Showing posts with label thú tính. Show all posts
Showing posts with label thú tính. Show all posts

Friday, December 13, 2013

Thư tình tuổi 65 "chấn động" thế hệ trẻ

Tình cảm mặn nồng của cụ ông 65 tuổi và cụ bà 61 chắc chắn sẽ khiến thế hệ trẻ phải suy ngẫm…



Gần đây, cư dân mạng đang xôn xao những bức thư tình của một người chồng 65 tuổi dành cho người vợ 61 tuổi của mình. Trải qua hơn 30 năm chung sống vợ chồng, đã có với nhau những đứa con lớn nhưng vợ chồng ông bà vẫn hạnh phúc, yêu thương nhau như ngày mới yêu.


Đó là lời kể của cô con gái của ông bà, kể về chuyện tình của bố mẹ. Rằng, đó là duyên định mệnh đã khiến hai người gặp nhau, yêu thương nhau. Và cho tới tận mấy chục năm sau, họ vẫn mặn nồng yêu thương nhau như ngày nào. Hai người gắn bó thân thiết, nếu có đi đâu, ông luôn để lại cho bà những lời nhắn tình cảm, những câu ‘xin phép’ giống như việc báo cáo của người yêu dành cho nhau. Và ông đều không quên kết thúc bằng một một từ tình cảm, ví như ‘hôn em’, ‘yêu em’ hay ‘thương em’.


Những

Những ‘lời xin phép’ vợ giản dị mà tình cảm vô cùng (ảnh Tiin)


Đọc lại câu chuyện tình này, tôi lại ngẫm cái thời đại hiện nay. Cái thời mà người ta coi chuyện hôn nhân dễ như ăn cơm, coi chuyện li dị dễ như mua một mớ rau, nói ‘ra ngõ gặp ly hôn’ cũng chẳng sai chút nào. Ở cái thời của ông bà, có lẽ chỉ vì nhìn thấy nhau trên đường, hay dù ông là một người công an đỡ bà khi bà ngã xe, và nảy sinh tình cảm, ngắn ngủi nhưng lại đáng để trân trọng giây phút ấy đến hết đời. Nhưng ở thời đại bây giờ, dù người ta có nói trăm lời hay ý đẹp, dù có gặp nhau trong những hoàn cảnh đặc biệt hơn nữa, có nói tỉ lời yêu thương đi chăng nữa thì khi hết hôn, con người ta cũng dễ dàng thay đổi.


Hạnh phúc bất tận

Hạnh phúc bất tận


Ấy thế mà có chuyện ngoại tình, lăng nhăng rồi đánh đập vợ con. Chẳng phải giống như một cặp đôi mà tôi từng biết, sống chết vượt qua sự ngăn cấm của bố mẹ, thậm chí còn dọa tự tử để đến được với nhau nhưng rồi, sau khi kết hôn được 3 tháng thì thấy họ dọa bỏ nhau, cãi nhau như ‘chó mèo’ suốt ngày.


Luôn kết thúc bằng một lời tỏ tình dễ thương

Luôn kết thúc bằng một lời tỏ tình dễ thương


Chẳng phải vì cái thời nay hiện đại hơn mà các cô cậu thay người yêu như thay áo, các cô cậu yêu nay, bỏ mai. Rồi các cô cậu có thể hứa hẹn, thề thốt, khi yêu thì rất hoành tráng, nhưng khi lấy nhau về thì coi nhau không ra cái gì, thậm chí là còn chửi bới, xúc phạm bố mẹ của nhau. Hôn nhân bây giờ đã có ngưỡng, tức là cái ngưỡng 5 năm đầu để người ta vượt qua được cám dỗ của xã hội, vượt qua được những khó khăn thử thách trong cuộc sống đời thường. Ai vượt qua được 5 năm đầu là coi như đã thắng, còn những người sớm rạn nứt là đã thua cuộc.


Uống trà cũng xin phép vợ

Uống trà cũng xin phép vợ


 


Vì sao mà bây giờ người ta ly hôn nhan nhản vậy? Có rất nhiều lý do. Có thể là do họ chưa thực sự yêu nhau, chưa dành thời gian tìm hiểu kĩ nhau, mới chỉ là những rung động ban đầu nhưng lại cho đó là tình yêu vĩnh cửu, và họ đã dành trọn tình cảm cho nhau, lấy nhau. Nhưng con người chỉ có thể hiểu nhau khi chung sống cùng một nhà. Lẽ ra, họ sẽ thực sự hạnh phúc khi họ biết thấu hiểu, chia sẻ, bỏ qua những điều chưa được của nhau trong gia đình, nhưng chẳng ai chịu nhường ai, ai cũng muốn mình là nhất, thế nên mới thành ra hậu quả là chia tay.


Cũng có thể, do suy nghĩ của thế hệ bây giờ khác với ngày xưa, họ có kinh tế hơn, làm ăn được hơn nên họ nghĩ, không yêu người này thì cũng có khả năng lấy người khác. Với lại, con người cũng nghĩ thoáng hơn về hôn nhân.


Họ đã có với nhau 4n gười con, 3 trai, 1 cô con gái út (ảnh Tiin)

Họ đã có với nhau 4n gười con, 3 trai, 1 cô con gái út (ảnh Tiin)


Chẳng hạn như, trước đây, chuyện có bầu trước khi cưới là chuyện ghê gớm lắm, đáng bị coi thường nhưng bây giờ, không có bầu ai người ta cưới. Còn cả chuyện bỏ chồng. Ngày trước, ai mà bỏ chồng thì nghe ghe gớm lắm, sợ hãi lắm. Nhưng giờ người bỏ chồng đầy ra, có người còn chẳng cần chồng con gì, cứ làm mẹ đơn thân, nuôi con một mình, vậy là xong…


Nên tình cảm vợ chồng mà kéo dài mấy chục năm nhưng vẫn mặn nồng nguyên vẹn như xưa, lại có những bức thư tình đầy cảm xúc và lời yêu thương như vậy mới là thứ đáng để dư luận quan tâm. Bây giờ, không phải hoàn toàn nhưng vợ chồng sống với nhau vì nghĩa nhiều hơn vì tình, và tìm được một gia đình hạnh phúc từ trước tới giờ, trải qua bao thời gian như thế, phải nói là rất đáng ca ngợi.


Hạnh phúc viên mãn tuổi già (ảnh Tiin)

Hạnh phúc viên mãn tuổi già (ảnh Tiin)


Thế hệ bây giờ không sống như các cụ. Thế hệ bây giờ nông nổi và bồng bột, nhanh chóng. Trước đây, kinh tế khó khăn, đồng tiền kiếm ra không dễ như bây giờ nên con người ta biết trân trọng tình cảm, giá trị tốt đẹp của nhau hơn. Khi đồng tiền càng nhiều thì nó chi phối hạnh phúc càng lớn, nhất là người có tiền thường hay thay lòng, vì họ luôn nghĩ, có tiền thì phải hưởng thụ. Và một trong những thứ họ hưởng thụ chính là chuyện cặp bồ lăng nhăng bên ngoài.


Thế nên, nếu như có một gia đình như hai cụ đây, thì đúng là một điều đáng ngưỡng mộ, trân trọng. Và người chồng như vậy là một người chồng mà tất cả phụ nữ Việt Nam đều ước ao.


(Khám Phá)



Thư tình tuổi 65 "chấn động" thế hệ trẻ

Monday, December 2, 2013

Thư tình gửi một người

Chiều chủ nhật buồn, Sài Gòn cũng đang mưa lắc rắc như không gian của những bức thư cuối. Bỗng muốn chép lại trích đoạn những ý, những câu trải nghiệm trầm ngâm ưu tư với đời của người cố nhạc sĩ trong suốt mấy trăm bức thư tình.



Cuối cùng cũng đọc xong những trang thư tình của Trịnh Công Sơn gửi cho một người phụ nữ – Dao Ánh. Đã phần nào thấu hiểu tâm trạng của một con người khi yêu, nhiều và da diết dày vò một nỗi nhớ nhung vô biên. Bởi có rất nhiều khi trong đời, chúng ta phải thường vay mượn mớ cảm xúc hỗn độn của người khác để làm tài sản trên hành trình đi tìm một tình yêu bình yên cho chính mình, nhưng hóa ra chỉ toàn hẹn hò phải cô đơn.

Chiều chủ nhật buồn, Sài Gòn cũng đang mưa lắc rắc như không gian của những bức thư cuối. Bỗng muốn chép lại trích đoạn những ý, những câu trải nghiệm trầm ngâm ưu tư với đời của người cố nhạc sĩ trong suốt mấy trăm bức thư tình. Bởi không ngẫu nhiên mà những bức thư tình thầm kín giữa hai con người nay được công bố cho vạn người xem. Đằng sau tình yêu với vẻ thơ-nhạc này, đúng là có rất nhiều suy tư đáng để ta biết đến trong một đời sống có nhiều bộn bề. Những câu chữ như sàng lọc cả cuộc đời trong những cảm thán. Để rồi bải hoải nhận ra những mớ sầu kia, trong cõi trần này có đáng gì đâu một kiếp người. “Đời sống đã sắp đặt cả rồi…Đừng bày vẽ gì thêm cho rối rắm vô ích.”

Hãy cứ sống một cuộc đời giản dị, yêu thương nhau, trao cho nhau những gì cần và nghĩ đến. Bởi rồi “cuối cùng cũng chẳng có gì quan trọng, chỉ tiếc là không bao giờ nói được hết những gì mình nghĩ với người mình yêu thương…” Ai cũng “có một thời rất ngu si, mê muội. Có một thời rực rỡ trí tuệ tinh anh”. Để sống, để cảm nhận và để biết mình đang là ai giữa bộn bề cuộc đời bể dâu. ”Đời sống có nhiều điều phức tạp và mình dễ bị mang đi trong những cơn lốc bất ngờ.”


*Photo: MinDuc

*Photo: MinDuc


Bị cuốn phăng vào nên quay cuồng “Thời gian qua nhanh quá và hình như chúng ta không còn đủ thì giờ để trau chuốt lại kỉ niệm. Điều gì thích thì làm ngay vì đâu có nhiều thì giờ để tính toán thiệt hơn trong cuộc đời này nữa.” Vì thế mà “cần bao dung cho nhau để đỡ phải bỏ những buổi ngồi mong ngóng đến sa sút cả đời.” Và chắc rằng, khi chạm vào nỗi nhớ của nhau, chúng ta sẽ nghĩ đến nhau nhiều hơn, sẽ bỏ qua những nỗi buồn đã mang đến trong đời. Nhưng tiếc rằng trong đời này chúng ta đã bỏ qua quá nhiều thứ. Bởi quay quắt, bởi u mê mà “mỗi người đang từ một thực tại bi đát này vong thân vào một thực tại bi đát khác”. Chúng ta vừa chạy trốn vừa kiếm tìm. Chúng ta hòa vào trò chơi cút bắt mãi không nguôi. Không biết nơi đâu là bến bờ bình yên.

Và “những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.” Mỗi ngày ta càng phiêu bồng hơn. Phiêu bồng vào một thực tại lại như là hư ảo. Tiếp tục vong thân vào những hoàn cảnh ngày dần mờ về phía cô đơn. Tiếp tục bỏ rơi chính ta trên con đường nhiều muộn phiền.

Xin đa tạ những dòng thư tình cảm của nhạc sĩ Trịnh, bởi nhờ ông mà ta có đôi lần được trải qua những cung bậc thăng trầm của cảm xúc. Những xúc cảm thầm kín của người này được chuyển thành thơ nhạc và chạm vào trái tim của người khác. Đó là một cơ may của những người được lắng nghe. Với một đời sống hời hợt, vọng ước vào xa xôi chỉ bắt gặp chính bóng dáng mình cô đơn, ta chắc gì đã rung cảm được từng ấy tình. Dẫu biết “có những hạnh phúc không bao giờ mình đến gần được” nhưng lúc nào cũng muốn sống một cuộc đời bồn bộn với nhiều niềm vui nỗi buồn và ý thức rằng “niềm vui tự bên trong mới quan trọng”.

Rồi những niềm riêng, “những dòng chữ không thể dài bằng nỗi nhớ”, nhưng vẫn muốn viết, muốn chia ra những nỗi niềm, những nhung nhớ cảm tình, bởi “ngôn ngữ sẽ tùy thuộc vào hoàn cảnh sống và những cái nhìn sẽ biến thể dần.” Và hy vọng mọi thứ sẽ bình yên đẹp đẽ như cái vẻ ban đầu đã mang. Dần dà rồi đời sống tốt đẹp hơn với “cuộc đời thong dong không âu lo không ngờ vực như của thời cũ.”


(Tri Thức Trẻ)



Thư tình gửi một người