Showing posts with label nhà nghỉ. Show all posts
Showing posts with label nhà nghỉ. Show all posts

Wednesday, March 19, 2014

Tối hôm vợ vào nhà nghỉ, tôi chở con đến đợi vợ bên kia đường

(Kênh 13) – Tối hôm vợ vào nhà nghỉ cùng nhân tình, tôi chở con đến đợi bên kia đường. Khi vợ đi ra, cô ấy gần như sắp ngã khuỵu khi thấy bố con tôi đứng đó từ lúc nào. Nhưng tôi chỉ nói “Anh đưa con đi hóng gió và đến đón em”.



Mọi người đã nghe nhiều về những cuộc hôn nhân đổ vỡ do ngoại tình. Là người trong cuộc, chắc không mấy ai đủ bao dung để tha thứ và níu giữ một người như thế phải không?


Nhưng tôi lại khác. Đáng ra làm chồng mà bị cắm sừng sẽ cảm thấy tức giận và nhục hơn, song tôi đã không phủ nhận cũng như không từ bỏ người đàn bà của mình. Nhờ thế khi sóng gió qua đi, chúng tôi lại càng gắn bó với nhau hơn.


Được sự khích lệ chia sẻ từ lâu của vợ, tôi xin kể câu chuyện về quãng thời gian đen tối nhất của vợ chồng tôi để chúng tôi cùng bước sang năm thứ 11 của hôn nhân bằng một trang mới.


Cũng như nhiều người đàn ông khác, tôi chỉ phát hiện vợ mình có người đàn ông khác nhờ vào sự thay đổi tính tình ở cô ấy. Cũng cùng một việc làm đấy nhưng thái độ cô ấy khác hẳn. Trong khi đàn ông càng mèo mả thì càng tốt với vợ. Song phụ nữ thì thường hay làm ngược lại.


Cũng như nhiều người đàn ông khác, tôi chỉ phát hiện vợ mình có người đàn ông khác nhờ vào sự thay đổi tính tình ở cô ấy (Ảnh minh họa)


Tôi vẫn luôn là tôi – một chồng chu đáo bằng cả sự vụng về của mình, và cô ấy hình như không còn cằn nhằn mắng yêu nữa. Thay vào đó là sự bực dọc cáu gắt. Ngay cả khi tôi cố tình pha trò, cô ấy không cười mà trả lại tôi sự tức giận.


Thói quen sinh hoạt vợ chồng tôi cũng thay đổi. Cô ấy khó tính tìm đủ mọi lý do để từ chối quan hệ. Hôm nay nói mệt, ngày mai chê chồng chưa đủ “thơm”, hôm sau nữa lại bảo không có hứng.


Rồi cô ấy bắt đầu nói về sự tự do. Vợ tôi bảo cô ấy “đã hi sinh” quá nhiều cho gia đình. Cô ấy muốn tìm lại chỗ đứng trong xã hội và công việc bằng cách mở rộng các mối quan hệ và phấn đấu hơn cho sự nghiệp. Tôi hiểu đây là sự mở đường hợp pháp cho những lơ là bổn phận của vợ tôi sắp tới.


Cô ấy hẹn với nhân tình và ngụy trang trong bộ quần áo chống nắng nhếch nhác kín mít để vào nhà nghỉ. Tôi theo dõi nhưng chỉ đứng ngoài không vào. Vào để làm gì khi chắc chắn đã tưởng tượng ra cảnh đau lòng trước mắt? Chẳng lẽ cứ nhất thiết phải xông vào và đánh vợ rồi đưa nhau ra tòa mới là đàn ông chăng?


Tôi biết rõ phụ nữ rất dại. Khi tình yêu và trách nhiệm bị bão hòa, chán nản là điều dễ thấy. Thứ tình yêu suốt đời đau đáu nhớ về nhau chỉ tồn tại khi không thành đôi. Còn chung sống lâu, bao nhiêu gánh nặng và mâu thuẫn hoàn toàn có thể bóp méo được tình yêu.


Tôi biết hết những điều ấy nhưng vẫn suy sụp khi vợ ngoại tình. Nhưng may mắn là tôi lại đủ bình tĩnh và quân tử để hành xử khác. Trong lúc vợ vui vẻ cùng nhân tình, tôi về nhà chuẩn bị sẵn nước tắm cho vợ, thức ăn tối cùng nến và hoa. Về đến nhà, thấy khung cảnh lãng mạn đó, vợ tôi dĩ nhiên rất bối rối . Cô ấy ấp úng không nói nên lời. Rõ ràng đó không phải là vợ tôi xúc động mà đó là cảm giác tội lỗi.


Tôi cũng biết điểm yếu của phụ nữ là dễ mềm lòng. Hơn thế, dẫu cho có ngoại tình, họ vẫn nặng gánh gia đình, khó bề dứt bỏ chồng con. Thay vì cấm đoán vợ, tôi muốn cô ấy biết tôi vẫn có thể yêu cô ấy một cách lãng mạn như những ngày đầu. Cách duy nhất để giữ gìn hôn nhân chỉ có thể là cố gắng níu giữ khi một người đã buông tay.


Tuy nhiên, mọi thứ không dễ dàng như tôi vẫn nghĩ. Vợ tôi vẫn đi về vụng trộm với nhân tình rồi day dứt hối hận mỗi khi tôi tỏ thái độ yêu thương, bao dung. Một thời gian ngắn chờ đợi vợ thay đổi nhưng không kết quả, tôi phải dùng biện pháp mạnh.


Tối hôm vợ vào nhà nghỉ cùng nhân tình , tôi chở con đến đợi bên kia đường. Khi vợ đi ra, cô ấy gần như sắp ngã khuỵu khi thấy bố con tôi đứng đó từ lúc nào. Nhưng tôi chỉ nói “Anh đưa con đi hóng gió và đến đón em”. Hôm ấy, chúng tôi đã có một cuộc nói chuyện nghiêm túc giữa 4 người, có cả con gái đầu của tôi nữa. May là lúc ấy con tôi mới hơn 2 tuổi chưa hiểu chuyện gì.


Tôi yêu cầu từng người nói hết suy nghĩ của mình. Anh bạn kia cũng thẳng thắn thừa nhận không có ý định dài lâu với vợ tôi vì anh ta cũng đã có gia đình riêng. Nghe anh ta nói chỉ quý mến rồi nảy sinh dục vọng với cô ấy, vợ tôi nức nở không nói thành lời. Tôi biết cô ấy lo sợ sẽ bị tôi ruồng bỏ nhưng không dám cầu xin tha thứ.


Từ đầu đến cuối buổi gặp, tôi không sỉ vả ai một câu nào. Tôi chỉ cảm ơn anh ta đã giúp vợ tôi có niềm vui trong thời gian qua và khuyên anh ta nên quay về với gia đình.


Tôi còn thể hiện tình yêu của mình dành cho vợ trước mặt hai người đó và tha thiết mong vợ thay đổi. Hai người đó đã xấu hổ không thể nhìn thẳng vào tôi. Nếu lúc đó tôi hành xử như một tên du côn, lao vào đánh gã kia thì có lẽ đã không khiến anh ta tự xấu hổ. Thấy tôi cư xử đàng hoàng, anh ta bắt đầu rối rít xin lỗi.


Tối hôm vợ vào nhà nghỉ cùng nhân tình , tôi chở con đến đợi bên kia đường. Khi vợ đi ra, cô ấy gần như sắp ngã khuỵu khi thấy bố con tôi đứng đó từ lúc nào (Ảnh minh họa)


Cuối cùng, tôi đã bắt hai người đó phải thề trước mặt con tôi. Cả hai người đã bật khóc khi nhìn vào ánh mắt ngây thơ đó. Đâu cần phải thề độc, tôi tin rằng họ sẽ phải nhớ suốt đời lời thề hôm đó.


Để cắt đứt hoàn toàn liên hệ giữa vợ và nhân tình. Tôi đã nhờ vả một số bạn bè chuyển công tác cho vợ. Nhưng tôi không độc đoán mà hỏi ý kiến vợ trước khi làm. Cô ấy rất biết ơn về điều đó.


Riêng về anh nhân tình, tôi không xem anh ta là kẻ thù mà thỉnh thoảng còn gọi điện mời đi uống bia. Thứ nhất, tôi muốn kiểm tra xem độ thành thật của hai người đó. Và thứ nữa, tôi muốn anh ta hiểu tôi trước sau vẫn là quân tử, còn kẻ ngoại tình mới là tiểu nhân.


Vợ tôi sau cú sốc đó thì ngày càng yên phận làm vợ làm mẹ. Hình như cái gì đã từng nếm trải thì người ta sẽ không còn cảm giác thèm thuồng nữa. Vợ tôi xem đó là một vết nhơ, nhưng tôi chỉ đơn giản nghĩ đó là thử thách phải có ở bất cứ cuộc hôn nhân nào. Trước hay sau, lỗi ở người này hay người kia, mọi gia đình đều chắc chắn sẽ phải gặp. Chỉ cần một nửa kia của bạn có đủ yêu thương và bao dung như tôi dành cho vợ không thôi.


Thật may mắn khi chúng tôi vẫn bên nhau và càng yêu nhau hơn sau sóng gió. Vợ tôi rất biết ơn tôi đã làm người đàn ông khoan dung. Nhưng nói thật, 2 người bạn thân của tôi biết chuyện thì hay mỉa mai tôi là “bò”.


Song tôi vui vẻ tự nhận mình là chú bò với tình yêu vĩ đại và có thể hy sinh hơn vì điều đó. Bởi hơn 8 năm qua, cái kết một người đàn ông như tôi nhận được không phải là dang dở hôn nhân, là bi kịch phải lấy thêm vợ nữa, mẹ nữa cho con tôi mà gia đình tôi được sống trong hạnh phúc thực sự.


Nhiều khi ngồi lẩn thẩn 1 mình, tôi cũng chẳng thể tin được tôi đã kéo vợ ra khỏi tội lỗi ngoại tình như thế. Không biết tôi làm vậy có hèn, có hâm, có ngu như bò như 2 đứa bạn tôi bảo không?


T.H



Tối hôm vợ vào nhà nghỉ, tôi chở con đến đợi vợ bên kia đường

Monday, March 17, 2014

Bắt quả tang chồng vào nhà nghỉ với 3 đồng nghiệp

(Kênh 13) – “Chuyện ấy” là một phần không thể thiếu trong quan hệ hôn nhân nhưng khi nhu cầu “chuyện ấy” quá nhiều mà không kiểm soát được dễ dẫn đến những hành vi lệch lạc, hủy hoại chính bản thân và cả cuộc hôn nhân của bạn.



Tôi cũng là một nạn nhân của người chồng có ham muốn vô độ để giờ đây khi đã ly hôn và có một cuộc sống mới, tôi vẫn không khỏi kinh hoàng khi nhớ lại những ngày tháng đã qua.


Chúng tôi yêu nhau khi cả hai là sinh viên năm cuối đại học. Thời gian đó, mỗi lần gặp nhau anh ấy thường có những hành động mơn trớn tôi, thậm chí cả ở những nơi công cộng, vì thế nhiều lần anh làm tôi ngượng chín cả mặt với những người xung quanh. Những lúc chỉ có hai đứa trong phòng anh lại đòi làm “chuyện ấy”. Khi ấy tôi nghĩ đó là chuyện bình thường, anh có yêu tôi mới mong muốn được gần gũi tôi như vậy.


Nhưng tôi được giáo dục trong một gia đình nề nếp nên tôi không muốn “chuyện ấy” xảy ra cho đến tận khi chúng tôi là vợ chồng. Tôi cũng bày tỏ rõ quan điểm của tôi với anh về điều đó. Anh không vui nhưng trước thái độ kiên quyết của tôi anh cũng đành chấp nhận. Tôi luôn tránh những hoàn cảnh nhạy cảm dễ nảy sinh “nhu cầu” và thường dẫn anh tham gia các hoạt động ngoài trời song cũng không ít lần tôi đã phải bỏ chạy ra ngoài để khỏi bị anh “ăn tươi nuốt sống”.


Khi tôi vừa ra trường, anh đã vội giục tôi tổ chức đám cưới luôn. Về ở với nhau tôi mới nhận ra bản chất thực sự của chồng mình. Quả là chồng tôi có nhu cầu rất lớn trong “chuyện ấy”. Trong một ngày có khi anh bắt tôi làm chuyện ấy hai, ba lần. Thậm chí cả giờ nghỉ trưa anh cũng không cho tôi ăn một bữa ngon lành.


Ban đầu tôi cho rằng, trước đây chồng tôi bị kìm nén lâu quá nên mới hành động như vậy nhưng thời gian dài trôi qua mà nhu cầu ấy của anh không hề giảm xuống. Tôi cảm thấy mệt mỏi vì phải phục vụ chồng với tần suất quá dày trong khi đó tôi có rất nhiều việc phải làm. Tôi góp ý với chồng thì anh ấy bảo chưa gì tôi đã chán anh và giận dổi ra mặt.


Tôi bắt đầu nghĩ kế “trốn tránh” chồng. Giờ nghỉ trưa tôi thường lấy lý do đi ăn với khách hàng để ở lại cơ quan. Ngày nghỉ, tuy không được phân công nhưng tôi cũng xin tăng ca cả ngày. Đến tối về nhà, tôi lên giường giả vờ ngủ nhưng cuối cùng cũng bị chồng dựng dậy. Chả thế mà có mấy tháng đi lấy chồng mà sức khỏe tôi sa sút trông thấy. Có khi tôi làm “chuyện ấy” mà chẳng có cảm xúc gì, cứ mặc cho chồng “chiến đấu” một mình.


653268bf71656a.img


Đến lúc tôi có bầu, tôi tưởng sẽ có cớ để “nghỉ ngơi” nhưng chồng tôi vẫn không buông tha tôi. Lo sợ ảnh hưởng đến đứa con trong bụng tôi kiên quyết từ chối anh nhiều lần. Những lần như thế chồng tôi giận và sang bên phòng sách ngủ. Tôi nghĩ cách ly vậy cũng tốt chồng sẽ không làm phiền tôi nên tôi cứ mặc kệ anh.


Hôm đó đến đêm trời bỗng dưng đổ mưa. Tôi sợ chồng lạnh nên dậy mang chăn sang cho anh. Khi tôi vào cửa phòng đang mở, không thấy chồng tôi ở đó tôi đoán chắc anh đang đi vệ sinh. Vào bên trong tôi hoảng hốt khi thấy cảnh “nóng” trên vi tính của anh, và càng sốc hơn khi nhân vật chính trong cuốn phim đó là anh với một cô gái trẻ.


Cũng vừa lúc đó chồng tôi trở vào, tôi tát vào mặt anh ta một cái rồi bỏ chạy ra khỏi phòng. Chồng tôi van xin tôi tha thứ. Anh nói rằng chỉ làm chuyện đó duy nhất một lần với gái làng chơi vì những lần tôi hay từ chối anh. Anh quay lại để thỉnh thoảng đem ra xem giải quyết “nhu cầu” mỗi khi cần.


Là một người vợ ai chẳng đau đớn khi tận mặt chứng kiến cảnh trụy lạc của chồng mình. Tôi đã định chia tay với anh nhưng nghĩ đến đứa con trong bụng tôi sinh ra sẽ không có cha tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt bỏ qua cho chồng. Chồng tôi cũng hứa sẽ không tái phạm nữa.


Thế nhưng ngựa lại quen đường cũ. Những khoảng thời gian tôi ốm nghén tôi chẳng còn hơi sức nào mà nghĩ đến “chuyện ấy”, chỉ suốt ngày nằm bẹp trên giường. Đến cuối thai kỳ, tôi nghỉ chế độ và về ngoại nghỉ ngơi.


Lần ấy tôi trở lên sớm hơn dự định. Bất ngờ khi vừa vào đến nhà tôi thấy chồng tôi đang quấn lấy bà giúp việc hơn chồng tôi đến cả hơn chục tuổi hàng tuần vẫn đến nhà tôi dọn dẹp. Tôi không thể tin vào mắt mình nữa. Tôi gào lên trong cơn giận giữ. Chồng tôi không nói được câu nào còn bà ta thì nhanh chóng chạy mất. Vì quá xúc động nên tử cung tôi co thắt dữ dội. Tôi đã sinh đứa con đầu lòng vào cái ngày nghiệt ngã ấy.


Từ khi ở trong bệnh viện đến khi về nhà tôi chẳng nói với chồng tôi câu nào, cũng chẳng nói với ai chuyện đó. Nói ra chỉ thêm nhục nhã. Khi về nhà tôi thảo sẵn đơn ly hôn cho chồng tôi ký nhưng một lần nữa anh lại van xin tôi. Chồng tôi lại ra sức giải thích và một lần nữa tôi lại mủi lòng.


Biết mình có lỗi, từ lúc tôi sinh chồng tôi chạy đôn chạy đáo lo hết mọi thủ tục và chăm sóc mẹ con tôi nhiệt tình, chu đáo. Nhìn anh ôm và ru con ngủ tôi lại không nỡ chia cắt tình cảm cha con. Lòng tôi lại nhen nhóm hi vọng, có con có thể anh sẽ thay tâm đổi tính.


Song mọi việc diễn ra không như tôi mong đợi. Thêm một đứa trẻ thêm bao nhiêu việc, ngoài thời gian đi làm tôi lại phải chăm sóc con và làm việc nhà. Có khi con quấy khóc tôi phải thức cả đêm. Lúc nào tôi cũng tất bật với tã, bỉm và pha sữa cho con, chính vì thế tôi ít có thời gian để ý đến chồng. Có khi vừa “nhập cuộc” thì con khóc tôi lại phải dậy để ẵm con.


Chồng tôi không thông cảm đã đành lại còn cáu gắt, còn ác miệng buông lời rủa độc con. Bao nhiêu áp lực đè lên tôi. Tôi muốn chiều chồng nhưng không thể phân thân để làm vừa lòng anh. Còn chồng tôi thay vì chia sẻ việc chăm sóc con cái với tôi anh lại chỉ chăm chăm làm “chuyện ấy”.


Cuộc sống của tôi mệt mỏi và nặng nề vô cùng. Thậm chí nhiều lúc cơ thể tôi toàn mùi mùi sữa hôi rình và chẳng còn chút sức lực nào chồng tôi vẫn ép tôi “phục vụ” anh vậy mà vẫn không khiến anh vừa lòng. Chồng tôi bắt đầu thường xuyên vắng nhà vào buổi trưa và ngày nghỉ. Tôi linh tính đang có một chuyện gì đó không bình thường đang xảy ra.


Rồi một ngày nọ, có người bạn gọi cho tôi bảo thấy chồng tôi vào nhà nghỉ với 3 người phụ nữ khác. Tôi lập tức gửi con cho bác hàng xóm và phi xe đến chỗ bạn tôi bảo. Đợi mãi cuối cùng tôi cũng thấy chồng tôi ra. Đúng là chồng tôi đang ôm vai bá cổ 3 người phụ nữ, họ đều là đồng nghiệp cùng cơ quan với anh ta mà tôi đã có cơ hội gặp mặt.


Tôi nộp đơn lên tòa án xin ly hôn ngay sau đó. Sau lần ấy chẳng có lý do gì để tôi lưu luyến một người chồng như thế. Dẫu con tôi có không có cha nhưng còn hơn để nó lớn lên với một người cha bệnh hoạn như vậy. Lâu nay tôi đã vô tình trở thành nô lệ tình dục cho chồng mà tôi không nhận ra. Anh ta đã khiến cho cuộc sống của tôi quá bi đát và mệt mỏi. Dù có phần đau đớn vì sự phản bội của chồng cũ nhưng tôi cảm thấy mình may mắn vì đã thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy hãi hùng đó.


T.H



Bắt quả tang chồng vào nhà nghỉ với 3 đồng nghiệp

Sunday, March 16, 2014

Đau đớn vì trót đi nhà nghỉ cùng bạn của người yêu

(Xã hội) – Chúng em thường nói chuyện sau 1 ngày làm việc và học tập từ 23h đến 1h sáng kể cho nhau nghe về gia đình, công việc…



Em và anh ấy quen nhau qua điện thoại, lúc ấy em đang học kỳ 2 của lớp 11. Em bị anh chinh phục chỉ sau nửa năm. Chúng em thường nói chuyện sau 1 ngày làm việc và học tập từ 23h đến 1h sáng kể cho nhau nghe về gia đình, công việc…


Yêu nhau được 1 năm anh có về nhà em chơi vào dịp tết nhưng chỉ ở lại chơi 1 ngày. Lần thứ 2, anh xuống nhà em lúc 12h đêm vì hôm đó là sinh nhật của em, bạn bè của em về hết. Anh nói sẽ xuống muộn vì có đang có chuyến hàng ở Thái Bình, xong việc anh sẽ bắt taxi xuống chỗ em. Đêm hôm đó, anh ngủ ở phòng em. Lúc đó, anh có uống rượu vì phải tiếp khách nên không kiềm chế được bản thân và có những cử chỉ thân mật đến em và đến vùng nhạy cảm. Tuy nhiên, em ý thức được việc đó nên em không cho đi quá giới hạn, anh cũng tôn trọng em.


Ngày hôm sau em phải quay trở về nhà anh ở Ba Vì, Hà Nội. Em có kể là: Tối hôm đó, anh có những hành động làm em rất đau và chảy máu vùng kín. Anh trả lời là anh xin lỗi có những hành động như thế và nói chắc em đến ngày đèn đỏ. Và từ đó, anh không nghe điện thoại của em, em nhắn tin anh cũng không trả lời.


Em đã bị bạn anh sàm sỡ. (Ảnh minh họa)

Em đã bị bạn anh sàm sỡ. (Ảnh minh họa)


Em hỏi anh ấy bị làm sao và có chuyện gì nhưng tất cả chỉ là im lặng. Thật sự đó là cú sốc đầu đời của em. Thời gian đó cũng là lúc em chuẩn bị thi tốt nghiêp lớp 12 và kỳ thi đại học. Em chán nản vô cùng không có tâm trí để học nữa. Sau nửa tháng im lặng, anh chủ động gọi điện động viên em đừng suy nghĩ gì và bảo em cố học tập tốt.


Em hỏi lý do làm sao anh không liên lạc với em, anh im lặng không nói gì. Em khóc rất nhiều.


Khoảng 3 tháng sau em nhận lời yêu 1 anh ở gần nhà và chúng em đã có quan hệ. Khi anh gọi điện, em đưa cho người yêu mới nghe, em muốn trả thù anh, người đã làm tổn thương em. Nhưng thật sự trong lòng em còn yêu anh ấy nhiều lắm. Tại sao anh ấy lại bỏ em mà không cho em 1 lý do nào cả?


Thỉnh thoảng anh ấy uống rượu say lại gọi điện cho em và chỉ bảo em cố gắng tập trung vào việc học và rồi anh ấy là lại im lặng. Em đau lắm.


Năm đó em thi đậu đại học và người đầu tiên em thông báo chính là anh. Chúng em thỉnh thoảng hẹn hò nhau và cùng vào nhà nghỉ. Và có 1 sự thật không thể tưởng tượng được sẽ đi theo em đến suốt cuộc đời. Có một hôm em và anh ấy vào nhà nghỉ thì có cả 1 người bạn của anh ấy nữa. 3 người nằm trên 1 giường, em nằm cạnh anh. Và đến nửa đêm, bạn của anh ấy có những hành động sàm sỡ với em. Đến lúc đó, em đã gọi anh ấy và khóc suốt đêm. Kể hôm đó, em thường trách mắng anh là kẻ tiểu nhân và anh cũng không có 1 lời xin lỗi nào cả.


Năm thứ nhất và năm thứ 2 em và anh ấy vẫn giữ liên lạc. Anh có dẫn em về nhà anh chơi và tất cả mọi người trong gia đình em và bạn bè anh đều giục chúng em cưới. Em nghĩ là em đang học đợi khi nào em học xong có công việc ổn định thì chúng em sẽ kết hôn. Lắm lúc, em sợ mất anh nên đề nghị cưới nhưng anh trả lời là anh chưa có sự nghiệp nên không thể cưới em bây giờ được.


Kể từ khi chúng em quen và yêu nhau, im lặng cũng đã được gần 5 năm. Mỗi lần, nằm cạnh anh, em lại không ngủ được, những dòng nước mắt lại tuôn khi những hình ảnh bị bạn anh ấy sàm sỡ hiện ra. Em đau lắm, chắc hình bóng đó sẽ đi theo em suốt cả cuộc đời.


Những ngày sinh nhật, ngày lễ Tết là những ngày em mong anh ấy gọi điện hay chỉ cần nghe được giọng nói của anh ấy nhưng tất cả đề vô vọng. Thậm chí, khi yêu nhau anh không hề có những lời chúc, hay quên. Vì người con gái ai cũng mong được người mình yêu quan tâm 1 chút nhưng đối với em điều đó không bao giờ trở thành hiện thực vì anh không bao giờ nhớ đến nó cả.


Hiện em đang là sinh viên năm 3, gần 3 tháng trở lại đây, ngày nào cũng gọi điện cho em, quan tâm đến từng miếng ăn, giấc ngủ. Em cảm thấy giả tạo làm sao vì em đang quen với cảm giác bơ vơ, lạc lõng.


Em học được cách yêu anh ít đi, quan tâm tới gia đình, bạn bè nhiều hơn. Em càng hững hờ thì anh lại quan tâm tới em. Em cũng đã tâm sự thật lòng với anh: Dù rất yêu anh nhưng chúng ta lấy nhau về sẽ không hạnh phúc vì em không vượt lên được quá khứ mà bạn anh đã gây cho em. Em sợ những lúc, anh uống rượu say, anh lại lôi chuyện quá khứ để dằn vặt em. Lúc đó, em sẽ chết mất. Em trả lời nhất quán là em yêu anh nhưng em sẽ không bao giờ lấy anh làm chồng.


Gần đây, dù bố mẹ em chưa từng gặp và nói chuyện với anh ấy nhưng bố mẹ đã cho em những lời khuyên: Thứ nhất là khoảng cách địa lý nhà em với nhà anh ở xa: nhà em ở Nam Định còn nhà anh ở Hà Nội. Thứ hai, anh không có công việc ổn định không thể lo được cho vợ con sau này (theo em được biết trong 2 năm vừa rồi, anh kinh doanh bị thua lỗ mất hết, nên bây giờ anh đang chờ cơ hội, thời điểm.


Sang đầu năm 2014 anh lại bắt đầu làm công việc, thất bại từ đâu sẽ lại lại từ đó). Và hơn hết, bố mẹ em sợ em khổ vì bố mẹ chỉ có mình em là con gái mong con lấy chồng gần để có mọi người có thể ở gần nhau, chăm sóc cho nhau hơn.


Em cũng tâm sự với anh về nguyện vọng cũng như mong muốn của bố mẹ em. Anh cũng động viên em và hứa sẽ có cách giải quyết. Và điều quan trọng nhất, là tình cảm của em dành cho anh ấy đã bị phai nhạt không như 2 năm trước. Bởi vì cảm xúc của em bị chai lỳ và bị tổn thương quá nhiều!


Em muốn yêu và lấy người khác để bắt đầu lại từ đầu. Nhưng em không làm được vì khi nói chuyện và ở bên anh em cảm thấy bình yên.


T.H



Đau đớn vì trót đi nhà nghỉ cùng bạn của người yêu

Phát hiện giám đốc người Hàn đột tử trong nhà nghỉ

(Kênh 13) – Sau khi một số người phát hiện, vị giám đốc người Hàn Quốc đã đột tử trong khu nhà nghỉ thuộc Khu Kinh Tế Nghi Sơn (Thanh Hóa).



Sáng ngày 16-3, một số người đã phát hiện ông Choi Hoan Houck (người Hàn Quốc), là Giám đốc điều hành Công ty TNHH phát triển và xây dựng Chosok, đã bất ngờ tử vong tại Khu kinh tế Nghi Sơn (huyện Tĩnh Gia, Thanh Hóa).


Khu vực cảng Nghi Sơn (Tĩnh Gia – Thanh Hóa)

Khu vực cảng Nghi Sơn (Tĩnh Gia – Thanh Hóa)


Trước đó, khoảng 1h sáng cùng ngày, có người báo với Văn phòng Công ty TNHH phát triển và xây dựng Chosok, họ thấy ông Choi nằm bất tỉnh trên ghế khi đang nghỉ tại khu nhà ở và dịch vụ phục vụ liên hợp lọc hóa dầu Nghi Sơn. Ông Choi nhanh chóng được mọi người đưa đến bệnh viện Đa khoa huyện Tĩnh Gia cấp cứu nhưng ông này đã tử vong trước đó.


Ông Choi Hoan Houck (SN 1977), hiện đang là Giám đốc Công ty TNHH phát triển và xây dựng Chosok – đơn vị đang thi công kè đê chắn sóng và đóng cọc bê tông ở Cảng nước sâu Nghi Sơn thuộc Khu kinh tế Nghi Sơn.


Hiện vụ việc đang được cơ quan chức năng điều tra, làm rõ.


 T.H



Phát hiện giám đốc người Hàn đột tử trong nhà nghỉ

Thursday, February 20, 2014

Vào nhà nghỉ, em bảo: “Anh xơi đi”

(Kênh 13) – Em gạ tôi vào nhà nghỉ rồi chủ động “mời gọi chuyện ấy” khiến tôi sợ rằng em là… dân chơi.



Thực ra chuyện này đúng là tế nhị, không hay ho gì để tâm sự. Nhưng hiện giờ tôi hoang mang quá, tôi cũng không biết có nên tiêp tục yêu cô này nữa hay không. Vì thế tôi mong mọi người cho tôi một lời khuyên với câu chuyện tình của tôi.


Tôi năm nay 27 tuổi, bạn gái tôi mới sinh nhật tuổi 19 cách đây ít ngày. Tôi quen cô ấy được khoảng 6 tháng nay. Hiện tại cô ấy đang đi học trung cấp nhưng vừa đi làm thêm ở một chỗ nữa.


 


Chỉ còn khoảng hơn 1 năm nữa là cô ấy ra trường. Nhìn chung cô ấy không phải là người học hành giỏi giang nhưng tiếp xúc với cô ấy tôi thấy ăn nói cũng dễ nghe, dáng người thì rất đẹp. Tôi cũng rất ưng ý và có ý định tiến xa với cô ấy sau một thời gian tìm hiểu.


Em chủ động gạ tình khiến tôi nghi ngờ nhân cách của em (Ảnh minh họa)

Em chủ động gạ tình khiến tôi nghi ngờ nhân cách của em (Ảnh minh họa)


Tôi là nam giới, tuy nhiên tôi không thích cách sống dễ dãi trong chuyện tình dục lắm. Nói như vậy không có nghĩa là bảo thủ hay đánh giá những người quan hệ tình dục trước hôn nhân là thế nọ, thế kia. Bản thân tôi cũng rất thoải mái chuyện đó nhưng phải là khi xác định chắc chắn sẽ tiến tới hôn nhân.


Còn nếu không, mới chỉ yêu đương, tìm hiểu nhau mà đã dễ dãi lên giường thì tội cho người con gái lắm. Hơn nữa, mình cũng cảm thấy có lỗi với vợ sau này.


Tình cảm của tôi với cô gái này cũng chưa thể gọi là sâu đậm. Tôi vẫn đang trong quá trình tìm hiểu mà thôi. Bản thân tôi không thích yêu đương vớ vẩn, chơi bời nên tôi rất kĩ lưỡng khi yêu. Tôi thực sự thích cô ấy và cũng muốn sẽ tiến xa nhưng mọi chuyện cũng cần phải có thời gian thêm nữa.


Thế nhưng hành động của cô ấy cách đây không lâu đã khiến tôi sụp đổ hình ảnh hoàn toàn và băn khoăn không biết mình có nên yêu cô ấy nữa hay không.


Hôm đó là sinh nhật cô ấy. Tôi hẹn đi chơi, mời ăn uống và tặng quà cho cô ấy. Tối đó cô ấy uống khá nhiều rượu mặc dù tôi có ngăn cản. Tôi nghĩ đi chơi với nhau cốt là cùng nhau trải nghiệm khoảnh khắc hạnh phúc bên nhau chứ không phải là nhậu say bí tỉ.


Nhưng cô ấy không chịu, nằng nặc bắt cả tôi cùng uống vì nói rằng cô ấy vui quá nên mới thế. Sau đó về cô ấy đòi vào nhà nghỉ vì mệt và người có mùi rượu, sợ về bố mẹ mắng. Bất đắc dĩ tôi cũng đành chiều cô ấy dù trong lòng thấy không hay cho lắm. Tiếng là tôi và cô ấy quen nhau 6 tháng nhưng thực sự mới chỉ tầm khoảng 2 tháng trở lại đây mới thân thiết và chính thức hẹn hò thôi. Làm như vậy quả thực có hơi quá.


Tôi đã chủ động thuê phòng có hai giường để tránh bất tiện. Tôi không phải là người không có cảm xúc nam nữ nhưng tôi tối kị chuyện chăn gối khi chưa đâu vào đâu, rách việc, phiền hà lắm.


Sau này đến được với nhau không sao, không đến được lại liên lụy nhiều điều. Tôi đỡ cô ấy nằm vào một chiếc giường còn tôi nằm giường bên cạnh. Được một lúc, tôi hơi thiếp đi vì mệt. Tôi bất ngờ tỉnh dậy khi cô ấy vồ lấy người tôi và bảo: “Anh ơi, xơi em đi. Nay là sinh nhật em, coi như đó là quà tặng”.


Liệu cô ấy có phải là dân chơi? (Ảnh minh họa)

Liệu cô ấy có phải là dân chơi? (Ảnh minh họa)


Tôi thực sự hốt hoảng trước cách ăn nói đó của cô ấy. Tôi không đánh giá chuyện con gái chủ động muốn gần gũi nhưng lời lẽ đó, cách ăn nói đó rõ ràng cho thấy cô ấy là người quá dễ dãi trong chuyện tình dục. Một cô gái nhà lành sẽ không bao giờ lại nói những câu thô tục như vậy.


Tôi vùng dậy, gạt tay cô ấy ra. Tôi từ chối thẳng thừng khiến cô ấy bực tức và trở về giường. Sáng hôm sau tôi dậy sớm trả tiền phòng và về trước. Trong lòng tôi còn ngổn ngang bao suy nghĩ vì con người thật của cô ấy.


Từ hôm đó đến nay ngày nào cô ấy cũng điện thoại, nhắn tin cho tôi đòi gặp mặt, hẹn hò nhưng tôi kiếm cớ từ chối. Tôi vẫn phân vân chưa biết có nên tiếp tục với cô ấy hay không. Tôi về nhà và phân tích tình hình.


Có thể có hai khả năng xảy ra, một là cô ấy vì yêu tôi quá, cộng với tính cách mạnh mẽ, lại có hơi men trong người nên đã không làm chủ được mình mà ăn nói hàm hồ.


Khả năng thứ hai cô ấy là người chơi bời, sa đọa, giờ gặp tôi muốn tôi “đổ vỏ” nên đã chủ động mời gọi như vậy. Tôi băn khoăn quá, tôi không biết cô ấy thực sự như thế nào nữa. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.


Tổng Hợp



Vào nhà nghỉ, em bảo: “Anh xơi đi”

Friday, February 14, 2014

Khách chơi tới bến, nhà nghỉ, gái gọi vào mùa

(Kênh 13) – Ngày lễ Valentine dường như đang dần bị méo mó ở Việt Nam khi một bộ phận giới trẻ vượt quá giới hạn của tình yêu trong sáng, thậm chí hình thành cả “văn hóa nhà nghỉ”.


Chơi tới bến


Năm nào cũng vậy, cứ tới các ngày lễ, đặc biệt là ngày dành cho các cặp tình nhân 14/2 thì nhu cầu nhà nghỉ tăng cao đột biến. Lịch hẹn hò của các bạn trẻ vào ngày này bao giờ cũng có một góc cho… nhà nghỉ với những phút giây riêng tư, thưởng thức món quà tình yêu đặc biệt.


Bản chất của ngày lễ tình yêu Valentine đơn thuần là phái đẹp tặng chocolate hay những món quà tự làm cho phái mạnh để bày tỏ tình cảm. Tuy nhiên, cùng với sự phát triển không ngừng của xã hội, đặc biệt là xu thế bình đẳng giới đã khiến cả hai phái tự nguyện cân bằng giữa cho và nhận trong ngày này. Giới trẻ Việt Nam cũng không nằm ngoài xu hướng đó, chỉ có điều sự biến dạng về cách thể hiện trong ngày Valentine của một bộ phận giới trẻ đã vô hình chung làm cho văn hóa nhà nghỉ trở thành đặc sản của riêng Valentine Việt Nam.


Nhà nghỉ sáng rực đèn trong đêm Valentine.

Nhà nghỉ sáng rực đèn trong đêm Valentine.


Ăn uống, xem phim, cà phê,… và sau đó là nhà nghỉ hoặc khách sạn có thể nói đã trở thành quan niệm, lối sống khá phổ biến của giới trẻ hiện nay. Việc quan hệ tình dục trước hôn nhân với họ là chuyện rất bình thường và yêu càng ngày càng phải thoáng. Có bạn không ngại tuyên bố rằng, Valentine mà không chơi tới bến thì không phải Valentine.


Vì vậy, bên cạnh những bạn trẻ coi ngày lễ Valentine theo đúng nghĩa là ngày của tình yêu, là lúc ở bên nhau và trao nhau yêu thương là hạnh phúc thì số đông giới trẻ ngày nay lại càng yêu thích khách sạn, nhà nghỉ trong đêm Valentine. Bởi thế, những thiên đường để chơi tới bến này cũng dần nóng lên cho tới sát ngày 14/2.


Nhà nghỉ, gái gọi “vào mùa”


Nhiều nhà nghỉ cho biết, chắc chắn trong ngày lễ tình nhân 14/2 sẽ tăng giá thuê phòng bởi như mọi năm, cung luôn không đủ cầu, còn những cô gái làm nghề gái gọi cũng háo hức đón chờ những món quà từ khách hàng trong ngày này.


Thông thường, trong đêm Valentine, các nhà nghỉ đều đồng loạt thổi giá so với giá niêm yết dịch vụ. Lý giải về điều này, chủ nhà nghỉ Trường Giang (phố Chùa Láng, Đống Đa, Hà Nội) chia sẻ: “Ngày này cứ theo nhu cầu khách hàng đến đâu thì chúng tôi liệu giá đến đó. Chung quy đã là kinh doanh thì phải nắm thời cơ, đây lại còn cung chẳng đủ cầu nên chuyện tăng giá là đương nhiên. Cả năm hầu như giá ổn định, chỉ có mấy dịp đặc biệt như Valentine, 8/3, Noel giá mới tăng lên chút thôi”.


Một nhà nghỉ dán băng dính đen vào phần giá của dịch vụ thuê phòng nghỉ qua đêm.

Một nhà nghỉ dán băng dính đen vào phần giá của dịch vụ thuê phòng nghỉ qua đêm.


Vụ mùa Valentine 2014 này, hầu hết các nhà nghỉ đều tăng giá gấp rưỡi, gấp đôi, có nhà nghỉ còn dán băng dính đen che khuất giá niêm yết dịch vụ ban đầu.


Theo khảo sát của phóng viên, khu vực phố Khương Trung Mới, đường Lương Thế Vinh (quận Thanh Xuân, Hà Nội) – những địa bàn tập trung khá đông nhà nghỉ – giá cho thuê phòng qua đêm tăng từ 130.000 – 140.000 đồng lên 300.000 đồng và hầu hết không cho nghỉ theo giờ để giữ khách.


Trong ngày lễ tình nhân Valentine, nếu các đôi lứa tìm về nhà nghỉ thì một số người độc thân, đang trục trặc trong chuyện tình cảm lại tìm đến dịch vụ tẩm quất, gái gọi.


Chủ một quán tẩm quyết trên đường Thụy Khuê (Tây Hồ, Hà Nội) chia sẻ: “Năm nào Valentine chả có mấy ông ế ẩm hoặc chán vợ, nhậu nhẹt say khướt rồi kéo đến thư giãn cho tỉnh rượu mới về. Mấy ngày này, khách cũng thoáng hơn, đòi nhẹ cái là các ông ấy bo ngay”.


(Trí Thức)



Khách chơi tới bến, nhà nghỉ, gái gọi vào mùa

Thursday, February 13, 2014

Valentine trong nhà nghỉ thì đã sao?

(Kênh 13) – Cái quan trọng là đừng để hoàn cảnh giết chết sự lãng mạn của mình.



Lãng mạn là thế nào?


Tình dục là một hệ quả tất yếu của tình yêu. Chẳng có đôi nào yêu nhau mà không có nhu cầu trao nhau những nụ hôn, những cái ôm siết chặt và hòa quyện cơ thể vào với nhau. Vậy nên tôi không đồng tình khi cánh nhà báo nói rằng việc thuê nhà nghỉ ồ ạt ngày valentine của các đôi bạn trẻ là một “vấn nạn”.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Bạn sẽ làm gì để tránh cái rét cắt da cắt thịt ngoài trời ngày valentine?


Bạn sẽ làm gì khi đã về khuya và không muốn rời xa người yêu của mình đêm nay?


Bạn sẽ đưa nàng đi đâu khi bạn vẫn đang ở nhà của bố mẹ, còn nàng thì đang ở cùng phòng trọ cô bạn mình?


Bạn sẽ làm gì khi không đủ tiền để thuê phòng ở một khách sạn 3 sao trở lên trong nội thành vào những ngày này?


Tất nhiên, câu trả lời là thuê một nhà nghỉ.


Và hiện tượng mà cánh phóng viên gọi là “vấn nạn”, chỉ là do phát sinh nhiều nhu cầu, vào cùng một thời điểm trong cùng một đêm mà thôi.


Đối với tôi, việc hai người kết thúc ngày valentine bên ánh lửa bập bùng trên thảo nguyên, thức suốt đêm và hát cho nhau những bản tình ca cho đến khi mặt trời hé rạng, không có nghĩa là “cao giá” và lãng mạn hơn việc họ đưa nhau vào nhà nghỉ và trao cho nhau những gì họ cho là thiêng liêng nhất.


valentine-trong-nha-nghi-thi-da-sao-3


Tình yêu thì không hề tính chuyện đắt-rẻ, sang-hèn. Ngày xưa các cụ vẫn đưa nhau vào bụi chuối, thế nhưng con cháu sau này vẫn nghĩ đó là biểu tượng của thứ tình yêu mộc mạc, chân chất đó thôi.


Cái quan trọng là đừng để hoàn cảnh giết chết sự lãng mạn của mình. Đừng bao giờ nhìn vào cách cặp đôi khác tổ chức valentine và trầm trồ khen ngợi rằng: “Hai bạn thật hạnh phúc!”.


Thật buồn cười, ai yêu nhau mà chẳng hạnh phúc. Bạn cũng đang có một tình yêu trong ngày valentine. Hãy nhắm mắt lại và đắm chìm vào khoảnh khắc ấy bên người mình yêu.


Valentine trong nhà nghỉ của tôi


Valentine 10 giờ đêm, trời lạnh 9 độ C, và chẳng có gì sai nếu chúng tôi muốn ở cùng nhau đêm ấy. Trong đầu tôi hiện lên cảnh tượng:


“Một phòng nghỉ có chiếc giường mà cả tỉ đôi vừa quằn quại trên đó, sàn nhà nghỉ nhớp nháp vừa mới lau vội vã, trong phòng vẫn còn mùi mồ hôi người hòa quyện với mùi nước hoa xịt phòng rẻ tiền nồng nặc. Phía dưới sảnh nhà nghỉ, các cặp đôi xếp hàng dài để chờ đến lượt mình vào phòng, “yêu nhau” một cách công nghiệp trong vòng 1-2 tiếng rồi lại phải ra để nhường cho đôi khác hành sự. Khi tôi quay lại nhìn bạn gái mình, khuôn mặt cô ấy bỗng trở nên nhầu nhĩ như tấm ga trải giường trong căn phòng đó.”


Tất cả đều là sự lựa chọn. Và chúng tôi muốn làm điều gì đó đặc biệt hơn thế đêm nay.


Bởi vậy, chúng tôi mua một chai rượu vang, một ít nho khô và hai cây nến thơm. Tôi cũng quành qua nhà anh bạn thân để mượn hai cái ly uống rượu. Nhiệt độ ngoài trời dưới 9 độ C, nàng nép vào tôi trên chiếc xe dream, phóng ra khỏi nội thành để đi tìm nơi trú chân trong đêm valentine lạnh buốt.


valentine-trong-nha-nghi-thi-da-sao-2Gần 12 giờ đêm, chúng tôi tìm được một phòng ưng ý của mình dọc đường Quốc Lộ 5. Căn phòng nhỏ nhưng sạch sẽ, và quan trọng là có thể ở được bên nhau đến hết đêm. Tôi bật tivi cho có tiếng động, tắt đèn rồi đốt một cây nến. Sau đó, tôi nằm cạnh nàng trên giường, cùng uống rượu, ăn nho và xem vô thức những điều điên rồ trong tivi mà chính chúng tôi còn chẳng nhớ nội dung.


Rồi nàng như say rượu vang, nàng gục đầu vào tay tôi và nói huyên thuyên về những cô bạn học cùng nàng, về bố mẹ nàng dưới quê, về khao khát muốn đi du học châu Âu một cách cháy bỏng của nàng, về việc nàng yêu tôi nhiều đến mức chính tôi cũng chẳng thể tưởng tượng ra.


Tôi nằm cạnh lắng nghe tất cả, vươn tay rờ rẫm vành tai nhỏ bé và lọn tóc mảnh mai của nàng, hôn lên trán nàng cẩn thận như nâng niu một cô gái đang tuổi dậy thì. Khuôn ngực của cô gái ấy như muốn vỡ tung ra khỏi lớp áo sơ mi trắng mỏng manh kia, hơi thở mang hương rượu và ấm nóng làm dấy lên trong tôi đầy nhục cảm nhưng lành mạnh.


Chúng tôi hòa quyện vào nhau, và tôi làm chuyện đó với nàng nhẹ nhàng hết mức có thể.


Chuyện đó diễn ra cách đây đã 4 năm, khi nàng mới tốt nghiệp ra trường, còn tôi là thằng sinh viên năm cuối đại học. Bây giờ nàng đã thực hiện ước mơ du học của mình ở vương quốc Bỉ xa xôi, thế nhưng kỷ niệm đêm valentine trong nhà nghỉ đó vẫn khiến chúng tôi còn nhớ mãi.


(Khám Phá)



Valentine trong nhà nghỉ thì đã sao?

Bắt gặp chồng dẫn gái vào nhà nghỉ ngày Valentine

(Kênh 13) – Hóa ra mấy tuần nay anh thay đổi vì vậy, hóa ra anh đột ngột tặng quà vì muốn ướm kích cỡ của người đàn bà kia. Hóa ra 10 năm nhẫn nhịn của chị là những gì hôm nay anh trả cho chị đây! Valentine buốt giá, phũ phàng.



Chị hạnh phúc và cười suốt từ gần tết vì thấy anh thay đổi hẳn. Không hiểu sao anh đột nhiên trở thành người lãng mạn và quan tâm đến chị như ngày mới yêu. Cái cảm giác được chăm sóc được yêu thương trong chị lại trỗi dậy. 10 năm cưới nhau, chị không thể hình dung là quãng đường đó nó dài và nhiều chông gai đến thế.


Giờ chị đã có một đứa con trai lên 8 tuổi. Ai cũng giục chị đẻ thêm đứa nữa, nhưng chị sợ. Chị sợ cảm giác phải trông con một mình khi con ốm đau. Phải nuôi nấng con một mình vì anh hầu như phó mặc chuyện nhà cửa con cái cho chị. Bạn bè chị bảo chị sung sướng vì không phải lo gánh nặng kinh tế. Anh không đòi hỏi chị phải chia sẻ tình hình tài chính trong nhà. Anh đảm đương việc khó khăn nhất đấy.


Nhưng ngược lại từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn khác chị phải lo. Khổ nhất với chị là sinh con và nuôi nấng con khôn lớn. Sao với những người phụ nữ khác, thiên chức làm mẹ nó đơn giản và nhẹ nhàng thì với chị trầy trật và khó khăn vô cùng. Lấy nhau 2 năm chị mới sinh được con.


Quãng thời gian nuôi con chị vất vả khổ sở bằng người ta nuôi một lúc 2-3 đứa. Điều này làm chị sợ, chị sợ phải đẻ thêm nữa. Con trai chị đã lớn rồi nhưng nhắc đến chuyện đẻ là chị lại từ chối. Được cái anh cũng không hề gây sức ép với chị. Chị thảnh thơi trong hạnh phúc.


Ảnh minh họa

Bắt gặp chồng dẫn gái vào nhà nghỉ ngày Valentine


Thế nhưng có sống với anh mới biết cuộc đời chị cũng lắm nỗi buồn. Có ở trong chăn mới biết chăn có rận. Anh không hề lãng mạn, chưa bao giờ tỏ vẻ quan tâm hay chăm sóc vợ con. Nhiều lúc chị tủi thân vì sống với anh mà chị hầu như chẳng biết gì về suy nghĩ của anh cả. Chỉ như hai người chẳng có mối liên hệ nào cả, chỉ có duy nhất một đứa con chung mà thôi. Chị nhẫn nhịn sống, nhẫn nhịn làm vợ anh, làm mẹ của con anh.


Thế nhưng tết năm nay anh khác hẳn. Anh vui vẻ rủ chị đi sắm đào, đi đặt bánh chưng rồi hăm hở xung phong đưa hai mẹ con đi lễ chùa đầu năm. Mọi năm chị tự làm tất cả. Sợ con bị lạnh, chị chỉ dám đi lễ chùa khi hai bố con anh đang ngủ trưa. Chị cũng chẳng dám nhờ anh ở nhà với con để tranh thủ đi một lúc. Chị sợ khi anh cần chị không ở nhà thì anh lại làm ầm ĩ cả lên.


Chị cười nhiều hơn và đôi lúc còn hát nữa, chị thấy mình trẻ ra. Anh còn mua tặng vợ một bộ váy rất đẹp. 10 năm nay chị mới được nhận quà của anh vào dịp tết. Tránh ánh mắt dò hỏi của chị, anh chỉ bảo: “Anh thấy trên mạng, đoán là vừa với em!”. Niềm vui làm chị quên mất ánh mắt của anh. Ánh mắt đo đếm trên người chị, không phải, mà trên bộ đồ chị mặc.


Sắp đến Valentine thấy phố xá sống động hẳn lên, nghe đâu bọn thanh niên đang sôi sùng sục với ngày lễ tình nhân. Đi làm về chị tranh thủ trốn về sớm đón con vì sợ lát nữa tắc đường. Từ ngày lấy chồng, ngày Valentine như lùi vào trong dĩ vãng. Ấn tượng về ngày này chỉ là cảnh tắc đường. Chị cảm giác như toàn bộ thanh niên trong thành phố đang đổ xô ra đường, tay trong tay, hạnh phúc ngập tràn.


Không còn cảm giác tủi thân như hồi mới cưới, chị tất tả ra chợ mua đồ ăn rồi về chuẩn bị bữa tối. Anh chưa về nhà. Tất nhiên là vậy rồi, lúc nào anh cũng phải tới 7-8 giờ mới về. Anh có phòng khám nên còn tranh thủ làm thêm sau giờ làm việc ở bệnh viện.


Ảnh minh hoa

Ảnh minh hoa


Chị cho con ăn rồi còn đi học bài. Đang lúi húi dọn dẹp để chờ anh về thì anh nhắn tin là có việc đột xuất ở khoa phải ở lại trực thay đồng nghiệp, tối anh không về. Vừa dứt điện thoại của anh thì thấy đứa em chị gọi điện giật giọng: “Em bảo anh Bình sang trông cháu, chị đi với em ra đây một lát”. Chưa kịp từ chối thì nó đã dập máy.


Nó ào ào đến, ồn ã như vẫn thế, kéo chị thay đồ rồi đẩy chị ra khỏi phòng. Thôi thì có người yêu nó ở nhà với con chị cũng được, chắc cũng chỉ một lát là chị về thôi.


Em chị không nói gì trên suốt đường đi. Thành phố về đêm lạnh buốt, sao lại có thêm đợt lạnh này nữa nhỉ! Lạnh vào đúng đợt tết có hay hơn không? Nó đột ngột dừng xe trước nhà nghỉ và bảo chị ngồi chờ bên kia đường. Chị nhìn nó thăm dò. Nó không thèm ngẩng đầu nhìn chị, mà chỉ chăm chú quấy ly cà phê trước mặt. Ngồi độ 15 phút, đột nhiên nó bấu tay chị, hất hàm ra hiệu.


Nhìn theo ánh mắt của nó, chị nhận ra anh. Anh đang thân mật ôm 1 người đàn bà vào nhà nghỉ đó. Chị choáng váng không dám tin vào mắt mình. Toàn thân run lẩy bẩy, không biết chị đứng đó đến lúc nào thì em gái chị kéo tay: “Có em ở đây rồi, chị không việc gì phải sợ!”


Nó kéo chị xông vào nhà nghỉ, gõ cửa lịch sự như nhân viên hầu bàn. Anh tái mặt khi nhìn thấy chị đứng trước cửa. Sau lưng cô em vợ mắt nhìn đầy thách thức. Người đàn bà của anh đang mặc trên mình bộ váy ngủ giống hệt của chị. Chị quay lưng bỏ chạy, không còn nước mắt để khóc. Nỗi đau trong tim hóa đá lạnh băng, cái lạnh bên ngoài không còn làm chị tái tê như bây giờ.


Hóa ra mấy tuần nay anh thay đổi vì vậy, hóa ra anh đột ngột tặng quà vì muốn ướm kích cỡ của người đàn bà kia. Hóa ra 10 năm nhẫn nhịn của chị là những gì hôm nay anh trả cho chị đây! Valentine buốt giá, phũ phàng. Thà rằng không có còn hơn, thà rằng cứ như muôn ngày lễ khác, với chị chỉ là ký ức tắc đường còn hơn. Đường tắc còn có lúc về được nhà!


(Khám Phá)



Bắt gặp chồng dẫn gái vào nhà nghỉ ngày Valentine

Tuesday, January 21, 2014

Bắt tại trận người yêu ở với trai trong nhà nghỉ

(Kênh 13) – Đã yêu em rồi mà quanh cô ấy lúc nào cũng dày đặc vệ tinh. Đã thế, người yêu em dường như còn thích thú với điều ấy và tạo cơ hội cho họ.



Em và cô ấy chính thức tìm hiểu và yêu nhau khoảng gần 1 năm rồi. Em là người rất chung thuỷ, khi đã yêu ai là yêu hết lòng. Em rất mực thương yêu cô ấy, lúc nào cũng quan tâm lo lắng từng tí một, biết rõ lúc nào cô ấy buồn hay vui, mệt mỏi hay lo lắng… Nói hơi quá thì em như con ngựa trung thành với chủ, sẵn sàng để cô ấy cưỡi khi mệt hoặc ngủ đứng để canh giấc cho cô ấy. Nhưng sao mỗi ngày, khi em rút ruột gan sức lực để yêu thì cô ấy lại càng khó hiểu và xa cách.


Em biết rõ là cô ấy xinh xắn nên có nhiều người theo đuổi. Nhưng khi đã nhận lời yêu ai thì phải hết lòng với người đó chứ. Từ khi yêu em, cô ấy vẫn cứ vô tư thoải mái với nhiều người bạn trai khác, làm em bao lần lên cơn ghen tuông. Em nói mãi mà người yêu chẳng thay đổi mấy.


Hồi mới yêu, em biết cô ấy có một nhóm bạn nam nữ thân lắm, chơi với nhau từ thời học phổ thông. Chơi chung cả nhóm thì chẳng sao nhưng em thấy cô ấy tỏ ra thân hơn hẳn với một người bạn trai trong số đó. Hai người đó điện thoại, nhắn tin, chat chit với nhau thường xuyên lắm.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Em có giận hỏi thì cô ấy bảo “hai đứa vẫn thường như thế từ thời còn đi học, toàn nói chuyện linh tinh trêu chọc nhau, chả yêu đương gì cả, yêu được thì yêu lâu rồi chứ, anh làm gì có cửa tới bây giờ”. Mà hai người đó cũng chỉ hay online kiểu ấy chứ hầu như không gặp gỡ, nên em cũng xuôi xuôi mà không cự nự cô ấy nữa.


Rồi cô ấy đi làm. Em lại căng thẳng suốt ngày vì có một vệ tinh mới ở cơ quan cứ quanh quẩn bên người yêu em. 8 tiếng ở cơ quan, giời ạ, cô ấy thì tươi xinh phơi phới mà giai cứ kè kè ở bên, em rối hết cả ruột. Cô ấy lại chả hiểu lòng em. Anh ta tán tỉnh cô ấy thế nào, thái độ ra sao, cô ấy đều bô lô ba la kể hết với em.


Cô ấy còn tả diện mạo, kể trình độ với gia cảnh của anh ta cho em nghe nữa. Mọi thứ anh ta đều hơn em. Người yêu em cứ tồng tộc như thế có phải là cố tình hạ thấp em không? Một lần tới đón cô ấy, em đã nhìn thấy anh ta, kể cũng cao ráo đẹp trai lắm, em tự nhiên thấy mình thấp kém thế nào. Mà không chỉ có anh này, hễ có ai tỏ ý theo đuổi hoặc trêu chọc là cô ấy đều kể lại cho em với thái độ kiêu căng thích thú kiểu gì í. Đã yêu em rồi mà sao cô ấy còn có kiểu như vậy? Như thế là thế nào? Có phải cô ấy cũng thích anh kia không? Thích được nhiều người theo đuổi không?


Tháng trước cô ấy đi công tác Nam Định theo đoàn cùng Công ty, đi chừng 10 ngày, ở nhà nghỉ. Em vẫn gọi điện nhắn tin hàng ngày nhưng ở Hà Nội mà ruột gan cứ nóng hết cả lên. Cuối tuần, em lặng lẽ phi xe xuống thăm, tính tạo cho cô ấy sự bất ngờ nên không báo trước, còn giả vờ gọi điện nói là bữa ấy em phải đi làm thêm.


Tới nơi, em lao lên phòng, giấu bó hoa sau lưng và gõ cửa. Chờ một lúc cửa mới mở, em tưởng cô ấy sẽ lao vào ôm và nhảy cẫng lên sung sướng khi em mang hoa tới nhưng trái lại cô ấy rất bối rối. Còn em thì như vừa bị đập mặt vào tường khi nhìn thấy anh đồng nghiệp kia đang ở trong phòng.


Anh ta nhanh chóng rút lui còn em lao vào tìm dấu vết trong cơn ghen bùng nổ. Nhưng em chẳng thấy gì ngoài thái độ sợ hãi của bạn gái. Chăn gối, ghế đồ đều ngay ngắn. Nhưng làm sao mà tin được nam nữ ở cùng nhà nghỉ, khoá trái cửa phòng mà lại không làm gì được. Nhớ lại những lời cô ấy kể anh ta đã tán tỉnh người yêu em thế nào, em càng sôi máu.


Nhưng người yêu em lại giải thích đơn giản là “bạn gái của bạn cùng phòng với anh ấy cũng đến thăm, anh ấy phải lánh tạm sang phòng em để hai người đó thoải mái”. Em hỏi lý do sao phải đóng cửa thì cô ấy bảo, cửa phòng thẳng với cầu thang nên không thích mở. Có tin được không ạ?


Đó là em bất chợt đến thăm nên bắt gặp. Cô ấy và tên kia ở đó những 10 ngày, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén chứ. Em mà thích hay yêu ai, có cơ hội cũng sẽ lao vào mà ôm hôn chứ. Khoá trái cửa ở trong nhà nghỉ mà lại chỉ ngồi nhìn nhau thì hoạ là… cả ngố.


Em có thể tin được người yêu em không? Tính em chung thuỷ nên rất căm ghét chuyện lừa dối. Nhưng quanh người yêu em lúc nào cũng có giai như thế, em có dễ bị mọc sừng không? Em đang rất ghen mà từ ngày đó tới giờ, người yêu em cũng giận dỗi lạnh nhạt với em nữa. Chẳng lẽ em lại xuống nước xin lỗi? Mà em có lỗi gì? Hay là cô ấy chán em rồi, nhân cớ ấy mà bỏ theo tên kia luôn? Em phải làm thế nào bây giờ ạ?


(Khám Phá)



Bắt tại trận người yêu ở với trai trong nhà nghỉ

Tuesday, January 14, 2014

Sếp đòi đi nhà nghỉ mới được thưởng Tết

(Kênh 13) – Đã 2 năm rồi, mỗi lần đến Tết là tôi lại lo ngay ngáy, vì bản thân làm công ty tư nhân, tôi thấy có nhiều thứ thiệt thòi.



Nỗi khổ làm công ty tư nhân


Đã 2 năm rồi, mỗi lần đến Tết là tôi lại lo ngay ngáy, vì bản thân làm công ty tư nhân thấy nhiều thứ thiệt thòi. Bạn bè thì khoe mẽ là được thưởng cả tiền vài chục, chục triệu, còn mình thì chỉ sợ không được thưởng. Bạn bè cứ bảo tôi sao không xin chỗ khác mà làm, làm công ty tư nhân, chỗ gia đình của họ không tốt, với lại không có lương thưởng, không có nhiều quyền lợi. Nói thì dễ, ai chẳng muốn kiếm được công việc ngon nhưng năng lực thì có hạn lại còn khổ sở đi chạy chọt mãi không xin được. Nên đành xin vào công ty tư nhân.


Hồi mới vào, ông sếp hứa hẹn là ai gắn bó lâu thì càng được thưởng lớn. Nhưng cứ tới gần Tết thì ông ta lại thông báo là công ty là làm ăn thua lỗ nên sẽ hạn chế mức thưởng. Năm ngoái cũng vậy, năm nay cũng vậy, nghĩ mà ngán.


Năm ngoái, tôi cũng làm ở công ty tư nhân này, mức thưởng không cao với lý do ông sếp đưa ra. Với lại nghĩ là, năm ngoái mình làm ít nên muốn cố gắng có thêm chút thâm niên nữa. Còn năm nay thì đã 2 năm rồi mà vẫn không thấy có dấu hiệu gì của thưởng Tết cao. Trong khi bạn bè thì hô hào ầm lên, báo cáo là được thưởng nhiều này kia, thì mình lại đang sợ là không có xu nào.


Làm công ty tư nhân là thế, vì là công ty của họ nên họ có quyền sinh, quyền sát. Nếu mà gắn bó được thì may ra cho thêm chút lợi lộc chứ làm gì có quyền lợi hay là cơ chế gì đâu. Nhiều khi muốn đòi hỏi cũng khó, vì môi trường ở những nơi này khác với các nơi khác. Chẳng giống như những công ty, doanh nghiệp lớn, có tiếng tăm.


Thế mà tôi nghe đồn, có cô thư kí mới vào, chân dài tới nách lại được sếp tiết lộ khoản thưởng lớn, dù cô ta mới chỉ làm ở đây được tầm 4 tháng. (ảnh minh họa)

Thế mà tôi nghe đồn, có cô thư kí mới vào, chân dài tới nách lại được sếp tiết lộ khoản thưởng lớn, dù cô ta mới chỉ làm ở đây được tầm 4 tháng. (ảnh minh họa)


Đi nhà nghỉ với sếp mới có tiền tiêu Tết


Năm nay, giáp Tết rồi mà vẫn không thấy sếp nói gì thưởng Tết. Vì là nhân viên cũ nên tôi có ý dò hỏi, vì muốn xem mình được bao nhiêu để còn dự tính các khoản tiêu Tết. Thế mà đùng đùng sếp nổi trận lôi đình, bảo: “Làm thì không ra làm sao mà chỉ tính thưởng với chả lương”. Nói thì nói thế, thấy buồn cười vì công việc tôi làm cực tốt, ở công ty này còn ai đạt doanh số cao hơn tôi. Tôi đang hi vọng sẽ được thu một khoản lớn lớn về quê ăn Tết mà chẳng ngờ sếp lại nói như vậy làm tôi mất hứng.


Thế mà tôi nghe đồn, có cô thư kí mới vào, chân dài tới nách lại được sếp tiết lộ khoản thưởng lớn, dù cô ta mới chỉ làm ở đây được tầm 4 tháng. Sếp bảo, nếu cô ta ngoan, chịu nghe lời ông ấy, làm những việc ông ấy yêu cầu thì sẽ có cơ hội tốt, được thưởng Tết cao. Cô này ban đầu không hiểu chuyện gì, cái gì cũng vâng vâng dạ dạ hết. Nhưng sau, thấy ông sếp thường xuyên cho đi tiếp khách, rượu chè, rồi còn bắt hát hò, ôm ấp nhảy múa với mấy anh đối tác, cô ấy sợ quá. Cô mang chuyện này kể hết với tôi vì mới vào, tôi là người thường xuyên nói chuyện, vui vẻ với cô ấy.


Có lần, ông sếp còn nói bóng gió chuyện muốn cô ấy cặp kè với ông ta thì cái gì cũng có, ngay cả thưởng Tết, muốn bao nhiêu có từng ấy. Hóa ra là ý ông sếp muốn cô này phải làm theo yêu cầu của ông ấy chính là cái chuyện đi nhà nghỉ. Nghe mà tôi nổi hết cả da gà.


Hóa ra là, mọi năm, vì chúng tôi không hay biết gì chuyện của ông sếp nên tôi mới không có một xu về tiêu Tết. Dự báo là năm nay cũng không hơn gì năm cũ sau bao lời hứa hẹn này kia của ông ta. Có lẽ, năng lực, thâm niên đều không đấu lại được với cái gọi là tình ái với sếp. Có lý gì mà sếp lại không ưu cái cô bồ của mình khi cô ta ngày ngày chăm sóc, kề môi kề gối với ông.


Ở những công ty tư nhân dạng như vậy, thường chỉ có một người đứng đầu, người làm tất cả mọi quyết định. Thế nên, phật lòng ông ta là ‘ăn cám’ hết. Chỉ cần nghĩ tới chuyện dụ nhân viên đi nhà nghỉ để tăng lương thưởng mà tôi đã thấy sợ lắm rồi!Có lẽ là, tôi phải cố nốt cái Tết này, rồi sau đó rút lui, ‘cao bay xa chạy’ mà thôi. Chứ sống bên cạnh một lão dê già thế này thì có ngày, hết các em hotgirl rồi cũng sẽ đến lượt tôi cho mà coi!


(Khám Phá)



Sếp đòi đi nhà nghỉ mới được thưởng Tết