Showing posts with label Hủ tiếu gõ. Show all posts
Showing posts with label Hủ tiếu gõ. Show all posts

Thursday, October 24, 2013

"Hủ tiếu chuột cống" hay thói cả tin của dân mạng?

Một bài viết không rõ nguồn gốc đặt vấn đề ‘sự thật kinh hoàng về những xe hủ tiếu gõ’ nói rằng người bán dùng thịt chuột cống để làm ngọt nước lèo, đã khiến dân mạng xôn xao với hàng chục nghìn lượt chia sẻ trên Facebook. Hệ qủa của nó là sự tổn thương đến hàng ngàn số phận đang mưu sinh khó nhọc ở Sài Gòn bằng xe hủ tiếu gõ.



hu-tieu-chuot-cong-hay-thoi-ca-tin-cua-dan-mang


Hủ tiếu gõ xưa nay vẫn được coi là món ăn hè phố ưa thích của người Sài Gòn. Thậm chí, đối với sinh viên, công nhân, đó còn là “một phần tất yếu của cuộc sống”, nên ngay khi xuất hiện, bài báo được dân mạng lan truyền với tốc độ chóng mặt. Từ những thông tin không được kiểm chứng trong bài viết, nhiều cư dân mạng đã bày tỏ sự phãn nộ và kêu gọi tẩy chay hủ tiếu gõ.


Tuy nhiên, cũng không ít độc giả suy xét khá kỹ khi tiếp nhận thông tin từ bài viết này và cho rằng bài báo thiếu cơ sở và mập mờ về nguồn tin.


Nickname HoangNgoan lên tiếng: “Không phải ai kinh doanh hủ tiếu gõ đều mất hết lương tâm nghề nghiệp như thế đâu. Đừng vì một người làm sai mà vô tình làm hại biết bao nhiêu người cơ cực mà nghề chính của họ là bán hủ tiếu gõ để nuôi cả gia đình nghèo như thế. Hãy công bằng hơn đối với những người làm ăn lương thiện bằng nghề hủ tiếu gõ”.


Nickname Thuan Tranvuong bức xúc vì sự thiếu suy nghĩ của một số người đọc, sự vô tâm của nhiều trang tin đã vô tình biến những chiếc xe hủ tiếu gõ thành hình ảnh tồi tệ: “Chỉ một bài viết nhảm nhí không rõ nguồn gốc, không một hình ảnh, không có nguồn tin rõ ràng… đã được cộng đồng Facebook chia sẻ với hàng loạt thán từ và hô hào hắt hủi món ăn hiền lành, vô tội ấy”.


Nick Khanh Nguyen bày tỏ sự thương cảm với những người bán hủ tiếu gõ: “Tội cho nhũng người bán hủ tiếu gõ. cuộc sống của người ta rồi đi về đâu. Túng lại còn túng hơn”.


Một thành viên bình tĩnh phân tích: “Thịt chuột là món đặc sản miền Tây Nam Bộ. Và miền Bắc cũng có những nơi bán thịt chuột… Chuột được làm sạch sẽ cho vào nước hủ tiếu như một nguyên liệu thì cũng chẳng có gì to tát cả”.


Dù chuyện về chiếc xe hủ tiếu gõ có năm con chuột trong nồi nước lèo vẫn đang truyền đi nhanh chóng thì các đánh giá được coi là có giá trị cũng được cư dân mạng “tâm đắc” chia sẻ cho nhau như một cách thể hiện quan điểm của mình.


Xin được dẫn lại status của nhà văn Đàm Hà Phú (tác giả của cuốn sách Chuyện nhỏ Sài Gòn) đăng trên Facebook cá nhân:


“Mình có cậu em, ca sĩ Vân Quang Long, có bài hát Hủ Tíu Gõ rất hay, uống rượu thể nào cũng bắt nó hát, cũng là nhớ lại thủa bần hàn đêm nào cũng hủ tíu gõ mà thương cảm phận người. Mình từ lúc ở SG, đã ăn chắc cũng cả ngàn tô hủ tíu gõ, cũng lân la chơi với giới bán hủ tíu, cả đoàn, có đoàn miền tây, có đoàn xứ Quảng, sau này có đoàn người bắc, đặc biệt là đoàn xứ Quảng rất đông, chia thành nhiều khu, đông nhứt là Đức Phổ, Mộ Đức, Bình Sơn, hoặc bên Núi Thành của Quảng Nôm cũng đông… như ở chỗ mình ở là họ kinh doanh như tập đoàn, xe hủ tíu, đồ nghề, bánh, thịt, bột nêm.. đều do tập đoàn cấp, chia địa bàn bán, đến Tết về quê có xe tập đoàn đưa về. Rảnh rỗi mình sẽ viết cả thiên phóng sự về giới hủ tíu gõ Sài Gòn cũng được, hôm nay nói chuyện khác.


Người Quảng chất phác, thẳng thắn, buôn bán rất được lòng khách, những xe hủ tíu người Quảng luôn có giá rẻ nhứt, chịu bưng bê, lại bao thiếu, nên luôn là lựa chọn hàng đầu của dân lao động nghèo những lúc đói lòng. Những xe hủ tíu gõ chẳng đổi đời được ai, nhưng cũng hơn nhiều thu nhập vốn bữa có bữa không ở quê, có thể nuôi đủ gia đình, dư giả chút thì cho mấy nhỏ ăn học. Xưa, lúc có tin đồn hủ tíu nấu trùn chỉ, mình hay chọc bà bán hủ tíu gõ gần nhà, bán tui một tô đặc biệt, nhiều trùn chỉ nha, bả cười như mếu, tội quá cậu ơi, ai đồn đâu thất đức quá, trùn chỉ ở đâu mà nấu, có bột nêm thì có chớ đồ người ta ăn vô miệng mà ai mà nấu đồ dơ được.


Những mùa mưa bão này, mấy cô bán hủ tíu khắc khổ trông càng khắc khổ hơn, lúc vắng khách mới ngồi đưa mắt nhìn về phương xa, nơi quê nhà, rồi lén lấy vạt áo chùi chùi. Hàng ngàn xe hủ tíu, giống nhau mọi lẽ, nhưng là hàng ngàn cuộc đời, hàng ngàn số phận, đang mưu sinh khó nhọc ở Sài Gòn.


Vậy mà có một thằng viết báo mạng thất đức nào đó, viết một cái tin không kiểm chứng về một xe hủ tíu nấu thịt chuột rồi la làng lên là “sự thật kinh hoàng về những xe hủ tíu ở Sài Gòn”. Cái tin đó, cộng với internet và mấy bạn thích share, đang làm hại nhiều đồng bào lắm. Ở quê xa thì bão lũ từ trời, vào Sài Gòn thì bão lũ từ người, khổ thay!”.


Xin kết lại bằng những chia sẻ của thành viên Trueman Vn trên mạng xã hội Facebook:


“Hết share thông tin dưa hấu đỏ là do bơm hóa chất độc hại, khiến người nông dân trồng dưa hấu đỏ ở miền Tây điêu đứng vì bán không được hàng. Giờ người ta lại tiếp tục share thông tin hủ tíu gõ nấu bằng chuột cống. Thông tin được chia sẻ là một bài viết trên trang tin không chính thống, viết kiểu chung chung, không có bằng chứng, không có hình ảnh.


Tối qua gần 0h, trên đường về nhà, nhìn thấy nhỏ bán hủ tíu gõ ngồi ngáp, ghé lại hỏi mới biết sự tai hại của trò share thông tìn này – Đành rằng chia sẻ những điều nên tránh cho cộng đồng là tốt. Nhưng thiết nghĩ không phải cứ thấy bất cứ thông tin nhỏ xíu không chính thống nào thì cũng share. Việc share không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của mình, nhưng có khi nó làm hại đến rất nhiều người khác.


Quay lại trò chuột cống. Em bán hủ tíu nói “Anh ơi. Xương heo và bột nêm rẻ òm. Với lại tụi em đâu có rảnh mà đi bắt chuột. Còn nếu người ta bắt bán thì chắc gì nó bán rẻ hơn xương. Em bán nhưng lúc đói em ăn luôn. Nấu chuột cống làm sao dám ăn. Mà nói thiệt, làm cái thứ đó chỉ cần thò vá vào múc nước lèo cho khách thì chắc em ói trước rồi. Làm sao dám”.


Thế mới thấy nhiều người cả tin và thiếu động não trước sự vật hiện tượng như thế nào. Làm như thế chẳng khác nào ai nói gì cũng tin. Làm vậy cũng giống như một đứa chỉa thức ăn lạ vào miệng nói ngon lắm là mình há mồm táp dù không biết nó thơm hay thúi, nó có độc hay không”.


(Tổng Hợp)



"Hủ tiếu chuột cống" hay thói cả tin của dân mạng?

Monday, October 21, 2013

Sự thật kinh hoàng về những xe hủ tiếu gõ

Đây là câu chuyện rùng rợn nhất, in đậm vào tâm trí cánh phóng viên chúng tôi về một chuyến tác nghiệp cùng với các anh bên phòng cảnh sát hình sự thành phố.



Cũng như thường lệ những lần tác nghiệp khác, tôi được theo anh P bên phòng cảnh sát hình sự đi tuần trên các tuyến đường sài gòn. Dạo quanh các tuyến đường trên địa bàn thành phố đến các vùng ven, bỗng anh P phát hiện 2 đối tượng khả nghi, tay chân xăm trổ nhìn rất hung tợn. Anh nói tôi hai thanh niên trước mặt rất khả nghi, bám theo xem thế nào.


Sự thật kinh hoàng về những xe hủ tiếu gõ

Sự thật kinh hoàng về những xe hủ tiếu gõ


Bám theo đối tượng khả nghi qua 4 ngã tư đến đoạn Cách mạng tháng 8, bỗng 2 thanh niên áp sát một phụ nữ đang đi trên đường và giật phăng sợi dây chuyền trên cổ. Không kịp hoàn hồn, người phụ nữ chỉ biết nhìn theo 2 tên cướp. Ngay lúc đó anh P tăng tốc truy đuổi 2 đối tượng, tôi ngồi sau chỉ biết bắm chặt chiếc xe và nhìn theo bóng 2 tên cướp.


Phía trước 2 tên cướp phóng như bay qua các tuyến đường, anh P không ngừng tăng ga truy đuổi. Đến đoạn Nguyễn Chí Thanh, chúng tôi đã áp sát được 2 tên cướp, a P nhanh chóng ép xe và đạp ngã được chúng. Mọi người xung quanh vẫn chưa kịp nhận ra chuyện gì xảy ra, anh P đã nhanh chóng quật ngã được một tên, còn tên kia bỏ xe và ném tang vật về phía a P và tẩu thoát. Theo phản xạ anh P vung tay hất tung tang vật sang 1 bên. Lúc này mọi người xung quanh mới hỗ trợ chúng tôi trói tên cướp và gọi cho lực lượng công an địa phương.


Tôi và anh P loay hoay tìm tang vật để làm bằng chứng và trả cho người bị hại thì một người bên đường bảo nó rớt vào thùng nước lèo quán hủ tiếu gõ bên đường, tôi và anh P tiến lại gần thì anh chủ quán bảo không thấy. Anh P liền móc thẻ ngành và yêu cầu anh chủ quán cho kiểm tra thù nước lèo để tìm tang vật, không ngờ anh chủ quán lại một mực không cho kiểm tra và bảo không thấy vật gì rớt vào đây cả và tỏ ra thái độ chống đối. Chỉ đến khi lực lương công an địa phương đến, thì anh ta mới chịu “cúi đầu”.


Thực khách vẫn vô tư ăn mà không biết...

Thực khách vẫn vô tư ăn mà không biết…


Một tình huống kinh hoàng được phát hiện từ đây. Trong thùng nước lèo xe hủ tiếu gõ của anh ta, chúng tôi vớt lên từ đáy thùng một thứ khủng khiếp trước sự chứng kiến của nhiều người xung quanh. Năm con chuột cống to đùng được xiêng theo hình lục giác, nhiều người không chịu nổi đã hét toáng lên. Tiếp tục vớt dưới đáy thùng thì chúng tôi đã tìm được sợi dây chuyền. Năm con chuột cống được xiên tỉ mì và trắng toát, nhìn trên tủ kiếng chỉ vẻn vẹn 1 cục thịt bé xíu. Thì ra đây chính là nguyên liệu chính để làm ngọt nước xe hủ tiếu gỏ. Anh ta còn khai nhận đã hành nghề thế này được 4 năm nay, thịt chuột đã chế biến sẵn và được cung cấp bởi một tay xe ôm, anh ta chỉ xiên lại và đem nấu.


Đã nhiều lần nghe đồng nghiệp kể lại việc xe hủ tiếu gõ làm ngọt nước bằng trùng chỉ, nay tôi lại tận mắt chứng kiến một nguyên liệu hết sức khủng khiếp thế này. Anh ta khai nhận, thịt này không đem bỏ, sau khi nấu xong còn được tay xe ôm kia thu lại với giá 30 ngàn. Tôi hỏi mãi anh ta mới chịu khai là số thịt chuột ấy được đem về và chế biến làm nhân thịt của bánh giò.


Thật quá sức tưởng tượng của chúng tôi, kinh doanh kiểu ác độc thế này thì làm sao mà “khá” nổi? Trên đường về nhà, tôi nhớ lại còn cảm thấy rùng mình, còn anh P thì chỉ lắc đầu và im lặng…


Người Việt mình sao lại có kiểu kinh doanh thế này, đồng tiền đã làm mờ mắt họ. Họ không màng đến sức khỏe, tính mạng của người khác, bán “thần chết” kiểu này thì suốt đời ông trời cũng không cho họ “khá nỗi”.


(Đại Lâm)



Sự thật kinh hoàng về những xe hủ tiếu gõ