Showing posts with label cuồng yêu. Show all posts
Showing posts with label cuồng yêu. Show all posts

Friday, February 28, 2014

Khốn khổ vì vớ phải chồng ‘cuồng yêu’

(Kênh 13)  - Nhiều lần, tôi cũng đã thử mò mẫm trên mạng xem có bài thuốc hay món ăn gì đó hay để “hãm phanh” chồng lại 1 chút nhưng chỉ toàn thấy có những chiêu giúp tăng cường ham muốn thêm thôi. Tôi thấy thật khổ sở quá.



Tôi và anh yêu nhau được 1 năm rồi mới tiến tới hôn nhân. Trong thời gian ấy, mặc dù cũng nhiều lần anh gợi ý tôi làm chuyện ấy nhưng tôi toàn từ chối bởi tôi là cô gái khá nghiêm túc, tôi không bao giờ chấp nhận chuyện “ăn cơm trước kẻng”.


Giờ đây tôi thấy thật hối hận và thấy mình thật dại dội vì không thử “chuyện ấy” trước hôn nhân. Bởi nếu biết anh có nhu cầu cao như thế chắc lựa chọn của tôi sẽ khác.


Hồi mới lấy nhau, chúng tôi yêu nhau lắm. Chuyện đó đối với chúng tôi đều đặn như cơm ăn hàng bữa, thậm chí mỗi ngày vài lần đối với tôi cũng chẳng vấn đề gì. Bởi vợ chồng còn son rỗi, sức lực và thời gian vẫn còn tràn trề.


hau-qua-benh-cuong-sex

ảnh minh họa


Nhưng từ khi có con, công việc, cuộc sống, mọi lo toan bộn bề đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn. Không phải là tôi không yêu chồng nhưng sự thật thời gian dành cho con cái, cho công việc đã ngốn hết quỹ thời gian của tôi. Tôi luôn trong tình trạng mệt mỏi, căng thẳng, chính vì thế chuyện chăn gối đối với tôi không còn quan trọng và hứng thú như trước. Thậm chí với tôi nó còn là cực hình. Tuy nhiên hàng ngày tôi vẫn phải phục vụ anh theo đúng nghĩa vụ của một người vợ.


Năm nay tôi đã 32, còn chồng thì cũng đã sang tuổi 35. Chúng tôi đã lấy nhau được 5 năm. 2 đứa con thì vẫn còn nhỏ.


Từ hồi có con, chuyện vợ chồng đối với tôi không còn như trước nữa. Tôi không còn thấy hứng thú như trước kia nữa. Nhưng với chồng tôi thì lại khác, dường như anh ngày càng khỏe ra, càng ham muốn cao hơn.


Tôi làm ở một công ty nước ngoài nên vô cùng bận rộn, thời gian ở công ty không đủ nên tôi thường xuyên phải mang việc về nhà làm nốt. Mức lương khá hậu hĩnh cũng đồng nghĩa với việc công việc đầy áp lực và luôn bận rộn. Chồng tôi thì làm việc cho một cơ quan nhà nước, công việc thì nhàn nhã và có nhiều thời gian rảnh hơn tôi. Tuy nhiên tính anh gia trưởng và hơi ích kỷ nên hiếm khi anh giúp đỡ vợ làm việc nhà hay chăm sóc con cái. Mọi việc trong nhà tôi toàn tự mình xoay sở.


Hàng ngày ngoài việc đưa đón con đi học cơm nước chợ búa dọn dẹp nhà cửa, tôi lại phải ngồi ôm máy tính cho tới khuya. Sự thực nhiều lúc cũng muốn nghỉ ngơi, muốn thư giãn muốn chuyện trò cùng chồng con nhưng thời gian không cho phép. Công việc thì nhiều, nguồn thu nhập trong gia đình phần lớn dựa vào tôi là chủ yếu, còn chồng mức lương nhà nước 3 cọc 3 đồng không đủ đóng tiền học cho 2 đứa con. Chính vì thế lúc nào tôi cũng cố gắng phấn đấu cố gắng làm việc thật tốt đẻ già đình có một cuộc sống sung túc đầy đủ.


Chồng tôi thấy vợ vất vả nhưng anh không tỏ ra thương xót đâu, anh hay hậm hực mỗi khi tôi đi sớm về muộn hay trách cứ tôi mỗi khi tôi dán mắt vào chiếc máy tính. Chính vì thế tôi rất hay bị stress, tôi thấy mình không nhận được sự sẻ chia từ chồng một chút nào. 2 vợ chồng thường hay cãi vã nhau vì những bất đồng đó.


Đó cũng là một nguyên nhân khiến tôi ngày càng chán nản chuyện chăn gối, tôi không còn thiết tha gì đến nữa, thậm chí còn lảng tránh. Còn chồng tôi thì khác, cho dù có cãi nhau với vợ đến mấy, anh cũng không quan tâm, tối tối anh vẫn có nhu cầu đều đặn, anh vẫn lôi tôi dậy bất chấp tôi có đồng ý hay không.


Hàng đêm tôi chỉ thèm một giấc ngủ ngon cho tới sáng nhưng chồng tôi thì không bao giờ để tôi yên, anh luôn vuốt ve, gạ gẫm vợ. Nhiều lúc mệt mỏi quá tôi khéo léo từ chối anh mong anh thông cảm thì anh giận dỗi như một đứa trẻ con. Còn nếu tôi dùng biện pháp mạnh hơn, gạt anh ra thì bị anh chửi cho không ra gì.


Anh chửi tôi là sướng không biết đường sướng. Nhiều người muốn được chồng yêu còn chả được, đây được chồng yêu thì còn làm bộ. Hoặc tệ hại hơn nữa anh còn mỉa mai tôi rằng: “Hay có thằng nào khác rồi nên quay ra chán chồng, thằng khác động vào thì thích, còn thằng này sờ vào thì cứ đẩy ra”…. và dù thế nào thì nữa thì cuối cùng anh vẫn đè được tôi ra để đạt được mục đích của mình.


ảnh minh họa

ảnh minh họa


Những lúc đó, tôi nằm khóc một mình cho tới sáng mà chồng cũng chẳng hay. Tôi cảm giác chồng không có chút tình thương gì với mình, chỉ coi mình là công cụ để thỏa mãn nhu cầu tình dục. Mà nào phải tôi “bỏ đói” anh đâu cơ chứ, biết chồng có nhu cầu cao nên hàng tuần tôi trả bài đều tăm tắp. Tuần 3 đến 4 lần đều như vắt nhanh. Nhưng anh thì luôn muốn hơn nữa.


Ngày nào anh cũng muốn 2 vợ chồng gặp gỡ nhau . Mà không chỉ có một lần mà còn phải 2 lần trong đêm, oái oăm hơn anh còn bắt vợ phục vụ với đủ mọi tư thế mà anh đã từng được xem trên mạng. Thành ra sáng đi làm tôi cứ rã rời hết cả người, lúc nào cũng thấy mệt mỏi không còn chút sức lực nào nữa. Hồi mới cưới tôi hơn 50 cân nhưng giờ chỉ còn có hơn 40 cân. Trông tôi cứ ngày một tiều tụy và gầy yếu.


Nhiều lúc tôi nghĩ đi nghĩ lại hay tại mình bị lãnh cảm nhưng mang chuyện này đến hỏi mấy chị cơ quan, ai cũng đồng tình và tỏ ra thương cảm với tôi. Họ nói tôi như vậy bị kiệt sức là đúng rồi.


Lên mạng tìm hiểu các cách để hãm chồng lại nhưng khổ nỗi không có bài báo nào dạy cách giảm chuyện ấy mà chỉ có những cách làm tăng cường thêm chuyện ấy mà thôi.


Mấy đêm gần đây tôi cố tình làm việc muộn để đợi anh ngủ rồi mới dám ngủ, ấy vậy mà anh vẫn không tha, nửa đêm anh mò mẫm và lôi tôi dậy phục vụ. Nhiều khi tôi không biết có phải anh bị bệnh nghiện tình dục hay không mà anh nhu cầu cao thế. Tôi cũng từng gợi ý bảo anh đi khám xem thế nào thì anh đùng đùng nổi giận, mắng tôi là bị dở hơi, người ta muốn chồng khỏe không được đằng này mình lại muốn chồng yếu đi. Tôi đành lặng im.


Tôi đang tính tới chuyện hay là mình để anh đi “bóc bánh trả tiền” để thỏa mãn nhu cầu, tôi sẽ yêu cầu chồng đeo bao để không lây bệnh cho vợ, nghe có vẻ hơi buồn cười nhưng tôi thấy cũng có lý. Thôi thì thà chồng đi với em gái làng chơi để thỏa mãn xong rồi quay về với gia đình còn hơn là ngoại tình. Bởi tôi lo sợ nếu cứ đà này anh sẽ tìm đến người con gái khác. Khi đó gia đình sẽ tan vỡ thì còn nguy hiểm hơn.


Có chị nào có chồng giống như tôi thì chia sẻ và đưa ra lời khuyên giúp tôi với!


T.H


 



Khốn khổ vì vớ phải chồng ‘cuồng yêu’

Sunday, February 16, 2014

"Chết khiếp" với những cô nàng… cuồng yêu

(Kênh 13) – Kinh khủng hơn là có lần, cô đến văn phòng anh làm việc để dọa nạt. “Cô ấy cầm con dao gọt hoa quả, kề vào cổ mình đòi chết nếu cô bạn kia không hứa sẽ tránh xa tôi” – Nam nói.



Quen biết qua bạn bè giới thiệu, Văn và Thu nhanh chóng bén duyên nhau. Thời gian đầu tình cảm còn mới nhen nhóm, không riêng gì Thu mà cả Văn cũng vồ vập, nhắn tin xuyên đêm, gọi điện hàng giờ… với nửa kia. Thế nhưng càng yêu nhau lâu, càng gần gũi nhiều thì Văn mới nhận ra rằng Thu yêu anh không bình thường một chút nào. “Cô ấy thường xuyên kiểm soát giờ giấc đi về của tôi.


Nếu ngủ dậy mà chưa thấy tôi nhắn tin là thể nào cô ấy cũng gọi điện khóc rưng rức rằng tôi lơ là, tôi không nhớ cô ấy… Ngày nào tôi cũng phải nghe điệp khúc ‘anh đi đâu, với ai’; ‘anh đang làm gì’; ‘có cô nào bên cạnh không’; ‘sao anh chưa nhắn tin cho em’… đến phát chán và mệt mỏi” – Văn cho biết.


Và điều khiến Văn như “chết dở” là mỗi lần giận dỗi nhau, Thu đều mang việc tự tử, đi tu ra để dọa. Văn cho biết, có một vài lần vì không chịu được cảnh yêu nhau mà như cai ngục hỏi cung, kìm kẹp không để cho nhau thở nên Văn chủ động nói lời chia tay. “Sau một hồi khóc lóc, than vãn.


Cô ấy nói rằng vì quá yêu tôi nên mới làm thế nếu tôi nhất quyết chia tay cô ấy chỉ còn con đường chết. Và cô ấy làm thật. Khi tôi vừa cúp điện thoại được chừng 15 phút thì mẹ cô ấy gọi điện, gào khóc thảm thiết rằng cô ấy đã cắt tay tự tử… Từ lần đó tôi thấy sợ hơn là yêu cô ấy. Vì quá yêu mà cô ấy trở thành ám ảnh” – Văn thở dài cho biết.


Một trường hợp khác là Duyên và Nam. Yêu nhau được gần 2 năm nhưng Nam cho rằng thời gian anh thấy hạnh phúc, vui vẻ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh bảo rằng không biết nghe ai nói mà kể từ sau lần kỉ niệm 1 năm yêu nhau, Duyên dường như biến thành con người khác. Cô luôn soi xét, nghi hoặc mọi hành động của Nam.


Quá sức chịu đựng bởi cô nàng cuồng yêu đến mức ám ảnh, anh quyết định chia tay (Ảnh minh họa)

Quá sức chịu đựng bởi cô nàng cuồng yêu đến mức ám ảnh, anh quyết định chia tay (Ảnh minh họa)


“Người ta yêu nhau là luôn tin tưởng, đằng này cô ấy lúc nào cũng lảm nhảm, nghi ngờ tôi sẽ bỏ rơi cô ấy để chạy theo người con gái khác. Bạn bè, đồng nghiệp của cô ấy nói lại với tôi rằng gần như ngày nào cô ấy cũng thấp thỏm không yên, không tập trung làm được việc gì chỉ vì lo lắng tôi không ở bên thì dễ léng phéng với cô gái khác. Cô ấy ám ảnh tới mức có đêm nằm mơ rồi gọi điện cho tôi khóc rưng rức bảo rằng mơ thấy bị tôi bỏ rơi” – Nam tâm sự.


Khi Nam nghỉ việc tại công ty vì Duyên thường xuyên ghen tuông để cùng mấy người bạn mở công ty riêng, độc lập kinh doanh thì Duyên bắt đầu chĩa mũi nhọn ghen tuông vào người bạn nữ trong nhóm bạn của anh. “Mặc dù tôi đã giải thích rõ với cô ấy rằng đó chỉ là người bạn chơi thân từ thuở bé nhưng cô ấy vẫn một mực không tin.


Cô ấy yêu và ghen kiểu quái đản đến mức gọi điện cho bạn tôi khóc lóc xin buông tha cho tôi chán rồi quay ra mạt sát, sỉ nhục họ. Khi tôi bực mình nặng lời thì cô ấy dọa chết, dọa tạt axit vào cô bạn của tôi. Kinh khủng hơn là có lần, cô ấy đến văn phòng chúng tôi làm việc để dọa nạt. Cô ấy cầm con dao gọt hoa quả, kề vào cổ mình đòi chết nếu cô bạn kia không hứa sẽ tránh xa tôi” – Nam nói.


Đứng trước tình thế đó, cô bạn thân của Nam đã phải từ bỏ công việc chung với nhóm và không liên lạc, trao đổi gì với nam. Khi công việc làm ăn của Nam ngày càng khá, anh thường xuyên phải rời Hà Nội. “Lúc này cô ấy lại lên cơn cuồng kiểu khác.


Cô ấy bắt đầu lằng nhằng chuyện tôi đi đây đó dễ bị phụ nữ theo. Vậy là cứ dai dẳng gọi điện kiểm tra tôi từng phút. Có hôm ngồi kí kết hợp đồng với khách cô ấy cứ gọi liên hồi khiến mọi trao đổi công việc bị đứt quãng. Lúc đó, tôi buộc phải tắt máy thì y như rằng sau đó cô ấy lu loa lên rằng tôi làm việc mờ ám nên tắt điện thoại” – Nam chia sẻ.


Sau 2 năm chịu đựng, cuối cùng Nam quyết định chia tay mặc cho Duyên tuyệt thực, dọa chết. “Tôi cho rằng đó không phải là tình yêu mà đó là sự chiếm hữu. Tôi có cố gắng làm mọi cách để cô ấy tin tưởng thì cô ấy vẫn ám ảnh với suy nghĩ tôi sẽ rời bỏ, không còn yêu cô ấy. Sau khi níu kéo tôi không được, cô ấy đã uống nguyên cả lọ thuốc ngủ rồi gọi điện thông báo ‘Em sẽ chết, em đã uống thuốc ngủ’…” – Nam sợ hãi kể lại.


Sau khi Duyên nhập viện, rửa ruột vì uống thuốc quá liều, bố mẹ cô gọi điện năn nỉ Nam quay lại với con gái họ. Tuy nhiên Nam kiên quyết không vì “Tôi nghĩ tình cảm giữa chúng tôi sẽ không vững bền và đó không còn là tình yêu. Nếu tôi cứ cố chịu đựng với một người phụ nữ yêu kiểu như vậy thì sớm muộn gì tôi cũng phát điên” – Nam thở dài nói.


Tổng Hợp



"Chết khiếp" với những cô nàng… cuồng yêu

Tuesday, February 11, 2014

Yêu chồng bạn

(Kênh 13) – Chúng tôi run rẩy nhìn nhau, rồi lao vào nhau như hai kẻ điên dại, khát tình…


Tôi không biết nên bắt đầu câu chuyện của mình ra sao. Có lẽ sau khi biết chuyện, mọi người sẽ coi thường tôi, các chị em sẽ khinh miệt tôi. Nhưng nếu tôi cứ giấu trong lòng thì chắc tôi chẳng có giây phút nào thanh thản với lòng mình.


Câu chuyện đáng hổ thẹn của tôi bắt đầu cách đây khoảng gần một năm trước. Hôm đó, trong 1 lần đi tiếp xúc với đối tác, tôi tình cờ gặp lại người bạn từ thời cấp 3. 10 năm trước, khi tiễn cô ấy đi Mỹ cùng cha mẹ, cô ấy mới là một cô bé học sinh lớp 10. Vậy mà khi gặp lại, cô ấy đã trở thành một vị giám đốc tài ba được nhiều người biết đến. Và cách đây 3 năm, để thuận tiện cho công việc kinh doanh của gia đình, cô ấy và chồng đã chuyển về Hà Nội sinh sống.


Gặp lại nhau, cả hai vừa mừng vừa tủi. Sau buổi gặp mặt, tôi về nhà cô ấy chơi. Căn nhà 5 tầng khang trang nằm ngay trung tâm thủ đô của quả là một dinh cơ mà nhiều người mong ước cả đời. Nó được trang hoàng rất gọn gàng, sạch sẽ. Tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong gia đình đều do một tay chồng cô ấy vun vén, thu xếp.


Nghe cô ấy nói vậy, trong tâm thức tôi tưởng tượng ra hình ảnh một anh chồng, thô kệch, nhu nhược. Bởi lẽ, những người đàn ông hết lòng cho gia đình thường là những người không được đẹp và thức thời cho lắm. Hơn nữa, đàn ông mà cứ lo chuyện gia đình thường không hoạt bát, năng động.


Nhưng trái hẳn với những suy nghĩ ban đầu, chồng cô ấy là người không “sắc nước nghiêng trời” nhưng cũng đủ làm đảo điên bao trái tim si tình. Hơn nữa, anh ấy lại nấu ăn rất giỏi và có một vị trí khá tốt ở công ty nước ngoài. Những món ăn quen thuộc mà chồng cô ấy nấu ở nhà đều rất ngon, lạ miệng. Tôi càng thấy trầm trồ thán phục và ngưỡng mộ cô bạn mình biết bao. Không những có địa vị cao, nhà đẹp mà cậu ấy còn có một người chồng giỏi giang, tháo vát.


Công việc hợp tác của hai công ty chúng tôi khá bận rộn nên bạn tôi thường xuyên mời tôi về nhà cùng ăn cơm, bàn bạc công chuyện. Ban đầu tôi thấy hơi e ngại vì phải dùng bữa nhưng nhận được sự ủng hộ và hào hứng của chồng cô ấy nên tôi đã thấy thoải mái hơn. Những ngày tôi vắng nhà, xa bữa cơm gia đình ngày càng nhiều hơn. Tôi cũng bắt đầu thấy chán những bữa cơm nhà và đâm ra nghiện đồ ăn nhà người bạn.


Thực sự tôi thấy vô cùng thất vọng về chính bản thân mình, thất vọng vì những gì mình đã làm... (Ảnh minh họa)

Thực sự tôi thấy vô cùng thất vọng về chính bản thân mình, thất vọng vì những gì mình đã làm… (Ảnh minh họa)


Giá như mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy. Giá như tôi chỉ đến bàn công chuyện, ăn bữa cơm rồi ra về thì chẳng đến nỗi. Đằng này mọi chuyện lại diễn ra theo chiều hướng chẳng ra sao cả. Tôi bắt đầu thấy mình như biến thành một con người hoàn toàn khác: hay suy nghĩ viển vông rồi lại ngồi cười một mình. Những giờ làm việc tôi chỉ mong qua đi thật nhanh để được đến nhà cô bạn, để được ngắm nhìn người chồng của cô ấy.


Anh ấy cũng nhận ra sự khác lạ trong ánh nhìn của tôi nhưng chưa bao giờ thể hiện sự không hài lòng nếu bất chợt gặp cái nhìn đắm đuối đó. Đáp lại là một cái nhìn cũng chẳng kém phần nóng bỏng và mê hoặc. Và tôi lại ấp ủ giấc mơ, một giấc mơ “đổi chồng”.


Trong ký ức của tôi không sao quên được buổi tối hôm đó. Cô bạn mời tôi đến dùng bữa để chúc mừng vì sự hợp tác thành công. Tôi hứng khởi và chuẩn bị biết bao nhiêu thứ. Cuối cùng khi đến nhà thì chồng cô ấy nói cô ấy bận không về được. Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo. Cô ấy kêu tôi ở lại ăn cơm vì đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi. Một chút do dự vì dù rất muốn bên cạnh chồng cô ấy nhưng tôi thấy hơi e ngại. Cuối cùng, không thể từ chối, tôi ở lại trong niềm vui khó tả.


Cả hai nói chuyện rất vui vẻ, và thật lạ, chúng tôi nói chuyện rất hợp nhau. Tôi không sao nhịn được cười bởi những câu chuyện chẳng ra sao của anh ấy. Khi đang cao hứng, anh ấy đứng dậy tiến về phía tôi và nói liên thiên một tràng. Men rượu ngấm vào người nên anh ấy đi không vững và ngã xuống chân tôi. Như một phản ứng tự nhiên, tôi đưa tay ra đỡ lấy. Hai người, bốn con mắt chạm vào nhau, chân tay run rẩy rồi cuối cùng lao vào nhau như hai kẻ điên dại, khát tình.


Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trong phòng ngủ nhà cô bạn, bên cạnh đó là người chồng yêu của cô ấy. Chút bối rối hiện rõ trên gương mặt hai kẻ tội đồ. Anh ấy vội vàng mặc lại quần áo cho tôi rồi tiễn tôi về.


Kể từ hôm đó trở đi, tôi thấy vô cùng ngại ngùng mỗi khi gặp mặt cô bạn thân, lòng nơm nớp lo sợ mỗi khi có tiếng điện thoại gọi đến. Nhưng không hiểu sao dù tâm trạng bất an, không yên nhưng chúng tôi vẫn lén lút gặp nhau, vẫn làm những chuyện xấu xa, bại hoại đó nhiều lần nữa. Thực sự tôi thấy vô cùng thất vọng về chính bản thân mình, thất vọng vì những gì mình đã làm.


Gần đây thái độ của cô bạn có phần thay đổi. Cô ấy không còn tỏ ra thân mật, vồ vập tôi như trước nữa. Dù biết đó chỉ là cảm giác của tôi nhưng thực sự tôi thấy lòng mình khắc khoải không yên.


Bao đêm tôi nằm mơ thấy những ánh mắt căm hờn, đầy trách móc của cô ấy để rồi lại giật mình thức giấc. Tôi không biết phải làm sao bây giờ. Có nên khai thật mọi chuyện với cậu ấy và chấm dứt mọi chuyện hay cứ lẳng lặng mà tiếp tục cuốn vào những đam mê, những dục vọng đê hèn của mình?



Yêu chồng bạn

Monday, December 2, 2013

Sao anh không thử ghen một lần?

Nhiều lúc em chạnh lòng nghĩ: “Sao anh không thử ghen một lần?”, chẳng phải ghen là thuốc thử cho tình yêu sao?



Khi hàng ngày bên tai em, con bạn thân luôn “khóc ròng” vì những khi “được” cậu bạn gà bông ghen bóng ghen gió, nhưng em biết đằng sau đó là cả một niềm kiêu hãnh của nó về tình yêu “mãnh liệt” mà cậu bạn dành cho mình.


Bắt gặp nhỏ bạn trò chuyện hí hửng với anh nào là gà bông của nó lại một phen làm rùm beng lên, nào là không được đùa giỡn quá táo bạo, không được quá thân thiết với con trai. Dần dần trong đầu em những thứ mà con bạn kể, “ghen” cấp độ học sinh làm em nao núng, đôi khi em cũng hay thắc mắc, hoài nghi về điều này!


Không ghen sao bảo là yêu? Mọi người xung quanh em luôn bảo thế. Cho dù hôm đó em mặc váy đẹp thế nào và có biết bao nhiêu người sững sờ nhìn em thì anh cũng coi đó là chuyện bình thường.


“Em đẹp thì người ta nhìn thôi. Đâu mất chi mà lo. Valentine còn được tặng nhiều quà thích thế. Trong mắt bọn con trai, em cũng đáng yêu đấy chứ?” rồi cười khì và lại thong dong đạp xe chở em về trong khi phía sau là em với một đống cảm xúc hỗn độn.


a8f2e6304bade688717c3fd05dc60fa8_L


Em vui chơi, đùa nghịch quá lố với bạn bè chỉ để anh nổi giận, nhưng không, anh vẫn tập trung vào đống bài vở hổ lốn trước mặt và chẳng bận tâm xem em muốn anh ghen đến mức nào?


Biết em thư từ qua lại với một người bạn cũ đang đi du học ở Mỹ, anh vẫn không một chút nghi ngờ, thậm chí còn rất hay hỏi thăm người bạn này, nào là cậu ấy có khỏe không? Có người yêu chưa? Sau này về nước em làm mối bé kia cho nó kìa? Rồi cười khà khà, không biết anh nghĩ gì nhưng em cho dù rất thoải mái kết bạn, giao du với bạn bè bên ngoài nhưng trong em vẫn hay thắc mắc sao anh lại “khác người” như vậy?


Em rủ anh đi mua quà sinh nhật cho thằng bạn thân, anh vô tư nói “Sao em không làm cho nó một chiếc bánh cupcake như lần trước em tặng anh kìa? Vừa đẹp mắt và ý nghĩa” Mà anh không biết rằng cái đó chỉ dành cho anh, người em yêu nhất, không chỉ là chiếc bánh đơn giản mà nó còn chứa đựng rất nhiều tình cảm ngọt ngào của em!


Đứa bạn có đôi vé xem phim, rủ em đi cùng. Anh chẳng một chút bận tâm và lo lắng:”Em đi đi, bộ phim hay thế không đi thì phí lắm!”


Nhiều lúc em chạnh lòng nghĩ: “Sao anh không thử ghen một lần?”, chẳng phải ghen là thuốc thử cho tình yêu sao? Nhưng có lẽ là… Sao em phải muốn anh ghen để đánh mất chính mình?


Anh là anh, là người mà em yêu… Bình dị và đơn giản, hiền hòa và nồng hậu. Anh yêu em không cầu kì và hoa mĩ vì anh tin em, tin vào tình yêu của chúng ta, phải không? Anh không muốn vì những suy nghĩ nhỏ nhen đó làm cho em phải buồn, làm cho em mất đi bao người bạn đáng mến. Cuộc sống của em là do em tạo nên và em phải có trách nhiệm làm đúng với tình cảm của bản thân mình. Anh chỉ cần biết rằng em luôn bên anh và yêu anh là đủ!


Em xin lỗi vì đã bao nhiêu lần muốn thử thách anh, nhưng anh không biết điều này đâu? Bởi vì em biết là anh tin em thế nào mà. Cám ơn người yêu em vì đã tin em, tin ở chính bản thân mình và yêu em bằng những gì anh có!


(Phụ Nữ)



Sao anh không thử ghen một lần?

Mày hãy trả lại tao tất thảy 19 kỷ vật của 2 năm yêu"

Sáng hôm sau thấy anh ta cập nhật một status lên YM là: “Cái gì của Caesar thì phải trả lại cho Caesar”. Không bao lâu sau đó thì tôi nhận được tin nhắn từ anh với nội dung: “Trong 2 ngày, mày hãy thu xếp trả lại tao tất thảy 19 kỷ vật của 2 năm yêu”.



Quen nhau, yêu nhau được gần 2 năm thì tôi bị hắn đá. Tôi ngơ ngác không biết mình đã làm gì sai mà bị chia tay không báo trước vì khi ấy, tôi vẫn còn rất yêu anh ta.


Trong quá trình yêu, chúng tôi thỉnh thoảng có cãi cọ nhau nhưng lại thôi. Tôi đã luôn đóng vai một cô mèo ngoan ngoãn trong tình yêu, không cá tính, không lấn át người yêu. Vậy mà đùng một cái tôi vẫn bị anh đá.


Chia tay trong tư thế bị động và do quá đột ngột nên tôi rất đau khổ. Tôi đã điên cuồng tìm anh và truy hỏi cho ra nguyên nhân thực sự anh rời xa tôi. Nhưng tôi chỉ nhận được sự lạnh lùng dứt khoát.


Anh khiến tôi có cảm giác mình là con ngốc, giống như anh đã đưa tay ra đón lấy tôi rồi sau đó phũ phàng xô ngã. Tôi đau đớn tuyệt vọng. Không gì kinh khủng bằng việc buộc phải chấm dứt tình yêu trong khi vẫn đang còn yêu. Ngược lại, khi tôi vật vã đến ốm liệt giường, anh lại bình chân như vại, vẫn vui vẻ post ảnh và check in những điểm ăn chơi lên facebook.


0a29d0ef57ced3a7c1d1ed4eda5e2ff6_L


Nếu chỉ dừng lại ở đó thì hình ảnh của anh ta với tôi đã đủ Sở khanh lắm rồi. Nhưng anh ta còn bộc lộ bản chất đáng sợ hơn nữa. Có những tối khuya nằm khóc một mình, do không kiềm chế được cảm xúc tức giận và sự trống trải trong lòng nên tôi đã liên tục gọi điện và nhắn tin cho anh.


Tôi đã hèn hạ van xin anh quay lại. Lúc giận hơn thì chỉ trích, mắng chửi anh vài câu. Những điều tôi nói, tuyệt đối không có gì quá đáng cả. Chỉ là “Đồ bội bạc, phản bội, Mã Giám Sinh…”.


Vậy mà anh không những không bỏ qua mà còn để bụng và sỉ nhục tôi gay gắt. Anh gọi tôi bằng đủ thứ tên bẩn thỉu. “Con bitch (chó cái), tao đã định cho qua nhưng bây giờ mày làm thế thì phải trả tao bằng hết những gì tao đã cho mày”. Anh ta đã gọi tôi là bitch, xưng mày tao và hăm dọa tôi như thế.


Ban đầu tôi không để ý vì quá giận và cũng thật sự không hiểu hết ý của anh. Nhưng hóa ra nó cụ thể thế này các bạn ạ.


Ngay trưa hôm sau, tôi thấy anh ta cập nhật một câu status là: “Cái gì của Caesar thì phải trả lại cho Caesar”. Không bao lâu sau đó tôi nhận được tin nhắn từ anh với nội dung: “Trong 2 ngày, mày hãy thu xếp trả lại tao tất thảy 19 kỷ vật của 2 năm yêu”.


Anh ta liệt kê tỉ mỉ 19 thứ đồ vật lớn nhỏ. Đọc sơ qua một lượt thì tôi thấy đó chính là những món quà mà anh ta đã tặng tôi trong suốt thời gian yêu nhau. Có những món nhỏ nhặt ít giá trị mà nếu anh ta không kể ra thì chính tôi cũng quên mất là đã từng được tặng và lâu rồi không dùng đến như: cài áo Channel, mặt dây chuyền, bút mạ vàng, chiếc băng đô, đồ chặn giấy… Vậy mà anh ta vẫn nhớ rất rõ, như thể đã ghi chép từng món một. Còn những món đồ vật lớn, tất nhiên anh ta không hề bỏ qua.


Ti tiện hơn, ngoài những thứ đó, anh ta còn đòi tôi liệu đường mà bồi thường tiền mặt bao gồm khoản chi tiêu cho những lần đi chơi cùng nhau. Khoản này chủ yếu là phí ăn uống, xem phim, du lịch, xăng xe… mà anh ta đã chi trả khi hai đứa đi chơi bên ngoài.


Nhận được danh sách 19 đồ vật tình yêu bạn trai đòi trả lại, tôi thật sự quá hoảng. Tôi nghĩ, vợ chồng là một phạm trù khác, còn đã là người yêu thì tình phí trách nhiệm lớn thuộc về đàn ông. Những người đã tặng quà cho bạn gái rồi vì lý do này lý do nọ đòi như kiểu siết nợ có vay có trả thế tôi cho đó là những thằng đàn bà không đáng để yêu.


Quà tặng ư? Tôi có đòi hỏi anh ta đâu. Chính anh hoàn toàn tự nguyện tặng những món quà đó cho tôi để lấy lòng. Tôi nhận tình yêu của anh nên nhận luôn quà là lẽ tất yếu. Tôi nào có suy nghĩ lợi dụng hay đào mỏ nào mà anh cư xử vậy chứ!


Với lại tôi cũng nghĩ, tình yêu vốn dĩ nhìn bề ngoài thì có vẻ miễn phí. Song thực tế, kẻ nào muốn chinh phục thì phải đầu tư công sức và mất tiền. Thế mà giờ anh trơ trẽn cố tình hốt lại bát nước đã đổ đi và bắt tôi phải đền bù mới sợ chứ!


Đáng khinh hơn là hình như anh còn mang chuyện này rêu rao với lũ bạn. Vì không lâu sau khi anh viết status đó thì hội bạn anh nhảy vào hỏi tôi với những lời lẽ ác ý và cợt nhả.


Lúc ấy, tôi cảm thấy vừa muốn phát điên lên vừa nhục nhã không biết giấu mặt đi đâu. Bỗng dưng tôi bị mang ra làm trò cười thế này. Tôi đã chạy đi soạn ngay những thứ đã từng được tặng để vứt trả vào mặt con người đốn mạt đó ngay lập tức.


Nếu cứ kiểu không yêu là đòi nợ trắng trợn và cạn tình thế này thì việc tôi đã ngủ với anh ta, nấu nướng, mua sắm miễn phí cho anh ta suốt gần 2 năm trời thì những người con gái như tôi phải đòi lại thế nào đây? (Ảnh minh họa)


Nhưng thật sự có những thứ tôi đã dùng cũ, làm mất hoặc cho người khác mất rồi. Như vòng hoặc nhẫn chẳng hạn, tôi đeo cũng bị hao mòn rồi. Lọ nước hoa trị giá hơn 3 triệu, tôi cũng đang dùng dở… Bỗng dưng tôi trở thành một con nợ trong khi những thứ đó tôi đâu có vay, có xin của anh ta.


Anh ta không đòi suông mà còn gọi điện nhắn tin giục và ra vẻ cao thượng khi liên tục nhắc về việc “gia hạn trả nợ” cho tôi thành 2 đợt. Sau 2 đợt sai đứa em họ đến đòi lại quà tặng như kiểu siết nợ tôi, tôi cũng may mắn “tổng kết” hết được hết.


Mấy tháng qua, tôi thực sự vẫn thấy phẫn nộ và ghê tởm người đàn ông tôi từng yêu. Nhưng tôi cũng chỉ dám gặm nhấm uất ức một mình vì sợ bạn bè biết cũng sẽ xấu chàng hổ ai. Cũng may, bố mẹ tôi không hề biết chuyện này.


Tôi ức lắm các bạn ạ. Nếu cứ kiểu không yêu là đòi nợ trắng trợn và cạn tình thế này thì việc tôi đã ngủ với anh ta, nấu nướng, mua sắm miễn phí cho anh ta suốt gần 2 năm trời thì những người con gái như tôi phải đòi lại thế nào đây? Ai cao tay giúp tôi đòi lại những thứ tôi đã ngu ngốc cho anh ta rồi hoặc có cách nào chơi lại anh ta không?


(Phụ Nữ)



Mày hãy trả lại tao tất thảy 19 kỷ vật của 2 năm yêu"

Sunday, December 1, 2013

Đàn bà, muốn giữ chồng phải...sống thử

Nếu không sống thử, có lẽ khi cưới chồng tôi vẫn chỉ là “trinh nữ” ngô nghê khi nằm bên chồng.



Đàn bà muốn giữ chồng, phải “yêu” giỏi


Gần 10 năm kết hôn, cuộc sống vợ chồng tôi vẫn rất hạnh phúc. Chồng tôi lúc nào cũng mê vợ như điếu đổ. Cứ đi làm thì thôi chứ về đến nhà là quấn lấy vợ. Thú thực, tôi cũng không phải là người đàn bà đẹp tới mức khuynh thành đổ nước, nhưng muốn giữ chồng, phải khôn ngoan và thông minh. Đặc biệt, là phải giỏi trong chuyện đó. Và cái việc tưởng chừng như là “vết nhơ cuộc đời” xưa kia – tôi đã sống thử với người đàn ông khác lại chính là bí quyết để tôi được hạnh phúc ngày hôm nay.


Cách đây hơn chục năm, khi đó, tôi vẫn chỉ là một cô bé non nớt, ngây thơ đến mức ngu ngốc mà thôi. Với tôi, tình yêu khi đó là sự rung động của con tim. Cũng chính vì thế mà tôi quyết định theo người yêu về sống thử. Thời điểm đó, nói thật, chúng tôi cũng được coi vào thành phận “kì lạ” vì chưa cưới mà đã sinh sống như vợ chồng. Nhưng tình yêu đã làm tôi mờ mắt và quyết định bất chấp sự dị nghị của người đời để sống thử với người yêu.


Nhưng cho tới bây giờ tôi chưa từng một lần hối hận vì đã sống thử. Tôi thấy đúng lắm! Ở đời cái gì cũng cần phải thử, phải tập dượt thì trong lần quyết định mới thành công được. Mua cái quần cái áo, còn phải ướm vào người nghĩa là khoác lên mình một cuộc hôn nhân cả đời. Người ngoài có thể khinh cười, chê bai chuyện sống thử nhưng tôi nghĩ đó là loại cả nghĩ. Tôi sống thử của cuộc đời tôi để mang tới hạnh phúc cho tôi chứ đâu có mượn đời họ sống thử mà họ gièm pha. Và tôi dám chắc, những kẻ đạo mạo lên mặt dạy đời, chê người khác chuyện sống thử sẽ không được nếm trải cái thú của cuộc sống thử đó.


Sống thử mang tới cho tôi nhiều cái lợi, đặc biệt là kinh nghiệm phòng the để sau này giữ chồng (Ảnh minh họa)

Sống thử mang tới cho tôi nhiều cái lợi, đặc biệt là kinh nghiệm phòng the để sau này giữ chồng (Ảnh minh họa)


Tôi sống thử với bạn trai gần 3 năm đó. Một cuộc “hôn nhân hờ” nhưng mang tới cho tôi rất nhiều giá trị thật. Tôi học được cách quản lí gia đình, cách chi tiêu tiền bạc và cách xử lí những mâu thuẫn khi xảy ra. Nhưng điều quan trọng là tôi nhận ra rằng, với đàn ông, sự rung động tình yêu lúc ban đầu chỉ là cái cớ để họ lựa chọn một ai đó trong số trong ngàn người họ gặp, nhưng cần phải có thêm sự thỏa mãn thể xác mới là điều khiến họ gắn bó cả đời không thể rời xa.


Bạn trai trước kia của tôi có thể nói là một “cao thủ phòng the”. Khi sống thử cùng anh ấy tôi mới được trải nghiệm tất cả những gì gọi là hạnh phúc nhất của tình yêu đôi lứa. Anh ấy không chỉ mang tới cho tôi cảm giác thăng hoa mà trên hết còn dạy tôi cách để làm cho “một nửa” của mình hạnh phúc. Tôi đã “trưởng thành” hơn rất nhiều vì thế. Chỉ 3 năm sống thử cùng anh ta, tôi đã có thể tự tin rằng với người đàn ông nào tôi cũng mê hoặc được họ khi trong chốn riêng tư.


Tất nhiên, tôi và anh ta đã “giải tán” vì quê anh ta quá xa. Chúng tôi chỉ đi học trên thành phố và góp gạo thổi cơm chung như thế thôi chứ lấy nhau là cái viễn tưởng quá xa vời. Mà có lấy nhau cũng nhục vì khổ. Rồi tôi ra trường và cưới chồng tôi bây giờ. Tôi không còn trong trắng nhưng kinh nghiệm phòng the của tôi đủ để tôi làm xóa tan đi cái cảm giác mơ hồ, “ngờ ngợ” của anh ấy về sự trinh tiết của tôi. Và tôi đã có một cuộc hôn nhân được mở đầu suôn sẻ nhờ sống thử như thế.


Đàn bà muốn giữ được chồng không ngoại tình thì

Đàn bà muốn giữ được chồng không ngoại tình thì “chuyện ấy” phải giỏi (Ảnh minh họa)


Từ ngày cưới nhau tới giờ, tôi có cảm giác chồng tôi bị mê muội vì tôi. Anh ấy không muốn rời tôi lấy nửa bước dù đàn bà trẻ hơn tôi, đẹp hơn tôi không thiếu. Nhưng ngoài chuyện trách nhiệm vợ chồng, tôi có bí quyết của mình khiến chồng không thể thoát khỏi mơ ước.


Đàn ông người ta không quen cảm nhận tình yêu bằng cảm giác, mà có thì cũng không được lâu, cái họ thích là sự tác động thực sự vào cơ thể cơ. Vì thế, những lời viển vông, những tình cảm lãng xẹt rồi cũng qua thôi. Mà yêu thì cô nào chằng yêu giống cô nào, nhưng để mang tới sự “hân hoan” trong “chuyện ấy” thì phải biết cách và nó chính là điều tạo nên sự khác biệt.


Tất nhiên, tôi sẽ không thể có kinh nghiệm quý báu đó nếu tôi vẫn là một cô trinh nữ khi đi lấy chồng được. Vì thế, tôi thấy rằng chuyện sống thử nhưng lại mang tới cho tôi những bài học thực sự quý giá. Tôi thấy mình quá lợi vì đã sống thử, nếu không hẳn là sau khi cưới tôi vẫn chỉ là một con bé ngô nghê, nằm bên chồng run cầm cập thì còn đâu là hấp dẫn, còn đâu mà níu giữ chồng.


(Khám Phá)



Đàn bà, muốn giữ chồng phải...sống thử

Sunday, November 24, 2013

Tôi đã say đắm thầy giáo kém 10 tuổi

Giây phút tôi ngã vào vòng tay người thanh niên trẻ ấy, tôi đã đánh mất sĩ diện, quên mất mình là người vợ, người mẹ của một đứa con hơn 10 tuổi.



Lúc ấy, tình yêu và sự đam mê đã khiến tôi mờ mắt, tôi không còn biết mình thực sự đang làm gì, nghĩ gì, chỉ biết yêu và chìm đắm trong tình yêu ấy.


Đó là người đàn ông kém tôi 10 tuổi, là người thầy giáo dạy tôi ở lớp cao học, người đã luôn cận kề, tận tình giúp đỡ tôi. Và chính từ những cử chỉ nhỏ ấy, từ những lời đường mật yêu thương ấy, từ những câu nói hay vu vơ ấy, tôi đã chết mê, chết mệt cậu ta.


Tôi vốn là một người vợ, người mẹ được cho là rất chung thủy và cưng chiều chồng. Gia đình tôi hạnh phúc, ấm êm, tôi cũng chưa từng nghĩ tới chuyện có một ngày mình lại đổ đốn ra như vậy. Nếu gia đình này có vấn đề gì thì tôi nghĩ, tất cả cũng là do chồng tôi thôi. Thường đàn ông hay đi ngoại tình, còn đàn bà thì mấy.


Ngày đó, cơ quan cử tôi đi học, họ cho tôi một suất học cao học để làm bằng thạc sĩ. Tôi đã vinh dự có được may mắn này và tôi đã đến Hà Nội học. Ở đây, tôi như sống lại thời sinh viên của mình, vui vẻ và hòa đồng với các chị em, có đủ lứa tuổi. Cuộc sống xa nhà với tôi như vậy là quá hạnh phúc, vì trước khi đi, tôi đã nghĩ, mình chắc sẽ nhớ chồng, nhớ con lắm!


Tôi vốn là một người vợ, người mẹ được cho là rất chung thủy và cưng chiều chồng.

Tôi vốn là một người vợ, người mẹ được cho là rất chung thủy và cưng chiều chồng.


Thời gian đầu, tôi hay đi chơi với mấy chị trong lớp vì các chị ấy cũng đều là người xa nhà. Rồi có quen người này, người kia. Vì là người lớn tuổi nên thi thoảng chúng tôi có rủ thầy giáo, cô giáo đi liên hoan cùng nhau, coi như họ là những người đồng hành cùng mình thì mình tạo sự gần gũi thân thiết chút. Trong số những người dạy tôi, có một giáo viên rất trẻ, đó là người thầy giáo kém tôi tới chục tuổi. Cậu ấy vui vẻ, nhiệt tình với mọi người và giúp đỡ tôi rất nhiều trong việc học tập. Có gì tôi cũng đều hỏi cậu ấy đến nơi đến chốn. Và cũng được chỉ bảo tận tình.


Lâu dần, tôi cảm thấy quý mến người thấy giáo ấy và hay rủ cậu đi chơi cùng, cà phê cà pháo với nhau. Không biết từ bao giờ, tôi có cảm tình với cậu ta như vậy. Cậu ta có vẻ cũng quý mến tôi.


Thời gian tôi học cao học hơn 2 năm, khi đó, mỗi tháng tôi về nhà với chồng con một lần. Nhưng tôi đã kiểm nghiệm tình cảm của mình. Mỗi lần không được gặp cậu ấy, tôi bắt đầu có cảm giác nhớ nhung, sầu muộn. Tôi thấy lo lắng, bất an và mỗi lần như vậy, tôi đều chủ động gọi điện cho cậu ấy.


Cậu ấy cũng liên tục nhắn tin hỏi thăm tôi. Tôi dường như quên mất chuyện mình đi xa nhà lâu ngày mới về thăm chồng con. Rồi tôi lại nhanh chóng xuống Hà Nội để được gặp cậu ấy. Cứ như thế, xa nhau vài lần chúng tôi càng thấy rằng, mình thật sự nhớ nhau. Và tôi đã ngoại tình.


Nói thật, với người đàn ông kém 10 tuổi, tôi đã được trở lại tuổi thanh xuân của mình, được yêu và được sống trong những ngày trẻ mà bấy lâu nay, tôi đã quên mất ở chồng mình. Chúng tôi giấu mọi người, lén lút hạnh phúc bên nhau. Tôi có điều kiện nên cũng thường xuyên mua cho cậu ấy cái này, cái nọ. Tôi nghĩ, đó là sự có đi có lại, chẳng sao cả. Vì bản thân cậu ấy còn kém tôi những 10 năm kinh nghiệm sống, tôi san sẻ chút ít cũng đâu có sao.


Cứ như thế, suốt thời gian đi học, tôi mê mệt người đàn ông trẻ này. Tôi đã không còn có trách nhiệm với gia đình như trước nữa, mải mê yêu đương. Nói ra chuyện này, tôi thấy mình làm điều quá tội lỗi. Nhưng giờ tôi phải làm sao, xa nhà, xa chồng con và ‘chết chìm’ trong tình yêu với trai trẻ, đâu thể nói dứt là dứt được. Nhiều khi lý trí đã mách bảo tôi phải dừng lại, phải thôi đi vì cũng sẽ không có kết quả gì nhưng tôi đâu làm được. Tôi cứ hi vọng, khi tôi không còn học nữa, chúng tôi cũng sẽ cắt đứt thôi. Còn giờ cứ tạm yêu thế này, cũng không sao cả!


(Khám Phá)



Tôi đã say đắm thầy giáo kém 10 tuổi

Thursday, November 21, 2013

Phút lạc lòng của người phụ nữ đoan chính

Tôi là một người phụ nữ đoan chính. Tôi dám khẳng định điều đó bởi tôi có một niềm tin vững chắc vào đức hạnh của mình, vào tình yêu tôi dành cho chồng 15 năm qua và bằng những gì thực tế đã chứng minh.



Tôi – một người mẹ hai con luôn tự hào ngẩng cao đầu đả phá những kẻ coi thường tình nghĩa vợ chồng, làm những chuyện bại hoại gia phong, phản bội chồng con mình.


Tôi không bao giờ nhân nhượng cho những kẻ dùng mọi lý lẽ để biện hộ cho những hành động sai trái, bỉ ổi của mình. Tôi cười vào mặt những phụ nữ đã có chồng con nhưng vẫn bám theo những người đàn ông khác với đủ thứ lý do nhăng cuội để che đậy những ham muốn thấp hèn… Suốt bao nhiêu năm qua, chưa có lúc nào tôi nghĩ mình có thể bận tâm vì một người đàn ông khác ngoài chồng mình.


Cho đến ngày tôi biết Đăng. Tôi biết anh chỉ là do một sự tình cờ. Cũng tình cờ tôi phát hiện anh và tôi có những sở thích giống nhau: cà phê, xem phim, du lịch, những món ăn dân dã… Bắt đầu là những tin nhắn, những cuộc điện thoại. Bắt đầu thì ít, dần dần tần suất tăng lên. Những món quà anh gởi cho tôi thường xuyên hơn: Thoạt đầu là chocolate, tiếp theo là nước hoa Pháp, sữa tắm hương lavender ngọt ngào, một thỏi son đỏ dịu đúng sở thích của tôi…


Thoạt đầu tôi thấy khó xử và khó chịu; dần dần tôi thấy thích thú và thầm cảm ơn người đã thấu hiểu tường tận mọi thói quen, sở thích của tôi. Đó là những điều mà lâu rồi chồng tôi không thể hiện. Rồi tôi bắt đầu phân tâm. Canh nhạt, thịt mặn, cá nướng bị cháy khét, quần áo của ông xã và mấy đứa nhỏ không còn phẳng phịu như trước. Tôi bắt đầu đi sớm về muộn. Chỉ là để lên mạng nhìn thấy Đăng, chào hỏi đôi câu, nhắn gởi đôi lời đầy ẩn ý. Cuối ngày, tôi nấn ná để chào anh, chúc anh buổi tối tốt lành.


“Em sao vậy? Lúc này công ty có chuyện gì hay sao mà anh thấy em cứ lơ lơ?”- một hôm, ông xã tôi đột ngột hỏi. Tôi giật mình: “Đâu có gì”. Giờ đây tôi rất lười nói chuyện với ông xã, không như trước đây, chúng tôi ccó thể nói chuyện suốt ngày mà không thấy chán. Con gái tôi cũng cật vấn: “Mẹ sao vậy? Áo này là của chị hai chớ đâu phải của con?”. Tôi luýnh quýnh như gà mắc tóc. Tôi lo lắng điều bí mật của mình sẽ bị ai đó phát hiện. Tôi tuyệt đối không bao giờ sử dụng máy tính ở nhà để chát chít, gởi tin nhắn cho Đăng.


Cho đến một ngày, Đăng có việc vào TP HCM. Ngay tối đó, chúng tôi hẹn nhau đi cà phê. Tôi nhắn tin cho ông xã: “Em phải chuẩn bị báo cáo cuối tháng nên ở lại công ty làm cho xong mới về, anh và con ăn cơm trước đi”. Chuyện tôi ở lại làm thêm trước nay đã từng xảy ra nên ông xã tôi chẳng mảy may nghi ngờ.


Tối đó chúng tôi đi cà phê với nhau. Cái quán cà phê thơ mộng bên bờ sông Sài Gòn đủ tối để không ai thấy bàn tay Đăng lần tìm tay tôi và giữ chặt. Tim tôi rung lên khi đôi môi anh chạm nhẹ vào vành tai tôi. Rất lâu rồi tôi không biết đến cái cảm giác có một luồng điện chạy dọc sống lưng mình như thế. “Anh nhớ em quá”- Đăng thì thầm bên tai tôi.


Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.


Lúc đó, tôi không còn nhớ rằng mình đã từng là một người đàn bà đoan chính. Tôi không còn nhớ chồng và con đang đợi và lo lắng cho mình ở nhà. Tôi cũng không nhớ mình đã từng miệt thị những người phụ nữ không đứng đắn… Tôi chỉ nhớ trên má, trên môi, trên tóc, trên ngực tôi còn đọng lại hơi thở gấp gáp, nồng nàn của một người đàn ông khác.


Tối đó tôi không tài nào ngủ được và đổ thừa tại ly cà phê của anh bảo vệ công ty. Ông xã thấy tôi cứ lăn qua, trở lại thì cằn nhằn: “Ai bảo muộn rồi mà em còn uống cà phê?”. Rồi anh nhè nhẹ gãi lưng cho tôi. Đây là cách anh vẫn dỗ tôi ngủ từ ngày tôi đặt chân về nhà chồng. Cuối cùng tôi cũng thiếp đi với những mộng mị lạ lùng.


Từ đó đến khi Đăng về, chúng tôi còn đi cà phê với nhau một lần nữa. Cũng giống như lần đầu; tôi lại hồi hộp, đợi chờ, chen lẫn lo lắng. “Khoảng 2 tuần nữa anh sẽ vào” – Đăng nói với tôi khi chia tay. Tôi thấy tim mình đập loạn. Không ngờ một người đàn bà đã 40 tuổi đầu mà vẫn có những cảm xúc lạ lùng như vậy trước một người đàn ông. Tôi bỗng thấy sợ cái khoảng thời gian 2 tuần trước mặt. Chắc là tôi sẽ nhớ Đăng đến chết mất…


“Em đói bụng không? Anh hâm đồ ăn lại cho em nghen?”. Ông xã tôi ngồi chờ ở phòng khách, thấy tôi về, anh đứng dậy. Tôi bảo mình mệt, không muốn ăn rồi đi thẳng vào nhà tắm. Ở đó, tôi không tắm mà nhắm mắt, mường tượng lại từng cái nắm tay, từng nụ hôn, từng ánh mắt, hơi thở của Đăng. Những thứ ấy như vẫn còn luẩn quẩn trên da thịt tôi. Bất giác tôi thấy mặt mình nóng bừng… Tối đó, nằm bên chồng mà toàn bộ tâm trí của tôi lại hướng về Đăng.


Sáng hôm sau, con gái đầu của tôi vào phòng mẹ để mượn cái áo khoác. Cháu bảo tôi: “Hôm qua con với ba thấy ai chở mẹ đi trên đường Trần Quang Khải”. Tôi giật thót người. Do sợ có người bắt gặp, tôi đã gởi xe ở Bệnh viện quận 1 rồi đi bộ một đoạn tới chỗ Đăng hẹn đón tôi. Không lẽ trời bất dung gian, khiến chồng con tôi vô tình đi ngang qua đó để thấy người phụ nữ của họ đang làm chuyện vụng trộm? Tôi rung rung nói với con gái: “Mẹ nhờ chú chở đi công chuyện. Sao con không gọi mẹ?”. “Gọi không kịp vì xe của mẹ chạy nhanh quá. Ba đuổi theo một đoạn rồi quay lại”. Tôi chết trân khi nghe con gái nói như vậy.


May là chồng tôi đã đi làm sớm, anh không thấy sự hoảng loạn trên gương mặt tôi. Cả ngày hôm đó, tôi không tập trung làm được bất cứ điều gì mà chỉ lo nghĩ cách để trả lời chồng nếu anh ấy hỏi. Tôi cũng đã từng nhờ anh em trong công ty chở đi công chuyện, nhưng vì khi ấy tôi hoàn toàn vô tư nên trong lòng không gợn chút băn khoăn. Còn bây giờ, tâm tôi không ổn vì mình đã làm chuyện mờ ám thì làm sao tôi có thể bình thản nói dối?


Tôi đã chờ đợi suốt một tuần lễ qua nhưng ông xã tôi không hề hỏi han gì. Thế nhưng tôi vẫn có cảm giác trong lòng anh có điều gì đó không vui. Anh ít nói cười. Về đến nhà, ăn cơm xong là ngồi vào máy tính. Tôi hỏi chuyện gì, anh trả lời chuyện đó chứ không chủ động nói chuyện hay kể cho tôi nghe những vui buồn anh gặp phải hằng ngày.


Tôi không biết phải làm sao để gỡ cái nút thắt cho chính mình. Mấy ngày qua, tôi không lên mạng, không chát chít, nhắn tin, không nghe điện thoại của Đăng. Tôi cũng không dám đối diện với chồng mình vì sợ anh sẽ không tha thứ khi biết sự thật.


Tôi đã khôn 15 năm và giờ đây lại dại dột trong mấy tiếng đồng hồ. Không lẽ cái tổ ấm mà tôi đã cố công vun đắp bao nhiêu năm qua sẽ đổ vỡ vì những phút ngu muội của mình. Trời ơi, tôi phải làm sao đây?


(afamily)



Phút lạc lòng của người phụ nữ đoan chính