Showing posts with label trẻ sơ sinh tử vong. Show all posts
Showing posts with label trẻ sơ sinh tử vong. Show all posts

Monday, November 25, 2013

Mẹ không đủ bản lĩnh để đón con chào đời

Mọi thứ trong mẹ dường như sụp đổ, chân mẹ run rẩy đứng không vững. Mọi thứ trước mắt chỉ thấy một màu đen tối bao phủ. Mọi việc đã an bài, mẹ sẽ tước đoạt quyền được sống của con.



Mẹ thực sự xin lỗi con! Giờ đây mẹ rất mệt mỏi và đau đớn nhưng không thể ngủ được bởi lương tâm bị dằn vặt vì hành động tàn nhẫn đối với con. Mẹ muốn ghi lại những dòng nhật ký này như một lời nhắc nhở rằng phải ăn năn sám hối về việc làm ghê sợ của mình.


Con à, bố mẹ đã gọi con đến cuộc đời này vào đêm 26/10, một đêm đất trời Đà Lạt se lạnh, lâu rồi mẹ mới cảm nhận được không khí này. Mẹ cũng cảm thấy thích lắm, thích vì là lần đầu tiên được đặt chân đến Đà Lạt, vì khi đó mẹ không còn thấy mình lẻ loi đơn độc nữa. Tất cả mọi thứ khi ấy thật mới mẻ, không khí đó khiến người ta có đôi chút lãng mạn nữa. Đêm đó bố mẹ đã ở bên nhau.


Sáng hôm sau, mẹ không hề biết con đã đến và ở trong cơ thể của mình, mẹ thật sự mệt mỏi khi phải dậy sớm và tiếp tục lên xe di chuyển, hơn nữa lúc đó tâm trạng mẹ cũng không được vui, hình như mẹ đang bực bội bố điều gì đó. Khi xe bon bon chạy mẹ tranh thủ nhìn ngắm qua ô cửa phong cảnh tuyệt đẹp trên đường, nhìn những ngôi nhà mang kiến trúc đặc biệt vừa có đôi nét hiện đại pha chút cổ điển rất riêng mà chắc chỉ ở đất Đà Lạt này mới có.


images


Rồi mẹ nhìn những hàng cây hai bên đường, những đồi thông xanh bạt ngàn thẳng đứng, những khóm hoa dã qùy vào mùa đua nhau khoe sắc vàng rực khắp các nẻo đường. Thật đẹp con à! Rồi những dốc đèo quanh co hiểm trở nữa chứ, lần đầu tiên mẹ ngồi trên xe nhìn ngắm cảnh vật xung quanh mình tuyệt đẹp đến thế. Mẹ thấy ở xa xa màn sương mù đang che phủ khắp các ngọn đồi bất chấp những tia nắng ấm áp của một sớm bình minh, cảnh vật thật nên thơ. Mẹ thiếp đi lúc nào không hay, có lẽ do mệt quá, lại đang thiếu ngủ do nhiều ngày phải di chuyển liên tục. Thế là tạm biệt đất trời nơi đây, mẹ đã chia tay Đà Lạt như vậy đó con.


Rồi ngày 29/10, cuối cùng mẹ cũng phải chia tay bố vì bố không thể ở lại Sài Gòn thêm nữa, bố và mẹ không hề biết con đã có mặt trên cõi đời này. Mẹ nhớ chiều ngày hôm ấy trời mưa rất to, mưa to lắm, cũng không hiểu sao thời tiết lại bất thường đến thế, thật là chán. Trời mưa to làm cho việc ra sân bay về Hà Nội của bố con bị cản trở đôi chút. Mẹ và bố cứ vậy mà ngồi hoài dưới ô dù nhỏ ở quán cà phê bên đường, lòng trông chờ cho trời mau tạnh. Mưa to đến nỗi làm ướt luôn cả áo khoác ngoài của mẹ. Bố mẹ lại nép lại gần nhau hơn. Giờ mẹ nghĩ lại mới thấy lúc đó chúng ta như một gia đình! Mẹ xin lỗi con!


Lúc đó bố bất chợt hôn mẹ rồi nói: “Trời như vậy cũng hay, sau này biết đâu lại có kỷ niệm vui để kể với các con”, mẹ chỉ biết cười trừ, mọi thứ đúng là định mệnh phải không con? Thực sự khi ấy tâm trạng mẹ rối bời, chưa thể xác định được tình cảm của mình. Mẹ với bố chưa đến mức sâu đậm để bắt đầu việc đó, chính sai lầm ngày hôm ấy đã dẫn đến sai lầm hôm nay của mẹ.


Việc gì đến cũng sẽ đến, sau đó bố con về Hà Nội bắt đầu lại với công việc thường ngày. Bố và mẹ như hai con người lãng du bước đi trên con đường dài vô tận, gặp và trao nhau hạnh phúc nhưng không thể ở bên. Mẹ muốn con hiểu được hoàn cảnh của mẹ lúc này, thực sự cô đơn buồn chán lắm, không tình yêu, không công việc. Mẹ cũng cần lắm một bờ vai để có thể dựa vào lúc mệt mỏi và kiệt sức, cần một người hiểu để mẹ có thể chia sẻ mọi chuyện.


Mọi việc cứ trôi đi, mẹ vẫn không hề biết con đang ở bên mẹ. Đến ngày 10/11 bỗng mẹ linh cảm điều gì đó, lúc này con của mẹ cũng được 15 ngày tuổi rồi, những động mạch của con bắt đầu hình thành trong cơ thể mẹ, dường như mẹ cảm nhận được điều đó rất rõ. Mẹ thấy mình hay bị choáng, thường phải vào nhà vệ sinh nhiều hơn và lại ngủ nhiều nữa. Mẹ cứ nghĩ do chuyển sang phòng mới khiến dễ ngủ nhưng không phải.


Rồi sự nghi ngờ về sự hiện diện của con càng tăng lên khi kỳ kinh nguyệt của mẹ bị chậm hơn một tuần. Lo lắng càng ngày càng lớn, vậy mà mẹ cũng không dám chia sẻ cùng ai, kể cả với bố. Mẹ còn cố tỏ ra bình thường vui vẻ như không hề có chuyện gì khi nói chuyện với bố con qua điện thoại. Con người mẹ là thế, mẹ ghét tính cách này, đôi khi mẹ thấy mình thật giả tạo.


images (1)


Những ngày sau đó mẹ vẫn chưa đủ can đảm để xác định chính xác con đang ở bên vì lúc đó mẹ thật sự rất hoang mang. Nếu tim con đã hình thành, con sẽ cảm nhận được sự thổn thức trong người mẹ. Chắc con sẽ hỏi tại sao mẹ lại lo lắng nhiều đến thế.


Ngày 16/11 mẹ quyết định cho mình câu trả lời chính xác. Mẹ thành thật xin lỗi con khi thấy mình đứng không vững và run rẩy như là đón nhận một hung tin. Lúc này mẹ biết chính xác con đang ở trong cơ thể mẹ. Hẳn là con cảm thấy hạnh phúc và vui sướng biết bao khi được cơ thể mẹ bao bọc nhưng không hay biết rằng mẹ đang toan tính một ý đồ hết sức độc ác. Bởi vậy mẹ không thể báo tin cho bố con được. Mẹ muốn bí mật này sẽ được chôn cất mãi mãi.


Chắc con đã khó hiểu lắm khi tại sao đêm đó mẹ lại khóc nhiều đến vậy. Con đang ở bên mẹ nhưng mẹ lại không vui mà cứ úp mặt vào khóc. Có lúc mẹ khóc bật thành tiếng, nấc lên những hơi thở nhọc nhằn rồi lại thổn thức thở dài. Trong đầu mẹ mọi thứ rất hỗn loạn, mẹ thiếu dũng cảm, không đủ bản lĩnh để đón nhận con đến bên mẹ. Hoàn cảnh lúc này không thể được. Mẹ biết dù có nói gì cũng không thể biện minh được cho cái suy nghĩ đen tối và độc ác của mình.


Mẹ thực sự quá mệt mỏi. Mẹ chỉ muốn xin lỗi và nói với bố con một điều gì đó, nhưng tại sao nhận được tin của mẹ bố con lại im lặng? Thực sự bố con là người như vậy sao, mẹ không dám tin vào điều này. Mẹ chợt nghĩ, chỉ là tình một đêm rồi đường ai nấy đi, sao mà mẹ ngu ngốc quá vậy. Mẹ đang trông chờ vào điều gì chứ?


Lúc đó mọi thứ trong mẹ dường như sụp đổ hoàn toàn, chân mẹ run rẩy đứng không vững. Mọi thứ trước mắt chỉ thấy một màu đen tối bao phủ. Bất chợt suy nghĩ độc ác kia càng có cơ hội mạnh lên hơn bao giờ hết. Mọi việc đã an bài! Mẹ sẽ tước đoạt quyền được sống của con. Mẹ biết con rất buồn khi đón nhận điều này bởi mẹ là người mẹ tội lỗi. Con của mẹ thế kia, một sinh linh bé bỏng không hề có tội tình gì mà mẹ lại đem cái án tử đến với con nhanh như vậy. Những ngày tiếp theo con sẽ nằm thoi thóp trong bụng mẹ chờ tới giờ khắc ra đi mà chưa kịp nhìn thấy thế giới bên ngoài chỉ vì hành động độc ác tàn nhẫn của mẹ. Con ơi, mẹ xin lỗi, xin lỗi con thật nhiều.


Đến hôm nay con đã ra đi mãi mãi. Khi con đi, mẹ đau lắm, đau cả thể xác lẫn tinh thần. Mẹ quằn quại trong từng cơn co thắt mà không một ai bên cạnh. Nếu lúc đó chẳng may có chuyện gì mẹ cũng đồng ý buông tất cả để được đi cùng con.


Mẹ biết hành động của mình không thể tha thứ và không một ai thông cảm được nhưng con ơi xin hãy cho mẹ một đặc ân, để mẹ có thể luôn được cầu nguyện cho con. Mong rằng ở thế giới bên kia con của mẹ sẽ được bình an, luôn vui tươi hồn nhiên và hạnh phúc. Mẹ yêu con! Xin hãy tha thứ cho mẹ! Giờ đây mẹ sẵn sàng đón nhận những hình phạt mà cuộc đời dành cho mình.


(VnExpress)



Mẹ không đủ bản lĩnh để đón con chào đời

Wednesday, October 23, 2013

Ca trực ngó lơ, trẻ sơ sinh chết oan


Sản phụ xin được mổ để cứu con nhưng những người trong ca trực lờ đi. Trong lúc rặn sinh, sản phụ còn liên tục bị nữ hộ sinh quát tháo, tát tai.




Chiều 23/10, bác sĩ (BS) Từ Phương Nam, Giám đốc bệnh viện đa khoa (BVĐK) Bình Phước, cho biết BV này vừa lập đoàn thanh tra làm rõ đơn của anh Phạm Văn Nam (SN 1984, ngụ huyện Đồng Phú) tố cáo ca trực của Khoa Sản đêm 30/9 tắc trách dẫn đến con trai anh vừa sinh đã tử vong. Theo BS Nam, những người liên quan và gia đình nạn nhân sẽ gặp nhau để đối chất.


“Mập như heo mà không biết rặn”


Theo anh Nam, đêm 30/9, vợ anh là chị Đặng Thị Xuân Lộc (SN 1988) vỡ ối nên gia đình đưa vô BVĐK huyện Đồng Phú sinh. Sau đó, chị Lộc được chuyển lên BVĐK Bình Phước.


Đến 4h ngày 1/10, BS Đặng Văn Luận, Trưởng Khoa Sản, cho biết chị Lộc vẫn đang rặn sinh. Khi anh Nam nói nếu vợ mình không sinh thường được thì xin đẻ mổ, BS Luận chỉ bảo thai của chị Lộc rất to rồi bỏ đi. Đến khoảng 6h50, BS Luận cho biết con anh phải đưa sang Khoa Nhi điều trị vì thiếu oxy. Khoảng 5 phút sau, một nữ hộ sinh (NHS) cho rằng vợ con anh vẫn khỏe rồi yêu cầu “bồi dưỡng” 500.000 đồng.


Anh Phạm Văn Nam, cha nạn nhân.

Anh Phạm Văn Nam, cha nạn nhân.


“Sau đó, BS lại nói con tôi bị “sa” và thiếu oxy. Trưa cùng ngày, tôi lẻn vào phòng nhìn thấy con mình nằm im, thở yếu, hỏi thì bị nữ điều dưỡng đuổi ra ngoài. Khoảng 14h, được phép vào thăm con, tôi thấy bé thở yếu, người tím tái. Tôi hỏi điều dưỡng, người này bảo “chờ BS đến” rồi lại đuổi ra. Đến 15h, BS gọi tôi vào thông báo đứa bé rất yếu, phải chuyển đến BV Nhi Đồng 2, TP.HCM cấp cứu. Đến 20h30, con tôi tử vong”, anh Nam rầu rĩ.


Theo giấy chứng tử, nguyên nhân bé chết vì ngưng tim, ngưng thở trước khi nhập viện. “Vợ tôi cho biết khoảng 3h ngày 1/10, vì quá đau đớn nên cô ấy van xin được sinh mổ nhưng 3 NHS trong phòng vẫn làm ngơ, quay sang chăm sóc cho sản phụ vào sau. Khoảng 5h, khi vợ tôi đau bụng dữ dội, các NHS mới soạn dụng cụ đỡ đẻ”, anh Nam kể.


Trao đổi với chúng tôi, chị Lộc bức xúc: “Do mới sinh con lần đầu, tôi không biết làm sao nhưng mỗi đợt rặn đẻ là bị nữ hộ sinh chửi. nữ hộ sinh tên N.T.Y còn đánh vào đùi tôi nhiều lần. Sau đó, cô Y. còn nói: “Kệ cha nó, cho nó nằm đấy rặn một mình” rồi bỏ đi dù tôi đã van xin họ cứu mẹ con tôi”.


Tham gia trực trong ca sinh của chị Lộc, chị Nguyễn Thị Huyền (thực tập sinh Khoa Sản, sinh viên Trường Trung cấp Y tế tỉnh Bình Phước) nhớ lại: “Chị Lộc được chuyển vào khoa khi đã vỡ ối. Đến 23h, chị Lộc yêu cầu: “Các chị khám xem em có thể sinh được không, nếu không thì cho em mổ”. Đến 4h30 ngày 1/10, tôi trở lại phòng sinh thì thấy chị vẫn nằm rặn”.


“Một lúc sau, chị Lộc vẫn không sinh được dù 2 nữ hộ sinh đã thay phiên đỡ, cuối cùng nữ hộ sinh Y. phải ra tay. Chị Lộc rất mệt, phải thở oxy và kim truyền dịch bị tuột nhưng một nữ hộ sinh vẫn đứng bấm ĐTDĐ. Do xử lý chưa quen, tôi bị nữ hộ sinh Y. chửi là ngu rồi quay sang quát sản phụ Lộc: “Mày mập như heo mà không biết rặn hả? Vợ chồng mày không biết điều…, tao bỏ mặc mày ở đây”, chị Huyền kể.


Vi phạm y đức nghiêm trọng


Theo chị Huyền, lúc ấy chị Lộc luôn miệng van xin được sinh mổ. “Đến 6h30, tôi vẫn đứng giữ dây truyền dịch, nữ hộ sinh Y. leo lên bàn ấn bụng chị Lộc. Khi chị Lộc ho, NHS Y. tát vào mặt chị rồi quát: “Quay mặt ra kia, vi khuẩn văng đầy người tao”!… Lúc 6h50, bé trai được kéo ra ngoài trong tình trạng bị ngạt và chuyển sang Khoa Nhi. Lúc này, tôi cũng xong ca trực”, chị Huyền nhớ lại.


Nhân chứng - nữ thực tập sinh Nguyễn Thị Huyền kể lại vụ việc.

Nhân chứng – nữ thực tập sinh Nguyễn Thị Huyền kể lại vụ việc.


“Tôi mong đưa vụ việc ra ánh sáng để không còn những đứa trẻ vô tội chết oan bởi sự tắc trách của một số nhân viên tại Khoa Sản BVĐK Bình Phước”, chị Huyền mong mỏi.


Một bác sĩ chuyên khoa I ở Khoa Sản BVĐK Bình Phước nhận định: “Theo nguyên tắc, ối vỡ trên 6 giờ là đã chấm dứt thai kỳ. Khi thai phụ được đưa vô, ca trực phải phòng chống kháng sinh dự phòng, đo tim thai. Nếu để đến hôm sau thì thai đã cản lối rồi. Vì vậy, ca trực buộc phải cho thai phụ uống thuốc dục sinh nếu cổ tử cung thuận lợi, còn không thì phải mổ. Việc nữ hộ sinh đánh, tát thai phụ là không thể chấp nhận được, vi phạm nghiêm trọng y đức. Ở vụ việc này, đứa trẻ vừa sinh đã chuyển sang Khoa Nhi, chứng tỏ thời gian xử lý của ca trực quá chậm trễ”.


Chiều 23/10, người thân anh Phạm Văn Nam cho biết do buồn bực vì con mình chết bất thường nhưng đến nay vẫn chưa có bất cứ lời giải thích hay xin lỗi nào từ phía BVĐK Bình Phước, anh đã bỏ nhà đi đâu không rõ, gia đình không liên lạc được.


(Người Lao Động)




Ca trực ngó lơ, trẻ sơ sinh chết oan

Thursday, October 3, 2013

Tiếng khóc trong bụi cây và cuộc giải cứu bé gái sơ sinh bị chôn sống

Một bé gái sơ sinh bị người lớn nhẫn tâm mang đi chôn sống vào tối 2/10, nhưng rất may bé đã được người dân phát hiện kịp thời và cứu sống.



Tiếng khóc trong bụi cây


Sáng nay 3/10, người dân đổ xô về xóm rạch Ngã Cái (Tổ 7, Khu vực 8, phường An Bình, Q.Ninh Kiều, Cần Thơ) để xem mặt đứa bé tội nghiệp vừa được cứu sống rất hi hữu và may mắn.


Đến sáng nay đứa bé đã bú rất nhiều do bị bỏ đói

Đến sáng nay đứa bé đã bú rất nhiều do bị bỏ đói


Đồng thời, nhiều người dân bày tỏ sự phẫn nộ trước hành động nhẫn tâm của người ra tay chôn sống bé vào tối qua.


Đứa bé được phát hiện khi anh Trương Văn Duyên (45 tuổi), người dân ở xóm Ngã Cái tình cờ đi mua thuốc lá và nghe tiếng khóc trong bụi cây.


Anh Duyên cho biết khoảng 21h tối qua, anh đi bộ đến một tiệm tạp hóa trong xóm mua thuốc lá. Lúc đi ngang qua khu vực cây cối um tùm, cách nhà anh khoảng 100 m thì nghe có âm thanh lạ.


“Lúc đó tôi không biết rõ là tiếng gì. Nhưng vì hiếu kỳ nên tôi dừng lại nghe ngóng thì xác định âm thanh phát ra từ hàng rào cây cách nhà ông Nhàn khoảng 10 m”, anh Duyên cho biết.


Bà Đỗ Thị Công, người đưa bé gái đi bệnh viện và đang nhận nuôi đứa trẻ

Bà Đỗ Thị Công, người đưa bé gái đi bệnh viện và đang nhận nuôi đứa trẻ


Bà Huỳnh Thị Tư kể lại sự việc tại nơi bà phát hiện đứa bé lúc bị chôn sống

Bà Huỳnh Thị Tư kể lại sự việc tại nơi bà phát hiện đứa bé lúc bị chôn sống


Khi anh Duyên tới nơi thì phát hiện một đứa bé bị vùi dưới lớp đất mỏng. May mắn là người chôn bé chưa kịp lấp đất hết nên còn lú gương mặt đứa bé sơ sinh nằm bất động.


Anh Duyên chạy về nhà gọi mẹ là bà Huỳnh Thị Tư (80 tuổi) chống gậy ra xem thế nào. Khi bà Tư moi lớp đất ở bên trên lên thì lộ ra đứa bé trên mình không mặc quần áo, nằm co trong túi nhựa màu đen, bên ngoài bị bao thêm lớp ni lông loại dùng đựng gạo. Lúc này, đứa bé mắt nhắm nghiền, tay chân đã tím xanh.


Mẹ con ông Duyên nhanh chóng chạy gõ cửa nhà những người dân kế cận để cùng nhau hiệp lực cứu đứa bé.


Nhiều người ngỏ ý nhận bé làm con nuôi


Lúc đó có ý kiến nên giữ nguyên hiện trường để báo công an xuống giải quyết. Tuy nhiên, vợ chồng ông Trương Văn Bảnh (59 tuổi) và bà Đỗ Thị Công (54 tuổi) không đồng ý mà lập tức moi đất bế đứa bé lên.


Xóm Ngã Cái nơi xảy ra vụ đứa bé bị chôn sống

Xóm Ngã Cái nơi xảy ra vụ đứa bé bị chôn sống


Đại diện cơ quan đoàn thể địa phương đến chứng kiến và lập biên bản vụ việc

Đại diện cơ quan đoàn thể địa phương đến chứng kiến và lập biên bản vụ việc


Bà Công kể lại, khi đứa bé được bà bồng lên thì phát ra tiếng khóc. Gia đình bà Công cùng một số người trong xóm tức tốc đưa bé đi trạm y tế phường Long Tuyền, Q.Bình Thủy (giáp ranh với phường An Bình) để cấp cứu và cắt dây rốn cho bé.


Đến khoảng 22h thì đứa bé được đưa về nhà bà Công. Lúc này, con dâu bà Công (đang có con nhỏ) cho bú thì đứa bé bú rất nhiều do đói. Chính quyền địa phương cũng có mặt chứng kiến vụ việc.


Hiện tại chưa ai biết cha mẹ đứa bé là ai, cũng như người đã nhẫn tâm chôn sống đứa bé vô tội.


Người dân xóm Ngã Cái cho biết cách nay hơn 2 năm, cũng có bé trai bị thả trôi sông. Khi người dân trong xóm phát hiện thì đứa bé xấu số đã mất.


Bà Công cho biết đến sáng nay nhiều người đã đến nhà ngỏ ý xin nuôi đứa bé, nhưng bà từ chối vì “không biết ai là người tốt, kẻ xấu mà giao”.


Đại diện UBND phường, các ngành, đoàn thể địa phương đã đến lập biên bản vụ việc. Gia đình ông Bảnh, bà Công bày tỏ nguyện vọng nếu trong vòng 30 ngày mà không có người thân đến nhìn nhận thì gia đình sẽ tiến hành làm thủ tục nhận đứa bé làm con nuôi.


(Thanh Niên)



Tiếng khóc trong bụi cây và cuộc giải cứu bé gái sơ sinh bị chôn sống

Tuesday, September 17, 2013

Trẻ sơ sinh chết oan vì nữ hộ sinh mải nhận tiền "lót tay"

Đang đỡ đẻ cho chị Lên, nhưng sau khi nhận 500.000 đồng từ một sản phụ khác, hai nữ hộ sinh Kiều và Hoa đã bỏ đi, mặc chị một mình.


Sản phụ đau đớn, hộ sinh thản nhiên nhét tiền túi áo


Theo tường trình của anh Nguyễn Bá Diệp và vợ là chị Lê Thị Kim Lên (TP Long Xuyên, tỉnh An Giang), sáng ngày 29/8, chị Lên vào Bệnh viện đa khoa trung tâm An Giang để chuẩn bị sinh con đầu lòng. Lúc đó, tình trạng thai nhi và sản phụ đều khỏe mạnh bình thường.


Trưa cùng ngày, thấy chị Lên đau bụng, có dấu hiệu chuẩn bị sinh nên lãnh đạo khoa đã phân công hai cán bộ tên Ngân Kiều và Như Hoa hỗ trợ sinh. Dù đã thực hiện việc chọc nước ối, nhưng chị Lên lúc đó vẫn chưa thể sinh con được.


Anh Diệp và chị Lên bức xúc kể với phóng viên

Anh Diệp và chị Lên bức xúc kể với phóng viên


Quá đau đớn, chị Lên nhiều lần ngỏ ý muốn sinh mổ, nhưng nữ hộ sinh Hoa và Kiều “làm ngơ”, không đi thông báo tình hình với các bác sĩ.


“Lúc đó, khi nằm ở giường bệnh, vợ tôi có nhìn thấy một sản phụ mới được chuyển vô có kẹp tờ giấy bạc 500.000 đồng được xếp làm 4, để xuống giường bệnh và nữ hộ sinh Hoa đi ngang lấy đút vào túi áo” – anh Diệp nhấn mạnh.


Sau khi đã nhận tiền, Hoa gọi Kiều ra giúp cho bệnh nhân vừa mới vào, bỏ mặc cho sản phụ Lên nằm một mình trong đau đớn.


Cho đến khi nước ối đã khô, hai nữ hộ sinh này mới quay trở lại giường của chị Lên để thăm khám. Trước tình hình đó, bác sĩ Công Khanh đã khám và chỉ định mổ cho Lên ngay lập tức. Chỉ vài phút sau đó, một cháu bé trai ra đời trong tình trạng phải thở bình ô-xy.


Vài giờ sau,anh Diệp được các bác sĩ bệnh viện đa khoa trung tâm An Giang thông báo,tình trạng sức khỏe của cháu bé đang vô cùng nguy kịch, nếu không chuyển lên bệnh viện Nhi Đồng 1 ở Tp. HCM thì cháu sẽ khó qua khỏi.


Bệnh viện đa khoa trung tâm An Giang, nơi xảy ra sự việc với gia đình anh Diệp.

Bệnh viện đa khoa trung tâm An Giang, nơi xảy ra sự việc với gia đình anh Diệp.


Đứa trẻ chết oan


Thấy tình trạng nguy hiểm, gia đình anh Diệp đồng ý để chuyển bé lên Tp. HCM nhưng bác sĩ ở đây đã mất 3 tiếng mới hoàn tất thủ tục. Các y bác sĩ lúc đó nói với anh Diệp rằng do hết giờ làm việc, phải đợi bác sĩ trưởng khoa vào bệnh viện kí giấy chuyển viện.


Tới khoảng 20g tối cùng ngày, cháu bé mới được hoàn tất thủ tục để chuyển viện lên Tp. HCM trong tình trạng bị viêm phổi, ngạt rất nặng.


Tới sáng ngày 30/8, các bác sĩ bệnh viện Nhi Đồng 1 thông báo với anh Diệp, sức khỏe cháu bé rất nguy hiểm. Bé bị viêm phổi nặng, nhiễm trùng huyết nặng, thiếu ô-xy não rất nghiêm trọng. Trong quá trình điều trị ở bệnh viện Nhi Đồng 1, cháu đã bị chết lâm sàng nhiều lần, nhưng sau đó lại được các bác sĩ cứu sống.


Sau gần 2 tuần tích cực điều trị tại Tp. HCM, bác sĩ nhận định sức khỏe cháu bé yếu đi, không thể cứu chữa. Anh Diệp cùng với người thân đã làm thủ tục xuất viện, đưa con trai của mình về nhà. Đến 15g trưa ngày 11/9, cháu bé đã qua đời tại tỉnh Đồng Tháp trong sự đau đớn tột cùng của gia đình sản phụ Lên.


Bệnh viện thừa nhận sai sót


Nhận được khiếu nại của gia đình anh Diệp, Khoa Sản – Bệnh viện đa khoa trung tâm An Giang đã có phúc đáp: “Việc hai nữ hộ sinh nhận tiền bồi dưỡng của sản phụ khác là có thật, nhưng chỉ nhận 200.000 đồng, việc làm này trái với quy chế của ngành”.


Khoa Sản cũng thừa nhận, kíp trực đã thiếu tích cực trong việc theo dõi quá trình chuyển dạ của thai phụ, nhất là lúc chị Lên đau bụng nhiều.


Trong thái độ và kĩ năng giao tiếp của nữ hộ sinh với sản phụ, lãnh đạo khoa sản cũng nhìn nhận các nữ hộ sinh có nhiều thiếu sót, sẽ nghiêm túc nhìn nhận, chấn chỉnh theo đúng quy định của Bộ Y tế. Trong chuyên môn, lãnh đạo bệnh viện cũng nhìn nhận có nhiều sai sót, theo dõi chưa chặt chẽ, thiếu tích cực và chỉ định mổ chậm.


Bệnh viện đa khoa trung tâm An Giang cho biết sẽ tiến hành họp hội đồng kỉ luật để xem xét, xử lí trách nhiệm đối với các bác sĩ, hộ sinh đã trực tiếp hay gián tiếp gây ra cái chết cho con trai của anh Diệp.


Đồng thời, bệnh viện cũng sẽ thành lập hội đồng chuyên môn để đánh giá một cách khách quan nhất toàn bộ quá trình điều trị cho sản phụ Lê Thị Kim Lên.


(Trí Thức Trẻ)



Trẻ sơ sinh chết oan vì nữ hộ sinh mải nhận tiền "lót tay"

Friday, September 6, 2013

Đám tang vội của mẹ con sản phụ vụ quây bệnh viện

Lễ tang cho mẹ con sản phụ Vinh được làm một cách chóng vánh để kịp đưa ra nghĩa địa trước khi trời tối.



Cuộc đời truân chuyên của cô gái hoa khôi


Chiều ngày 5/9, thi thể sản phụ Nguyễn Thị Vinh (24 tuổi, trú tại xã Nghi Phong, huyện Nghi Lộc, Nghệ An) tử vong tại Bệnh viện Đa khoa TP. Vinh được người nhà đưa về quê làm thủ tục mai táng. Hơn 17h chiều, chiếc xe tang cùng người thân, dân làng từ từ tiễn đưa người quá cố về nơi yên nghỉ. Mẹ con chị Vinh được ở chung một quan tài.


Di ảnh của chị Nguyễn Thị Vinh.

Di ảnh của chị Nguyễn Thị Vinh.


Chị Vinh là con út trong một gia đình nông dân nghèo ở xã Nghi Phong, huyện Nghi Lộc. Nhà nghèo nhưng Vinh vẫn được bố mẹ cho ăn học, đổi lại hai người anh đầu nghỉ học sớm.


Năm 2008, Vinh tốt nghiệp cấp 3 và sau đó thi đỗ trường Cao đẳng nghề Du lịch-Thương mại Nghệ An. Sở hữu vẻ đẹp dịu dàng, học giỏi nên Vinh nhanh chóng nổi tiếng ở môi trường mới, được nhiều chàng trai tán tỉnh.


“Ngay từ nhỏ cháu nó đã phải vất vả cùng bố mẹ mưu sinh kiếm sống. Vinh rất chăm chỉ, luôn vâng lời bố mẹ và các anh, chị. Cháu cũng được bà con lối xóm quý mến vì lễ phép, ngoan ngoãn. Khi đang học năm thứ 2 ở trường Cao đẳng, mẹ Vinh mất đi. Vậy mà cháu nó vẫn cố gắng học tốt”, một người thân của chị Vinh chia sẻ.


Anh Trường và người thân khóc thảm thiết bên quan tài của mẹ con chị Vinh.

Anh Trường và người thân khóc thảm thiết bên quan tài của mẹ con chị Vinh.


Dịp hè năm 2012, Vinh về nghỉ hè và gặp anh Nguyễn Văn Trường, trú cùng xã.


Tình cảm hai người phát triển, đến tháng 10/2012, trước khi Vinh lên đường vào học tiếp, hai gia đình đã đồng ý tổ chức đám cưới cho 2 người. Suốt thời gian mang thai, chị Vinh dù phải học nhưng vẫn làm thêm để đỡ đần cho người chồng làm công nhân ở quê. “Đang mang thai nhưng vợ tôi vẫn kiên quyết đi làm thêm. Cô ấy nói ‘em đang đi học nên anh sẽ phải chịu khổ nhiều’ nên cô ấy muốn chia sẻ với tôi. Nghe những lời vợ nói tôi cảm động vô cùng và cảm thấy may mắn”, anh Trường ngậm ngùi kể lại.


Người dân thắp nén nhang tiễn mẹ con sản phụ về nơi an nghỉ cuối cùng.

Người dân thắp nén nhang tiễn mẹ con sản phụ về nơi an nghỉ cuối cùng.


Tháng 7/2013, chị Vinh tốt nghiệp ra trường và về đoàn tụ với gia đình. Lúc này cái thai trong bụng chị Vinh cũng được 7 tháng. “Vợ chồng tôi định sau khi sinh con xong sẽ làm một bữa liên hoan để để mừng đứa con đầu lòng và cũng là mừng vợ tốt nghiệp đại học. Nào ngờ…”, anh Trường nghẹn ngào bỏ dở câu nói khiến ai cũng cảm thấy đau xót.


“Thương cho cháu nó quá. Mới mấy hôm trước, nó còn khoe với tôi là cháu cảm thấy khỏe lắm, con nó đạp ầm ầm. Vậy mà hôm nay chỉ còn nấm mồ thôi, xót quá”, người hàng xóm của gia đình chị Vinh chia sẻ.


Nhìn cảnh tượng anh Trường ôm di ảnh vợ khóc thảm thiết, nhiều người không cầm được nước mắt.

Nhìn cảnh tượng anh Trường ôm di ảnh vợ khóc thảm thiết, nhiều người không cầm được nước mắt.


Đám tang lặng lẽ, đẫm nước mắt


Hơn 16h chiều ngày 5/9, chiếc xe chở quan tài mẹ con sản phụ Vinh về tới nhà. Người dân trong xã tập trung rất đông để chia sẻ nỗi đau với gia đình. Khi linh cữu vừa được đưa ra khỏi xe thì người nhà ào ra cố bíu lấy, khóc thảm thiết. Nỗi đau mất đi 2 người cùng một lúc là quá lớn khiến họ không tin được đó là sự thật.


Lễ tang cho mẹ con sản phụ Vinh được làm một cách chóng vánh để kịp đưa ra nghĩa địa trước khi trời tối. Người dân lần lượt vào thắp nén nhang tiễn biệt người xấu số. Hơn 17h, chiếc quan tài cùng dòng người đã đưa tiễn mẹ con chị Vinh về nơi an nghỉ cuối cùng. Nhìn cảnh anh Trường ôm di ảnh người vợ khóc thảm thiết mà nhiều người dù không thân thích cũng phải rơi nước mắt.


Mới tối hôm trước cả hai vợ chồng anh và người thân trong gia đình đang hồ hởi chờ đón giây phút đón đứa con gái đầu lòng và anh đang mừng vì sắp được làm bố.


Dòng người đưa tiễn hai mẹ con chị Vinh dưới bầu trời u ám, mây đen kịt.

Dòng người đưa tiễn hai mẹ con chị Vinh dưới bầu trời u ám, mây đen kịt.


Trên đường đi đưa tang, nhiều người thân vì không chịu nổi cú sốc nên đã ngất đi. Những người còn lại cứ bám lấy quan tài và gào khóc gọi tên mẹ con chị Vinh.


Chiếc quan tài của mẹ con sản phụ Vinh được đưa ra đến nghĩa trang cũng là lúc trời bắt đầu xẩm tối và trời nổi cơn giông. Quan tài được hạ huyệt, tiếng khóc xé lòng của người đưa tiễn vang lên. Anh Trường cầm di ảnh vợ cũng không còn đứng vững nữa. Anh quỵ xuống bên huyệt đạo của vợ khóc không thành tiếng.


(Tri Thức)



Đám tang vội của mẹ con sản phụ vụ quây bệnh viện