Showing posts with label Dị nhân. Show all posts
Showing posts with label Dị nhân. Show all posts

Thursday, August 29, 2013

Dị nhân 1 chân và món ăn hằng ngày là loài chuột… đã tuyệt chủng

“Chỉ cần hít mấy cái là bác ấy biết hang có chuột hay không, thậm chí biết chuột đực, chuột cái, chuột có… mang hay không nữa đó chú”.



Xứng danh “vua chuột”


Bản của đồng bào Rục (bản Ón, xã Thượng Hóa, huyện Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình) bây giờ văn minh hơn nhiều so với trước kia, đường vào bản đang được xây dựng. Những con dốc cao chót vót được “gọt” bớt và láng nhựa, nhưng đang trong quá trình thi công nên đi lại khó khăn. Từ trung tâm xã Thượng Hóa vào các bản của người Rục đường đi không một bóng người, thi thoảng gặp lán trại của các công nhân làm đường. Nhưng có lẽ văn minh nhất ở đây là đã có sóng điện thoại.


Người Rục đi săn chuột từ này còn ở trong hang.

Người Rục đi săn chuột từ này còn ở trong hang.


Thấy chúng tôi lên muộn so với hẹn, “vua chuột” Cao Xuân Chuyên oang oang qua điện thoại: “Lâu rứa, quá bữa cơm chiều rồi… Thôi, anh ở đó. Tui nói thằng cu ra đón”. Mới 40 tuổi đầu nhưng “thằng cu” con trai đầu của anh đã đi bộ đội, đứa con gái sau đã đi học cấp 2 trường dân tộc nội trú huyện. Đón chúng tôi ở cửa, đã thấy anh một tay chống gậy, một tay chiếc đèn pin, có hai thằng cu khác thì đang khệ nệ ôm đống bẫy chuột đứng đợi sẵn. “Mình đi luôn nghe, đi rồi nói chuyện…”, anh nói. Vùng rừng chúng tôi vào ở gần bản Ón, thuộc 20.000 ha rừng mở rộng cho vùng quy hoạch của Di sản thiên nhiên thế giới -  Vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng.


Đi cùng chúng tôi, ông Trần Xuân Tư, Trưởng bản Ón cứ băn khoăn: “Tui thấy lạ, bữa trước có mấy cán bộ lên nói mấy con chuột ri chết mô lâu lắm rồi, nhưng bọn tui lâu nay vẫn bắt ăn hàng ngày mà”. Chuyên thì cười lớn và giải thích: “Chuột ni sống đầy trong các hốc đá, bọn tui thường gọi theo tên là chuột đá, kà – nệ – kụng hoặc ninh cùng. Bọn tui ngày mô mà chả đi bắt về ăn”.


Cách đây chừng 10 năm, một phần chân trái mất đi trong một vụ tai nạn đá đè đã khiến anh thành người tàn phế. Anh nhớ lại, khi đó anh suýt bỏ mạng giữa rừng xanh vì đi săn chuột một mình, lại ở giữa vùng rừng sát đất Lào, sau may mắn có người phát hiện thấy nên đem đi cấp cứu, hậu quả là phải cưa mất một phần chân trái. Khi đó anh đã nổi tiếng với tục danh “vua chuột”. “Trong cộng đồng người Rục, anh Chuyên là thợ săn chuột có duyên, là “sát thủ” bắt chuột. Thời đó không ngóc ngách nào ở vùng núi đá nơi đây và vùng lân cận Lào mà anh không đến để bắt chuột. Đêm nào cũng vậy, tối là đi, sáng sớm anh về đủ chuột ăn thoải mái, còn cho cả bà con xung quanh. Từ sau khi bị nạn, anh ấy chỉ đi săn chuột quanh bản chứ không đi xa được nữa…”, ông Tư giải thích.


Đi với chúng tôi, anh còn dẫn thêm hai đứa cháu chừng 10 tuổi. Anh kể, hai đứa con anh đều đi xa nhà cả, với lại cũng cốt là để anh truyền nghề săn chuột cho nó. “Ở đây, săn chuột cũng là nghề mà anh” – Chuyên tự hào nói.


Chuyên giải thích: “Đi rừng ở đây chủ yếu là nhờ kinh nghiệm”. Hồi còn nhỏ, anh sống trong hang đá, từ khi mới chập chững biết đi là đã hàng đêm theo cha len lỏi ở các hốc đá săn chuột. Vì thế, với hơn 30 năm đi săn chuột, anh đã thuộc từng lùm cây, bụi cỏ, hốc đá nơi đây. Nhìn đứa cháu 10 tuổi đi cùng, anh nói vui: “Bằng tuổi nó là tui đúc rút được cơ số kinh nghiệm săn chuột rồi”. Đi bắt chuột thì người Rục xưa nay nhà mô mà chả có người đi, nhưng bắt được nhiều, hiệu quả thì phải có bí quyết riêng, đó là biết ngửi mùi, biết quan sát, tìm dấu vết và hiểu được tập quán sinh sống của chuột. Thằng cháu anh Chuyên nói với tôi: “Chỉ cần hít mấy cái là bác ấy biết hang có chuột hay không, thậm chí biết chuột đực, chuột cái, chuột có… mang hay không nữa đó chú”. Tôi tưởng thằng cu chọc chơi, ai ngờ ông Tư bảo: “Không, đó là sự thật mà”.


Bẫy chuột được làm từ cây rừng


Theo ông Tư thì ở vùng núi này có 4 loại chuột gồm: con ly, con công, kà – nệ – nhẹc, kà – nệ – kụng (còn gọi chuột đá). Vì nhiều lại dễ bắt nên người Rục từ khi còn ở trong hang đá, chuột đã trở thành thực phẩm ăn hàng ngày. Chuột đá thường sống trong các hang đá, màu đen bóng mượt, đuôi dài hơn một gang tay, tai dài, hơn đốt ngón tay, móng nhọn, hoạt động vào ban đêm xuất hiện nhiều vào mùa hè.


Chuột đá sống rất khôn, nếu đánh hơi thấy mùi người là chúng nó sẽ bỏ đi làm tổ nơi khác, không sống ở đó nữa.


Để bẫy chuột thành công, yếu tố quan trọng hàng đầu là chiếc bẫy. Từ khi bắt đầu đi bẫy chuột đến nay, anh Chuyên vẫn chỉ sử dụng cách làm bẫy truyền thống còn gọi là bẫy kẹp với các bộ phận đều từ cây rừng nên rất dẻo và dai, chuột mắc vào không thể thoát ra được. Khi đặt bẫy chuột đánh phải đặt thật nhanh đặt chỗ kín đáo để tránh chuột đánh hơi được người.


Dừng chân trước một hang đá, anh Chuyên lấy một chiếc bẫy dài chừng 1m, to bằng ngón chân cái và được uốn cong như chiếc cung. Anh nhẹ nhàng leo lên một hốc đá và đặt sâu vào trong hang. Sau đó anh dùng cành cây và lá cây vây kín hai bên bẫy để chuột đi đúng vào bẫy, cần bẫy sẽ bật lên, vòng bẫy sẽ thắt ngay vào thân hoặc cổ chuột, người đi bẫy gỡ chuột ra và… mang về. Chuyên nói thêm, do gần đây chuột đá có người mua nên người dân trong bản còn dùng thêm loại bẫy treo để cho con chuột mắc bẫy nhưng còn sống, không bị chết ngạt. “Mục đích để bán kiếm ít tiền mua gạo”, Chuyên cười.


Cứ đi qua một hốc núi, ba bác cháu lại đặt một bẫy vào hang, trong quá trình đặt kinh nghiệm cho hai đứa cháu trai: “Ngửi thấy mùi chi không? Đặt phải nhẹ nhàng, thở nhẹ hoặc nín thở nghe…” Hai đứa trẻ khuôn mặt nghiêm túc, mồm thì há hốc gật gù.


Trong vòng hơn 2 tiếng, hơn 20 cái bẫy đã được đặt vào các hang đá với các khoảng cách khác nhau. Hết số bẫy trong tay, anh nhìn chúng tôi cười: “Vậy là xong, sáng mai chỉ việc đi gom chuột nữa thôi, nhớ vị trí từng hang mà đi thu gom nghe hai đứa…


Cần bảo tồn chuột đá


Ông Cao Yên, một trong số những cao niên trong bản kể: “Hồi xưa mỗi ngày những “cao thủ bắt chuột” như Chuyên đặt phải gần 100 bẫy, thu về cũng gần từng ấy chuột, có nhiều loại như chuột lồ ô, kà – nệ – nhẹc, kà – nệ – kụng (còn gọi chuột đá), chuột đá ít hơn vì bắt nhiều quá”. Ông Yên cho biết, chuột đá thường được người Rục nấu với ruốc, riềng, sả (còn gọi là nấu giả cầy) rồi uống rượu đoác đặc sản của người Rục. Theo “vua chuột” Cao Xuân Chuyên, anh đã bẫy được rất nhiều chuột đá ở vùng núi đá thuộc bản Ón, còn ở các khu vực khác cũng có nhưng số lượng ít hơn.


Khi được hỏi là dân bản có biết hay không việc các nhà khoa học cho rằng đây là loài chuột đã bị tuyệt chủng, ông Tư trả lời thật thà rằng, bao đời nay người dân bản vẫn thấy và bẫy chuột đem về ăn, trong đó có chuột đá. “Tuyệt chủng hay quý hiếm răng bọn tui đâu biết vì có nghe cán bộ tuyên truyền chi mô. Chứ nếu cán bộ nói bảo vệ, đừng bẫy nữa vì lợi ích khoa học thì người dân bản sẽ cố gắng làm theo ngay ấy mà…


Người Rục được lực lượng Bộ Đội Biên phòng phát hiện ra và tìm thấy tại vùng núi phía Tây Quảng Bình vào năm 1959 trong tình trạng sống hoang dã gồm 11 bộ với 34 người. Năm 1960, Bộ Đội Biên phòng và chính quyền địa phương bắt đầu vận động người Rục rời hang đá ra sống định canh, định cư, hòa nhập với cộng đồng. Năm 2013, người Rục được quốc tế đưa vào một trong mười  bộ tộc bí ẩn nhất thế giới.


(BTTĐS)



Dị nhân 1 chân và món ăn hằng ngày là loài chuột… đã tuyệt chủng

Sunday, August 11, 2013

Sự thật “dị nhân” tự nhận có khả năng hô phong hoán vũ

Sau gần 3 năm có người tuyên bố khả năng ngăn mưa đuổi bão thì vừa rồi lại xuất hiện một “dị nhân” tự nhận mình có khả năng hô phong hoán vũ gây xôn xao dư luận Thủ đô.


Đó là trường hợp ông Lê Minh Hoàng, một tay thợ mộc đào hoa ở xã Xuyên Bột (Mỹ Đức – Hà Nội) mà báo chí đưa tin rầm rộ thời gian qua. Thế nhưng, khi ngồi với những người thân của ông Hoàng, nhiều sự thật về khả năng đặc biệt của “dị nhân” này càng thêm sáng tỏ.
“Dị nhân” có số đào hoa


Con đường nhỏ nằm trên triền đê dẫn tới làng Phúc Khê (Xuyên Bột – Mỹ Đức) nơi có “dị nhân” Lê Minh Hoàng uốn lượn bên dòng sông Đào khá thơ mộng. Ngay từ đầu con đường lớn, nếu hỏi đường về nhà “dị nhân” Hoàng thì ai cũng biết bởi ông Hoàng nổi tiếng bởi lời tuyên bố có khả năng cầu mưa.


Mặc dù câu chuyện về khả năng hô mưa gọi gió của ông Hoàng xôn xao từ cách đây mấy tháng, nhưng đến bây giờ vẫn còn nhiều người ở làng Phúc Khê nửa tin nửa ngờ. Có người cho rằng đó là điều nhảm nhí, hoang tưởng vì cả năm qua hạn hán kéo dài, nông dân mất mùa liên miên. Nhưng cũng có không ít kẻ cho rằng khả năng cầu mưa của ông Hoàng là có thật vì có lần họ thấy “dị nhân” này hát xong thì trời đổ mưa. Anh Nguyễn Văn Thành, chủ hiệu tạp hóa ngay đầu làng Phúc Khê quả quyết như vậy và chỉ cho chúng tôi ngõ vào nhà “dị nhân”.


Căn nhà ọp ẹp, dột nát nhất xóm đạo Phúc Khê chính là nơi cư ngụ của “dị nhân” Hoàng. Giữa trưa hè nắng gắt, những âm thanh của máy bào vẫn rền vang khiến càng có cảm giác nóng nực hơn (gia đình ông Hoàng làm nghề thợ mộc có tiếng trong làng – PV).


 Năng lực thực sự của “dị nhân” Lê Minh Hoàng là không tưởng.

Năng lực thực sự của “dị nhân” Lê Minh Hoàng là không tưởng.


Khi chúng tôi tới nơi thì “dị nhân” Lê Minh Hoàng không có nhà. Người nhà “dị nhân” này cho biết, Hoàng lên Mộc Châu (Sơn La) có việc. Trong căn nhà xiêu vẹo ấy, ông Lê Minh Luận, anh trai của ông Hoàng đang miệt mài đục đẽo trên từng khúc gỗ. Khi biết chúng tôi đến thăm vì sự “nổi tiếng” của cậu em trai, ông Luận tỏ vẻ không hài lòng nhưng vẫn nghỉ tay rót nước mời khách. “Tôi chán ngán khi nói đến chú Hoàng lắm rồi, tại sao nhiều người vẫn tin vào khả năng của nó như vậy chứ?”, ông Luận mở đầu bằng những lời lẽ không mấy hứng thú.


Mặc dù vậy, ông Luận vẫn nhiệt tình chia sẻ nhiều thông tin liên quan đến “dị nhân” Lê Minh Hoàng. Gia đình ông vốn có truyền thống làm nghề mộc nổi tiếng khắp vùng, bản thân ông Hoàng cũng là người có tay nghề rất khá. Có lẽ một phần vì sự khéo léo trong nghề cộng với tài ăn nói nên số Hoàng khá đào hoa. Hoàng kết duyên với một cô gái làng bên và có với nhau một cậu con trai, tuy nhiên sống với nhau được một thời gian thì vợ chồng xảy ra lục đục rồi chia tay. Cậu con trai được gửi cho ông bà nội nuôi. Vốn số đào hoa, Hoàng không khó khăn để chinh phục những cô gái khác. Theo lời kể của ông Luận, “dị nhân” Hoàng có ba đời vợ, nhưng hiện nay không ở cùng với bà nào.


Cũng theo ông Luận, kể từ khi ở Sơn La về nhà, ông Hoàng thường khoe với mọi người trong gia đình là mình đã nổi tiếng khắp thế giới bởi khả năng hô phong hoán vũ, muốn mưa lúc nào là mưa lúc ấy. Điều đó khiến cho nhiều người bực mình, bởi bản thânh Hoàng không nuôi nổi đứa con trai đang theo học cấp 3 mà phải nhờ vào sự giúp đỡ của các cô chú.


“Nói đúng sự thật, viết đúng sự thật chứ đừng thêu dệt hoặc cổ xúy cho sự ngông cuồng, hoang tưởng của em trai tôi. Tôi thấy hơi tiếc vì thời gian qua có một số tờ báo đưa tin chưa đúng về khả năng của em trai tôi, về đây gặp thẳng chú Hoàng, nghe nó nói về khả năng đặc biệt hô mưa gọi gió mà không gặp gỡ người thân, gia đình để hiểu đúng hơn về sự việc. Bởi trên thực tế, Hoàng không hề có những khả năng đó, nếu cứ đưa tin theo lời kể của Hoàng vô tình càng khiến dư luận địa phương hoang mang, đồn thổi hơn nữa. Tôi dám khẳng định từ khi Hoàng về quê tuyên bố mình có thể gọi mưa bất kỳ lúc nào muốn là điều không có cơ sở, Hoàng chưa một lần chứng minh được mình có những khả năng đặc biệt đó”, ông Luận thẳng thắn cho biết.


Không làm tắt màn hình tivi được, “dị nhân” đổ thừa vì đau tay(!)


Không chỉ ông Luận bức xúc về sự hoang tưởng của người em trai, một người chị dâu của ông Hoàng buồn rầu khi nói về cậu em chồng. “Chú ấy không lo làm ăn nuôi con cái, suốt ngày ảo tưởng vào bản thân mình có thể cầu mưa, cầu gió. Chúng tôi khuyên nhủ bao nhiêu cũng không được”, chị dâu “dị nhân” chia sẻ.


Tìm hiểu thêm tại địa phương, nhiều người dân ở đây cho biết, mỗi khi đến nhà ai chơi, ông Hoàng cũng tự nhận mình có những khả năng đặc biệt ấy, không những thế “dị nhân” còn cho rằng mình chỉ cần giơ bàn tay trước màn hình tivi thì có thể khiến màn hình tivi tắt ngay.


Trao đổi với PV báo Người đưa tin, ông Nguyễn Văn Hưởng, trưởng thôn kiêm bí thư chi bộ thôn Phúc Khê xác nhận thông tin trên. Ông Hưởng còn cho biết, “dị nhân” Hoàng đã nhiều lần sang nhà ông để xin tổ chức một cuộc họp toàn xã để công bố khả năng đặc biệt, có thể hô mưa gọi gió của mình. Là trưởng thôn kiêm bí thư chi bộ, ông Hưởng nói rằng Hoàng phải chứng minh được khả năng đặc biệt của mình. Ông trưởng thôn đồng ý với các đề xuất đó nhưng với điều kiện phải thử năng lực của “dị nhân”. Ví dụ, trong một đợt nắng hạn kéo dài khoảng 10 ngày, người dân cần mưa để tưới tiêu ruộng đồng, trưởng thôn sẽ thông báo trước với “dị nhân” Hoàng khoảng 3-5 ngày để chuẩn bị công tác cầu mưa. Nếu cầu mưa được thì chính quyền địa phương sẽ mời các nhà khoa học đến để chứng kiến, chứng nhận cho khả năng đặc biệt đó của Hoàng.


 Cận cảnh căn buồng của

Cận cảnh căn buồng của “dị nhân” Lê Minh Hoàng.


Trong một lần sang nhà trưởng thôn để đề nghị chính quyền địa phương giúp đỡ tổ chức một cuộc hội thảo khoa học công bố khả năng đặc biệt của mình, “dị nhân” Hoàng tự tin nói với gia chủ rằng, ông ta có khả năng làm tắt màn hình tivi chỉ bằng một cú… lắc tay. Theo Hoàng, trong người ông có từ trường rất mạnh, khi ti vi đang mở, nếu Hoàng bước lên phía trước và giơ bàn tay song song với màn hình tivi đang chiếu sáng và vận “nội công” thì tivi sẽ tự động tắt. Tuy nhiên, sau màn “chém gió” về khả năng đặc biệt này, vợ ông trưởng thôn tò mò đề nghị Hoàng làm thử. Hoàng tìm lý do để từ chối, nhưng vì lúc đó có nhiều người dân hiếu kỳ có mặt, nên Hoàng đành phải… trổ tài. Thế nhưng, sau 2-3 lần vận “nội công” màn hình tivi vẫn sáng bình thường, mọi người cười ồ lên với “khả năng đặc biệt” của “dị nhân”. Lúc đó Hoàng đổ lỗi cho sự thất bại là do… bàn tay bị đau mấy hôm nay, nên có thể nội công không thể thoát ra được. Không biết ai là người châm ngòi cho những ý tưởng điên rồ đó của Hoàng?


Liên quan đến “dị nhân” tự nhận mình có khả năng hô phong hoán vũ, ông Nguyễn Vũ Tuấn Anh – người từng được báo chí phong cho danh hiệu có khả năng đuổi mưa, ngăn bão trong dịp Đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội đưa ra nhận xét: “Tôi nghĩ anh Lê Minh Hoàng cần thể hiện khả năng thực tế và công khai trên báo để chứng tỏ và xác định khả năng của mình”.


(BKT)



Sự thật “dị nhân” tự nhận có khả năng hô phong hoán vũ