Showing posts with label Thầy cô giáo. Show all posts
Showing posts with label Thầy cô giáo. Show all posts

Saturday, November 30, 2013

Bài văn điểm 9 "xin các bạn đừng cười"

Bài văn viết về cô giúp việc của em Bùi Linh Trang, học sinh lớp 7E1 (Trường THCS Marie Curie) nhận được nhiều lời khen từ cô giáo vì đã có những cảm xúc chân thật, sâu sắc.



Với đề bài (học sinh được chọn một trong hai đề): Đề 1: “Biểu cảm về một người thân” và Đề 2: “Biểu cảm về loài cây em yêu thích”. Linh Trang đã chọn đề 1. Dưới đây là bài làm của em. Người thân yêu nhất của các bạn là ai? Là cha, là mẹ hay là một người chị gái? Với tôi, cũng như các bạn, cha mẹ và chị gái là người tôi yêu quý nhất trên đời. Nhưng với tôi, còn có một người vô cùng đặc biệt, gần gũi với tôi nữa… Chẳng ai khác, chính là cô giúp việc. Nói ra xin các bạn đừng cười vì thực sự với tôi, cô quan trọng, gần gũi với tôi như mẹ vậy. Và niềm hạnh phúc tôi có đã nhân đôi vì có được hai người mẹ bên tôi. Cô giúp việc nhà tôi tên là Huy, một cái tên rất con tra nên đã làm tôi có chút tò mò từ lần đầu mẹ tôi nhắc đến trước khi cô đến nhà tôi. Cô là người cùng quê mẹ tôi được bà ngoại giới thiệu lên giúp nhà tôi. Cô đã gần năm mươi tuổi, không còn trẻ nữa nhưng tôi vẫn luôn trìu mến gọi cô mà không phải là bác. Phải chăng như thế sẽ làm cho cô trẻ hơn? Đã sáu năm, một con số thời gian khá dài đủ để làm những đứa bé con như tôi lãng quên mọi thứ… Vậy mà không hiểu sao, trong tâm trí tôi vẫn nhớ như in cái ngày đầu tiên cô Huy bước chân vào nhà tôi. Một ngày lặng lẽ, buồn thảm và u ám. Đó là ngày bà Nội yêu quý của tôi vừa mất được ba hom. Trong khi mọi người đau buồn, bận rộn như quên tôi thì có cô đến chăm lo cho tôi, trò chuyện căn dặn tôi. Lúc ấy, phải nói rằng, tôi thấy ngạc nhiên vô cùng. Có lẽ vì quen với sự chăm sóc của mẹ, và quen với ngôi nhà chỉ có bố, mẹ và chị gái bây giờ lại có thêm một người đến ở nhà tôi, dạy bảo tôi… Mà khi bà mới ra đi chưa lâu bỗng có một người đến lau dọn giường bà, nghỉ tại đó nữa. Chao ôi, phải nói rằng tôi khó chịu như thế nào. Cái cảm xúc của một đứa bé lên sáu sợ ai đến đánh mất của mình một cái gì đó quý giá nhất. Và cũng bắt đầu từ đó, tôi dò xét, tìm mọi cách không thỏa hiệp, thậm chí đôi lúc còn phản kháng cô. Mỗi khi cô nói cái gì là tôi tìm cách cãi lại không cần quan tâm đúng sai như thế nào.


bai_van1


bai_van2


Bài văn của Bùi Linh Trang.

Bài văn của Bùi Linh Trang.


Nhưng cho đến một ngày… Đó là ngày tôi chống lệnh bố mẹ tôi không chịu về quê thăm ông bà chỉ vì mải mốt xem phim hoạt hình. Ngọt nhạt thế nào tôi cũng không đi… Mẹ tôi nóng nảy, tức giận và định giơ tay lên đánh đòn tôi. Lúc ấy, cô Huy vội vàng chạy vào ngăn… Cô xuất hiện, có lẽ mẹ nguôi giận và bảo tôi ra ngoài… Không cảm ơn cô, nhưng trong lòng tôi bỗng nhiên thấy quý cô hơn rất nhiều. Cô Huy là một người “nhà quê” theo đúng nghĩa. Cô chân thành, thật thà, tính tình vui vẻ và có phần nóng nảy. Tôi có không biết bao nhiêu kỷ niệm về cô. Nhớ có lần cô bảo tôi giúp cô cài đặt chuông nhạc sàn để nghe cho rõ, rõ đến mức mỗi lần ai gọi cô thì hàng xóm cũng nghe thấy. Hay cái lần cô cùng mẹ con tôi đi siêu thị Big C dịp giáp Tết, cô cứ hỏi mẹ tôi: “Cô Anh ơi chỗ bán lồng gà ở đâu?” làm mẹ con tôi một trận cười no bụng. Cả lần đầu cô cùng tôi vào siêu thị mua đồ giúp mẹ, cô cứ mặc cả mãi với thu ngân để mua thêm cho tôi hộp bánh… Rồi cả cái lần cô đi xem phim cùng tôi nữa, cô nói chuyện với tôi đến cả rạp nghe thấy… Tất cả những kỷ niệm ấy chỉ làm tôi thêm quý cô mà thôi… Sống trong gia đình tôi sáu năm, cô là người hiểu tính cách của từng thành viên gia đình tôi hơn bất cứ ai. Cô hiểu bố tôi vì công việc kinh doanh mà đêm hôm vất vả bữa ăn chẳng theo giờ giấc gì cả. Cô hiểu mẹ tôi công việc nhiều nên về nhà đã không lo lắng được việc nhà chu toàn. Và cô hiểu tôi, con bé Trang rất thích làm bánh khi đi học về mà không ngại ngần dọn một đống đồ bếp núc mà tôi bày ra… Có một điều nữa, ấy là mỗi khi tôi bị mẹ mắng, tôi đóng chặt cửa bên trong ấm ức, không ăn cơm. Mẹ tôi biết tính tôi, càng dỗ thì tôi càng khóc thật to nên rất nghiêm khắc để tôi tự suy nghĩ. Và mỗi lần đó, không ai khác, cô Huy lại lặng lẽ, rón rén đem cơm vào cho tôi. Cô sợ tôi đói…Tôi biết mẹ tôi có cách giáo dục của một người mẹ muốn con phải tự lập, còn cô thì lại lo cho tôi những gì cần nhất. Càng lớn lên, tôi càng thầm cảm ơn cô biết bao nhiêu! Dáng người cô một năm gần đây gầy đi theo thời gian và bệnh tật. Cái căn bệnh U buồng trứng gì đó hành hạ cô và làm cô phải mổ đến hai lần trong một năm. Sức khỏe còn đâu nữa. Da cô sạm đi. Gò má hốc hác và những quầng thâm trên đôi mắt vì những cơn đau và những đêm mất ngủ. Bố mẹ tôi đã giúp cô rất nhiều trong những ngày cô nằm viện…Bình phục không được bao nhiêu, cô lại trở lại làm…Vất vả, tần tảo, lo toan, bận rộn lại dồn lên vai cô, vì công việc nhà tôi nào có dễ dàng gì. “Cô ơi, cháu thương cô lắm”. Đã bao lần tôi muốn nói với cô câu ấy mà cứ nghẹn lòng không thốt ra được… “Tết này cô về quê chăm cháu, Trang bảo mẹ liệu mà tìm người mới đi.” Nghe câu ấy, lòng tôi buồn rười rượi…Dù biết rồi sẽ có ngày ấy thôi, nhưng sao nó đến nhanh thế này, lại đến vào lúc khi tôi thấy mình đã lớn để đủ hiểu rằng cô là người thân yêu với tôi. Sống ở nhà tôi đã sáu năm, khắp khu chợ xung quanh và cả những người bạn, cả bác phụ huynh lớp tôi đều biết cô gắn bó, thân thuộc với tôi thế nào. Với tôi, cô là người mẹ thứ hai, là người bạn, người thân của tôi… Tình cảm của tôi dành cho cô khó diễn tả bằng lời… “Cô ơi, cô về quê, cháu buồn lắm… Tết này, ai lau phòng cùng cháu đây?”.


(Vietnamnet)



Bài văn điểm 9 "xin các bạn đừng cười"

Monday, November 25, 2013

"Giáo dục méo mó vì xã hội VN quá đề cao người thầy"

Nhiều người dạy học lộng hành, kiêu căng, coi lớp học như lãnh thổ riêng của mình, chính vì vậy mới xảy ra bao nhiêu việc chì chiết học sinh, bán điểm, mua bằng…



Cả xã hội đang rất quan tâm, đầu tư cho giáo dục và mong sao giáo dục là đầu tàu, là động lực để đưa đất nước tiến lên, nhưng điều gì đã cản trở làm cho giáo dục nước nhà phát triển chưa tương xứng. Vì sao? Đó là câu hỏi tưởng như dễ trả lời nhưng lời đáp vẫn là ẩn số.


Tôi có thâm niên gần 20 năm trong môi trường dạy học. Cứ đều đặn năm nào cũng vậy, dịp 20/11 chúng tôi luôn chìm ngập trong các điệp khúc “nhớ ơn”, “tri ân”, “ghi nhớ”, “trân trọng”… Nhiều lúc tôi tự hỏi: “Tại sao phải biết ơn?”. Tôi cùng các nhà giáo khác đều được lãnh lương hàng tháng cũng giống bao nghành nghề khác. Tôi làm việc, lao động đều được trả công xứng đáng, vậy có gì mà ca tụng, tri ân và biết ơn?


Quê tôi ở Miền Trung, hè nào tôi cũng về thăm quê cả tháng trời, thấy tôi nhàn hạ nên đứa bạn thuở hàn vi mới khuyên con theo nghề của tôi. Ra trường, ở quê các trường đầy đủ giáo viên nên người bạn ấy nhờ tôi xin giúp dạy vào trong miền Nam. Nhưng tôi loay hoay xin hoài cũng chẳng được, trường nào cũng bảo dư chỉ tiêu…


Trường tôi dạy có gần một trăm giáo viên. Ai ai cũng dạy kèm, dạy thêm nên người thấp nhất thu nhập cũng trên mười triệu. Có nhiều người dạy toán, lý, hóa, anh văn… thu nhập trên bốn năm chục triệu một tháng. Nghề dạy học nói gì thì nói cũng nhàn hạ hơn bao ngành nghề khác.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Ngoài dạy chính khóa trên lớp, tôi nghĩ nếu ai biết dạy thêm, dạy kèm thì thu nhập đâu đến nỗi gì mà phải rên rỉ, cần sự thương xót, ban ơn của những người khác. Cũng chính vì vậy, giờ đây rất nhiều người đua nhau vào học sư phạm, vì vậy mà xảy ra dư thừa giáo viên. Thậm chí tôi nghe nói một tỉnh ở miền Trung dư trên 10.000 giáo viên.


Hồi xưa, những người làm nghề giáo được xem là những người “ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng”. Người ta hy sinh tiền của, công sức để lo dạy dỗ học trò nên người, vì vậy mà được “biết ơn”, “ghi nhớ “ là đúng đắn.


Tôi còn nhớ hồi học lớp 6, trường tôi nằm ở vùng quê miền núi xa thành phố, cô chủ nhiệm lớp tôi là cô Diệp ở Đà nẵng . Cô trắng trẻo, cao ráo, xinh xắn, rất nhiệt tình và tận tụy. Hồi đó cả lớp không có sách giáo khoa, vở ghi cũng thiếu nên cô về thành phố mua lên cho chúng tôi. Đến mùa cấy, mùa gặt… cô tham gia giúp cùng người dân trong khu hợp tác xã… Những con người như thế thì nên biết ơn, tri ân, còn giờ nhiều thầy cô dạy thêm, dạy kèm chưa hết tháng đã gợi ý học sinh nhắc phụ huynh đóng tiền.


Nói chung, tôi thấy giáo dục bây giờ khác hẳn ngày xưa… nên cần phải thay đổi các quan niệm về nghề dạy học. Theo tôi, muốn việc cải cách giáo dục hiệu quả thì đầu tiên cần phải giáo dục cho người dân, người học trò, giáo viên thay đổi một số quan niệm như: “Học để làm gì?”, “quan niệm về người dạy, người học…”.


Thứ nhất là quan niệm “học để làm gì?”. Ngày xưa, ông bà ta quan niệm học để làm người, học để biết đối nhân xử thế, học để làm quan… Sự học ngày xưa gần như là cả đời (vì học để làm người), thi không đỗ năm này thi năm sau đi thi tiếp. Học để đỗ ông Nghè, ông Cống cho dòng họ, gia đình nở mặt, nở mày, để được cái danh này, danh nọ…


Ngày nay, sự học phải được nhìn nhận một cách thực tế hơn, đó là học để làm việc. Học nhiều, học cao để có một công việc ổn định, lương cao. Mong muốn của xã hội, thị trường, của nhà nước ta là muốn ngành giáo dục đào tạo ra những con người có đủ kiến thức để làm việc, nguồn nhân lực phải đáp ứng xu hướng phát triển của xã hội, tất nhiên sản phẩm đó phải đạo đức, lương tâm, thực thi đúng pháp luật…


Chính vì quan niệm mục đích của việc học chưa rõ ràng, còn bị ràng buộc bởi văn hóa của giáo dục cổ điển mà công cuộc cải cách giáo dục chưa tương xứng với mong muốn.


Ngay cả việc tổ chức thi cử cũng có nhiều bất cập. Năm nay tỷ lệ thi tốt nghiệp THPT có trường 0%, nhưng năm sau đồng loạt cả nước gần 100%, rồi ý kiến này nọ, sự hốt hoảng, lo âu của các nhà giáo dục tâm huyết là cũng vì …chưa xác định đúng thực tế về quan niệm mục đích của việc học (học để làm gì?).


Ngay cả vấn đề thi để làm gì? Bỏ thi để được gì?… cũng trở thành vấn đề tranh cãi, để rồi có lúc ta thấy được sự lúng túng ở những nhà hoạch định chiến lược giáo dục.


Thứ hai là quan niệm về người dạy. Xã hội Việt Nam có truyền thống quá đề cao vai trò của người thầy (người dạy học), điều đó tuy tốt nhưng cũng dẫn đến nhiều tiêu cực. Những sản phẩm của giáo dục bị méo mó, lệch lạc đều xuất phát từ đây.


Câu ca “muốn sang phải bắc cầu Kiều, muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy” tự bao đời đã thấm vào tâm hồn người Việt. Phụ huynh quá đề cao người dạy, đặt người dạy cao chót vót (trên cả cha mẹ, theo thứ tự “quân, sư, phụ”).


Quan niệm chung biến người dạy đồng nghĩa với bậc tu hành đức hạnh (sư), có quyền ban phát, gia ân cho người học, quyết định đến sự thành bại của người học… vô hình trung đã đẩy người dạy lộng hành, kiêu căng, coi lớp học như lãnh thổ riêng của mình, chính vì vậy mới xảy ra bao nhiêu việc chì chiết, bán điểm, mua bằng… Do đó, nhiều người dạy không hết mình, không làm tròn bổn phận, lương tâm, trách nhiệm của người có nhiệm vụ dạy học.


Trước hết chúng ta nên quan niệm người dạy là người lao động giống như bao ngành nghề khác. Họ phải chuẩn nghề nghiệp (kiến thức, hăng say, nhiệt tình…), phải có lương tâm, đạo đức, phải làm gương cho người học. Đó là mệnh lệnh, yêu cầu của nghề nghiệp, bên cạnh đó mọi người cũng đừng thần thánh hóa phẩm chất, đạo đức của người dạy để rồi có gì tiêu cực xảy đến với người dạy là cả xã hội rầm rộ lên án, miệt thị.


Vẫn còn một số quan niệm khác của ngành giáo dục cần phải được nhìn nhận thực tế, khách quan. Tuy nhiên trong bài viết này tôi chỉ mạnh dạn đưa ý kiến cá nhân của mình về hai vấn đề trên với mong muốn góp thêm ý kiến để giúp cho ngành giáo dục tạo nên những sản phẩm toàn diện về trí tuệ, đạo đức nhằm đáp ứng thiết thực nhu cầu của xã hội về nguồn nhân lực, giúp cho đất nước phát triển nhanh, bền vững.


(VnExpress)



"Giáo dục méo mó vì xã hội VN quá đề cao người thầy"

Wednesday, November 20, 2013

Nam sinh "giả gái" trình diễn thời trang mừng 20/11

Đây là một trong những tiết mục ấn tượng trong chương trình mừng ngày 20/11, tri ân thầy cô giáo của sinh viên khoa Thanh nhạc, Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội.



Sáng nay (20/11), các khoa Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động mít tinh, văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Đặc biệt, với sự sáng tạo, sinh viên trong khoa Thanh nhạc đã tổ chức buổi diễn văn nghệ đầy hấp dẫn, ấn tượng như nhảy flashmod “Gentleman”, nam sinh trình diễn miss áo dài, gương mặt thân quen…


 Sinh viên khoa Thanh nhạc sôi động, cuồng nhiệt với màn nhảy flashmod.


Sinh viên khoa Thanh nhạc sôi động, cuồng nhiệt với màn nhảy flashmod.


 Sexy với điệu nhảy gentleman.


Sexy với điệu nhảy gentleman.


 Các nam sinh hóa thân thành những thiếu nữ đằm thằm dịu dàng trong tà áo dài Việt.


Các nam sinh hóa thân thành những thiếu nữ đằm thằm dịu dàng trong tà áo dài Việt.


nam_sinh_cao_dang_nghe_thuat_gia_gai_mung_20_11_soha.vn_2-24306


 Phần thi trình diễn áo dài tạo nhiều tiếng cười, bất ngờ cho thầy cô, sinh viên trong khoa.


Phần thi trình diễn áo dài tạo nhiều tiếng cười, bất ngờ cho thầy cô, sinh viên trong khoa.


 Trình diễn khá chuyên nghiệp, gần 10 nam sinh sải bước trình diễn catwalk trên những đôi guốc cao đầy uyển chuyển, điệu đà.


Trình diễn khá chuyên nghiệp, gần 10 nam sinh sải bước trình diễn catwalk trên những đôi guốc cao đầy uyển chuyển, điệu đà.


nam_sinh_cao_dang_nghe_thuat_gia_gai_mung_20_11_soha.vn_13-24306


 Duyên dáng trong tà áo dài truyền thống.


Duyên dáng trong tà áo dài truyền thống.


 Tạo dáng chuyên nghiệp.


Tạo dáng chuyên nghiệp.


nam_sinh_cao_dang_nghe_thuat_gia_gai_mung_20_11_soha.vn_10-24306


nam_sinh_cao_dang_nghe_thuat_gia_gai_mung_20_11_soha.vn_9-24306


 Phần trình diễn áo dài của các nam sinh vô cùng hài hước, tạo nhiều tiếng cười, niềm vui cho thầy cô, sinh viên trong ngày 20/11.


Phần trình diễn áo dài của các nam sinh vô cùng hài hước, tạo nhiều tiếng cười, niềm vui cho thầy cô, sinh viên trong ngày 20/11.


nam_sinh_cao_dang_nghe_thuat_gia_gai_mung_20_11_soha.vn_7-24306


nam_sinh_cao_dang_nghe_thuat_gia_gai_mung_20_11_soha.vn_6-24306


(Tri Thức Trẻ)



Nam sinh "giả gái" trình diễn thời trang mừng 20/11

Tuesday, November 19, 2013

Thầy cô giáo ngành y mang trên vai hai sứ mệnh người thầy

Cùng với không khí hân hoan của hàng triệu thầy cô giáo trong cả nước đón chào ngày lễ của các nhà giáo, trong những ngày qua, các thế hệ thầy cô giáo của ngành y tế cũng đang hòa chung trong niềm vui này. Nhưng có lẽ niềm vui của các thầy cô giáo ngành y còn đặc biệt hơn bởi các thầy cô không chỉ mang thiên chức “sự nghiệp trồng người” mà còn là thầy thuốc – cứu chữa và chăm sóc người bệnh.


Các thầy, cô đã khơi nguồn cảm hứng và đánh thức những tiềm năng ẩn sâu…

Tại Lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam của Trường ĐH Y Hà Nội – ngôi trường với 111 năm truyền thống, cái nôi đào tạo hàng vạn thầy thuốc cho ngành y tế Việt Nam, PGS.TS. Nguyễn Đức Hinh – Hiệu trưởng nhà trường nhấn mạnh, gánh nặng của cả hai phạm trù sức khỏe và trí tuệ đều rơi vào đôi vai các cô, các thầy của trường ta.


Hai ngành nghề cao quí được cả xã hội trân trọng và tôn thờ, đó là thầy giáo và thầy thuốc thì các thầy, các cô của trường ta vừa là thầy giáo, vừa là thầy thuốc. Không có gì cao quí, trọng vọng hơn thế, chúng ta đang sở hữu sự cao quí này. Chính các thầy, các cô là những người chăm sóc sức khỏe cho mọi người.


Chính các thầy, các cô đào tạo ra các thế hệ thầy thuốc tương lai của đất nước, đã mang lại những kiến thức và niềm hứng thú đối với tất cả người học. Các thầy, các cô đã khơi nguồn cảm hứng, động viên và đánh thức những tiềm năng ẩn sâu trong mỗi cá nhân học viên, sinh viên nhà trường để rồi các bạn sẽ đào sâu và khám phá những giá trị thiết thực trong cuộc sống.


 Một giờ học thực hành tại Trường đại học Y Hà Nội. Ảnh: T.Anh

Một giờ học thực hành tại Trường đại học Y Hà Nội. Ảnh: T.Anh


Đã thành nét đẹp truyền thống, vào mỗi dịp hội trường và Lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam, Trường ĐH Y Hà Nội đều chính thức công bố và trao các giải thưởng: giảng viên được sinh viên bình chọn và giải thưởng Đặng Văn Ngữ. Giải thưởng Đặng Văn Ngữ để tôn vinh các cô, các thầy đã có thành tích trong hoạt động nghiên cứu khoa học (NCKH) bởi những công trình NCKH được đăng tải trong các tạp chí quốc tế có uy tín cao. Năm nay, có 6 thầy, cô của nhà trường được nhận danh hiệu Giảng viên được sinh viên bình chọn (năm học 2012 – 2013) và 4 thầy, cô được nhận giải thưởng Đặng Văn Ngữ.
Đổi tên trường ĐH Y Thái Bình thành ĐH Y Dược Thái Bình

Cũng nhân dịp này, Trường ĐH Y Thái Bình đã kỷ niệm 45 năm xây dựng, trưởng thành và đón nhận Huân chương Độc lập hạng Nhất. Trải qua 45 năm, Trường ĐH Y Thái Bình đã đào tạo 17.000 BS, dược sĩ, cử nhân điều dưỡng cho Việt Nam, 600 BS cho hai nước bạn Lào và Campuchia, hơn 2.000 học viên sau ĐH, góp phần giải quyết nguồn nhân lực y tế cho đất nước, hai nước Lào, Campuchia.


Lưu học sinh về nước đã phát huy tốt được chuyên môn, nhiều người giữ trọng trách trong ngành y tế của nước bạn. Công tác nghiên cứu khoa học và phát triển công nghệ những năm gần đây có những bước phát triển đột phá. Tính đến nay, Trường ĐH Y Thái Bình đã hoàn thành hơn 1.400 đề tài NCKH, trong đó có 1.320 đề tài cấp cơ sở, hơn 70 đề tài cấp bộ, tỉnh; 7 nhánh đề tài cấp Nhà nước; 1 đề tài cấp Nhà nước, 1 đề tài đoạt Giải thưởng Hồ Chí Minh…


Trong công tác hợp tác quốc tế, trường có quan hệ với nhiều tổ chức quốc tế, nhiều trường ĐH và nhiều nhà khoa học nổi tiếng của Pháp, Mỹ, Úc, Hà Lan, Thụy Ðiển…

Để đáp ứng yêu cầu, nhiệm vụ mới là trường đào tạo đa cấp, đa ngành, ngày 11/11/2013, Thủ tướng Chính phủ đã quyết định Quyết định 2154/QĐ-TTg đổi tên Trường ĐH Y Thái Bình thành Trường ĐH Y Dược Thái Bình.


(Sức Khỏe&Đời Sống)



Thầy cô giáo ngành y mang trên vai hai sứ mệnh người thầy