Showing posts with label ADN. Show all posts
Showing posts with label ADN. Show all posts

Wednesday, December 4, 2013

Cãi kết quả giám định ADN, “nhà ngoại cảm” chửi bậy

Ba năm nay, chị Nguyễn Thị Lê Thanh (SN 1973, ngụ tổ 2, phường Thượng Thanh, Long Biên, Hà Nội) đã mời gần chục “nhà ngoại cảm”, tốn hàng trăm triệu đồng tìm mộ người anh trai thứ ba. Chị Thanh lắc đầu thở dài: “Tôi đã quá mệt mỏi và sợ ngoại cảm rồi!”.

Chị Thanh thuật lại sự việc

Chị Thanh thuật lại sự việc


“Nhà ngoại cảm” tìm mộ sai vẫn cãi kết quả giám định ADN

Chị Thanh cho biết, suốt 3 năm qua, hễ nghe ai mách nước về “nhà ngoại cảm” nào có khả năng tìm mộ là chị đến gặp. Chị tiết lộ, gia đình chị tiêu tốn đến mấy trăm triệu đồng để tìm mộ và “cống” cho các “nhà ngoại cảm”. “Nói ra thì xấu hổ lắm, xin cho tôi không tiết lộ con số cụ thể. Hàng xóm, họ hàng mà biết tôi mất nhiều vậy thì lại chê cười”, chị ngậm ngùi chia sẻ.


Thông tin về phần mộ cần tìm của anh trai chị rất mơ hồ. Chị cho biết, anh mình tên Nguyễn Văn Đảng, sinh năm 1955, hy sinh năm 1974 tại Tam Kỳ, Quảng Ngãi.


Cuối năm 2010, chị tìm đến “nhà ngoại cảm” được người ta quen gọi là “cậu” Liên (Hải Dương). Khá đông khách đến đây, chị Thanh sau khi viết thông tin vào giấy thì ngồi chờ đến lượt.


Khổ nỗi, “cậu” Liên không xem theo thứ tự người đến trước sau mà rút ngẫu nhiên. Thế là ngày nào chị cũng đều đặn sáng đi tối về đến nhà “thầy” mong đến lượt mình. “Tôi đi từ Hà Nội xuống Hải Dương, xa mấy chục cây số. Sáng nào cũng bắt xe khách đi, rồi bắt xe ôm vào nhà “thầy”. Chiều tối chưa đến lượt mình lại về. Buổi trưa đói khát, cứ dật dờ hàng quán cạnh nhà “thầy” ăn tạm bánh mỳ”, chị nhớ lại.


Sau Tết năm 2011, chị tiếp tục hành trình từ Hà Nội xuống Hải Dương khoảng 1 tháng mới đến lượt “thầy” gọi. Chị thở phào như trút được gánh nặng. Sau tổng cộng hơn hai tháng ròng rã chờ đợi, cuối cùng “thầy” đã bốc đến lượt chị.


Sau đó, “cậu” đồng ý tìm mộ cho gia đình qua liên lạc điện thoại. Thông qua “cậu”, chị Thanh biết ở Tam Kỳ có 3 ngôi mộ vô danh, nhiều điểm trùng khớp với thông tin về anh trai mình. “Cậu” Liên quả quyết ngôi mộ số 706 ở Tam Kỳ chính là của anh chị, rồi căn dặn: “Chị cứ đi về rồi chuẩn bị vào trong đó. Đến nơi nhớ gọi điện ra, tôi sẽ hướng dẫn chi tiết”.


Kết quả giám định ADN cho thấy nhà ngoại cảm lừa bịp

Kết quả giám định ADN cho thấy nhà ngoại cảm lừa bịp


Theo hướng dẫn của “cậu”, chị Thanh cùng một số người trong gia đình lập tức hành trình vào Tam Kỳ tìm mộ anh trai. Oái oăm thay, sau khi làm lễ chuẩn bị bốc mộ, chị gọi điện cho “cậu” nhờ xác định lại thì “cậu” không nghe máy.


Chầu chực 2 – 3 ngày bên chiếc điện thoại, mỗi lần chị gọi ra, “cậu” Liên hoặc không nghe máy, hoặc nói vòng vo, hoặc chửi rủa thậm tệ. “Tôi vừa dứt lời hỏi mộ nào của gia đình thì “cậu” lớn tiếng xỉ vả: “Mày mang tiếng con gái Hà Nội mà ngu thế. Mày không hiểu tao nói gì à”, rồi tắt phụt máy”, chị Thanh kể.


Sau đó, theo chỉ dẫn của “cậu”, chị làm thủ tục xin bốc ngôi mộ số 706 rồi mang về. Thế nhưng, khi chị mang hài cốt đi xét nghiệm ADN thì cho kết quả không chính xác.


Chán nản trước kết quả giám định, chị Thanh đem kết qủa giám định ADN đến nhà “cậu” Liên thắc mắc thì liền bị “cậu” hất hàm, quát lớn: “Tao đếch tin cái a- đê – en của nhà chúng mày”.


Sự thất vọng vào những “nhà ngoại cảm”


Vẫn đau đáu trong lòng do chưa tìm được mộ anh trai, chị Thanh tiếp tục hành trình tìm kiếm trong năm 2011. Lần này, chị nhờ một “nhà ngoại cảm” ở Quảng Nam. Giống như “cậu” Liên, “nhà ngoại cảm” này chỉ đồng ý nhận tìm giúp mộ cho chị Thanh bằng điện thoại.


Sau cuộc gặp gỡ chớp nhoáng, “thầy” bảo chị ra về để tiến hành đi đào mộ theo chỉ dẫn. Theo lời “thầy” phán, mộ anh trai chị nằm trong một khu rừng rậm, rất xa khu dân cư. Cả đoàn tìm mộ vất vả đi theo sự chỉ dẫn của “thầy”.


Đến nơi, mọi người khoanh vùng, đào bới theo cả chiều sâu và chiều rộng giống bản đồ “thầy” hướng dẫn. Cả một buổi vất vả đào cuốc, chị Thanh không thấy mồ mả xương cốt đâu. Lúc này, chị mới gọi lại cho nhà ngoại cảm để “báo cáo” tình hình, mong được trợ giúp. Thế nhưng, chị gọi cả mấy chục cuộc điện thoại mà không thấy “thầy” bắt máy.


Đợi đến chiều tối vẫn không liên lạc được, cả đoàn thất thểu ra về trong thất vọng. “Những cuộc điện thoại sau đó “thầy” không nghe máy nữa. Vừa mất tiền oan cho “thầy” vừa nhọc công chúng tôi”, chị Thanh thở dài.


Đi xa mà không có kết quả, những ngày sau, chị Thanh cố bám lại Quảng Nam, lặn lội “gõ cửa” thêm vài “nhà ngoại cảm” khác. Được giới thiệu đến gặp một “nhà ngoại cảm” tên Hà (Tam Kỳ), chị Thanh rất phấn khởi khi “thầy” này hẹn sẽ trực tiếp đi tìm mộ cùng chị.


Đúng hẹn, chị quay lại gặp thì “thầy” Hà đổi ý, chỉ tìm qua điện thoại. Chị lọ mọ ra về rồi gọi điện cho “thầy”, nhưng lúc liên lạc được lúc không. Chán nản, chị thôi tin “nhà ngoại cảm” Hà.


Quay về Hà Nội, niềm tin tìm được mộ người anh trai bằng phương pháp tâm linh vẫn nung nấu trong chị. Đầu năm 2013, chị tìm đến áp vong tại một “nhà ngoại cảm” ở Hà Nội có biệt danh “ba mắt”.


Nhớ lại màn áp vong nhập hồn, chị cho biết: “Đó là tầm bậy hết. Chị gái tôi được cho nhập vào, cũng ngồi lắc lư, khóc lóc nhưng khi nói thì đó là lời của người sống chứ không phải của người chết. Các thông tin đưa ra không thuyết phục. Khách đến áp vong tại đây cứ nườm nượp. Ở đây có quy định, hễ ai vào đều phải đóng tiền lệ phí và tiền vệ sinh dù có đi hay không”.


“Toàn là lừa phỉnh mà thôi”


Trong tâm trí chị Thanh, 3 ngôi mộ vô danh ở Tam Kỳ luôn ám ảnh chị. “Tôi lúc nào cũng nghĩ rằng một trong ba ngôi mộ ấy là của anh mình”, chị nói. Từ suy nghĩ đó, chị tìm đến gặp một “thầy” tên Xuyên (Phú Thọ) để xác định đâu mà mộ anh trai mình. Lại lặn lội trở lại Tam Kỳ, tìm đến ngôi mộ số 707. Sau đó, vẫn phải làm những thủ tục mà chị đã quá quen trong suốt thời gian đi tìm mộ là xin địa phương cho khai quật. Xong xuôi, chị mang hài cốt trở ra Hà Nội thử ADN. Nhưng kết quả lại khiến chị thất vọng lần nữa.


“Tôi đoán, trong 3 ngôi mộ thì mình thử AND 2 mộ đều không phải. Vậy thì mộ còn lại chắc chắn là của anh trai mình. Tôi lại lặn lội vào đó xin làm thủ tục bốc mộ và thử AND. Thế nhưng một lần nữa tôi lại thất vọng, kết quả AND chứng minh không phải mộ anh trai tôi”, chị Thanh ngậm ngùi.


Chị Thanh cho biết, suốt 3 năm qua, hễ nghe ai mách nước về “nhà ngoại cảm” nào có khả năng tìm mộ là chị đến gặp. “Nhiều lúc tôi cảm tưởng bản thân không còn tỉnh táo để nhận ra đâu là thật đâu là giả. Tôi cứ hoang mang khi mỗi “thầy” phán một kiểu. Đến với hàng chục “thầy”, tốn cả mấy trăm triệu rồi mà tung tích ngôi mộ người anh trai vẫn chưa được hé mở”, chị Thanh thở dài.


Nói rồi chị đưa ra một xấp giấy tờ, nào là kết quả xét nghiệm ADN hài cốt, ảnh 3 tấm mộ vô danh và gần chục bản đồ khác nhau do các “nhà ngoại cảm” vẽ vị trí mộ. “Tất cả các “nhà ngoại cảm” mà tôi tìm đến toàn là lừa phỉnh mà thôi. Giờ tôi biết thì đã quá muộn, bao nhiêu tiền bạc và công sức đã mất trong khi phần mộ anh trai vẫn không một manh mối”, chị Thanh buồn rầu.


(Pháp Luật)



Cãi kết quả giám định ADN, “nhà ngoại cảm” chửi bậy

Friday, November 22, 2013

ADN và chuyện vui của người không "phải" làm bố

Nói thật với chị là bản thân tôi lại rất cần biết cô ấy có thật sự là mẹ của thằng bé không. Theo suy diễn của mình, tôi thiên về khả năng người đàn bà câm kia mới chính là mẹ nó.



Lâu lắm rồi mới có một trường hợp khách hàng bị phạt vì khai không đúng sự thật… thế mà vẫn rất vui. Đó là một người đàn ông trạc ngoại ngũ tuần.


Đã chuẩn bị trước để đón vị khách này, nên sau khi xem chứng minh thư và giấy hẹn của ông, tôi vào đề ngay:


- Anh phải nộp phạt rồi mới được nhận kết quả!


Vị khách có vẻ ngạc nhiên:


- Tại sao tôi lại bị phạt?


Tôi giải thích:


- Anh đã đưa một người phụ nữ không phải là mẹ đứa trẻ vào xét nghiệm. Anh có nhớ là trước khi anh đặt bút điền vào đơn xin xét nghiệm cha con chúng tôi đã lưu ý anh rằng: nếu có thêm mẹ sẽ được giảm lệ phí, nhưng nếu người phụ nữ đưa vào không phải là mẹ thật sự của đứa bé thì khách hàng sẽ bị phạt gấp đôi…


Vị khách cướp lời tôi:


- Vâng tôi nhớ chứ.


- Anh bị phạt vì thế đấy. Người phụ nữ mà anh khai là mẹ đứa bé không phải là mẹ của nó. Không nhẽ vì muốn giảm lệ phí mà anh đã mượn một người bạn gái đến đóng vai người mẹ?


Người đàn ông thanh minh nhưng nét mặt có vẻ rất vui:


- Chết ! Chị đừng nghĩ như vậy. Tôi không hề có ý đó.


- Hay là anh thừa tiền, sẵn sàng chịu phạt để thử xem chúng tôi có phát hiện được đó là người mẹ giả hay không?


Người đàn ông không trả lời thẳng vào câu hỏi của tôi mà có vẻ phấn chấn nói:


- Các chị phát hiện được sự thật này thì tốt quá rồi, tôi sẵn sàng nộp phạt. Chị cho tôi biết tôi bị phạt bao nhiêu?


Thấy thái độ như mừng vì được phạt của anh, tôi nói:


- Tôi sẽ quyết định mức phạt với anh sau khi anh giải thích cho tôi vì sao anh lại khai như vậy.


Ông khách bắt đầu kể:


- “Nói ra thì xấu hổ nhưng thói xấu của đàn ông thì khó sửa lắm chị ạ. Năm ngoái tôi có công chuyện ở biên giới Lạng Sơn. Tình cờ tôi quen một cô gái tên là Thoa. Mới đầu chúng tôi xưng hô với nhau là chú cháu, sau chuyển thành anh em và nhanh chóng gần gũi nhau. Chị tính, đàn ông như tôi mà gặp một cô gái trẻ sẵn sàng sà vào lòng mình thì làm sao cưỡng lại được… Sau đó chúng tôi chia tay nhau, cô ta đi lấy chồng còn tôi về Hà Nội.


Lâu lắm rồi mới có một trường hợp khách hàng bị phạt vì khai không đúng sự thật... thế mà vẫn rất vui. Đó là một người đàn ông trạc ngoại ngũ tuần. (ảnh minh họa)

Lâu lắm rồi mới có một trường hợp khách hàng bị phạt vì khai không đúng sự thật… thế mà vẫn rất vui. Đó là một người đàn ông trạc ngoại ngũ tuần. (ảnh minh họa)


Tưởng rằng mọi chuyện sẽ lùi về dĩ vãng, ai ngờ gần đây Thoa cho người về Hà Nội tìm tôi, báo tin là cô ta đã sinh con và khẳng định đó là con của tôi. Tôi bị choáng. Người đưa tin cũng chẳng khách khí gì khi yêu cầu tôi phải có trách nhiệm với đứa trẻ và việc đầu tiên là gửi ngay cho Thoa vài triệu đồng để cô ta nuôi con. Ngậm bồ hòn làm ngọt, dù bán tín, bán nghi, tôi vẫn phải móc túi gửi tạm cho Thoa một triệu. Tôi hứa sẽ lên thăm hai mẹ con sau.


Tôi thu xếp công việc, tìm đến nhà Thoa. Trong nhà lúc đó có hai vợ chồng. Đã gần trưa mà người chồng vẫn đang ngủ. Nhìn thấy tôi, Thoa vội kéo tôi ra ngoài cổng như không muốn cho chồng biết. Tôi hỏi ngay:


- Đứa trẻ đâu?


Thoa khẽ khàng buồn bã nói:


- Em gửi nó đi rồi. Chồng em bảo không phải là con nó, nó không nuôi. Sau khi sinh con, em bị sốt cao uống nhiều kháng sinh quá nên mất sữa. May mà bà chị họ cũng sinh cùng thời gian đó nhưng không giữ được con, vì vậy chị ấy sẵn sàng nuôi con giúp em. Chỗ tiền hôm nọ anh gửi lên, em đã chuyển hết cho chị ấy.


Tôi đề nghị Thoa đưa tôi đi xem mặt đứa trẻ, cô ta sẵn sàng ngay. Cái nhà mà cô ta gọi là của bà chị họ thật đơn sơ. Vừa vào đến ngõ, Thoa đã đánh tiếng:


- Bố thằng bé lên thăm nó đây.


Trong nhà có một người đàn bà và một đứa trẻ. Đứa trẻ đang nằm trên giường, thấy chúng tôi bước vào, người đàn bà vội bế đứa trẻ lên ôm chặt vào lòng.


Thoa tiến lại gần người đàn bà, vuốt ve đứa trẻ rồi nói:


- Chị nuôi hộ con cho em, anh ấy sẽ thường xuyên gửi tiền cho chị.


Nói xong Thoa dúi vào tay chị ta tờ một trăm ngàn. Chị ta nắm chặt tay lại, gật gật đầu, cúi xuống nhìn đứa trẻ. Chị ta chỉ liếc nhìn tôi rất nhanh đúng một lần và chẳng nói chẳng rằng. Tôi ngắm đứa trẻ, nó chẳng có một nét gì của tôi, tôi có một linh cảm rất rõ ràng rằng nó không phải là con tôi…Tôi xin được bế đứa trẻ nhưng người đàn bà nhất định không đồng ý, cứ ôm khư khư như sợ tôi cướp mất thằng bé…


Tôi lại ra về mang theo bao nỗi băn khoăn: Tại sao người đàn bà không nói gì? Tại sao cô ta không cho tôi bế đứa trẻ, đứa bé có phải con tôi không? Trông nó chẳng giống tôi một tí nào? Những điều Thoa nói có cái gì đó không thật. Nhưng thật giả đến mức nào, tôi chưa rõ được. Tôi quyết định phải tự mình điều tra cho rõ mọi điều.


Tôi trở lại Lạng Sơn. Lần này tôi không đến nhà Thoa mà đến một quán nước gần nhà chị họ của Thoa. Lân la trò chuyện và tỏ ra là một người khách hàng hào phóng, tôi đã thu thập được một số thông tin về người mà Thoa gọi là “bà chị họ”. Người phụ nữ này đã bị mất tiếng sau một tai nạn, cha mẹ cô đã mất sau tai nạn đó. Cô sống đơn độc và không có chồng. Gần đây cô ta có sinh một đứa con, nhưng bố nó là ai, thì chỉ có trời mới biết. Thời gian gần đây, có một người con gái trẻ hay đến thăm mẹ con cô ấy…


Những thông tin ít ỏi trên không đủ để giải đáp được những khúc mắc trong lòng tôi. Tôi lại tìm đến một quán cơm bụi gần nhà Thoa. Tại đây tôi được biết thêm một số chi tiết về Thoa. Đúng là Thoa vừa mới sinh con thật. Chồng của Thoa là một tay nghiện hút, hai vợ chồng luôn luôn to tiếng với nhau. Mỗi lần cãi nhau là một lần Thoa phải hứng chịu những trận đòn trời giáng. Nghe nói, hình như đã có lần Thoa suýt bị sẩy thai vì thằng chồng độc ác, vũ phu và nghiện ngâp kia. Người ta bảo rằng, Chồng Thoa có thể làm bất cứ chuyện gì, kể cả là giết người, miễn là có tiền để thoả cơn nghiện. Mọi người quanh đây chẳng ai muốn dây vào cái nhà ấy. Ai đời, vợ đẻ mà tuyên bố cấm cửa không cho ai đến thăm nom. Thế mới lạ chứ! Chẳng biết hai mẹ con cô ấy khỏe mạnh, ốm đau, hay sống chết thế nào nữa.


Nghe chuyện, thực lòng tôi thấy Thoa thật bất hạnh, thật đáng thương nhưng rõ ràng Thoa đang dồn tôi vào tình huống khó xử và đang lừa dối tôi. Hai người phụ nữ sinh con cùng một lúc mà chỉ có một đứa trẻ. Vậy ai mới thật sự là mẹ của đứa bé. Nếu đứa bé không phải là con của Thoa, thì đương nhiên nó không phải là con tôi. Nhưng nếu thực sự như lời Thoa nói thì con của tôi hiện đang phải sống cậy nhờ vào người đàn bà tật nguyền, nghèo khó và câm lặng kia. Thật là tội nghiệp cho nó quá


Trằn trọc nhiều đêm, tôi đi đến một quyết định mà tôi cho rằng hết sức đúng đắn, đó là phải tìm cách xác định xem đứa trẻ có phải con tôi không? Nhiều người nói với tôi rằng: Chỉ có ADN mới giup được tôi làm viêc này. Tôi hay xem phim, và trong nhiều bộ phim tôi thấy người ta hay nói đến ba chữ ADN. Lúc đó, ADN là một cái gì đó hết sức xa lạ, hết sức trừu tượng đối với tôi. Tôi không thể tưởng tượng được là có lúc chính bản thân mình lại cần đến xét nghiệm ADN. Cho đến bây giờ, sau một thời gian tìm hiểu, tôi mới biết được rằng chỉ có xét nghiệm ADN mới khẳng định được đứa trẻ kia có phải là con tôi không. Tôi bắt đầu tích cực đi tìm nơi làm chuyện này. Và chị biết không, lúc tôi nghe nói ở Vĩnh Phúc có một trung tâm phân tích ADN, tôi liền tìm mọi cách để đưa Thoa cùng đứa bé về Vĩnh Phúc. Tôi thuê một chiếc taxi chạy thẳng đến tỉnh Vĩnh Phúc. Lúc xe đi được nửa đường, vô tình cậu lái xe biết được mục đích chuyến đi của tôi, câu ấy cười phá lên và nói:


- Bác ơi, trên Vĩnh Phúc làm gì có được một trung tâm hiện đại như thế, phải ở Hà Nội hoặc ở một thành phố lớn nào đó mới có trung tâm phân tích ADN. Mà ở Hà Nội cũng có khu Vĩnh Phúc đấy, bác thử gọi 1080 hỏi xem, rồi hãy quyết định có đi tiếp không?


Nghe cậu lái xe nói có lý, tôi làm theo, và thế là xe của tôi quay về Hà Nội, rồi đến đây…


Chị có nhớ hôm chúng tôi đến đây làm thủ tục xét nghiệm không? Tôi thì tôi vẫn nhớ rằng khi chị gợi ý làm thêm cả mẹ cho rẻ, cô ấy dứt khoát không chịu, nhưng bị tôi ép quá. Vả lại, chị cũng có nói là dùng mẫu của mẹ để làm đối chứng thôi, chứ không cần kết luận quan hệ mẹ con, nên cô ấy đành phải nghe theo.


Nói thật với chị là bản thân tôi lại rất cần biết cô ấy có thật sự là mẹ của thằng bé không. Theo suy diễn của mình, tôi thiên về khả năng người đàn bà câm kia mới chính là mẹ nó. Vì vậy, viêc tôi ép cô ấy cho mẫu để xét nghiệm hoàn toàn không phải vì muốn được giảm lệ phí. Cũng may, Thoa không đủ tinh khôn như những cô gái tỉnh thành, nên mới chịu cho mẫu và vì vậy, sự thật mới bại lộ…


Chuyện AND của con cái (ảnh minh họa)

Chuyện AND của con cái (ảnh minh họa)


Chuyện của tôi là như vậy đó, chị thấy có đau đầu không? Bây giờ, chắc chị đã hiểu vì sao tôi lại mừng vì bị nộp phạt rồi chứ?”.


Tôi nói:


- Như vậy là anh cũng mang máng đoán được Thoa không phải là mẹ đứa bé?


- Vâng, nhưng phải đến lúc này tôi mới dám chắc là mình đoán đúng. Bây giờ, nghĩ lại tôi đoán là con của Thoa đã chết sau những trận đòn chí tử của người chồng nghiện ngập và tôi cũng như Thoa chỉ là những nhân vật trong màn kịch mà hắn dựng lên để tống tiền tôi. Tay này cũng ranh ma thật. Hắn chọn một người đàn bà câm đóng vai bà chị họ để dễ bề bưng bít. Cấm mọi người đến nhà sau khi vợ đẻ…. Bây giờ, vở kịch đã hạ màn. Tôi thật sự đã thanh thản. Chỉ có Thoa là khổ.


Hôm ở đây ra, trên đường trả cô ta về nhà, cô ta cứ im lặng. Khi gần đến Lạng Sơn, Thoa bỗng thút thít nói:


- Em đã gây cho anh quá nhiều phiền toái và tốn kém… Nhưng xin anh hãy thương em và tha lỗi cho em… Em cũng chỉ là nạn nhân. Em không có cách lựa chọn nào khác là buộc phải… lừa dối anh.


Thoạt nghe hai chữ “lừa dối” tôi tức điên người, định quẳng cô ta xuống đường cho hả giận. Nhưng tôi kịp nghĩ lại khi nhìn thấy bộ mặt đầm đìa nước mắt của Thoa. Dù sao thì chúng tôi cũng đã một thời là bạn của nhau… thế là xe tiếp tục lăn bánh, đưa Thoa về Tận ngõ nhà “bà chị họ”. Trước khi chia tay, tôi rút ví đưa cho Thoa một triệu, bảo cô giữ lấy, phòng thân…


Người khách dừng lại một lúc rồi nói:


- Bây giờ tôi xin nộp phạt để được nhận kết quả.


Tôi quay sang cô y tá:


- Cháu trả kết quả cho khách đi và viết giấy phạt như quy định của trung tâm.


Cầm tờ kết quả xét nghiệm với dòng kết luận nổi bật:


“…Không phải là con của bố


…Không phải là con của mẹ”.


Vị khách vui vẻ rút tiền nộp phạt và nói:


- Tôi phải giữ cái kết quả này lại làm bài học nhớ đời chị a. Chưa bao giờ tôi khốn khổ như thời gian qua. Xin cảm ơn chị và những đồng nghiệp của chị.


Chia tay anh, tôi nói đùa:


- Anh là một khách hàng bị nộp phạt nhưng vẫn cười tươi. Đúng là một trường hợp đặc biệt đấy.


(Dân Việt)



ADN và chuyện vui của người không "phải" làm bố

Saturday, November 16, 2013

Những cái kết bất ngờ vì xét nghiệm ADN

Ông Bình bí mật lấy mẫu của con trai và cháu nội đi xét nghiệm ADN thì không cho kết quả cha con. Nhưng kiểm tra máu của cháu và chính ông lại xác nhận quan hệ ông cháu



Đây là một trong những trường hợp mà bà Nguyễn Thị Nga, Giám đốc Trung tâm phân tích ADN và công nghệ di truyền (Thụy Khuê, Hà Nội) nhớ mãi.


Lần đầu mang mẫu đến nhờ trung tâm phân tích ADN, ông Bình (Ba Đình, Hà Nội) kể, dịp Tết, vợ chồng anh con cả đưa cháu nội về thăm ông bà. Ông thấy lạ vì hễ ôm hay xoa đầu cháu là thằng bé đẩy ra. Sau này, chính nó thủ thỉ “mẹ cháu dặn không được để ai xoa đầu, nhổ tóc hay cắt móng tay”. Nghi ngờ thằng bé không phải huyết thống nhà mình nên mẹ nó mới dặn dò thế, ông bàn với vợ tìm cách lấy mẫu của con trai và cháu đem đi xét nghiệm trực hệ cha con. Kết quả khiến hai ông bà chết lặng: không có quan hệ cha con.


Mất ăn, mất ngủ, ông bà liền gọi điện cho anh con trai thứ hai tên Đức đang làm việc tại TP HCM về kể lại mọi chuyện và bàn cách xem nên làm thế nào. Không hề tỏ ra bất ngờ, anh Đức trấn an bố mẹ, thuyết phục bố làm lại xét nghiệm lần nữa, lấy mẫu của chính ông và cháu trai, vì rất có thể có sự nhầm lẫn trong lần trước. Nghe lời con, ông Bình lại đến trung tâm ADN xin xét nghiệm huyết thống. Và kết quả xác nhận “quan hệ ông – cháu” khiến ông nửa vui nửa ngờ. Ông đến gặp giám đốc và không kìm được tức giận, lớn tiếng cho rằng một trong hai kết quả sai, không thể có chuyện một thằng bé không phải giọt máu của con trai ông lại là cháu nội ông.


download


“Chúng tôi phải khẳng định với bác ấy rằng cả hai kết quả đều hoàn toàn chính xác, và khuyên nên bình tĩnh về nói chuyện để có được sự hợp tác, chia sẻ trung thực của tất cả đàn ông trong gia đình, nếu không sẽ xét nghiệm từng người với cháu bé sẽ tìm ra ai là cha của nó”, bà Nga kể lại.


Dù không tin những lời này, ông Bình vẫn về hỏi lại anh con trai thứ, còn đòi đi kiện trung tâm ADN. Thấy không thể giấu sự thật, anh Đức mới kể lại, sau vài năm cưới mà không có con, vợ chồng anh cả vào TP HCM nhờ anh dẫn tới một bệnh viện phụ sản làm thụ tinh trong ống nghiệm. Anh đã lo mọi thủ tục và nhờ bác sĩ quen làm sao để anh chính là cha đứa trẻ được sinh ra trong ống nghiệm. Việc này vợ chồng anh cả không biết. Bí mật này anh định giữ kín suốt đời nhưng nay bỗng “bị lộ” vì kết quả ADN. Ông bà Bình mừng mừng tủi tủi, càng thương con, thương cháu và nguyện cùng anh Đức mãi giữ kín bí mật này.


Bà Nguyễn Thị Nga cho biết, mỗi khách hàng tới đây đều có hoàn cảnh, số phận đặc biệt khiến ngay cả người làm công tác khoa học cũng trăn trở. Với công nghệ phân tích ADN, có những kết quả có thể làm vợ chồng rạn vỡ hay một người đang có tất cả bỗng mất hết khi sự thật giấu kín bị bại lộ, nhưng cũng có kết quả mang lại sự hàn gắn, minh oan cho những người bị hiểu lầm, nghi kỵ. Bên cạnh đó, cũng có kết quả làm chính người trong cuộc, cũng như người thực hiện phân tích phải bất ngờ. “Cuộc sống thực sự quá phong phú và có những điều nằm ngoài tất cả dự đoán người ta có thể nghĩ ra”, bà Nga chia sẻ.


Một trong số này là câu chuyện của người đàn ông có đứa con lưỡng tính. Vô tình phát hiện bằng chứng vợ ngoại tình ngay trước thời điểm có con, anh Huy (Bắc Ninh) vô cùng đau khổ và nghi ngờ cậu con trai mình chăm chút yêu thương mấy năm qua không phải là ruột thịt.


Trong tâm trạng ủ ê, anh mang vài sợi tóc của con đi xét nghiệm ADN với mẫu của mình. Hôm nhận kết quả, anh và vị giám đốc đã khẩu chiến, vì phân tích cho thấy hai mẫu có quan hệ bố con, nhưng con anh là một bé gái chứ không phải bé trai. Người thực hiện xét nghiệm cho là có thể anh lấy nhầm mẫu, hoặc ghi sai giới tính con trong bản khai, trong khi anh kiên quyết khẳng định không thể nhầm, nếu sai là do trung tâm. Cuối cùng, vị giám đốc đề xuất người cha đưa đứa con tới trung tâm và lấy mẫu máu trực tiếp của hai bố con để xét nghiệm lại.


“Hôm đứa trẻ tới, tôi đã cảm thấy cháu rất lạ. Bề ngoài, cháu giống như những bé trai khác, và cũng rất nghịch ngợm nhưng hành động của cháu có vẻ thiếu chủ đích – một biểu hiện của những người bị rối loạn hành vi”, bà Nga kể lại.


Và kết quả xét nghiệm lần này giống y hệt lần trước: Hai mẫu có quan hệ cha con, và bé có giới tính nữ. Ngay khi đó, mẫu máu của đứa trẻ được đem đi phân tích bệnh và cho thấy cháu mắc hội chứng Klinefelelter. “Bình thường, con trai mang nhiễm sắc thể XY. Em bé này bị bệnh rối loạn nhiễm sắc thể giới tính vì thừa một X, tức mang nhiễm sắc thể XXY. Hầu hết nam giới mắc Klinefelter thường chỉ được chẩn đoán ở tuổi trưởng thành khi thấy xuất hiện các dấu hiệu như vô sinh, vú to, mệt mỏi, khó khăn trong học hành, khoái cảm tình dục dưới mức bình thường…”, bà Nga giải thích.


images


Bà cho biết, ông bố vô cùng đau khổ khi được thông báo tin này. Anh còn hỏi bà những cách nào có thể giúp con. “Cháu sẽ cố gắng làm những điều tốt nhất cho con”, là câu cuối cùng người đàn ông nói tại trung tâm. “Có lẽ anh ấy đã quên chuyện vợ ngoại tình, hoặc điều đó không còn đáng bận tâm bằng căn bệnh quá đặc biệt đứa con mình đang mang”, giám đốc trung tâm ADN chia sẻ.


Một trường hợp khác cũng khiến bà Nga khó quên là một cặp vợ chồng tới trung tâm xét nghiệm tới 3 lần. Lần đầu, chị vợ đưa hai mẫu tới và cho biết gần đây một phụ nữ bỏ một đứa trẻ mới sinh trước nhà chị. Chồng chị khi ấy đang đi công tác, gọi về thú nhận đó là con anh, kết quả của một lần trót dại hơn một năm trước. Anh mong vợ tha thứ và đón nhận đứa trẻ. Vì hai vợ chồng hiếm hoi, cố gắng mãi mới có được mụn con, chị đồng ý nuôi đứa bé với điều kiện nó đúng là con anh. Trong lúc chồng chưa về, chị lấy mẫu của đứa trẻ với mẫu đứa con ruột của mình mang đi xét nghiệm, kết quả chúng không phải anh em.


Lần thứ hai, cặp vợ chồng bế theo một đứa nhỏ mấy tháng tuổi, trong khi ông chồng nằng nặc đòi kiểm tra ADN xác nhận quan hệ cha con giữa mình và em bé, người vợ giận dỗi “Thằng lớn 100% là con mình, kết quả xét nghiệm hai đứa không phải anh em, vậy là rõ ràng thằng bé không phải con anh. Em cũng đâu có hẹp hòi gì. Nếu là con anh, em cũng mừng, vì nhà hiếm con, nhưng không phải con mình mà cứ vơ vào thì thiên hạ họ cười cho”.


Nhưng kết quả lần này khiến cả người vợ và trung tâm phân tích đều ngạc nhiên: Quan hệ bố – con. Lần này, ông bố lại thổ lộ: “Có lẽ phải phiền các chị lần nữa, mai tôi đưa cháu lớn đến đây làm xét nghiệm quan hệ bố – con”.


“Đây là trường hợp khiến tôi đau đầu nhất. Tôi không thể lý giải được mối quan hệ trong gia đình họ. Người chồng bị cắm sừng làm sao lại bình tĩnh và thanh thản đến vậy? Còn người vợ – rất thông minh và sắc sảo – sao lại thản nhiên đưa con riêng của mình đi xét nghiệm với chồng”, bà Nga cho biết.


Ngay ngày hôm sau, ông bố đi cùng đứa con lớn 3 tuổi đến. Và kết quả phân tích lần này cho thấy, đứa trẻ không phải là con của anh. Người đàn ông hơi buồn nhưng không tỏ ra quá thất vọng hay bị sốc. Lúc này, anh mới chia sẻ chuyện gia đình. Khó đậu thai, mấy năm trước, anh chị làm thụ tinh trong ống nghiệm và có bé đầu. “Có lẽ họ không thành công trong việc kết hợp giữa trứng của mẹ và tinh trùng của bố nên đã sử dụng một phôi khác, vì thế đứa con không mang gene của hai chúng tôi”, anh giải thích. Đứa con thứ hai là con nuôi của gia đình, nhưng thực chất là do anh đi “kiếm” để bé đầu có em.


Khi được hỏi về ý định có quay trở lại bệnh viện kiện vì sự sai sót này không, anh bày tỏ: “Chúng tôi đã mất một khoản tiền không nhỏ cho ca thụ tinh trong ống nghiệm, nhưng cái mất lớn hơn rất nhiều nếu xảy ra kiện cáo, là chúng tôi có thể sẽ mất đứa con này. Chúng tôi không muốn vậy. Chúng tôi đã yêu thương, chăm bẵm và đặt nhiều kỳ vọng về cháu. Công dưỡng nặng hơn công sinh. Giờ chúng tôi chỉ muốn để tâm chăm sóc dạy dỗ các con nên người, sao cho hai anh em chúng biết yêu thương, gắn bó với nhau”, người đàn ông chia sẻ.


Theo bà Nguyễn Thị Nga, trong phân tích ADN, để xác định quan hệ bố con hay mẹ con cần xét nghiệm trực hệ bộ gen với tối thiểu 16 gen. Còn xét nghiệm quan hệ huyết thống giữa những người đàn ông trong một dòng họ thì sử dụng phương pháp phân tích dòng gen Y (nhiễm sắc thể giới tính nam). Tất cả đàn ông trong một dòng họ (nếu không có đột biến gen) sẽ có dòng Y giống nhau.


(Sức Khỏe&Đời sống)



Những cái kết bất ngờ vì xét nghiệm ADN

Friday, November 15, 2013

Những cái kết bất ngờ vì xét nghiệm ADN

Nghi ngờ cháu nội không phải máu mủ của con mình, ông Bình bí mật lấy mẫu của bố con bé đi xét nghiệm ADN thì kết quả đúng như ông nghĩ. Nhưng kiểm tra máu của cháu và chính ông lại xác nhận quan hệ ông cháu.


Đây là một trong những trường hợp mà bà Nguyễn Thị Nga, Giám đốc Trung tâm phân tích ADN và công nghệ di truyền (Thụy Khuê, Hà Nội) nhớ mãi.


Lần đầu mang mẫu đến nhờ trung tâm phân tích ADN xác nhận có phải quan hệ cha con không, ông Bình (Ba Đình, Hà Nội) kể, dịp Tết, vợ chồng anh con cả đưa cháu nội về thăm ông bà. Ông thấy lạ vì hễ ôm hay xoa đầu cháu là thằng bé đẩy ra. Sau này, chính nó thủ thỉ “mẹ cháu dặn không được để ai xoa đầu, nhổ tóc hay cắt móng tay”. Nghi ngờ thằng bé không phải huyết thống nhà mình nên mẹ nó mới dặn dò thế, ông bàn với vợ tìm cách lấy mẫu của con trai và cháu đem đi xét nghiệm. Kết quả khiến hai ông bà chết lặng: không có quan hệ cha con.


Mất ăn, mất ngủ, ông bà liền gọi điện cho anh con trai thứ hai tên Đức đang làm việc tại TP HCM về kể lại mọi chuyện và bàn cách xem nên làm thế nào. Không hề tỏ ra bất ngờ hay sốc, anh Đức trấn an bố mẹ, thuyết phục bố làm lại xét nghiệm lần nữa, lấy mẫu của chính ông và cháu trai, vì rất có thể có sự nhầm lẫn trong lần trước. Nghe lời con, ông Bình lại đến trung tâm ADN. Và kết quả xác nhận “quan hệ ông – cháu” khiến ông nửa vui nửa ngờ. Ông đến gặp giám đốc và không kìm được tức giận, lớn tiếng cho rằng một trong hai kết quả sai, không thể có chuyện một thằng bé không phải giọt máu của con trai ông lại là cháu nội ông.


Bà Nguyễn Thị Nga, Giám đốc Trung tâm phân tích ADN và công nghệ di truyền.

Bà Nguyễn Thị Nga, Giám đốc Trung tâm phân tích ADN và công nghệ di truyền.


“Chúng tôi phải khẳng định với bác ấy rằng cả hai kết quả đều hoàn toàn chính xác, và khuyên nên bình tĩnh về nói chuyện để có được sự hợp tác, chia sẻ trung thực của tất cả người đàn ông trong gia đình, nếu không sẽ xét nghiệm từng người với cháu bé sẽ tìm ra ai là cha của nó”, bà Nga kể lại.


Dù không tin những lời này, ông Bình vẫn về hỏi lại anh con trai thứ, còn đòi đi kiện trung tâm ADN. Thấy không thể giấu sự thật, anh Đức mới kể lại, sau vài năm cưới mà không có con, vợ chồng anh cả vào TP HCM nhờ anh dẫn tới một bệnh viện phụ sản làm thụ tinh trong ống nghiệm. Anh đã lo mọi thủ tục và nhờ bác sĩ quen làm sao để anh chính là cha đứa trẻ được sinh ra trong ống nghiệm. Việc này vợ chồng anh cả không biết. Bí mật này anh định giữ kín suốt đời nhưng nay bỗng “bị lộ” vì kết quả ADN. Ông bà Bình mừng mừng tủi tủi, càng thương con, thương cháu và nguyện cùng anh Đức mãi giữ kín bí mật này.


Bà Nguyễn Thị Nga cho biết, mỗi khách hàng tới đây đều có hoàn cảnh, số phận đặc biệt khiến ngay cả người làm công tác khoa học cũng trăn trở. Với công nghệ phân tích ADN, có những kết quả có thể làm vợ chồng rạn vỡ hay một người đang có tất cả bỗng mất hết khi sự thật giấu kín bị bại lộ, nhưng cũng có kết quả mang lại sự hàn gắn, minh oan cho những người bị hiểu lầm, nghi kỵ. Bên cạnh đó, cũng có kết quả làm chính người trong cuộc, cũng như người thực hiện phân tích phải bất ngờ. “Cuộc sống thực sự quá phong phú và có những điều nằm ngoài tất cả dự đoán người ta có thể nghĩ ra”, bà Nga chia sẻ.


Một trong số này là câu chuyện của người đàn ông có đứa con lưỡng tính. Vô tình phát hiện bằng chứng vợ ngoại tình ngay trước thời điểm có con, anh Huy (Bắc Ninh) vô cùng đau khổ và nghi ngờ cậu con trai mình chăm chút yêu thương mấy năm qua không phải là ruột thịt.


Trong tâm trạng ủ ê, anh mang vài sợi tóc của con đi xét nghiệm ADN với mẫu của mình. Hôm nhận kết quả, anh và vị giám đốc đã khẩu chiến, vì phân tích cho thấy hai mẫu có quan hệ bố con, nhưng con anh là một bé gái chứ không phải bé trai. Người thực hiện xét nghiệm cho là có thể anh lấy nhầm mẫu, hoặc ghi sai giới tính con trong bản khai, trong khi anh kiên quyết khẳng định không thể nhầm, nếu sai là do trung tâm. Cuối cùng, vị giám đốc đề xuất người cha đưa đứa con tới trung tâm và lấy mẫu máu trực tiếp của hai bố con để xét nghiệm lại.


“Hôm đứa trẻ tới, tôi đã cảm thấy cháu rất lạ. Bề ngoài, cháu giống như những bé trai khác, và cũng rất nghịch ngợm nhưng hành động của cháu có vẻ thiếu chủ đích – một biểu hiện của những người bị rối loạn hành vi”, bà Nga kể lại.


Và kết quả xét nghiệm lần này giống y hệt lần trước: Hai mẫu có quan hệ cha con, và bé có giới tính nữ. Ngay khi đó, mẫu máu của đứa trẻ được đem đi phân tích bệnh và cho thấy cháu mắc hội chứng Klinefelelter. “Bình thường, con trai mang nhiễm sắc thể XY. Em bé này bị bệnh rối loạn nhiễm sắc thể giới tính vì thừa một X, tức mang nhiễm sắc thể XXY. Hầu hết nam giới mắc Klinefelter thường chỉ được chẩn đoán ở tuổi trưởng thành khi thấy xuất hiện các dấu hiệu như vô sinh, vú to, mệt mỏi, khó khăn trong học hành, khoái cảm tình dục dưới mức bình thường…”, bà Nga giải thích.


Bà cho biết, ông bố vô cùng đau khổ khi được thông báo tin này. Anh còn hỏi bà những cách nào có thể giúp con. “Cháu sẽ cố gắng làm những điều tốt nhất cho con”, là câu cuối cùng người đàn ông nói tại trung tâm. “Có lẽ anh ấy đã quên chuyện vợ ngoại tình, hoặc điều đó không còn đáng bận tâm bằng căn bệnh quá đặc biệt đứa con mình đang mang”, giám đốc trung tâm ADN chia sẻ.


Một trường hợp khác cũng khiến bà Nga khó quên là một cặp vợ chồng tới trung tâm xét nghiệm tới 3 lần. Lần đầu, chị vợ đưa hai mẫu tới và cho biết gần đây một phụ nữ bỏ một đứa trẻ mới sinh trước nhà chị. Chồng chị khi ấy đang đi công tác, gọi về thú nhận đó là con anh, kết quả của một lần trót dại hơn một năm trước. Anh mong vợ tha thứ và đón nhận đứa trẻ. Vì hai vợ chồng hiếm hoi, cố gắng mãi mới có được mụn con, chị đồng ý nuôi đứa bé với điều kiện nó đúng là con anh. Trong lúc chồng chưa về, chị lấy mẫu của đứa trẻ với mẫu đứa con ruột của mình mang đi xét nghiệm, kết quả chúng không phải anh em.


Lần thứ hai, cặp vợ chồng bế theo một đứa nhỏ mấy tháng tuổi, trong khi ông chồng nằng nặc đòi kiểm tra ADN xác nhận quan hệ cha con giữa mình và em bé, người vợ giận dỗi “Thằng lớn 100% là con mình, kết quả xét nghiệm hai đứa không phải anh em, vậy là rõ ràng thằng bé không phải con anh. Em cũng đâu có hẹp hòi gì. Nếu là con anh, em cũng mừng, vì nhà hiếm con, nhưng không phải con mình mà cứ vơ vào thì thiên hạ họ cười cho”.


Nhưng kết quả lần này khiến cả người vợ và trung tâm phân tích đều ngạc nhiên: Quan hệ bố – con. Lần này, ông bố lại thổ lộ “Có lẽ phải phiền các chị lần nữa, mai tôi đưa cháu lớn đến đây làm xét nghiệm quan hệ bố – con”.


“Đây là trường hợp khiến tôi đau đầu nhất. Tôi không thể lý giải được mối quan hệ trong gia đình họ. Người chồng bị cắm sừng làm sao lại bình tĩnh và thanh thản đến vậy? Còn người vợ – rất thông minh và sắc sảo – sao lại thản nhiên đưa con riêng của mình đi xét nghiệm với chồng”, bà Nga cho biết.


Ngay ngày hôm sau, ông bố đi cùng đứa con lớn 3 tuổi đến. Và kết quả phân tích lần này cho thấy, đứa trẻ không phải là con của anh. Người đàn ông hơi buồn nhưng không tỏ ra quá thất vọng hay bị sốc. Lúc này, anh mới chia sẻ chuyện gia đình. Khó đậu thai, mấy năm trước, anh chị làm thụ tinh trong ống nghiệm và có bé đầu. “Có lẽ họ không thành công trong việc kết hợp giữa trứng của mẹ và tinh trùng của bố nên đã sử dụng một phôi khác, vì thế đứa con không mang gene của hai chúng tôi”, anh giải thích. Đứa con thứ hai là con nuôi của gia đình, nhưng thực chất là do anh đi “kiếm” để bé đầu có em.


Khi được hỏi về ý định có quay trở lại bệnh viện kiện vì sự sai sót này không, anh bày tỏ: “Chúng tôi đã mất một khoản tiền không nhỏ cho ca thụ tinh trong ống nghiệm, nhưng cái mất lớn hơn rất nhiều nếu xảy ra kiện cáo, là chúng tôi có thể sẽ mất đứa con này. Chúng tôi không muốn vậy. Chúng tôi đã yêu thương, chăm bẵm và đặt nhiều kỳ vọng về cháu. Công dưỡng nặng hơn công sinh. Giờ chúng tôi chỉ muốn để tâm chăm sóc dạy dỗ các con nên người, sao cho hai anh em chúng biết yêu thương, gắn bó với nhau”, người đàn ông chia sẻ.


(Vnexpress)



Những cái kết bất ngờ vì xét nghiệm ADN