Showing posts with label câu chuyện cảm động. Show all posts
Showing posts with label câu chuyện cảm động. Show all posts

Tuesday, March 18, 2014

Gửi những em gái thích khoe thân trên facebook

(Kênh 13) – Các em xinh, người các em nóng bỏng, các em thu hút ánh mắt của hàng triệu thằng đàn ông. Vốn dĩ là con trai, chỉ thích những thứ bí mật hoặc chưa từng thuộc về mình. Ừ thì khát khao, khao khát vậy đấy, nhưng cứ thử để một trong số đấy yêu em xem, có được ” bảy bảy bốn chín ngày ” là nó chán em không ?



Rồi sẽ có ngày em mơn trớn khoe da thịt của mình trên facebook, rồi đến cuối ngày lại gục đầu vào gối mà khóc, vì chẳng ai chịu yêu em, à không phải, vì chẳng ai chịu yêu em thật lòng, chỉ là họ nhất thời ham muốn vì thân xác của em mà thôi …


Bởi lẽ, khi em cởi đồ và uốn éo trước camera, em đâu chỉ show ra cái body ( dù xấu hay đẹp ) của mình, hình ảnh em thì đập vào mắt người xem, nhưng nhân cách của em thì đóng dấu luôn vào não họ, chắc cả cái facebook này chẳng ai nhận xét bênh em kiểu như ” Nó sexy gợi dục thế thôi, chứ chắc tính ngoan lắm “!


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Em xinh, em đẹp, em hãy khôn khéo tận dụng nó, chứ đừng ngu ngốc mà lạm dụng, đừng để tên tuổi của em chết, nhân cách của em chết và hàng tỷ sinh linh vô tội phải chết theo mỗi lần em post ảnh hay clip !


Đẹp người thì chẳng mấy mà héo, đẹp người đẹp nết tươi cả đời !


Chẳng liên quan nhưng thằng hàng xóm, toàn share cho mình ảnh người mẫu rồi hot girl hở da hở thịt, thế mà hôm con người yêu mặc cái quần short sang nhà thì dỗi lên dỗi xuống, còn chửi nó là đĩ thế ! Đúng là đặc điểm chung của đàn ông Á Đông


P.V



Gửi những em gái thích khoe thân trên facebook

Người đàn ông thế này chẳng người vợ nào mà không yêu cho được!

(Kênh 13) – Cái cảm giác lúc anh vòng tay qua ôm veo vợ, rồi lần vào bụng vợ, bóp bóp cái ngấn mỡ ấy, rồi vợ cười sảng khoái vì buồn, anh mới hạnh phúc làm sao!



Đôi khi cuộc sống chỉ đơn giản như vậy, anh cũng chỉ cần vợ vui như vậy, vì anh đây, chẳng quan trọng hình thức lắm, anh đã yêu vợ thì mãi mãi yêu vợ.


Anh yêu vợ từ cái giây phút anh vợ nắm lấy tay anh trong buổi xem phim ma ngoài rạp. Rồi đôi mắt vợ rưng rưng lệ khi nhìn thấy những hoàn cảnh éo le. Một bộ phim tình cảm xúc động cũng có thể làm vợ khóc suốt buổi, nhưng rồi lại có thể trêu đùa anh, rồi cười ngay sau khi chúng mình đi chơi. Vợ mang lại cho anh những cung bậc cảm xúc khó tả mà một thằng đàn ông như anh rất ít khi được trải nghiệm. Bởi anh luôn ích kỉ, chỉ biết sống cho bản thân mình, ít khi có bạn bè đi cùng. Và từ khi có vợ, anh thấy, mình đã sai lầm.


Ngày chúng mình cưới nhau, anh hứa hẹn sẽ mang lại cho vợ một mái ấm hạnh phúc và có lẽ, tới giờ, dù chúng mình mới đi được 1/3 chặng đường đời, nhưng anh đã phần nào khiến cho vợ không thất vọng. Anh luôn là người chồng biết lắng nghe và chia sẻ, chưa bao giờ anh to tiếng với vợ, quát tháo vợ dù vợ sai rành rành ra. Anh chỉ muốn vợ tin và hiểu, anh vẫn yêu vợ như xưa, không có gì thay đổi.


Ngày vợ mang bầu, vợ khóc suốt vì tủi thân. Công việc của anh nó vậy, thi thoảng phải đi làm xa, rồi về muộn, chứ anh nào có muốn. Nhưng không làm thì sao anh yên tâm được, anh phải có trách nhiệm với vợ và con mình chứ. Anh vẫn động viên vợ cố gắng, đừng suy nghĩ nhiều, dù thế nào thì anh cũng luôn yêu vợ.


Anh biết, phụ nữ có bầu thường hay tủi thân, rồi nghĩ lung tung. Nhiều lần vợ nũng nịu với anh: “Anh à, đừng bỏ em nhé, em có bầu xấu lắm, mũi thì to, mặt thì phù lên, mắt sưng húp, người thì béo ị. Giờ em không chiều được anh, em sợ anh có người đàn bà khác”. Anh lại xoa đầu vợ và cười mỉm: “Ơ cái cô bé này hay, làm gì có chuyện ấy. Anh không yêu vợ, thương con thì yêu ai. Anh đang cố gắng lắm để con mình ra đời không phải chịu thiệt thòi đây này. Vợ yên tâm, trong mắt anh, vợ đẹp nhất!”.


1382658337-yeunganmothuacuavo-tam-eva1_2_2imjs6264bp9g


Ngày vợ sinh, bận trăm công nghìn việc anh cũng gã lại, túc trực bên vợ. Vợ đã nắm lấy tay anh mà cố gắng, nhìn anh mà vượt qua khó khăn. Khi con trai của chúng ta ra đời, vợ đã khóc. Anh thì hạnh phúc lắm, vì từ giờ anh đã được làm bố. Còn có hạnh phúc nào hơn thế hả vợ? Anh hôn lên má vợ, “cám ơn em vì đã sinh cho anh một thằng cu kháu khỉnh, bụ bẫm, anh được làm cha rồi”.


Vợ nhìn anh hạnh phúc, nụ cười của em lúc ấy mới đẹp làm sao. Vợ anh đã vất vả nhiều, đã mang nặng đẻ đau và sinh cho anh một đưa con thiên thần. Anh không yêu vợ thì yêu ai.


Ngày ở cữ, anh chăm vợ hết lòng, nhưng những lúc anh bận, anh lại nhờ mẹ lên chăm vợ. Anh thật sự không thể ở bên con cả ngày, anh cũng tiếc lắm. Những lúc ấy, anh hiểu vợ tủi thân, nhưng công việc là vậy, anh còn phải đi kiếm tiền, mua sữa cho con. Vợ nhìn anh mắt rưng rưng lệ. Anh hiểu rồi, đàn bà ở cữ là hay thế lắm.


Hết thời gian ở cữ, vợ bảo anh, vợ muốn đi làm lại. Anh thì muốn vợ ở nhà chăm con, nhưng vợ kiên quyết không chịu. Vợ bảo, không muốn là thứ vợ ăn bám chồng, rồi sau này chồng lại coi thường, không tôn trọng. Anh cười phì: “Đúng là cô vợ đa nghi, lúc nào cũng nghi cho được”.


Rồi có vợ khóc lóc khi đang nằm trên giường. Anh ôm vợ, muốn vuốt ve vợ thì vợ không cho. Vợ bảo: “Giờ em không tự tin cho anh động vào người em nữa, em xấu lắm! Người em đầy vết rạn, bụng thì đầy ngấn mỡ, không giảm cân được rồi, da cũng không thể mịn nhẵn như hồi con gái”. Anh chẳng nói gì, cứ túm lấy vợ mà ôm, vợ bực, hất văng anh ra. Anh bảo; “Ơ, em làm sao thế?” Mỗi câu như vậy thôi mà vợ khóc òa.


Rồi anh thấy vợ lên kế hoạch với mấy bà bạn là đi tập thể dục giảm cân. Có hôm anh còn nghe vợ nói chuyện điện thoại là đi làm đẹp da, đi thẩm mỹ hút mỡ cho đẹp, không thì chồng bỏ. Anh nghe mà nản cả lòng. Vợ còn nuôi con, sao lại nghĩ nông cạn như vậy. Trước giờ, anh đã làm điều gì để khiến vợ nghi ngờ đến thế? Tập thể dục thì khỏe người, anh đồng ý, nhưng hút mỡ, làm đẹp thì nhất định không.


Tối ấy, anh biết vợ phiền lòng vì chuyện này. Anh đã chủ động ôm lấy vợ mà xoa xoa ngấn mỡ. Anh thủ thỉ vào tai vợ: “Anh thích cái ngẫn mỡ thừa này của em, cấm không được đi hút mỡ đấy nhé.


Anh cũng yêu cả vết rạn da trên bụng em, vì đó là kỉ niệm em ạ. Hãy coi đó là kỉ niệm, là điều chúng ta nhớ tới vì em đã sinh cho anh một thằng cu đi. Sau này con lớn, chúng ta tha hồ kể với con về chiến tích của em, con sẽ thích nghe và thích sờ bụng mẹ lắm! Em đừng có nghĩ vì em xấu đi sau khi sinh con mà anh chán em.


Chẳng phải anh đã nói rồi sao. Anh yêu em, yêu từ khi em là con gái, cho tới khi em làm vợ anh, em mang bầu, rồi em sinh con cho anh. Và giờ, anh cũng vẫn yêu em như thế. Anh yêu cả ngấn mỡ thừa của em, vì đó là của em không phải của ai khác!”. Nói rồi, anh ôm vợ thật chặt như sợ mất vợ vậy. Vợ thì khúc khích cười rồi nắm lấy tay anh, khoảnh khắc ấy thật hạnh phúc.


Vợ à, đôi khi mọi thứ chỉ đơn giản như vậy thôi, không vì điều gì khác, chỉ vì ta yêu nhau. Yêu nhau thì có gì mà so đo tính toán. Vợ đừng tự ti mà hãy tự tin vào bản thân mình, vợ nhé. Ngấn mỡ thừa của vợ, anh đã quen rồi, giờ không có, khéo anh lại nhớ, vợ yêu của anh ạ! Đừng làm gì cả, cứ là vợ yêu của anh thôi!


T.H



Người đàn ông thế này chẳng người vợ nào mà không yêu cho được!

Sunday, March 16, 2014

Rớt nước mắt vì người chồng vô tâm nên mất vợ lẫn con

(Kênh 13) – Vì luôn cho rằng người vợ quá phiền phức nên người chồng đã vô tình đánh mất gia đình hạnh phúc của chính mình



Phim ngắn là thước phim tua chậm về những khoảng thời gian tưởng chừng như rất đỗi bình thường của đôi vợ chồng trẻ nhưng là một khoảng trời kỉ niệm khó quên.


1394987889_dt5


Họ đều là những người trẻ sống trong một thời đại công nghệ văn minh, thế nên mọi thứ đều bình đẳng từ vợ đến chồng. Tuy nhiên, người phụ nữ bao giờ cũng sâu sắc và tình cảm hơn, nhất là khi cô ấy không phải chỉ sốn cho một mình bản thân mình mà còn là vì chồng và cả đứa con trong bụng.


Người vợ luôn mong muốn đảm bảo những điều tốt nhất cho tổ ấm của mình, từ việc vun vén mái nhà chung cho đến từng cử chỉ chăm lo cho chồng. Có thể, đàn ông quá bận rộn với thế giới xung quanh, với hàng tá công việc và lí lẽ riêng đại diện cho phái mạnh, nên lắm lúc thật vô tình với người đàn bà ngay bên cạnh mình mỗi ngày.


dt1(1)Phụ nữ luôn có những hành động rất nhỏ nhặt và chi tiết để thể hiện yêu thương với chồng, chẳng hạn như nhắn tin và gọi điện thoại cho anh ấy mỗi ngày. Tuy nhiên, đàn ông thì lại xem đó là một trong những rắc rối khó bỏ của vợ mình. Anh luôn cảm thấy không thoải mái khi chuông điện thoại reo lên và tên vợ nằm ngay trên màn hình. Vậy đó, mọi thứ luôn xuất phát từ những hiểu lầm không đáng có dẫn đến những hậu quả thật khó lường.


dt2(2)


dt4(2)Chúng ta, thường chỉ biết quý trọng những thứ xung quanh một khi nó đã mất đi vĩnh viễn. Tình yêu cũng vậy. Người chồng trong phim ngắn có thể sẽ rất ân hận cho những điều đã qua, nhưng sự thật là anh đã mãi mãi mất đi hai người quan trọng nhất cuộc đời mình là vợ và con. Nếu anh quan tâm cô ấy nhiều hơn, bớt cằn nhằn cho những cú điện thoại bất chợt từ người phụ nữ này thì liệu mọi thứ có thay đổi hay không?


T.H



Rớt nước mắt vì người chồng vô tâm nên mất vợ lẫn con

Thursday, March 13, 2014

Câu chuyện sâu sắc và thấm thía đánh trúng tim đen đàn ông

(Kênh 13) – Sáng đầu tuần, cô tạp vụ nghỉ ốm, thế là mất suất cà phê sáng. Cố nhịn, rồi không chịu nổi, tôi bỏ việc lượn ra đầu phố ngồi uống cà phê.



Cạnh bàn, mấy chàng đang ngồi gác chân lên ghế tán chuyện:


Chàng già: “Mẹ, đang vui thì mày bỏ về.”


Chàng trẻ: “Vợ em nó ốm nghén nằm bẹp. Em phải về xem nó ăn uống thế nào.”


Chàng già: “Mày đúng là thằng núp váy vợ. Bảo nó mua phở về mà ăn. Mất mẹ nó một chân phỏm, vỡ cả trận.”


Chàng béo: “Mày đội nó lên đầu thế, rồi có ngày nó vặt hết cả râu lẫn tóc mày đi.”


Có cái gì đó quen quen trong cách những người đàn ông nói chuyện. Tôi chắc bạn đã từng nghe những cuộc đối thoại như thế cả trăm lần ở những bữa nhậu, ở quán bia hơi luôn chật cứng đàn ông sau giờ làm việc, ở bàn ăn trưa của dân văn phòng và cả ở phòng nước của những trường kỹ thuật.


Tôi nhớ lại bữa trưa đầy nước mắt của bạn tôi. Nàng ngồi ăn, mà nước mắt lã chã rơi xuống bát cháo còn đầy nhưng đã nguội. Người đàn bà trẻ xinh đẹp, giỏi giang và đoan trang mà tôi thầm ngưỡng mộ ấy đã luôn ngồi xuống để chồng mình đứng cao hơn, đã luôn bước lùi lại để chồng mình luôn nổi bật, đã vừa đánh răng vừa cọ toa lét buổi sáng, vừa lau bếp vừa cho hai đứa con mọn ăn mỗi buổi chiều về.


Vậy mà cái mà nàng nhận được là sự lười biếng gia tăng của gã chồng, là việc hắn nghi ngờ mỗi khi vợ đi làm về trễ, là những lời nhiếc móc và sự hằn học, bởi trong sâu thẳm, hắn hiểu rằng hắn không xứng đáng với nàng. Và để vùi dập đi sự tự ti nội tại, để vuốt ve sĩ diện bên ngoài, hắn ra sức hành tỏi ra oai với vợ trước mặt người khác, ra sức ủ mưu kìm tỏa, vây hãm vợ trong nhà.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Hắn nào hiểu được rằng quát tháo hay kiềm tỏa chỉ có thể làm bạn tôi đau khổ vì đã chọn nhầm người, không thể làm cho nàng ngừng xinh đẹp hay tỏa sáng, lại càng không làm nàng yêu hay trọng hắn hơn. Và rồi cốc nóng quá thì tay phải buông, đến con giun xéo mãi cũng phải quằn, nói gì đến vợ.


Tôi nhớ lại đêm tôi sinh con gái, máu chảy vọt thành dòng, nằm nghe máu thấm qua chiếu, nhỏ giọt xuống nền đá hoa bệnh viện. Chồng mua giấy bản, lót xuống dưới chiếu, bế vợ xuống lau rửa, rồi lại đặt vợ lên. Chồng tôi vốn xưa nay sợ máu, nhưng vẫn muốn tự mình chăm vợ đẻ. Vì điều ấy, tôi không thể nào mở miệng cãi hỗn với chồng suốt những năm sau, lại càng không dám kể lể công lao hay bì tị việc này việc nọ. Hóa ra, có những lúc người đàn ông tưởng mình mềm yếu nhất, là lúc họ làm người đàn bà yêu kính họ nhiều hơn cả.


Tôi đứng dậy, trả tiền, bước ra khỏi quán, không quên lườm mấy gã đàn ông một cái thật dài. Cậu chàng đang bị bạn mắng còn rất trẻ, nét mặt bối rối, ngượng ngập cười xí xóa như thể mình vừa làm một việc chẳng xứng đàn ông. Sao những người đàn ông kia lại coi cử chỉ chăm sóc bình thường với vợ như một hành vi mất mặt? Và bao lâu nữa, chàng trai trẻ nọ cũng sẽ trở thành một người như họ?


Nếu bạn là đàn ông và bạn đọc bài này, xin hiểu rằng đàn bà thực ra vô cùng đơn giản. Họ trọng chồng không phải bởi số tiền anh ta kiếm được, chiếc nhẫn hạt xoàn anh ta đã mua cho, hoặc anh ta oai phong hào nhoáng thế nào ngoài đường ngoài chợ, mà bởi việc anh đã bế vợ trên tay thế nào khi chị ốm, đã nằm nghe nàng luyên thuyên kể chuyện nhà-chuyện bếp-chuyện đời đến lúc tàn đêm ra sao, đã thức pha sữa thay bỉm cho con và chăm cha vợ ốm thế nào.


Đàn bà không cần gì to tát, họ chỉ cần yêu thương và bản lĩnh. Yêu thương đủ để sưởi ấm họ. Bản lĩnh đủ để nhường nhịn, khoan dung thói đàn bà mà không sợ bị lấn át, đủ để làm những việc nhỏ nhặt cho họ mà chẳng sợ bạn bè khích bác, đủ để cho vợ đứng ngang mình trong nhà – ngoài ngõ.


Bởi yêu và trọng của đàn bà thật ra rất gần nhau.


T.H



Câu chuyện sâu sắc và thấm thía đánh trúng tim đen đàn ông

Đọc xong đừng khóc nhé!

(Kênh 13) – Năm đó, cậu ta 17 tuổi, còn cô gái 16 tuổi. Họ cùng học chung một ngôi trường, cùng một lớp học.



Cậu là một anh chàng phá phách, suốt ngày nhàn rỗi. Cô là phần tử ham học trong lớp, thành tích ưu tú, thi cử luôn xếp vào top 5 người. Cậu ta cũng khá đẹp trai, tuy nhiên học tập không tốt lắm, nhưng lại rất thông minh. Cô ấy rất đáng yêu, nhiều người mến, trong lớp lại có rất nhiều người để ý.


Họ là bạn bè, nhưng cậu ta thích cô gái, cậu không hiểu được cảm giác của mình đối với cô ấy, chỉ là bất chợt muốn nhìn thấy cô , vừa mới gặp đây thôi, nhưng lại không ngừng nghĩ về cô; Thường vô duyên vô cớ đăng nhập vào QQ, nhìn chăm chăm vào cái biểu tượng QQ đang off của cô gái, rồi nhấn nút thoát; Bắt đầu nhìn thấy cô gái nhưng lại không dám bắt chuyện hoặc không biết nên nói gì nữa;

Cô gái buồn, cậu ta cũng sẽ buồn; Cô gái vui, cậu ta cũng vì thế mà vui. không lẽ cậu đã yêu cô gái đó rồi ưh………..


Cô gái phát hiện hành động khác thường của cậu trai , nhưng cô không hiểu cậu ấy đang nghĩ gì, cứ ngỡ nhà của cậu trai xảy ra chuyện gì mới tỏ ra như thế, qua một thời gian thì sẽ khác thôi…….


Càng về lâu, cậu trai càng phát hiện mình đã yêu cô gái, vào học không nhịn được phải quay đầu lại nhìn cô gái, hầu như nó đã thành thói quen trong cuộc sống của cậu vậy. Cô gái vẫn không hiểu được, cứ mỗi lần hỏi chuyện cậu, cậu ta chỉ hướng mắt ra ngoài nhìn xa xa, đáy mắt thoáng hiện vẻ thất vọng, trong lòng cứ mãi âm ỉ vô số lần nói lên câu “tôi thích em” , tiếc rằng cô gái không nghe được.


Vào một đêm, cậu ta và một người bạn trong lớp đang gọi điện thoại, vô tình biết được số điện thoại của cô gái, cậu ta rất hứng khởi, nói qua loa vài câu rồi cúp máy ngay, ngay sau đó liền gọi cho cô ấy…..


“Alo ?”


Cậu nghe thấy giọng của cô ấy, đột nhiên quên mất phải nói cái gì.


“Ai vậy ?”


“Cậu đoán đi ?”


Cô gái nói tên của một người con trai trong lớp học, cậu ta rất thất vọng vì cô gái không đoán ra là cậu.


“Haha…….. sao mới đoán mà đã đoán đúng rồi !”


Cậu ta muốn mượn tên người bạn đó để dò thám trong lòng cô gái thật ra có để ý đối tượng nào hay không.


“Hì…….. Có chuyện gì không hả ?”


“Mình……… mình………”


“Gì hả ?”


“uhm……. mình”


“Cậu sao vậy ?”


“Mình thích cậu, cậu có thể làm bạn gái của mình hay không ?”


“Hả ?”


“Mình nghiêm túc đó.”


“Được không hả ?”


“Hãy cho mình suy nghĩ chút đã.”


“OK, lát nữa mình sẽ gọi lại cho cậu.”


“uhm……..”


Mười phút sau cậu ta gọi lại cho cô gái.


“Hi, cậu suy nghĩ đến đâu rồi ?”


“Mình nghĩ tốt nhất chúng ta hãy là bạn.”


“Thật không thể chấp nhận mình ưh ?”


“Vậy được rồi, chúng ta hãy là bạn vậy, mình cúp máy đây.”


1376064998_user1226606_pic1007793_130874_2ilr8rj2agaab


Cô gái nằm trên giường, nghĩ lại mình cự tuyệt người con trai ấy, cậu ta nhất định sẽ rất buồn, đêm đó cô ngủ không được.


Còn khi ấy, cậu ta không biết rằng, mình muốn biết trong lòng người con gái thích ai, lại lấy chuyện ấy đùa vui quá chớn


Ngày hôm sau, cậu ta lên lớp học như thường lệ. Lúc tan học, cô gái đột nhiên nhào tới chỗ ngồi của cậu ta với vẻ mặt đỏ ngầu, đá thật mạnh vào gốc ghế của cậu ta . “Cậu cảm thấy như vậy vui lắm àh ?” Thì ra cô gái thông qua những người bạn mà biết được số điện thoại của cậu ta, và biết được hết tất cả………


Cậu ngồi lặng trên ghế, đôi mắt vô thần, cậu biết mình đã làm sai, đùa vui quá chớn rồi, Nhưng, đã quá muộn. Cô gái giận, chỉ vì cậu nói dối cô ấy, cô gái đã vì thế mà khóc nhiều lần.


Mấy ngày rồi, cô gái không nói chuyện với cậu, một câu trách móc cũng không. Xem ra, cô gái thật sự đã bị tổn thương, sự tổn thương rất là nặng.


Cậu ta thất thần và cứ luôn tự trách mình, muốn gọi điện cho cô gái, nhưng cô ấy không bắt máy. Cậu ta gửi tin nhắn cho cô.


“Xin lỗi, mình không cố ý đâu, thật đó, cho mình xin lỗi nhé, có thể tha thứ cho mình được không ?”


Cô gái không trả lời, cậu không nản chí, gửi tiếp một dòng tin nhắn cho cô ấy.


“Mình biết cậu rất là giận, đừng vì thế mà bỏ mặc mình. Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, hãy tha thứ cho mình nhé !”


Cậu ta nóng ruột đợi chờ. Rất lâu sau đó, chuông điện thoại reo lên, cậu ta mừng như điên cầm điện thoại lên, quả nhiên là cô ấy.


“Nếu như một lời xin lỗi thì cần đến cảnh sát làm gì nữa hả ? Ai cũng có thể giết người trước, rồi nói lời xin lỗi với người ta ưh ! Vì vậy, lời xin lỗi của cậu mình không chấp nhận, chỉ là không muốn nói chuyện với cậu thôi!”

Cậu ta rất vui, dù cho cô gái không tha thứ cho cậu, chí ít cô gái đã quan tâm đến mình.


Từ buổi đó, ngày nào cậu cũng gửi một tin nhắn cho cô, hy vọng cô có thể tha thứ cho cậu. Không cần biết cô gái có trả lời hay không, cậu cũng luôn kiên trì. Còn cô gái ngày nào cũng nhận được một tin nhắn, đó là do cậu ta gửi lại, dù cho hoàn cảnh nào cũng không thay đổi


Hai tháng trôi qua, dần dần đã trở thành thói quen trong cuộc sống của cô gái, đó là thói quen mỗi ngày nhận một dòng tin nhắn với lời nhắn xin lỗi và mong tha thứ của cậu ấy. Cũng có thể nói rằng, cô gái đã có thói quen có cậu ấy chăng……..


Vào một ngày nọ, cậu trai không đến lớp, cậu ta xin nghĩ, nhưng cô gái vẫn nhận được tin nhắn do cậu gửi đến. Vì thế cô gái không nghĩ nhiều đến việc đó. Nhưng cứ liên tiếp thế, cậu ta đã không đến lớp hai tuần rồi, cô gái phát hiện những ngày không có mặt cậu, rất tẻ nhạt, như thể cả thế giới mất đi màu sắc vậy, cho dù đều đều ngày nào cũng nhận được tin nhắn của cậu, không nhìn thấy cậu, trái tim như rất cô đơn rất trống vắng. Cô liền gọi điện cho cậu ta, nhưng không ai bắt máy, ngay sau đó cô liền gửi tin nhắn cho cậu ấy.


“Cậu đang ở đâu ? Cậu sao vậy ? Tại sao không đến lớp hả ?”


Cậu ta rất lâu vẫn không trả lời, cô giờ mới biết rằng chờ đợi tin nhắn là cần phải có dũng khí và sự nhẫn nại rất lớn. Từ lúc trước đến giờ, ngày nào cô cũng nhận tin nhắn của cậu mà không có một lần nào trả lời cả, cũng không khó đoán được, ngày nào cậu ta cũng ngốc nghếch chờ đợi dòng tin nhắn hồi âm của cô……


Đến tối, cuối cùng cô gái đã nhận được tin nhắn của cậu ta : “Xin lỗi, đã bắt cậu đợi lâu giờ mới trả lời tin nhắn, chắc cậu đợi lâu lắm rồi phải không hả? Xin lỗi nhé, gần đây nhà mình phát sinh một số chuyện, nên không thể đến lớp. Sức khỏe tốt chứ hả ? Nhớ cậu thật……….. ” Cô gái rơi nước mắt, cô không hiểu vì sao mình lại khóc, vì ai mà khóc, chỉ là tự nhiên muốn khóc đấy thôi, vì có một người con trai đối xử với cô như thế!


Mười ngày lại trôi qua, trong mười ngày ấy không có cậu ấy. Cuối cùng cô gái nhịn không được phải đi kiếm cậu ta, vì cô biết, mình đã yêu cậu ấy rồi !

Cô gái vội vã đi kiếm cậu ta. Nơi cậu ấy thích nhất; Địa điểm cậu ta thường hay tới mỗi khi buồn; tiệm internet cậu thường hay lui tới; địa phận bí mật của cậu ta; những nơi có thể đến được cô gái đều không bỏ qua, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của cậu ta đâu, cô gái cảm giác trong lòng có điều gì đó bất ổn.


Một người bạn nói với cô gái biết, cậu ta có một cô em gái đang học cùng trường. Không lâu sau, cô gái đã tìm được em gái của cậu ấy. Hỏi đến cậu ta, em gái cậu ấy nghẹn ngào khóc, nói sẽ dẫn cô gái về nhà thì sẽ biết rõ mọi chuyện. Cô gái theo cô bé về đến nhà cậu ta, bước vào phòng của cậu ấy, cô bé chỉ vào một lá thư đang để trên bàn học, sau đó từ trong cặp lấy ra một chiếc điện thoại : “Còn cái này, giờ giao hết cho chị”. Nói xong, cô bé lẳng lặng rời khỏi phòng……..


Cô gái bước đến gần chiếc bàn, rung rẩy mở lá thư ra xem.


“Xin lỗi, sau này không thể ở bên cạnh cậu được rồi ! Những ngày không đi học, mình không khỏe lắm, đi bệnh viện kiểm tra bác sĩ nói chỉ còn sống được một tháng. Thật có lỗi cái ngày cậu gửi tin nhắn cho mình rất lâu mới trả lời. Thật ra cậu vừa mới gửi tới là mình đã thấy rồi, chỉ vì mình phát hiện ngày thường có thể thoải mái nhấn nút điện thoại giờ lại trở nên khó khăn đến thế với mình. Mình đã phí thời gian rất lâu sau đó cuối cùng mới hoàn thành xong……… Xin lỗi nhé……


Cũng may cậu không tha thứ cho mình, nếu không……. Haha……. Nhưng thôi không còn quan trọng nữa.


Mình nhờ em gái mình mỗi ngày gửi đến cậu một dòng tin nhắn khi mình ra đi, về tin nhắn, mình đã nhắn sẵn hết rồi, đề phòng bất trắc đó mà…. Hihi…..


Hãy hứa với mình là không được buồn! Những ngày không có mình, cậu phải vui vẻ đó!


Thật ra, mình yêu thầm cậu lâu lắm rồi, không nói cho cậu biết thôi…….. Tiếc rằng chưa thể nói thành lời, đã khiến cậu giận rồi ! Và một khi phạm lỗi thì chỉ có chết!


Xin lỗi nhé, chuyện đó mình thật sự không phải cố ý đâu, mình chỉ muốn biết cậu thích ai, vì…… mình thích cậu.


Hihi……… Những điều đó không còn quan trọng nữa rồi. Cậu đó, nhất định phải chú ý đến sức khỏe, trời lạnh phải mặc thêm áo vào………….”


Mở chiếc điện thoại ra, cô gái mở hộp thư nháp ra xem, trong đó lưu trữ tất cả 435 dòng tin nhắn, tất cả dùng để chuẩn bị gửi cho cô gái.


Cô gái lặng người đi và ngã phịch xuống đất, đau khổ không cất thành tiếng…


T.H



Đọc xong đừng khóc nhé!

Wednesday, March 12, 2014

Nỗi ân hận của bà mẹ luôn đón con muộn- Đọc mà cứ rơi nước mắt

(Kênh 13) – Dù đã đến giờ đón con, nhưng phim đang đến hồi gây cấn mẹ vẫn nấn ná thêm chút nữa. Bao nhiêu lần như vậy, mẹ không biết rằng, ở trường con thấp thỏm chờ mẹ biết bao!



Sợ con khóc, không chịu đi học, lần nào mẹ cũng gật đầu, nhưng chưa một lần mẹ thực hiện lời hứa đó với con. Chiều nào cũng vậy, con luôn là người về muộn nhất lớp…


Mẹ đã nghĩ, những lời dặn dò của con chỉ là một thói quen vì ngày nào con cũng lặp lại. Vì vậy, dù đã đến giờ đón con nhưng nếu khách đông, mẹ lại ráng bán thêm ít hàng, đóng cửa muộn một chút. Dù đã đến giờ đón con, nếu đang dở câu chuyện với hàng xóm, mẹ vẫn cố tiếp tục. Dù đã đến giờ đón con, nhưng phim đang đến hồi gây cấn mẹ vẫn nấn ná thêm chút nữa. Bao nhiêu lần như vậy, mẹ không biết rằng, ở trường con thấp thỏm chờ mẹ đến nhường nào…


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Đến hôm qua, cô giáo gọi điện cho mẹ, bảo mấy bạn cùng lớp đều thích quà này quà kia cho dịp năm mới, chỉ riêng con muốn được mẹ đón sớm một lần. Mẹ nghe mà giật mình thảng thốt. Cô hỏi, mẹ có thể thực hiện mong muốn đó của con không? Giờ mẹ mới hiểu, mỗi buổi sáng, con lặp lại câu nói đó không phải do thói quen mà là mong muốn thực sự. Vậy mà mẹ thờ ơ, không quan tâm đến điều đó mà chỉ hứa “lèo” cho qua chuyện.


Chiều nay, mẹ quyết định đến trường con sớm hơn thường lệ, xin bác bảo vệ cho vào lớp con. Đứng ở cửa sổ quan sát, thấy con đang chơi cùng các bạn nhưng thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra cửa lớp. Càng gần đến giờ về, con càng nhìn nhiều hơn. Khi bạn đầu tiên được bố đón, con vội vã cất đồ chơi, ra đứng cạnh cửa.


Nhìn ánh mắt mong chờ của con, lòng mẹ như thắt lại. Đã bao lâu nay, con vẫn thế, cứ mỗi buổi chiều tan lớp con đều như vậy, nhưng rồi con luôn là người ra về cuối cùng, thậm chí có hôm phải ở cùng bác bảo vệ vì mẹ vô tâm. Nỗi buồn về muộn như ám ảnh trong tâm trí con.


Vừa thấy mẹ xuất hiện ở cửa lớp, con đã nhảy cẫng lên vì vui mừng, vội vàng chào cô rồi lấy cặp, lon ton chạy về phía mẹ. Khác hẳn mọi lần, mẹ đến muộn, con lầm lũi lên xe, không nói một lời. Ra đến sân trường, con phụng phịu: “Hôm nay còn sớm, mẹ cho con chơi cầu trượt, bấp bênh nhé”. Nhìn con thoải mái vui đùa cùng các bạn được bố mẹ đón sớm, mẹ chợt hiểu, vì sao con thích về sớm đến vậy…


Mẹ không chở con về nhà ngay mà đi lòng vòng dạo phố, hỏi con thích mua quà gì, con cười toe toét: “Mẹ đã tặng quà cho con rồi mà, mẹ đã đến đón con sớm”, mẹ nghe mà lòng nặng trĩu. Con yêu, từ nay mẹ sẽ đón con sớm, một điều tưởng chừng bình thường nhưng lại là niềm mong ước của con. Vậy mà, bấy lâu mẹ nào có nhận ra


—-Chia sẻ của Mẹ có nickname Angela Maile——


T.H



Nỗi ân hận của bà mẹ luôn đón con muộn- Đọc mà cứ rơi nước mắt

Friday, March 7, 2014

Cảm phục cuộc đời người phụ nữ viết đơn nguyện hiến xác cho y học

(Kênh 13) – Gần 25 năm gắn bó với làng trẻ em mồ côi SOS Vinh (Nghệ An), bà Hồ Thị Nhân còn làm nhiều người xúc động hơn khi viết đơn tình nguyện hiến xác cho y học.


Bà Nhân bên đàn con

Bà Nhân bên đàn con


Bà Nhân sinh ra trong một gia đình nghèo có 9 anh chị em ở xã Nghi Hưng, huyện Nghi Lộc (Nghệ An), cuộc sống vất vả, kinh tế khó khăn nên năm 16 tuổi bà nghỉ học đi thanh niên xung phong rồi tham gia dân công hỏa tuyến. Thời gian tham gia đội dân công hỏa tuyến ngoài chiến trường, người nữ thanh niên trẻ tuổi được chọn để đào tạo them kiến thức về y tế , mục đích là làm công tác băng bó, sơ cứu vết thương cho thương binh.


Hơn 10 năm trong chiến trường, chị Ngân trở về khi đã đủ tuổi 25, cái tuổi mà bạn cùng trang lứa đã có con bồng con bế, riêng bản thân chị vẫn phòng không đơn chiếc. Cũng làm chị một chút chạnh lòng, nhưng rồi lại laovào công việc làm kinh tế, sản xuất, hết làm công nhân  xây  dựng,  trông  coi  kho  lương thực rồi lại làm y tá tại trạm y tế xã và điểm dừng chân cuối là Khoa đông y Bệnh viện hữu nghị Việt Nam – Ba Lan tại thành phốVinh.  Năm 1991, bà cầm quyết định nghỉ hưu trong tay cũng là lúc làng trẻ em mồ côi SOS Vinh được thành lập, đang rất cần người trông trẻ. Biết được điều đó, bà lập tức viết đơn tình nguyện tham gia với tâm nguyện, sẽmang hết tâm sức của mình để yêu thương, bù đắp những mất mát, thiệt thòi cho những đứa trẻ khiếm khuyết hạnh phúc trong cuộc sống, dù lúc ấy, quyết định này gặp rất nhiều phản đối từ gia đình và bè bạn.


Rời ngôi nhà chung sống với bố mẹ, người thân, bà đến với ngôi nhà chung của những đứa trẻ bất hạnh, với vai trò làm mẹ của những đứa trẻ. Chưa một lần sinh con nên công việc chăm sóc con cái dù ở cái tuổiđược gọi là “xế chiều” với bà vẫn chưa được thành thạo. Mọi người cùng trong làng trẻ phải chỉ cho bà học cách làm mẹ, được phân công chăm sóc 7 đứa trẻ, đứa nhỏ nhất mới 4 tuổi và đứa lớn nhất là 7 tuổi. Dù bỡ ngỡ, dùnhiều cái chưa biết nhưng bằng tất cả tình yêu thương, lòng trắc ẩn và một cái tâm trong sáng, bà đã trở thành bảo mẫu tuyệt vời của những số phận trẻ thơ bị đánh cắp tuổi thơ ấm áp. “Chưa một lần sinh nở nên việc chăm con, từ chuyện rất nhỏ như thay tã, đóng bỉm đến chuyện lo cho chúng ăn uống, nhắc nhở học hành hay là gọi các con dậy sớm để học bài… đều là những thứ mới toanh”, bà chia sẻ. Thiếu thốn những kinh nghiệm, khókhăn là thế nhưng với trách nhiệm và tình yêu vô bờ bến của mình dành cho lũ trẻ, thương các con vì mỗi đứa một hoàn cảnh, có đứa bố mẹ mất, có đứa bị bỏ rơi vì bệnh tật… bà đã làm tất cả những gì tốt nhất để phần nàobù đắp những thiếu thốn, thiệt thòi cho các con.


Làng trẻ em mồ côi SOS

Làng trẻ em mồ côi SOS


Gần 25 năm nay bà đã nuôi dưỡng được 25 đứa con khôn lớn, trưởng thành. Trong những đứa con mà bà nuôi nấng đó, duy nhất người con trai mang họ bà là Hồ Văn Hùng. Theo lời bà, tình cờ một lần vào bệnh viện chữa bệnh biết được trường hợp của một cháu bé bị bỏ rơi ngay khi vừa lọt lòng mẹ được một ngày tuổi, nặng chưa đầy 2kg trước cổng bệnh viện, bà đã làm thủ tục nhận Hùng về nuôi nấng, giờ Hùng đã là học sinh cấp 3.


Trong ngôi nhà chung của bà, lúc nào cũng có từ 9 đến 10 đứa con, thời điểm chúng tôi có mặt thì đang có 9 đứa con, đứa nhỏ nhất đang học lớp mẫu giáo lớn, còn đứa lớn nhất là cháu Nguyễn Thị Lan Anh, “chị cả” trongnhà. “Cái khó trong nuôi dạy các con là mỗi đứa một  tính,  một  dòng  máu,  hoàn  cảnh khác nhau. Làm mẹ phải biết được tâm lý từng đứa để cho từng đấy con người nhiều thế hệ, nhiều lứa tuổi hòa đồng là điều không hề dễ”,  bà  tâm  sự.  Điều đặc biệt là chưa bao giờ bà phải dùng đến roi vọt, mà bằng lời khuyên răn, dạy dỗ để giáo dục các con của mình. Từng giấc ngủ, từng bữa cơm, từng cái áo, cái quần, đôi dép… tất cả đều được nhắc nhở, chăm lo. Những khi có đứa nhập viện, cả nhà nháo nhào lo lắng, bà lại hối hảlo cho đứa nằm viện, vừa về nhắc nhở, đốc thúc các con ở nhà ngoan, ăn uống, học hành, ngủ nghỉ…


Bà Nhân không chỉ được biết đến là người có đức hi sinh cao cả cho đàn con nhỏ, nhiều lúc vì chăm lo cho các con mà bỏ quên bản thân mình. Đã có 4 cặp anh em song sinh sống dưới mái nhà và lớn lên từ bàn tay chăm sóc của bà. Giờ đây, tóc đã có nhiều màu trên đầu, 5 đứa con rời khỏi vòng tay bà lập mái ấm gia đình riêng. Bà còn vui sướng hơn khi từ chức mẹ lên chức bà, những đứa cháu nội, ngoại lại về thăm bà mỗi khi được nghỉ hoặc mỗi dịp lễ tết.


Trong một lần xem truyền hình, cảm động trước câu chuyện hiến xác cứu người, bà đã quyết định hiến xác mình sau khi chết, biết đâu có thể cứu giúp được ai đó. Được một người hướng dẫn, bà viết lá thư tay gửi trường Đại học y Hà Nội bày tỏ tâm nguyện. Điều bà   làm cũng làm cho một số người bạn, một vài người con lo lắng, nhưng với những lời giải thích và tâm sự, những đứa con cuối cùng cũng đã được bà thuyết phục.


Cảm động hơn nữa là trước việc làm cao cả, thiện nguyện của bà , đến nay ở làng trẻ em mồ côi SOS Vinh đã có thêm hai người khác tình nguyện hiến xác cho y học. Đó là trường hợp của mẹ Vượng (58 tuổi) và ông Trần Văn Mai (55 tuổi), là nhân viên kế toán của làng.


“Mấy đứa nghe thế nó phản đối lắm, nó sợ mất mẹ, nhiều người thân cũng không đồng ý với ý tưởng đó. Mẹ chết đi rồi ai cũng sẽ trở thành hư vô cát bụi, nếu hiến xác, mình có thể tái sinh vào người khác, dù chỉ là một bộphận nào đấy trên cơ thể, nhưng giúp cho ai đó hoặc lành lặn, hoặc kéo dài sự sống âu cũng là một niềm hạnh phúc”, bà nói.


PV



Cảm phục cuộc đời người phụ nữ viết đơn nguyện hiến xác cho y học

Friday, February 21, 2014

Câu chuyện cực kỳ cảm động về tình mẫu tử

- Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.


- Uhm, mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em.


Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế, ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó vào mình.



- Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây. Cô vò đầu trong 1 trạng thái vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.


- Em vào đây – Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng, khép hờ cửa, anh lấy xuống 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ, lấy tay phủi nhẹ, anh nhìn cô mỉm cười.


- Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé, còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào.


Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình, anh lấy ra 1 tấm đã cũ, nhưng chẳng hề dính tí bụi nào, cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.


- Em thấy không, đây là tấm hình mà Dì anh đã chụp lúc anh sinh ra, Dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu em nhỉ, mà mẹ phiền thật, cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố cãi ” Không, con tôi phải ra đời, tôi phải sinh”, mẹ anh phiền thật đó.


Tinh mau tu


Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bỗng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa 1 điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua 1 bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.


- Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng 1, 2 cứ khư khư giữ anh vào lòng ” Không, con con nhẹ cân, phải bú sữa mẹ mới tốt”. Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không anh được uống sữa bình rồi, sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật.


Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, 2 bàn tay cô ta cứ giữ chặt đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả.


- Còn nữa đây này – Anh lại lôi ra 1 tấm khác nhìn vào đó.


- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hí hởn khoe ” Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó “. Bộ mẹ không thấy phiền hay sao em nhỉ? – Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại, bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình, cô nhìn mãi.Ba còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ là nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc ” Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin”, mẹ phiền quá đi mẹ à, anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.


- Đây nữa, đây nữa này – Anh lôi ra nguyên 1 xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết, lần đầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen, em coi đi, đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến tết mới xong, anh phì cười, ” mẹ anh phiền nhỉ “?


Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm 1 tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu, cô thấy nó, 1 tấm hình rất đạp, anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng…


- Em có thấy không? tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ ? còn áo quần nữa này, cũ mèm…- Cô nghe thấy giọng anh trở nên khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa, đứt quãng. Cô nắm lấy tay anh.


- Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học…Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ, rồi chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí…- Giọng anh lạc hẳn – Còn nữa em ạ, tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được 1 tí thôi, vậy đó…Em thấy mẹ anh khỏe không?


” Tách”, 1 giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi, khác thật, 1 bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương mặt phúc hậu đó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường.


- Anh à – Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.


- Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ. Khi 5 tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên 1 thân thể rất quen…mẹ anh đó. – Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.


- Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu tiên của mình, chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ, bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ em không thấy sao, cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé.


” Anh “, cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở, ” em xin lỗi “, anh ôm lấy cô vỗ về, vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được làm như vậy.


” Choang “- Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.


- Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng…Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi.


- Mẹ à – Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ – Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho – Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ, mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ.


” Mẹ đã không sinh lầm con và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, phải không ạ?”


Lung Việt (T.H)



Câu chuyện cực kỳ cảm động về tình mẫu tử