Showing posts with label Bị lừa bán sang Trung Quốc. Show all posts
Showing posts with label Bị lừa bán sang Trung Quốc. Show all posts

Monday, January 13, 2014

Người phụ nữ trở về sau 20 năm bị chồng đánh thuốc mê lừa bán sang xứ người

(Kênh 13) – “Tôi vẫn nhớ hôm đó vào khoảng giữa tháng 6.1994, vừa bưng bát cơm ăn được một nửa thì tôi thấy đầu óc mình quay cuồng rồi dần dần ngất đi. Sau đó, tôi thấy mình bị kéo qua một cây chuối, qua lan can đường sắt, nhưng tay chân rã rời không thể phản ứng được gì. Tôi cố dùng chút sức lực cuối cùng bám vào cây cối bên đường nhưng không được”, chị Hoa kể lại giây phút kinh hoàng của cuộc đời mình.


Giây phút đoàn tụ sau 20 năm lưu lạc thấm đẫm nước mắt.

Giây phút đoàn tụ sau 20 năm lưu lạc thấm đẫm nước mắt.


Vì những khúc mắc trong cuộc sống, chị Trần Thị Hoa (SN 1974) trú tại xóm Đông Du 1, xã Đông Hiếu, huyện Nghĩa Đàn, tỉnh Nghệ An bị chính người chồng đầu ấp tay gối của mình đánh thuốc mê trong một bữa cơm, rồi bán sang Trung Quốc. Sau 20 năm mòn mỏi đợi chờ, cuối cùng chị đã trở về quê hương như một phép nhiệm màu. Nửa bát cơm, một cuộc đời


Trong dòng nước mắt, bà Bùi Thị Hạnh – mẹ chị Hoa nói: “Gia đình tôi có năm đứa con, nó là đứa thứ 4. Vì cuộc sống quê nhà khó khăn, nên năm 18 tuổi nó theo các anh chị vào miền Nam làm ăn sinh sống. Là đứa chăm chỉ lại sống hòa đồng nên nó được nhiều người quý mến.


Rồi nó quen biết với một người đàn ông tên Bình, quê ở xã Diễn Bích, huyện Diễn Châu (Nghệ An) làm nghề đánh cá thuê ở Bến Tre. Thấy Bình siêng năng cần cù lại hiền lành và tốt tính, nên Hoa thương mến và quyết định xây dựng gia đình với Bình. Hoa là đứa có nghị lực và rất cá tính, nó tin rằng chỉ cần hai người yêu nhau và chăm chỉ làm việc thì cuộc sống sẽ đỡ khổ hơn. Vậy mà…”.


Đám cưới của đôi bạn trẻ được tổ chức đơn sơ nhưng ấm áp, sau đó chị Hoa cùng chồng về ra mắt gia đình hai bên nội ngoại. Bà Hạnh còn nhớ như in cái ngày con gái mình đưa “chàng rể quý” về ra mắt họ hàng: “Khi đó vào khoảng tháng 1.1994 thấy hai đứa nó về, gia đình tôi cũng làm mấy mâm cơm mời họ hàng đến chia vui. Nhìn chồng nó hiền lành, tôi những tưởng nó sẽ hạnh phúc, nào ngờ tôi đã giao trứng cho ác mà không hay”.


Sau một thời gian chung sống, giữa chị Hoa và chồng xảy ra nhiều mâu thuẫn không thể giải quyết. Bị Bình thường xuyên chửi mắng, đánh đập nên sống với nhau được hơn 2 tháng, chị Hoa có ý định ly hôn để giải thoát cho bản thân mình. Chị nhớ lại: “Khi đó, đang ở nhà chồng ở huyện Diễn Châu, Nghệ An, tôi và chồng có xảy ra cãi vã.


Tôi xin ly hôn thì anh ấy bắt tôi trả lại một chiếc vòng vàng đã bán đi để có tiền làm lễ cưới. Tôi không biết cái vòng vàng nào cả, nên không phân bua mà chỉ đòi ly hôn thôi”. Cuộc cãi vã chỉ kết thúc khi mọi người vào khuyên can. Sau đó, đến bữa cơm tối Bình gọi chị vào ăn cơm cùng các cháu của mình.


Dù giận chồng, nhưng chị vẫn vào ăn cơm, nào ngờ người chồng đã bỏ thuốc mê vào bát cơm và đó cũng là bữa cơm cuối cùng của chị trước những ngày dông bão của cuộc đời.


“Tôi vẫn nhớ hôm đó vào khoảng giữa tháng 6.1994, vừa bưng bát cơm ăn được khoảng một nửa thì tôi thấy đầu óc mình quay cuồng rồi dần dần ngất đi. Sau đó tôi thấy mình bị kéo đi qua một cây chuối, qua lan can đường sắt nhưng tay chân rã rời không thể phản ứng được gì.


Tôi cố dùng chút sức lực cuối cùng bám vào cây cối bên đường nhưng không được”, chị Hoa nhớ lại giây phút mình bị chính người chồng đánh thuốc mê, những chi tiết vẫn còn nguyên vẹn như sự việc vừa mới xảy ra với mình ngày hôm qua. Chị nào ngờ chính nửa bát cơm cuối cùng tại gia đình nhà chồng đã đẩy chị đến những ngày tháng đắng cay tủi hờn và phá nát tuổi thanh xuân căng tràn nhựa sống của một cô gái trẻ mới tuổi mười tám đôi mươi.


Rồi ở bên xứ người, chị bị đem ra rao bán như một món hàng ở chợ, làm vợ người bằng tuổi bố mình.


Bị rao bán như một món hàng ở chợ


Sau đó, chị Hoa được các đối tượng đưa lên một chiếc xe khách, chạy suốt ngày đêm đến khu rừng thì dừng lại và đi qua một hàng rào thép gai. Biết mình bị bán sang xứ người, chị khóc ngất đi vì sợ hãi. “Sang đến bên kia hàng rào thép gai của biên giới Việt – Trung và đi bộ một gần một buổi đường rừng, tôi cùng 4 người phụ nữ khác bị đẩy xuống một cái hố rồi họ cho chúng tôi ăn cơm, nhưng mỗi người chỉ được ngồi một góc, không ai được nói chuyện với ai.


Ăn xong có một chiếc xe đến chở chúng tôi đi suốt một ngày đêm”, chị Hoa kể lại những giây phút đầu tiên nơi đất khách quê người. Sau khi chiếc xe dừng lại, 5 người phụ nữ này được đưa đến một khu chợ đông đúc. Tại đây, họ trở thành những “món hàng” hấp dẫn, tất cả những người đàn ông đều vây quanh mặc cả, trả giá trên thân xác họ.


Bốn người phụ nữ kia đều được bán cho những thương nhân buôn muối, còn chị Hoa được một người đàn ông bị gù lưng, chân tay lèo khèo hỏi mua với giá cao và được kẻ bán đồng ý ngay lập tức. Tuy nhiên, chị Hoa kiên quyết không theo người đàn ông này dù bị những kẻ buôn người đánh đập tàn nhẫn. Sau đó, chị bị bán cho một người đàn ông đã ngoài 50 tuổi để làm vợ.


“Sau hơn 2 tháng làm vợ, cuộc sống của tôi rất khổ cực, công việc làm không xuể, gia đình chồng lại quá nghèo. Họ quản lý tôi rất chặt chẽ, hễ tôi làm gì sai là bị chửi, thậm chí bị chồng đánh đập tàn nhẫn. Gia đình ấy giám sát tôi từ đi lại, ăn uống thậm chí đi vệ sinh người ta cũng theo dõi.


Trong một tháng đầu tiên, tôi như một tù nhân bị giam lỏng, mãi sau hơn 1 tháng sau họ mới tin tưởng cho tôi đi chợ, làm việc một mình và nới lỏng việc giám sát”, chị Hoa nhớ lại khoảng thời gian “làm vợ” người chồng đầu tiên.


Cuộc đào tẩu có một không hai


Chớp lấy cơ hội được tin tưởng giao cho đi chợ mua đồ ăn, chị Hoa tự mình học hỏi ngôn ngữ nước bạn, rồi chị bớt xén trong số tiền đi chợ của nhà chồng. Mỗi ngày dăm hào, tích góp dần sau gần 3 tháng chị đã giấu được một khoản tiền đủ để chạy trốn. Một hôm, được giao cho đi chợ từ sáng sớm, nhân lúc người nhà chồng không để ý, chị chạy một mạch băng qua nhiều ngọn đồi.


Chạy được gần một ngày trời, chị bị một người quen của “chồng” nhìn thấy và bắt lại. “Lúc đó tôi đã khóc rất nhiều và quỳ gối xin anh ta tha cho, ban đầu anh ta không đồng ý và nhất quyết đưa tôi về chịu phạt với gia đình nhà chồng cho bằng được. Tôi ôm chân anh ta khóc, mọi người xúm lại xem, chắc sợ bị mọi người phát hiện, nên anh ta không nói gì và bỏ đi.


Rồi tôi lại ráng sức chạy thục mạng theo con đường nằm sâu trong rừng và lúc mỏi chân chỉ dám dừng lại uống chút nước, ăn tạm tấm bánh lại lên đường vì sợ người nhà chồng đuổi theo bắt về”, chị Hoa rùng mình kể lại cuộc chạy trốn.


Lúc kiệt sức, chị may mắn gặp được người phụ nữ tốt bụng có tên là O Hì thương tình hỏi han chăm sóc. “Cô ấy đã cưu mang, cho ăn ở rồi xin việc cho tôi làm ở một tiệm hớt tóc. Lúc đó, tôi mới thấy mình được trở lại cuộc sống làm người. Thời gian sau, trong một lần đi chợ, tôi gặp được một người đàn ông Trung Quốc góa vợ tên là Chung Đồi Lâm (SN 1970) ở vùng miền núi tỉnh Quảng Châu (Trung Quốc).


Trước tình cảm chân thành của anh ấy, tôi đã đồng ý nên vợ nên chồng, dù lòng còn nhiều đắn đo sau bao nhiêu lần vấp ngã trong cuộc sống gia đình”, chị Hoa kể lại chuyện quá khứ, gương mặt buồn nhưng vẫn ánh lên niềm hy vọng.


Ngày về cứ ngỡ là giấc mơ


Từ ngày lấy người chồng mới, cuộc sống của chị Hoa đỡ khổ hơn trước, chị lần lượt sinh hạ 4 người con. Gia đình chồng cũng làm nông nghiệp, dù có vất vả nhưng anh em nhà chồng rất mực yêu thương người con dâu xứ lạ. Chị Hoa cũng hết mình chăm lo cho cuộc sống gia đình, làm tròn bổn phận của một người mẹ, người vợ, một người con dâu hiền lành đảm đang.


Đến nay, vợ chồng chị đã có với nhau, 2 bé trai sinh đôi giờ đã học đến lớp 8, cô con gái kế đang học lớp 6 và cô út học lớp 4. Dù được sống trong hạnh phúc êm đềm, giản dị ở nhà chồng, nhưng chị Hoa vẫn da diết nhớ về bố mẹ ở quê nhà.


Về phần gia đình bà Hạnh, những tưởng con gái mình theo chồng đi làm ăn xa, nên dù có một thời gian dài không tin tức nhưng người trong nhà vẫn không để ý. Mãi sau nhiều lần liên lạc với “con rể quý” không được, cả nhà mới tá hỏa đi tìm thì không nhận được bất kỳ thông tin nào về con gái mình.


“Sau khi con gái mất tích, tui đã bán hết trâu bò, gà, vịt và chạy vạy khắp nơi gom góp được một số tiền đi vào miền Nam, nhưng tìm mãi mà chẳng có chút thông tin về nó. Nhiều người nói với tui là con Hoa bị bán qua Trung Quốc làm vợ rồi, mà tui không tin”, bà Hạnh chia sẻ.


Trong thời gian sống ở nhà chồng, chị Hoa có quen biết với một người phụ nữ cùng cảnh ngộ tên là Điệp (quê ở Hải Dương) lấy chồng người Trung Quốc và vẫn thường về Việt Nam thăm gia đình 2 lần/năm. Thương chị Hoa, người phụ nữ này hứa khi về Việt Nam sẽ tìm cách liên lạc với gia đình sớm nhất có thể.


Từ những thông tin mù mờ chị Hoa cung cấp, người em trai chị Điệp là Hùng đã tìm được gia đình chị Hoa ở xã Đông Hiếu. Để xác minh chính xác thông tin, anh Hùng còn bắt xe từ Hải Dương về tận nhà và cho gia đình liên lạc với chị Hoa qua điện thoại. Được anh Hùng thông báo về tình hình của con gái, bà Hạnh khóc ngất. Bà nào ngờ con gái mình lại bị bán sang xứ người gần 20 năm nay, nghe giọng con bà mới biết rằng con mình còn sống.


Sau khi nghe con dâu trình bày nguyện vọng, gia đình nhà chồng chị ở Trung Quốc đồng ý cho chị về quê, nhưng chồng chị trực tiếp đưa chị về và các con phải ở lại Trung Quốc.


Ngày về, chị như chết lặng khi biết tin bố mình quá thương nhớ con mà đã qua đời vì bạo bệnh cách đây 2 tháng. Thương bố mẹ già bao nhiêu, chị càng căm phận người chồng cũ đã đánh thuốc mê bán mình sang xứ người gấp vạn lần. Chị quyết tâm vạch mặt tố cáo hành động đê hèn, vô nhân tính của hắn ra trước pháp luật.


Tuy nhiên, sau khi biết hoàn cảnh khó khăn của người chồng đểu giả đó – hiện đang phải chạy ăn từng bữa một nách nuôi ba con thơ nheo nhóc, chị lại mủi lòng không làm đơn tố cáo nữa. “Ông trời cũng đã bắt tội anh ấy rồi. Bây giờ mình mà làm đơn tố cáo nữa rồi anh ấy phải tù thì tội thì 3 đứa con còn bé nhỏ. Ông trời có mắt, gieo nhân nào ắt gặp quả ấy thôi”, chị Hoa bùi ngùi khi nói về người chồng cũ.


Sau 20 năm biệt tích, hai lần làm “vợ” hai người đàn ông nghèo vùng miền núi Trung Quốc, một ngày cuối năm 2013 vừa qua, chị Hoa đã về đến quê nhà đoàn tụ với gia đình. Cuộc hội ngộ của người mẹ, người chị sau 20 năm lưu lạc thấm đẫm nước mắt. Bà Hạnh giờ tóc đã bạc quá nửa đầu, mắt đã mờ và tai nghe không còn rõ nữa, nhưng từng cử chỉ, nét mặt của con gái thì bà không thể nào quên được.


“Giờ thì nó đã về bằng da bằng thịt chứ không phải là trong giấc mơ nữa. Cuộc đời này đúng là luôn có những điều diệu kỳ và tui thật may mắn khi nhận được điều diệu kỳ đó”, bà Hạnh rưng rưng nước mắt.


Ông Cao Đức Hướng -Trưởng Công an xã Diễn Bích, huyện Diễn Châu cho biết: “Chúng tôi đã biết thông tin chị Hoa vừa tìm về được quê nhà sau gần 20 năm bị bán sang Trung Quốc. Hiện chúng tôi đang chờ đơn tố giác cụ thể của chị Hoa và gia đình để làm rõ hành vi của đối tượng Bình trên địa bàn xã. Tuy nhiên, sự việc xảy ra đã quá lâu, những người có thể làm chứng đã không còn cư trú ở địa phương và những chi tiết chị Hoa kể lại còn khá mơ hồ, nên chúng tôi chưa thể giải quyết. Đối tượng Bình hiện đang cư trú tại địa phương, chưa có biểu hiện nào vi phạm pháp luật và gia đình cũng nằm trong diện hộ nghèo. Thế nhưng, nếu xác minh đúng Bình đã lừa bán vợ sang Trung Quốc, chúng tôi sẽ lập tức triệu tập để điều tra làm rõ và nếu quá thẩm quyền thì sẽ chuyển cơ quan cấp trên”.


(Trí Thứcức)



Người phụ nữ trở về sau 20 năm bị chồng đánh thuốc mê lừa bán sang xứ người

Friday, November 29, 2013

Lời kể từ "địa ngục trần gian" của thiếu nữ bị ép làm "nô lệ tình dục"

Bị rủ rê lên Hà Nội làm công việc bán hàng với thu nhập “khủng” từ 25 – 30 triệu đồng/tháng, nhưng hai thiếu nữ đã bị các đối tượng buôn bán người lừa bán cho một chủ chứa ở Trung Quốc.


Tại đây, hai thiếu nữ bị đánh đập, bắt nhốt, ép tiếp từ 30 – 35 khách/ngày. Lợi dụng chủ sơ hở, hai thiếu nữ mới thoát thân và được giải cứu đưa về Việt Nam. Tại cơ quan CSĐT, hai thiếu nữ vẫn chưa hết bàng hoàng, sửng sốt về những ngày làm “nô lệ tình dục” của mình nơi xứ người.Xahoi-hoang-trung03 (1)


 Làm bán hàng ở Hà Nội nhận lương 25 – 30 triệu đồng/tháng


Ngày 26/11, một cán bộ cơ quan CSĐT công an tỉnh Đăk Nông cho biết, các chiến sĩ tại Đồn Biên phòng 107 Trùng Khánh (tỉnh Cao Bằng) vừa thực hiện giải cứu thành công hai nạn nhân của bọn buôn bán người lừa bán sang Trung Quốc làm “nô lệ tình dục”. Hai nạn nhân được giải cứu là chị D.H.T.T. (SN 1995, ngụ xã Đăk Gằn, huyện Đăk Mil, tỉnh Đăk Nông) và chị N.T.P. (SN 1995, ngụ huyện CưM’gar, tỉnh Đăk Lăk). Sau khi nhận được tin tức về vụ giải cứu, cơ quan CSĐT công an tỉnh Đăk Nông đến Đồn Biên phòng 107 Trùng Khánh đưa hai nạn nhân về trụ sở cơ quan CSĐT để phục vụ công tác điều tra triệt phá đường dây buôn bán người này.


Một cán bộ điều tra cơ quan CSĐT cho biết: “Làm việc với cơ quan CSĐT, hai nạn nhân vẫn chưa hết hoang mang, sợ hãi trước những sự việc kinh hoàng xảy ra với mình. Lúc nào, trên khuôn mặt của hai cô gái trẻ là những dòng nước mắt. Sau nhiều lần được cơ quan CSĐT động viên, an ủi, hai nạn nhân mới có thể lên tiếng kể lại những ngày tháng làm “nô lệ tình dục” ở Trung Quốc và lên tiếng vạch mặt các đối tượng đã lừa bán mình”.


Theo cán bộ điều tra này, hai nạn nhân cho biết, cách đây không lâu, hai nạn nhân bất ngờ được hai đối tượng tên Nguyên và Phương tiếp cận làm quen. Lần đầu tiên gặp mặt, hai đối tượng này chỉ trò chuyện với hai nạn nhân về vài chuyện lặt vặt trong cuộc sống. Sau khi trò chuyện nhiều lần, tình cảm trở nên thân thiết hơn, hai đối tượng này mới rủ rê hai nạn nhân có muốn ra Hà Nội làm việc lương cao hay không. Do không có việc làm ổn định, lại nghe có công việc lương cao, hai nạn nhân liền hỏi dồn hai đối tượng về công việc trên.


Thấy hai nạn nhân đang rơi vào bẫy, hai đối tượng liền nói, công việc trên là đi bán hàng cho các công ty lớn. Khi vào làm sẽ được nhận lương ngay từ 25 – 30 triệu đồng/tháng. Bên cạnh đó, nhân viên bán hàng còn nhận được nhiều chế độ “đặc biệt” vô cùng hậu hĩnh như tiền thưởng, tiền phụ cấp, tiền bồi dưỡng… Trước công việc “như mơ”, hai nạn nhân còn hỏi Nguyên và Phương về nhiều vấn đề khác như điều kiện làm việc, chế độ thăng tiến, các quy định về chế tài, xử phạt… Khi nghe Nguyên và Phương giải thích rõ ràng, hai nạn nhân đều lên tiếng đồng ý ra Hà Nội đi làm.


Sau đó, hai nạn nhân liền về nhà bàn bạc với gia đình, người thân về công việc “trong mơ” trên. Khi nghe hai nạn nhân giải thích tường tận về công việc như hai đối tượng Nguyên và Phương đã nói trước đó, người thân của hai nạn nhân đều đồng ý cho đi làm. Tuy nhiên, người thân của hai nạn nhân đọc báo cũng biết nhiều về các chiêu lừa đảo nên cũng lên tiếng dặn hai nạn nhân phải cẩn thận, có chuyện gì không hay xảy ra là phải báo cho gia đình hoặc cơ quan công an ngay.


Những ngày sống trong “địa ngục trần gian” của hai thiếu nữ


Hai nạn nhân cho biết, đến ngày lên đường ra Hà Nội làm việc, hai đối tượng Nguyên và Phương bắt xe khách đi ra tỉnh Phú Thọ, chứ không phải Hà Nội. Hai nạn nhân lên tiếng thắc mắc, thì Nguyên và Phương bảo lên Phú Thọ nghỉ ngơi rồi mới bắt xe ra Hà Nội được. Trên đường đi, Nguyên và Phương liên tục giới thiệu cho hai nạn nhân về những cái hay, cái tốt khi sinh sống và làm việc tại Hà Nội. Bên cạnh đó, Nguyên và Phương liên tục đánh đòn tâm lý khi ra sức thuyết phục hai nạn nhân là ra Hà Nội làm việc sẽ nhận lương “khủng”. Trong thời gian tới, hai nạn nhân sẽ có tiền gửi về cho gia đình, mua sắm vật dụng đắt tiền.


Tuy nhiên, khi đến tỉnh Phú Thọ, Nguyên và Phương liền thuyết phục hai nạn nhân đến một con suối nhỏ, thuộc địa phận tỉnh Lạng Sơn) và dùng đò đưa qua bên kia biên giới Trung Quốc. Trên đường đi, hai nạn nhân vô cùng hoang mang và yêu cầu Nguyên và Phương đưa mình quay lại về nhà. Tuy nhiên, lúc này, Nguyên và Phương hiện nguyên hình là các đối tượng buôn bán người. Thấy hai nạn nhân liên tục đòi quay về, Nguyên và Phương liền dùng vũ lực để đánh đập hai nạn nhân. Do đã bị rơi vào tay “quỷ dữ”, hai nạn nhân đành nuốt nước mắt chịu đựng và tìm cơ hội thoát thân.


Sau khi qua biên giới Trung Quốc, Nguyên và Phương liền bán hai nạn nhân cho một chủ nhà chứa ngụ tại tỉnh Quảng Châu (Trung Quốc) rồi quay lại đường cũ trở về Việt Nam. Bị vài thanh niên lôi về nhà chứa, hai nạn nhân liên tục bị đánh đập, bỏ đói trong nhiều ngày liền. Bên cạnh đó, chủ nhà chứa liên tục cho người đến “rủ rê”, thuyết phục hai nạn nhân làm gái mại dâm để được yên thân, không bị đánh đập, bỏ đói nữa. Do không thể chịu đựng những màn tra tấn, hành hạ như “thời trung cổ”, hai nạn nhân đành phải đồng ý làm theo những gì mà chủ nhà chứa người Trung Quốc yêu cầu.


Sau đó, hai nạn nhân sống trong những ngày làm “nô lệ tình dục” thực sự. Trung bình mỗi ngày, hai nạn nhân phải làm gái mại dâm cho 30 – 35 khách. Có thời điểm, hai nạn nhân vô cùng mệt mỏi, nhưng vẫn bị chủ nhà chứa ép tiếp khách. Do bị vắt kiệt sức, hai nạn nhân sau một ngày đi tiếp khách về nằm bẹp dí ở phòng. Trong thời gian bị ép làm “nô lệ tình dục”, hai nạn nhân nung nấu ý định bỏ trốn. Sau nhiều ngày để ý cách thức quản lý, lịch sinh hoạt của chủ nhà chứa và bọn tay chân, hai nạn nhân cũng tìm được sơ hở để mình thoát thân.


Vào ngày 18/11, sau thời gian để ý kỹ mọi động tĩnh bên trong nhà chứa, đợi thời điểm chủ nhà chứa và bọn tay chân mất cảnh giác, hai nạn nhân bỏ trốn ra ngoài. Sau đó, hai nạn nhân hỏi đường và chạy một mạch về khu vực cửa khẩu biên giới Việt Nam. Tại khu vực này, các chiến sĩ tại Đồn Biên phòng 107 Trùng Khánh phát hiện hai nạn nhân liền giải cứu đưa về đồn. Sau khi được hai nạn nhân chia sẻ câu chuyện, lãnh đạo đồn Biên phòng 107 Trùng Khánh liền báo tin cho cơ quan CSĐT công an tỉnh Đăk Nông để đưa hai nạn nhân về quê và phối hợp với cơ quan CSĐT điều tra, làm rõ đường dây buôn người này.


Theo tìm hiểu của PV, mặc dù được giải cứu, về với gia đình, nhưng hai nạn nhân vẫn còn hoang mang, sợ hãi khi nhắc đến câu chuyện buồn của mình. Thân nhân của hai nạn nhân khi nghe tin người thân của mình được giải cứu đến cơ quan CSĐT gặp người thân. Tại trụ sở cơ quan CSĐT, đã diễn ra cuộc trùng phùng đẫm nước mắt của những người trong cuộc.


(Pháp Luật Và Đời Sống)



Lời kể từ "địa ngục trần gian" của thiếu nữ bị ép làm "nô lệ tình dục"

Thursday, November 28, 2013

Nỗi hãi hùng của 2 chị em bị ép đẻ thuê ở Trung Quốc

Sau 2 tháng bị nhốt, 2 chị em không chịu được đòn roi và muốn tìm cách thoát về nước…



Chị N.T.P cho biết bị ép lấy chồng, đẻ thuê cho người Trung Quốc

Chị N.T.P cho biết bị ép lấy chồng, đẻ thuê cho người Trung Quốc


Sau 2 tháng bị nhốt và chịu nhiều trận đòn roi, đe dọa tinh thần, người chị 30 tuổi đành nhắm mắt về ở với 1 người đàn ông Trung Quốc. Được gia đình báo công an, cả 2 chị em đã được giải thoát khỏi việc bị ép lấy chồng, đẻ thuê ở Trung Quốc.


Như chúng tôi đã đưa tin, ngày 27/11, Tiểu đội Cảnh sát cơ động, Công an tỉnh Thanh Hóa, vừa tổ chức giải cứu thành công 2 phụ nữ là N.T.H (SN 1983) và N.T.P (SN 1990) là con và cháu của ông N.V.L (SN 1960), ở xã Quảng Tân, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa, bị một phụ nữ tên là Đào Thị Vân, ngụ xã Quảng Phú, TP Thanh Hóa lừa bán sang Trung Quốc từ tháng 6/2013.


Sáng ngày 28/11, tìm về gia đình 2 nạn nhân bị lừa bán qua Trung Quốc, dù đã hơn 10 ngày trôi qua sau khi được trở về với gia đình, nhưng 2 chị em H. và P. vẫn chưa hết hoảng loạn khi nhớ về những ngày tháng bị nhốt, đánh đập, hành hạ nơi xứ người.


Theo bà P.T.N (SN 1964, mẹ của chị N.T.H) thì khoảng giữa tháng 6/2013, H. và P. có đi xem bói ở nhà bà Th. (xã Quảng Định, TP Thanh Hóa). Sau một vài lần xem bói, 2 người có kể cho bà Th. nghe về cuộc sống nghèo khó, công việc lại không có. Bà Th. Cho biết có quen một người tên là Đào Thị Vân ở xã Quảng Phú, hiện đang sống ở Trung Quốc, đã tạo công ăn việc làm cho nhiều người ở địa phương qua đó làm ăn.


Nghe mùi mẫn, trong lúc công việc không có, hai chị H. và P. đã xin gia đình qua bên đó xem thế nào, nếu không có việc thì xem như đi du lịch một chuyến cho biết đây đó. “Thấy có cái gì đó không ổn, lúc đầu gia đình chúng tôi đã phản đối, nhưng thấy các con muốn đi nên cũng đành chiều theo ý con” – bà N. cho biết.


Vẻ mặt còn hoảng sợ, chị N.T.P nhớ lại “Khi đến cửa khẩu Móng Cái, xe ôm chở ra một bến đò, rồi đưa chúng em qua sông sang Trung Quốc. Đi ô tô khoảng một ngày trời thì đến nhà bà Vân ở tỉnh Quảng Đông. Không giống như những gì bà ấy hứa rằng qua đây đi làm xưởng may và hái hoa quả, thu nhập cao, ổn định mà bà ấy đưa chúng em lên tầng 3 nhốt lại”.


Ngày nào bà Vân cũng đưa đàn ông đến xem mặt rồi ép H. và P. lấy họ, nhưng 2 chị em không đồng ý mà nói muốn lấy chồng thì phải đưa bố mẹ qua xem và tổ chức đám cưới đàng hoàng. Bà Vân đánh đập, hành hạ, bỏ đói không cho 2 chị em ăn uống.


“Ngày nào bà Vân cũng ép em phải lấy người này, người kia, rằng họ rất giàu có, cuộc sống sung túc, nhưng em nói sợ lắm, không đồng ý và muốn về nhà. Thế là bà ấy, em chồng rồi con trai lao vào đánh đập chúng em. Bà ấy dọa không bao giờ cho em về nước và sẽ gả em cho một người đàn ông đã 70 tuổi” – chị P kể lại.


Sau 2 tháng bị nhốt, 2 chị em không chịu được đòn roi và muốn tìm cách thoát về nước nên H. đã đồng ý để bà Vân bán làm vợ một người đàn ông tên là A Sân (33 tuổi) với giá 15 ngàn nhân dân tệ (khoảng 52 triệu đồng tiền Việt Nam).


Nhưng ở với nhau được 12 ngày, A Sân đã mang chị H. trả lại cho bà Vân và đòi lại tiền, vì biết chị H. thường xuyên liên lạc về nhà, A Sân sợ mất cả “chì lẫn chài”.


Sau đó, bà Vân đã ép chị H. phải đẻ thuê cho một người đàn ông khoảng 60 tuổi, với giá 60 triệu đồng nhưng phải đẻ được con trai họ mới trả tiền. Tuy nhiên, chưa ép được H. đi đẻ thuê thì biết tin gia đình 2 chị ở nhà đã làm đơn báo công an. Sợ bị lộ, bà Vân đã ép 2 gia đình nộp 25 triệu đồng/người tiền chuộc rồi mới cho về nước.


Người thân 2 chị em bàng hoàng kể lại sự việc

Người thân 2 chị em bàng hoàng kể lại sự việc


Sau khi ông N.V.L và ông N.V.C là bố của 2 chị H. và P. mang tiền xuống nhà bà Đào Thị Tuyền (chị gái của bà Vân) ở xã Quảng Phú, TP Thanh Hóa nộp tiền chuộc thì bà Vân đã đưa 2 chị ra cửa khẩu Móng Cái cho về nước.


“Tưởng về đến Việt Nam là thoát nạn, ai ngờ khi đặt chân về nước chúng em bị 4 người nhà bà Vân (2 nam, 2 nữ) ép lên xe taxi đang đợi sẵn để đi ra bến xe. Rồi họ đưa 2 chị em lên một chiếc xe ô tô 52 chỗ về Thanh Hóa, khi lên ô tô 4 người này không rời chúng em nửa bước. Một người tên Thành xưng là cảnh sát hình sự, người này nói với cả xe 2 chị em là trộm cắp, lừa đảo đang được giải về Việt Nam để xử lý, nên không được ai cho mượn điện thoại” – chị P nhớ lại.


Đến gần 6 giờ sáng ngày 22/11, 2 chị em H và P được đưa về đến đường tránh TP Thanh Hóa, 4 người nhà bà Vân đưa họ xuống xe và bắt lên taxi nhưng 2 chị em không chịu. Sau đó 2 bên xảy ra xô xát, lúc này có một người đàn ông đi đổ xăng thấy xô xát đã đứng ra can ngăn, đồng thời cho chị em H. và P. mượn điện thoại liên lạc về nhà. Khoảng 20 phút sau, công an ập đến bắt quả tang và đưa tất cả về cơ quan công an.


Bà L.T.T (SN 1967, mẹ của P.) cho biết khoảng 10 ngày sau khi con gái và cháu đi, bà thấy H. điện về nói bị lừa sang đây đi làm vợ, đi đẻ thuê. “Lúc này tôi lo lắm, không ngày nào ngủ được, sợ con qua đó sẽ mãi không về, điện thoại cho bà Vân cũng không liên lạc được nữa. Thế rồi anh chồng tôi (là ông N.V.L – PV) đã làm đơn tố cáo xin công an giúp đỡ. Lúc này bà Vân sợ lộ nên mới điện về yêu cầu tiền chuộc mới cho chúng nó về. Ban đầu bà ấy đòi mỗi nhà nộp hơn 50 triệu đồng, rồi cuối cùng rút xuống còn 25 triệu. Nhà tôi không có tiền phải bán cả xe máy, vay mượn làng xóm để lấy tiền chuộc con” – bà T. bật khóc.


Theo gia đình 2 nạn nhân thì bà Vân trước đây cũng từng bị lừa bán qua Trung Quốc năm 14 tuổi, giờ bà đã có gia đình sống ở bên đó. Bà có về quê và đưa rất nhiều người qua bên đó đi lấy chồng Trung Quốc.


Cũng theo chị P. thì từ hôm về nước đến giờ, bà Vân có điện về cho chị với những lời lẽ đe dọa thách thức. “Bà ấy nói “muốn bắt qua Trung Quốc mà bắt nè”, rồi bà ấy nói anh em nhà bà ấy không biết gì đâu, người nào làm người ấy chịu” – chị P. nói.


(Người Lao Động)



Nỗi hãi hùng của 2 chị em bị ép đẻ thuê ở Trung Quốc