


Đây là lời phê của cô Lê Thị Mỹ Dung (giáo viên Lịch sử, trường THPT Phan Đình Phùng, Hà Nội), từng gây xôn xao dân mạng. Cô cũng là giáo viên được các bạn học sinh rất yêu quý bởi phong cách gần gũi, hài hước với học trò.

Đây là lời phê của cô Lê Thị Mỹ Dung (giáo viên Lịch sử, trường THPT Phan Đình Phùng, Hà Nội), từng gây xôn xao dân mạng. Cô cũng là giáo viên được các bạn học sinh rất yêu quý bởi phong cách gần gũi, hài hước với học trò.


Một lời phê khác trong bài kiểm tra Lịch sử khiến người xem bật cười:

Một lời phê khác trong bài kiểm tra Lịch sử khiến người xem bật cười: “Trình bày bẩn, cẩu thả. Xem lại ý thức học ngay nếu thực sự muốn làm con rể của cô”.


“Chép phao hả? Hôm nay học giỏi quá ha?”.


Lý do bị kỷ luật vì

Lý do bị kỷ luật vì “đòi ăn thịt chó trong giờ học”.


Lời phê của thầy Mai Thành Văn Nhân (giáo viên Vật lý, trường THPT chuyên Nguyễn Đình Chiểu, Sa Đéc, Đồng Tháp) kèm theo hình mặt cười rất xì tin.

Lời phê của thầy Mai Thành Văn Nhân (giáo viên Vật lý, trường THPT chuyên Nguyễn Đình Chiểu, Sa Đéc, Đồng Tháp) kèm theo hình mặt cười rất xì tin.


(Trí Thức)



Những lời phê "bá đạo" nhất của giáo viên

Wednesday, November 20, 2013

Sự hy sinh thầm lặng của những người thầy

Bằng tất cả sự nhiệt thành, họ đã và đang hàng ngày, hàng giờ mang ngọn lửa tri thức thắp sáng vùng cao.


Chăm sóc học trò là công việc hàng ngày của những cô giáo “cắm bản” như Hằng

Chăm sóc học trò là công việc hàng ngày của những cô giáo “cắm bản” như Hằng


Mỗi dịp 20/11, trong khi các thầy cô giáo miền xuôi áo váy xênh xang, tưng bừng ngày hội thì ở đâu đó nơi miền rừng khuất nẻo, vẫn còn rất nhiều những thầy, cô giáo phải cặm cụi vượt núi, băng rừng đến từng nhà vận động học trò đến lớp.


Mẹ đi “cắm bản”, con không nhớ mặt


Cheo leo trên vách núi, điểm trường lớp 1 cắm tại bản Nà Lìa nhỏ như một dấu chấm, tinh ý lắm mới nhận ra vì ở đó có cắm lá cờ đỏ sao vàng. Lớp có 8 em, chủ yếu là học sinh người dân tộc Tày. Xã Hữu Kiên, một trong những xã xa xôi, khó khăn bậc nhất của huyện Chi Lăng, Lạng Sơn có tới 4 điểm trường như thế. Mỗi bản xa lại có một điểm trường.


Cách đây hơn 10 năm, khi mới nhận quyết định về đây công tác, ngoái nhìn về bốn phía đều thấy núi rừng vây bủa, cô giáo Hoàng Thị Hằng đã khóc, khóc một tuần liền. Bản xa quá, heo hút quá, từ huyện vào tới mấy chục cây số, đường nhựa chỉ có một nửa, còn lại là đường mòn treo trên miệng vực, sóng điện thoại thì không có, Hằng như sống tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.


Gieo chữ trong khốn khó

Gieo chữ trong khốn khó


Bản nhỏ chỉ có 18 nóc nhà, chủ yếu là người Tày và người Nùng. Bà con mang đến gửi Hằng 8 đứa trẻ, đứa lớn nhất 8 tuổi, đứa nhỏ vừa đủ tuổi vào lớp 1, tất cả đều chưa đứa nào nói được tiếng phổ thông. Mấy ngày đầu, công việc đầu tiên của Hằng là tắm rửa, chải đầu, vệ sinh và dạy cho lũ trẻ bỏ thói quen dùng tay quệt mũi. Nhưng cũng chỉ vài hôm, đám học trò của Hằng đứa nhớ mẹ, đứa nhớ em đòi về, có hôm lớp còn đúng 3 em. Không nản chí, Hằng hỏi thăm đường rồi lặn lội đến từng nhà để vận động các em đi học. Thấy cô giáo ân cần, gần gũi, lũ trẻ cũng dần “hợp tác”. Chúng bắt đầu chăm chỉ, chịu khó đến lớp thường xuyên hơn để bắt đầu học a, b, c. Con chữ cứ thế thầm dần vào bọn trẻ. Chừng hơn một tháng, học trò bám Hằng hơn bố mẹ, cô không còn phải tới từng nhà vận động…


Hằng kể: “Ngày đó, bản làng còn nghèo khó, đường xá đi lại khó khăn. Mỗi khi trời mưa, đường trơn trượt, gần như không thể đi được xe, chỉ có thể “cuốc bộ”. Ở đây, em không chỉ phải dạy chữ, gọi học sinh đi học mỗi ngày mà còn cùng người dân làm việc đồng, hướng dẫn người dân cách chăm con, vừa phải tranh thủ học tiếng dân tộc… Kể cả khi em lập gia đình, sinh con thì nhiều tối vẫn phải nhờ hàng xóm trông giúp để đi dạy xóa mù chữ cho đồng bào, có hôm đến tận 11 – 12 giờ khuya mới về. Từ lúc thằng bé nhà em lớn lên một chút thì gửi về xuôi cho bà ở TP Lạng Sơn trông hộ, chứ ở trên này điều kiện chăm sóc không có, nhìn con tội lắm. Nhưng gửi con về dưới đó mình cũng khổ, nhớ nhung đứt ruột. Ban ngày còn đỡ vì có lũ học trò quấn quýt, chứ mỗi khi chiều xuống lại nhớ chồng, nhớ con anh ạ! Có dạo em đi lâu quá, về con nhất định không theo vì không nhớ mặt mẹ…”.


Trung bình mỗi năm, Hằng thường chỉ được về vài ngày để thăm chồng, thăm con. Mỗi kỳ nghỉ hè, được đoàn tụ với gia đình là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của Hằng. Chính vì lo sinh con sẽ vất vả cho chồng, cho gia đình, nên đứa con đầu của Hằng đã gần vào lớp 1 mà cô chưa hề dám nghĩ đến chuyện mang thai đứa thứ 2, mặc dù gia đình hai bên đều thúc giục. Bên cạnh chuyện gia đình, con cái, Hằng lại trăn trở về cuộc sống còn cơ cực, khốn khó của học sinh. Các em ở đây phần lớn đều có gia cảnh nghèo, ăn không đủ no, mùa rét không đủ áo ấm. Cô từng nhiều lần dùng đồng lương ít ỏi của mình mua sách vở và đồ dùng học tập, quyên góp quần áo, chăn màn cho học sinh, đến tận từng gia đình học sinh để tìm hiểu, động viên các em đi học. Đến nay, đã có nhiều thế hệ học sinh của cô trưởng thành, nên người. Học trò và người dân nơi đây chẳng ai không biết cô và cảm phục cô bởi tấm lòng yêu trẻ, yêu nghề tha thiết.


Nhiều học sinh vùng cao phải học trong những ngôi trường như thế này

Nhiều học sinh vùng cao phải học trong những ngôi trường như thế này


Hằng bảo: “Ở thành phố, ngay từ ngày đầu, các em có thể học nhận biết mặt chữ, con số. Còn ở đây, đầu tiên, việc quan trọng nhất đối với cô giáo là làm cho các em yêu thích lớp học, đồng thời dạy các em nói, nghe và hiểu được tiếng phổ thông. So sánh như vậy mới thấy, việc dạy và học nơi đây còn khoảng cách rất lớn, khó bề rút ngắn về môi trường và vật chất để thầy và trò của điểm trường có được một chất lượng giáo dục như vùng đồng bằng. Chúng em bây giờ thấy hạnh phúc hơn rồi, vì ngày nay trong bản đã có phong trào học, cha mẹ và các em học sinh đều có nguyện vọng cho con đến lớp”.


Nhiều lúc thèm nghe tiếng phổ thông


Cũng người miền xuôi lên vùng cao dạy học nhưng cô giáo Đặng Thị Huệ lại may mắn hơn Hằng. Cô được ở cùng với chồng con. Giờ, khi đến xã giáp biên Nghĩa Thuận (huyện Quản Bạ, Hà Giang), đồng bào vẫn thường kể về chuyện tình đẹp giữa cô giáo và một chàng trai của bản. Huệ gốc ở Quảng Xương, Thanh Hóa, lên gắn bó với học sinh vùng cao từ hồi trường chỉ có hai lớp học, thầy cô giáo phải tạm trú ở trạm biên phòng. Chuyện tình yêu của cô giáo Huệ với chàng trai người Nùng tên Sân Sài Sồ là cả một thiên tình sử lãng mạn. Trước Sân Sài Sồ làm đủ nghề từ làm ruộng, làm rẫy rồi đi buôn vặt. Nghề gì cũng lận đận cho đến khi anh quyết tâm đi học lại và thành thầy giáo. Huệ yêu chàng trai người Nùng này bởi cảm phục ý chí của anh và Sồ yêu Huệ cũng vì thương cô gái Kinh can đảm, vác chữ lên non khai sáng giúp đồng bào.


Lúc đầu khi nghe chuyện tình của Huệ và Sồ, bà con trong bản người Nùng Na Lình bàn tán ghê lắm. Chẳng biết cô giáo có nhập gia tùy tục với người Nùng được không? Cái tay nó nhỏ và mềm như những búp măng trúc mới mọc thế kia chẳng biết vác nổi cuốc, đeo nổi quẩy tấu lên nương không? Song, tình yêu có lý lẽ của nó, Huệ và Sồ vẫn quyết định gắn bó suốt đời với nhau. Giờ thì bà con dân bản, nhà chồng đã hết lòng yêu quý Huệ.


Ở đây, giữa một vùng toàn người Mông, chẳng mấy ai nói nổi vài câu tiếng Kinh cho sõi nên nhiều khi Huệ cảm thấy nhớ quê, nhớ tiếng mẹ đẻ vì cả tháng không được nghe, không được nói. Lắm lúc thèm được nghe một hai câu giao tiếp, trò chuyện bằng tiếng Kinh mà Huệ phải đi bộ vài tiếng đường núi ra tận trung tâm xã hay sang các điểm trường gần đó.


Huệ bảo: “Khó khăn, gian khổ là thế nhưng nhiều khi việc vận động học sinh đi học, em phải nhờ cả bộ đội biên phòng dẫn đường vì các anh quen với đồng bào. Thuyết phục được các em đến trường rồi, làm thế nào để các em thích đi học hơn đánh quay, tung còn, ném pao, múa khèn lại càng là bài toán khó. Người Mông quen sống trên đỉnh núi cao chót vót, mùa khô, giọt nước quý hơn vàng nên vài tháng không tắm cũng là chuyện “thường ngày ở huyện”. Việc đầu tiên sau khi gom học sinh đến trường là các thầy cô phân công nhau bê từng chậu nước thật đầy nhất có thể, bảo các em xếp hàng rồi lần lượt người rửa tay, rửa mặt, người gội đầu, chải tóc cho các em. Lắm đứa, đầu lúc nhúc chấy…”.


Nghĩa Thuận có tới 8 điểm trường, điểm trường xa nhất ngày nắng đi bộ từ trung tâm xã vào mất 4-5 tiếng, ngày mưa thì nội bất xuất, ngoại bất nhập. Từ đồn biên phòng Nghĩa Thuận phải vượt đỉnh Phìn Chư, cao hơn 1.300m mới đến được điểm trường. Mỗi khi thấy người lạ, học sinh trong các lớp ùa ra, vây kín lối. Đứa nào, đứa nấy mặt mũi lấm lem, có em mặc độc chiếc áo cộc dù mùa đông trên núi rét thấu xương.


Gian nhà ở của bốn cô giáo ở ngay sát lớp học. Trong ánh sáng le lói của cái lỗ thông hơi be bé, tôi nhìn thấy một chiếc phản rộng làm chỗ nghỉ, dưới gầm lô lốc xô chậu chứa nước. Mấy cô lâu lâu được nghỉ một vài ngày phép nhưng vì đường xá xa xôi nên chẳng về thăm gia đình nổi. Năm thì mười họa cũng có ông chồng sốt ruột chịu khó gùi hàng lên tiếp tế, thăm vợ. Cứ thế, các cô đã và đang hàng ngày, hàng giờ mang ngọn lửa tri thức thắp sáng vùng cao này.


(Công Lý)



Sự hy sinh thầm lặng của những người thầy

Tuesday, November 19, 2013

Tôi sướng như tiên vì có vợ làm cô giáo?

Ai cũng bảo tôi sướng khi có vợ làm giáo viên, có nhiều thời gian rỗi để chăm sóc gia đình, chồng con.



Nhưng có ở hoàn cảnh của tôi thì mới hiểu, tôi bất đắc dĩ phải trở thành người chồng, người cha đảm đang vì vợ tôi là giáo viên mầm non.


Vợ chồng tôi kết hôn đã được 8 năm.Thời gian đủ để tôi hiểu và thông cảm cho những khó khăn, vất vả với công việc của vợ. Vợ tôi là cô giáo, nhưng là “cô nuôi dạy… hổ”. Sinh con mới biết lòng cha mẹ, làm cô giáo mầm non vất vả thế nào thì chỉ có các bậc làm cha, làm mẹ là hiểu hơn ai hết. Công việc của vợ tôi chẳng khác nào làm dâu trăm họ.


Tôi thấy vợ tôi thật giỏi, từ ngày lấy nhau về, cô ấy biến thôi thành một người khác hoàn toàn. Hồi còn độc thân, tôi lười biếng lắm, có mấy khi biết làm việc nhà vì có mẹ tôi lo toan hết. Khi tìm vợ, tôi luôn xác định tìm được một người vợ chăm chỉ, đảm đang, lo toan vun vén gia đình. Khi gặp vợ tôi là tôi thấy ưng ngay bởi cô ấy có đầy đủ tính cách của một người vợ mà tôi đang tìm kiếm.


Quả thật, từ ngày lấy cô ấy về, ngôi nhà của tôi trở lên ngăn nắp và sạch sẽ hơn thật, đồ đạc chỗ nào để đúng chỗ đó, không phải mất công tìm kiếm khắp nơi khi mỗi lần cần dùng đến. Bố mẹ tôi rất vui mừng và yên tâm giao cậu ấm của mình cho cô con dâu đảm đang, biết lo toan, vun vén và chăm sóc gia đình như thế.


Tôi thấy vợ tôi thật giỏi, từ ngày lấy nhau về, cô ấy biến thôi thành một người khác hoàn toàn. (ảnh minh họa)

Tôi thấy vợ tôi thật giỏi, từ ngày lấy nhau về, cô ấy biến thôi thành một người khác hoàn toàn. (ảnh minh họa)


Nhờ có vợ mà tôi trở thành một người chồng, người cha đảm đang ngoài sức tưởng tượng của mình và trong sự ngỡ ngàng của bố mẹ, người thân, bạn bè và hàng xóm. Này nhé, khoảng 6h30 đến 6h45, vợ tôi phải có mặt ở lớp để đón học trò. Buổi tối họa hoằn lắm có hôm vợ được về sớm lúc 5h30, còn hầu hết phải 6h trở ra vợ tôi mới bắt đầu rời khỏi trường. Khi vợ về được tới nhà thì trời cũng đã nhá nhem tối.


Do đó, tôi bất đắc dĩ trở thành một ông bố đảm đang, sáng dạy tất bật cho con ăn, rồi đưa đi học, chẳng có thời gian mà cà phê cà pháo với mấy đứa bạn. Chiều lại nhanh nhanh, chóng chóng làm cho xong việc để còn đón con. Vì hai vợ chồng ở riêng nên tôi cũng kiêm luôn chuyện cơm nước, chợ búa. Cũng nhờ có vợ mà tôi từ không biết gì về nội trợ, nấu nướng đã trở thành đầu bếp số 1 của nhà. Mọi chuyện trong gia đình với tôi giờ đều là chuyện nhỏ. Đồng nghiệp, bạn bè thấy tôi như vậy còn tưởng tôi uống nhầm thuốc gì. Chẳng phải mỗi họ, đến tôi còn “choáng” với sự thay đổi của chính mình.


Nhờ có vợ, tôi cũng trở thành một người cha thông thái, một chuyên gia tư vấn về cách chăm sóc con cái trong mắt mọi người. Tôi học được từ vợ phương pháp chăm sóc, nuôi dạy con cái một cách khoa học, bài bản, từ việc dinh dưỡng, đến phát triển ngôn ngữ, giáo dục tính cách, lễ nghĩa cho trẻ…


8 năm chung sống, tôi hiểu hơn ai hết những vất vả của vợ. Từ 6h30 đến 17h30, vợ tôi và các cô giáo mầm non khác không có thời gian nghỉ ngơi. Mỗi ngày đi làm là phải chịu áp lực, một ngày phải làm rất nhiều công việc, cả ngày phải nói, hát và chăm các cháu nên giọng vợ khản đặc và luôn trong tình trạng như bị viêm họng. Giờ nghỉ trưa, các cô vẫn phải canh trẻ vì bất kể lúc nào cũng có thể xảy ra sự cố. Tối về vợ nhanh chóng giúp tôi làm việc nhà sau đó đi soạn giáo án, làm đồ dùng, soạn sổ sách… Cứ thế, ngày nào cũng vậy, vợ đều đi ngủ lúc 23 – 24h, trong khi đó bố con tôi đã ngon giấc từ lúc nào chẳng hay.


Tôi thừa nhận, vợ làm giáo viên mầm non thì gia đình sẽ rất thiệt thòi vì vợ có ít thời gian chăm sóc chồng, con. (ảnh minh họa)

Tôi thừa nhận, vợ làm giáo viên mầm non thì gia đình sẽ rất thiệt thòi vì vợ có ít thời gian chăm sóc chồng, con. (ảnh minh họa)


Đã thế, thi thoảng đến đón vợ, tôi còn chứng kiến cảnh vợ bị các phụ huynh trách móc vì để con họ bị xước tí da, bươu tí đầu. Không phải bênh vợ đâu, nhưng trẻ con vốn hiếu động, thi thoảng có xây xước một chút thì các phụ huynh cũng đừng nổi đóa mắng các cô thế. Phải rất tâm huyết với nghề thì các cô giáo mầm non mới có thể chăm sóc cho trẻ từ miếng ăn, giấc ngủ cho đến vệ sinh, trang phục như thế…


Nhiều lúc thấy thương vợ, tôi có nói với cô ấy hay chuyển sang việc khác để có thời gian dành cho chồng con, bản thân cũng có thời gian nghỉ ngơi nhưng vợ nói không muốn vì còn rất yêu và muốn gắn bó với nghề. Quyết định là ở vợ nên tôi cũng không ép, tôi chỉ biết động viên và giúp vợ bằng cách chăm sóc con và lo việc nội trợ để vợ yên tâm chăm lo cho sự nghiệp giáo dục.


Tôi thừa nhận, vợ làm giáo viên mầm non thì gia đình sẽ rất thiệt thòi vì vợ có ít thời gian chăm sóc chồng, con. Nhưng khi nghĩ tới việc vợ đang nuôi dưỡng những mầm non tương lai của đất nước, tôi lại vô cùng tự hào và nguyện sẽ mãi là “hậu phương” vững chắc cho vợ!


(Khám Phá)



Tôi sướng như tiên vì có vợ làm cô giáo?

Thursday, October 24, 2013

Phạt giáo viên 10 triệu nếu xúc phạm học sinh

Giáo viên xúc phạm học sinh bị phạt đến 10 triệu. Xúc phạm nhà giáo cũng bị phạt cùng mức tiền.



Giáo viên có hành vi xúc phạm học sinh này còn bị đình chỉ giảng dạy từ 1 tháng đến nửa năm (Ảnh minh họa)

Giáo viên có hành vi xúc phạm học sinh này còn bị đình chỉ giảng dạy từ 1 tháng đến nửa năm (Ảnh minh họa)


Nghị định 138 về “xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giáo dục” mà Chính phủ vừa ban hành đã quy định mức phạt tiền cụ thể đối với hành vi vi phạm trong ứng xử giữa giáo viên và học sinh.


Hành vi xúc phạm danh dự, nhân phẩm, ngược đãi, xâm phạm thân thể người học sẽ bị phạt 5 triệu đến 10 triệu đồng. Giáo viên có hành vi này còn bị đình chỉ giảng dạy từ 1 tháng đến nửa năm.


Ngược lại, hành vi xúc phạm danh dự, nhân phẩm, xâm phạm đến thân thể nhà giáo, cán bộ quản lý giáo dục cũng bị phạt cùng mức tiền như trên.


Cha mẹ cản trở, không cho con đi học cũng bị phạt tiền. Bởi theo Nghị định, hành vi cản trở việc đi học của người học các cấp học phổ cập sẽ bị phạt 500.000 đồng đến 1 triệu đồng.


Nhà trường, cơ sở giáo dục, hay cá nhân cũng bị phạt tiền nếu lạm thu của học sinh. Bởi Nghị định ghi rõ: “Phạt 10 triệu đến 20 triệu đồng nếu thu các khoản học phí, lệ phí trái quy định”. Cá nhân tổ chức vi phạm còn phải trả lại số tiền đã thu cho người học.


Nghị định mới cũng quy định cũng xử phạt đối với hành vi vi phạm quy chế thi cử. Đây là hành vi đã được quy định trong quy chế thi cử của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Theo quy chế tuyển sinh đại học, cao đẳng của Bộ GD – ĐT, thí sinh mang tài liệu vào phòng thi sẽ bị cảnh cáo hoặc đình chỉ thi. Ngoài ra, theo Nghị định này, thí sinh mang tài liệu, thông tin, vật dụng không được phép vào phòng thi, khu vực chấm thi sẽ bị phạt 1 triệu đồng đến 2 triệu đồng.


Người nào làm bài hộ thí sinh hoặc trợ giúp thí sinh làm bài sẽ bị phạt 2 triệu đến 3 triệu đồng. Người đi thi hộ sẽ bị phạt 3 triệu đến 5 triệu đồng. Nghị định cũng quy định xử phạt 2 triệu đến 5 triệu đồng nếu người nào gây rối, đe dọa, hoặc dùng vũ lực ngăn cản người dự thi, người tổ chức thi, coi thi, chấm thi,…


Thẩm quyền xử phạt các hành vi trên thuộc chủ tịch UBND các cấp, thanh tra ngành giáo dục đào tạo.


Từ 10/12/2013, Nghị định này sẽ có hiệu lực.


(Khám Phá)



Phạt giáo viên 10 triệu nếu xúc phạm học sinh

Tuesday, September 3, 2013

Cô giáo Hàn Quốc 9X xinh đẹp dạy Tiếng Việt

Choi Go A Ra – giảng viên dạy tiếng Việt qua video cho nhiều học sinh Hàn Quốc hiện là sinh viên Đại học Hà Nội.



Sang Việt Nam vì nghĩ sẽ học nhàn hơn


15 tuổi, A Ra bắt đầu cuộc sống của mình tại Việt Nam. Ngày đó cô bạn người Hàn được bố định hướng, qua đất nước hình chữ S sống để sau này có nhiều cơ hội việc làm hơn. Tuy nhiên, lý do chính khiến A Ra quyết định rời nước là bởi… “mình nghĩ học ở Việt Nam sẽ nhẹ nhàng hơn Hàn Quốc nhiều”.


Choi Go A Ra, nữ sinh người Hàn từng học 2 năm cấp 3 tại THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm, Hà Nội.

Choi Go A Ra, nữ sinh người Hàn từng học 2 năm cấp 3 tại THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm, Hà Nội.


Háo hức là vậy nhưng sự thực lại hoàn toàn trái ngược. Thời gian đầu, Choi Go A Ra liên tục bị stress vì học mệt và lạ lẫm văn hóa. Suốt một năm ròng, A Ra phải ra sức học để được nhận vào một trường công.


Ngày bạn ấy học 5-6 giờ trên lớp, tối về nhà lại “ôm” núi từ vựng. Ngữ pháp tiếng Việt rất khác tiếng Hàn, việc phân biệt các dấu và phát âm chữ “c”, “p”… quá khó khiến cô bạn ngoại quốc nản vô cùng. Trong một năm học ngôn ngữ đã không biết bao lần A Ra khóc nức nở đòi bố cho về nước. Bố bạn ấy chỉ cười trả lời rằng: “phải học, đến hè mới được về Hàn”.


“Con điên” rất thích đến trường


Sau một năm gắng sức học, Choi Go A Ra được nhận vào THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm học cùng các bạn Việt Nam. Tuy áp lực vì phải học nhiều môn bằng ngôn ngữ mình chưa thông thạo nhưng cô bạn lại rất thích đến trường. Lý do thì cực kỳ “củ chuối”: “Bởi đến trường tớ có cảm giác mình như là một ngôi sao”.


Được bạn bè yêu mến, giúp đỡ nên dù học hành áp lực, A Ra vẫn thích tới trường học chung với các bạn Việt Nam.

Được bạn bè yêu mến, giúp đỡ nên dù học hành áp lực, A Ra vẫn thích tới trường học chung với các bạn Việt Nam.


“Các bạn Việt Nam rất yêu phim và nhạc Hàn nên cái gì cũng hỏi mình. Thời gian đầu, một buổi học mình phải trả lời ít nhất 4-5 lần cùng những câu hỏi: “Bạn tên gì”, “sang Việt Nam làm gì”, “có biết tiếng Việt không”, “có biết và được gặp ca sĩ, diễn viên A, B, C nào không”… Lúc đó mình cảm thấy như là star ấy”, Choi Go A Ra cười khì kể lại.


A Ra nhanh chóng hòa nhập và chiếm được sự yêu mến của các bạn trong lớp. Những trò đuổi bắt, cho nhau chép bài khi kiểm tra, cùng rong ruổi các phố hay thay vì “cậu – tớ” mà gọi “mày – tao”, A Ra nhiệt tình tham gia hết.


Nữ sinh người Hàn sợ nhất các môn tự nhiên và hoảng hồn khi phải học Ngữ văn, đặc biệt là “Truyện Kiều”. “Bài đó toàn thơ và nhiều từ Hán Việt. Bây giờ cho đọc lại chắc mình cũng chẳng hiểu bài đó ý nghĩa là gì”, A Ra cười lớn tâm sự.


Nhắc lại kỷ niệm đáng nhớ nhất thời đi học, A Ra cười khì khoe biệt danh “con điên” mà bạn bè đặt cho mình vì nói to, cười nhiều và cách ăn mặc đặc biệt – quần đồng phục trong, váy bên ngoài. Kết thúc lớp 10, nữ sinh người Hàn còn được bầu là “học sinh hòa đồng nhất lớp” đấy.


“Bạn hòa đồng, vui tính, rất hay làm món ăn Hàn mỗi dịp lễ hội của trường nên mọi người rất yêu quý. Tuy học kém môn Hóa nhưng bù lại A Ra giỏi tiếng Anh và học tiếng Việt rất nhanh”, Xuân Oanh, bạn cùng lớp chia sẻ.


Sau 2 năm học đại học tại trường Hà Nội, A Ra trở về Hàn Quốc làm giảng viên dạy tiếng Việt.

Sau 2 năm học đại học tại trường Hà Nội, A Ra trở về Hàn Quốc làm giảng viên dạy tiếng Việt.


Chỉ học 2 năm cấp ba tại Việt Nam, các bạn, thậm chí cả A Ra cũng quên luôn việc mình là người ngoại quốc. Nữ sinh ấy thấy hạnh phúc khi “lớp học khiến mình có cảm giác như một gia đình”.


Giảng viên video dạy tiếng Việt cho học sinh Hàn


Học hết lớp 11 tại Việt Nam, A Ra về nước một thời gian rồi lại bay sang “đầu quân” cho ĐH Hà Nội. 2 năm khoác trên mình “mác” sinh viên, cô bạn người Hàn thấy chán và muốn được đi làm, tìm hiểu xã hội. Dù bố mẹ phản đối, A Ra vẫn hoãn việc học để đến Seoul sống một mình.


Tại đây với vốn ngoại ngữ đã được tôi luyện hơn 5 năm sống với người bản địa, cô bạn được nhận làm giáo viên tiếng Việt cho nhiều công ty. Mỗi tiếng, A Ra kiếm được 50 USD (khoảng 1 triệu đồng). Bên cạnh đó, A Ra cũng làm giảng viên video dạy tiếng Việt cho một công ty chuyên cung cấp các video tự học.


Hình thức học này lại rất được người ở xứ sở kim chi chuộng dùng vì tiện lợi lại tiết kiệm hơn đến trung tâm. Trong mùa ôn đại học này, túi tiền của giảng viên A Ra đã rủng rỉnh ra trò. Đỉnh điểm là tháng 7 vừa qua, bạn ấy đã kiếm được 10.000 USD (200 triệu đồng) từ các video của mình.


Cô giáo 9X xinh xắn, hài hước A Ra này chiếm được nhiều cảm tình của học sinh và kiếm được khoảng 200 triệu VND chỉ trong một tháng 7 vừa qua từ các video dạy học.

Cô giáo 9X xinh xắn, hài hước A Ra này chiếm được nhiều cảm tình của học sinh và kiếm được khoảng 200 triệu VND chỉ trong một tháng 7 vừa qua từ các video dạy học.


Trong các clip dạy học, A Ra hay lấy những ví dụ dí dỏm để người học hứng thú, kiểu: “Ngày xưa cô sống để ăn nhưng từ ngày làm video, thấy mình béo quá nên cô đã thay đổi thành “ăn để sống” và giảm được 5kg”…


Cô bạn Hàn Quốc cũng tự đóng giáo trình dày 100 trang để luyện ngữ pháp, từ vựng với nhiều hình minh họa. Phải mất gần 3 tháng nghĩ ý tưởng, kiểm tra lại kiến thức và nhờ bạn bè, cô giáo người Việt Nam kiểm định, cuốn sách của A Ra mới được ra đời. Nhiều văn hóa đặc trưng của người Việt như: Tết ăn bánh chưng, áo dài truyền thống, món phở, xe ôm và xích lô… đã được giới thiệu trong giáo trình ấy. Đến nay A Ra đã làm được hơn 40 video dạy tiếng Việt và nhận được rất nhiều phản hồi tích cực của thí sinh. Bên cạnh việc hỏi bài, nhiều bạn còn tinh nghịch muốn làm quen vì cô giáo xinh và trẻ quá.


Quyết tâm theo đuổi nghề “dạy chữ” lâu dài nên A Ra đã quay lại Việt Nam học nốt 2 năm rồi lấy bằng tốt nghiệp tại ĐH Hà Nội. Việc làm video dạy học vẫn được cô bạn tiến hành song song để phục vụ thí sinh sẽ thi đại học vào tháng 11 tới..


(BVTC)



Cô giáo Hàn Quốc 9X xinh đẹp dạy Tiếng Việt

Wednesday, August 28, 2013

"Cho thầy mượn con mấy hôm thôi nhé!"

Năm học mới sắp đến, các thầy cô chia nhau đến tận nhà vận động học sinh tới trường. Nhưng nhiều khi gặp phụ huynh rồi cũng không hẳn đã khả quan. Họ nói: Nhà neo người lắm, chúng tôi còn đi làm nương, cháu đi học thì không có người đi chăn trâu, không có ai trông con. Nếu thầy cô nói khó quá thì họ nói: “Cho thầy giáo mượn con mấy hôm thôi nhé”.



Học sinh Trường Tiểu học Sùng Đô

Học sinh Trường Tiểu học Sùng Đô


Giáo viên nài xin cho trẻ tới trường


Chị Hoàng Thị Thuận – Phó Hiệu trưởng Trường Tiểu học và THCS Sùng Đô – ngôi trường nằm trên địa bàn xã đặc biệt khó khăn của huyện Văn Chấn – Yên Bái miên man trong câu chuyện kể với tôi về công việc quen thuộc của chị và các thầy cô giáo mỗi đầu năm học mới.


Tháng 7, 8 trời mưa nhiều, là mùa của người vùng cao thu hoạch lúa, ngô, cũng là lúc giáo viên các trường phải lên trường chiêu sinh. Sau hơn một tháng nghỉ hè, đường vùng cao bị mưa lũ xói mòn, đường sống trâu, những chỗ trũng dòng nước chảy xoáy xuống tạo thành vũng, xe máy đi qua chắc chắn bị quệt gầm, sỏi đá to không trôi theo nước đứng chỏng trơ giữa đường tranh lối đi của xe máy. Chuyện đổ xe, ngã xe của người vùng cao là thường xuyên. Đi một đoạn là có thể gặp những mảnh xi nhan xe win 100 vỡ liểng xiểng trên mặt đường.


Mùa mưa, theo kinh nghiệm của giáo viên vùng cao, khi lên trường mỗi giáo viên phải mang theo 1 mảnh áo mưa, mang theo quần cộc để khi đi qua suối nước lũ. Muốn không bị ướt quần áo thì nên mặc quần cộc để lội qua suối, lên đến trường rồi hãy thay quần dài. Việc khiêng xe qua suối thì nhờ giáo viên nam. Nếu nước lũ ngập nửa xe máy trở lên thì thuê dân địa phương khiêng xe, mỗi suối khoảng 60 nghìn đồng cho 4 người khiêng, cả thảy 2 suối mỗi chủ xe phải trả 120.000 đồng.


Lên được đến trường đã là cả một quá trình gian nan, rồi còn phải chia nhóm để lên tận bản, đến tận nhà để gọi học sinh, mặc dù trước đó đã nhờ các đồng chí trưởng các thôn bản nhắc học sinh đến trường. Trên đường đi vắng tanh, chẳng gặp một ai, đôi khi cũng gặp đúng học sinh của mình nhưng các em đang ngồi trên lưng trâu. Nhìn từ xa, các em đã chào thầy cô, khi đến gần hỏi vì sao không đến trường thì các em trả lời: “Em còn đi trăn trâu đã, ngày mai em mới đi học”, hoặc “Em còn phải trông em cho bố mẹ đi thu ngô đã, mai em mới đi học”.


Việc lao động dọn vệ sinh quang cảnh sư phạm đều do các thầy cô chia nhau ra để làm. Cũng không hẳn là không có học sinh nhưng với tỷ lệ 3 cô 2 trò (chỉ được vài em nhà gần trường và con em cán bộ xã là có mặt, còn lại thì vẫn vắng tanh). Phòng Giáo dục huyện Văn Chấn cũng đặc biệt quan tâm tới các trường vùng đặc biệt khó khăn, đã cử cán bộ chuyên viên cùng đến các trường như Sùng Đô, An Lương, Nậm Mười… để cùng đi tuyển sinh bán trú, cùng gọi học sinh ra lớp với nhà trường. Muốn gặp được phụ huynh học sinh thì phải chờ đến tối, như vậy cũng đồng nghĩa với việc các thầy cô phải ở lại trường.


Song gặp phụ huynh rồi cũng chẳng mấy khả quan, vì họ nói: Nhà neo người lắm, chúng tôi còn đi làm nương, cháu đi học thì không có người đi chăn trâu, không có ai trông con. Nếu thầy cô nói khó quá thì họ nói: “Cho thầy giáo mượn con mấy hôm thôi nhé”.


Dọa không cho con đi học tiếp


Cô Hoàng Thị Thuận và học sinh

Cô Hoàng Thị Thuận và học sinh


Nhà trường yêu cầu các giáo viên chủ nhiệm khi tuyển sinh là thu luôn số hộ khẩu của học sinh để đầu năm học làm chế độ “Chi phí học tập” cho học sinh, song nhiều phụ huynh vẫn bận mải làm nương, hết hạn nộp họ cũng mặc kệ. Thế nhưng, trong năm học nếu con không được tiền chế độ thì họ cứ đến trường để lấy tiền chế độ, còn dọa, sẽ không cho con đi học nữa vì không được tiền chi phí học tập.


TH&THCS Sùng Đô là trường có hai cấp học, phòng học ở tất cả 5 điểm trường đều là phòng bán kiên cố và phòng học tạm, rất chật chội cho học sinh THCS, bàn ghế thì không đúng quy định, học sinh lớp 1 đến lớp 9 đều ngồi chung một cỡ bàn ghế và đều phải học hai ca. Các em học sinh từ lớp 3 trở lên thì đều phải về trung tâm học vì thiếu phòng học, do vậy nhà trường phải bố trí ở bán trú cho học sinh.


Hai thôn bản xa trung tâm nhất cách điểm trường chính khoảng 20 – 21 km. Khi đi học các em thường đi tắt qua đường rừng, với sức đi nhanh và thông thạo của học sinh thì mất chẵn một ngày đường, nếu người không quen đi rừng thì không thể đi một ngày đến trường được. Còn nếu đi xe máy cũng vẫn phải gửi xe rồi đi bộ khoảng 3 – 4 giờ đồng hồ mới tới được bản.


Tháng 7 vừa rồi, nhà trường phải lên trực hàng tuần trời để chờ học sinh nộp hồ sơ xin ở bán trú (thứ hai đến trường, thứ 7 trở về nhà ). Phụ huynh học sinh đến nộp hồ sơ một cách lẻ tẻ, hôm sau phải đi duyệt rồi mà vẫn phải chờ phụ huynh học sinh. Ông chủ tịch xã vừa sốt ruột, vừa bực mình, gọi điện liên tục nhờ người nhắc phụ huynh giúp, đến nửa chiều có thêm 3 phụ huynh đến. Họ mang sổ hộ khẩu chưa photo đến, nếu xuống thị xã để photo phải đi khoảng 36 km, mà phụ huynh lại đi bộ xuống trường. Cả hội đồng xét bán trú vừa mệt mỏi, vừa bực mình, phụ huynh thì mồ hôi nhễ nhại.


May sao thầy Tuyển, Hiệu trưởng nghĩ ra cách lấy máy điện thoại chụp ảnh số hộ khẩu rồi tháo thẻ nhớ đưa vào máy tính rồi in ra, mặc dù đen nhẻm nhưng có còn hơn không, vậy là đã giúp thêm cho một học sinh có chế độ, còn ảnh thì nhà trường đã phải cử một thầy giáo mang máy ảnh lên tận hai bản xa nhất ở tại bản 3 ngày để chụp ảnh cho học sinh.


Năm nào cũng vậy, bước vào năm học mới những trường như trường chúng tôi gặp vô vàn khó khăn, việc nhà trường và Phòng Giáo dục lo nhất là tỷ lệ chuyên cần và chất lượng giáo dục. Học sinh không đi học đều thì làm sao đảm bảo chất lượng giáo dục? Trong khi hoàn cảnh gia đình đại đa số phụ huynh học sinh còn gặp rất nhiều khó khăn, nhà dột nát tứ bề, mùa giáp hạt trong nhà chẳng có hạt gạo, các em từ lớp 4, 5 trở lên đều có thể lao động giúp bố mẹ. Cho dù các thầy cô có lên tận nương để gọi học sinh, nếu có gặp được thì học sinh vẫn nói, mấy hôm nữa em sẽ đi học. Vậy là lại cười trừ, động viên học sinh rồi ra về.


(BGD&TĐ)



"Cho thầy mượn con mấy hôm thôi nhé!"