Showing posts with label Kho báu. Show all posts
Showing posts with label Kho báu. Show all posts

Monday, February 17, 2014

Bí ẩn “quái giếng” giấu trăm tấn vàng ở Bắc Giang

(Kênh 13)Một cái giếng sâu chưa đầy 2m nhưng mạch nước phun lên có thể nhấn chìm cả một vùng rộng lớn.



Đó là chiếc giếng cổ xưa của người Tàu để lại, tương truyền còn giấu cả trăm ngàn tấn vàng phía dưới khiến những kẻ truy tìm kho báu không lúc nào rời mắt khỏi giếng thiêng.




Tận mắt thấy giếng Tàu


Những ngày trước và sau Tết Nguyên đán 2014, khắp tỉnh Bắc Giang đặc biệt ở huyện Lục Nam ở đâu cũng bàn tán chuyện giếng Tàu hàng ngàn năm tuổi ở xã Vô Tranh. Câu chuyện sẽ chẳng có gì ly kỳ nếu như cái giếng ấy không gắn liền với nhiều câu chuyện nửa hư nửa thực.


Để tận mắt chứng kiến giếng Tàu, chúng tôi xuôi từ thị trấn Đồi Ngô vượt qua 20 cây số đường đất trơn trượt đang trong thời gian nâng cấp về xã Vô Tranh. Ở địa phương này, người ta gọi giếng Tàu bằng cái tên thuần Việt là giếng Bà Cô hay giếng Chợ.


Chiếc giếng nằm sát đường liên thôn cạnh góc vườn nhà ông Nguyễn Văn Phụng ở thôn Tranh. Ông Phụng thấy chúng tôi đến nhưng vẫn không giấu vẻ nghi ngờ vì trước đó, rất nhiều kẻ mạo danh làm trong ngành này ngành nọ đến để âm thầm dò tìm kho báu phía dưới chiếc giếng.


Ông Phụng dẫn chúng tôi ra mục sở thị giếng Tàu. Chiếc giếng đã được xây bằng bê tông ở phía trên và có một chiếc nắp đậy rất cẩn thận. Khi lật nắp giếng lên đã thấy rõ đáy vì nước rất trong. Theo đo đạc, từ đáy giếng tới mặt nước sâu chưa đầy 2m nhưng lúc nào phía đáy cũng có một mạch nước phun trào rất rõ.


Ông Phụng bảo: “Ở đây ngày trước là một khu chợ rộng lớn, năm 1960 khi thành lập hợp tác xã thì người ta dùng giếng làm nguồn nước tưới tiêu ruộng đồng. Để mở rộng giếng, các bô lão cho người tháo gỗ lim xung quanh thành giếng và thấy rõ những dòng chữ Nho trên đó. Người làng cứ ước lượng giếng hơn một nghìn năm tuổi”.


Sau đó trường Đại học Thủy lợi sơ tán lên Vô Tranh, đồng thời mở mang mương máng nội đồng dẫn nước và đã lấp chiếc giếng này đi. Cho mãi đến năm 1990, chiếc giếng mới được khai quật lại và sử dụng cho nước đến ngày nay.


Tương truyền đáy giếng chứa rất nhiều vàng.

Tương truyền đáy giếng chứa rất nhiều vàng.


Chuyện liêu trai có thật


Xung quanh giếng Tàu có những câu chuyện mang tính liêu trai chí dị nhưng lại có thật mà người xã Vô Tranh ai cũng gật đầu chứng nhận. Đó là chuyện người Tàu đã xây dựng giếng để yểm long mạch.


Cụ Nguyễn Văn Nội (90 tuổi) cho hay, ngay từ khi còn nhỏ các cụ trong làng đã kể, để yểm được bùa ngải ma thuật thì ngày đó thầy phù thủy Trung Quốc đã tìm chọn và bắt trong làng một cô gái trinh nguyên để làm “thần giữ của”.


Trước khi yểm bùa, phù thủy đã bắt cô gái đó ngậm một loại sâm khoảng chừng 3 tháng rồi sau đó mới nhấn chìm xuống giếng nước trong. Sau khi cô gái bị nhấn chìm xuống giếng nước thì chưa thể chết ngay mà còn sống được một thời gian bằng khoảng thời gian được ngậm sâm. Tên gọi giếng đình đổi thành giếng chợ Bà Cô cũng không phải bỗng dưng mà có. Nó xuất phát từ việc yểm bùa này.


Chính vì giếng bị yểm bùa nên rất thiêng. Theo cụ Nội, nhiều người ngoài làng không biết nên khi đi đến giếng tự tiện múc nước uống. Kẻ thì chết, người lại điên dại nên người làng Vô Tranh phải làm cái nắp đậy lại để tránh những chuyện đáng tiếc xảy ra.


Một câu chuyện khác và còn là thảm họa của làng là trước những năm chiến tranh. Do xúc phạm đến giếng nên mạch nước dưới đáy phun trào không ngớt khiến nước tràn ra khắp ruộng đồng. Hằng tháng trời như vậy khiến cả một vùng rộng lớn ngập trong nước lũ. Người và gia súc chết không biết bao nhiêu mà kể, đó là cơn “đại hồng thủy” khủng khiếp nhất mà giếng Tàu gây ra cho người địa phương.


Hiện nay, ở làng Tranh có một loại rượu hảo hạng mà người ta lấy nước để nấu từ chính chiếc giếng cổ kỳ quái này. Theo người địa phương, chỉ có nước trong giếng cổ mới có thể cho loại rượu thơm ngon. Nếu lấy nước ở nơi khác để nấu thì rượu sẽ biến chất hoặc mùi vị sẽ kém hơn. Cho nên, giếng Tàu hiện nay không chỉ là nỗi ám ảnh mà còn là kho báu đối với người Vô Tranh.


Người thôn Tranh phải làm nắp đậy tránh sự đào bới.

Người thôn Tranh phải làm nắp đậy tránh sự đào bới.


Giếng giấu bao nhiêu vàng? 


Theo ông Nguyễn Văn Phụng, giếng Tàu còn liên quan đến chuyện giấu kho báu nên thu hút rất nhiều kẻ hám của đến tìm kiếm. Chuyện bắt đầu từ năm 1990 khi ông Phụng khai quật chiếc giếng đã bị lấp. Khi đào sâu xuống dưới thì phát hiện một con chó đá nặng 150kg.


Ông Phụng liền để con chó đá bên vệ đường nhưng một thời gian sau lại bị lấy trộm. Đúng một năm sau thì con chó đá lại xuất hiện ở chỗ cũ nhưng phía dưới đã bị đục khoét để lấy đi vật gì đó phía trong. Một thời gian sau thì con chó đá tiếp tục bị lấy trộm cho đến nay chưa thấy ai trả.


Từ đó, thỉnh thoảng lại có những nhóm người Trung Quốc xuất hiện quanh quẩn bên giếng. Họ đem máy dò vàng rồi đào khoét phía dưới. Dân làng phát hiện ra đuổi thì họ chạy. Cứ như thế năm lần bảy lượt họ đến rồi lại chạy chỉ vì kho báu phía đáy giếng.


Ông Trần Văn Mạnh (Chủ tịch UBND xã Vô Tranh).

Ông Trần Văn Mạnh (Chủ tịch UBND xã Vô Tranh).


Cụ Nội cho hay: “Các cụ ngày xưa kể lại là người Tàu có vơ vét được rất nhiều vàng của Việt Nam nên chôn xuống giếng để giấu. Họ yểm bùa bằng cô gái trinh nguyên để giữ của. Đồng thời, nhét bản đồ kho báu vào trong con chó đá để con cháu sau này biết lối mà tìm”.


Có lẽ vì thế, mà từ khi con chó đá bị lấy trộm và đục lấy di vật bên trong nên các nhóm truy tìm kho báu đến giếng quấy rầy. Ông Phụng tiết lộ: “Vì nhà tôi ở gần giếng nên có đêm nghe tiếng động, khi chạy ra thì thấy một nhóm người đang đào bới phía cạnh giếng. Tôi tri hô cho dân làng biết thì nhóm đào bới này chạy hết”.


Hôm sau, ông Phụng cùng dân làng thuê 3 máy bơm công suất lớn để bơm nước hòng tìm kiếm xem có gì hay không. Ba chiếc máy bơm liên tục 1 tuần lễ nhưng nước trong giếng không cạn chút nào. Càng bơm, mạch ngầm dưới đáy càng phun trào dữ dội hơn.


Thấy lạ, ông Phụng cùng các cao niên bàn bạc với chính quyền địa phương cho xây dựng lại giếng bằng cách đổ bê tông, kè đá 4 xung quanh hòng ngăn chặn sự đào bới của người Trung Quốc.


Câu chuyện giếng giấu vàng cho đến nay còn là bí mật dài. Và câu hỏi bao nhiêu tấn vàng được giấu dưới đáy giếng vẫn là một bí ẩn không lời giải đáp.


Trần Hòa



Bí ẩn “quái giếng” giấu trăm tấn vàng ở Bắc Giang

Tuesday, October 29, 2013

Có kho báu 1.000 tấn vàng ở An Giang?

Vào khoảng đầu tháng 10, ông Mai Văn Bé (73 tuổi, ngụ ấp Tô Phước, xã Cô Tô, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang) liên hệ UBND xã về việc nhờ nhà ngoại cảm tìm hài cốt người thân trên địa bàn.



“Chúng tôi đã trao đổi, yêu cầu ông cho biết địa điểm và thời gian, chúng tôi sẽ cử lực lượng hỗ trợ. Tuy nhiên, ông không thông tin mà bỏ về” – Chủ tịch UBND xã Cô Tô Đặng Quốc Tuấn bắt đầu câu chuyện.


Ngày 14-10, quần chúng báo tin đến UBND xã, tại ấp Tô An, có một đoàn khách lạ khoảng 20 người, đi ô tô 29 chỗ đến cúng kiến, có biểu hiện nghi vấn. Ngay lập tức, công an xã đến mời các cá nhân có liên quan về làm việc.


Những đồ vật tìm thấy tại hiện trường

Những đồ vật tìm thấy tại hiện trường


Tại đây, bà Phan Lê Yến (sinh năm 1950, ngụ phường 8, quận 3, TP HCM) cho biết: “Chúng tôi đến xã Cô Tô với mục đích du lịch và tìm hài cốt của một người họ hàng tên P.L.T, sinh năm 1920, đã từng tham gia kháng chiến tại chiến trường miền Nam những năm 1940. Chúng tôi thắp hương, bày đồ cúng theo tâm linh, hy vọng sẽ sớm tìm thấy hài cốt. Tuy nhiên, chúng tôi chưa đào bới trên phần đất, mà lại tiếp tục trở ra quán cà phê ngồi. Ít phút sau, đoàn bị Công an xã Cô Tô mời về làm việc. Tôi thừa nhận chúng tôi không có giấy phép tìm kiếm hài cốt, cũng chưa trình báo với chính quyền địa phương là vi phạm. Tôi xin cam kết, chỉ thực hiện tìm kiếm hài cốt khi đã được phép”.


Theo công an xã, trong quá trình điều tra, bà Yến hoàn toàn không khai báo gì thêm, nên địa phương mời các đối tượng ra khỏi địa phương. Tuy nhiên, lực lượng đã cho mời ông Chau Thi (sinh năm 1950, chủ phần đất được cho là có hài cốt) đến để điều tra làm rõ.


Sau một thời gian đấu tranh, ông Chau Thi thừa nhận, bà Yến đã thương lượng với ông trong việc khai quật tìm vàng chứ không phải tìm hài cốt như bà đã khai. Nhưng để qua mắt lực lượng chức năng, đoàn của bà Yến không trực tiếp đào bới, mà giao cho một mình ông tiến hành. Trong thời gian đoàn của bà Yến ngồi tại quán cà phê, ông đào được một lớp đất thì lực lượng Công an xã đến hiện trường.


Địa điểm ông Chau Thi đào bới tìm vàng

Địa điểm ông Chau Thi đào bới tìm vàng


“Khoảng tháng 5-2013, ông Bùi Văn Việt (sinh năm 1953, ngụ Hà Nội) nhận định, phần diện tích đất 1.000m2 của gia đình tôi có khoảng… 1.000 tấn vàng, một hũ kim cương, bởi 4.800 năm trước đây nơi này là đền vua (?!). Họ yêu cầu tôi đào xuống chiều sâu mặt đất 3,8 m, nơi kho báu được cất giấu”.


Vụ việc đã gây xôn xao trong dư luận, bản thân ông Chau Thi cũng nhận thấy hành vi của mình là sai, ông đã làm đơn xin hiến toàn bộ diện tích đất nói trên cho nhà nước, trong trường hợp khai quật được số tài sản trên.


Trưởng Công an xã Cô Tô, ông Nguyễn Văn Ngoan, cho biết tại hiện trường đang đào bới dở dang, lực lượng cũng phát hiện nhiều vật dụng lạ, không rõ là gì.


Chủ tịch UBND xã Cô Tô Đặng Quốc Tuấn thông tin thêm: “Sau khi xử lý các đối tượng khai quật trái phép, có người tên Mai Văn Bé liên hệ trực tiếp với tôi và cho biết trên phần đất có 500 tấn vàng, nhưng không tiện trình báo. Nếu chính quyền địa phương “hợp tác”, đồng ý cho tìm vàng thì đoàn sẽ trích ra 50% tài sản để nộp vào ngân sách Nhà nước.


Theo nhận định của chúng tôi, tin đồn tại khu vực trên có kho báu quý hiếm đã được truyền miệng từ nhiều năm nay, nhưng không ai biết rõ thực hư câu chuyện. Nếu thật sự có số tài sản trên, chúng tôi cũng không thể chấp nhận yêu cầu “hợp tác” với ông Bé và đoàn tìm vàng, vì đấy là tài sản quốc gia, cần có sự can thiệp, xử lý của các ngành chức năng. Trước mắt, Công an xã đã báo cáo về Công an huyện xin ý kiến xử lý vụ việc.


Chúng tôi cũng chỉ đạo lực lượng Công an theo dõi 24/24 khu vực trên, đề phòng tin đồn lan rộng và các đối tượng trên quay trở lại đào bới vào ban đêm. Tuy nhiên, rất mong các cơ quan chức năng có bước khảo sát, tìm hiểu tại khu vực, góp phần làm sáng tỏ tin đồn: Có hay không những bí ẩn dưới lòng đất?”.


(An Giang Online)



Có kho báu 1.000 tấn vàng ở An Giang?

Monday, October 21, 2013

Kho vàng bí hiểm và những cái chết bất đắc kỳ tử

Lâu nay, tại miền cực bắc Hà Giang, người dân vẫn thường có câu nói: Muốn nghỉ mát lên Quản Bạ, muốn hốt bạc về Vinh Quang.



Chiếc chuồng trâu nhà họ Nông, nơi người dân khẳng định họ đã đào được khối vàng 12 người khiêng

Chiếc chuồng trâu nhà họ Nông, nơi người dân khẳng định họ đã đào được khối vàng 12 người khiêng


Quản Bạ là huyện nằm ở phía bắc tỉnh, nơi đây có khí hậu hết sức tuyệt vời, còn thôn Vinh Quang (xã Linh Hồ, huyện Vị Xuyên) vốn được mệnh danh là mảnh đất có nhiều kho báu. Trong đó, nổi tiếng nhất câu chuyện về kho vàng nặng tới 12 người khiêng của dòng họ Nông. Cùng với những huyền thoại vàng, nơi đây cũng “nổi tiếng” về những cái chết “bất đắc kỳ tử”!


Dòng họ Nông và kho vàng ròng gần… 1 tấn?!


Vào với “kho vàng” này có thể đi bằng 2 con đường. Từ trung tâm huyện Vị Xuyên, qua Cầu 21, qua xã Ngọc Linh có thể vào được với thôn Vinh Quang. Một đường nữa vào được bản này bắt đầu từ TP. Hà Giang, qua Phú Linh. Theo người dân trong thôn, họ Nông là họ người Tày khá lớn ở đây. Từ trước tới những năm 90 của thế kỷ 20, họ Nông vẫn sống bên mái nhà sàn lợp cọ, cuộc sống bữa đói bữa no. Họ sinh sống chủ yếu bằng làm ruộng, làm nương và đi rừng, đi núi. Thế rồi cách đây hơn chục năm, họ Nông bỗng nhiên “lột xác” thay đổi một cách kỳ lạ. Từ chỗ ăn chưa đủ no, mặc không đủ ấm, họ Nông bỗng dưng thuê người đào mương quanh nhà, nuôi chó dữ và dè dặt quan hệ với hàng xóm. Chưa hết, họ Nông ùn ùn cho ngựa ra huyện, ra thị xã thồ xi măng, sắt thép, đá hoa về xây nhà. Ngày ấy, thị xã Hà Giang và thị trấn Vị Xuyên, nhà hai tầng lát đá hoa vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vì thế, người ta bắt đầu đặt dấu hỏi về sự giàu có đột ngột này. Ngoài tiền xây nhà, họ Nông làm người ta sửng sốt hơn khi mua cho con cháu toàn Dream xịn hơn 40 triệu đồng/chiếc. Đường ra thị xã ngày ấy còn chưa mở, để có xăng chạy xe hàng tuần, dạo chơi quanh thôn, họ Nông cho ngựa ra huyện, thị xã mua xăng thồ về!


Núi Phá Phay, nơi có mỏ vàng vừa được trẻ chăn trâu phát hiện

Núi Phá Phay, nơi có mỏ vàng vừa được trẻ chăn trâu phát hiện


Chuyện xây nhà, mua xe chưa xoá nổi hết tò mò thì bỗng nhiên một người họ Nông lúc đó đang giữ một chức kha khá ở huyện đã “cởi áo từ quan” lui về. Sau đó anh này ra phố huyện mua đất, bỏ tiền và bỏ công xây một ngôi nhà mà những người giàu có nhất vùng ngày ấy nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Người dân ở thôn, ở xã và các vùng kế cận đã hỏi chuyện. Thế nhưng những cuộc “moi tin” như thế không có câu trả lời thoả đáng. Theo họ cho biết, bất cứ ai trong họ Nông dù già hay trẻ đều kín như bưng. Hỏi tại sao họ có tiền làm nhà hay mua xe thì họ đều trả lời: Tự làm, do cha ông để lại. Cha ông của họ thì ai cũng biết, đều là người không có tiền lớn, còn tiền họ làm ra thì càng khó tin.


“Bật mí” chuyện đào được kho báu


Câu chuyện nhà họ Nông tự dưng giàu có đã trở thành điều bí ẩn cần giải mã của không ít người. Vì sống gần nhà họ Nông nên nhiều người biết về cha ông và cung cách làm ăn của họ. Vậy nên chuyện tự làm để trở thành người có của, người giầu hay cha ông để lại không thuyết dụ được nhiều người. Câu chuyện và những điều kỳ bí này cuối cùng đã được anh giáo viên có tên Nguyễn Đức H. giải mã được, do một học sinh của gia tộc họ Nông, rất quý anh, vốn là học trò của anh tiết lộ. Cậu bảo, nhà cậu cũng như dòng họ cậu giầu là vô tình đào được một kho báu. Đây là một kho vàng không biết của ai đã được chôn ở một gốc cây đa cổ thụ trong vườn nhà. Gốc đa này đã bị sét đánh chết và được nhà họ Nông làm chuồng trâu lên đó. Sau một thời gian sử dụng, do trâu dẫm đạp kho vàng lộ ra. Đầu tiên người ta nhìn thấy những thỏi vàng bằng những viên gạch chỉ đã được phủ hắc ín.


Nhặt hết những viên gạch đó, gia đình họ Nông đã gặp một khối vàng đúc to cỡ bằng một bàn uống nước! Một mình di chuyển không nổi nên họ Nông đã phải thông tin cho anh em trong họ đến để chuyển. Khối vàng ấy được buộc bằng 6 dây, 12 người khiêng. Ai nấy đều thở ra cả tai vì khối vàng quá nặng. Mới đầu, tưởng vàng là thứ dễ xử lý nên họ đã dùng búa bổ củi để chia vàng. Nhát bổ đầu tiên, một cục vàng bằng cái bát bay ra đã làm cho tất cả họ Nông phát hoảng. Sau đó họ tiếp tục khiêng khối vàng lên núi cao hơn nữa rồi dùng “cưa cá mập”, một loại cưa hay được người dân thiểu số ở đây cắt những cây gỗ nghiến cổ thụ để làm nhà, để chia vàng. Cuộc “kéo cưa” mất rất nhiều thời gian và diễn ra trong bí mật. Họ thường chờ lúc đêm khuya mới hành sự. Chia xong, một người cháu của nhà họ Nông đem cưa về nhà, chỉ riêng việc rửa những vảy vàng li ti bám vào mũi cưa anh ta thu gom được bán đi cũng đủ tiền để thoát khỏi cảnh bần cố nông.


Theo người già trong thôn, chuyện nhà họ Nông đào được kho vàng là có thật vì trước đó đất này có rất nhiều người đến tìm vàng. Họ lập luận, phải có vàng mới có người tìm đến và khai thác. Cũng theo họ, những năm nhà họ Nông chưa đào được kho báu thì thi thoảng vẫn có người lạ mặt ở đâu đó về đây tìm hỏi về những cây đa với những đặc điểm khác lạ. Câu chuyện này mỗi người kể lại thêu dệt thêm nên nó càng ly kỳ ma quái. Từ chuyện nhà họ Nông bỗng dưng giàu có bất thường, từ chuyện không biết thật hay hư do anh giáo viên nói ra, hiện tại chuyện kho báu ở Linh Hồ vẫn còn là một bí hiểm. Thế nhưng từ khi họ Nông phất lên, chắp nhặt những chuyện xảy ra ở đất này thì chuyện kho báu càng trở nên kỳ bí và hấp dẫn hơn bao giờ hết. Nó đã hút không biết bao kẻ săn kho báu tìm về đây. Rồi chuyện một số cây cổ thụ bị sét đánh liên tục, lá thường úa vàng, sau một đêm mưa gió sáng hôm sau bỗng dưng cây bị đào bới gốc, lại có cả hương thắp và xôi thịt để lại. Sau đó bỗng thấy cây xanh tốt trở lại, tất cả đã thêu dệt thêm cho huyền thoại vàng và kho báu nhà họ Nông.


Một góc nhà họ Nông, với những ngôi nhà bề thế đã được họ xây từ 20 năm trước và là điều hết sức kỳ lạ ở thôn nghèo như Vinh Quang

Một góc nhà họ Nông, với những ngôi nhà bề thế đã được họ xây từ 20 năm trước và là điều hết sức kỳ lạ ở thôn nghèo như Vinh Quang


Những cái chết đầy kỳ bí


Kể từ ngày nhà họ Nông “giàu bất thình lình” và câu chuyện mỗi người kể mỗi khác về kho vàng thì gia đình này đã gặp rất nhiều điều không suôn sẻ, hệt như câu nói của người đời: “Được bạc thì sang, được vàng thì họa”. Ngoài những chuyện không lành, đáng sợ nhất là chuyện yểu mệnh của những người thân trong gia đình này. Không dở hơi, gặp tai nạn thì họ đều bị một căn bệnh gì đó mà không bệnh viện hay bác sĩ nào phát hiện nổi. Những điều ấy làm cho người ta không dám lấy cả con cháu họ Nông làm vợ, làm chồng. Chuyện sợ nhất là nhà Nông có cô con gái tên T, cô này mắc một căn bệnh chữa mãi mà không khỏi. Cô là một thiếu nữ khá xinh nhưng trong ánh mắt cô, người ta thấy có một cái gì đó lành lạnh, rờn rợn, đôi mắt như được phơi sương, phơi trăng. Cô bị một căn bệnh gì đó hết sức lạ. Vì có tiền nên gia đình đã năm lần bảy lượt đưa cô xuống Hà Nội vào các bệnh viện lớn để khám. Nhưng trớ trêu thay, vẫn không phát hiện ra cô mắc bệnh gì.


Riêng cục vàng mà bổ nhát búa đầu văng ra, nhà họ Nông không thèm đếm xỉa đến ấy đã rơi vào tay một gã buôn lợn. Vì hay vào đây mua lợn để đem ra thị trấn bán, gã đã nhanh chóng biết được câu chuyện tìm được vàng của gia định họ Nông và biết được cục vàng thất lạc kia. Hắn đã cất công đi tìm cục vàng ấy, vận may cũng đã đến. Nhờ cục vàng này, hắn đã thành một tay giầu có của huyện. Những năm 80 của thế kỉ 20, ngày ấy xe đạp cũng còn hiếm với huyện biên giới này thì hắn đã dầy thể thao, áo Na – Tô (mốt của người giầu ngày ấy-PV) và xuống tận Hà Nội để mua một xe moto Java thể thao, dung tích 150cm3 để về đi chơi. Sau chính chiếc xe này đã gây ra vụ thiệt mạng, đến mức hết sức khó hiểu với hắn. Đếm ấy, hắn đi chơi, đến chỗ gần 1 xe tải đang đỗ, tự dưng “con chiến mã” này cháy đèn và hắn thì lao đầu vào xe tải, để lại 1 vợ góa và 2 trẻ mồ côi.


Xã Linh Hồ, đặc biệt là thôn Vinh Quang hiện nay vẫn đang là miền đất vàng và còn rất nhiều người tìm đến kiếm cơ hội để đổi đời. Gần đây nhất, ngay tại núi Phá Phay, quả núi cao nhất xã, trẻ con đi chăn trâu, vào hang chơi cũng vô tình phát hiện ra hang này có vàng. Vàng lẫn trong đất, nhiều đến mức mà mắt thường cũng có thể thấy được. Người lại đổ về, người ta lại ra tay tranh cướp nhau, tỉnh phải cử cả đoàn công tác đặc biệt xuống mới dẹp nổi. Hiện mỏ vàng này đang được cấp giấy phép cho 2 Doanh nghiệp “có máu mặt” trên địa bàn để thực hiện thăm dò và khai thác. Tuy nhiên, câu chuyện kho vàng nhà họ Nông vẫn hàng ngày ảm ảnh người dân nơi và làm “hoa mắt” những đoàn người tứ xứ khắp nơi đổ về tìm vận may ở nơi thâm sơn cùng cốc này.


(Công Lý)



Kho vàng bí hiểm và những cái chết bất đắc kỳ tử

Monday, October 7, 2013

Chuyện về người hơn 30 năm đi tìm kho báu vua Hàm Nghi

Ông Nguyễn Hồng Công, người đào núi tìm kho báu vua Hàm Nghi, đã chết trong cô độc. Mọi tìm kiếm đều rơi vào vô vọng.



Ông Nguyễn Hồng Công (sinh năm 1952, quê Hải Thượng, Tĩnh Gia, Thanh Hóa; thường trú tại TP.HCM) đã ra núi Mã Cú (thôn Đặng Hóa, xã Hóa Sơn, Minh Hóa, Quảng Bình) tìm kho báu mà ông cho rằng của vua Hàm Nghi đang tồn tại ở đây. Hơn 33 năm bám núi trong cô độc, ông Công không tìm được bất cứ vảy vàng nào. Chính quyền nhiều lần đưa ông về Đồng Hới, mua vé tàu cho ông đoàn tụ gia đình nhưng sau đó ông lại quay trở lại và tự dựng lán nhỏ trên núi, xa khu dân cư. Năm nay ông trở lại chừng bảy tháng và chết trong cô độc khi công việc tìm vàng bế tắc.


Ba lần phát hiện “kho báu”


Tháng 6/2011, ông Nguyễn Hồng Công tuyên bố và có văn bản gửi tỉnh Quảng Bình về việc ông sắp lấy được kho báu, yêu cầu chia cho ông 20% nếu kho báu được tìm thấy. Dĩ nhiên lúc đó huyện Minh Hóa phải làm báo cáo gửi tỉnh, các cơ quan chức năng cũng cử cán bộ đến núi Mã Cú và họ đánh giá hoàn toàn không có kho báu.


Ông Công tự hào giới thiệu thành quả của mình (năm 2011)

Ông Công tự hào giới thiệu thành quả của mình (năm 2011)


Không biết bằng cách nào ông Công có một số bản đồ cổ mà theo ông đó là bản đồ chỉ dẫn kho báu của vua Hàm Nghi ở khu vực Hóa Sơn. Mấy năm trước, chúng tôi gặp, ông giải thích rất hấp dẫn nhưng nghe kỹ đó chỉ là những lời ông tự nhủ mình về niềm tin có một kho báu ở trong vùng. Năm 1982-1983, tỉnh Bình Trị Thiên cật lực huy động công an, quân đội tìm kiếm khi ông Công cho biết có tài liệu chứng minh kho báu hiện diện ở đây. Lúc đầu ông Công chi trả sòng phẳng các tổn thất tìm kiếm, sau đó tìm mãi không hề thấy kho báu, cơ quan chức năng đã rút lui.


Năm 1987, ông báo tin tiếp cho tỉnh Bình Trị Thiên. Một cuộc huy động quân lính nữa được thực hiện nhưng rồi kết quả cũng bằng không.


Và đến năm 2011, sau văn bản gửi đi, ông Công không nhận được sự quan tâm như những lần trước. Lúc đó vì hết kinh phí, hết nguồn tiếp tế từ gia đình, ông Công trở về TP.HCM.


Chết trong cô độc


Theo người dân thôn Đặng Hóa, ông Công là người biệt lập, ít giao tiếp với dân bản địa nhưng hiền lành, không hại ai bao giờ. Ông nhiều lần suýt chết (vì thiếu dưỡng khí, ăn uống kham khổ) trong các đường hầm ngoằn ngoèo do ông tự đào trổ dưới quả đồi Mã Cú. Những lần như thế, ông được người dân cứu chữa tình cờ lúc họ đi ngang lán lều của ông hoặc đi rừng ngang qua hệ thống địa đạo chằng chịt do ông vỡ đất.


UBND xã Hóa Sơn cho biết người dân phát hiện cái chết của ông Công. Ngày 6/10, anh Phạm Thanh Chương (một người dân xã Hóa Sơn) thấy ông Công không xuống lấy xe đi liên hệ công việc mấy ngày liền đã đến túp lều của ông Công trên núi và phát hiện thi thể ông Công có dấu hiệu trương phình.


Ông Chương kể: “Ông ấy chết chừng 7/10 ngày trước đó nhưng không ai phát hiện. Tôi thấy cửa ở trong bị khóa, phá vào thấy ông nằm bất động. Sổ ghi chép vẫn còn được ông Công ghi ngày trở lại Hóa Sơn. Trong túi ông Công còn 1 triệu đồng, không có dấu hiệu trộm cắp”.


Ông Chương cho biết thêm: “Biết ông chết, tôi báo xã nhưng không ai biết số điện thoại hay địa chỉ nhà ông ấy để báo cho gia đình nên xã đã đề nghị công an tỉnh khám nghiệm tử thi và chôn cất theo phong tục địa phương”.


Kho báu ở Hóa Sơn


Xã Hóa Sơn chót vót trên lưng chừng trời, bốn bề sừng sững núi đá vôi. Người dân bản địa nói họ có gốc gác tổ tiên là những binh lính theo vua Hàm Nghi ra Quảng Bình, Hà Tĩnh dựng cờ Cần Vương. Câu chuyện về vàng của nhà vua yêu nước này vẫn còn trong trí nhớ của bao người già trong vùng. Các thế hệ sau vẫn tin rằng kho báu của vua Hàm Nghi còn ẩn giấu đâu đó trong khu vực hẻo lánh này.


Đường vào Hóa Sơn phải vượt eo Lập Cập cao đứng, qua eo Đù Đu sâu hút rồi lội bộ lên núi Mã Cú. Giữa lưng chừng núi, ngôi nhà nhỏ của người tìm kho báu xuyên thế kỷ Nguyễn Hồng Công lộ ra giữa núi rừng xanh thẳm. Dưới căn nhà là cả một công trình hầm hào ông đào bới sâu vào lòng núi. Nay đã vắng bóng dáng ông nhưng nhiều người dân địa phương tin rằng kho báu vua Hàm Nghi vẫn còn đâu đó trong vùng hiểm địa này. Lý do họ đưa ra là 57 năm trước, làng Đặng Hóa đã tìm ra hàng trăm cân vàng khắc chữ cổ, nhiều bậc túc nho trong vùng dịch chữ thấy xuất xứ từ Đại nội Huế. Vào năm 1954, sau một trận mưa lớn, tại con suối Dương Cau, cách vị trí đào bới của ông Nguyễn Hồng Công chừng một cây số, dưới gốc cây cổ thụ, lộ ra một đống vật kim màu vàng khác lạ. Hồi ấy đa phần dân trong vùng không biết đó là vàng, họ nghĩ là tiền đồng cổ nên đưa từng gùi về bỏ ở xó nhà. Một số cán bộ từ vùng xuôi lên công tác phát hiện đó là vàng. Và một cuộc vận động người dân giao nộp vàng cho Nhà nước diễn ra sau đó. Người dân nhiệt tình nộp được 3,5 tạ, số vàng đó đưa ra trung ương phục vụ các quốc kế đất nước.


Khi rời Hóa Sơn, chúng tôi được ông Đinh Hoàng Diệu (79 tuổi) thông báo bốn năm trước, vợ ông từng bán một đồng tiền vàng lượm được ngay ở suối Dương Cau. Số tiền ông không tiết lộ nhưng đó là sự thật. Còn người đào vàng xuyên thế kỷ suốt đời không tìm được kho báu.


Ông Công là một người dị ứng với những loại ống kính chụp ảnh và máy quay. Năm 2011, khi chúng tôi gặp ông, hỏi về lý do này, ông giải thích: “Nhiều nhà báo không có thiện chí nên tôi không thích khuôn mặt mình trên báo”. Tuy nhiên, khi chúng tôi đến với ông trong câu chuyện phát hiện kho báu năm đó, ông đã cho chúng tôi ngoại lệ chụp ảnh ông trước ống kính và sau này mỗi bận có chuyện khó khăn về tài chính, ông vẫn gọi điện thoại nhờ giúp đỡ.


(Pháp Luật)



Chuyện về người hơn 30 năm đi tìm kho báu vua Hàm Nghi