Showing posts with label báo hiếu cha mẹ. Show all posts
Showing posts with label báo hiếu cha mẹ. Show all posts

Monday, November 25, 2013

Mẹ không đủ bản lĩnh để đón con chào đời

Mọi thứ trong mẹ dường như sụp đổ, chân mẹ run rẩy đứng không vững. Mọi thứ trước mắt chỉ thấy một màu đen tối bao phủ. Mọi việc đã an bài, mẹ sẽ tước đoạt quyền được sống của con.



Mẹ thực sự xin lỗi con! Giờ đây mẹ rất mệt mỏi và đau đớn nhưng không thể ngủ được bởi lương tâm bị dằn vặt vì hành động tàn nhẫn đối với con. Mẹ muốn ghi lại những dòng nhật ký này như một lời nhắc nhở rằng phải ăn năn sám hối về việc làm ghê sợ của mình.


Con à, bố mẹ đã gọi con đến cuộc đời này vào đêm 26/10, một đêm đất trời Đà Lạt se lạnh, lâu rồi mẹ mới cảm nhận được không khí này. Mẹ cũng cảm thấy thích lắm, thích vì là lần đầu tiên được đặt chân đến Đà Lạt, vì khi đó mẹ không còn thấy mình lẻ loi đơn độc nữa. Tất cả mọi thứ khi ấy thật mới mẻ, không khí đó khiến người ta có đôi chút lãng mạn nữa. Đêm đó bố mẹ đã ở bên nhau.


Sáng hôm sau, mẹ không hề biết con đã đến và ở trong cơ thể của mình, mẹ thật sự mệt mỏi khi phải dậy sớm và tiếp tục lên xe di chuyển, hơn nữa lúc đó tâm trạng mẹ cũng không được vui, hình như mẹ đang bực bội bố điều gì đó. Khi xe bon bon chạy mẹ tranh thủ nhìn ngắm qua ô cửa phong cảnh tuyệt đẹp trên đường, nhìn những ngôi nhà mang kiến trúc đặc biệt vừa có đôi nét hiện đại pha chút cổ điển rất riêng mà chắc chỉ ở đất Đà Lạt này mới có.


images


Rồi mẹ nhìn những hàng cây hai bên đường, những đồi thông xanh bạt ngàn thẳng đứng, những khóm hoa dã qùy vào mùa đua nhau khoe sắc vàng rực khắp các nẻo đường. Thật đẹp con à! Rồi những dốc đèo quanh co hiểm trở nữa chứ, lần đầu tiên mẹ ngồi trên xe nhìn ngắm cảnh vật xung quanh mình tuyệt đẹp đến thế. Mẹ thấy ở xa xa màn sương mù đang che phủ khắp các ngọn đồi bất chấp những tia nắng ấm áp của một sớm bình minh, cảnh vật thật nên thơ. Mẹ thiếp đi lúc nào không hay, có lẽ do mệt quá, lại đang thiếu ngủ do nhiều ngày phải di chuyển liên tục. Thế là tạm biệt đất trời nơi đây, mẹ đã chia tay Đà Lạt như vậy đó con.


Rồi ngày 29/10, cuối cùng mẹ cũng phải chia tay bố vì bố không thể ở lại Sài Gòn thêm nữa, bố và mẹ không hề biết con đã có mặt trên cõi đời này. Mẹ nhớ chiều ngày hôm ấy trời mưa rất to, mưa to lắm, cũng không hiểu sao thời tiết lại bất thường đến thế, thật là chán. Trời mưa to làm cho việc ra sân bay về Hà Nội của bố con bị cản trở đôi chút. Mẹ và bố cứ vậy mà ngồi hoài dưới ô dù nhỏ ở quán cà phê bên đường, lòng trông chờ cho trời mau tạnh. Mưa to đến nỗi làm ướt luôn cả áo khoác ngoài của mẹ. Bố mẹ lại nép lại gần nhau hơn. Giờ mẹ nghĩ lại mới thấy lúc đó chúng ta như một gia đình! Mẹ xin lỗi con!


Lúc đó bố bất chợt hôn mẹ rồi nói: “Trời như vậy cũng hay, sau này biết đâu lại có kỷ niệm vui để kể với các con”, mẹ chỉ biết cười trừ, mọi thứ đúng là định mệnh phải không con? Thực sự khi ấy tâm trạng mẹ rối bời, chưa thể xác định được tình cảm của mình. Mẹ với bố chưa đến mức sâu đậm để bắt đầu việc đó, chính sai lầm ngày hôm ấy đã dẫn đến sai lầm hôm nay của mẹ.


Việc gì đến cũng sẽ đến, sau đó bố con về Hà Nội bắt đầu lại với công việc thường ngày. Bố và mẹ như hai con người lãng du bước đi trên con đường dài vô tận, gặp và trao nhau hạnh phúc nhưng không thể ở bên. Mẹ muốn con hiểu được hoàn cảnh của mẹ lúc này, thực sự cô đơn buồn chán lắm, không tình yêu, không công việc. Mẹ cũng cần lắm một bờ vai để có thể dựa vào lúc mệt mỏi và kiệt sức, cần một người hiểu để mẹ có thể chia sẻ mọi chuyện.


Mọi việc cứ trôi đi, mẹ vẫn không hề biết con đang ở bên mẹ. Đến ngày 10/11 bỗng mẹ linh cảm điều gì đó, lúc này con của mẹ cũng được 15 ngày tuổi rồi, những động mạch của con bắt đầu hình thành trong cơ thể mẹ, dường như mẹ cảm nhận được điều đó rất rõ. Mẹ thấy mình hay bị choáng, thường phải vào nhà vệ sinh nhiều hơn và lại ngủ nhiều nữa. Mẹ cứ nghĩ do chuyển sang phòng mới khiến dễ ngủ nhưng không phải.


Rồi sự nghi ngờ về sự hiện diện của con càng tăng lên khi kỳ kinh nguyệt của mẹ bị chậm hơn một tuần. Lo lắng càng ngày càng lớn, vậy mà mẹ cũng không dám chia sẻ cùng ai, kể cả với bố. Mẹ còn cố tỏ ra bình thường vui vẻ như không hề có chuyện gì khi nói chuyện với bố con qua điện thoại. Con người mẹ là thế, mẹ ghét tính cách này, đôi khi mẹ thấy mình thật giả tạo.


images (1)


Những ngày sau đó mẹ vẫn chưa đủ can đảm để xác định chính xác con đang ở bên vì lúc đó mẹ thật sự rất hoang mang. Nếu tim con đã hình thành, con sẽ cảm nhận được sự thổn thức trong người mẹ. Chắc con sẽ hỏi tại sao mẹ lại lo lắng nhiều đến thế.


Ngày 16/11 mẹ quyết định cho mình câu trả lời chính xác. Mẹ thành thật xin lỗi con khi thấy mình đứng không vững và run rẩy như là đón nhận một hung tin. Lúc này mẹ biết chính xác con đang ở trong cơ thể mẹ. Hẳn là con cảm thấy hạnh phúc và vui sướng biết bao khi được cơ thể mẹ bao bọc nhưng không hay biết rằng mẹ đang toan tính một ý đồ hết sức độc ác. Bởi vậy mẹ không thể báo tin cho bố con được. Mẹ muốn bí mật này sẽ được chôn cất mãi mãi.


Chắc con đã khó hiểu lắm khi tại sao đêm đó mẹ lại khóc nhiều đến vậy. Con đang ở bên mẹ nhưng mẹ lại không vui mà cứ úp mặt vào khóc. Có lúc mẹ khóc bật thành tiếng, nấc lên những hơi thở nhọc nhằn rồi lại thổn thức thở dài. Trong đầu mẹ mọi thứ rất hỗn loạn, mẹ thiếu dũng cảm, không đủ bản lĩnh để đón nhận con đến bên mẹ. Hoàn cảnh lúc này không thể được. Mẹ biết dù có nói gì cũng không thể biện minh được cho cái suy nghĩ đen tối và độc ác của mình.


Mẹ thực sự quá mệt mỏi. Mẹ chỉ muốn xin lỗi và nói với bố con một điều gì đó, nhưng tại sao nhận được tin của mẹ bố con lại im lặng? Thực sự bố con là người như vậy sao, mẹ không dám tin vào điều này. Mẹ chợt nghĩ, chỉ là tình một đêm rồi đường ai nấy đi, sao mà mẹ ngu ngốc quá vậy. Mẹ đang trông chờ vào điều gì chứ?


Lúc đó mọi thứ trong mẹ dường như sụp đổ hoàn toàn, chân mẹ run rẩy đứng không vững. Mọi thứ trước mắt chỉ thấy một màu đen tối bao phủ. Bất chợt suy nghĩ độc ác kia càng có cơ hội mạnh lên hơn bao giờ hết. Mọi việc đã an bài! Mẹ sẽ tước đoạt quyền được sống của con. Mẹ biết con rất buồn khi đón nhận điều này bởi mẹ là người mẹ tội lỗi. Con của mẹ thế kia, một sinh linh bé bỏng không hề có tội tình gì mà mẹ lại đem cái án tử đến với con nhanh như vậy. Những ngày tiếp theo con sẽ nằm thoi thóp trong bụng mẹ chờ tới giờ khắc ra đi mà chưa kịp nhìn thấy thế giới bên ngoài chỉ vì hành động độc ác tàn nhẫn của mẹ. Con ơi, mẹ xin lỗi, xin lỗi con thật nhiều.


Đến hôm nay con đã ra đi mãi mãi. Khi con đi, mẹ đau lắm, đau cả thể xác lẫn tinh thần. Mẹ quằn quại trong từng cơn co thắt mà không một ai bên cạnh. Nếu lúc đó chẳng may có chuyện gì mẹ cũng đồng ý buông tất cả để được đi cùng con.


Mẹ biết hành động của mình không thể tha thứ và không một ai thông cảm được nhưng con ơi xin hãy cho mẹ một đặc ân, để mẹ có thể luôn được cầu nguyện cho con. Mong rằng ở thế giới bên kia con của mẹ sẽ được bình an, luôn vui tươi hồn nhiên và hạnh phúc. Mẹ yêu con! Xin hãy tha thứ cho mẹ! Giờ đây mẹ sẵn sàng đón nhận những hình phạt mà cuộc đời dành cho mình.


(VnExpress)



Mẹ không đủ bản lĩnh để đón con chào đời

Sunday, November 17, 2013

Người mẹ thứ hai

Kỳ thi ấy, tôi không giành giải nhất. Cầm bằng khen giải nhì trên tay, tự dưng tôi ứa nước mắt.



Tuổi thơ của tôi không được đủ đầy như bao đứa trẻ khác. Vừa sinh ra đã không được thấy mặt ông bà nội, ngoại. Lên sáu tuổi, mẹ tôi qua đời vì bạo bệnh. Nhà đông anh em, cha lại phải đi làm xa, năm anh chị em sống bao bọc lấy nhau, cùng bảo ban nhau trong cuộc sống. Khó khăn, thiếu thốn là vậy nhưng chị em tôi luôn là tấm gương điển hình dẫn đầu trong lớp và trong trường về thành tích học tập. Đó là nhờ công dạy bảo của cha, nhưng cũng là nhờ các thầy, cô giáo luôn tận tâm chỉ bảo. Với tôi, suốt cuộc đời này, dẫu có đi đâu về đâu, tôi cũng không bao giờ quên được cô Lịch – cô giáo chủ nhiệm lớp 3 của tôi hồi ấy – người mẹ hiền thứ hai đã chắp cánh ước mơ cho tôi ngay từ những ngày thơ ấu.


tri-an-ngay-20-11


Từ quê nghèo chuyển lên thị trấn sinh sống, lại mồ côi mẹ, tôi thuộc vào hàng học sinh nghèo nhất lớp. Trong khi các bạn trong lớp quần nọ áo kia, cặp sách, giày dép đủ các loại đắt tiền thì tôi quanh năm chỉ có mỗi bộ đồng phục quần xanh áo trắng và thêm chiếc áo ấm đã cũ màu vào mùa đông. Nhưng bù lại, tôi là học sinh dẫn đầu trong lớp về tất cả các môn học. Vốn dạn dĩ, tôi không tự kiêu vì thành tích học tập của mình, nhưng luôn thấy mặc cảm và tự ti về hoàn cảnh gia đình. Tôi không chơi thân với ai, chỉ sống khép mình ở cuối góc lớp.


Cô là giáo viên chủ nhiệm mới của lớp tôi, thay cho cô chủ nhiệm cũ vừa chuyển trường. Cô có gương mặt thật hiền, dáng người thon thả và giọng nói miền Bắc dễ thương đến lạ.


- Chào các em, cô tên Lịch, là chủ nhiệm mới của các em từ bây giờ. Cô sẽ rất vui nếu các em xem cô là bạn, chia sẻ với cô mọi khó khăn trong học tập cũng như cuộc sống.


Rồi cô đi từng bàn, hỏi thăm từng học sinh một. Tôi dõi mắt theo cô từ lúc cô mới bước vào lớp, bỗng thấy hồi hộp khi cô bước lại gần và hỏi thăm về gia đình tôi. Tôi trả lời cô, giọng lí nhí trong cổ họng với mặc cảm phận nghèo. Bỗng nhiên, cô xoa đầu tôi, mỉm cười:


- Cô có xem qua học bạ của em. Em giỏi lắm, cố gắng phát huy nữa nhé. Có gì khó khăn cứ bảo với cô, đừng ngại. Cô nói và nhìn thẳng vào mắt tôi, mỉm cười. Nụ cười toát lên nét nhân hậu, thân thương và gần gũi. Ngay từ lúc đó, tôi thấy mình sẽ gắn bó với cô.


Từ lúc cô Lịch về chủ nhiệm, lớp tôi “thay da đổi thịt” hẳn lên. Từ một lớp học lực chỉ đạt loại trung bình khá, dần vươn lên đứng đầu trong bảng xếp loại của trường. Những giờ học của cô khiến cả lớp cảm thấy rất hứng thú, chỉ mong thời gian trôi chậm lại. Cô không dạy cứng nhắc theo giáo trình, không phụ thuộc vào sách giáo khoa, vậy mà sự linh hoạt trong cách truyền đạt của cô khiến cả lớp háo hức như nuốt lấy từng lời giảng. Cô biết tường tận hoàn cảnh gia đình của từng đứa trong lớp. Đứa nào học kém, cô chủ động ghép nhóm học kèm để các bạn học khá kèm cặp cho các bạn học yếu… Phong trào học tập trong lớp sôi động hẳn lên. Ngay cả những học sinh cá biệt trong lớp cũng trở nên yêu thích và chăm chỉ học tập. Chỉ cần một hôm vắng bóng cô, chúng đã nhao nhao lên hỏi thăm và thế nào cuối giờ học cũng dẫn đầu các bạn trong lớp đến nhà thăm cô giáo ốm. Lớp tôi đã trở thành một tập thể rất đoàn kết và cô Lịch chính là “cô tiên” làm nên điều kỳ diệu đó.


1384743063_tumblr_lholmyY1S11qgscie_large


Kỳ thi vở sạch chữ đẹp của huyện năm đó, cô chọn tôi làm đại diện cho lớp và cũng là cho khối lớp 3 tham dự cuộc thi. Vốn không có tiền mua những cuốn vở đẹp nhưng nhờ chữ đẹp và trình bày sạch sẽ nên vở viết của tôi nhìn rất đẹp mắt. Chỉ có điều, tôi hơi ái ngại vì giấy báo bọc vở thì đã cũ, nên nhìn bên ngoài những cuốn vở có vẻ xấu xí. Cuối giờ học, cô gặp riêng tôi, nhỏ nhẹ bảo: “Chiều Hằng mang vở đến nhà cô nhé. Hai cô trò mình sẽ cùng “tu bổ” lại nó một tý”.


Tới nhà cô, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy nhà cô ở cũng giản dị và chẳng lớn hơn nhà tôi là mấy. Chỉ khác là… nhà cô rất ít người. Hoá ra, vợ chồng cô không có con. “Cô chú hiếm muộn đường con cái nên quyết định sẽ ở vậy với nhau suốt đời” – cô cười buồn, nói như đọc được suy nghĩ của tôi.


Cô ân cần bọc lại sách vở, thay nhãn vở mới cho tôi, chỉ cho tôi các trường hợp ra đề mà ban giám khảo có thể đề cập tới. Cô khuyên tôi nên nỗ lực học tập để sau này thi vào đại học. Cô bảo đó là con đường duy nhất sẽ giúp tôi thoát khỏi phận nghèo. Rồi cô hỏi tôi về hoàn cảnh gia đình… Biết tôi mồ côi mẹ từ bé, cô ngồi lặng đi một lúc, rồi… bất ngờ cô ôm tôi vào lòng: “Hãy xem cô như người mẹ của em, nếu em muốn”. Trong vòng tay của cô, tôi thấy mình trở nên bé bỏng, cảm giác gần gũi, thân thiết như chính mẹ ruột của mình. Có cái gì đó trỗi dậy trong lòng tôi… như tình mẫu tử thiêng liêng mà bấy lâu tôi thiếu vắng…


Kỳ thi ấy, tôi không giành giải nhất. Cầm bằng khen giải nhì trên tay, tự dưng tôi ứa nước mắt. Tôi đã không làm tròn lời hứa với lòng mình, mang giải nhất về tặng cô… Suốt cả buổi học, tôi cúi gằm mặt… không dám ngước lên nhìn cô. Bỗng giật mình khi một bàn tay đặt nhẹ lên vai và giọng cô nhỏ nhẹ: “Thôi nào cô bé. Cô biết em đã cố gắng hết sức rồi mà.”. Tôi ngẩng đầu nhìn cô, mắt nhòe lệ nhưng chan chứa yêu thương…


Cô Lịch chủ nhiện lớp tôi cho tới lúc bọn tôi thi hết cấp. Năm đó, lớp tôi là lớp duy nhất có học sinh thi vượt cấp đạt 100%. Buổi liên hoan chia tay thấm đẫm nước mắt. Cô và trò ôm nhau cùng khóc. Đứa nào cũng ước giá như thời gian dừng lại… lưu luyến, bịn rịn không muốn rời xa.


Bây giờ, tôi đã lớn khôn, đã ra trường và có công việc ổn định nơi thành phố. Mỗi năm về quê ăn tết, tôi lại ghé vào thăm cô, mua tặng cô loài hoa hồng tiểu muội mà cô rất yêu thích. Cô giờ đã có tuổi, mái tóc đã “pha sương”, trên mặt đã điểm một vài nếp nhăn. Vợ chồng cô vẫn sống giản dị trong ngôi nhà nhỏ xinh thuở nào. Mười bốn năm đã trôi qua, vậy mà cô tôi vẫn giống như ngày xưa, dịu dàng và nhân hậu với đôi mắt rạng ngời… Dẫu đi hết cuộc đời này, tôi cũng không thể nào quên được đôi mắt ấy…


(Tri Thức Trẻ)



Người mẹ thứ hai

Saturday, November 16, 2013

Cầu mong mẹ chân cứng đá mềm

Việc nhà, nương rẫy, ruộng vườn, rồi ở rừng, lại việc nhà, mẹ làm hết rồi ăn tối khi hàng xóm đã yên giấc ngủ, mẹ đi ngủ khi gà đã gáy nhất canh.



Ngày nào cũng thế, bất kể trời nắng hay mưa, trừ những ngày ốm phải nằm liệt giường, mẹ dậy sớm dọn dẹp nhà cửa, chăm lợn gà, ăn sáng qua loa rồi vội vã đi làm nương rẫy, làm ruộng và kiêm luôn việc chăn trâu chăn bò. Chiều muộn khi những người dân bản đã đi làm về, bếp lửa trong nhà họ bập bùng cháy, nồi cơm trên bếp củi sôi sùng sục mẹ mới quờ quạng trên con đường mòn từ nương, ruộng hay bãi thả trâu bò về.


Lúc mẹ về nhờ ánh trăng chiếu rọi, khi mẹ đi nhờ ánh sáng của con đom đóm bay trên đường, trong rừng, khắp ngả mẹ qua. Mẹ về đến nhà khi hàng xóm đã quây quần bên bữa cơm tối, chùn chân, mệt nhoài nhưng không quên đàn lợn đói đang kêu đòi cám, đàn gà con mới nở đang lép diều. Việc nhà, nương rẫy, ruộng vườn, rồi ở rừng, lại việc nhà, mẹ làm hết rồi ăn tối khi hàng xóm đã yên giấc ngủ, mẹ đi ngủ khi gà đã gáy nhất canh.


Mẹ tảo tần cả đời để nuôi con khôn lớn, làm việc không ngừng nghỉ kiếm tiền nuôi con ăn học. Ngày giáp hạt mẹ ăn cơm độn sắn, ăn phần sắn để con phần cơm, bát rau lang mẹ động viên con ăn cố, ngày sau gà lớn mẹ cho con ăn bù. Con nũng nịu đòi mẹ kể truyện cổ tích, mẹ kể nhiều nhưng con nhớ chẳng được bao nhiêu. Con đi học về ăn cơm trắng, mẹ đi làm chỉ mang phần sắn dính cơm ăn với rau rừng.


DDBL-12679-tinhme


Cả đời mẹ một nắng hai sương vất vả tảo tần vì đám con, khi chúng con sắp trưởng thành tai họa ập đến. Bố bệnh nặng đã bỏ mẹ con mình ra đi mãi mãi, chưa một ngày được hưởng thụ cuộc sống an nhàn. Mẹ cứng cỏi một mình lam lũ, công việc nhân đôi, vất vả cũng nhân đôi. Làn da mẹ xưa hồng hào, căng tràn sức sống, nay hao gầy, cháy sạm nắng mưa. Xưa tóc mẹ đen mượt óng ả, nay đã đốm bạc và rụng nhiều hơn. Bàn tay mẹ chai cứng và thô ráp, gót chân mẹ thêm nhiều vết nứt sâu. Cả đời vì con mẹ không nghĩ đến thân mình. Quần áo mẹ hết thảy đã bạc màu, thậm chí rách to rách nhỏ được mẹ khâu vá lại thành chiếc quần, chiếc áo không tên.


So với những người phụ nữ khác ở quê, mẹ gặp nhiều bất hạnh trong cuộc sống. Mẹ khổ nhiều về đường con cái, nuôi con học hành nhưng chẳng được hưởng tiếng vinh. Con cái chưa đủ lông đủ cánh thì chồng chết, mẹ góa bụa một thân gánh vác việc nhà. Mẹ thương bố, thương đàn con, nhiều đêm nằm khóc một mình, không ngủ, thức trắng đêm. Mẹ nuốt nước mắt vào trong, nén nỗi khổ đau chờ gà gáy canh tư mẹ dậy làm việc.


Cầu mong cho mẹ chân cứng đá mềm trên quãng đời còn lại. Dù con có kiệt quệ trên bước đường đi mẹ vẫn là nguồn nước mát trong, dòng sữa mát lành con không thể thiếu. Mẹ là niềm tự hào vô bờ bến trong lòng con. Con hằng đêm nghĩ đến mẹ, thương mẹ nhiều lắm mẹ ơi! Xin mẹ tha lỗi cho đứa con bất hiếu, con lớn rồi mà mẹ chưa được nghỉ ngơi, chân tay mẹ vẫn lấm lem bùn đất, sức yếu, lưng còng mẹ tảo tần sớm khuya.


(VnExpress)



Cầu mong mẹ chân cứng đá mềm