Showing posts with label thu nhập. Show all posts
Showing posts with label thu nhập. Show all posts

Friday, February 28, 2014

Phanh phui thu nhập "khủng" sao Việt khi diễn ở "chuồng gà"

(Kênh 13) – Mỗi chuyến lưu diễn nước ngoài, các ca sĩ bỏ túi vài trăm triệu là chuyện bình thường. Tuy ở đây, sân khấu thường khá đơn sơ.


 Ca sĩ Long Nhật từng chia sẻ: “Trong thời buổi, ca sĩ mọc lên như nấm, ai cũng có thể trở thành ca sĩ thì môi trường cạnh tranh đã khó khăn nay còn khác nghiệt hơn. Vì vậy, nếu muốn tồn tại thì buộc lòng nghệ sỹ phải tự tìm cơ hội cho mình ở những môi trường khác từ sân khấu chuồng gà, hát đám cưới đến xuất ngoại biểu diễn… Ở đâu có thể kiếm tiền là hát”.


Nếu trước đây, sân khấu “chuồng gà” là nơi hái ra tiền của các nghệ sỹ thì ngày nay khi các tụ điểm như vậy càng khan hiếm thì nhiều người đang tìm kiếm cơ hội tại hải ngoại. Tuy nhiên để một lần xuất ngoại biểu diễn là điều không hề dễ dàng, các nghệ sỹ thông thường phải có mối quan hệ từ trước với bầu show, trước khi lên đường phải đặt cọc một khoản tiền khá lớn để làm thủ tục.


 Mr Đàm thường xuyên có những chuyến lưu diễn ở nước ngoài.

Mr Đàm thường xuyên có những chuyến lưu diễn ở nước ngoài.


 Mới đây, các chân dài của Venus do ông bầu Khắc Tiệp cầm quân cũng sang Mỹ biểu diễn giao lưu.

Mới đây, các chân dài của Venus do ông bầu Khắc Tiệp cầm quân cũng sang Mỹ biểu diễn giao lưu.


“Lần đầu tiên qua Canada, tôi phải đưa cho bầu show 3.000 đô, sang ấy hát được hai show, tổng cộng tiền catse và tiền “tip” không cao hơn bao nhiêu so với số tiền đặt cọc. Đổi lại mình sẽ có nhiều mối quan hệ hơn để sau này họ gọi show tiếp”, một nam ca sĩ chia sẻ.


Tuy nhiên theo như một vài ca sĩ tiết lộ, mỗi lần xuất ngoại biểu diễn, họ có thể bỏ túi không dưới vài trăm triệu. “Thông thường, mỗi chuyến ra nước ngoài, các ca sĩ thường trình diễn khoảng 4-5 show tại những điểm khác nhau. Mỗi show diễn thì chi phí sẽ dao động từ 2.000 – 2.500 đô và cũng tùy theo mức độ nổi tiếng của họ đối với cộng đồng hải ngoại.


Tiền ấy chẳng thấm gì vì nguồn thu nhập chính thật sự đến từ việc bán đĩa và tiền khách thưởng. Đôi khi nó gấp mấy lần đến số tiền catse”, một bầu show chia sẻ.


 Tiền bán đĩa thu về gấp nhiều lần so với tiền catse, vì thế Bằng Kiều và Ngọc Trinh cũng tranh thủ bán lịch và CD sau khi kết thúc show diễn

Tiền bán đĩa thu về gấp nhiều lần so với tiền catse, vì thế Bằng Kiều và Ngọc Trinh cũng tranh thủ bán lịch và CD sau khi kết thúc show diễn


Tiền bán đĩa thu về gấp nhiều lần so với tiền catse, vì thế Bằng Kiều và Ngọc Trinh cũng tranh thủ bán lịch và CD sau khi kết thúc show diễn


Đó là lý do mà các ca sĩ khi xuất ngoại thường mang theo một lượng lớn đĩa ca nhạc, có những trường hợp bị cơ quan an ninh sân bay chặn lại để kiểm tra như Cao Thái Sơn. Thông thường mỗi đĩa sẽ được sao Việt rao bán với giá khoảng 20 đô, với số lượng lớn thì đây sẽ là nguồn thu nhập không hề nhỏ.


Ngoài ra có những chuyến lưu diễn đặc biệt như biểu diễn trong tiệc họp mặt gia đình hay trong các buổi lễ cưới hỏi của những đại gia Việt kiều, các ca sĩ có thể bỏ túi từ 10.000 đến 20.000 đô cho một show là chuyện hết sức bình thường. Chính vì nguồn thu nhập hấp dẫn như thế nên có rất nhiều ca sĩ trẻ nuôi hi vọng đổi đời nơi hải ngoại.


T.H



Phanh phui thu nhập "khủng" sao Việt khi diễn ở "chuồng gà"

Sunday, December 15, 2013

Người thu nhập thấp hơn hay đánh vợ?

Bản thân tôi là người phụ nữ, tôi thấy đúng là, những người chồng có thu nhập thấp hơn vợ thường hay là những người vũ phu, còn ‘vũ cả mồm’.



Ngày 13.12, ông Hoa Hữu Vân – Phó Vụ trưởng Vụ Gia đình (Bộ VHTTDL) cho biết, theo nghiên cứu của Vụ Gia đình, điều “kỳ lạ” là những người chồng có thu nhập thấp hơn vợ lại hay đánh vợ hơn những người có thu nhập cao hơn hoặc tương đương vợ. (trích Dân Việt).


Bản thân tôi là người phụ nữ, tôi thấy đúng là, những người chồng có thu nhập thấp hơn vợ thường hay là những người vũ phu, còn vũ cả mồm.


Tôi hiện tại đang làm mẹ đơn thân, nuôi đứa con nhỏ 3 tuổi cũng vì bất hạnh gia đình. Ngày đó, tôi lấy chồng được đúng 2 năm, khi đã có chung với nhau một đứa con thì chúng tôi ly dị. Tôi cay đắng và thương con lắm, nhưng biết là sao được. Vì hoàn cảnh như vậy, vợ chồng hết tình, hết nghĩa, không còn yêu thương nhau đươc nữa thì chia tay. Tình cảm vợ chồng một khi đã không còn thì người ta rất phũ phàng. Chồng tôi đã đánh đập, đuổi tôi ra khỏi nhà, và tôi phải về nhà mẹ đẻ, mang theo đứa con nhỏ.


Ngày đó, tôi và chồng lấy nhau xuất phát từ tình yêu thương. Không phải thứ tình yêu vụ lợi, mai mối gì cả. (ảnh minh họa)

Ngày đó, tôi và chồng lấy nhau xuất phát từ tình yêu thương. Không phải thứ tình yêu vụ lợi, mai mối gì cả. (ảnh minh họa)


Ngày đó, tôi và chồng lấy nhau xuất phát từ tình yêu thương. Không phải thứ tình yêu vụ lợi, mai mối gì cả. Tôi tưởng rằng, lấy được người mình yêu thì rât hạnh phúc. Nên tôi hết lòng chăm sóc, lo cho anh, ngay cả khi anh không đi làm vì bệnh tật.


Anh bị bệnh khớp nên yếu, không đi làm được. Và cả mùa đông lạnh, tôi đã cố gắng đi làm kiếm tiền cho chồng con. Tôi phục vụ cả nhà chồng, gồm có anh và bố mẹ. Tôi còn lo cả kinh tế nuôi con. Anh ở nhà không đi làm, hàng xóm dị nghị rằng anh là kẻ ‘bám váy vợ’ nên có vẻ như anh chạnh lòng, đâm ra khó chịu với tôi.


Mỗi lần tôi đưa tiền cho mẹ anh, hay đưa cho anh là dù anh cầm nhưng luôn cau có mặt mày. Tôi đã rất tế nhị đưa tiền cho anh, không cho ai biết, cũng không kiểu hách dịch là mình làm ra tiền để anh không phải ngại. Vậy mà anh vẫn không hiểu ý tôi, không biết điều, coi tôi như ngưới có tội vậy. Anh đi làm cũng chỉ làm được công việc nhẹ, lương 3 cọc ba đồng vì ngồi lâu cũng đau lưng, đau người.


Và thời gian đó kéo dài mãi, anh cũng vì thế mà nảy sinh ích kỉ với tôi. Anh kiếm đủ cớ để nói tôi, kiểu muốn tôi không thể hơn anh, để khiến người ngoài nhìn tôi bằng con mắt khác, chứ không giống như anh là kẻ vô dụng, không kiếm ra tiền nuôi vợ con mà phải nhờ đến tôi. Anh đổ tội cho tôi làm hỏng cái này, cái nọ. Anh còn bảo tôi không ngoan ngoãn gì, chửi tôi không còn trinh ngay từ ngày lấy nhau. Đó chỉ là cái cớ anh muốn xúc phạm và đánh đập tôi chứ dường như, chuyện đó anh cũng đã biết từ lâu, ngay từ khi chúng tôi chưa cưới nhau và anh đâu có quan trọng nó. Vậy mà giờ anh thành ra như vậy.


Ở nước ngoài, người ta chẳng quan trọng chuyện đó, thậm chí họ còn có thể ở nhà làm nội trợ nếu thấy rõ mình không có khả năng kiếm tiền như vợ. (ảnh minh họa)

Ở nước ngoài, người ta chẳng quan trọng chuyện đó, thậm chí họ còn có thể ở nhà làm nội trợ nếu thấy rõ mình không có khả năng kiếm tiền như vợ. (ảnh minh họa)


Anh nói sai, tôi nói lại thì anh cãi, anh đuổi tôi khỏi nhà. Có lần, vì anh tát tôi chảy máu mồm nên tôi mới quyết định về nhà mẹ đẻ, ly hôn với anh. Và tôi chấp nhận làm người mẹ đơn thân. Tôi đã phục vụ gia đình anh mà anh không biết điều còn gây sự. Sao tôi có thể chịu nổi chứ. Anh đúng là người chồng vô dụng…


Thế đó, người đàn ông không đi làm họ thường hay mặc cảm mình là người sống bám vào vợ. Ngửa tay xin tiền vợ thì càng là nỗi nhục của đàn ông. Vì họ tự nhận mình là trụ cột gia đình. Nếu như trụ cột không kiếm ra tiền thì còn gì là bản lĩnh đàn ông.


Tôi cũng chứng kiến rất nhiều trường hợp, người chồng không có thu nhập hoặc là thu nhập thấp hơn vợ thường hay đánh vợ. Bởi vì, bản thân họ tự ti, không tin vào chính mình. Họ luôn mặc định rằng mình phải hơn vợ. Vì họ sĩ diện, họ tự cho mình giỏi trong khi xã hội bình đẳng, đâu phân biệt nam hay nữa kiếm nhiều tiền hơn. Đã thế, họ còn sĩ diện không dám thừa nhận rằng mình ít tiền hơn vợ. Và nếu vợ có nói gì, hơi nói quá, hoặc là cãi, dù là cãi đúng thì vẫn mang cái tội kiếm được tiền rồi khinh chồng, lên mặt dạy chồng. Thế mới xảy ra tình trạng, đàn ông có thu nhập thấp thường hay đánh vợ.


Một nguyên nhân nữa là, họ đánh vợ để thể hiện ‘bản lĩnh’ của họ trước mặt người khác. Tức là chí ít họ còn là đàn ông, đàn ông đích thực, dám dạy bảo vợ chứ không phải kẻ ít tiền mà hèn nhát. Nhưng họ đã sai khi có lối suy nghĩ cổ hủ như vậy. Tại sao cứ phải đàn ông kiếm ra tiền nhiều hơn phụ nữ. Và tại sao phụ nữ giỏi thì mang tội, trong khi những người vợ như chúng tôi đâu có quản cái chuyện phục vụ chồng hay nhà chồng bằng tiền của mình kiếm ra.


Chung quy lại chính là do đàn ông Việt sĩ diện. Ở nước ngoài, người ta chẳng quan trọng chuyện đó, thậm chí họ còn có thể ở nhà làm nội trợ nếu thấy rõ mình không có khả năng kiếm tiền như vợ.


Thế mới nói, đàn ông Việt còn lâu mới tiến bộ được, vì họ còn sĩ diện, còn cổ hủ, cũ kĩ và lạc hậu, lại còn vũ phu. Kiếm tiền nhiều hay không là do công việc, năng lực, và vị trí. Đừng tự đặt gánh nặng kiếm tiền lên bản thân người chồng, và cánh đàn ông cũng không nên coi trọng chuyện đó, bởi, mọi thứ đã bình đẳng rồi…


(Khám Phá)



Người thu nhập thấp hơn hay đánh vợ?

Saturday, December 14, 2013

Nghề “sao” khiêu dâm: Thu nhập siêu khủng nhưng ê chề…

Dân Việt – Không bằng cấp, không học hành, không vốn liếng, chỉ cần một cơ thể nóng bỏng, các cô gái có thể đút túi mỗi năm cả triệu USD. Hấp dẫn là thế, nhưng sự nhục nhã cũng tỉ lệ thuận.



Hấp dẫn khó cưỡng


Giữa thời buổi nền công nghiệp sex đang “làm ăn tấn tới”, thu nhập của những diễn viên phim 18+ cũng không ngừng được nâng lên. Và thông thường, diễn viên nữ được hưởng mức thù lao cao hơn nam, số lượng “lao động” nữ hoạt động trong nghề này cũng đông đảo hơn hẳn.


Maria Takagi - một sao khiêu dâm nổi tiếng Nhật Bản

Maria Takagi – một sao khiêu dâm nổi tiếng Nhật Bản


Một “sao” nữ bậc trung cũng có thể kiếm được từ 1.000 – 5.000 USD cho mỗi cảnh quay quan hệ tình dục. Thù lao có thể sẽ gấp đôi, gấp ba, thậm chí gấp 10 nếu họ đồng ý thực hiện những cảnh “mây mưa” đồng tính hoặc phải quan hệ nhiều lần, trong thời gian dài.

Trên thế giới, có không ít những nữ triệu phú mà gia sản họ có được đều nhờ thu nhập từ những thước phim, loạt ảnh… “toát mồ hôi”.


Không bằng cấp, không học hành, không vốn liếng, chỉ cần một cơ thể nóng bỏng, các cô gái có thể đút túi mỗi năm cả triệu USD. Hấp dẫn vậy, có ai là không mong muốn?


Vì thế, mỗi năm ngành công nghiệp phim người lớn ở Nhật Bản lại đón nhận thêm khoảng 6.000 “tân binh”, mặc dù tư tưởng miệt thị nghề này vẫn chưa hề thay đổi ở đất nước mặt trời mọc.


Nước mắt đắng cay


Có lẽ, việc mưu sinh và làm giàu bằng nghề “bán trôn nuôi miệng” không dễ dàng như nhiều người vẫn nghĩ.


Đằng sau những thước phim hoan lạc, đằng sau những món tiền đầy ma lực là sự đau đớn về thể xác, sự dày vò bệnh tật và nỗi nhục nhã về tinh thần.


Farrah Abraham – một diễn viên phim “mát” có tiếng ở Mỹ cho biết, ngoài việc đóng video giường chiếu, những bộ phận tế nhị trên cơ thể cô cũng thường xuyên được dùng để sản xuất sex toy.


Cựu sao khiêu dâm Vanessa Belmond thì chia sẻ, trong thời gian hành nghề, cô liên tục bị lây bệnh lậu và giang mai, với những đợt điều trị kéo dài, gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe.


Tuy nhiên, trường hợp của Belmond vẫn còn may mắn vì chí ít thứ cô mắc không phải là HIV/AIDS giống như không ít đồng nghiệp của mình.

Belmond cũng chia sẻ, do yêu cầu của đạo diễn, nhiều pha làm tình bắt buộc phải thực hiện theo kiểu mạnh bạo, khiến vùng kín bị tổn thương, thậm chí bị rách, chảy máu.


6e4h2


Đau đớn hơn là trường hợp của Sana Nakajima. Cô đã từng bị lừa uống thuốc gây ảo giác và bị 4 người đàn ông lôi xuống nước cưỡng hiếp trong khi quay một bộ phim cấp 3. Khi được đưa lên bờ, ý thức của Sana trở nên mơ hồ, song cô tiếp tục bị hành hạ. Người sản xuất phim sau đó giải thích lý do là để cảnh quay chân thật nhất có thể.


Sau bộ phim đó, cô rút khỏi làng phim 18+, tuy vậy những chấn động thần kinh theo cô đến suốt đời.


Bởi vậy, với những diễn viên phim cấp ba, họ cũng chẳng khác gì con thiêu thân, biết những nguy cơ nhưng vẫn lao đầu vào.


Từ bỏ đâu có dễ


Có những người thất vọng vì nghề, có những người muốn rũ sạch quá khứ để bắt đầu cuộc sống mới, muốn lấy chồng, sinh con, nhưng từ bỏ đâu hề đơn giản!


Atsuhiko Nakamura – tác giả người Nhật của cuốn sách “The Nameless Women” (tạm dịch: Những người đàn bà vô danh) khẳng định, nhiều phụ nữ sau một thời gian hành nghề diễn viên khiêu dâm thì không thể quay lại với những công việc văn phòng, làm công ăn lương hoặc lao động chân tay được nữa.


Hầu hết khi đã bước chân vào ngành giải trí người lớn, họ đều nghiện rượu, có khi còn nghiện ma túy. Với thói quen đó, họ cần một mức thu nhập cao để cung ứng cho nhu cầu bản thân. Và với một công việc thông thường, chắc chắn đồng lương chẳng thấm vào đâu.


Đó là lý do giải thích cho bộ phận sao khiêu dâm bỏ nghề rồi lại “tái nghề” không lâu sau đó.


 


Kể cả với những cô nàng đã kiếm đẫy tiền trong tay, gánh nặng vật chất không còn là vấn đề quá to tát với họ, thì chuyện quay lại với cuộc sống của một phụ nữ đoan trang, ngoan hiền cũng không suôn sẻ.


Kimberly Halsey từng được các “khách hàng” biết tới với nickname Houston tâm sự, cô đã cố tình để mình mập ú lên, nhuộm từ tóc vàng sang nâu và nhận giấy hành nghề môi giới bất đồng sản.


Mọi chuyện tưởng rằng đã yên ổn sau ba năm, cho tới một ngày, cả giám đốc lẫn quản lý đều biết về quá khứ của Halsey, và quyết định đưa cho cô những đồng lương cuối cùng trước khi chấm dứt hợp đồng. Thế rồi Halsey lại ăn kiêng, trở về với vóc dáng bốc lửa một thời, mái tóc lại vàng rực rỡ để quay lại con đường cũ…


(Dân Việt)



Nghề “sao” khiêu dâm: Thu nhập siêu khủng nhưng ê chề…

Monday, November 18, 2013

Nghề massage trong… nhà vệ sinh

Thấy một thanh niên đầu tóc bóng bẩy, quần là áo lượt bước vào, vừa tới đấm lưng, anh Thắng ngay lập tức bị người này kéo vào buồng vệ sinh và định “giở trò”.



Ít ai biết rằng lại có thứ nghề “mát-xa” hết sức đặc biệt: nghề “mát-xa” trong nhà vệ sinh.

Ít ai biết rằng lại có thứ nghề “mát-xa” hết sức đặc biệt: nghề “mát-xa” trong nhà vệ sinh.


 


Nơi hành nghề đặc biệt


Nói đến massage, người ta thường nghĩ tới những căn phòng sạch sẽ tỏa hương thơm, người nằm thoải mái trên giường để các nhân viên “tung chiêu” đấm bóp, tẩm quất xua tan mệt mỏi. Thế nhưng, ít ai biết rằng lại có thứ nghề “mát-xa” hết sức đặc biệt: nghề “mát-xa” trong nhà vệ sinh.


Theo chân anh Thắng, một thợ có thâm niên làm thứ nghề đặc biệt ấy, tôi đã được một phen tận mục sở thị. Anh Thắng kể rằng, anh đến với cái nghiệp này cũng hết sức tình cờ, một lần xem phim nước ngoài thấy có cảnh khách đến ăn uống ở nhà hàng vào trong toilet bỗng có một người chạy ra đấm bóp, giặt khăn lau mặt rồi được khách “bo” cho tiền nên anh cũng nảy sinh ý định làm nghề này và xin được “một chân” làm trong quán bar Night.. ở trên phố Chả Cá (Hà Nội).


Mỗi tối, trước khi quán bar bắt đầu nhộn nhịp là anh Thắng đã có mặt tại nhà vệ sinh. Anh tới để chuẩn bị sẵn khăn mặt được gấp tròn cẩn thận đặt ngay trên bồn rửa mặt.


Anh Thắng chia sẻ: “Để làm nghề, chẳng phải chuẩn bị nhiều, chỉ cần trang bị vài “chiêu” bóp lưng, xoa vai, bấm cổ… thật chuẩn, mang theo một ít khăn nóng để phục vụ khách lau mặt và quan trọng nhất là phải luôn cười để lấy lòng khách chứ tuyệt nhiên không được cau có hoặc tỏ ra buồn chán.


Thấy khách chuẩn bị vào, anh Thắng ra hiệu, tôi hiểu ý liền lùi ra phía sau để quan sát, vị khách bước vào là một người đàn ông trung niên, dáng người lực lưỡng, miệng đang phì phèo điếu thuốc lá. Người đàn ông vừa bước vào khu vệ sinh, anh Thắng liền tươi cười bước tới cầm chiếc khăn ấm đặt lên cổ rồi dùng hai tay bóp vai, cổ và đấm lưng. Từng động tác của anh Thắng thoăn thoắt, thuần tục khiến vị khách tỏ ra rất hài lòng. Trước khi bước ra nhà vệ sinh, vị khách móc túi cho anh Thắng 50.000 đồng.


Vui vẻ đút túi số tiền vừa nhận, anh Thắng dí dỏm nói: “Cái nghề này nếu nói một cách bạc bẽo thì chẳng khác nào thằng ăn xin trong nhà vệ sinh nhưng mình ăn xin một cách đàng hoàng, tốn công, tốn sức chứ chẳng phải lừa gạt hay van xin sự thương hại”.


Ngẫm câu nói của anh Thắng cũng có phần chí lí, tôi mới hỏi lại rằng: “Có bao giờ anh bị khách “quỵt” không bo tiền không ?”. Anh Thắng mới bảo, chuyện không được khách trả tiền xảy ra như cơm bữa, nhưng cũng không vấn đề gì vì người này bù người kia, có khách không cho thì cũng có khách hào phóng cho nhiều, có người cho nhiều, cũng có người cho ít. Nói chung chăm chỉ làm việc thì cũng đủ sống.


Nói đến việc anh Thắng tự nhiên chạy tới đấm bóp mà không xin phép trước dễ gây khó chịu, anh Thắng giãi bày rằng: “Nếu xin phép trước thì người ta sẽ từ chối ngay, mình cứ tươi cười rồi làm. Cũng có nhiều lần bị khách tỏ thái độ khó chịu,thậm chí là quát mắng đuổi ra mình cứ cố gắng phục vụ xong rồi khách muốn cho nhiêu thì cho chứ mình không xin xỏ, nếu khách tỏ rõ thái độ không thích thì cũng tươi cười mà lui ra chứ không nên gây chuyện làm gì”.


Câu chuyện đang tưng bừng thì lại có một khách bước vào, một cậu trai trẻ, đầu tóc bóng mượt, không chỉ chạy lại “mát-xa” anh Thắng còn nhẹ nhàng lấy khăn lau mặt cho khách và lại tiếp tục được khách móc hầu bao để “cảm ơn”.


Bị ăn đòn, bị dân gay sàm sỡ


Nói về thứ nghề trần gian chỉ có một của mình, anh Thắng vừa vò chiếc khăn mặt sạch sẽ vừa kể rằng, hồi mới đầu vào nghề chưa có kinh nghiệm, thấy khách nào vào vệ sinh anh cũng ra hành nghề mát-xa, phải hôm đụng nhầm đúng khách uống quá chén, say bét nhè, vừa chạy tới đấm lưng, anh Thắng lại bị khách hiểu nhầm là gây sự đánh nhau.


Vị khách đang say quay lại đấm đá túi bụi anh Thắng như đánh kẻ thù truyền kiếp khiến anh Thắng mặt sưng vù, bị thương ở mắt phải nghỉ việc mất gần một tháng. Sau lần đó, anh Thắng thường để ý khách nếu đã say quá thì thôi, chọn đấm lưng cho người khác, nói như anh Thắng là “làm thế cho nó lành”.


Một kỉ niệm khác mà đến giờ anh Thắng nhớ mãi đó là “mát-xa” nhầm cho khách là gay. Lần ấy thấy một thanh niên đầu tóc bóng bẩy, quần là áo lượt bước vào, vừa tới đấm lưng, anh Thắng ngay lập tức bị người này kéo vào buồng vệ sinh và định “giở trò”. Quá hoảng sợ, anh Thắng vội bỏ chạy ra ngoài, mãi một lúc sau mới dám quay lại để tiếp tục công việc. Cũng từ đó, kỹ thuật “tia khách” của anh Thắng cũng được nâng thêm một tầm mới để đảm bảo “an toàn” cho bản thân.


Về thu nhập của mình, anh Thắng cũng bật mí, mỗi tháng anh kiếm được trên dưới chục triệu, số tiền không phải là ít. Tuy nhiên, để được “kiếm ăn” lâu dài, hàng tháng anh đều phải trích phần trăm chia lại cho chủ quán và phải dọn dẹp vệ sinh luôn cho quán. “Càng những hàng quán sang trọng, chen chân vào làm càng khó vì đấm bóp cho các khách sang trọng tiền được “bo” sẽ nhiều hơn”, anh Thắng cho biết.


Mỗi tối sau khi quán bar nghỉ, anh Thắng lại ở lại thêm 1 tiếng đồng hồ để lau dọn nhà vệ sinh thật sạch sẽ, giặt khô đống khăn mặt để chuẩn bị cho công cuộc hành nghề “mát-xa” ngày hôm sau. Xong xuôi, anh lại vòng ra phía cửa sau, nhẹ nhàng mở chiếc khóa dây của chiếc xe máy cà tàng rồi lao vun vút trong màn đêm trở về tổ ấm của mình.


(Tri Thức)



Nghề massage trong… nhà vệ sinh

Saturday, August 31, 2013

Thu nhập 600 triệu đồng/năm từ vốn 500.000 đồng

Thu nhập năm 2012 của anh Hùng là 600 triệu đồng, nhờ nguồn thu từ cá, ếch, ba ba. Ít ai biết vốn khởi nghiệp của anh chỉ là 500.000 đồng đi vay từ 8 năm trước.



Khởi nghiệp với 500.000 đồng vay của Hội ND xã, đến nay, trang trại nuôi trồng thủy sản của anh Nguyễn Đăng Hùng (thôn Tân Phong, xã Cam Thủy, huyện Lệ Thủy, Quảng Bình) cho thu nhập trên 600 triệu đồng mỗi năm.

Picking From The Money Tree

Sinh ra trong gia đình đông anh em, nhà nghèo nên học xong THPT, anh Hùng đi làm thuê kiếm tiền phụ giúp gia đình. Năm 1995, sau 3 năm học hỏi kinh nghiệm, anh trở về quê, vay Hội ND xã 500.000 đồng để lập trang trại nuôi trồng thủy sản.

Ban đầu, vốn ít, anh chỉ đào 2 hồ với diện tích 1.000m2 mặt nước, trong đó 500m2 nuôi ếch, 500m2 nuôi cá. “Có bao nhiêu tiền tôi đầu tư đào ao, mua giống hết nên không có tiền mua thức ăn cho cá, ếch. Tôi phải vay mượn khắp nơi, nhiều lúc phải cầm cố đồ dùng trong nhà để có tiền mua thức ăn cho vật nuôi, cuộc sống lúc đó vô cùng khốn đốn”– anh Hùng nhớ lại.


Rất may, trong một lần Hội ND xã tổ chức đi tham quan, học hỏi ở các trang trại trên địa bàn, anh đã học được cách nuôi bồ câu lấy phân làm thức ăn cho cá, ếch, từ đó bớt đi phần chi phí. Tiền lãi bán cá, ếch anh tiếp tục mở rộng quy mô ao, nuôi thêm ba ba giống theo hướng đa con.


Sau 8 năm, đến nay anh Hùng đã có một trang trại với số vốn đầu tư lên tới 1,5 tỷ đồng trên diện tích 4.700m2. Trong đó, 2.600m2 mặt nước nuôi các loại cá giống, cho anh trên 200 triệu đồng/năm; 4 hồ với diện tích 2.000m2 nuôi ếch giống và lấy thịt cho anh trên 300 triệu đồng/năm; 1 hồ với diện tích 100m2 mặt nước nuôi ba ba giống mang lại 100 triệu đồng lãi/năm.


Nhẩm tính riêng năm 2012, anh Hùng đã bỏ túi trên 600 triệu đồng. Trang trại thủy sản chuyên nuôi và phân phối các giống ếch Thái Lan, ếch bò Nam Mỹ, cá lóc, cá trê, cá rô phi, baba… của anh giờ đây không những cung ứng cho thị trường địa phương mà cả thị trường Hà Nội, Thanh Hóa, Quảng Trị, Huế…


Ngoài 2 lao động trong gia đình, trang trại còn tạo việc làm thường xuyên cho 4 lao động tại địa phương với mức lương 3 triệu đồng/người/tháng. Ông Nguyễn Văn Triền – Chủ tịch Hội ND xã Cam Thủy cho biết: “Không chỉ làm giàu cho bản thân, anh Hùng còn thường xuyên giúp đỡ các hộ vốn, kỹ thuật, con giống… để cùng làm giàu như anh”.


(BDV)


Thu nhập 600 triệu đồng/năm từ vốn 500.000 đồng