Showing posts with label chợ tình. Show all posts
Showing posts with label chợ tình. Show all posts

Friday, February 21, 2014

Chợ tình trên cầu nối liền 3 phường ở Sài Gòn

(Kênh 13) – Vài năm trở lại đây, cầu An Lộc (nối liền quận Gò Vấp và quận 12) được người đi đường biết đến vì… chợ tình hoạt động công khai về đêm.

Người dân lân cận đã nhiều lần kiến nghị về tình trạng bát nháo và gây mất an ninh trật tự tại khu vực, nhưng chính quyền địa phương vẫn chưa có biện pháp xử lý tận gốc…


Khi ánh đèn đường vừa bật sáng cũng là lúc những cô gái tứ phương tụ tập về khu vực cầu An Lộc để bán dâm. Những khuôn mặt được sơn phết lòe loẹt, khoác những bộ cánh khêu gợi, ngắn cũn cỡn đứng ngồi rải rác dọc hai bên cầu. Cứ thế, họ tỉnh queo tán tỉnh, chào mời, huýt sáo, vẫy tay với bất kỳ người đàn ông nào chạy ngang qua.


Những lúc không có khách, các cô vô tư tụ tập ngay trên thành cầu phì phèo nhả khói thuốc và đùa giỡn. Thỉnh thoảng một vài chàng ngất ngưởng hơi men trên chiếc xe máy cà tàng dừng lại bên một cô ngã giá rồi cả hai lên xe vọt đi.



Chợ tình bên cầu An Lộc.


Càng về khuya, cảnh tượng chèo kéo mua bán dâm diễn ra càng đông. Khi có anh nào chậm chậm tiến lên cầu, ngay lập tức vài cô ùa ra vồ vập hỏi: “Đi chơi không anh?”. Đa phần gái dạt về đây cũng còn khá trẻ, giá cả mỗi cuộc mây mưa từ 200 đến 500 ngàn đồng, nếu thuê phòng thì khách tự thanh toán. Khách tìm đến đây cũng thuộc đủ thành phần, đủ độ tuổi nhưng chủ yếu là các chàng có chút hơi men, thích tìm “của lạ”.


Hai phía đầu cầu có khoảng chục khách sạn hoạt động suốt ngày đêm, giá cả rất bình dân, là bãi đáp chính của các cặp mua bán dâm. Gái mại dâm hoạt động đều có người bảo kê, đa phần là những thanh niên nghiện ngập, lảng vảng gần đó để quan sát hàng. Khách mua dâm cà chớn có thể bị ăn đòn như chơi. Dĩ nhiên, tiền bán dâm phải chi cho mấy tay bảo kê.


Một người dân sống cạnh cầu bức xúc: “Tình trạng này tồn tại khá lâu, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của bà con nơi đây. Hoạt động về đêm của chợ tình lúc nào cũng nhốn nháo. Nhiều khi họ còn ngang nhiên vẫy gọi khách trước mặt lực lượng dân phòng mà chẳng hề hấn gì. Chúng tôi chỉ mong tình trạng này sớm chấm dứt”.


Cầu An Lộc là địa phận giáp ranh, bên này cầu thuộc phường 6 và phường 17, quận Gò Vấp, bên kia thuộc phường Thạnh Lộc, quận 12. Lâu lâu phường này ra quân thì các nàng lại kéo nhau chạy về địa phận phường kia để lánh nạn nên cuối cùng chợ tình vẫn tồn tại.


PV



Chợ tình trên cầu nối liền 3 phường ở Sài Gòn

Wednesday, December 4, 2013

Những "chợ tình" chỉ có thể dẹp như... dọn cỏ

Sau chầu nhậu cùng mấy người bạn, Sơn rỉ tai tôi: “Hôm nay tôi sẽ dẫn ông đến “phiên chợ tình” hay lắm, gái ở đây toàn là “mới” thôi, tuyển cả đấy”.



“Chợ tình” nửa đêm Sau chầu nhậu cùng mấy người bạn, Sơn rỉ tai tôi: “Hôm nay tôi sẽ dẫn ông đến “phiên chợ tình” hay lắm, gái ở đây toàn là “mới” thôi, tuyển cả đấy”. Lượn lờ chán chê, Sơn “đánh” xe chạy đường Lê Văn Lương kéo dài rồi rẽ phải, men theo đường Vạn Phúc qua khu Đại Mỗ rồi đến con phố nhỏ. Cái lạ ở đây là lối vào thì heo hắt nhưng càng đi thì con đường đó lại trở nên sầm uất.


Dừng xe tại một quán mà tôi chưa định hình ra nó là quán gì bởi không thấy biển quảng cáo. Dưới ánh đèn lờ mờ, chúng tôi vén bức rèm để bước vào quán. Nhìn mấy em gái lòe loẹt, Sơn hỏi chủ quán: “Hàng xấu thế này à? Cho thêm mấy em nữa đi bà chủ, nhớ phải là sinh viên đấy. Hàng càng “mới” càng tốt nhé”. Bà chủ đon đả cười: “Thằng em cứ để chị lo”. Và rồi bà ta ra ngoài gọi điện cho ai đó. Anh bạn rỉ tai: “Mấy tay “ma cô” đấy”.


Lúc sau, mấy em khác đi vào “chợ”. Tôi nhìn và hỏi cô gái có mái tóc dài mặc bộ váy hồng không thể ngắn hơn: “Mặc thế không lạnh à em? Em tên gì thế? Ngồi xuống đây với anh xem nào?…”. Như hiểu ý, cô gái liếc cười rồi “giả bộ” ngượng ngùng ngồi lên… lòng tôi. “Có anh ở đây làm sao em lạnh được chứ! Em tên “Nan, Tuyết Nan” ạ. Thế anh tên gì?”, cô bé nhanh nhảu trả lời.


Trong khi tôi còn ngồi thì Sơn đã đứng dậy đi cùng một cô gái khác sang nhà nghỉ cạnh đấy. Cô bé Lan kia thấy thế cũng giục tôi “đi” nhưng tôi xua tay: “Anh hôm nay “kiêng” nên chỉ ngồi uống bia đợi bạn thôi. Em không bận thì ngồi đây nói chuyện cho vui. Anh không để em thiệt đâu mà sợ”. Khác với lúc nãy, cô bé “nguýt” một cái rồi đứng phắt dậy đi về, chẳng chào hỏi gì mà chỉ “làu bàu”. Thực tế, hoạt động của những “chợ tình” kiểu này tại Hà Nội khá nhiều, các tuyến phố như: Phạm Ngũ Lão, Lê Duẩn (đoạn công viên Thống Nhất), khu vực gần BV Việt-Xô hay xa trung tâm hơn nữa là đường Phạm Văn Đồng (đoạn công viên Hòa Bình)…


Các “chợ tình” thường xuất hiện lại nhanh chóng sau khi các cơ quan chức năng ra quân, dẹp bỏ.

Các “chợ tình” thường xuất hiện lại nhanh chóng sau khi các cơ quan chức năng ra quân, dẹp bỏ.


Dù chính quyền địa phương và các cơ quan chức năng đã nhiều lần ra quân dẹp bỏ. Nhưng chỉ một thời gian, nó lại xuất hiện trở lại, hoạt động tinh vi hơn. “Bẫy” ở “chợ tình” online Mô hình hoạt động của “chợ tình” trên internet và ngày càng nở rộ. Lượng khách hàng tìm và lựa chọn “gái gọi” thông qua các trang này ngày một tăng cao. Khách chỉ cần đến một địa điểm (theo hướng dẫn của gái gọi) rồi gọi điện, “hàng” sẽ có mặt ngay sau ít phút. Khách sẽ được xem và đọc những nhận xét, đánh giá của khách hàng cũ dù đó có thể là “giả tạo”.


Tất nhiên giá cho mỗi lần như vậy không hề rẻ, “bèo” là 300.000 đồng/lượt, “hàng” đẹp thì giá cao hơn, có khi lên đến tiền triệu. Thế nhưng, cũng có nhiều trường hợp “ăn trái đắng” khi đi “chợ tình” kiểu này. Anh Ngọc, ở khu đô thị Văn Quán, quận Hà Đông kể, một lần anh lên mạng tìm rồi gọi điện cho một cô bé tên Thủy để “trao đổi”. Thủy hướng dẫn anh đến một nhà nghỉ ở quận Cầu Giấy lấy phòng rồi chờ. Lúc sau, anh gặp Thủy nhưng chưa kịp làm gì thì có mấy thanh niên mặt mũi “bặm trợn” xông vào đòi dọa đánh anh vì quan hệ với bạn gái của một người trong nhóm. Thế là, anh phải bỏ ra mấy triệu đồng để cho yên chuyện.


“Sau vụ đó, tôi cạch cho đến già luôn, sợ mấy cái trò gọi điện tìm gái lắm rồi”, anh Thắng chia sẻ thêm. Thực tế, nhiều vụ tương tự như anh Thắng đã xảy ra nhưng do tâm lý ngại, “xấu hổ” nên những người bị hại không dám đến cơ quan chức năng để trình báo. Trong khi đó, những nhóm đối tượng kiểu như thế này đang ngày càng xuất hiện nhiều và hoạt động khá tinh vi. Thông thường, chúng thuê trọ sống theo kiểu “bầy đàn” ở một địa chỉ nào đó. Một số đối tượng tung số điện thoại, ảnh và lời “giới thiệu” về bản thân lên mạng internet. Đối tượng khác thì chịu trách nhiệm “trung chuyển hàng” đến địa chỉ quen thuộc nếu có khách.


Hoạt động kiểu này diễn ra rầm rộ hơn từ vài năm trở lại đây. Thường tập trung ở các điểm như khu vực đường: Nguyễn Khánh Toàn (quận Cầu Giấy), khu vực Trần Duy Hưng (quận Cầu Giấy), khu vực Đình Thôn (gần bến xe Mỹ Đình)… Phần lớn các nhà nghỉ ở đây đều khá quen mặt với các “gái gọi” trên mạng hoạt động ở khu vực đó. Nhưng họ “yên tâm” bởi đã có “bảo kê” từ bàn tay vô hình nào đó.


download


Cấm nhưng không “quản” Trao đổi với PV, luật sư Mạnh Thắng, Đoàn luật sư TP Hà Nội, nhận định, cách nhìn nhận về vấn đề mại dâm đã có nhiều thay đổi so với trước đây. Thứ nhất, người ta không còn coi nó là tệ nạn như trước mà thay vào đó là cụm từ “hiện tượng xã hội”. Mà đã là hiện tượng xã hội thì khó có thể xóa bỏ, theo thời gian nó có thể sẽ được “công nhận”.


Thứ hai, các gái mại dâm không còn bị đưa vào các trại giáo dưỡng tập trung như trước đây nữa mà chỉ xử phạt hành chính rồi thả về. Điều đó cho thấy, họ không còn bị xã hội “xa lánh” nữa. Đồng quan điểm, ông Hoàng Giang, giảng viên một trường kinh tế tại Hà Nội, cho rằng, mại dâm xuất hiện theo quy luật của quan hệ cung – cầu, mà đã có “nhu cầu” thì ắt phải có cung. Đứng ở góc độ quản lý, về mặt kinh tế, nếu chúng ta quy hoạch để quản lý sẽ có “lợi”nhiều hơn bởi sẽ tránh thất thu thuế cho ngân sách Nhà nước bởi khi đã là nghề thì họ phải thực hiện nghĩa vụ thuế. Về mặt y tế, khi công nhận mại dâm là một nghề thì Nhà nước sẽ dễ quản lý và kiểm soát hơn.


Đồng thời, việc kiểm soát và phòng chống dịch bệnh lây qua đường tình dục cũng thuận lợi hơn nhiều nếu như các gái mại dâm đều phải khám, chữa bệnh thường xuyên. Về mặt xã hội, chính quyền địa phương và cơ quan chức năng sẽ “dẹp bỏ” được nạn “bảo kê”, tình trạng mất an ninh trật tự tại các khu vực “nhạy cảm”. Về mặt nhân văn, gái mại dâm cũng là con người và họ có quyền lao động, đóng góp của cải vật chất cho xã hội. Vậy sao chúng ta phải “kỳ thị” họ làm chi? Nhiều người có hoàn cảnh rất “éo le”, cần được thông cảm và chia sẻ.


“Vậy với từng vấn đề, chúng ta có nên cấm không? Hay quy hoạch lại để quản lý”, ông Giang nói thêm. Có thể thấy, vấn đề mại dâm khó có thể xóa bỏ hoàn toàn. Minh chứng là từ trước đến này, các cơ quan chức năng đã nhiều lần “ra quân” dẹp bỏ mại dâm trên diện rộng nhưng nó lại vẫn “tái xuất”. Điều này một phần là do trách nhiệm của các cơ quan chức năng trong việc quản lý địa bàn còn khá “lỏng lẻo”. Phần khác là do mại dâm xuất phát từ nhu cầu, là hoạt động dễ “sinh lợi” nên nhiều người dù bị phạt nhiều lần nhưng vẫn tái phạm.


(Pháp Luật & Xã Hội)



Những "chợ tình" chỉ có thể dẹp như... dọn cỏ

Monday, November 11, 2013

Chợ tình đồng tính trong nghĩa địa ở Sài Gòn

Sau mỗi đêm “họp chợ”, sáng ra người dân quanh khu vực nghĩa địa Bình Hưng Hòa lại lắc đầu ngao ngán vì những chiếc bao cao su nằm vương vãi và những ống kim tiêm chỏng chơ trên các ngôi mộ.


Không phải tranh giành chỗ làm ăn như những khu vực trung tâm thành phố, một mình một cõi, dân đồng tính hằng đêm vẫn tụ hội về nghĩa địa Bình Hưng Hòa (Q.Bình Tân, TP.HCM) “buôn tình” rất nhộn nhịp. Và “bãi đáp” của những cuộc mua bán tình đồng giới này được thực hiện ngay bên cạnh những ngôi mộ.


Bán dâm ngay trên các mộ phần


Lâu nay, tại các tuyến đường trên địa bàn nội thành Sài Gòn, vấn đề mại dâm đồng tính đứng hành nghề, bắt khách đã quá quen thuộc. Tuy nhiên, trong quá trình tìm hiểu về những câu chuyện bên lề nghĩa trang Bình Hưng Hòa, PV giật mình vì đây là một “chợ tình” đồng tính đặc biệt ở Sài Gòn.


Theo một số người dân địa phương, khoảng 1 năm trở lại đây, dân đồng tính kéo đến khu vực nghĩa địa “làm ăn” khá nhiều. Đêm đến, khi người ta vẫn tin rằng đó là thời khắc của những “cư dân cõi âm” thì tại Bình Hưng Hòa, có những “ả to cao, lực lưỡng” cứ lượn lờ thoắt ẩn thoát hiện như những bóng ma trong vu vực mồ mả để đón khách “ăn đêm”.


Đêm tối chập choạng, mùi hương cháy dở từ các nấm mồ cô quạnh quyện vào không gian. Trong không khí u ám ấy, thấp thoáng phía sau những ánh nến sáng đỏ hiu hắt là những bóng người quằn quại. Tò mò nhìn kỹ, chúng tôi giật mình nhận ra đó những hành động “âu yếm” của những cặp đôi đồng tính.


Dân đồng tính tụ hội về nghĩa trang để “buôn tình”.

Dân đồng tính tụ hội về nghĩa trang để “buôn tình”.


Đêm càng khuya, nghĩa trang của người chết càng chộn rộn hơn bởi không khí “buôn tình” diễn ra mỗi lúc một tấp nập. Tiếng xì xào mặc cả, tiếng côn trùng rả rích quyện cùng những tiếng rên đầy biểu cảm của những “lữ khách đêm khuya” từ các ngôi mộ vọng lại tạo nên một khung cảnh và không gian… độc nhất vô nhị.


Đang ngó nghiêng, bỗng một chiếc xe máy cũ mèm cập hông chúng tôi: “Anh ơi, đi chơi với em đi, vui lắm”, một gã đàn ông mặc áo thun cổ hình trái tim bó sát người với giọng ồm ồm mời mọc. Cái sự ẻo lả từ dáng người đến giọng nói kèm theo mùi nước hoa rẻ tiền của gã khiến tôi rùng mình. Tôi cố trấn tĩnh để nhập vai dân chơi, giọng giả lả: “Chơi ở nghĩa trang có gì đặc biệt hơn nơi khác không em?”. “Có chứ! Mát mẻ, trở về với thiên nhiên lun nè anh”, “ả” liến thoắng trả lời rồi nhanh như chớp đưa tay sờ soạng khắp người. Tôi cắn răng chịu trận, giữ thái độ lạnh lùng hỏi giá cả.


Đưa hai ngón tay lên miệng ra hiệu giá 2 “xị”, tôi vờ nhìn trước ngó sau rồi dò hỏi địa điểm, chàng “hai phai” chỉ tay về phía những nấm mồ, thỏ thẻ: “Ở đó nhen anh, có cái mả mới xây, nằm trên gạch men mát trời ông địa luôn”. Tự trấn an tinh thần, tôi theo “ả” vào trong. Giữa chốn linh thiêng, chẳng ngại ngần “chàng bóng” cởi phăng bộ quần áo trên người rồi chồm về phía tôi, giọng lả lướt: “Em “top” hay là “bot” đây anh?” (từ ngữ chỉ cách thức quan hệ của dân gay). Tiếng chuông điện thoại cài sẵn reo lên tôi vội dí vào “em” 300.000 đồng, lấy số điện thoại rồi cáo từ hẹn dịp khác quay lại.


Những “ả” bán dâm ở đây không tập trung thành từng cụm mà chia nhỏ ra “đánh lẻ”, mỗi người đứng giữ một vị trí cố định, khi nào gặp khách sộp sẽ ra ám hiệu gọi nhau đến. Vì thế nên chúng tôi dễ dàng bắt chuyện cùng một “đào” khác.


Không giống như gã “bóng lộn” lúc nãy, người này trông rất nam tính nhưng cũng cùng một chiêu giá cả và địa điểm hành sự giống nhau. Thấy chúng tôi không ưng ý và có ý định bỏ đi, bằng chất giọng buồn não nề, anh ta níu kéo: “Thôi anh cho em bao nhiêu cũng được, em mà không đóng được học phí là nhà trường đuổi học em, tội nghiệp lắm”.


Vừa nói, anh ta vừa móc điện thoại nháy máy cho một người bạn đồng nghiệp đang “làm việc” tại một nơi khác trong nghĩa trang đến diện kiến chúng tôi. Thấy tình hình không ổn nên chúng tôi đưa vội tiền rồi phóng xe máy đi.


Dân nghiện giả đồng tính để bán dâm


Khi chúng tôi hỏi thăm về “chợ tình” nơi nghĩa trang này, anh Nguyễn Văn Tài (33 tuổi) làm nghề xe ôm cười rồi nói: “Các chú cẩn thận nghen, coi chừng chưa kịp sướng mà họa đã rướt hết vào thân rồi đấy. Mồ mả người ta mà nằm lên đấy, ô uế không thể tả”.


Không chỉ dừng lại ở vấn đề tâm linh, anh Tài còn cho biết khu vực nghĩa trang ban đêm vốn dĩ rất mất an ninh, dân trộm cắp, nghiện hút rất hay làm liều. Đã có rất nhiều trường hợp, các quý ông vì ham của lạ tìm đến đây, khi “tâm sự” xong thì tiền trong ví không cánh mà bay. Nhiều người còn mất cả xe máy và bị đe dọa tính mạng nhưng đành cắn răng im lặng không dám tố cáo với chính quyền vì sợ mất mặt.


Theo tiết lộ của cánh xe ôm thì đa phần người đồng tính bán dâm ở đây đều là giả. Hầu hết là cánh mày râu “đầu trộm đuôi cướp” giả gay ra đây để kiếm ăn. Khi chèo kéo giá cả, họ thường nói là sinh viên nghèo, nhưng thực ra những người này đều nghiện hút, bài bạc. Ban ngày, chúng ăn ngủ trên các ngôi mộ, đêm đến thì tỏa ra các nẻo đường trong nghĩa trang để hành sự.


Lợi dụng nhu cầu của khách hàng đang thiếu hụt tình cảm, cần tìm bạn để quay về giới tính thật, những gã ma cô này giả giọng ẻo lả chèo kéo khách. Khách hàng đến đây để mua vui cũng thượng vàng hạ cánh cám.


Chúng tôi tò mò hỏi tại sao giới gay lại thích chọn chỗ u ám như vậy để mua bán tình dục thì một người làm nghề xe ôm lí giải: “Tui nghe mấy ông bạn nói, những người đó cho rằng ở khu vực mồ mả như vậy mà mình “xả xui” thì rất tốt, bao nhiêu cái vận đen đều đổ hết ở bãi tha ma, mình hông phải rước về nữa. Tôi nghĩ đó là cách nghĩ của một số người có nhận thức không đúng đắn”.


Góp thêm vào câu chuyện, chị Duyên (32 tuổi) kể: “Các chú không biết chứ mỗi khi tui vào nghĩa trang nhặt ve chai là phải cẩn thận, không là dẫm phải kim tiêm. Còn bao cao su thì vứt lung tung khắp trên các phần mộ, trông rất phản cảm”.


Chị còn cho biết thêm, ngoài căn bệnh thế kỷ thì những người vào đây mua bán dâm còn gặp phải nhiều trường hợp rất oái ăm. Có một lần, giữa đêm khuya, người dân xung quanh nghe tiếng hô hoán, nghĩ là cướp giật nên chạy ra. Nhưng khi tới nơi mới hay đó là một cậu thanh niên, khi đang “tỉ tê” cùng người bạn ái nam ái nữ của mình thì bỗng dưng lăn đùng ra trúng gió giữa bốn bề mộ phần lạnh lẽo. Rất may được sự giúp đỡ của người dân nên cậu ta mới qua khỏi cơn nguy kịch


(Đời Sống & Hôn Nhân)



Chợ tình đồng tính trong nghĩa địa ở Sài Gòn

Wednesday, November 6, 2013

Chợ tình "ôsin"

Cuối tuần, hàng trăm dân nhập cư làm đủ mọi nghề, trong đó phần đông là người giúp việc nhà và các bạn trẻ lao động phổ thông lại tụ họp về “chợ tình ôsin”.



Phần đông là những người làm nghề giúp việc và các bạn trẻ lao động phổ thông tụ họp về để hàn huyên, giao lưu và tìm bạn

Phần đông là những người làm nghề giúp việc và các bạn trẻ lao động phổ thông tụ họp về để hàn huyên, giao lưu và tìm bạn


Điểm hẹn của những con tim


Gọi là “chợ tình ôsin” vì phần đông người đến đây là những người giúp việc nhà và “chợ tình ôsin” thực ra chỉ là một hoa viên nằm giữa 3 đường Phạm Đình Hổ, Cao Văn Lầu và Phạm Văn Khỏe (phường 1, quận 6, TP.HCM) với khung cảnh như mọi công viên bình thường khác: một bên là khu vui chơi cho trẻ em, một bên là khu ghế đá, hóng mát cho cư dân thành phố.


Không có cảnh mua bán, không náo nhiệt ồn ào, phiên “chợ tình” kỳ lạ này chỉ diễn ra vào hai ngày cuối tuần. Không hẹn mà gặp, những người giúp việc gia đình đến để hy vọng tìm được “một nửa” của mình, chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống.


Nghe “thổ địa” nơi đây “mách nước”, chúng tôi “mục sở thị” chợ tình ôsin. Khi chúng tôi hỏi về chợ tình, bà Bảy, người bán nước ở góc công viên cho biết, cứ cuối tuần là hoa viên này lại đông vui nhộn nhịp với hàng trăm dân nhập cư tụ họp về. Chủ yếu trong số đó là người giúp việc nhà và các bạn trẻ lao động phổ thông. Chủ yếu là họp mặt đồng hương, hàn huyên, rồi giao lưu tìm hiểu. Không ít những người đến đây mà tìm được chồng hoặc vợ.


“Chợ tình ôsin” là nơi để gặp gỡ đồng hương, hàn huyên, làm quen người mới. Nhờ phiên chợ đặc biệt này, nhiều đôi đã nên nghĩa vợ chồng

“Chợ tình ôsin” là nơi để gặp gỡ đồng hương, hàn huyên, làm quen người mới. Nhờ phiên chợ đặc biệt này, nhiều đôi đã nên nghĩa vợ chồng


Theo lời bà Bảy, không biết chợ tình ôsin này có từ bao giờ, nhưng người ta đã truyền tai nhau câu chuyện tình của chàng trai tên Tịnh người Khmer làm nghề phụ hồ và cô gái tên Phương quê Hải Dương làm nghề osin. Họ đã quen biết nhau tại đây và đám cưới của họ cũng ngay chợ tình này sau một năm tìm hiểu. Từ đó, người ta rỉ tai nhau nên nơi này ngày một đông thêm. Giờ đây, hoa viên Phạm Đình Hổ đã trở thành “bến hẹn” của hàng trăm “ôsin” vào những ngày cuối tuần.


Bắt chuyện với bạn gái đang ngồi một mình ở ghế đá, được biết em là Thạch Thị Hương (21 tuổi, quê Trà Vinh, lên Sài Gòn giúp việc nhà cho một người bà con) đang ngồi đợi bạn. Cuối tuần, Hương được…thảnh thơi nên hẹn bạn trai cùng quê ra đây chơi.


Hương ngập ngừng cho biết, người bạn trai mà Hương đang đợi là một lần tình cờ Hương quen tại công viên này. Hương đến công viên này chơi là do chị chủ nhà…chỉ điểm. Rồi Hương gặp Phong, công nhân sửa điện. Cả hai đều có hoàn cảnh khó khăn, lại cùng quê nên rất dễ đồng cảm. Qua những lần hẹn hò, Hương được chia sẻ, động viên về mặt tinh thần nên cứ dịp cuối tuần, công viên này trở thành bến hẹn.


Chợ tình đúng nghĩa


Gọi là “chợ tình” nhưng nó chẳng qua chỉ là một nơi để mỗi khi đêm về, cuộc hẹn hò của những cô gái làm nghề giúp việc nhà luôn chờ đợi.


Khoảng 19 giờ, “chợ tình” bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên. Từng tốp nam nữ từ các ngả đường lục tục đổ về, cười nói xôn xao. Nhưng cũng có những chàng trai, cô gái chỉ đến có một mình, lặng lẽ ngồi ghế đá ở góc hoa viên chờ bạn. Những người đã có đôi thì tách ra từng góc để tâm sự. Còn những nhóm nam, nữ chưa thành lứa thành đôi thì tản bộ “giao lưu” để tìm bạn cho mình.


Những món lưu niệm ở lề đường trở thành những “tín vật” thiêng liêng họ dành tặng nhau

Những món lưu niệm ở lề đường trở thành những “tín vật” thiêng liêng họ dành tặng nhau


Theo quan sát của chúng tôi, anh chị em đến chợ tình osin khá hiền lành và đa phần là… nhát gan. Khi gặp được “đối tượng” thì chỉ dám ra hiệu bằng ánh mắt, hoặc cười một cái. Ai bạo hơn thì tới xin ngồi chung rồi làm quen, nói chuyện vài ba lần mới dám cho số điện thoại và tính chuyện hẹn hò. Những chiếc vòng đeo tay, móc khóa, chiếc ví da,…bán ở lề đường trở thành những món quà, “tín vật” thiêng liêng của tình yêu mà họ dành để trao nhau.


Khoảng 20 giờ, các ghế đá trong hoa viên đều đã chật cứng người ngồi. “Phiên chợ” này không có cảnh người mua, kẻ bán, không ồn ào náo nhiệt mà chỉ có từng nhóm, từng đôi thì thầm to nhỏ với những nụ cười khúc khích và những ánh mắt trao nhau ngời hạnh phúc.


Ở “chợ tình” này, chúng tôi còn nghe được rất nhiều câu chuyện cảm động xoay quanh “bến đỗ cuộc đời” của các cô gái “ôsin”. “Nhờ phiên chợ đặc biệt, đã có nhiều đôi nên vợ nên chồng”, bà Bảy bán nước nói.


Gần 22h, “chợ tình” bắt đầu tan để cho các chàng trai, cô gái còn kịp về cho kịp “giờ giới nghiêm”. Có kẻ mừng vui khi chợ tình tan vì tìm được bạn đồng cảm, nhưng có kẻ lại ngóng đợi phiên chợ tới để tìm duyên. Những đôi trai gái bịn rịn chia tay nhau, hẹn gặp lại vào tuần sau. Dường như vài tiếng đồng hồ gặp nhau hằng tuần với họ là quá ngắn ngủi.


(Đất Việt)



Chợ tình "ôsin"