Showing posts with label xét nghiệm ADN. Show all posts
Showing posts with label xét nghiệm ADN. Show all posts

Monday, February 17, 2014

Người vợ ngoại tình cổ vũ chồng đi xét nghiệm ADN

(Kênh 13) – Thanh không hồi hộp chờ đợi kết quả xét nghiệm, nhưng cô mong chóng có nó trong tay Đức để giúp anh bớt đi căng thẳng, đồng thời giúp anh sớm nguôi dần cơn đau khổ vì cô.



Điều bất ngờ đau đớn từ tin nhắn nặc danh


Một buổi trưa ngày đầu tuần, hết giờ làm việc, Đức chuẩn bị đi ăn thì nhận được một tin nhắn: “Hãy đến ngay nhà nghỉ. .. ở phố. .., sẽ có điều bất ngờ cho anh đấy. Nhớ là điều bất ngờ chỉ có được khi tin nhắn này ngoài anh ra, không ai khác đọc được”. Đọc xong tin nhắn, Đức chẳng cần suy nghĩ gì, dập máy, bụng bảo dạ: “Thật vớ vẩn, chắc ai đó đã bấm nhầm số”. Đút điện thoại vào bao, Đức đi thẳng ra quán cơm…Sau đó về ngả lưng tại phòng làm việc. Không hề nhớ gì về cái tin nhắn kia.


Mới đầu giờ chiều, vừa ngồi vào bàn làm việc, tín hiệu có tin nhắn lại vang lên: “Anh có đến đó không vậy?”. Đức bực mình nhắn lại: “Nhầm rồi”, và lại cúp máy. Ngay lập tức Đức nhận được trả lời: “Anh là Đức, có cô vợ xinh đẹp là Thanh, có đúng không?, tôi không nhầm đâu. Nhưng giờ này thì tan cuộc rồi, đừng đến đó nữa. Khi nào có cơ hội, tôi sẽ nhắn sau. Nhớ xoá hết những tin này đi, không để người thứ hai biết kẻo tin nhắn mất thiêng”.


Tên mình, lại tên vợ mình, rõ ràng là tin nhắn dành cho mình. Nhưng sao lại bí hiểm thế? Cuộc sống của mình giản đơn, lành mạnh, gia đình mình ấm êm hạnh phúc. Mình chẳng có hận thù, ân oán với ai, vậy thì có liên quan gì đến cái điều “bất ngờ, bí hiểm”ở khu nhà nghỉ kia. Thôi! Tốt nhất là mình cứ xoá những tin này đi kẻo vợ mình xem được lại lo lắng vô ích.


45302cb26f3c56.img


Gần cả tuần trôi qua, thứ hai, thứ ba…rồi đến thứ năm, chẳng có tin nhắn nào kiểu như thế, Đức thấy bồn chồn, chẳng biết có điều gì sắp xảy ra. Đức cũng chẳng biết mình có mong hay không những tin nhắn nặc danh kia. Có lẽ, tốt nhất là quên chúng đi.


Nhưng rồi đến trưa thứ sáu, cũng đúng lúc chuẩn bị đi ăn, tin nhắn bí hiểm lại đến: “Hãy đến ngay nhà nghỉ đó đi, nhớ ngụy trang một chút kẻo sẩy mất điều bất ngờ. Đừng bỏ qua như lần trước. Đừng đánh mất cơ hội. Đặc biệt, cần quan sát kỹ những taxi đến đấy nhé!”.


“Ngại gì cơ chứ, cứ đến đó xem sao”. Đức nghĩ vậy và quyết định lên đường.


Vừa ra khỏi cơ quan, Đức kéo sụp mũ, bỏ áo sơ mi ra khỏi thắt lưng, không ăn trưa vội, phóng ngay xe máy đến địa chỉ nói trên. Chà, khu này sao mà nhiều nhà nghỉ thế, nhà nghỉ nọ nối tiếp nhà nghỉ kia với những cái tên rất thơ mộng, rất ấn tượng.


Đức gửi xe máy rồi đứng vào một góc khuất, quan sát. Khu vực này ban trưa khá yên tĩnh. Người ra kẻ vào nhà nghỉ khá đông. Trông họ ăn mặc lịch sự, chắc chắn họ phải là những công nhân viên chức, hoặc chí ít cũng phải có một vị thế nào đó trong xã hội. Đặc biệt tác phong của những người này rất giống nhau: vội vàng, mau lẹ. Hầu như người nào cũng đeo kính đen, đeo khẩu trang cỡ lớn bịt gần kín mặt.


Có những nhà nghỉ cố tình mở rộng cửa để đón những cặp khách hàng ung dung ngồi trên xe máy lao thẳng vào tận sâu trong nhà. Ngược lại, từ một nhà nghỉ khác, có những anh, những chị, cùng lúc lao xe từ trong nhà ra phố. Nhưng khi vừa ra khỏi cửa thì người hướng Đông, kẻ hướng Tây vút đi. Mỗi nhà nghỉ đều có một thanh niên đứng trực để chèo kéo, mời mọc những người qua đường…


Phải đứng đến mươi phút mà Đức chẳng thấy có điều gì đáng lưu tâm. Anh đang định rút lui thì một chiếc taxi xuất hiện. Đức ém mình dõi theo, chắc là điều bất ngờ sẽ từ cái taxi đó mà ra.


Trời ơi! Điều bất ngờ đã đến, nó đến làm Đức chết lặng người. Từ trong xe bước ra là vợ của Đức. Thanh cũng nhanh nhẹn, cũng vui vẻ như những bà cô, bà chị mà Đức đã nhìn thấy ở đây, vào lúc ban trưa này. Thanh bước ra khỏi taxi, tiến rất nhanh vào một nhà nghỉ như đã định từ trước, một người đàn ông từ trong nhà nghỉ nhào ra ôm lấy Thanh và kéo Thanh vào trong cũng nhanh như chớp. Cánh cửa nhà nghỉ cũng khép lại rất mau lẹ.


Đức ghìm mình lại, trấn tĩnh để không lao theo Thanh. “Đẹp mặt gì, hay ho gì mà vào đó đánh ghen lúc này”. Bây giờ thì Đức mới hiểu hết ý nghĩa của cái tin nhắn ban nãy. Đức cố lấy lại bình tĩnh, giữ thăng bằng trở về phòng làm việc, quên mất là mình đã bỏ bữa ăn trưa…


Đức gục đầu trên bàn, tim đau nhói. Đức đã nghe nhiều chuyện xảy ra trong nhà nghỉ lúc ban trưa, nhà nghỉ ngày càng mọc lên như nấm. Nhiều cán bộ viên chức nhà nước đã xem đó như một nơi lý tưởng cho những cuộc tình vụng trộm. Thời gian nghỉ trưa của họ nào có ai quản lý. Họ vẫn rất trong sáng, vẫn rất được tiếng là thuỷ chung, vì tối tối, họ vẫn về nhà với chồng, với con. Những ngày nghỉ cuối tuần cũng dành trọn vẹn cả cho gia đình. Còn ai nghi ngờ được nữa. Họ thật là biết tận dụng cái khoản “thời gian vàng”ít ỏi lúc ban trưa.


Giá như Đức không đủ khả năng đem lại hạnh phúc cho Thanh, giá như Đức ăn chơi, trụy lạc để rồi bà phải trả miếng vì ông đã “ăn chả”thì bà phải “ăn nem”. Giá như Đức vũ phu…thì đi một nhẽ, đằng này Đức đã hết lòng vì Thanh, cả cái ngõ nhỏ đông đúc dân cư nơi mà hai vợ chồng Đức đang sinh sống, ai cũng phải tấm tắc ngợi khen anh, ngợi khen cả cô vợ xinh đẹp của anh nữa. Vợ chồng yêu thương nhau đến thế, sao lại nỡ bội tình. Đức không thể lý giải được sự thật đau xót này.


Suy nghĩ nhiều ngày, cuối cùng Đức đi đến quyết định: Đưa con đi giám định ADN. Ảnh minh họa

Suy nghĩ nhiều ngày, cuối cùng Đức đi đến quyết định: Đưa con đi giám định ADN. Ảnh minh họa


Có lẽ là Thanh muốn tìm “của lạ”, “chán cơm, tìm đến phở”như người đời vẫn nói. Đức không thể ngờ rằng chính người vợ yêu quý của mình đang là một nhân vật trong các câu chuyện có chủ đề “nhà nghỉ ban trưa”… Rõ ràng là cặp tình nhân có cô vợ của anh đã chọn ngày đầu tuần và ngày cuối tuần để hú hí với nhau, còn những ngày khác, ai dám chắc là họ không “vui vẻ”như vậy. Càng nghĩ, Đức càng buồn bã. Đã sang giờ làm việc buổi chiều, mà Đức vẫn gục đầu đau xót suy nghĩ. Đức giật mình khi có ai đó vỗ vào vai anh và nói:


- Này, dậy làm việc đi chứ. Mệt hay sao mà gục đầu mãi thế?


Đức không muốn ngẩng bộ mặt đau khổ nhìn các đồng nghiệp, vẫn giữ nguyên tư thế cũ:


- Mình đau đầu lắm, để cho mình nghỉ một lúc,


Một người khác ngồi gần thấy vậy lên tiếng:


- Này Đức à! Cậu mệt thế thì nên về nghỉ đi. Cậu có đi xe máy về được không hay để tớ đưa cậu về, hay gọi vợ cậu đến đón nhé?


- Đừng! Đừng gọi cho cô ấy, mình tự về được.


Đức thu dọn rồi ra về, mọi người trong phòng nhìn theo, chắc rằng chẳng có ai thấu hiểu nguyên nhân nỗi đau của Đức lúc này…


Xét nghiệm ADN để tìm lại niềm tin đã mất


Vẫn như thường lệ, hết giờ làm việc, Thanh đứng đợi Đức đến đón trước cửa cơ quan của mình. Đợi mãi chẳng thấy chồng đâu, Thanh phải gọi điện vào di động:


- Sao mãi đến giờ mà anh vẫn không đến đón em?


- Tự lo mà về! Không đón đưa gì hết. Không bao giờ nữa!


Thanh giận quá. Sao hôm nay Đức lại đối xử với mình như vậy. Đã không đến đón, lại còn xẵng giọng. Thanh ức muốn khóc, gọi xe ôm đưa về.


Về đến nhà, Thanh cứ tưởng Đức đang còn ở đâu đó ngoài đường, nào ngờ Đức đã nằm trên giường từ lúc nào. Bình thường sau một ngày làm việc là những phút hai vợ chồng tranh nhau bế con và hạnh phúc khi ngắm con hóng chuyện. Thế mà hôm nay Đức nằm đó, chẳng ngó ngàng đến con. Con bé đang “a gư, a gư”với bà giúp việc. Thanh ôm con, thơm thít một lúc rồi trao nó cho người giúp việc, đi vào bếp.


Thanh cố tình tạo nên những tiếng va chạm loảng xoảng cho bõ tức. Ây vậy mà Đức vẫn không chịu ra giúp Thanh như mọi ngày…


Thanh bắt đầu lo lắng: “Hay là Đức bị ốm thật. Nhưng ốm thì ốm, vẫn có thể nhẹ nhàng và tình cảm với vợ con chứ. Hay là mệt quá đâm ra cáu bẳn”. Nghĩ vậy, Thanh hỏi:


- Anh bị ốm à, hay là có gì bực mình. Thái độ của anh hôm nay lạ lắm.


- Lạ lắm ư? Cô thấy thái độ của một thằng đàn ông bị cắm sừng thế này là lạ lắm sao?


- Anh nói năng lăng nhăng gì thế?


- Tôi nói năng lăng nhăng ư? hay cô là người đàn bà lăng nhăng? Cô đổ đốn như vậy từ bao giờ?


Thanh định quay đi, Đức liền gọi giật lại:


- Hãy mở điện thoại của tôi ra mà xem lời cảnh cáo dành cho cô, thật là nhục nhã!


Thanh hồi hộp đến bên bàn, cầm di động của Đức, tay run run mở mục tin nhắn, mặt Thanh biến sắc trước tin nhắn:


“Trưa nay anh đã tận mắt thấy tình địch dắt tay vợ mình vào nhà nghỉ rồi chứ. Nhờ anh chuyển lời cảnh cáo của tôi đến vợ anh rằng: “Hãy tránh xa người đàn ông của tôi ra, nếu không, khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy sẽ bị biến dạng đấy”.


Thanh rùng mình dập máy, đi nhanh vào bếp như muốn trốn chạy khỏi sự thật…Thanh còn có thể nói gì đây, khi mà bằng chứng của tội lỗi đã rành rành ra đấy, có lẽ chỉ còn cậy nhờ vào lòng bao dung, vị tha của người chồng.


Còn Đức thì chẳng lúc nào quên được hình ảnh vợ mình tay trong tay với một người đàn ông xa lạ vào nhà nghỉ. Không biết ngoài mình và người đàn ông kia còn có ai nữa được tận hưởng tình yêu mãnh liệt nồng cháy của cô ấy.


Nỗi đau này khiến Đức trở nên khó tính, khó tính với tất cả mọi người và khó tính với cả đứa con gái bé bỏng. Bây giờ mỗi lần con khóc, Đức không còn đủ kiên trì để dỗ dành nó như truớc nữa. Đành rằng đứa trẻ bao giờ cũng vô tội nhưng chính người mẹ đã làm cho tình yêu của người cha đối với con bị vơi đi. Trước sự ngoại tình của vợ, có người đàn ông nào dám tin chắc rằng đứa con của vợ cũng là đứa con máu thịt của mình.


85302b74d13c4a.img


Làm sao bây giờ? Giá như Đức không yêu Thanh nữa thì chỉ cần hai người dắt nhau ra Uỷ ban là ai đi đường nấy, nhưng Đức lại quá yêu vợ nên mới quá khổ đau như thế. Dạo này chẳng thấy có tin nhắn nào vào máy nữa, cộng với thái độ tỏ ra biết ăn năn hối lỗi của Thanh, rồi nét mặt luôn luôn buồn lo của vợ, làm cho Đức mủi lòng quá…thương quá… mà vẫn giận quá!


Suy nghĩ nhiều ngày, cuối cùng Đức đi đến quyết định: Đưa con đi giám định ADN. Nếu con bé là con anh, anh sẽ cho Thanh một cơ hội. Còn nếu có kết quả ngược lại thì có lẽ chỉ còn cách chia tay. Quyết định của anh được Thanh hưởng ứng ngay tuy rằng cô rất buồn. Buồn vì cô đâu có phản bội anh ngay từ những ngày đằm thắm của tuần trăng mật. Nhưng cô hưởng ứng việc này vì cô biết ADN sẽ giúp cô khẳng định với chồng mình rằng đứa con mà anh đang nghi vấn kia chắc chắn là con của anh.


Cô nhanh nhẹn cùng chồng đưa con đi xét nghiệm ADN. Quả thật chuyện ngoại tình của cô chỉ mới xảy ra gần đây nhưng nói ra điều ấy vào lúc này chắc Đức chẳng tin đâu. Cách hay nhất là nhờ ADN nói hộ. Thanh hy vọng cái kết quả xét nghiệm sẽ giúp Thanh níu giữ được người chồng mà Thanh luôn yêu quý.

Thanh biết mình đã không đủ nghị lực để vượt qua những cám dỗ của cuộc đời.


Những buổi trưa tự do, những khu nhà nghỉ yên tĩnh, những cuốn băng tươi mát đã kéo Thanh vào tội lỗi…Thôi, phải quyết tâm vĩnh biệt những thứ đó để giữ lấy Đức, giữ lấy cái gia đình nhỏ bé mà Thanh đã rất yêu quý nó…


Thanh không hồi hộp chờ đợi kết quả xét nghiệm, nhưng cô mong chóng có nó trong tay Đức để giúp anh bớt đi căng thẳng, đồng thời giúp anh sớm nguôi dần cơn đau khổ vì cô. Còn Đức thì thấp thỏm chờ mong ngày nhận kết quả. Anh cầu mong ADN đừng phủ nhận. Anh sẽ không chịu nổi nếu anh không phải là cha của đứa bé mình đang gắn bó mỗi ngày.


Cuối cùng, Đức đã có tờ kết quả trong tay khẳng định chính xác con bé là giọt máu của anh. Anh đã lấy lại thăng bằng, nghĩ đến những lúc chính mình vì giận cá chém thớt, đã hắt hủi đửa con vô tội của mình, anh thấy hối hận vô cùng. Bây giờ, anh thấy yêu thương con mình hơn bao giờ hết. Và anh hiểu rằng càng yêu con, thì càng không thể chia tay với mẹ của nó. An


Tổng Hợp



Người vợ ngoại tình cổ vũ chồng đi xét nghiệm ADN

Saturday, November 16, 2013

Những cái kết bất ngờ vì xét nghiệm ADN

Ông Bình bí mật lấy mẫu của con trai và cháu nội đi xét nghiệm ADN thì không cho kết quả cha con. Nhưng kiểm tra máu của cháu và chính ông lại xác nhận quan hệ ông cháu



Đây là một trong những trường hợp mà bà Nguyễn Thị Nga, Giám đốc Trung tâm phân tích ADN và công nghệ di truyền (Thụy Khuê, Hà Nội) nhớ mãi.


Lần đầu mang mẫu đến nhờ trung tâm phân tích ADN, ông Bình (Ba Đình, Hà Nội) kể, dịp Tết, vợ chồng anh con cả đưa cháu nội về thăm ông bà. Ông thấy lạ vì hễ ôm hay xoa đầu cháu là thằng bé đẩy ra. Sau này, chính nó thủ thỉ “mẹ cháu dặn không được để ai xoa đầu, nhổ tóc hay cắt móng tay”. Nghi ngờ thằng bé không phải huyết thống nhà mình nên mẹ nó mới dặn dò thế, ông bàn với vợ tìm cách lấy mẫu của con trai và cháu đem đi xét nghiệm trực hệ cha con. Kết quả khiến hai ông bà chết lặng: không có quan hệ cha con.


Mất ăn, mất ngủ, ông bà liền gọi điện cho anh con trai thứ hai tên Đức đang làm việc tại TP HCM về kể lại mọi chuyện và bàn cách xem nên làm thế nào. Không hề tỏ ra bất ngờ, anh Đức trấn an bố mẹ, thuyết phục bố làm lại xét nghiệm lần nữa, lấy mẫu của chính ông và cháu trai, vì rất có thể có sự nhầm lẫn trong lần trước. Nghe lời con, ông Bình lại đến trung tâm ADN xin xét nghiệm huyết thống. Và kết quả xác nhận “quan hệ ông – cháu” khiến ông nửa vui nửa ngờ. Ông đến gặp giám đốc và không kìm được tức giận, lớn tiếng cho rằng một trong hai kết quả sai, không thể có chuyện một thằng bé không phải giọt máu của con trai ông lại là cháu nội ông.


download


“Chúng tôi phải khẳng định với bác ấy rằng cả hai kết quả đều hoàn toàn chính xác, và khuyên nên bình tĩnh về nói chuyện để có được sự hợp tác, chia sẻ trung thực của tất cả đàn ông trong gia đình, nếu không sẽ xét nghiệm từng người với cháu bé sẽ tìm ra ai là cha của nó”, bà Nga kể lại.


Dù không tin những lời này, ông Bình vẫn về hỏi lại anh con trai thứ, còn đòi đi kiện trung tâm ADN. Thấy không thể giấu sự thật, anh Đức mới kể lại, sau vài năm cưới mà không có con, vợ chồng anh cả vào TP HCM nhờ anh dẫn tới một bệnh viện phụ sản làm thụ tinh trong ống nghiệm. Anh đã lo mọi thủ tục và nhờ bác sĩ quen làm sao để anh chính là cha đứa trẻ được sinh ra trong ống nghiệm. Việc này vợ chồng anh cả không biết. Bí mật này anh định giữ kín suốt đời nhưng nay bỗng “bị lộ” vì kết quả ADN. Ông bà Bình mừng mừng tủi tủi, càng thương con, thương cháu và nguyện cùng anh Đức mãi giữ kín bí mật này.


Bà Nguyễn Thị Nga cho biết, mỗi khách hàng tới đây đều có hoàn cảnh, số phận đặc biệt khiến ngay cả người làm công tác khoa học cũng trăn trở. Với công nghệ phân tích ADN, có những kết quả có thể làm vợ chồng rạn vỡ hay một người đang có tất cả bỗng mất hết khi sự thật giấu kín bị bại lộ, nhưng cũng có kết quả mang lại sự hàn gắn, minh oan cho những người bị hiểu lầm, nghi kỵ. Bên cạnh đó, cũng có kết quả làm chính người trong cuộc, cũng như người thực hiện phân tích phải bất ngờ. “Cuộc sống thực sự quá phong phú và có những điều nằm ngoài tất cả dự đoán người ta có thể nghĩ ra”, bà Nga chia sẻ.


Một trong số này là câu chuyện của người đàn ông có đứa con lưỡng tính. Vô tình phát hiện bằng chứng vợ ngoại tình ngay trước thời điểm có con, anh Huy (Bắc Ninh) vô cùng đau khổ và nghi ngờ cậu con trai mình chăm chút yêu thương mấy năm qua không phải là ruột thịt.


Trong tâm trạng ủ ê, anh mang vài sợi tóc của con đi xét nghiệm ADN với mẫu của mình. Hôm nhận kết quả, anh và vị giám đốc đã khẩu chiến, vì phân tích cho thấy hai mẫu có quan hệ bố con, nhưng con anh là một bé gái chứ không phải bé trai. Người thực hiện xét nghiệm cho là có thể anh lấy nhầm mẫu, hoặc ghi sai giới tính con trong bản khai, trong khi anh kiên quyết khẳng định không thể nhầm, nếu sai là do trung tâm. Cuối cùng, vị giám đốc đề xuất người cha đưa đứa con tới trung tâm và lấy mẫu máu trực tiếp của hai bố con để xét nghiệm lại.


“Hôm đứa trẻ tới, tôi đã cảm thấy cháu rất lạ. Bề ngoài, cháu giống như những bé trai khác, và cũng rất nghịch ngợm nhưng hành động của cháu có vẻ thiếu chủ đích – một biểu hiện của những người bị rối loạn hành vi”, bà Nga kể lại.


Và kết quả xét nghiệm lần này giống y hệt lần trước: Hai mẫu có quan hệ cha con, và bé có giới tính nữ. Ngay khi đó, mẫu máu của đứa trẻ được đem đi phân tích bệnh và cho thấy cháu mắc hội chứng Klinefelelter. “Bình thường, con trai mang nhiễm sắc thể XY. Em bé này bị bệnh rối loạn nhiễm sắc thể giới tính vì thừa một X, tức mang nhiễm sắc thể XXY. Hầu hết nam giới mắc Klinefelter thường chỉ được chẩn đoán ở tuổi trưởng thành khi thấy xuất hiện các dấu hiệu như vô sinh, vú to, mệt mỏi, khó khăn trong học hành, khoái cảm tình dục dưới mức bình thường…”, bà Nga giải thích.


images


Bà cho biết, ông bố vô cùng đau khổ khi được thông báo tin này. Anh còn hỏi bà những cách nào có thể giúp con. “Cháu sẽ cố gắng làm những điều tốt nhất cho con”, là câu cuối cùng người đàn ông nói tại trung tâm. “Có lẽ anh ấy đã quên chuyện vợ ngoại tình, hoặc điều đó không còn đáng bận tâm bằng căn bệnh quá đặc biệt đứa con mình đang mang”, giám đốc trung tâm ADN chia sẻ.


Một trường hợp khác cũng khiến bà Nga khó quên là một cặp vợ chồng tới trung tâm xét nghiệm tới 3 lần. Lần đầu, chị vợ đưa hai mẫu tới và cho biết gần đây một phụ nữ bỏ một đứa trẻ mới sinh trước nhà chị. Chồng chị khi ấy đang đi công tác, gọi về thú nhận đó là con anh, kết quả của một lần trót dại hơn một năm trước. Anh mong vợ tha thứ và đón nhận đứa trẻ. Vì hai vợ chồng hiếm hoi, cố gắng mãi mới có được mụn con, chị đồng ý nuôi đứa bé với điều kiện nó đúng là con anh. Trong lúc chồng chưa về, chị lấy mẫu của đứa trẻ với mẫu đứa con ruột của mình mang đi xét nghiệm, kết quả chúng không phải anh em.


Lần thứ hai, cặp vợ chồng bế theo một đứa nhỏ mấy tháng tuổi, trong khi ông chồng nằng nặc đòi kiểm tra ADN xác nhận quan hệ cha con giữa mình và em bé, người vợ giận dỗi “Thằng lớn 100% là con mình, kết quả xét nghiệm hai đứa không phải anh em, vậy là rõ ràng thằng bé không phải con anh. Em cũng đâu có hẹp hòi gì. Nếu là con anh, em cũng mừng, vì nhà hiếm con, nhưng không phải con mình mà cứ vơ vào thì thiên hạ họ cười cho”.


Nhưng kết quả lần này khiến cả người vợ và trung tâm phân tích đều ngạc nhiên: Quan hệ bố – con. Lần này, ông bố lại thổ lộ: “Có lẽ phải phiền các chị lần nữa, mai tôi đưa cháu lớn đến đây làm xét nghiệm quan hệ bố – con”.


“Đây là trường hợp khiến tôi đau đầu nhất. Tôi không thể lý giải được mối quan hệ trong gia đình họ. Người chồng bị cắm sừng làm sao lại bình tĩnh và thanh thản đến vậy? Còn người vợ – rất thông minh và sắc sảo – sao lại thản nhiên đưa con riêng của mình đi xét nghiệm với chồng”, bà Nga cho biết.


Ngay ngày hôm sau, ông bố đi cùng đứa con lớn 3 tuổi đến. Và kết quả phân tích lần này cho thấy, đứa trẻ không phải là con của anh. Người đàn ông hơi buồn nhưng không tỏ ra quá thất vọng hay bị sốc. Lúc này, anh mới chia sẻ chuyện gia đình. Khó đậu thai, mấy năm trước, anh chị làm thụ tinh trong ống nghiệm và có bé đầu. “Có lẽ họ không thành công trong việc kết hợp giữa trứng của mẹ và tinh trùng của bố nên đã sử dụng một phôi khác, vì thế đứa con không mang gene của hai chúng tôi”, anh giải thích. Đứa con thứ hai là con nuôi của gia đình, nhưng thực chất là do anh đi “kiếm” để bé đầu có em.


Khi được hỏi về ý định có quay trở lại bệnh viện kiện vì sự sai sót này không, anh bày tỏ: “Chúng tôi đã mất một khoản tiền không nhỏ cho ca thụ tinh trong ống nghiệm, nhưng cái mất lớn hơn rất nhiều nếu xảy ra kiện cáo, là chúng tôi có thể sẽ mất đứa con này. Chúng tôi không muốn vậy. Chúng tôi đã yêu thương, chăm bẵm và đặt nhiều kỳ vọng về cháu. Công dưỡng nặng hơn công sinh. Giờ chúng tôi chỉ muốn để tâm chăm sóc dạy dỗ các con nên người, sao cho hai anh em chúng biết yêu thương, gắn bó với nhau”, người đàn ông chia sẻ.


Theo bà Nguyễn Thị Nga, trong phân tích ADN, để xác định quan hệ bố con hay mẹ con cần xét nghiệm trực hệ bộ gen với tối thiểu 16 gen. Còn xét nghiệm quan hệ huyết thống giữa những người đàn ông trong một dòng họ thì sử dụng phương pháp phân tích dòng gen Y (nhiễm sắc thể giới tính nam). Tất cả đàn ông trong một dòng họ (nếu không có đột biến gen) sẽ có dòng Y giống nhau.


(Sức Khỏe&Đời sống)



Những cái kết bất ngờ vì xét nghiệm ADN