Showing posts with label An Giang. Show all posts
Showing posts with label An Giang. Show all posts

Wednesday, November 13, 2013

Xôn xao chuyện "cháu bé không tay,chân" có khả năng chữa bệnh?

Sau khi con, chị Tây đã đưa cháu bé về nhà bà ngoại, người dân địa phương hiếu kỳ rủ nhau đến xem.


>>> An Giang: Xót thương bé trai sinh ra không có tứ chi



xon-xao-chuyen-chau-be-khong-taychan-co-kha-nang-chua-benh


Sau đó lượng người đến xem mỗi lúc một đông, địa phương tiến hành nắm tình hình mới biết bên ngoài có nhiều tin đồn về khả năng “thần kỳ” của đứa bé khiếm khuyết này.


Một người dân (xin được giấu tên) ở gần nhà bà Lê Thị Giai – mẹ ruột chị Trần Thị Kim Tây đang nuôi dưỡng bé cho biết, mấy ngày qua có rất đông người từ các địa phương khác đến xem con của chị Tây, có lúc lên đến cả trăm người, đa số họ cho rằng vì nghe nói cháu bé biết nói, cười, chữa bệnh,…


Ngoài ra, anh này còn cho biết trước khi chính quyền địa phương đến ngăn chặn việc gia đình bà Giai tung tin đồn mê tín dị đoan để người dân hiếu kỳ đến xem cho tiền, bà Giai lập hẳn một thùng nguyên góp để cạnh bé để người dân đến xem “ủng hộ” và để tăng thêm “khả năng” cho đứa bé, gia đình bà Giai gọi cháu bé là “Cậu Hai”.


Địa phương cử hẳn một đội công tác túc trực tại nhà bà Giai để đảm bảo vấn đề an ninh trật tự.

Địa phương cử hẳn một đội công tác túc trực tại nhà bà Giai để đảm bảo vấn đề an ninh trật tự.


Trao đổi với PV, bà Lý Kim Thoa – Phó chủ tịch UBND xã An Phú (huyện Tịnh Biên) cho biết: “Ngay sau khi địa phương biết chị Tây sinh đứa con trai đầu lòng bị khiếm khuyết tứ chi, UBND xã vận động các ban ngành đoàn thể hỗ trợ một phần tiền mua sữa, tã,… cho bé. Đồng thời, sau khi địa phương xác định những tin đồn mê tính dị đoan xuất phát từ gia đình cháu bé xã cử hẳn một tổ công tác (gồm hội phụ nữ, dân quân tự vệ,..) đến hỗ trợ gia đình trong việc chăm sóc bé và giải thích, ngăn chặn việc gia đình truyền những thông tin mang tính chất mê tín dị đoan, ảnh hưởng đến an ninh trật tự địa phương.”


Ngoài ra, bà Thoa mong muốn qua báo chí cần thông tin đến bạn đọc biết xung quanh những tin đồn về khả năng lạ kỳ của bé là không có thật. Người dân địa phương cũng như người dân ở nơi khác khác không nên đến xem, vì chỉ mất thời gian, tiền bạc, ảnh hưởng đến trật tự an ninh địa phương.


Ngoài ra, địa phương đã có báo cáo sự việc với UBND huyện, đồng thời cũng chỉ đạo cán bộ phụ trách vấn đề LĐ – TB & XH lập hồ sơ để gửi về huyện cho bé được hưởng trợ cấp xã hội theo qui định của pháp luật.


Do chị Tây sinh mổ nên sức khoẻ chưa phục hồi, chị Tây vẫn còn ở bệnh viện để các bác sĩ chăm sóc nên gia đình chưa thể làm giấy khai sinh cho bé. Tuy nhiên gia đình bà Giai đang có ý định đặt tên cho bé là Tiểu Đồng thay cho cái tên “Cậu Hai” mà gia đình bà đã gọi bé trong mấy ngày qua.


(Trí Thức Trẻ)



Xôn xao chuyện "cháu bé không tay,chân" có khả năng chữa bệnh?

Tuesday, October 29, 2013

Có kho báu 1.000 tấn vàng ở An Giang?

Vào khoảng đầu tháng 10, ông Mai Văn Bé (73 tuổi, ngụ ấp Tô Phước, xã Cô Tô, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang) liên hệ UBND xã về việc nhờ nhà ngoại cảm tìm hài cốt người thân trên địa bàn.



“Chúng tôi đã trao đổi, yêu cầu ông cho biết địa điểm và thời gian, chúng tôi sẽ cử lực lượng hỗ trợ. Tuy nhiên, ông không thông tin mà bỏ về” – Chủ tịch UBND xã Cô Tô Đặng Quốc Tuấn bắt đầu câu chuyện.


Ngày 14-10, quần chúng báo tin đến UBND xã, tại ấp Tô An, có một đoàn khách lạ khoảng 20 người, đi ô tô 29 chỗ đến cúng kiến, có biểu hiện nghi vấn. Ngay lập tức, công an xã đến mời các cá nhân có liên quan về làm việc.


Những đồ vật tìm thấy tại hiện trường

Những đồ vật tìm thấy tại hiện trường


Tại đây, bà Phan Lê Yến (sinh năm 1950, ngụ phường 8, quận 3, TP HCM) cho biết: “Chúng tôi đến xã Cô Tô với mục đích du lịch và tìm hài cốt của một người họ hàng tên P.L.T, sinh năm 1920, đã từng tham gia kháng chiến tại chiến trường miền Nam những năm 1940. Chúng tôi thắp hương, bày đồ cúng theo tâm linh, hy vọng sẽ sớm tìm thấy hài cốt. Tuy nhiên, chúng tôi chưa đào bới trên phần đất, mà lại tiếp tục trở ra quán cà phê ngồi. Ít phút sau, đoàn bị Công an xã Cô Tô mời về làm việc. Tôi thừa nhận chúng tôi không có giấy phép tìm kiếm hài cốt, cũng chưa trình báo với chính quyền địa phương là vi phạm. Tôi xin cam kết, chỉ thực hiện tìm kiếm hài cốt khi đã được phép”.


Theo công an xã, trong quá trình điều tra, bà Yến hoàn toàn không khai báo gì thêm, nên địa phương mời các đối tượng ra khỏi địa phương. Tuy nhiên, lực lượng đã cho mời ông Chau Thi (sinh năm 1950, chủ phần đất được cho là có hài cốt) đến để điều tra làm rõ.


Sau một thời gian đấu tranh, ông Chau Thi thừa nhận, bà Yến đã thương lượng với ông trong việc khai quật tìm vàng chứ không phải tìm hài cốt như bà đã khai. Nhưng để qua mắt lực lượng chức năng, đoàn của bà Yến không trực tiếp đào bới, mà giao cho một mình ông tiến hành. Trong thời gian đoàn của bà Yến ngồi tại quán cà phê, ông đào được một lớp đất thì lực lượng Công an xã đến hiện trường.


Địa điểm ông Chau Thi đào bới tìm vàng

Địa điểm ông Chau Thi đào bới tìm vàng


“Khoảng tháng 5-2013, ông Bùi Văn Việt (sinh năm 1953, ngụ Hà Nội) nhận định, phần diện tích đất 1.000m2 của gia đình tôi có khoảng… 1.000 tấn vàng, một hũ kim cương, bởi 4.800 năm trước đây nơi này là đền vua (?!). Họ yêu cầu tôi đào xuống chiều sâu mặt đất 3,8 m, nơi kho báu được cất giấu”.


Vụ việc đã gây xôn xao trong dư luận, bản thân ông Chau Thi cũng nhận thấy hành vi của mình là sai, ông đã làm đơn xin hiến toàn bộ diện tích đất nói trên cho nhà nước, trong trường hợp khai quật được số tài sản trên.


Trưởng Công an xã Cô Tô, ông Nguyễn Văn Ngoan, cho biết tại hiện trường đang đào bới dở dang, lực lượng cũng phát hiện nhiều vật dụng lạ, không rõ là gì.


Chủ tịch UBND xã Cô Tô Đặng Quốc Tuấn thông tin thêm: “Sau khi xử lý các đối tượng khai quật trái phép, có người tên Mai Văn Bé liên hệ trực tiếp với tôi và cho biết trên phần đất có 500 tấn vàng, nhưng không tiện trình báo. Nếu chính quyền địa phương “hợp tác”, đồng ý cho tìm vàng thì đoàn sẽ trích ra 50% tài sản để nộp vào ngân sách Nhà nước.


Theo nhận định của chúng tôi, tin đồn tại khu vực trên có kho báu quý hiếm đã được truyền miệng từ nhiều năm nay, nhưng không ai biết rõ thực hư câu chuyện. Nếu thật sự có số tài sản trên, chúng tôi cũng không thể chấp nhận yêu cầu “hợp tác” với ông Bé và đoàn tìm vàng, vì đấy là tài sản quốc gia, cần có sự can thiệp, xử lý của các ngành chức năng. Trước mắt, Công an xã đã báo cáo về Công an huyện xin ý kiến xử lý vụ việc.


Chúng tôi cũng chỉ đạo lực lượng Công an theo dõi 24/24 khu vực trên, đề phòng tin đồn lan rộng và các đối tượng trên quay trở lại đào bới vào ban đêm. Tuy nhiên, rất mong các cơ quan chức năng có bước khảo sát, tìm hiểu tại khu vực, góp phần làm sáng tỏ tin đồn: Có hay không những bí ẩn dưới lòng đất?”.


(An Giang Online)



Có kho báu 1.000 tấn vàng ở An Giang?

Friday, October 4, 2013

Cận cảnh chợ chuột Campuchia béo mầm tại miền Tây

Cả trăm tấn chuột từ Campuchia được tuồn về Việt Nam mỗi ngày, sau đó được các đầu nậu làm thịt, lột da, mổ bụng rồi mang tiêu thụ khắp miền Tây.



can-canh-cho-chuot-campuchia-beo-mam-tai-mien-tay1


Những ngày này, nước lũ về ngập các cách đồng ở An Giang, Đồng Tháp và Kiên Giang. Đây cũng là mùa chuột đồng xuất hiện số lượng lớn. Tại cửa khẩu Khánh Bình, An Phú (An Giang) giáp với xã Chray Thom, huyện Co Thum, tỉnh Kandal (Campuchia) có những vựa chuột cả trăm tấn được nhập từ Campuchia về.

Những ngày này, nước lũ về ngập các cách đồng ở An Giang, Đồng Tháp và Kiên Giang. Đây cũng là mùa chuột đồng xuất hiện số lượng lớn. Tại cửa khẩu Khánh Bình, An Phú (An Giang) giáp với xã Chray Thom, huyện Co Thum, tỉnh Kandal (Campuchia) có những vựa chuột cả trăm tấn được nhập từ Campuchia về.


Sau khi xuồng chở chuột cập bờ phía An Phú, những lồng chuột này được chuyển về hàng chục điểm tập kết ở thị trấn Long Bình, hòa nhập với đàn chuột Việt Nam đã có mặt từ trước.

Sau khi xuồng chở chuột cập bờ phía An Phú, những lồng chuột này được chuyển về hàng chục điểm tập kết ở thị trấn Long Bình, hòa nhập với đàn chuột Việt Nam đã có mặt từ trước.


Người dân ở An Giang tranh thủ đi bắt chuột bán cho các thương lái...

Người dân ở An Giang tranh thủ đi bắt chuột bán cho các thương lái…


Và lúc này, không ai còn phân biệt được đâu là chuột nội, đâu là chuột ngoại nhập.

Và lúc này, không ai còn phân biệt được đâu là chuột nội, đâu là chuột ngoại nhập.


Mô tả

Mô tả


Ngoài các thương lái có điều kiện đến biên giới để thu mua chuột tận gốc, thì tại các địa phương giáp biên như An Phú, Châu Phú, Tịnh Biên của An Giang có cả trăm cơ sở chuyên thu gom chuột đồng. Ông Trương Văn Hùng, một trong những đầu mối thu gom chuột lớn nhất ở huyện Châu Phú, cho hay:

Ngoài các thương lái có điều kiện đến biên giới để thu mua chuột tận gốc, thì tại các địa phương giáp biên như An Phú, Châu Phú, Tịnh Biên của An Giang có cả trăm cơ sở chuyên thu gom chuột đồng. Ông Trương Văn Hùng, một trong những đầu mối thu gom chuột lớn nhất ở huyện Châu Phú, cho hay: “Có ngày doanh thu mua bán chuột hơn 50 triệu đồng”.


Cơ sở của ông Hùng giải quyết việc làm cho trên 30 lao động nông thôn có thu nhập ổn định.

Cơ sở của ông Hùng giải quyết việc làm cho trên 30 lao động nông thôn có thu nhập ổn định.


can-canh-cho-chuot-campuchia-beo-mam-tai-mien-tay9


Những chú chuột được bắt ra ngoài, đập chết rồi chất thành từng đống chờ mổ thịt.

Những chú chuột được bắt ra ngoài, đập chết rồi chất thành từng đống chờ mổ thịt.


can-canh-cho-chuot-campuchia-beo-mam-tai-mien-tay11


Nhân công tập trung lột da, mổ bụng chuột.

Nhân công tập trung lột da, mổ bụng chuột.


Em Nguyễn Hoàng Em, 12 tuổi ở Châu Phú (An Giang), mỗi ngày đi lột da chuột kiếm được 30.000 đồng.

Em Nguyễn Hoàng Em, 12 tuổi ở Châu Phú (An Giang), mỗi ngày đi lột da chuột kiếm được 30.000 đồng.


can-canh-cho-chuot-campuchia-beo-mam-tai-mien-tay14


Chuột bị chặt đầu, mổ bụng được bỏ vào rổ chờ lột da. Những người phụ nữ ở đây không ai sợ... chuột.

Chuột bị chặt đầu, mổ bụng được bỏ vào rổ chờ lột da. Những người phụ nữ ở đây không ai sợ… chuột.


can-canh-cho-chuot-campuchia-beo-mam-tai-mien-tay16


Chuột thành phẩm được ướp đá chuẩn bị mang đi giao cho các nhà hàng, quán nhậu. Hiện chuột sống loại I (cống nhum) có giá giá 60.000 đồng/kg, loại II (chuột đồng) 25.000 - 40.000 đồng/kg (tùy loại lớn nhỏ).

Chuột thành phẩm được ướp đá chuẩn bị mang đi giao cho các nhà hàng, quán nhậu. Hiện chuột sống loại I (cống nhum) có giá giá 60.000 đồng/kg, loại II (chuột đồng) 25.000 – 40.000 đồng/kg (tùy loại lớn nhỏ).


Chuột quây lu lên bàn nhậu, đây là đặc sản ở miền Tây.

Chuột quây lu lên bàn nhậu, đây là đặc sản ở miền Tây.


(Tri Thức)



Cận cảnh chợ chuột Campuchia béo mầm tại miền Tây

Thursday, September 19, 2013

Cô bé ngủ bên xác cha 12 ngày giữa cánh đồng xác chết

Đến ngày thứ 11, không còn đủ sức lết ra mương uống nước nữa, bé Sương nằm bên xác cha rồi thiếp đi.


Xương đồng bào Ba Chúc được gom từ cánh đồng. Ảnh tư liệu

Xương đồng bào Ba Chúc được gom từ cánh đồng. Ảnh tư liệu


Trong số 800 người núp trong chùa Tam Bửu (Tri Tôn, An Giang) bị bọn Pol Pot đem ra cánh đồng hành quyết, chỉ có 2 người thoát chết kỳ diệu, là ông Nguyễn Văn Kỉnh và cô bé Nguyễn Thị Ngọc Sương.


Gặp khách lạ, người đàn bà có gương mặt tật nguyền, hõm một bên trán cứ lóng ngóng, không biết mời khách ngồi đâu, vì nhà nghèo đến nỗi chẳng có bàn ghế.


Một bà hàng xóm chạy sang giải thích rằng, từ ngày bị tai nạn giao thông, chị Sương đã không còn bình thường nữa, đầu óc lúc nhớ, lúc quên.


Thế nhưng, khi nhắc lại đại nạn 35 năm trước, những ký ức hãi hùng hiện về rõ mồn một, chị trở nên minh mẫn hơn.


Chị Sương và vết lõm trên đầu

Chị Sương và vết lõm trên đầu


Năm 1978, cô bé Nguyễn Thị Ngọc Sương tròn 11 tuổi. Ở tuổi ấy, bé Sương chẳng thể ý thức được sự tàn khốc của chiến tranh. Thi thoảng, thấy tiếng pháo nổ, Sương cùng các chị tự động chui xuống hầm ẩn náu.


Nửa đêm về sáng 17/4/1978, đang say giấc nồng, thì bố mẹ đánh thức, kéo cả nhà chạy sấp ngửa theo dân làng về chùa Tam Bửu.


Đến chùa, đã thấy dân làng tập trung rất đông, kêu khóc ầm ĩ. Các gia đình đứng quây bên nhau, ôm nhau, khóc lóc. Nhiều người quỳ xuống thành tâm niệm Phật.


Sáng sớm hôm sau, tức ngày 18, khi bé Sương còn nằm còng queo dưới nền chùa, chưa tỉnh giấc, thì đã nghe tiếng súng nổ, tiếng quát tháo. Bọn Pol Pot quây kín chùa, gí súng vào đầu, lôi từng người ra khỏi chùa.


Cứ được một nhóm 20-30 người, chúng lại dắt đi đâu chẳng rõ. Ai không chịu đi, chúng bắn chết luôn, hoặc dùng gậy gỗ đập vỡ sọ.


Khi trong chùa đã vãn một nửa người, thì đến lượt cha bé bị chúng bắt. Sương kéo cha lại, cũng bị chúng dắt đi luôn. Người mẹ cùng các chị ở lại chùa, khóc lóc thảm thiết.


Bọn ‘ác thú’ dắt hai cha con Sương cùng dân làng đi về phía cầu sắt Vĩnh Thông, hướng ra biên giới. Ra đến gò đất giữa cánh đồng, cách cây cầu sắt không xa, chúng bắt mọi người xếp thành hàng.


Nhìn đống xác chất chồng khắp cánh đồng, người cha biết rằng sẽ bị chúng xử tử, nhưng ông không nghĩ rằng chúng giết cả trẻ em. Ông dúi cho con gái mấy đồng bạc lẻ, dặn con gái khi nào bọn Pol Pot thả, thì dùng tiền mua quà bánh ăn tạm, chờ bộ đội đến cứu.


Nhưng bọn ‘ác thú’ này đâu có tha cho trẻ nhỏ. Loạt đạn đinh tai vang lên, mấy chục con người đổ ập. Bọn ‘dã thú’ còn kiểm tra từng thi thể, rồi vung gậy đập liên tiếp lên đầu.


Thấy cha ngã xuống, bé Sương chạy đến ôm xác cha. Bọn ‘ác thú’ lạnh lùng gí súng vào bé Sương và siết cò. Bé Sương không còn biết gì nữa.


Sau 2 ngày 2 đêm bất tỉnh, nằm trên xác cha, khi cái nắng như thiêu bỏng rát cơ thể, thì bé Sương tỉnh dậy. Bàn chân cha gác lên ngực bé đã bốc mùi. Nhìn khắp cánh đồng, chỉ thấy những xác chết trương phình. Đàn quạ bâu đen bên những xác chết rỉa thịt.


Lấy sức nhấc chân cha, bé thấy nhói đau ở ngực. Máu thấm áo, đóng thành mảng cứng như bánh đa. Viên đạn trúng đầu, vỡ xương sọ khiến máu thấm bết tóc lại.


Xương sọ chồng chất trong nhà mồ

Xương sọ chồng chất trong nhà mồ


Mất máu nhiều, lại bất tỉnh 2 ngày đêm, nên bé Sương khát khô cổ, hai mắt như nổ đom đóm. Những vũng nước dưới ruộng đen đặc màu máu, bốc mùi tanh nồng, không thể uống được. Bé Sương lết thân thể đến con kênh, rồi vục mặt uống lấy uống để.


Uống no nước, thấy tỉnh táo hẳn. Bé Sương sờ lên ngực thấy một cái lỗ trước ngực, sờ sau lưng thấy lưng nát bấy. Viên đạn đã xuyên từ trước ra sau. Sờ lên đầu, chỉ thấy bèo nhèo những sợi cơ, da đầu rách tướp.


Chị Sương nhớ lại:


Ngay chỗ cây cầu sắt có một cây me, một cây xoài đang mùa quả chín. Bé lết đến gốc cây, nhặt những trái rụng để ăn, khát thì lết ra mương uống nước. Đêm xuống, bé lại bò đến bên xác cha nằm ngủ.


Xương đồng bào Ba Chúc được chứa tạm trong những cái rọ lớn

Xương đồng bào Ba Chúc được chứa tạm trong những cái rọ lớn


Khi đó, bé Sương ý thức được rằng cha mình đã chết, chỉ còn là cái xác đang phân hủy, bốc mùi. Tuy nhiên, bé không nhớ đường về nhà, cũng không đủ sức khỏe để đi xa được, nên chỉ có mỗi lựa chọn duy nhất là ở cùng xác cha. Dù cái xác ấy đang phân hủy từng ngày, biến dạng và bốc mùi khủng khiếp, nhưng ở bên cha, bé thấy vững dạ hơn.


Chục ngày trôi qua, ngay cả cơ thể bé Sương cũng đã bốc mùi. Giòi bọ nhung nhúc ở những vết thương hở miệng, thi thoảng lại bò ra quần áo. Bé cảm nhận thấy những con bọ bò trên da mát lạnh.


Đến ngày thứ 11, không còn đủ sức lết ra mương uống nước nữa, bé Sương nằm thiếp đi, nhưng vẫn lờ mờ thấy đàn quạ chao lượn trên đầu. Rồi bé thiếp hẳn đi, thân thể nhẹ bẫng.


Khi tỉnh dậy lần thứ hai, bé Sương thấy mình đang được các bác sĩ cấp cứu. Các bác sĩ kể rằng, đến ngày thứ 12, khi bộ đội tiến vào Ba Chúc, đánh đuổi bọn Pol Pot về bên kia biên giới, thì phát hiện bé Sương đang thoi thóp thở giữa cánh đồng.


Đợt đó, bé Sương phải nằm viện 4 tháng trời. Những câu hỏi ngây thơ về ba, má, các chị khiến các bác sĩ không cầm được nước mắt.


Ra viện, các cán bộ Bảo tàng tỉnh An Giang giữ bé lại TP. Long Xuyên nuôi ăn, học. Các cán bộ muốn bé học xong phổ thông, sẽ cho đi học chuyên nghiệp, rồi về công tác tại khu di tích nhà mồ.


Thế nhưng, vết thương ở đầu khiến Sương không minh mẫn. Học mãi không được chữ nào, lại chẳng muốn học, nên đến lớn 11, Sương nằng nặc đòi về Ba Chúc.


Chị Sương bên ngôi nhà do Nhà nước và các tấm lòng hảo tâm hỗ trợ

Chị Sương bên ngôi nhà do Nhà nước và các tấm lòng hảo tâm hỗ trợ


Năm 25 tuổi, Sương lấy chồng, là anh Mai Văn Xưa, người cùng thôn. Anh Xưa cũng chẳng có nghề ngỗng gì ra hồn, chỉ làm thuê làm mướn kiếm miếng ăn. Có việc thì có rau dưa, không việc thì chỉ húp cháo.


Thế nhưng, thần chết dường như chẳng buông tha. Cưới chồng được hơn năm, thì gặp tai nạn trên trời rơi xuống.


Khi Sương qua đường, một người say rượu lái xe máy tông phải. Sương đập đầu xuống mặt đường nhựa.


Vụ tai nạn ấy khủng khiếp chẳng kém gì vụ thảm sát năm xưa. Sau 4 ngày bất tỉnh trong bệnh viện, thì một lần nữa Sương tỉnh lại. Phần hộp sọ nát bấy, không có cách nào khắc phục, nên các bác sĩ mổ bỏ đi.


Chị Sương bảo: “Giá như ngày đó tui chết đi, theo ba má, các chị, có lẽ tui sướng hơn chú ạ. Dù chiến thắng thần chết, nhưng bao năm nay tui chẳng được ngày nào bình yên. Nghĩ đến gia đình, lòng tui đau như xát muối. Trái gió trở trời, tui đau nhức khắp thân thể”.


Mới đây, vợ chồng chị được nhà nước cùng các tổ chức hỗ trợ 30 triệu đồng để xây ngôi nhà nhỏ. Số tiền chỉ có vậy, nên ngôi nhà bé tin hin, mà làm xong rồi, chẳng sắm được thứ gì nữa. Thôi thì có chỗ trú nắng mưa, cũng là may mắn lắm rồi.


(VTC)



Cô bé ngủ bên xác cha 12 ngày giữa cánh đồng xác chết