Showing posts with label tấm gương nghèo. Show all posts
Showing posts with label tấm gương nghèo. Show all posts

Friday, October 18, 2013

Hai học sinh dũng cảm cứu người trong lũ dữ

Không riêng Mạnh, trên đường đi học thấy nữ học sinh đang chới với trong dòng nước lũ, Sửu nhanh chân vứt xe và cặp sách để lao xuống cứu.



hai-hoc-sinh-dung-cam-cuu-nguoi-trong-lu-du


Sáng 17/10, trên đường đến trường, do lũ dâng cao tràn đồng, Nguyễn Thị Khánh Ly (học sinh lớp 8A trường THCS Thanh Lương, trú xóm 9, xã Thanh Lương) đã bước nhầm chỗ cống và bị nước cuốn. Đang đạp xe từ nhà (xóm 8, xã Thanh Lương, huyện Thanh Chương) đến trường, phát hiện vụ việc Nguyễn Văn Mạnh (18 tuổi, học sinh lớp 12 Trường THPT Nguyễn Sỹ Sách, huyện Thanh Chương, Nghệ An) liền dừng xe đạp, để cặp sách bên đường lao theo dòng nước lũ cứu, đưa được Ly vào bờ.


Trước đó, chiều 16/10, trên địa bàn huyện Đô Lương có gió to, mưa lớn nước dâng nhanh. Đang cố đạp xe về nhà, ngang qua xóm 6 xã Thuận Sơn (huyện Đô Lương) phát hiện em Phan Thị Thanh (12 tuổi, học sinh lớp 6 trường THCS Thuận Trung, huyện Đô Lương) bị nước lũ cuốn trôi, Trần Doãn Sửu (17 tuổi, học sinh lớp 11A Trung tâm Giáo dục thường xuyên huyện Đô Lương, Nghệ An) cũng vứt xe và cặp sách trên đường, cởi áo mưa ra lao xuống dòng lũ cứu Thanh.


Nước lũ chảy xiết, nhưng được một thanh niên trong xã Thuận Sơn trợ giúp, Sửu đã đưa được em Thanh lên bờ.


Chiều 18/10, UBND xã Thanh Lương đang làm thủ tục biểu dương, khen thưởng và tặng giấy khen cho Mạnh vì đã dũng cảm cứu người trong lũ dữ.


Dự kiến sáng thứ 2 tuần tới (21/10), trường THPT Nguyễn Sỹ Sách và Trung tâm Giáo dục thường xuyên huyện Đô Lương cũng tuyên dương gương dũng cảm của Mạnh và Sửu trong buổi sinh hoạt dưới cờ đầu tuần.


(Tuổi Trẻ)



Hai học sinh dũng cảm cứu người trong lũ dữ

Monday, September 9, 2013

Cậu học trò mồ côi nhịn đói đi học và ước mơ vào giảng đường ĐH

Sinh ra em Vinh đã không có cha, tròn 3 tuổi thì mẹ bị bệnh tâm thần bỏ đi biệt xứ…



Dù nghèo khổ nhưng Vinh luôn học tập tốt ở tất cả các môn, đặc biệt là môn toán

Dù nghèo khổ nhưng Vinh luôn học tập tốt ở tất cả các môn, đặc biệt là môn toán


“Mỗi sáng thức dậy em phải nhịn đói đi học, vì không có tiền để mua thức ăn sáng. Em phải dành gạo để nấu ăn bữa trưa và bữa tối. Nhưng mỗi bữa, em cũng chỉ được ăn có mỗi bát cơm với muối trắng rang và ít cọng rau”, em Vinh tâm sự.


Đó là hoàn cảnh đáng thương của em Lê Văn Vinh, học sinh lớp 12B1, TrườngTHPT Nguyễn Văn Trỗi, Xã Thụ Lộc, huyện Lộc Hà (Hà Tĩnh).


Sinh ra em Vinh đã không có cha, tròn 3 tuổi thì mẹ bị bệnh tâm thần bỏ đi biệt xứ. Bà con thân thích người thì nói mẹ em đã chết, người thì bảo mẹ em đang được chữa trị ở một bệnh viện tâm thần ở đâu tận trong Miền Nam. Chỉ biết từ đó đến nay em sống cùng bà ngoại cũng bị bệnh tâm thần.


Bà ngoại của Vinh có 6 người con. Hai người cậu từ khi sinh ra cho đến tuổi trưởng thành mười chín, đôi mươi lập gia đình được vài năm cũng bị bệnh tâm thần như bà mẹ. Nay một người đã chết, còn một người bỏ đi lang thang không về nhà nữa. Bốn người dì (chị em ruột của mẹ em Vinh) thì hai người cũng bị bệnh tâm thần, còn lại hai người vào miền Nam lập nghiệp làm công nhân nhưng đau yếu luôn nên chẳng mấy khi trở về quê và không giúp được gì Vinh.


Tuổi thơ của Vinh lớn lên từ những hạt gạo ăn xin của người bà bệnh tật. Những người hàng xóm chứng kiến cuộc sống lớn lên của Vinh bảo rằng : “Cháu Vinh đáng thương lắm. Ngày còn nhỏ khi bà của cháu lâm bệnh tâm thần có khi bỏ nhà đi hai, ba hôm mới về. Cháu Vinh cứ thui thủi lăn lóc một mình với đất cát, có hôm đói khát khóc không còn hơi. Hàng xóm ai thương thì bưng qua cho Vinh bát cơm, miếng cháo”.


cau-hoc-tro-mo-coi-nhin-doi-di-hoc-va-uoc-mo-vao-giang-duong-dh2

Từ ngày bà bỏ nhà đi, chiều chiều em Vinh lại buồn bã ngồi trước nhà mỏi mòn trông ngóng bà về


Cuộc sống đói khát, nheo nhóc không có tình thương của cha mẹ của cậu học trò Vinh cứ thế lặng lẽ trôi đi. Cho đến một ngày cách đây chừng 5 tháng khi một buổi chiều đi học về,Vinh không còn thấy bà ngoại ở trong nhà nữa. Vinh nấu cơm và ngồi chờ bà ngoại về cùng ăn. Nhưng chờ mãi bà không về. Vinh biết bà đã bỏ nhà đi mất. Thế rồi Vinh cũng bỏ cả bữa ăn tối đi tìm bà suốt đêm nhưng vô vọng .


Từ đó còn lại một mình Vinh trong ngôi nhà mục nát, không có gì đáng giá. Nhiều lần Vinh đã có ý định bỏ học đi tìm bà. Bà đi rồi, em càng buồn và không biết phải làm sao để tìm được bà. Em khóc suốt nhiều đêm bởi nỗi day dứt vì em lớn lên là nhờ đôi tay bà nuôi nấng, chăm sóc. Mặc dù bà bị bệnh không làm được gì, nhưng bà vẫn đi xin về để nuôi em ăn học.


Nhưng khi nghe bà con lối xóm khuyên bảo Vinh bây giờ cũng chẳng biết bà đi đâu, ở đâu mà tìm. Thương bà thì cố gắng chăm học giỏi để có kết quả tốt, mai mốt bà lại về cũng nên.Vì thế Vinh đành nuốt nỗi nhớ thương bà vào tâm can để cố gắng tiếp tục đi học khỏi phụ lòng bà và sự mong mỏi của làng xóm.


Vinh được tiền trợ cấp thuộc diện mồ côi bố mẹ với mỗi tháng 180 ngàn đồng.Với số tiền trợ cấp ít ỏi ấy không đủ để Vinh mua sách vở, chứ chưa nói gì đến chuyện cơm áo hằng ngày. “Từ khi em cắp sách đến trường đến nay, mỗi buổi sáng em phải nhịn đói đi học. Vì không có tiền để mua thức ăn sáng. Gạo trong nhà chỉ để dành cho bữa ăn trưa và tối. Nhưng những bữa ăn chính em cũng chỉ có được mỗi bát cơm chan nước mắm hoặc muối trắng rang lên cùng ít cọng rau. Có những lần đi học đói quá, em bị ngất xỉu ở lớp. Bạn bè thương thì mua cho cái bánh mì ăn lót dạ để em tiếp tục buổi học. Em rất lo năm học cuối cấp rồi mà cứ nhịn đói đi học thế này thì không biết em có trụ lại được chương trình cuối cấp học này không?” Vinh chia sẻ.


Một chị hàng xóm cạnh nhà em Vinh cho biết : “Cháu Vinh tội nghiệp lắm. Sáng nào cũng nhịn đói đi học, đến trưa 12h mới về đến nhà. Nhưng về nhà lại phải đi nấu cơm, có khi nhà hết gạo phải đi vay hàng xóm, loay hoay đến 1h chiều mới được miếng cơm lót dạ. Có hôm đi học về thấy cháu da mặt tái nhợt từ đầu ngõ, đi loạng choạng, may tui nhìn thấy mà dìu vào nhà”.


Sau mỗi buổi đi học về Vinh lại phải tự xoay xở bữa cơm qua quýt cho mình

Sau mỗi buổi đi học về Vinh lại phải tự xoay xở bữa cơm qua quýt cho mình


Bởi không được chăm sóc từ nhỏ, ăn uống không đảm bảo nên sức khỏe của Vinh cũng yếu. Những ngày hè em cũng muốn đi làm thêm để có thêm đồng mua sách vở, nhưng sức khỏe không có. Vinh tâm sự: “Có lần em đi bốc vác thuê cho công trường xây dựng, nhưng được mấy hôm thì bị ốm kiệt sức, không có tiền để lấy thuốc nên mọi người trong xóm góp tiền lại để cho em mua thuốc uống. Mỗi buổi tối học bài đến khuya bụng đói cồn cào em chỉ biết ra ngoài giếng múc cốc nước lạnh để uống” .


Về học lực củaVinh, qua tìm hiểu ở trường, được biết em học khá đều các môn. Riêng môn toán nổi trội hơn cả. Ngày thi lên cấp 3, Vinh đạt 9,5 môn toán, được vào lớp chọn của trường. Lớp 10 và 11 em đạt học sinh tiên tiến. Nhờ có Vinh mà có một người bạn cùng lớp đã được Vinh giúp đỡ lọt vào đội tuyển thi toán Quốc gia. Vinh nói : “Bạn đó là Nguyễn Hoàng Minh, học cùng lớp với em. Năm học lớp 10 bạn ấy chỉ lo chơi mà không lo học. Em nhận thấy bạn ấy có năng lực học tập nên đã khuyên bạn tập trung vào việc hoc, đừng ham chơi nữa. Thế rồi bọn em trao đổi bài vở qua lại. Đến năm học 11 bạn được đi thi học sinh giỏi tỉnh và đạt giải nhì. Năm nay bạn được vào đội tuyển luyện thi HSG Quốc gia môn toán. Vừa rồi thi vòng một bạn Hoàng được giải nhì. Bạn gọi về cho các bạn trong lớp nói hôm nào về sẽ cảm ơn đến em là người đầu tiên giúp đỡ bạn”.


Mục tiêu học tập của em Vinh là học đều các môn, và tập trung học để thi vào Đại học. Nhưng khổ một nỗi là em không có tiền để đi học thêm hay mua sách tham khảo. Mỗi năm học đến, em phải đi xin sách vở của các anh chị khóa trước về học. Ước mơ của Vinh là được đi học ĐH. Em cho biết: “Hiện nay em học tốt nhất là các môn toán, lý, hóa. Em rất muốn thi vào các trường ĐH như ĐH Y Hà Nội, ĐH Dược nhưng lại sợ nếu thi đậu thì không có tiền để học nên có lẽ em sẽ thi vào trường Quân Đội để việc chi phí gặp thuận lợi hơn”.


Đơn trình bày hoàn cảnh và xác nhận của địa phương

Đơn trình bày hoàn cảnh và xác nhận của địa phương


Thầy giáo Nguyễn Văn Thi, GV chủ nhiệm dạy bộ môn hóa lớp học của Vinh cho biết: “Em Vinh là một học sinh nghị lực, nhà đói nghèo, nhiều lúc phải nhin đói đi học nhưng đến lớp tinh thần học tập của em rất tốt ở tất cả các môn, đặc biệt là môn toán. Nhà trường chúng tôi cũng rất thương em, luôn động viên, tạo điều kiện để em cố gắng học tập năm cuối cấp cho tốt. Bây giờ chỉ mong sao em có đủ sức khỏe để học tập nhưng hiềm nỗi hoàn cảnh quá nghèo không biết bấu víu vào đâu cho qua cơn bĩ cực này nhất là vượt qua các kỳ thi cuối cấp sắp tới”.


Tạm biệt em Vinh ra về, chúng tôi nhớ mãi gương mặt tuấn tú, khôi ngô, đôi mắt sáng, hồn nhiên đầy mơ ước của cậu học trò đang một mình thui thủi sống trong cảnh cô đơn, nghèo đói không nơi nương tựa. Em nhìn theo chúng tôi như muốn gửi gắm một niềm tin, niềm hy vọng ước mong được mọi nhà hảo tâm sẻ chia trong cơn hoạn nạn này.


Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:


Em Lê Văn Vinh, học sinh lớp 12B1, Trường THPT Nguyễn Văn Trỗi, xã Thụ Lộc, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh.


(Dân Trí)



Cậu học trò mồ côi nhịn đói đi học và ước mơ vào giảng đường ĐH

Saturday, September 7, 2013

Phận đời cơ cực sau những "xe" hàng ăn đêm

Tầm 4h chiều là chị Hà Thị Thu, 39 tuổi, quê Thái Bình, lại tất tưởi rời nhà trọ ở khu vực xã Mỹ Đình, huyện từ Liêm, đẩy xe hàng ra phố để mưu sinh thâu đêm.



Cơ cực hàng rong. (Ảnh minh họa)

Cơ cực hàng rong. (Ảnh minh họa)


Công việc của chị Thu là bán xôi, ngô xào, bánh mỳ, sắn… Ở khu xóm trọ cùng chị Thu cũng có vài chục người đến từ nhiều tỉnh thành khác nhau, và họ cũng chọn công việc mưu sinh đêm bên những chiếc xe đẩy bán hàng ăn. Một đêm đi đẩy cùng họ, mới thấy muôn nẻo mưu sinh cơ cực thế nào…


Đông đúc xe đẩy


Các đường phố Hà Nội về đêm nhan nhản các xe đẩy của những người mưu sinh bán hàng quà bánh, đồ ăn. Xe được thiết kế na ná giống nhau cho thuận tiện trong công việc đặc trưng của họ. Một xe đẩy của người bán hàng thực chất là một quầy hàng di động khi bên dưới của ngăn chứa hàng thường chứa đựng cà hàng hóa, cả bếp lò than, bếp gas để đun nấu làm ấm nóng hàng hóa.


Phần phía sau của xe được giữ nguyên bản là của chiếc xe đạp, còn phần phía trước cải tiến, khi được lắp gắn bằng một thùng đựng hàng, phía dưới có thêm hai bánh xe để cho khi di chuyển vẫn vững chãi.


Với kiểu xe đẩy này người bán hàng có thể mang hàng hóa đi bán xa cả dăm, bảy km mà vẫn tiện lợi. Còn có một loại xe đẩy cồng kềnh hơn, được thiết kế phía trước là một khoang đựng hàng có khung kính chắn khá lớn. Loại xe này chủ hàng chỉ có thể đẩy bằng tay, vì thế mà nó chỉ hợp cho những người đứng bán cố định ở một địa điểm, vì đẩy đi đẩy lại chậm chạp lại bất tiện.


Dẫu có thiết kế gọn nhẹ đến đâu thì việc nó xuất hiện vào thời điểm ban ngày là không thể chấp nhận được khi đường phố lúc nào cũng trong tình trạng quá tải người xe, vì lẽ đó mà những người mưu sinh bằng nghề này đã chọn thời khắc ban đêm, khi mà đường phố thưa vắng để bán hàng. Hầu như ở trục phố chính nào ở Hà Nội về đêm cũng có nhiều xe đẩy sáng đèn bán hàng quà bánh, hàng ăn như: ngô luộc, xôi, ngô xào, bánh mỳ trứng, bánh mỳ xúc xích…


Tại các đường cửa ngõ ra vào thành phố, số lượng xe đẩy đứng chờ bán hàng đông hơn nhiều. Ví như sát đầu Cầu Giấy, đêm nào cũng có thường trực gần chục hàng xe đẩy. Nhiều hàng chỉ thắp bóng đèn lên cho khách nhận biết là mình bán hàng ăn là gì. Một số xe đẩy trang bị loa kêu oang oang: Xôi nóng, bánh mỳ đê…, để khách qua đường từ xa đã nhận thấy.


Dọc đường Cầu Giấy, Xuân Thủy dài chưa tới 3 km, có rải rác vài chục chiếc xe đẩy khác đứng nép bên đường, trên vỉa hè để đợi khách. Xuống tới khu vực gần cầu vượt gần trường Đại Học Quốc Gia, đêm nào cũng có khoảng gần 20 chiếc “đóng đô”. Nhiều hôm trời đã tang tảng sáng, người đi chợ bán rau, xe buýt chuẩn bị hoạt động vẫn còn những chiếc xe đẩy cố nán lại để bán nốt số hàng.


Ở những địa điểm như đường Giải Phóng, đường Nguyễn Văn Cừ, đường Lê Văn Lương, khu vực đầu cầu Thanh Trì, Cầu Vĩnh Tuy…, cũng đông xe đẩy bám trụ trong đêm để mưu sinh.


Vất vả mưu sinh


Trong lúc hầu hết người dân đang say ngủ thì những người bán xe đẩy đêm đang nhọc nhằn mưu sinh, nhiều khi, họ thức gần như trọn đêm. Chị Nguyễn Thị Tám, 42 tuổi, quê Nam Định, hiện thuê nhà trọ tại xã Mỹ Đình, Từ Liêm, hơn 5 năm đẩy xe bán hàng ăn đêm, kể:


“Một ngày đi bán hàng của tụi tôi thường bắt đầu khoảng 4 giờ chiều. Ra khỏi nhà trọ là đạp xe đi, và lúc vào phố thì chỗ nào bán được hàng, như cổng trường học, cổng bệnh biện, các khu dân cư đông đúc là đẩy xe đến. Hàng của tôi bán chỉ là bánh mỳ và xôi nên cũng nhẹ nhàng, đơn giản, chứ những người bán ngô luộc, ngô xào… thì lỉnh kỉnh hơn nhiều. Bán đến 9-10h đêm là đạp xe đẩy về các con đường cửa ngõ để bán nốt hàng. Lúc còn ít hàng thì cứ liệu độ mà vừa bán vừa đi về gần khu trọ”.


Như vậy, trung bình một ca lao động của họ khoảng 10-12 tiếng đồng hồ. Những hôm ế ẩm thì thời gian lao động sẽ dài thêm.


Anh Lê Văn Hà, 37 tuổi, quê Hưng Yên, mưu sinh bằng nghề xe đẩy đã 3 năm, hiện thuê trọ tại Quan Hoa, Cầu Giấy, cho biết, công việc của những người bán hàng theo xe đẩy vất vả không kể xiết. Đi bán hàng cả chiều, và gần hết đêm, về nhà trọ họ chỉ ngủ vội vài tiếng buổi đồng hồ buổi sáng rồi dậy đi mua hàng, làm hàng.


“Tôi bán ngô luộc, mặc dù ngô người ta sẽ mang tới chợ gần nhà nhưng vẫn phải dậy vào khoảng 9 giờ để ra chợ lấy mang về. Rồi thì đi mua than, mua bao gói đựng…, lo cơm nước trưa xong chỉ tranh thủ ngủ cỡ 1 tiếng là phải dậy lo sửa soạn luộc ngô, sửa soạn xe, đồ nghề để… lên đường! Nói chung là người lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi vì thiếu ngủ, thiếu nghỉ ngơi. Nhiều hôm mệt, cảm giác muốn ốm nhưng vẫn cố mà đi bán hàng vì đời sống khó khăn quá nên không cho phép mình nghỉ ngơi…”.


Chị Trần Thị Thủy, một người bán xôi kèm ruốc, lạp xưởng, xúc xích trên xe đẩy kể rằng, cách đây 3 năm mỗi buổi chị còn bán được chục kg gạo xôi, lãi khoảng 300 ngàn đồng, nhưng vài năm trở lại đây mỗi buổi chỉ bán 5kg gạo. Có hôm bán đến 2-3 giờ sáng mà xôi còn ế vẫn nhiều, lại không nán bán nốt vì không bán hết thì chẳng có lãi.


Với cách nghĩ “làm giàu nhà quê không bằng ngồi lê thành phố”, dù biết thực tế rất khó khăn, cơ cực nhưng nhiều người ở nông thôn vẫn ra thành phố mưu sinh. Họ dốc sức kiếm tiền, tích cóp để gửi về quê cải thiện cuộc sống gia đình…


(Pháp luật Việt Nam)



Phận đời cơ cực sau những "xe" hàng ăn đêm

Friday, September 6, 2013

Chuyên gia kinh tế phản pháo vụ "quán cơm 2.000 đồng"

Một số lập luận cho rằng quán cơm 2.000 đồng ở TP HCM sẽ cạnh tranh với kinh doanh, khiến nhiều nhân công mất việc, làm hư người nghèo … trong một bài viết đăng tải trên mạng gần đây đã khiến nhiều chuyên gia kinh tế phẫn nộ.



Một quán cơm dành riêng cho học sinh, sinh viên và những người nghèo khó trên địa bàn TPHCM chỉ với một mức giá 2000 đồng một phần với đầy đủ cá, thịt, rau, canh và có cả trái cây tráng miệng. Quán cơm đã thu hút hàng trăm người đến ăn mỗi ngày, trong đó khách hàng chủ yếu là trẻ em, lao động nghèo và sinh viên.


Gần đây xuất hiện một số bài viết nêu “góc nhìn” trái chiều, cho rằng nếu quán 2.000 đồng mở cạnh một hàng cơm bất kì, chủ quán cơm bán 20.000 đồng/suất phải đổi nghề, do không thể cạnh tranh lại. Bởi lẽ, cùng một suất cơm với đầy đủ thức ăn mà giá tiền lại chênh nhau 10 lần thì đương nhiên khách chọn quán cơm có giá 2.000 đồng. Nếu một quán cơm 2.000 đồng được mở, đồng nghĩa với một số quán cơm quán cơm bình thường khác phải đóng cửa, kéo theo hàng loạt lao động mất việc.


“Một sự cạnh tranh bất bình đẳng liệu có công bằng cho họ? Họ cũng đóng thuế như bao doanh nghiệp, nhưng ai sẽ bảo vệ họ cú bán phá giá tuyệt đối gây ra bởi hàng cơm 2 nghìn bên cạnh?” trích bài viết trên một trang mạng.


Bài viết này cũng cho rằng: Những kẻ hưởng lợi trước tiên từ cơm 2 nghìn là những kẻ chăn thầu ăn mày, giúp chúng đã giàu lại càng giàu và đặt câu hỏi “có nhiều quán 2 nghìn liệu có hay?”. Thậm chí còn nêu vấn đề “con cá và cần câu” và cho rằng: quán cơm 2 nghìn chính là con cá, nó không giúp được vào trọng tâm của vấn đề.


chuyen-gia-kinh-te-phan-phao-vu-quan-com-2-000-dong1


Đã nhiều chuyên gia kinh tế phản ứng trước bài viết này. Họ cho rằng, những bài viết mang danh kinh tế học, chẳng đem lại điều gì tốt đẹp cho cuộc sống.


Trên trang mạng cá nhân, chuyên gia kinh tế Vũ Hoàng Linh cho rằng: Ngay khái niệm giữa cần câu và con cá cũng không phải lúc nào cũng dễ phân biệt. Cung cấp bữa ăn đủ dinh dưỡng để cho người ta có thể tái sản xuất cũng có thể lý luận như là cung cấp cần câu và cơ hội làm việc. Trái lại những thứ tưởng như là cần câu cũng có thể là những thứ ngớ ngẩn và vô ích không hơn gì những con cá gỗ, ví dụ dạy những nghề nghiệp không có ích…


“Riêng cái ý tưởng rằng từ thiện sẽ cạnh tranh với kinh doanh cùng với mối lo rằng sẽ có quá nhiều người làm từ thiện đã quá là buồn cười rồi, chứng tỏ tác giả chắc vừa mới lấy xong mấy lớp kinh tế học.


Quỹ từ thiện chưa bao giờ đủ lớn và nhiều để có thể thực sự tạo ra market distortions. Còn các quỹ từ thiện thật sự lớn như quỹ Bill Gates chẳng hạn thì nói chung sẽ vận hành như một doanh nghiệp lớn, chú trọng hiệu quả và điều đó cũng sẽ không tạo ra distortions (làm méo thị trường – PV) gì”, ông Vũ Hoàng Linh viết.


chuyen-gia-kinh-te-phan-phao-vu-quan-com-2-000-dong2


Nhà báo Nguyễn Vạn Phú cũng cho rằng đây là một góc nhìn nguy hiểm.


“Nó nguy hiểm ở chỗ, sẽ có người do tin tức lan tỏa về các quán ăn từ thiện 2.000 đồng từng muốn làm một điều gì đó, chung một tay cho nỗ lực này nhưng vì nhiều lý do chưa làm gì được, nay đọc xong bài những bài viết trên bèn bật lên tiếng chà – thế à và đánh mất luôn ý hướng thiện vừa mới chớm nở. Có lẽ ít người bị tác động như thế nhưng dù chỉ một người cũng là gây tác hại bằng ngòi bút.


Rất dễ phẫn nộ khi nghe người ta nhân danh kinh tế học, đưa ra những lập luận phi lý như thế. Người viết có biết gì về tương quan quy mô cung cầu mà dám nói như thế? Một vài quán cơm 2.000 đồng ở một thành phố 10 triệu dân sẽ tác động dữ dội lên hàng chục ngàn các quán cơm bình dân khác đến thế sao?”, ông Phú phân tích trên trang mạng cá nhân.


Nói về lập luận “Hẳn chúng ta đều đã nghe câu: hãy cho kẻ khốn khó cần câu, thay vì con cá? Quán cơm 2 nghìn chính là con cá, nó không giúp được vào trọng tâm của vấn đề” trong bài viết trái chiều, ông Phú cho rằng, nghe qua thì dễ bị thuyết phục nhưng thử hỏi chênh lệch giữa 2.000 đồng và 14.000 đồng (giá trị thật của bữa ăn) có thể gom lại mua được cái cần câu gì (cần câu theo nghĩa đen có mua nổi không)? Tại sao cứ bám vào những cliché con cá cần câu mà không chịu hiểu bữa cơm 2.000 đó chính là cần cần, để những người ăn dùng nó biến thành sức lao động, cày bừa tiếp tục nuôi sống gia đình họ? Nghĩ được như thế thì mới thấy chính những quán cơm từ thiện đang trao cho họ những chiếc cần câu sử dụng trong ngày đó thôi.”


Nhà báo Vạn Phú cũng cho rằng lập luận “quán cơm 2.000 sẽ khuyến khích di cư vào thành phố” quá xuẩn ngốc. Giá trị xã hội của phần cơm không chỉ 2.000 đồng, nó có sức lay động lòng người, khích thích thiện tâm sẵn có ở mọi người, nó góp một phần rất lớn vào “vốn xã hội” mà có lẽ tác giả cũng từng được học qua.


Một số ý kiến khác cũng khẳng định: Suất cơm hai 2000 đồng ấy chính là phẩm giá của người nghèo được trân trọng, giử gìn. Họ mua chứ không xin, và những người có điều kiện ăn ở quán ăn bình thường sẽ không vào đó để ăn. Vì nếu thế, tức là họ ăn vào phần của người cần hơn họ thì họ mới chính là người đánh mất phẩm giá.


(Người Đưa Tin)



Chuyên gia kinh tế phản pháo vụ "quán cơm 2.000 đồng"

Tuesday, August 27, 2013

Cô thủ lĩnh 9X xinh đẹp đa tài

Sáng lập triển lãm ảnh Chase Hanoi, Trưởng BTC Hội thảo Du học VietAbroader 2013, tham gia nhiều hoạt động tình nguyện tại Mỹ, tổ chức quảng bá văn hóa Việt Nam với SV quốc tế… Tôn Nữ Thùy Anh (năm thứ hai, Bard College, Mỹ) nổi lên như một thủ lĩnh trẻ dám nghĩ, dám làm.



Mở triển lãm tranh


Khi đang học lớp 11 tại Canada, thấy rằng học sinh Việt Nam chụp được rất nhiều bức ảnh đẹp nên Thùy Anh và một người bạn đã nảy ra ý tưởng mở một triển lãm. Đây sẽ là nơi trưng bày các tác phẩm nhiếp ảnh độc đáo, góc nhìn mới lạ của học sinh, sinh viên Việt.


Bằng vốn kiến thức và kinh nghiệm có được từ một triển lãm khác mà bản thân từng thực hiện, Chase Hanoi mùa đầu tiên – “Tầm nhìn”, đã được Thùy Anh và người bạn của mình ra mắt khán giả vào năm 2011.


Thế rồi, cứ mỗi dịp nghỉ Hè, về nước, Thùy Anh lại tất bật chuẩn bị cho triển lãm. Bố mẹ cô bạn lúc đầu thấy con không chịu nghỉ ngơi mà cứ chăm chăm “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” thì lo lắng và phản đối. Dần dần, khi thấy con gái vui vẻ vì được làm công việc mình yêu thích, họ mới chuyển sang ủng hộ.


Khắc phục hàng loạt các khó khăn về kinh phí, tìm nhà tài trợ, thu hút tình nguyện viên, làm truyền thông để các bạn trẻ biết và gửi tranh tham gia triển lãm… đến nay, Thùy Anh và cộng sự đã đưa Chase Hanoi đi được chặng đường 3 năm liên tiếp.


Mỗi mùa Chase Hanoi là một chủ đề khác nhau (“Tầm nhìn”, “Sống”, “Những giấc mơ mà tôi đi tìm”) tạo nên một chuỗi hành trình đi tìm hoài bão của người trẻ, ghi vào lòng khán giả những ấn tượng và cảm xúc thú vị. Chất lượng ảnh năm sau tốt hơn năm trước, lượt người tới tham quan triển lãm cũng đông hơn, thành công này là sự kết tinh những nỗ lực không ngừng của Thùy Anh và những người bạn.


Tôn Nữ Thùy Anh

Tôn Nữ Thùy Anh


Thủ lĩnh sinh viên Việt tại Bard College


Hoàn thành xong việc học phổ thông ở Canada, Thùy Anh sang Mỹ học tiếp tại trường Bard College. Ngay khi là sinh viên năm thứ nhất, với sự thông minh, năng động của mình, Thùy Anh trở thành Trưởng Hội Du học sinh Việt Nam tại trường.


Hội thường xuyên tụ họp nấu ăn, mời các bạn sinh viên trong trường cùng tham gia. Qua đó, Thùy Anh và nhóm bạn của mình có dịp giới thiệu, quảng bá cho mọi người hiểu thêm về những nét văn hóa đặc sắc của Việt Nam.


Thùy Anh cũng là một thành viên của Hội Người châu Á tại trường. Sau khi tham gia vào Hội, Thùy Anh đã tổ chức thêm nhiều hoạt động mới, giúp mọi người hiểu rõ nét đặc trưng trong nền văn hóa của từng quốc gia châu Á: Việt Nam, Nhật Bản, Hàn Quốc…


Ví như trong Lễ hội Năm mới được tổ chức tại trường, bên cạnh việc giới thiệu, Thùy Anh còn bày ra những đồ vật đặc trưng của mỗi nước để sinh viên quốc tế tới tham quan và hiểu được đâu là nét chung châu Á, đâu là nét riêng khác biệt của từng quốc gia trong lễ hội này.


Bên cạnh đó, Thùy Anh còn tham gia nhiều hoạt động tình nguyện, trong đó, hoạt động tiêu biểu và thường niên của bạn là di chuyển tới các khu vực xung quanh trường để dạy Toán và các trò chơi Toán học giúp trẻ em Mỹ tiếp thu bài nhanh hơn.


“Truyền lửa” cho thế hệ du học sinh kế tiếp


Vừa rồi, vượt qua 300 ứng cử viên khác, Thùy Anh trở thành Trưởng Ban Tổ chức Hội thảo Du học Vietabroad 2013. Nhiệm vụ của bạn là chỉ đạo, bao quát để chương trình suôn sẻ và thành công: Quản lý nội dung, kinh phí, mô hình của hội thảo, xin giấy phép, phân chia công việc, quản lý tình nguyện viên…


“Tuần cuối khi hội thảo sắp bắt đầu, ngày nào mình và các tình nguyện viên khác cũng họp từ 9h sáng tới 10h tối, mỗi bữa ăn hầu như chỉ qua loa cho xong. Ngày cuối cùng, tất cả chạy việc, họp hành từ 9h sáng đến 1h đêm mới xong, trong khi đó, 5h sáng hôm sau đã phải dậy để mang các vật dụng cần thiết tới Trung tâm Hội nghị quốc tế, trước giờ khai mạc hội thảo”, Thùy Anh chia sẻ.


Nhờ kinh nghiệm, Thùy Anh thấy rằng, hội thảo các năm trước cần thay đổi một số điều. Và thế là công cuộc “cải cách” của nữ thủ lĩnh trẻ bắt đầu. Trước đây, mô hình của hội thảo thường là: Các học sinh tham dự ngồi ở những chiếc bàn nhỏ hướng lên sân khấu để nghe thuyết trình, sau đó, quay trở về chủ đề bàn luận quanh nhóm. Năm nay, Thùy Anh quyết định thay đổi bằng mô hình luân chuyển phòng.


Theo đó, hội thảo sẽ có nhiều phòng, mỗi phòng bàn về một chủ đề du học khác nhau, học sinh sẽ di chuyển từ phòng này sang phòng khác. “Cách làm này tốn nhiều chi phí và thời gian, công sức chuẩn bị nhưng sẽ đạt được hiệu quả cao.


Qua bảng khảo sát ý kiến của các em học sinh mà chúng mình thu về sau hội thảo thì đa số các em đều cho rằng, mô hình này tốt hơn các năm trước. Các em có cơ hội giao lưu, nói chuyện với nhiều anh chị du học sinh hơn, đồng thời, hiểu sâu hơn về những thách thức và khó khăn khi đi du học”, Thùy Anh tâm sự.


“Bật mí” bí quyết thành công


Tham gia nhiều hoạt động cùng lúc đã giúp Thùy Anh trưởng thành hơn rất nhiều: Giao tiếp tốt với mọi người, nhìn nhận vấn đề toàn diện, khi gặp rắc rối thì ngay lập tức nảy sinh các ý tưởng để tháo gỡ, đồng thời, nhanh chóng phân tích và nhận ra giải pháp nào khả thi nhất.


Thùy Anh cho rằng, để có thể đảm đương vai trò của một thủ lĩnh thì điều kiện tiên quyết là phải biết cách lắng nghe và tôn trọng ý kiến của thành viên. Có như vậy mới tạo ra được một tập thể thân thiện, đoàn kết, mọi người cùng chia sẻ và chung sức cho một mục tiêu duy nhất.


Bên cạnh đó, tầm nhìn, khả năng bao quát và sắp xếp công việc hợp lý cũng đóng vai trò rất quan trọng. “Khối lượng công việc mà một thủ lĩnh phải làm thường rất lớn, nó lại chung chung, bao quát tất cả nên nếu không biết phân chia, sắp xếp công việc hợp lý cho thành viên, không cân bằng được chính nhiệm vụ của mình thì rất dễ rơi vào stress”, Thùy Anh nói.


Cô bạn này cũng chia sẻ thêm rằng, môi trường học tập ở Mỹ rất cạnh tranh, sinh viên có nhiều ý tưởng, các nhà tài trợ cũng rất khắt khe khi đánh giá về một dự án mới. Đa số du học sinh Việt chỉ có thể tham gia tình nguyện chứ ít có cơ hội để làm một dự án của riêng mình. Vì vậy, Thùy Anh hy vọng, việc phát triển Chase Hanoi chạy “dài hơi” cũng như thử thách bản thân trong những lần làm “thủ lĩnh” sẽ là cách tốt giúp bạn cọ sát thực tế, tích lũy kinh nghiệm và tạo ra dự án của riêng mình trên đất Mỹ.


Thông tin cá nhân


Họ và tên: Tôn Nữ Thùy Anh


Ngày sinh: 12/8/1994.


Trường theo học: Chuyên Nga Hà Nội – Amsterdam (2005 – 2009), trường Vincent Massey, Ontario, Canada (2010 – 2012), Bard College, New York, Mỹ (từ 2012).


Thành tích:


- Huy chương Vàng giải Toán Galois toàn Canada (2010).


- Huy chương Bạc giải Toán Hypatia toàn Canada (2011).


- Giải Nhì cuộc thi ảnh ISO, Bard College (2013).


- Giải thưởng quỹ Hoạt động vì cộng đồng, Bard College (2013).


Hoạt động tham gia:


- Trưởng Ban Tổ chức hội thảo du học VietAbroader 2013, tại Hà Nội.


- Đồng sáng lập và đồng Chủ tịch triển lãm ảnh Chase Hanoi.


- Đồng Chủ tịch Cộng đồng Việt Nam tại Bard College.


- Tổ chức sự kiện Cộng đồng châu Á tại Bard College.


(BHHT)



Cô thủ lĩnh 9X xinh đẹp đa tài

Wednesday, August 21, 2013

"Bị chuột chạy vào… bụng" rồi lần lượt sinh 4 đứa con

Sống “đầu đường xó chợ” làm mất mỹ quan thành phố, tạo ra cảm giác một Hà Nội “lầm than”, nhưng bản thân người cô gia cư rất tự tin vào “nghề” của họ.



Lại nhớ câu chuyện được cán bộ coi là “hết sức tiêu biểu” ở trung tâm. Chị tên là Trần Thị Duyên (tức Mơ), SN 1964, ở thôn Mơ Uông, xã Lệ B., huyện Sơn Động, tỉnh Bắc Giang, dân tộc Sán Chỉ. 9 năm trước, bấy giờ đang 40 tuổi, chị cùng 4 đứa con trứng gà trứng vịt đen nhẻm bùn đất được “thu gom” vào đây, sau một đợt truy quét những người lang thang, ăn xin ở vỉa hè, làm ảnh hưởng đến mỹ quan và trật tự đô thị Hà Nội. Người ta hết sức ngạc nhiên, thấy chị mang theo 4 đứa con gồm: Trần Thị Thuật, 14 tuổi; Trần Văn Tường, 13 tuổi; rồi Trần Thị Luyến, 10 tuổi; Trần Thị Mùi, 3 tuổi.


Như con gà mẹ 40 tuổi, chị Mơ dắt theo một đàn gà con lơ ngơ, non tơ, lít nhít, đói khát. Ảnh chụp hồi ấy, gần 10 năm trước, để làm hồ sơ “nhập trung tâm”, thì gương mặt chị Mơ không phải là không duyên dáng, có chút nhan sắc, với tóc dài đen nhánh, với khăn mũ len nâu của mùa đông năm 2004. Sơn nữ dân tộc Sán Chỉ mà.


Vỉa hè nơi 4 đứa con của chị Mơ lần lượt ra đời. (Ảnh minh họa)

Vỉa hè nơi 4 đứa con của chị Mơ lần lượt ra đời. (Ảnh minh họa)


Chị bảo, con của chị tất tật lấy họ mẹ (họ Trần), bố của chúng thì mỗi đứa một ông. Các “ông” ấy hầu hết chị không nhớ mặt, toàn gặp ngoài bến tàu bến xe, có khi ngoài công viên… Đám trẻ, giờ có một cháu đi làm, hai cháu học tại trường làng gần Trung tâm bảo trợ xã hội 4, cả hai đều đạt học sinh giỏi, xinh xẻo, chăm ngoan khiến đồng chí Bằng, giám đốc hết sức cảm kích. Mỗi đứa mang một gương mặt, một nguồn gen của những ông bố “bí ẩn” kia.


Trò chuyện với chúng tôi, với chúng tôi, với gương mặt tuổi già của một người cả đời bị cuộc sống lang thang đày đọa, răng gẫy lởm chởm, tóc còn vài cái lưa thưa, chị Mơ thở dài: “Nằm ở xó nào đấy, con chuột nó chạy vào… chỗ bụng dưới của mình, thế là đẻ thôi mà”. Mấy đứa đầu, chị còn tự cắt rốn, để ở nơi hoang vu tội nghiệp lắm. Hỏi lũ trẻ, chúng chỉ nhớ: Cháu sinh ra, biết nhớ biết nghĩ thì đã thấy mình ở vỉa hè rồi. Không có “bố” nào qua lại hết.


Chị Mơ đỡ lời con: “Họ đến đem “chuột chạy vào bụng mình” rồi họ đi, có khi đêm tối mình còn không nhìn rõ mặt người đàn ông ấy nữa cơ mà”.


Chị Phan Thị Bích Ngọc, phó giám đốc Trung tâm, người sâu sát quản lý chăm sóc chị Mơ suốt bao năm, chỉ còn biết thở dài: Các cháu nhỏ nó kể, nó còn mấy đứa em nữa cơ. Lúc bé nó vẫn nhìn thấy, giờ đi đâu không rõ. Chắc những đứa trẻ đó đã được “chuyển đi”. Vậy là số lần sinh nở “vỉa hè bến xe” của người đàn bà tội nghiệp với các “giấc mơ” chuột chạy vào … bụng dưới này không dừng lại ở con số 4. Hy vọng, các cháu sẽ gặp cái kịch bản bớt đau khổ hơn, ấy là đang được làm con nuôi, được chăm sóc ở một gia đình tử tế nào khác.


Để độc giả có một cái nhìn đầy đủ và đa chiều hơn về thảm trạng người vô gia cư ở Hà Nội, nhóm phóng viên đã có cuộc trò chuyện chính thức với ông Lê Tuấn Hữu – giám đốc Sở Lao Động – Thương binh và xã hội Thành phố Hà Nội.


Nhiều người quyết tâm “vô gia cư” ở Hà Nội


- Thưa ông riêng nhóm từ thiện mang tên “Ấm” mà chúng tôi đi cùng, mỗi lượt đi đêm thăm hỏi người vô gia cư, đều đặn họ đã tặng 65 suất quà, mà số lượng người được giúp đỡ còn rất nhiều. Riêng số người xuất thân từ “vô gia cư” mà một trung tâm của quý Sở (đóng tại Ba Vì) đang chăm sóc đã là 346. Xin được hỏi, thời gian vừa qua, các đội trật tự xã hội (TTXH) của Hà Nội có đưa được nhiều người lang thang lên trung tâm để chăm sóc giúp đỡ không?


-Ông Lê Tuấn Hữu: Đối tượng của đội TTXH chỉ có người lang thang ăn xin thôi, tức là đội TTXH chỉ được phép thu gom những người này. Còn những đối tượng nằm ngủ ở bến tàu bến xe, chúng tôi cũng biết, nhưng họ không có biểu hiện gì là lang thang cả, họ chỉ ngồi đấy, như bà già ở Bách hóa Thanh Xuân (mà báo chí cũng viết nhiều – PV), bà ấy ngồi với cái cân để người ta đi qua cân thử trọng lượng của mình, bao nhiêu năm mà quận cũng… không biết xử lý ra sao. Vì bà ấy không làm gì để mình phải “thu gom” cả. Không tâm thần, không sai, mà chỉ ngồi ai đến bước lên cân thì cho bà tiền thôi. Rất nhiều những trường hợp như thế, không phải chúng tôi không biết, mà là không biết phải làm sao. Còn thì bảo là nếu họ ngồi ở chỗ nào gây mất cảnh quan đô thị, như Hồ Gươm chẳng hạn, thì lại là nhiệm vụ của TTXH quận Hoàn Kiếm, họ sẽ xử lý.


Những đứa trẻ coi vỉa hè là nhà của mình.

Những đứa trẻ coi vỉa hè là nhà của mình.


- Tóm lại thì hiện nay, ai lực lượng nào sẽ quản lý các đối tượng lang thang vô gia cư với cuộc sống nhếch nhác, vạ vật, lấm láp, bệnh tật cảu một “Hà Nội lầm than” như thế?


- Ông Lê Tuấn Hữu: Trên mạng có một nhóm thanh niên từ thiện với người vô gia cư, chúng tôi rất ủng hộ và trân trọng, vì sự chăm sóc này là cần thiết. Nhưng tại làm sao mà chúng ta không gom được những đối tượng này là như thế, vì chúng ta không đủ căn cứ để gom. Nhưng nếu là phường gom rồi rồi làm hồ sơ gửi lên thì chúng tôi nhận ngay. “Tuyên truyền” vận động lần 1, lần 2 không được thì thu gom lại. Câu hỏi đặt ra là: Tại sao ở xã, phường họ lại không làm việc đó? Nếu họ làm được, họ mời đội trật tự đến đưa người vô gia cư đi trung tâm, bất kể họ là người của địa phương nào cũng được, không cứ gì phải là người có hộ khẩu Hà Nội.


Khi thu gom họ xong, ban đầu chúng tôi đưa tất cả vào trung tâm 1 ở Đông Anh và trung tâm 2 ở Ứng Hòa. Họ được ở lại 1 tháng để cán bộ xác minh địa chỉ, quê quán ở đâu, sau đó báo người nhà đến nhận, đưa về. Sau 1 tháng không ai nhận thì chúng tôi chuyển lên Trung tâm bảo trợ xã hội 4 trên Bà Vì của Hà Nội. Tại đây, các cán bộ tiếp tục xác minh cho đến khi tìm được gia đình của người vô gia cư, còn không tìm được thì nuôi dưỡng ở đấy đến cuối đời. Chính sách thành phố là rõ ràng. Đối tượng cả ngành là thế nhưng trách nhiệm đầu tiên phải từ các đồng chí ở xã, phường.


Các đối tượng lang thang vô gia cư không vi phạm pháp luật mà chỉ làm mất cảnh quan đô thị và họ cứ vạ vật thế, khiến ta có cảm giác như thể xã hội này bỏ rơi họ. Nhưng bản thân họ, tôi không biết chắc như thế nào nhưng tôi thấy họ vẫn kiếm sống, vẫn sống được. Vận động họ về quê, họ không về đâu, họ bảo ở thành phố kiếm sống dễ hơn. Chúng tôi cũng đã phải tham mưu UBND thành phố ra văn bản hỗ trợ một số người vô gia cư có được áo ấm, rồi quà cáp trong dịp rét đậm, hại.


- Có phải vì muốn bám Hà Nội để kiếm sống vỉa hè, gâm cầu, góc chợ, nên họ đã ra vào các trung tâm bảo trợ xã hội nhiều lần?


- Ông Lê Tuấn Hữu: Có một số trường hợp vào rồi lại ra rất nhiều lần. Họ viết giấy hứa hẹn không đi lang thang vật vạ nữa. Gia đình cam đoan đón về rồi. Nhưng lần sau vẫn như thế, vẫn “tái phạm”.


- Vậy thì chúng ta phải làm gì để bớt đi những thảm cảnh người vô gia cư sống quá khổ sở, bị lạm dụng, bị truyền bệnh do kẻ xấu?


- Ông Lê Tuấn Hữu: Việc đầu tiên là chính các địa phương phải có trách nhiệm với họ, tạo công ăn việc làm cho họ hồi hương. Bởi có đi đâu đi nữa thì sau này họ vẫn phải về quê hương, họ đi kiếm sống vài năm thì về. Đấy là mấu chốt từ gốc. Việc tiếp theo, đối với Hà Nội hay các thành phố lớn khác, cần có kế hoạch xử lý vấn đề hợp tình hợp lý. Có những người cả nhà ra Thủ đô, chúng tôi chỉ đạo trước hết đảm bảo an ninh trật tự, sức khỏe cho họ. Các cháu thì có quyền được chăm sóc học hành. Thực tế, các quận huyện đã tổ chức các lớp học tình thương lồng ghép cho trẻ em thuộc đối tượng này, khá hiệu quả.


- Xin chân thành cảm ơn!


(BTT&ĐS)



"Bị chuột chạy vào… bụng" rồi lần lượt sinh 4 đứa con

Wednesday, August 14, 2013

Nữ bưu tá khuyết tật gần 30 năm đạp xe đi đưa thư

Ròng rã trong suốt gần 30 năm trời, cô gái khuyết tật với bước chân tập tễnh vẫn miệt mài đạp xe bất chấp thời tiết mưa gió hay cái lạnh thấu xương để chuyển những trang báo, phong thư, công văn, giấy tờ… đến tận tay bà con trong mọi ngõ hẻm của xã.



Đó chính là hình ảnh cửa nữ bưu tá Hà Thị Thân (thôn 4, xã Lĩnh Sơn, huyện Anh Sơn, tỉnh Nghệ An) luôn nỗ lực và không quản ngại để hoàn thành công việc thầm lặng của một “cô giao liên.”


Không ai có thể bước hộ mình


Dáng người mảnh dẻ, cộng với tính cách hoạt bát hài hước, khiến cho nhiều người trong xã cứ hễ nhắc đến o Thân là nghĩ ngay đến hình ảnh người giao liên nhỏ nhắn, với “cái xắc xinh xinh”, vẫn ngày ngày đạp xe rong ruổi khắp mọi ngõ ngách thôn xóm mang “tin” cho bà con.


Trò chuyện thân mật, chị Thân thổ lộ, thuở bé chị thấy thiệt thòi vì trông chúng bạn chạy nhảy nô đùa tung tăng với đủ các trò chơi thích thú trong khi mình chỉ biết đứng nhìn và cổ vũ. Số phận không may mắn khi chị sinh ra với đôi chân không lành lặn bình thường, các ngón chân của chị teo nhỏ quắp lại khiến bước đi thêm phần khó khăn.


Đi bộ với chị đã là một điều không dễ dàng, việc chị có thể đi được xe đạp càng là điều ngoài sức tưởng tưởng của nhiều người. Thế nhưng quyết không đầu hàng số phận, cho đến năm lớp 12 chị cũng đã tự mình tập xe để đi.


Càng lớn, chị càng quyết tâm tự hứa với bản thân mình là phải nỗ lực hơn nữa để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống và hình ảnh người cha già chính là một tấm gương sáng để chị noi theo.


Nhiều lần ngã đau “nhớ đời” đến bật òa khóc nhưng nhìn ánh mắt hy vọng của cha, chị không nỡ làm cha thất vọng, lại đỡ xe tiếp tục tập. Cuối cùng ông trời cũng không phụ lòng người, tốt nghiệp trung học phổ thông chị đã có thể rong ruổi đạp xe cùng chúng bạn và quan trọng nhất là chiếc xe đạp đã trở thành người bạn đồng hành cho những chuyến đưa thư của chị đến tận bây giờ.


Chị Thân xúc động kể: “Cha mình là thương binh 2/4, sau khi xuất ngũ ông về làm bưu tá tại xã. Khi ông về già, phần vì tuổi cao sức yếu, cộng với cơn đau của những vết thương chiến tranh để lại mỗi khi trái gió trở trời, thì mình chính là người nối nghiệp khi ông về hưu.”


Thuở sinh thời ông đã dìu dắt chị tự đứng lên bằng đôi chân của mình đến khi chị chập chững bước vào nghề. Sự ra đi đột ngột ở tuổi 86 của người cha già chính là sự mất mát lớn đối với chị, cũng từ đó chị dặn lòng sẽ cố gắng quyết tâm bám nghề để không phụ công lao của cha.


Không chỉ vậy, nhìn người mẹ già yếu ngã bệnh nằm liệt giường đã hơn chục năm nay, chị càng thêm cay đắng cho số phận của mình, quyết tâm thay đổi cuộc sống bằng việc tiếp nối nghề “đưa thư” của cha, với hy vọng mang nhiều niềm vui hơn nữa cho mọi người và trở thành một người có ích cho quê hương.


Trở về gia đình, nữ bưu tá tảo tần chăm sóc người mẹ nằm liệt giường

Trở về gia đình, nữ bưu tá tảo tần chăm sóc người mẹ nằm liệt giường


Dường như đã thông thuộc với công việc từ những ngày cha còn làm bưu tá xã, chị cũng đã được cha giao cho đi chuyển thư, lúc đầu là những hộ gần nhà mình, sau đó là nhiều nơi xa hơn ở những thôn khác. Có nhiều hôm mỏi mệt, chị muốn đầu hàng khi đôi chân không chịu nghe lời để bước đi, nhưng vì thương người cha già, chị quyết tâm hoàn thành bằng được.


“Mãi về sau mình mới biết, đó chính là cách rèn người mà bố đã dạy cho mình. ‘Không ai có thể bước hộ ta nếu ta không tự nhấc chân lên để đi,’ lời dạy này có lẽ không bao giờ mình có thể quên,” chị Thân sụt sùi nhắc lại.


Yêu nghề đơn giản là cần một tấm lòng


Chính thức được trở thành nữ bưu tá của xã từ năm 1992, song công việc thì chị đã thông thạo vì phụ làm cùng cha từ thuở bé. Cho đến giờ cũng ngót gần 30 năm trải nghề, những buồn vui trong công việc cũng đã tiếp thêm nghị lực để chị cố gắng.


Chia sẻ về những buổi đầu được xã phân cho nhiệm vụ chuyển công văn, giấy tờ, chị hồi hộp nói: “Trước đây đi giao thư hộ cha thì chỉ nhận những lá thư đơn giản hay tờ báo, thế nhưng giờ nhận chuyển cả những công văn phải đảm bảo thời gian, bảo mật… mình lo lắng lắm, tuy nhiên gắn vào đó là trách nhiệm của một nữ cán bộ khiến mình cũng tự tin lên.”


Những tháng đầu công việc của người “đưa thư” chỉ chật vật với khoản phụ cấp ít ỏi mấy chục nghìn mỗi tháng khiến chị có chút nản lòng, nhưng với ý nghĩ đó chính là tiền mồ hôi nước mắt chính mình làm ra, chị đã biến điều đó thành động lực và niềm vui trong công việc.


Hay có cả những kỷ niệm như “ăn sâu” vào ký ức, khi có lần giao thư cho một cụ ở trong xã, hỏi thăm mãi chị mới tìm được đúng nhà. Thật bất ngờ đó là nhà một bà cụ, thoạt trông cụ cũng đã ngoài 80 tuổi, làn da của cụ đã nhăn nheo, nổi lên những hàng gân gồ gề, khuôn mặt không còn rõ đường nét, thế nhưng vừa nghe tiếng có người đến, cụ đã đon đả chào đón.


Chị Thân tâm sự: “Trông cụ thế thôi nhưng hễ ai vào nhà là cụ biết hết, khi chị hỏi thăm đầu ngõ cụ đã sớm nghe tiếng và tỏ ra hân hoan vì biết có thư của con trai gửi về. Cảm động khi cụ nhờ mình đọc nội dung bức thư cho cụ nghe, càng đọc nước mắt cụ cứ rưng rưng. Đến khi đọc xong cụ cứ cảm ơn rối rít. Kể từ đó, hàng tháng mình nhận được lá thư nào của cụ là tức tốc mang thư đến để ngồi cạnh đọc cho cụ nghe.”


Ngẫm lại cuộc đời mình, chị Thân cũng thầm cười và hy vọng, có những điều trong cuộc sống tưởng chừng như ta chẳng thực hiện được, nhưng bằng những nỗ lực của chính mình, chị nhận ra rằng cái vốn có không phải là khả năng sinh ra đã có sẵn của mình mà đó chính là sự tôi luyện, cố gắng.


Mỉm cười hãnh diện khi thấy tấm bằng khen đạt giải nhì huyện môn Toán của cậu con trai học lớp 3 đang lớn lên khỏe mạnh với bàn tay chăm sóc của mình, chị biết đó là phần thưởng lớn nhất cho suốt những năm tháng cố gắng không ngơi nghỉ.


Cuộc sống ngày càng hiện đại, mặc dù đã có nhiều phương tiện thông tin liên lạc thay thế, nhà nhà đã có điện thoại, tivi, máy tính… nhưng nơi vùng đất Lĩnh Sơn-Anh Sơn, vẫn có một “cô giao liên” nhỏ nhắn quen thuộc, ngày ngày bên chiếc xe đạp cũ, tập tễnh mang thông tin, niềm vui đến cùng bà con.


Để mỗi lần nhắc đến o Thân, nhiều người nơi đây lại được dịp ngâm nga câu hát: “Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng…”.


(BVNP)



Nữ bưu tá khuyết tật gần 30 năm đạp xe đi đưa thư