Showing posts with label người dân tộc. Show all posts
Showing posts with label người dân tộc. Show all posts

Tuesday, March 11, 2014

Vẻ đẹp khó cưỡng của thiếu nữ trong trang phục dân tộc

(Kênh 13) – Vẻ đẹp trong sáng của các thiếu nữ trong trang phục dân tộc Việt Nam “hút hồn” cư dân mạng.


Cô bạn có nickname "Uyen Mun" đang gây sốt khi khoác lên mình trang phục dân tộc H

Cô bạn có nickname “Uyen Mun” đang gây sốt khi khoác lên mình trang phục dân tộc H’Mông. Được biết, cô bạn này có tên là Uyên, đang theo học tại trường THPT Dân tộc nội trú Hòa Bình (tỉnh Hòa Bình).


Các cô gái khoe vẻ đẹp trong sáng, rạng ngời khi khoác lên mình trang phục truyền thống của các dân tộc Việt Nam.

Các cô gái khoe vẻ đẹp trong sáng, rạng ngời khi khoác lên mình trang phục truyền thống của các dân tộc Việt Nam.


Khuôn mặt xinh xắn đượm buồn của thiếu nữ trong trang phục dân tộc Mường.

Khuôn mặt xinh xắn đượm buồn của thiếu nữ trong trang phục dân tộc Mường.



Thiếu nữ Mường tạo dáng cùng trang phục truyền thống.

Thiếu nữ Mường tạo dáng cùng trang phục truyền thống.


Thiếu nữ trong trang phục người H

Thiếu nữ trong trang phục người H’Mông nở nụ cười rạng rỡ.


Cô gái Thái vui đùa bên dòng suối.

Cô gái Thái vui đùa bên dòng suối.


Ánh mắt xa xăm của cô gái Mường

Ánh mắt xa xăm của cô gái Mường “hút hồn” dân mạng.


Vẻ đẹp quyến rũ của thiếu nữ trong trang phục người Thái.

Vẻ đẹp quyến rũ của thiếu nữ trong trang phục người Thái.


Thiếu nữ người Dao đẹp dịu dàng bên cánh hoa.

Thiếu nữ người Dao đẹp dịu dàng bên cánh hoa.


PV



Vẻ đẹp khó cưỡng của thiếu nữ trong trang phục dân tộc

Friday, January 17, 2014

Những câu chuyện rùng rợn xung quanh mó nước “âm dương” xứ Mường

(Kênh 13) – Hễ bầy quạ nào bay đến đậu gần một mó nước kêu thảm thiết thì tất sẽ có người bị ốm liệt giường rồi chết ngay sau đó.


Đó là những chuyện kỳ lạ đang gây xôn xao ở bản Thường Sung, xã Kỳ Phú, huyện Nho Quan (Ninh Bình).


Chuyện tình vọng phu bên mó nước


Hai mó nước “âm dương” chảy ra từ trong khe đá ngay dưới chân núi thuộc bản Thường Sung, xã Kỳ Phú. Những bí ẩn về mó nước này được gắn với câu chuyện tình giữa một sơn nữ và vị tướng Cao Sơn ở thời Hùng Vương thứ 18.


  Cụ Quách Đức Thập kể lại câu chuyện


Cụ Quách Đức Thập kể lại câu chuyện


Cụ Bùi Công Đặng (82 tuổi), người bản Thường Sung cho biết: Theo các cụ kể lại, ngày xưa vào thời Hùng vương, vua cho mở hội thi võ để chọn người hiền tài đánh giặc giữ làng. Trong bản Thường Sung có một chàng trai tên là Cao Sơn, người cao lớn và giỏi võ. Chàng đem lòng thương yêu một sơn nữ sắc đẹp nghiêng trời tên là Ả Trắng. Trước khi đi thi võ chàng đã cùng nàng thề non, hẹn biển chờ đến ngày trở lại mới kết duyên.


Sau một thời gian cô gái ở nhà nghe tin người yêu đỗ quan to được phong thần. Tuy nhiên, khi nàng cứ chờ đợi hết năm lại đến năm mà vẫn không thấy tin tức nào về chàng trai, nàng nghĩ chàng Cao Sơn đã phụ tình không còn nhớ đến mình nữa. Vì buồn tủi, vô vọng nàng đã bỏ bản vào rừng biệt tăm từ đó và cũng không ai biết nàng đi đâu. Dân bản nơi đây cho rằng sơn nữ đã tự vẫn gần mó nước.


Những câu chuyện rùng rợn xung quanh mó nước “âm dương” xứ Mường


Miếu thờ thần Cao Sơn


Đỗ quan võ, Cao Sơn được phong tướng và nguyện ra biên ải giúp vua dẹp giặc. Khi thắng giặc trở về bản, chàng trai tìm lại nàng Ả Trắng. Nghe tin nàng đã vào rừng biệt tăm, không còn quay về nữa, Cao Sơn vội lần theo gót chân cô gái men theo cánh rừng tìm. Khi đi đến mó nước phía cuối bản thì bỗng nhiên xuất hiện một con quạ đen đậu trên cành cây sữa kêu lên những tiếng rợn người. Chàng đã linh cảm điều không hay đã xảy ra với người yêu mình. Để chứng minh sự chung thủy, chàng trai đã kết liễu đời mình ngay tại đó.


Nhiều năm sau, dân bản phát hiện hai mó nước với một bên là nguồn nước nóng ấm, mó bên cạnh nước lại mát lạnh. Người dân nơi đây cho rằng họ đã hóa thành hai nguồn nước nóng, lạnh và đã ví hai mó nước này như hai thái cực âm dương. Vì vậy, nguồn gốc tên gọi mó nước “âm dương” và những câu chuyện lạ cũng xuất hiện từ đó.


Những câu chuyện rùng rợn


Cụ Quách Đức Thập (80 tuổi), một người dân sống tại đây kể rằng: “Bên cạnh mó nước âm dương có một cây hoa sữa đã già cỗi, là chỗ trú ngụ của bầy quạ và các loài chim khác. Cách đây đã gần hai chục năm, ông Riêu người bản Thường Sung đã đập nát tổ quạ trên cành vì bực tức tiếng kêu của chúng. Nhưng không may trong lúc trèo xuống, ông bỗng cảm nhận được một luồng khí lạnh ập tới. Vì sợ hãi, bủn rủn chân tay nên ông bị ngã xuống làm què cả hai chân. Không lâu sau ông ốm nặng, nằm liệt giường rồi qua đời.


  Miếu thờ thần Cao Sơn


Cụ Thập đưa chúng tôi xem miếu thờ sơn nữ Hoa Trắng


Khoảng vài năm sau bản này lại xảy ra chuyện kỳ lạ, huyền bí có liên quan đến bầy quạ và mó nước âm dương. Một hôm có con quạ đen ở đâu bay đến bắt mất con vịt của nhà ông Quách Văn Kính, cha con họ đuổi theo thì con quạ đó đậu ngay trên cành cây sữa cạnh miếu (nơi người dân thờ cúng tướng Cao Sơn và nàng Ả Trắng). Khi giương nỏ bắn trúng con quạ rơi xuống đất, cha con ông liền đem về nhà làm thịt ăn.


Tuy nhiên, được mấy hôm sau ông Kính đau bụng quằn quại. Vợ ông cuống quýt đi tìm thầy lang xin thuốc chữa nhưng không khỏi. Vài hôm sau ông qua đời. Còn đứa con ông Kính cũng trở nên điên dại, nói năng linh tinh. Bỗng một hôm bà mẹ đi chợ ở nhà không có ai trông con, lúc bà trở về đã thấy thằng con chết ở dưới ao trước nhà. Người dân cho rằng, cha con ông Kính đã xúc phạm đến thần linh nên bị trừng phạt”.


Cụ Thập cho biết thêm, vào năm 1996 có quyết định thành lập Công ty nước khoáng Cúc Phương thì xảy ra một sự kiện. Khi công nhân đưa máy khoan vào giếng thì chẳng may xe chở máy khoan bị sa lầy. Công ty phải đưa vào 4 xe tải để kéo nhưng vẫn không tài nào kéo chiếc máy lên bờ. Chính tay ông Thập cùng một số công nhân đã bắt hai con gà trắng đưa vào miếu để cúng thần Cao Sơn và nàng Ả Trắng, sau đó họ mới đưa được chiếc máy khoan lên.


Ngay hôm sau, ông Trương Quang Xanh, đội trưởng thi công xây dựng ở công ty đã cho người đào và di chuyển miếu ra chỗ khác. Ngay sáng hôm sau, ông Xanh chết một cách đột ngột không rõ nguyên nhân. Dân làng thấy vậy cho rằng, ông Xanh trước khi di dời miếu đã không dâng lễ cúng Cao Sơn và nàng Ả Trắng nên bị trừng phạt.


Giải mã bí ẩn


Từ khi có hai ngôi miếu thần, dân làng lấy đó làm nơi thờ cúng, sinh hoạt tâm linh tín ngưỡng. Những năm nào dân làng bị hạn hán, người dân lại tổ chức làm lễ cầu mưa, rước tượng Cao Sơn đi khắp các đồng ruộng quanh bản. Lễ rước diễn ra từ 4 đến 5 ngày có khi cả tuần, đến khi mây đen kéo về ùn ùn, sấm sét nổ vang cả bầu trời, nước trút xuống xối xả thì mới kết thúc. Người dân cho rằng, vào những năm đó dân trong bản lại trúng mùa lớn.


Chúng tôi đã tìm gặp anh Quách Công Thu, Phó chủ tịch xã Kỳ Phú để hỏi những thắc mắc về chuyện này. Anh cho biết: “Chuyện hai mó nước nóng và lạnh ở bản Thường Sung là có thật. Còn hai ngôi miếu thờ nàng Ả Trắng và thần Cao Sơn đã có từ rất lâu. Truyền thuyết về câu chuyện này tôi cũng đã được nghe qua, nhiều câu chuyện lắm nhưng cũng chỉ được truyền miệng từ đời xưa. Còn những cái chết bí ẩn tôi cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên”.


Những câu chuyện rùng rợn xung quanh mó nước “âm dương” xứ Mường


Dưới lớp bê tông là hai mó nước Âm, Dương, cạnh đấy là cây hoa sữa trước đây cô Trang đã treo cổ tự vẫn.


Để tìm hiểu thực hư về hai ngôi miếu thiêng chúng tôi cũng tìm đến nhà anh Trưởng bản Quách Văn Đức. Anh Cho biết: “Thường Sung là một vùng đất thiêng của làng xã. Mọi chuyện truyền tai nhau đều mang yếu tố tâm linh. Hai mó nước cũng là một biểu tượng mang yếu tố văn hóa làng bản, đến giờ hai mó nước đó không còn nữa, vì dân làng chúng tôi đã nhường cho Công ty nước khoáng làm công trình xây dựng”.


(Trí Thức Trẻ)



Những câu chuyện rùng rợn xung quanh mó nước “âm dương” xứ Mường

Wednesday, January 15, 2014

Chuyện lạ ở Hà Giang: Gái già mới… có giá

(Kênh 13) – Chuyện trai tân cưới gái nạ dòng (người phụ nữ đã có con) tại xã Hồ Thầu, huyện Hoàng Su Phì (Hà Giang) có ở khắp các thôn bản người Dao.


Trai tân lấy gái nạ dòng


Xã Hồ Thầu với cái mũ chóp màu xanh xám của đỉnh Chiêu Lầu Thi (nằm ở độ cao 2.402 m so với mực nước biển) được coi là “thủ phủ” của người Dao đỏ. Đây cũng chính là nơi khởi nguồn của sông Chảy. Mảnh đất đặc biệt ấy ẩn chứa những câu chuyện thú vị.


Ông Triệu Tài Sơn, Trưởng thôn Tân Minh, cho hay trên địa bàn thôn có ít nhất 7 mối tình trai tân – gái nạ dòng đã nên duyên đôi lứa. Trong đó, có những cặp vợ chồng còn rất trẻ, mới cưới nhau được 1-2 năm. Trường hợp của Bàn Tà Phin (SN 1987) với người vợ Đặng Mùi Mùi (SN 1993, ở xã Quảng Nguyên, huyện Xín Mần) là ví dụ điển hình.


Mùi kể: Năm 17 tuổi, em đang học cấp 3 thì bố mẹ bắt nghỉ lấy chồng. Em cãi. Bố cầm dao ra vườn chặt cành trúc vụt em lằn lưng. Em quỳ xuống khóc lóc cầu xin nhưng bố nhất quyết không đổi ý vì đã cầm 20 đồng bạc của nhà người ta. Phận làm con đành cắn răng chịu đựng. Lấy chồng gần một năm thì em có bầu. Suốt ngày nó (chồng cũ của Mùi) tụ tập bạn bè uống rượu, say lại rủ nhau đi tán gái. Cuối cùng, em với nó ly dị. Khi sinh con, em để con mang họ Đặng, cắt hết tình nghĩa với bố nó.


Hà giangGia đình của Bàn Tà Phin và Triệu Mùi Mùi sống rất hạnh phúc


Khi cánh cửa hạnh phúc của Mùi gần như khép lại thì Phin đã tới. Tình cờ quen nhau tại chợ phiên Nậm Dịch năm 2011, ánh mắt của Phin đã đắm đuối lắm rồi. Phin hỏi Mùi đã có người yêu chưa? Mùi bảo: Có chồng rồi nhưng cũng bỏ rồi. Giờ ở mình nuôi con thôi. Thế Mùi có muốn lấy chồng nữa không? Có nhưng không ai dám lấy, mà lấy thì họ cũng chẳng thương con mình.


Dù không chung lối, nhưng sẵn có xe máy xăng đầy bình, cuối phiên chợ Phin tình nguyện xin chở người bạn mới quen về tận nhà.


Từ ấy, chàng trai tân và cô gái nạ dòng vấn vít bên nhau như hình với bóng. Gia đình, bạn bè Phin không những không phản đối mà nhiệt tình vun vén, tác thành cho hai người.


Tôi hỏi Phin có thấy buồn vì đứa con của Mùi không cùng giọt máu với mình không? Phin thản nhiên trả lời: Ồ, không buồn đâu, coi như trời ban phúc cho gia đình mình. Lấy Mùi rồi thì mình coi đứa trẻ như con đẻ luôn, càng đông con càng vui. Vừa rồi vợ chồng mình đổi họ cho nó là Bàn Thanh Phúc. Nó cũng biết gọi mình là bố rồi đấy!


Trong căn nhà sàn ở cuối thôn Tân Minh, tôi đã cảm nhận được một mái ấm theo đúng nghĩa, khi thấy cảnh chị Mùi ngồi bên chiếc thảm tre nhặt những bông nếp nương đã phơi khô chắp thành bó, anh Phin đỡ lấy cắt rơm thừa. Bé Phúc cầm một nhánh lúa, cười hớn hở bên bố mẹ. Chung sống với nhau hơn một năm qua, đôi vợ chồng trẻ chưa từng nặng lời với nhau nửa tiếng.


Gái nạ dòng càng có giá


Ông Triệu Chòi Phú, Chủ tịch UBND xã Hồ Thầu, chia sẻ: Người Dao đỏ sống ở khắp các tỉnh miền núi phía Bắc, nhưng, chỉ có Hồ Thầu mới có nhiều cặp đôi trai tân – gái nạ dòng như vậy. Từ xửa từ xưa, những thế hệ đi trước đã quan niệm rất thoáng về chuyện hôn nhân.


Khi đã đem lòng yêu một người con gái, họ không xoáy sâu vào quá khứ của người đó, cũng chẳng đặt nặng vấn đề trinh tiết. Thế nên, đối với những người phụ nữ đã có con, trai tân sẵn sàng nhận làm cha đứa trẻ không cùng huyết thống với mình. Thế hệ trẻ bây giờ vẫn duy trì tư tưởng đó.


Còn theo lý giải của ông Triệu Chòi Hín, Chủ tịch Hội Người cao tuổi kiêm Chủ tịch Hội Nghệ nhân dân gian xã Hồ Thầu: Nhiều gia đình người Dao dù đông con nhưng vẫn cất công đi khắp nơi tìm thêm đứa con nuôi. Bởi họ quan niệm nếu mang một đứa trẻ ngoài dòng tộc về sẽ gặp nhiều may mắn, giống như lộc trời ban. Do đó, kể cả con gái chửa hoang, nếu xem số hợp tuổi thì con trai vẫn lấy bình thường. Thậm chí ngày trước, nhiều chàng trai còn thích lấy gái nạ dòng làm vợ. Nhà trai phải trả thêm cho nhà gái 5 đồng bạc trắng.


Hà giangChị Phượng Mùi Chản kể chuyện kết hôn lần thứ hai


Ngay bản thân ông Hín cũng đã vui vẻ cho con trai của mình là Triệu Lao Lủ (thôn Tân Phong) lấy chị Mùi Nhíp (ở xã Tân Lập, huyện Bắc Quang, Hà Giang) khi chị đang mang trong bụng cái thai của một người đàn ông khác.


Ở Hồ Thầu, nhiều cặp đôi trai tân – gái nạ dòng gần đến ngày cưới mới nhìn thấy mặt nhau. Điển hình như trường hợp của anh Triệu Chòi Chìu (SN 1980) và và người vợ Phượng Mùi Chản (SN 1984) ở thôn Trung Thành. Chị Chản sinh được 2 người con, đứa lớn tên Triệu Chàn Ton (10 tuổi), đứa nhỏ tên Triệu Mùi Mùi (8 tuổi) nhưng chỉ có bé Mùi cùng chung huyết thống với anh Chìu.


Ngồi bên bếp lửa bập bùng, tôi hỏi chị Chản: Anh chị quen nhau trong hoàn cảnh nào? – Bố mẹ anh Chìu đến hỏi mới biết, chứ em đang mang bầu hoang xấu hổ lắm, chỉ loanh quanh ở nhà. – Vậy bao lâu sau thì hai người tổ chức đám cưới? – Khoảng 2 tháng. – Khi ấy anh Chìu biết chị đã có bầu chưa? – Biết rồi chứ, mới gặp đã thấy bụng to rồi. – Vậy anh Chìu có ưng chị không? – Không ưng thì làm sao hạnh phúc được đến bây giờ (chị cười lớn). – Anh ấy có quý con riêng của chị không? – Có, rất yêu quý, bao giờ đi làm có tiền lại dẫn nó xuống chợ mua quần áo, mua kẹo.


Hà giangAnh Triệu Chàn Ton yêu quý đứa con riêng của vợ như con đẻ


Giải thích lí do vì sao lại chọn người con gái đang mang bầu hoang để hỏi vợ cho con mình, bà Vàn Mùi Pham (63 tuổi), mẹ anh Chìu, nói lấp lửng: “Người Dao có câu: Cây nhãn năm nay sai quả thì năm sau vẫn sai mà”.


Bí thư Chi bộ thôn Trung Thành Triệu Chòi Vảng đếm được trong thôn mình có ít nhất 3 cặp vợ chồng như anh Chìu – chị Chản. Trong đó, có cả công an viên Triệu Chàn Ton (SN 1985), từng tốt nghiệp Trung cấp Nông lâm Hà Giang. 19 tuổi, Ton yêu cô gái ở đầu thôn Triệu Mùi Ghín.


“Lúc đầu cô ấy bảo là không có người yêu, nhưng thực ra đã có thai rồi, bụng vẫn bé nên mình chưa phát hiện. Khi ấy mình đang học ngoài TX. Hà Giang, thỉnh thoảng mới về thăm người yêu được. Mới quen nhau hơn 2 tháng thì gia đình Ghín sang bắt vạ bố mẹ mình, rằng: “Con trai ông đi qua đây khoảng 3 tuần, con gái tôi không ăn được cơm nếp nữa. Thế thì hai bên gia đình mình làm thông gia có được không?”. Bạn bè, gia đình thấy vậy cũng xúm vào động viên: Ông không đi qua đoạn đường này, đoạn đường này không lở. Ông đi qua đoạn đường này, đoạn đường này đã lở. Ông phải kè lên, không kè lên không được. Mình nghĩ, mình yêu nó quá. Nó cũng biết lỗi rồi. Thôi thì cứ coi con của nó là do mình tạo ra vậy”, Ton nói.


(VTC)



Chuyện lạ ở Hà Giang: Gái già mới… có giá