Showing posts with label Tâm sự. Show all posts
Showing posts with label Tâm sự. Show all posts

Friday, March 21, 2014

Hoang mang khi phát hiện vợ chưa cưới là người chuyển giới

(Kênh 13) – Tôi thật sự rất thương em, yêu em nhưng cứ đối diện với em, tôi lại cảm thấy sợ hãi…



Tôi và em quen nhau đã hơn 1 năm nay rồi. Có lẽ đúng là tôi ngu ngốc hoặc vì tôi quá loá mắt trước sự hoàn hảo của em mà suốt 1 năm gần gũi, tôi vẫn hoàn toàn không hề biết em là người chuyển giới.


Tôi là người Nam Định. Tốt nghiệp đại học, nhà lại nghèo, tôi chật vật lắm mới xin được một công việc tạm ổn trong Sài Gòn. Đi làm được gần 1 năm thì tôi quen em trong một lần được cử sang công ty đối tác để làm việc. Trong mắt tôi lúc đấy mà kể cả bây giờ cũng vậy, em là cô gái hoàn hảo nhất mà tôi được gặp.


Em không xinh lắm nhưng có nét duyên đáng yêu vô cùng. Em hồn nhiên, vui vẻ nhưng đôi mắt thì lúc nào cũng có nét thoáng buồn. Ngay lần đầu tiên gặp, tôi đã bị em thu hút hoàn toàn. Nhưng tôi biết em là con gái tổng giám đốc công ty đấy nên nói thật, đầu tiên tôi chỉ dám tơ tưởng trong lòng thôi, chẳng bao giờ nghĩ em sẽ để ý đến anh nhân viên nhà quê nghèo như tôi.


Nhưng khác hẳn với suy nghĩ tự ti của tôi, em chủ động xin số điện thoại, chủ động nhắn tin làm quen và còn mời tôi đi ăn nữa. Sau này có lần tôi hỏi em, sao em lại để ý đến tôi trong số rất nhiều người như thế, em hồn nhiên trả lời: “Vì anh cứ nhìn em suốt mà chờ mãi anh chẳng chịu tấn công gì cả nên em phải liều.”


Gia đình em cũng là người Bắc chuyển vào Nam sinh sống nên có lẽ vì thế chúng tôi hợp nhau từ cách ăn uống cho đến cách nghĩ, cách hành động. Tôi cũng không ngờ mình lại yêu được một người hợp gu đến thế. Em cũng không bao giờ xấu hổ vì có người yêu nghèo như tôi. Yêu em, tôi bỏ thói quen ngủ nướng, dậy thật sớm đi từ Phú Nhuận lên quận 1 đón em đi làm. Buổi trưa em lại tranh thủ trốn đến cơ quan lôi tôi đi ăn. Chiều về, chúng tôi lang thang trên cái xe cà tàng của tôi khắp đường phố Sài Gòn. Người ta bảo yêu nhau mà ngày nào cũng gặp thì nhanh chán thế mà chúng tôi lại càng ngày càng yêu nhau nhiều hơn.



Em rất chịu khó tìm hiểu mọi thói quen, sở thích của tôi, thậm chí cả mọi người trong gia đình tôi. Em không bao giờ đòi hỏi tôi chi những thứ đắt đỏ, sẵn sàng bỏ guốc, ngồi bệt cùng tôi trên vỉa hè ăn bánh tráng trộn để tiết kiệm tiền. Biết tính tôi hay tự ái chuyện tiền nong, em thường lén mượn xe rồi đổ xăng cho tôi hay tranh thủ đi siêu thị thì mua mỳ, mua đồ ăn cho tôi dự trữ trong phòng. Giờ ngồi nghĩ lại những ngày tháng yêu em, tôi đúng là gã ăn mày vớ được cả một gia tài kếch xù…


Yêu nhau một thời gian, cũng có vài chuyện khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu. Đầu tiên là việc em có rất nhiều bạn thân là người đồng tính, đúng hơn là hầu hết bạn của em đều là người như vậy. Tôi không kì thị người đồng tính, tôi lại càng không ghét bạn bè của em. Nhưng thú thật, một thằng con trai thẳng dù có đóng kịch thế nào cũng không thể thoải mái khi chứng kiến hai đứa con trai khác ngồi đối diện ôm ấp, hôn hít nhau được.


Nhiều lúc đi chơi với bạn em, tôi đã phải trốn vào nhà vệ sinh nôn mửa vì không chịu nổi trước cảnh hai người đồng tính hôn nhau. Có mấy lần tôi góp ý là không muốn tiếp xúc nhiều với những người đấy thì em không nói gì, chỉ im lặng và rất buồn. Lúc đấy tôi chỉ nghĩ em buồn vì tôi không hợp với bạn bè của em, thế nhưng, giờ thì tôi biết rõ lý do vì sao rồi…


Yêu nhau được gần 1 năm thì em muốn dẫn tôi về gặp bố mẹ em. Nói thật, lúc đấy tôi hoang mang lắm. Tôi sợ bố mẹ em sẽ chê tôi kém cỏi, không xứng với em rồi ngăn cản, cấm đoán. Thấy thái độ của tôi, em chỉ phì cười bảo rằng bố mẹ em rất dễ tính, chỉ cần tôi yêu em thật lòng là được.


Mà đúng như em nói, 2 bác thật sự là dễ tính ngoài sức tưởng tượng của tôi. Họ niềm nở đón tiếp tôi như con cháu trong nhà, hỏi chuyện gia đình tôi một cách bình thường, không hề có một chút dè bỉu hay chê bai gì. Mẹ em còn khen tôi đẹp trai, bảo sao có thể cưa được cái H nhà mình. Còn bố em sau khi nghe chuyện tôi vất vả lắm mới xin được việc thì lại khen tôi có nghị lực, nhà không có điều kiện mà biết phấn đấu. Bác còn kể hồi xưa bác cũng vất vả lắm mới được ngày hôm nay nên có gì khó khăn, tôi cứ nhờ đến bác giúp đỡ.



Lúc em và mẹ dọn đồ ăn, bác trai ngồi lại với tôi và chỉ hỏi tôi duy nhất một câu: “Cháu có sẵn sàng đối diện với các khó khăn sau này khi yêu cái H không?”. Lúc đấy tôi chỉ nghĩ đến các khó khăn về hoàn cảnh khác biệt nên rất dõng dạc khẳng định là bất kể có chuyện gì xảy ra, tôi nhất định sẽ chăm sóc và yêu H cả đời.


Tôi thấy bác trai cảm động lắm, còn rơm rớm nước mắt nữa. Sau đấy, cả nhà rộn ràng bàn đến chuyện tương lai, muốn sớm tổ chức lễ cưới cho 2 đứa. Các bác thậm chí còn sắp xếp công việc để về quê chơi với bố mẹ tôi cho biết nhà. Quả thật, lúc đấy tôi như bay trên 9 tầng mây, chẳng còn nghĩ được điều gì, chẳng thấy được sự vô lý trong suốt câu chuyện.


Mọi chuyện chỉ vỡ lở khi chúng tôi tình cờ gặp người bạn cấp 2 của em trong một lần đi chơi. Cô bạn vô duyên này vừa nhìn thấy em đã hô lên: “Ê, mày là thằng Hiếu ái đúng không?”. Tôi không thể quên được gương mặt em lúc đấy. Vừa như muốn khóc, vừa như muốn chạy trốn lại vừa hoang mang, lo sợ. Em hết nhìn tôi lại đến nhìn cô bạn kia rồi vội vàng kéo tay tôi bỏ đi. Thật ra, lúc đấy tôi vẫn không hề nghĩ rằng em là người chuyển giới. Thậm chí, tôi còn cố cho rằng, là do lúc trước em ăn mặc như con trai nên bạn bè hiểu lầm hoặc có thể cô bạn kia chỉ nói đùa…


Giá mà em cứ nói dối, giá mà em cứ phủ nhận rồi bịa ra lý do gì thì tôi cũng tin hết. Thế nhưng, em lại chỉ khóc rồi thú nhận mọi chuyện. Hoá ra, em đã đi chuyển giới lúc học hết lớp 11 và đấy cũng là lý do cả nhà em chuyển vào Sài Gòn để tránh cho em khỏi họ hàng, khỏi những lời dèm pha, kì thị của người Bắc. Em nói em cứ nghĩ rằng tôi cũng có “đôi chút” nhận ra, em nói là em đã định thú nhận với tôi hàng triệu lần… Có một đống lý do được đưa ra còn tôi thì lùng bùng, chẳng nghe được cái gì với cái gì.


Tôi rất yêu em, rất thương em, giữa chúng tôi hoàn toàn chẳng có khúc mắc gì để chia tay và tôi cũng không thể tưởng tượng sau khi không có em, tôi sẽ sống ra sao. Cảm giác nhớ lại những lúc gần gũi với nhau, ôm ấp và hôn nhau… tôi không biết phải làm sao nữa…


Đã 1 tuần rồi, tôi tránh gặp mặt em. Tôi biết em đang đau khổ lắm nhưng quả thật, tôi cũng cần có thời gian để suy nghĩ lại tất cả. Tôi đã hứa với bố em dù chuyện gì xảy ra cũng sẽ vượt qua để bảo vệ em. Thế nhưng, giờ tôi lại không thể vượt qua ám ảnh của bản thân mình để lại vui vẻ ở cạnh em như trước. Giờ tôi phải làm sao???


T.H



Hoang mang khi phát hiện vợ chưa cưới là người chuyển giới

Những điều mà ông chồng nào cũng muốn

(Kênh 13) – Nếu nói về những điều mà ông chồng nào cũng muốn ở vợ, chắc hẳn nhiều người nghĩ đàn ông thích nhất là được ‘yêu’ nhiều hơn. Nhưng thực ra không hẳn vậy. Đàn ông cũng cần nhiều thứ khác ở vợ mình, và rất coi trọng điều đó.



1. Thức ăn


Một người vợ chia sẻ: “Năm ngoái, gia đình tôi đi du lịch với một hướng dẫn viên riêng. Mặc dù cả vợ chồng và con tôi đều muốn đi ngắm cảnh và chưa muốn ăn nhưng hướng dẫn viên vẫn khăng khăng đòi dừng lại ăn trưa. Cô ấy kéo tôi sang một bên và thì thầm: ‘Một người đàn ông đói là một người đàn ông giận dữ’”. Vì thế, đâu phải ngẫu nhiên người ta cho rằng, phụ nữ cần biết nội trợ và phải giỏi nội trợ.


2. Nói thẳng


Nếu bạn muốn gì, cần nói thẳng cho người bạn đời của bạn: việc nhà, “chuyện ấy” hay bất kỳ điều gì. Bạn đừng bao giờ nghĩ rằng, chồng bạn sẽ đọc được suy nghĩ trong đầu bạn. Anh ấy sẽ chẳng biết bạn cáu giận vì mấy kg mỡ thừa trên cơ thể, vì chồng mình đang dõi mắt theo mấy cô nhân viên nhà hàng… Cũng có khi đối phương hiểu được nguyên nhân “nổi cơn tam bành” của bạn nhưng thường khá hiếm.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


3. Tôn trọng


Đàn ông rất cần được tôn trọng, nhất là trong gia đình mình. Điều này nghe đơn giản nhưng duy trì lâu dầu lại khó khăn. Nếu bạn tôn trọng anh ấy, bạn cũng sẽ hy vọng được anh ấy tôn trọng lại.


4. Diện mạo tươm tất của vợ


Có vợ đẹp bao giờ cũng là niềm hãnh diện với cánh mày râu. Tất nhiên, mỗi anh chồng lại bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp khác nhau từ người vợ của mình. Những người vợ biết làm đẹp luôn lôi cuốn được người bạn đời và nhờ thế, hạnh phúc cũng được nhân lên. Thế mạnh làm đẹp của phụ nữ có khi chỉ nằm ở trang điểm và đồ lót lúc lên giường.


5. Tin vào khả năng của chồng


Điều này đặc biệt quan trọng giúp các ông chồng có động lực để bảo vệ và trở thành trụ cột cho gia đình. Bởi vậy, bạn hãy cho chồng biết rằng, bạn luôn tin tưởng vào tài năng và luôn ủng hộ anh ấy.


6. Hiểu về chồng


Một trong những cách để thể hiện việc bạn muốn hiểu nhiều về chồng mình là nói chuyện hàng ngày với anh ấy. Những cuộc nói chuyện và giao tiếp giữa hai người chỉ mất khoảng 20 phút mỗi ngày nhưng sẽ thực sự có giá trị với chồng của bạn, bởi bạn sẽ có nhiều cơ hội để ngày càng hiểu về anh ấy hơn.


7. Trân trọng những thành công của chồng


Đàn ông luôn muốn được động viên và khích lệ. Đối với mỗi thành công dù lớn hay nhỏ, chồng bạn đều rất muốn được vợ khen ngợi, động viên. Chính sự động viên của vợ là động lực để anh ấy cố gắng đạt được những thành công mới.


T.H



Những điều mà ông chồng nào cũng muốn

Wednesday, March 19, 2014

Đàn ông “chán cơm, thèm phở” là do đâu?

(Kênh 13) – “Phở” chưa chắc đã ngon hơn “cơm” nhưng do tính hám “của lạ” mà đàn ông dễ sinh ngoại tình.



Có muôn vàn lý do khiến đàn ông “chán cơm, thèm phở”. Vậy đâu là những lý do chủ yếu khiến các ông chồng không còn mặn mà với “cơm”


Đàn ông luôn cảm thấy những bà vợ lắm điều, trong khi đó, có biết bao cô gái trẻ trung xinh đẹp chẳng bao giờ làm họ phải phiền lòng hay mệt mỏi, ngược lại, còn dành cho các quý ông những lời mật ngọt như rót vào tai, chính vì thế, việc các ông chồng “cảm nắng” với một cô nàng nào đó là rất có thể .


Vợ cùng chung sống với chồng nên bao nhiêu những thói hư tật xấu của vợ chồng đều biết tất tần tật. Điều này sẽ làm cho các ông chồng cảm thấy vợ không còn nhiều sức hút như ngày mới yêu nữa. Còn các cô tình nhân trẻ đẹp, vì ít được gặp nên đàn ông sẽ thấy họ luôn có nhiều ưu điểm hơn vợ mình, hơn nữa, các cô gái này lại luôn sẵn sàng đáp ứng bất cứ yêu cầu gì để các quý ông được thoả mãn nhu cầu.


Ảnh minh họa.


Trước khi có con, tất cả yêu thương, sự chăm sóc vợ luôn dành cho chồng, chồng luôn là ưu tiên số 1. Nhưng sau khi có con, tình yêu đó, sự chăm sóc đó của vợ không dành trọn cho chồng nữa mà phải san sẻ ra cho các con. Cho nên, phụ nữ sẽ vất vả hơn, mệt mỏi nhiều hơn và ít thời gian dành cho chồng hơn.


Do đó, việc chồng tìm đến với “phở” để lấp khoảng trống rất dễ xảy ra. Vì các cô tình nhân trẻ sẽ luôn chăm lo thật tốt cho người đàn ông của họ. Khi đó, đàn ông sẽ hiểu rằng họ thật quan trọng trong mắt của các cô tình nhân kia, còn với vợ thì họ bây giờ không quan trọng bằng những đứa con.


Trong gia đình không phải lúc nào mọi chuyện cũng “xuôi chèo mát mái”, “chồng bát còn có lúc xô”, huống chi là vợ chồng, nếu có xảy ra mâu thuẫn cũng là chuyện thường tình. Tuy nhiên, không ít bà vợ khi gia đình gặp mâu thuẫn hay chồng làm sai thì luôn to tiếng, cằn nhằn, nói đi nói lại.


Trong khi ấy, bản tính của đàn ông rất ghét phụ nữ nói dai và càu nhàu chồng, vì tính sĩ diện, tính tự ái của đàn ông luôn rất cao. Bị vợ chê bai, các ông chồng không còn cách nào khác là đi tìm “phở” để tâm sự, giãi bày nỗi lòng. Những cô gái có tên là “phở” ấy sẽ luôn vỗ về, an ủi một cách nhẹ nhàng và tình cảm không giống như vợ luôn làm họ đau đầu.


Thông thường sau khi có 1, 2 đứa con, vợ sẽ không mấy màng đến chuyện “giường chiếu” với chồng, bỏ bê “chuyện ấy” và làm như một nghĩa vụ. Điều ấy không tránh khỏi việc khiến các ông chồng không còn hứng thú khi làm “chuyện đó” với vợ. Hầu như, đàn ông luôn có nhu cầu sinh lý cao hơn phụ nữ. Còn “bồ nhí” thì luôn quan tâm làm thế nào để các quý ông luôn nhớ tới họ. Cho nên, nếu không khéo trong việc “chiều chồng”, bạn rất dễ là nguyên nhân làm cho chồng “chán phở thèm cơm”.


Vợ là “cơm”, mà “cơm” ngày nào cũng ăn nên sinh ra chán, còn “phở” thì lạ miệng. “Phở” chưa chắc đã ngon hơn “cơm” nhưng do tính hám “của lạ” mà đàn ông dễ sinh ngoại tình.


Việc ảnh hưởng từ bạn bè xung quanh cũng có thể được xem là nguyên nhân “ấu trĩ” nhất trong danh sách lý do đàn ông “chàn phở thèm cơm”, song thực tế chuyện đó có xảy ra. Trong khi các ông chồng nằm dài ở nhà và bị các bà vợ quản lý, thì những anh chàng vẫn độc thân được tự do bay lượn, đàn đúm ăn uống, hát karaoke… không bị bất cứ ai quản lý. Và khi ấy, các ông chồng sẽ xảy ra xung đột về tâm lý, đấu tranh gay gắt trong nội tâm.


Đàn ông nếu có khoảng thời gian dài ở 1 mình, đôi khi rất dễ xảy ra sự ích kỷ vì không giữ được sự thuỷ chung với người vợ. Thời gian hai người xa nhau bởi lý do thay đổi công việc hay có những thay đổi trong cuộc sống sẽ làm người đàn ông cảm thấy trống vắng và tìm “phở” để giải toả.


Cảm xúc nhất thời, ngộ nhận trong chuyện tình cảm đôi lúc cũng khiến đàn ông mắc phải sai lầm. Khi họ gặp phải một cô nàng quan tâm họ, họ sẽ cảm thấy trái tim mình được sưởi ấm lên nhiều. Và dù đã có gia đình đề huề, họ vẫn có những tình cảm ngoài luồng với tình nhân.


Nhưng sau đó một thời gian, có thể họ sẽ nhận ra rằng đó chỉ là cảm giác thoáng qua, bồng bột mà trong lúc yếu lòng nào đó làm họ bị “sa ngã”. Hoặc cũng có thể là do người đàn ông có tính “trăng hoa”, có lối sống quá phóng khoáng, tự do và muốn phản bội tình yêu nên cảm giác đã thúc giục anh ta bỏ bạn để đến với một cô bồ mới.


T.H



Đàn ông “chán cơm, thèm phở” là do đâu?

Monday, March 17, 2014

Anh muốn tôi hầu hạ ngay cả khi trên giường

(Kênh 13) – Một số người nói rằng, hôn nhân là mồ chôn của tình yêu. Lúc đầu tôi chẳng tin điều đó. Nhưng hơn một năm sau cưới tôi dần học được ý nghĩa thực sự của câu này.



23 tuổi tôi đã có tình yêu đầu tiên của đời mình. Dù tình yêu ấy đến khá bất ngờ nhưng tôi khá hài lòng và sống hết mình vì nó. Đối với phụ nữ, điều gì là quan trọng nhất? Ngoài tình yêu ra, thời điểm đó tôi chẳng nghĩ thêm được điều gì khác.


Tôi quen biết người chồng của mình tại một buổi sinh nhật của người bạn. Đó cũng là một ngày cuối năm nên bữa tiệc có lý do để diễn ra đến tận đêm muộn. Cũng chẳng hiểu sao hôm đó tôi gọi mãi taxi không được. Trong khi đang do dự chưa biết phải làm gì thì anh tiến đến rất gần và đề nghị được đưa tôi về nhà.


Trên đường đi, không ai nói với ai một lời, cho đến khi chiếc xe dừng ngay trước nhà tôi và tôi chỉ biết nói ba từ “cảm ơn anh”. Sau đó anh xin số điện thoại của tôi. Bằng cách này chúng tôi quen nhau rồi thỉnh thoảng chúng tôi gặp lại nhau đôi ba lần, cùng đi uống café, đi bar…


Anh hơn tôi 8 tuổi, làm việc cho một công ty nước ngoài. Khi mối quan hệ đã thân thiết hơn mỗi ngày anh đều đến đón tôi đi làm, đưa tôi về, cùng ra ngoài ăn tối, cùng đi xem phim, đi bộ dạo mát… 6 tháng sau thì chúng tôi kết hôn. Và tôi cũng chỉ phải làm dâu đâu chừng 2 tháng là chúng tôi dọn ra ở riêng tại một căn hộ mà anh đã mua trước khi cưới.


Thời điểm đó chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại răm rắp nghe theo lời sắp xếp của anh. Anh bảo rằng, nhà mình bây giờ không cần tiền chỉ cần một mình anh đi làm là đủ nuôi vợ nuôi con rồi nên muốn tôi bỏ việc toàn tâm ở nhà chăm sóc nhà cửa. Bằng cách này tôi đã trở thành người vợ nội trợ thực thụ, suốt ngày chỉ quanh quẩn trong căn hộ 70m2, hết lau rồi dọn rồi đi chợ cơm nước.


tui-nhuc-webphunu1

Một số người nói rằng, hôn nhân là mồ chôn của tình yêu. Lúc đầu tôi chẳng tin điều đó. Nhưng hơn một năm sau cưới tôi dần học được ý nghĩa thực sự của câu này.


Sau khi kết hôn chồng tôi như biến thành con người khác. Thường dễ nổi nóng và thích quát mắng tôi lúc nào tuỳ thích. Anh cũng bắt đầu hoạnh hoẹ và điều tra về quá khứ của tôi. Ban đầu tôi nghĩ có thể do áp lực công việc mà anh trở nên như vậy, nên tôi đã nhẫn nại, cố gắng chịu đựng. Nhưng không phải thế. Thái độ của anh mỗi ngày một quá đáng hơn. Thậm chí ngay cả chuyện sinh hoạt vợ chồng, anh cũng luôn đóng vai một ông chủ còn tôi chỉ là kẻ hầu hạ, phục tùng và làm theo những gì anh muốn ở trên giường.


Cuộc sống vợ chồng trôi qua nặng nề suốt gần hai năm, cho đến một ngày tôi quyết tâm li dị, giải phóng cuộc sống của mình.


Tôi chỉ mới 26 tuổi, cũng là cử nhân kinh tế hẳn hoi, có bằng cấp, có trình độ, lại là con người vốn xưa nay bị nhận xét là bướng và khá quyết đoán nên tôi nghĩ, tốt nhất mình nên tự giải thoát cuộc sống nhàm chán và bí bách này, làm lại từ đầu. Thời gian đó tôi khủng hoảng tinh thần thực sự.


Tôi dọn về sống với cha mẹ mình và luôn nghĩ về tình yêu, hôn nhân. Tôi nhận thấy cuộc sống và mối quan hệ của vợ chồng tôi bị chệch quỹ đạo quá xa. Nhưng tôi không phải là nguyên nhân. Tôi đã từng cố gắng, muốn níu kéo, muốn giữ gìn và vực dậy nhiều lần nhưng cuối cùng tôi nhận ra giữa tôi và anh chẳng thể ở bên nhau được nữa.


Khi tôi nộp đơn ly hôn, anh chẳng nói một lời. Chúng tôi chia tay nhau trong êm đẹp, hoà bình. Và cái ngày chúng tôi rời khỏi toà án chính thức trở thành hai người xa lạ cũng đúng là ngày tôi tròn 26 tuổi. Cuộc hôn nhân của tôi xem ra cũng ngắn ngủi nhỉ. Tôi nghiệm ra một sự thật, tình yêu và hôn nhân chẳng bao giờ đi chung một đường thẳng, nó là hai đường song song. Thời điểm đó cha mẹ, bạn bè luôn ở bên cạnh động viên, cố gắng để tôi vui vẻ trở lại và luôn bảo, tôi còn trẻ tương lai phía trước còn rất dài và đàn ông tốt cũng còn rất nhiều.


Lúc đầu tôi không lắng nghe họ, phớt lờ, mặc kệ và chôn mình trong bốn góc phòng rồi có khi nằm dài, thở thườn thượt, chán chường với cuộc sống. Tôi mất niềm tin vào hôn nhân. Tôi dè chừng đàn ông và luôn có cảm giác thất vọng về họ. Cuộc sống là như vậy, khi bạn hy vọng thật nhiều thì sẽ nhận được sự thất vọng còn hơn thế. Và như một phép lạ, L đã đến bên tôi, đi vào cuộc sống của tôi, đưa tôi thoát khỏi cuộc sống tù túng để tìm hiểu một thế giới bên ngoài vẫn rất sôi động, đầy niềm tin.


Tôi biết L cũng vừa mới ly dị vợ và đang nuôi cô con gái 6 tuổi. Anh là phó giám đốc một công ty chuyên về xây dựng. Và may mắn khi tôi nhận ra giữa chúng tôi có rất nhiều điểm chung.


Tôi dành thời gian cho L nhiều hơn, để nói chuyện tìm hiểu về nhau. Không lâu sau tôi dọn về chính thức ở với nhau và có một thoả thuận trước: Chỉ sống chung mà không cần ràng buộc. Cả tôi và L đều là những người từng vấp ngã, hiểu được sự nặng nề của hôn nhân là gì. Thế mà cuộc sống như vợ chồng của tôi và La cũng đã tròn hai năm. Cả tôi, anh và cô con gái của anh đều sống với nhau rất tốt. Nếu như người ngoài không hiểu chuyện nhìn vào, chẳng ai nói chúng tôi không phải là một gia đình.


Đã rất nhiều lần, mà mới đây nhất là ngày sinh nhật lần thứ 28 của tôi, anh đã ngỏ ý muốn kết hôn nhưng tôi cương quyết từ chối. Tôi không muốn bị tổn thương hay làm ai đó tổn thương một lần nữa. Biết là anh buồn, tôi cũng buồn vậy. Nhưng tôi cần thêm thời gian. Và với tôi lúc này, tình yêu có lẽ đã đủ!


T.H



Anh muốn tôi hầu hạ ngay cả khi trên giường

Sunday, March 16, 2014

Rớt nước mắt vì người chồng vô tâm nên mất vợ lẫn con

(Kênh 13) – Vì luôn cho rằng người vợ quá phiền phức nên người chồng đã vô tình đánh mất gia đình hạnh phúc của chính mình



Phim ngắn là thước phim tua chậm về những khoảng thời gian tưởng chừng như rất đỗi bình thường của đôi vợ chồng trẻ nhưng là một khoảng trời kỉ niệm khó quên.


1394987889_dt5


Họ đều là những người trẻ sống trong một thời đại công nghệ văn minh, thế nên mọi thứ đều bình đẳng từ vợ đến chồng. Tuy nhiên, người phụ nữ bao giờ cũng sâu sắc và tình cảm hơn, nhất là khi cô ấy không phải chỉ sốn cho một mình bản thân mình mà còn là vì chồng và cả đứa con trong bụng.


Người vợ luôn mong muốn đảm bảo những điều tốt nhất cho tổ ấm của mình, từ việc vun vén mái nhà chung cho đến từng cử chỉ chăm lo cho chồng. Có thể, đàn ông quá bận rộn với thế giới xung quanh, với hàng tá công việc và lí lẽ riêng đại diện cho phái mạnh, nên lắm lúc thật vô tình với người đàn bà ngay bên cạnh mình mỗi ngày.


dt1(1)Phụ nữ luôn có những hành động rất nhỏ nhặt và chi tiết để thể hiện yêu thương với chồng, chẳng hạn như nhắn tin và gọi điện thoại cho anh ấy mỗi ngày. Tuy nhiên, đàn ông thì lại xem đó là một trong những rắc rối khó bỏ của vợ mình. Anh luôn cảm thấy không thoải mái khi chuông điện thoại reo lên và tên vợ nằm ngay trên màn hình. Vậy đó, mọi thứ luôn xuất phát từ những hiểu lầm không đáng có dẫn đến những hậu quả thật khó lường.


dt2(2)


dt4(2)Chúng ta, thường chỉ biết quý trọng những thứ xung quanh một khi nó đã mất đi vĩnh viễn. Tình yêu cũng vậy. Người chồng trong phim ngắn có thể sẽ rất ân hận cho những điều đã qua, nhưng sự thật là anh đã mãi mãi mất đi hai người quan trọng nhất cuộc đời mình là vợ và con. Nếu anh quan tâm cô ấy nhiều hơn, bớt cằn nhằn cho những cú điện thoại bất chợt từ người phụ nữ này thì liệu mọi thứ có thay đổi hay không?


T.H



Rớt nước mắt vì người chồng vô tâm nên mất vợ lẫn con

Saturday, March 15, 2014

Làm sao để giữ được một người đàn ông

(Kênh 13) – Tôi biết giá trị của sự bình yên đọng lại sau cơn bão, biết sự dẻo dai của lạt mềm luôn bền hơn những gì đao to búa lớn…


Khi còn trẻ, tôi vốn cho rằng tình yêu chỉ nên là lĩnh vực của trái tim, lý trí đừng nên chạm tới quá nhiều. Yêu, không cần vì lý do nào cả, và chọn ở lại bên nhau cũng không vì một lý do nào cả.


Tôi luôn chỉ nghĩ về cách yêu một người đàn ông chứ không bao giờ màng tới cách giữ họ. Bởi sự kiêu hãnh và cố chấp của tuổi trẻ khiến tôi luôn tin rằng người đàn ông ấy sẽ luôn phải bất chấp mọi thứ ở lại bên mình, khi đã yêu.


Nhưng năm tháng qua đi, tôi nhìn lại những sự điên rồ bất chấp lý do rồi cũng đã chìm vào dĩ vãng như ngọn lửa chóng lụi tàn. Dường như, những điều còn lại chỉ là những sự bình yên nhỏ nhẹ mà tôi đã nhặt về khi tỉnh táo trong tâm bão. Những điều tưởng như nhạt nhòa hóa ra lại bền lâu, và sau cùng sưởi ấm trái tim tôi trước những mệt mỏi rã rời của cơn sóng cuộn.


Tình yêu đôi khi chỉ là chuyện một người, nhưng giữ lại nhau thì phải là chuyện của hai người. Chẳng ai có thể kiên nhẫn ôm mãi vào lòng một sự cô đơn không có điểm dừng, một sự lạnh lùng không biết nơi kết thúc.

Tình yêu đôi khi chỉ là chuyện một người, nhưng giữ lại nhau thì phải là chuyện của hai người. Chẳng ai có thể kiên nhẫn ôm mãi vào lòng một sự cô đơn không có điểm dừng, một sự lạnh lùng không biết nơi kết thúc.


Khi đã thôi không còn nhắm mắt lao vào một điều gì đó, tôi mới thấy hóa ra người ta đôi khi ở quá lâu trong sự ngang trái đến mức quên đi cái hạnh phúc của điều giản dị bình thường. Tuổi trẻ cho tôi sự liều lĩnh yêu một người đàn ông vô điều kiện, thì sự lớn lên của nghĩ suy lại khiến tôi hiểu rằng giữ một người đàn ông ở lại bên mình cũng là một sự liều lĩnh khác, một sự liều lĩnh bắt nguồn từ cảm xúc nhưng cần có lý trí dẫn đường.


Làm thế nào để giữ được một người đàn ông? Có lẽ chỉ tình yêu thôi chưa đủ, bởi cuộc sống luôn có quá nhiều bất trắc khiến tình yêu – vốn là thứ điên rồ nhất nhưng cũng không bền nhất khó ở yên tại chỗ của nó. Dẫu vẫn cứ tin vào sự bất chấp khi người ta yêu, nhưng chúng ta đôi lúc vẫn phải xót xa nhận ra rằng tình yêu không phải lúc nào cũng làm được mọi điều.


Ta yêu người này, nhưng chọn ở lại bên người khác. Cũng như một người khác có thể yêu ta, nhưng lại chọn ở bên một người khác nữa. Nếu cứ để sự kiêu hãnh cố chấp lớn lên, sẽ chẳng ai quay đầu nhìn lại. Nhưng khi đã đi qua tuổi trẻ bồng bột, người ta sẽ biết rằng việc trở thành người để ta chọn ở lại bên đời còn quan trọng hơn người ta có thể yêu.


Khi tôi rút cục cũng muốn giữ mãi sự yên ổn bình lặng bên cạnh một người đàn ông, tôi biết trái tim mình cuối cùng cũng tự tìm ra cách cảm nhận được hơi ấm của thứ hạnh phúc bình dị. Đó cũng là lúc tôi nhận ra bảo vệ sự yên ổn nhỏ nhoi còn khó hơn ngược chiều cơn bão.


Ngày hôm nay, tôi có thể đứng trước sự sôi sục ghen tị của một người khác, mỉm cười trước những điều tôi nghe, tôi thấy về một ai đó, từ một người nào đó. Luôn phải có lý do để ta đứng ở vị trí của người bình thản, chờ những đợt sóng lao xao tan đi trên mặt hồ, chứ không đứng ở vị trí của người ném đá.


Chẳng bao giờ thiếu lý do cho sự điên rồ, nhưng làm mọi thứ rối loạn lên chưa bao giờ là cách hay để giữ một người lại bên mình. Càng điên cuồng càng mất, càng ồn ào càng xa. Tịnh tâm, đó mới là cách để ta có thể tìm được mọi thứ, và để mọi thứ của ta tự nguyện thuộc về.


1394934056-lam-sao-de-giu-mot-nguoi-dan-ong-2Khi tôi nghĩ rằng mình cần giữ lại một người đàn ông, tôi thực sự hốt hoảng khi nhớ lại tại sao mình lại có thể để anh ấy “bơ vơ” ở thế giới nguy hiểm ngoài kia, nơi đầy rẫy những cô gái có thể “cướp” trái tim người đàn ông ấy khỏi sự chờ đợi tôi bất cứ lúc nào.


Và dẫu hôm nay tôi đã xuất hiện kịp lúc, thì có lẽ cũng còn quá nhiều điều cần phải gìn giữ. Giữ lại nhau ở lại đời nhau, chưa bao giờ là câu chuyện của một người.


Sự đau thương luôn có giá của nó. Đến giờ tôi vẫn tin rằng những gì mình đã trải qua đều có lý do. Chí ít, nó cho tôi biết giá trị của sự bình yên đọng lại sau cơn bão, biết sự dẻo dai của lạt mềm luôn bền hơn những gì đao to búa lớn, và biết mọi nỗ lực của mình sẽ chẳng có nghĩa lý gì nếu người đàn ông ấy vốn chẳng có ý định ở lại bên tôi.


Tình yêu đôi khi chỉ là chuyện một người, nhưng giữ lại nhau thì phải là chuyện của hai người. Chẳng ai có thể kiên nhẫn ôm mãi vào lòng một sự cô đơn không có điểm dừng, một sự lạnh lùng không biết nơi kết thúc.

Nếu biết yêu nhau, hãy biết giữ lại nhau…


T.H



Làm sao để giữ được một người đàn ông

Đàn ông sợ nhất lấy vợ cảnh sát, phóng viên...

(Kênh 13) – Đây là những công việc đặc thù, vì đặc thù nên những bạn gái làm nghề này và xác định gắn bó lâu dài thì thật dũng cảm và đáng ngưỡng mộ.



Đàn ông sợ lấy vợ làm nghề này, kể cũng có lý. Vì tiếp viên hàng không hay nhà báo đều phải đi lại nhiều, công việc luân chuyển liên tục nên ít thời gian dành cho gia đình. Những phụ nữ làm nghề này mà vẫn chu đáo, vẹn toàn với gia đình thì thật đáng khâm phục


Tiếp viên hàng không


Đàn ông thường rất sợ làm nghề này. Ban đầu thì họ thích, vì những cô gái làm tiếp viên hàng không đều là những người xinh đẹp, dáng dấp cao ráo lại giỏi ăn nói. Nói chung, phụ nữ thường tự hào về công việc họ đang làm. Vì để lọt vào làm được tiếp viên hàng không, thật không phải chuyện dễ. Thế nên, khi đã được chọn làm nghề này, họ có quyền tự hào về công việc mà họ đang làm.


Đàn ông thích yêu những người phụ nữ giỏi giang xinh đẹp như thế, nhưng khi chọn làm vợ, họ lại bắt đầu băn khoăn. Họ nghĩ đủ thứ trên đời, giống như, cô ấy sẽ đi tối ngày, đi hết nơi này đến nơi khác, đi không giờ giấc, ngày tháng.


Và những người làm tiếp viên sẽ có quan hệ với nhiều kiểu người, nhiều ông to bà lớn, và sẽ gặp những vị khách có tiềm năng kinh tế, liệu họ có phải là người chung thủy. Một người phụ nữ làm việc trên không, nay đây mai đó liệu có phải là người của gia đình, có thể chăm sóc chồng con và hơn hết, họ có thể là người chung thủy, khiến đàn ông tin tưởng?


Người chăm sóc bệnh nhân tâm thần


Đây là một nghề được coi là ‘cực kì nguy hiểm’ dù trên thực tế không phải vậy. Nguy hiểm bởi, cánh đàn ông và ngay cả những người ngoài cuộc cũng nghĩ, tiếp xúc nhiều với bệnh nhân tâm thần sẽ bị ảnh hưởng từ họ. Hoặc cũng đâm ra cáu gắt hoặc trầm tính, hoặc trầm cảm, hoặc cư xử giống như người có dấu hiệu bệnh. Tuy không phải là bệnh truyền nhiễm nhưng dù sao, đàn ông họ cũng vẫn hoài nghi, vẫn có chút ngại ngần khi tìm hiểu những người phụ nữ làm nghề này nếu chưa tiếp xúc với họ.


1394704444-danongchonvo-tam-eva3_2im5r83dco0l7


Cảnh sát


Cảnh sát, công an là một nghề được nhiều người kính trọng, phụ nữ làm công việc đó, người ngoài nhìn vào thì rất oai phong, đôi khi lại thấy rất thích. Con gái nhiều người thích làm nghề này, thích mặc đồng phục cảnh sát. Nhưng đôi khi, đàn ông lại không thích chọn vợ làm công an hay cảnh sát gì cả, bởi họ nghĩ, đó là nghề dành cho phái mạnh, phụ nữ làm nghề này không hợp.


Đôi khi họ quy chụp, phụ nữ làm cảnh sát sẽ cứng nhắc, nguyên tắc thậm chí là khó khăn trong chuyện tình cảm vợ chồng. Với những cảnh sát hình sự thì chắc chắn sẽ không lọt vào tầm ngắm của cánh mày râu vì vừa nguy hiểm, vừa vất vả. Cảnh sát giao thông cũng có thể là đối tượng bị loại trừ, vì vất vả là một lại phải đi nhiều, với lại, đàn ông thường không thích vợ mình, người yêu mình phải ‘đứng đường’ phơi nắng, phơi mưa.


Phóng viên báo chí


Có nhiều người thường nói, ‘lấy ai thì lấy chứ đừng lấy con gái làm báo’, bởi con gái làm báo vừa vất vả, vừa cứng nhắc mà làm nghề này lại nguy hiểm. Thật ra, khi đàn ông nghĩ về phụ nữ làm báo họ thường nghĩ ngay tới những người phụ nữ không phải là người vợ đảm của gia đình. Họ nghĩ không sai, vì hiện tại, những người phụ nữ làm phóng viên không được đàn ông ưu tiên chọn làm vợ.


Phóng viên vốn là một nghề vất vả và nguy hiểm vì phải xông pha, phải lăn lộn. Đàn ông làm còn vất vả đừng nói gì là phụ nữ, thế nên, chị em đừng chọn nghề phóng viên hoặc hãy dừng nghề nếu muốn chọn chồng. Người chồng thích một người vợ đảm, ở nhà chăm con, chăm chồng, hoặc là người vợ đảm đang, có công việc hành chính ổn định chứ không phải những người ngày ngày vật lộn với đề tài, với những tin bài. Dù là miền núi, miền xuôi đều có mặt, thì đó không phải là người bà đàn ông chọn làm vợ.


Không phải tự nhiên mà những bà mẹ chồng tương lai rất sợ con dâu làm nghề báo, đó là nghề nguy hiểm, là nghề lăn xả mà chẳng bà mẹ chồng nào thích cả.


Luật sư


Không ai phủ nhận luật sự là một nghề cao quý, được nhiều người ca ngợi và là nghề dành cho những người thông minh, giỏi ăn nói. Tuy nhiên, chính sự thông minh sắc sảo ấy, với người phụ nữ mà nói, lại là cái khó của họ. Làm luật sư không dễ nhưng luật sư mà được chọn làm vợ thì cũng là điều khó. Ưu tiên những người làm luật nhưng những người biện hộ cho người khác, cãi cho người khác thì đàn ông cũng hơi dè chừng đó. Vì họ sợ, sau này sẽ nuôi một bà vợ chỉ biết dùng lý luận để cãi chồng.


Nói chung, đó chỉ là một cái nhìn phiến diện của một số các anh chàng kĩ tính trong việc chọn vợ. Nhưng, cũng phải nói một điều rằng, những người phụ nữ làm nghề này thường hay chịu thiệt thòi, nên dù gì, chị em cũng nên biết cách chọn nghề nếu như không muốn nó ảnh hưởng tới cuộc sống gia đình của mình. Hoặc khi bị người yêu phản đối về nghề nghiệp, cũng hãy nên suy nghĩ trước sau vì dù sao, cái gì cũng có nguyên do của nó.


Chỉ là, hi vọng, cánh đàn ông cũng nên thông cảm với chị em. Vì người phụ nữ ngoài công việc của mình họ còn phải đảm đương trọng trách làm vợ, làm mẹ, và điều đó không dễ dàng gì. Thế nên, nếu thông cảm được hãy có cái nhìn tích cực hơn với đam mê công việc của họ và chung tay giúp sức. Đừng cho đó là rào cản khiến cuộc sống vợ chồng rạn nứt…


T.H



Đàn ông sợ nhất lấy vợ cảnh sát, phóng viên...

Thursday, March 13, 2014

Tâm sự của hướng dẫn viên du lịch

(Kênh 13) – Các bạn thân mến,



Khi mới vào nghề, chắc là nhiều bạn cũng có tâm trạng giống tôi. Nhiệt huyết của tuổi trẻ lúc nào cũng căng tràn trong bầu ngực, chẳng cần biết khó khăn gian khổ phía trước thế nào chỉ cần được đi là sướng lắm rồi. Có đêm hồi hộp để lo cho tour ngày mai chẳng thể nào mà chợp măt được, giống y như cái thời đêm nằm háo hức chờ ngày mai chủ nhật bố mẹ cho đi ăn kem ở Tràng Tiền .


Nhớ mãi kỷ niệm của những chuyến tour đầu tiên, sao mà ngô nghê, sao mà dễ thương, sao mà vui đến thế. Trong mắt mình lúc đó khách hàng sao mà yêu đến thế, muốn cho họ thấy tất cả những hiểu biết của mình về tuyến điểm, về những phong tục tập quán của những nơi đòan đi qua…. Sao mà sướng thế cái cảm giác cầm mic đứng giữa xe và thao thao bất tuyệt. Và còn nhiều nhiều điều nữa mà sau mỗi chuyến đi lại có những cảm nhận khác nhau.


Sau gần 4 năm trời miệt mài làm nghề du lịch, trong những cơn điên quằn quại của tuổi trẻ về công việc, tình yêu, sự nghiệp, tôi chợt giật mình và nhận ra mình đã có được những gì ngoài những chuyến đi ???Có nhiều bạn sẽ nghĩ rằng tôi khoe khoang mình đi nhiều. Không phải đâu ah, tôi cũng chẳng đi nhiều đâu, cả thế giới bao la trước mặt mà mình biết được bao nhiêu??? Nói ra như vậy là vì tôi nhận thấy rằng cái nghề của mình sao bạc bẽo quá. Bao nhiêu năm rồi mà tay trắng vẫn hòan trắng tay.


Nhiều lần phải dậy từ 3-4h sáng để đón khách, lẩm nhẩm trong đầu rằng mình cũng vài cái bằng cấp như ai, học chỗ này chỗ nọ, bạn bè mình thì nó đuề huề con cái, công việc thì ổn định, lúc nào cũng đạo mạo thơm tho sạch sẽ, híc. Mình thì sao cứ phải thức khuya dậy sớm vất vưởng…


Tâm sự của hướng dẫn viên du lịch

Tâm sự của hướng dẫn viên du lịch


Lại còn suốt ngày phải đi phục vụ, hầu hạ dạ vâng chẳng khác nào con ở. Rồi những lần đi tàu lên Sapa, phải rải manh chiếu rách nằm trước cửa WC để cố mà ngủ, mà lấy sức phục vụ họ, những thượng đế vĩ đại. Ấy vậy mà có ai hiểu cho mình đâu, vẫn bị sỉ nhục, vẫn bị chửi mắng như thường. Thậm chí nhiều khi tiễn đòan ra về, một câu cảm ơn, một cái bắt tay, một nụ cười còn chẳng nhận được. Chẳng biết đến bao giờ khách du lịch Việt nam mới thấu hiểu cho cái nghề tôi của anh chị em mình nhỉ???


Lắm lúc, đến nhà bạn bè chơi, khi giới thiệu là làm du lịch thì nhận được ngay những câu quen thuộc: Ui xời, du lịch là đi nhiều lắm đấy nhỉ, suớng nhỉ, thích nhỉ ???? Rồi ai cũng nghĩ rằng, cái thằng hướng dẫn ấy, mồm miệng thì dẻo quẹo, lúc nào cũng cười tươi hơn hớn, chắc là đi đâu cũng có vợ, con rơi con vãi thì đầy đường, híc híc.


Có ai biết đâu rằng tôi cười đấy, tôi đong đưa với cô này cô kia là vì công việc của tôi đấy ah. Mà tại sao tôi cứ phải nhỏen miệng cười trong khi lòng tôi buồn, và lo lắng như đứng trên đống lửa vậy nhỉ??? Biết đâu rằng tôi chỉ cần 1 chỗ dựa để tôi tiến lên trên con đường của mình. Bây giờ đi đâu chẳng dại mà khoe mình làm du lịch.


Không biết các bạn thì sao, tôi thì càng đi nhiều càng thấy nhiều cái mặt trái của xã hội, những cái trướng tai gai mắt: cảnh bồ bịch, nam nữ lăng nhăng, cảnh nhân viên nịnh nọt bợ đỡ, cảnh tiêu tiền chùa như xả rác…… Ngồi mà kể ra chắc cả ngày không hết. Tiếp xúc nhiều thể loại người, nhiều cảnh oái ăm như vậy nên cái nhìn của tôi về xã hội tòan một màu đen tối.


Rồi thì những người làm nghề như mình cũng bị ảnh hưởng chứ. Có lần bạn tôi – 1 HDV và 1 dân Gay thực thụ có dẫn tôi đi chơi, nó có thể chỉ mặt từng người trong giới cùng làm nghề du lịch. Có người do từ nhỏ, nhưng số đông là do bị lôi kéo, bị mất đi niềm tin, hứng thú với người khác giới. Anh chị em bảo trọng nhé!


Làm HDV thì kiếm tiền cũng không có ổn định, dựa theo mùa vụ, rồi dựa vào khách hàng. Kiếm được nhiều thật nhưng cũng chẳng đủ để mình ăn tiêu. Có đòan mình thấy quý quý, muốn dẫn khách đi ăn uống, đi hưởng thụ, đi mua sắm thì nhận được ngay những ánh mắt nghi hoặc : ah chắc thằng này chăn mình đây.

Mình muốn lương thiện mà không cho mình làm người lương thiện mới đau chứ Đã thế thì………

Chuyển sang làm điều hành, làm thị trường thì lại bứt rứt muốn đi, đi rồi lại thấy chán.


Bạn làm du lịch bao lâu rồi??? Bạn đã bao giờ được đi du lịch đúng với nghĩa là đi du lịch chưa? Đi nhiều thật đấy, nhưng mỗi lần đi tour, đến những tuyến điểm mới tôi cũng chỉ có 1 cảm giác là chúng giống giống nhau. Ở đâu cũng thế, nước nào cũng vậy, chán…. Hay là tôi chuyển nghề nhỉ, tìm một công việc nào đó ổn ổn, rồi kiếm tiền để phục vụ đam mê du lịch của mình? Ý kiến này hay đấy, nhưng biết làm nghề gì bây giờ???


Các bạn có thấy tôi tiêu cực, bi quan quá không ??? Có lẽ tôi phải đi, đi để cảm nhận du lịch thực sự là thế nào, đi để tìm lại những cảm hứng đã mất, đi để thấy cuộc đời vẫn còn nhiều điều thú vị chứ không phải chỉ xoay quanh đồng tiền, đi để gặp những người bạn cùng chí hướng, hãy chờ tôi, hãy giúp tôi các bạn thân yêu nhé !!!!


Gia sản chẳng có gì ngoài những chuyến đi !!!


 T.H



Tâm sự của hướng dẫn viên du lịch

Đọc xong đừng khóc nhé!

(Kênh 13) – Năm đó, cậu ta 17 tuổi, còn cô gái 16 tuổi. Họ cùng học chung một ngôi trường, cùng một lớp học.



Cậu là một anh chàng phá phách, suốt ngày nhàn rỗi. Cô là phần tử ham học trong lớp, thành tích ưu tú, thi cử luôn xếp vào top 5 người. Cậu ta cũng khá đẹp trai, tuy nhiên học tập không tốt lắm, nhưng lại rất thông minh. Cô ấy rất đáng yêu, nhiều người mến, trong lớp lại có rất nhiều người để ý.


Họ là bạn bè, nhưng cậu ta thích cô gái, cậu không hiểu được cảm giác của mình đối với cô ấy, chỉ là bất chợt muốn nhìn thấy cô , vừa mới gặp đây thôi, nhưng lại không ngừng nghĩ về cô; Thường vô duyên vô cớ đăng nhập vào QQ, nhìn chăm chăm vào cái biểu tượng QQ đang off của cô gái, rồi nhấn nút thoát; Bắt đầu nhìn thấy cô gái nhưng lại không dám bắt chuyện hoặc không biết nên nói gì nữa;

Cô gái buồn, cậu ta cũng sẽ buồn; Cô gái vui, cậu ta cũng vì thế mà vui. không lẽ cậu đã yêu cô gái đó rồi ưh………..


Cô gái phát hiện hành động khác thường của cậu trai , nhưng cô không hiểu cậu ấy đang nghĩ gì, cứ ngỡ nhà của cậu trai xảy ra chuyện gì mới tỏ ra như thế, qua một thời gian thì sẽ khác thôi…….


Càng về lâu, cậu trai càng phát hiện mình đã yêu cô gái, vào học không nhịn được phải quay đầu lại nhìn cô gái, hầu như nó đã thành thói quen trong cuộc sống của cậu vậy. Cô gái vẫn không hiểu được, cứ mỗi lần hỏi chuyện cậu, cậu ta chỉ hướng mắt ra ngoài nhìn xa xa, đáy mắt thoáng hiện vẻ thất vọng, trong lòng cứ mãi âm ỉ vô số lần nói lên câu “tôi thích em” , tiếc rằng cô gái không nghe được.


Vào một đêm, cậu ta và một người bạn trong lớp đang gọi điện thoại, vô tình biết được số điện thoại của cô gái, cậu ta rất hứng khởi, nói qua loa vài câu rồi cúp máy ngay, ngay sau đó liền gọi cho cô ấy…..


“Alo ?”


Cậu nghe thấy giọng của cô ấy, đột nhiên quên mất phải nói cái gì.


“Ai vậy ?”


“Cậu đoán đi ?”


Cô gái nói tên của một người con trai trong lớp học, cậu ta rất thất vọng vì cô gái không đoán ra là cậu.


“Haha…….. sao mới đoán mà đã đoán đúng rồi !”


Cậu ta muốn mượn tên người bạn đó để dò thám trong lòng cô gái thật ra có để ý đối tượng nào hay không.


“Hì…….. Có chuyện gì không hả ?”


“Mình……… mình………”


“Gì hả ?”


“uhm……. mình”


“Cậu sao vậy ?”


“Mình thích cậu, cậu có thể làm bạn gái của mình hay không ?”


“Hả ?”


“Mình nghiêm túc đó.”


“Được không hả ?”


“Hãy cho mình suy nghĩ chút đã.”


“OK, lát nữa mình sẽ gọi lại cho cậu.”


“uhm……..”


Mười phút sau cậu ta gọi lại cho cô gái.


“Hi, cậu suy nghĩ đến đâu rồi ?”


“Mình nghĩ tốt nhất chúng ta hãy là bạn.”


“Thật không thể chấp nhận mình ưh ?”


“Vậy được rồi, chúng ta hãy là bạn vậy, mình cúp máy đây.”


1376064998_user1226606_pic1007793_130874_2ilr8rj2agaab


Cô gái nằm trên giường, nghĩ lại mình cự tuyệt người con trai ấy, cậu ta nhất định sẽ rất buồn, đêm đó cô ngủ không được.


Còn khi ấy, cậu ta không biết rằng, mình muốn biết trong lòng người con gái thích ai, lại lấy chuyện ấy đùa vui quá chớn


Ngày hôm sau, cậu ta lên lớp học như thường lệ. Lúc tan học, cô gái đột nhiên nhào tới chỗ ngồi của cậu ta với vẻ mặt đỏ ngầu, đá thật mạnh vào gốc ghế của cậu ta . “Cậu cảm thấy như vậy vui lắm àh ?” Thì ra cô gái thông qua những người bạn mà biết được số điện thoại của cậu ta, và biết được hết tất cả………


Cậu ngồi lặng trên ghế, đôi mắt vô thần, cậu biết mình đã làm sai, đùa vui quá chớn rồi, Nhưng, đã quá muộn. Cô gái giận, chỉ vì cậu nói dối cô ấy, cô gái đã vì thế mà khóc nhiều lần.


Mấy ngày rồi, cô gái không nói chuyện với cậu, một câu trách móc cũng không. Xem ra, cô gái thật sự đã bị tổn thương, sự tổn thương rất là nặng.


Cậu ta thất thần và cứ luôn tự trách mình, muốn gọi điện cho cô gái, nhưng cô ấy không bắt máy. Cậu ta gửi tin nhắn cho cô.


“Xin lỗi, mình không cố ý đâu, thật đó, cho mình xin lỗi nhé, có thể tha thứ cho mình được không ?”


Cô gái không trả lời, cậu không nản chí, gửi tiếp một dòng tin nhắn cho cô ấy.


“Mình biết cậu rất là giận, đừng vì thế mà bỏ mặc mình. Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, hãy tha thứ cho mình nhé !”


Cậu ta nóng ruột đợi chờ. Rất lâu sau đó, chuông điện thoại reo lên, cậu ta mừng như điên cầm điện thoại lên, quả nhiên là cô ấy.


“Nếu như một lời xin lỗi thì cần đến cảnh sát làm gì nữa hả ? Ai cũng có thể giết người trước, rồi nói lời xin lỗi với người ta ưh ! Vì vậy, lời xin lỗi của cậu mình không chấp nhận, chỉ là không muốn nói chuyện với cậu thôi!”

Cậu ta rất vui, dù cho cô gái không tha thứ cho cậu, chí ít cô gái đã quan tâm đến mình.


Từ buổi đó, ngày nào cậu cũng gửi một tin nhắn cho cô, hy vọng cô có thể tha thứ cho cậu. Không cần biết cô gái có trả lời hay không, cậu cũng luôn kiên trì. Còn cô gái ngày nào cũng nhận được một tin nhắn, đó là do cậu ta gửi lại, dù cho hoàn cảnh nào cũng không thay đổi


Hai tháng trôi qua, dần dần đã trở thành thói quen trong cuộc sống của cô gái, đó là thói quen mỗi ngày nhận một dòng tin nhắn với lời nhắn xin lỗi và mong tha thứ của cậu ấy. Cũng có thể nói rằng, cô gái đã có thói quen có cậu ấy chăng……..


Vào một ngày nọ, cậu trai không đến lớp, cậu ta xin nghĩ, nhưng cô gái vẫn nhận được tin nhắn do cậu gửi đến. Vì thế cô gái không nghĩ nhiều đến việc đó. Nhưng cứ liên tiếp thế, cậu ta đã không đến lớp hai tuần rồi, cô gái phát hiện những ngày không có mặt cậu, rất tẻ nhạt, như thể cả thế giới mất đi màu sắc vậy, cho dù đều đều ngày nào cũng nhận được tin nhắn của cậu, không nhìn thấy cậu, trái tim như rất cô đơn rất trống vắng. Cô liền gọi điện cho cậu ta, nhưng không ai bắt máy, ngay sau đó cô liền gửi tin nhắn cho cậu ấy.


“Cậu đang ở đâu ? Cậu sao vậy ? Tại sao không đến lớp hả ?”


Cậu ta rất lâu vẫn không trả lời, cô giờ mới biết rằng chờ đợi tin nhắn là cần phải có dũng khí và sự nhẫn nại rất lớn. Từ lúc trước đến giờ, ngày nào cô cũng nhận tin nhắn của cậu mà không có một lần nào trả lời cả, cũng không khó đoán được, ngày nào cậu ta cũng ngốc nghếch chờ đợi dòng tin nhắn hồi âm của cô……


Đến tối, cuối cùng cô gái đã nhận được tin nhắn của cậu ta : “Xin lỗi, đã bắt cậu đợi lâu giờ mới trả lời tin nhắn, chắc cậu đợi lâu lắm rồi phải không hả? Xin lỗi nhé, gần đây nhà mình phát sinh một số chuyện, nên không thể đến lớp. Sức khỏe tốt chứ hả ? Nhớ cậu thật……….. ” Cô gái rơi nước mắt, cô không hiểu vì sao mình lại khóc, vì ai mà khóc, chỉ là tự nhiên muốn khóc đấy thôi, vì có một người con trai đối xử với cô như thế!


Mười ngày lại trôi qua, trong mười ngày ấy không có cậu ấy. Cuối cùng cô gái nhịn không được phải đi kiếm cậu ta, vì cô biết, mình đã yêu cậu ấy rồi !

Cô gái vội vã đi kiếm cậu ta. Nơi cậu ấy thích nhất; Địa điểm cậu ta thường hay tới mỗi khi buồn; tiệm internet cậu thường hay lui tới; địa phận bí mật của cậu ta; những nơi có thể đến được cô gái đều không bỏ qua, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của cậu ta đâu, cô gái cảm giác trong lòng có điều gì đó bất ổn.


Một người bạn nói với cô gái biết, cậu ta có một cô em gái đang học cùng trường. Không lâu sau, cô gái đã tìm được em gái của cậu ấy. Hỏi đến cậu ta, em gái cậu ấy nghẹn ngào khóc, nói sẽ dẫn cô gái về nhà thì sẽ biết rõ mọi chuyện. Cô gái theo cô bé về đến nhà cậu ta, bước vào phòng của cậu ấy, cô bé chỉ vào một lá thư đang để trên bàn học, sau đó từ trong cặp lấy ra một chiếc điện thoại : “Còn cái này, giờ giao hết cho chị”. Nói xong, cô bé lẳng lặng rời khỏi phòng……..


Cô gái bước đến gần chiếc bàn, rung rẩy mở lá thư ra xem.


“Xin lỗi, sau này không thể ở bên cạnh cậu được rồi ! Những ngày không đi học, mình không khỏe lắm, đi bệnh viện kiểm tra bác sĩ nói chỉ còn sống được một tháng. Thật có lỗi cái ngày cậu gửi tin nhắn cho mình rất lâu mới trả lời. Thật ra cậu vừa mới gửi tới là mình đã thấy rồi, chỉ vì mình phát hiện ngày thường có thể thoải mái nhấn nút điện thoại giờ lại trở nên khó khăn đến thế với mình. Mình đã phí thời gian rất lâu sau đó cuối cùng mới hoàn thành xong……… Xin lỗi nhé……


Cũng may cậu không tha thứ cho mình, nếu không……. Haha……. Nhưng thôi không còn quan trọng nữa.


Mình nhờ em gái mình mỗi ngày gửi đến cậu một dòng tin nhắn khi mình ra đi, về tin nhắn, mình đã nhắn sẵn hết rồi, đề phòng bất trắc đó mà…. Hihi…..


Hãy hứa với mình là không được buồn! Những ngày không có mình, cậu phải vui vẻ đó!


Thật ra, mình yêu thầm cậu lâu lắm rồi, không nói cho cậu biết thôi…….. Tiếc rằng chưa thể nói thành lời, đã khiến cậu giận rồi ! Và một khi phạm lỗi thì chỉ có chết!


Xin lỗi nhé, chuyện đó mình thật sự không phải cố ý đâu, mình chỉ muốn biết cậu thích ai, vì…… mình thích cậu.


Hihi……… Những điều đó không còn quan trọng nữa rồi. Cậu đó, nhất định phải chú ý đến sức khỏe, trời lạnh phải mặc thêm áo vào………….”


Mở chiếc điện thoại ra, cô gái mở hộp thư nháp ra xem, trong đó lưu trữ tất cả 435 dòng tin nhắn, tất cả dùng để chuẩn bị gửi cho cô gái.


Cô gái lặng người đi và ngã phịch xuống đất, đau khổ không cất thành tiếng…


T.H



Đọc xong đừng khóc nhé!