Showing posts with label ăn chơi. Show all posts
Showing posts with label ăn chơi. Show all posts

Sunday, October 20, 2013

Vào "động" trụy lạc miền Tây... khiếp hơn Sài Gòn

Cùng với sự phát triển, hàng loạt các tụ điểm, dịch vụ ăn chơi ở xứ Tây Đô mọc lên nhan nhản với nhiều hình thức biến tướng tinh vi khác nhau.


Vì lợi nhuận từ loại hình kinh doanh các dịch vụ nhạy cảm này, nhiều cơ sở vẫn cố tình vi phạm pháp luật, gây ra nhiều hệ lụy cho xã hội, ảnh hưởng đến công tác đảm bảo an ninh trật tự chung của thủ phủ miền Tây này.


Ăn chơi ở Tây Đô “khủng khiếp” hơn Sài Gòn


Anh bạn G. sống ở TP.Cần Thơ lâu năm xác nhận với chúng tôi rằng: “Ăn chơi ở đất Cần Thơ này thì Sài Gòn còn thua xa”. Để minh chứng, G. kể hàng loạt các tụ điểm ăn chơi đang nổi lên, tập trung chủ yếu ở quận Ninh Kiều, trung tâm của TP.Cần Thơ: nhà hàng M.H. (đường Lê Lợi); nhà hàng M.T.T.Q. (đường Mậu Thân), quán ăn gia đình kiêm cơ sở kinh doanh karaoke, nhà hàng 28… (đường Nguyễn Văn Linh), nhà hàng M.P. (đường 3/2) và hàng loạt các cơ sở kinh doanh dịch vụ nhạy cảm khác mọc lên như nấm sau mưa.


Nhà hàng ca cổ Như Lan.

Nhà hàng ca cổ Như Lan.


Nhằm xác thực lời nói, G. dẫn chúng tôi đi thực tế tại nhà hàng M. khá có tiếng nằm ngay trung tâm quận Ninh Kiều. Vừa vào quán, chúng tôi thấy “đội quân” chân dài, trẻ đẹp của nhà hàng này ra vào tấp nập, mà theo G. “các em sẵn sàng chiều khách… tới bến, chủ yếu là khách có biết chơi hay không”. Mà G. nói rằng “biết chơi” ở đây đơn giản là chịu chi.


Chúng tôi – 3 gã thanh niên – vừa vào ngồi ở bàn ăn trong phòng, lập tức quản lý của quán gợi ý “có gọi các em lai rai chung cho vui không các anh?”. Khi G. chủ động gật đầu thì chỉ vài phút sau, 3 thiếu nữ trẻ tuổi từ 18 – 20 mở cửa vào phòng. Sau câu chào hỏi, các cô gái không cần nói, chia nhau, tự động lấy ghế ngồi kè 3 người chúng tôi.


Đập khăn lạnh “bốp bốp”, các cô gái chủ động lau khắp người khách. Màn dạo đầu, những chân dài ngồi kè sát khách, rồi nam nhân viên mở dàn máy karaoke, sau đó biến mất, nhường “sân” cho khách và các nữ tiếp viên. Ban đầu là những bài hát nhẹ nhàng, tuy nhiên chỉ chốc lát, một trong những cô gái chủ động điều chỉnh hệ thống âm thanh biến thành nhạc vũ trường sôi động và bắt đầu màn múa thoát y ngay trên bàn đặt giữa phòng. Ba cô gái lần lượt cởi bỏ váy, uốn éo theo tiếng nhạc.


Tỏ ra là dân chơi chính hiệu, G. móc ví, cuộn tròn vài tờ tiền, mệnh giá 100 ngàn đồng/tờ; lập tức các cô gái vừa uốn éo theo điệu nhạc, lắc lư rồi từ từ hạ thấp người dùng “vùng kín” gắp tiền ra khỏi chai bia một cách đầy điệu nghệ. Cuộc vui thác loạn cứ thế, kéo dài bằng những điệu nhảy đầy gợi dục của các nữ tiếp viên. G. quả quyết “nhiều khách nhậu vào hứng chí, thoát y cùng nữ tiếp viên thác loạn ngay trên bàn là chuyện bình thường, một buổi tiệc sex đúng nghĩa”.


G. khẳng định chắc chắc “các nữ tiếp viên này 100% đều đi khách, không dám vui vẻ ngay tại trận nhưng ra các khách sạn gần đây”. Cuộc vui kéo dài đến tận gần 1 giờ sáng hôm sau, trong lúc đang diễn ra cuộc vui các nữ tiếp viên chủ động gạ gẫm đi khách, giá cũng bình dân, cao nhất chỉ 500 ngàn đồng/lần.


Những dân chơi ở Tây Đô khẳng định, các vũ trường ở TP.Cần Thơ này cũng lác đác vài địa điểm, đếm chưa đầy 1 bàn tay. Tuy nhiên đã muốn ăn chơi thác loạn thì chẳng dân chơi nào ghé vào vũ trường, vì ở cái thủ phủ của miền Tây nhỏ bé như lòng bàn tay này, những điểm đó thường bị cơ quan chức năng chú ý nhiều hơn.


Vài anh bạn cũng là dân chơi ở Cần Thơ kể rằng, hiện giờ gái ăn sương, đứng đường ở đây hầu như hiếm hàng dạt; chỉ toàn là những đường dây mại dâm lưu động, thời đại công nghệ số. Chính G. quả quyết, hiện nay phổ biến 2 loại hình gái bán dâm cơ bản ở Cần Thơ. Loại thứ nhất là những cô gái thuộc các đường dây chăn dắt, mà theo giới giang hồ nơi đây thì có khoảng trên dưới chục đường dây khác nhau đang cùng hoạt động tại cái thành phố trực thuộc trung ương nằm gọn trong lòng bàn tay này.


Lực lượng chức năng phát hiện tại nhà hàng ca cổ Như Lan có nữ tiếp viên múa khỏa thân.

Lực lượng chức năng phát hiện tại nhà hàng ca cổ Như Lan có nữ tiếp viên múa khỏa thân.


Gái của những đường dây này thuộc dạng tương đối bình dân, khoảng 300 – 500 ngàn đồng/lần vui vẻ, mà khách phương xa đến, nhờ nhân viên tiếp tân bất kỳ khách sạn nào cũng có thể liên lạc, gọi giúp “em út” đến tận phòng vui vẻ sau chưa đầy 5 phút. Còn loại chân dài, đó là những cô gái ban ngày kiếm sống bằng nhiều nghề bình thường khác, nhưng khi đêm xuống thì tùy, có ai liên lạc thì chạy đến tận nơi phục vụ để kiếm thêm.


Những cô gái này thường không nằm trong bất kỳ đường dây chăn dắt nào, chủ yếu là từ mối quan hệ bắt mối từ người này sang người kia… Tuy là nghề tay trái, dạng này cũng khá chuyên nghiệp, giá cũng mỗi lần khoảng 500 ngàn đồng.


Ngoài ra, những tụ điểm mát-xa ở Cần Thơ vừa nghe qua, dân chơi cũng… bái phục bởi mức độ hoạt động táo bạo, tức là vui vẻ ngay tại chỗ. Theo lời giới thiệu của các chiến hữu, chúng tôi tiếp tục vào tụ điểm mát-xa T. nằm ngay đường 3/2, quận Ninh Kiều.


Vừa vào phòng, nữ tiếp viên khá xinh, tuổi chừng 18 tươi cười, choàng vai bá cổ thân mật như quen nhau từ đời thuở nào. Ban đầu cũng như những điểm mát-xa khác, nữ tiếp viên cũng yêu cầu nằm trên giường để đấm bóp, nhưng chỉ sau vài động tác cho có gọi là mát-xa, nữ tiếp viên gạ gẫm “vui tới luôn không anh?”. Tôi ỡm ờ hỏi lại “vui như thế nào” thì nữ tiếp viên giải thích một mạch, “có 3 cách để em thư giãn cho anh, 1 là bằng tay, 2 là bằng miệng và 3 làm luôn tới bến ngay tại chỗ”.


Nhiều cơ sở buộc tiếp viên ăn mặc hở hang, múa lửa câu khách để lấy tiền boa.

Nhiều cơ sở buộc tiếp viên ăn mặc hở hang, múa lửa câu khách để lấy tiền boa.


Tá hỏa với cách trả lời khá nhiệt tình của nữ tiếp viên, chúng tôi liền nói cho qua chuyện, móc tiền boa rồi ra về. Người bạn tên G. của chúng tôi giải thích thêm, có 1 số tụ điểm tích hợp nhà hàng – karaoke – mát-xa; nếu khách có nhu cầu vui vẻ như thế nào thì được đáp ứng ngay tại chỗ.


Thậm chí trong giai đoạn kinh tế khó khăn nói chung, nhiều cơ sở mát-xa vì muốn lôi kéo khách nên có đội ngũ “PR” khá chuyên nghiệp, tìm đến tận các quán nhậu để phát tờ rơi với các khuyến mãi hấp dẫn: giá chỉ 50 ngàn đồng/suất (60 phút), được lựa chọn nhân viên phục vụ, được phục vụ ăn uống miễn phí… Bây giờ còn có chiêu đưa đón tận tình, khách gọi số điện thoại quảng bá trên tờ rơi sẽ có xe ôm đón tận nơi, đưa về tận chỗ, tất cả đều hoàn toàn miễn phí.


Cách đây không lâu, một buổi sáng sớm, Đoàn kiểm tra liên ngành văn hóa – xã hội TP.Cần Thơ bất ngờ tiến hành kiểm tra cơ sở hớt tóc, gội đầu K.O. trên đường Nguyễn Văn Cừ, thuộc khu vực 3, phường An Khánh, quận Ninh Kiều. Lúc ập vào, cơ quan chức năng bắt quả tang 4 nữ nhân viên của quán đang mát-xa kích dục bằng miệng cho khách ngay trong các phòng. Làm việc với đoàn kiểm tra, Đoàn thị D. (SN 1983, chủ cơ sở) thừa nhận đã kinh doanh loại hình hớt tóc – gội đầu khoảng giữa năm 2012 đến nay.


Chiêu trò của bà chủ trẻ này là tuyển nhưng nữ tiếp viên trẻ trung, xinh xắn, yêu cầu ăn mặc hở hang, khêu gợi để câu khách. Tại cơ sở, các nữ tiếp viên kích dục khách ngay tại chỗ, với giá cả bèo từ 100 – 150 ngàn đồng/lượt, trong đó D. chỉ hưởng lợi 20% trên số tiền vé. Điểm hớt tóc – gội đầu K.O. hoạt động suốt ngày đêm. Tuy nhiên, khám phá tụ điểm biến tướng như thế này theo các dân chơi Tây Đô là chuyện nhỏ, không thấm tháp gì so với mức độ ăn chơi ở thủ phủ miền Tây này.


Mới đây, một đêm đầu tháng 8.2013, Phòng CSĐT tội phạm về ma túy, Công an TP.Cần Thơ đã khám phá 1 bữa tiệc thác loạn diễn ra tại ngay trung tâm thành phố. Theo đó, khi ập vào buổi tiệc đầy tháng tổ chức tại tầng trệt nhà hàng Diamond Palace (số 45 đường Lê Lợi, phường Cái Khế, quận Ninh Kiều), cảnh sát đã bắt quả tang 53 đối tượng đang dự tiệc có biểu hiện sử dụng trái phép chất ma túy. Lực lượng tạm giữ tại hiện trường 14 viên thuốc lắc, 2 gói, 1 lọ thủy tinh chứa ma túy đá, 1 gói ketamine cùng nhiều tang vật khác.


Qua test nhanh tại chỗ, 19 đối tượng có kết quả dương tính với ma túy đá. Tiến hành củng cố hồ sơ, cơ quan công an sau đó đã khởi tố bị can đối với Trương Văn Sang (tự Sang vựa cá, Sang “cá mập”), là một tay giang hồ cộm cán ở TP.Cần Thơ, cũng là kẻ tổ chức buổi tiệc thác loạn trên quy tụ toàn chiến hữu giang hồ ổ Cần Thơi cũng như các khu vực lân cận.


Tuy nhiên chỉ hơn nửa tháng sau, lực lượng Công an quận Cái Răng bắt quả tang 7 đối tượng (có 2 nữ) đang sử dụng trái phép chất ma túy đá và thuốc lắc tại một căn nhà trong khu đô thị mới Hưng Phú thuộc phường Hưng Thạnh, do Trần Thành Được (tự là Út Đáng, ngụ phường An Lạc, quận Ninh Kiều, TP.Cần Thơ) thuê.


Tại hiện trường, lực lượng công an thu giữ nhiều viên thuốc lắc, ma túy đá, dụng cụ để sử dụng ma túy và trên 100 triệu đồng tiền mặt. Đáng chú ý, Được là tay giang hồ có “số má” đất Tây Đô và là đàn anh của Trương Văn Sang như đã đề cập ở trên.


Những điểm ăn chơi trá hình ở Tây Đô, quét hoài không hết


Được biết trong 6 tháng đầu năm 2013, các đội kiểm tra liên ngành về phòng chống AIDS, phòng chống ma túy, phòng chống mại dâm và các tệ nạn xã hội khác ở TP.Cần đã kiểm tra 483 cơ sở, gồm: quán bia, nhà hàng, karaoke, quán cà phê đèn mờ, cơ sở mát-xa. Qua kiểm tra, có 76 cơ sở vi phạm chủ yếu là kinh doanh quá thời gian quy định, để các tiếp viên ăn mặc hở hang, thực hiện các hành vi khêu gợi, kích dục, trái với thuần phong mỹ tục…


Bữa tiệc “ma túy” do Trương Văn Sang tổ chức bị lực lượng công an phát hiện.

Bữa tiệc “ma túy” do Trương Văn Sang tổ chức bị lực lượng công an phát hiện.


Qua đó cơ quan chức năng đã xử phạt hành chính với tổng số tiến gần 180 triệu đồng. Tuy nhiên cũng theo đánh giá của các cơ quan chức năng nói trên, mặc dù chính quyền đã có nhiều nỗ lực đấu tranh, nhưng tình hình tệ nạn xã hội tại các tụ điểm hoạt động mại dâm trá hình, núp bóng dưới các loại hình cơ sở kinh doanh có điều kiện và nhạy cảm: vũ trường, nhà hàng, mát-xa, cà phê đèn mờ, hớt tóc… vẫn diễn biến rất phức tạp, tiềm ẩn nhiều tệ nạn xã hội, nhất là hoạt động mại dâm và sử dụng ma túy đá, ảnh hưởng đến công tác đảm bảo an ninh trật tự trên địa bàn.


Đại diện Chi cục Phòng, chống tệ nạn xã hội TP.Cần Thơ cho biết số lượng các tụ điểm ăn chơi biến tướng tăng nhanh – nhất là địa bàn quận Ninh Kiều, trung tâm của TP.Cần Thơ – nên công tác quản lý còn thiếu chặt chẽ. Trong khi đó, công tác cấp giấy phép khá dễ dãi, việc rút giấy phép khi vi phạm vẫn còn chậm gây phản ứng tiêu cực trong dư luận.


Trong khi đó, nhiều cơ sở thực hiện nhiều thủ đoạn tinh vi nhằm đối phó cơ quan chức năng: đặt hệ thống báo động để các nhân viên gây cản trở chống người thi hành công vụ, cho người canh đường, tiếp thị, môi giới mại dâm…

Vừa qua, lực lượng phòng chống tệ nạn xã hội TP.Cần Thơ vừa phát hiện, bắt quả tang hàng loạt cơ sở kinh doanh karaoke, nhà hàng được xem là thiên đường ăn chơi ở Cần Thơ.


Điển hình khi kiểm tra nhà hàng Ngân Linh ở đường Lê Lợi, cơ quan chức năng phát hiện có nhiều nữ tiếp viên ăn mặc hở hang đang “múa lửa” cho khách nên đã lập biên bản 9 đối tượng vi phạm.


Hay tại cơ sở karaoke Thảo Linh, lúc ập vào, cơ quan chức năng phát hiện tại 2 phòng có kiểu thiết kế lạ, che lại bằng tấm màn không nhìn rõ phía bên trong. Khi vén màn kiểm tra, lực lượng cơ quan chức năng tá hỏa khi phát hiện có 6 nữ nhân viên phục vụ chỉ mặc nội y ngồi chung với khách đang ca hát. Sau đó Sở Văn hóa, thể thao và du lịch TP.Cần Thơ đã ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động văn hóa đối với chủ quán karaoke Thảo Linh với số tiền 25 triệu đồng.


Một vụ điển hình sau đó, lực lượng thuộc Phòng CSĐT tội phạm về TTXH Công an TP.Cần Thơ đã phát hiện tụ điểm nhà hàng ca cổ Như Lan (ở đường Trần Ngọc Quế) có một số tiếp viên nữ có hành vi khiêu dâm với khách vào ăn uống. Tại thời điểm kiểm tra, tại một phòng của nhà hàng ca cổ Như Lan có 5 nữ tiếp viên, nhưng có 3 người đang khỏa thân hoàn toàn, nhảy sexy ngay trên bàn để khách mua vui.


“Trong quá trình kiểm tra, nhiều tiếp viên cố ý ngăn cản không cho lực lượng chức năng làm việc, tạo cơ hội cho đồng bọn “tẩu tán” hiện trường. Thậm chí là cào vào tay người đang thi hành công vụ; có thái độ chống đối… gây khó khăn cho công tác kiểm tra”, một cán bộ đoàn kiểm tra liên ngành phòng chống tệ nạn xã hội TP.Cần Thơ kể.


Quá trình làm việc với lực lượng chức năng, các nữ tiếp viên cũng khai nhận, để hút khách, chủ cơ sở yêu cầu phải phục vụ tận tình, chu đáo và ăn mặc thật mát mẻ. Còn khách sộp, khách quen, các nữ tiếp viên biểu diễn tuyệt chiêu “múa lửa”, thực hiện các động tác uốn éo, khêu gợi, chào mời… để lấy tiền boa.


Cũng từ hoạt động mại dâm biến tướng ở khắp các tụ điểm vui chơi giải trí tại TP.Cần Thơ mà tình hình nơi đây trở nên phức tạp. Cách đây không lâu, ngay tại Trung tâm thương mại Cái Khế (quận Ninh Kiều, TP.Cần Thơ) xảy ra một vụ giết người gây xôn xao dư luận. Qua xác minh điều tra, nạn nhân là T.H.L. (SN 1992, ngụ tỉnh Cà Mau), là gái bán dâm; kẻ gây án là Hồ Hữu Cành (SN 1986, ngụ tỉnh An Giang).


Được biết trước khi xảy ra vụ án, Cành là nhân viên bảo vệ của một công ty có trụ sở tại Bình Dương. Qua chát chít trên mạng, Cành quen biết với một cô gái ở Vĩnh Long. Trong thời gian xuống thăm “người yêu”, Cành thuê xe ôm sang TP.Cần Thơ tìm gái mua dâm.


Sau khi thỏa thuận giá cả, Cành được Lê Ngọc Thành (ngụ tỉnh Vĩnh Long) chở đến khách sạn Minh Ngọc (phường Cái Khế, quận Ninh Kiều). Tại đây, chủ khách sạn là Dương Văn Năm và Huỳnh Thị Thủy (ngụ phường Cái Khế, quận Ninh Kiều) đồng ý cho Lê Hoàng Út và Lê Ngọc Thành điều gái bán dâm đến để Cành thực hiện việc mua dâm tại phòng nghỉ số 2.


Sau khi thoả mãn, Cành dùng lưỡi lam cắt cổ nạn nhân đến chết. Gây án xong, Cành lấy ĐTDĐ của nạn nhân rồi bỏ trốn. Mới đây, trong phiên tòa phúc thẩm, TAND tối cao tại TP.HCM giữ nguyên bản án sơ thẩm mà TAND TP.Cần Thơ đã tuyên – tử hình về tội “Giết người”, “Cướp tài sản” – đối với Hồ Hữu Cành. Trong quá trình điều tra bổ sung, Cơ quan CSĐT Công an TP.Cần Thơ đã chuyển hồ sơ sang Viện KSND cùng cấp đề nghị truy tố đối với Dương Văn Năm và Huỳnh Thị Thủy về tội chứa mại dâm; Lê Hoàng Út và Lê Ngọc Thành về tội môi giới mại dâm.


Nhằm chấn chỉnh các hoạt động tệ nạn trên địa bàn TP.Cần Thơ đang có nhiều biến tướng tinh vi và phức tạp, mới đây Đại tá Phan Minh Tấn – Phó giám đốc Công an TP.Cần Thơ – đã yêu cầu các đoàn, đội kiểm tra liên ngành cấp thành phố và các quận huyện đẩy mạnh công tác tuyên truyền, tổ chức cho các chủ cơ cở kinh doanh có điều kiện, các cơ sở hoạt động văn hóa viết cam kết không vi phạm, không chứa chấp, môi giới mại dâm và các tệ nạn khác trong cơ sở. Đồng thời, tăng cường công tác kiểm tra, phát hiện xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm, kiên quyết rút giấy phép kinh doanh các cơ sở vi phạm và cố tình vi phạm. Nhưng xem ra phòng, chống tệ nạn xã hội ở thủ phủ miền Tây này không hề đơn giản…


(Dân Việt)



Vào "động" trụy lạc miền Tây... khiếp hơn Sài Gòn

Saturday, August 31, 2013

Nghịch lý ở Việt Nam: Một quốc gia nhỏ chỉ ăn rồi chơi

Có lẽ không quốc gia nào mà cuộc sống của giới công chức chứa nhiều điều nghịch lý như ở Việt Nam.



Lương không đủ sống nhưng lại thuộc thành phần khá giả của xã hội; đã vào biên chế là có thể nằm lỳ cho đến hết đời, ngang nhiên đòi hỏi mọi chế độ phúc lợi, ngay cả khi chẳng làm gì; là người làm thuê cho dân nhưng lại hành xử như ông chủ có quyền ban ơn; năng lực cũng như tinh thần trách nhiệm trước công việc phần lớn ở mức trung bình và thấp, nhưng cực kỳ có khả năng trong việc kinh doanh “quyền lực Nhà nước” để tư lợi …Nhưng điều nghịch lý nhất là một nền hành chính cồng kềnh, ì ạch, dôi dư cả triệu người như vậy lại vẫn cứ ngày một phình to?


Một bộ phận công chức đang tha hóa. (Ảnh minh họa)

Một bộ phận công chức đang tha hóa. (Ảnh minh họa)


Trong một hội nghị có đưa tin trên truyền hình và sau đó hầu như các báo đều đưa lại, Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói thẳng ra rằng: “Trong bộ máy chúng ta có tới 30% số công chức không có cũng được, bởi họ làm việc theo kiểu sáng cắp ô đi, tối cắp về, không mang lại bất cứ thứ hiệu quả công việc nào”. Nói cách khác, cái số 30 % công chức đó hoàn toàn không cần thiết, y như cái bướu trên cổ. Với 2,8 triệu công chức, chỉ cần làm phép tình nhẩm cũng ra ngay con số thuộc diện có cũng như không kia khoảng 800.000. Nghĩa là mỗi 100 người dân Việt Nam, phải nuôi không một ông (bà) vô công rồi nghề mang danh công chức! Vậy tại sao một nền dịch vụ công chỉ cần 2 triệu người, mà phải trả lương cho tận những gần ba triệu? Ai phải chịu trách nhiệm về vấn đề này? Trong khi chưa thể tìm ra câu trả lời, chúng tôi chỉ xin làm thứ công việc đơn giản hơn là giúp mọi người hình dung một phần cái gánh nặng vật chất và tinh thần mà cả xã hội đang phải è lưng chịu đựng để “cõng” gần một triệu công chức dư thừa đó.


Trước hết, 800 ngàn người lớn đến mức nào? Đó là số dân (hơn kém chút ít) của Cyprus, Bahrain, Bhutan, Qatar, Đông Timor…Hay nó có quy mô gấp đôi dân số Luxemburg, Brunei, Malta, Iceland…


Thứ hai, và đây là vấn đề chính, cần bao nhiêu tiền để nuôi cái đám công chức thừa thãi ấy? Chắc chắn là không ai có thể tính chính xác, vì có những công chức thuộc loại dư thừa, nhưng lại hưởng mức thu nhập nhiều người mơ ước. Hẵng chỉ tính đơn giản thế này: Mỗi người trong số đó, vì họ là công chức, nên thuộc diện thu nhập trung bình khá (so với mức 1000 USD trung bình) sẽ nhận của Nhà nước khoảng 60 triệu đồng (3000 USD) một năm. Nghĩa là cần số tiền lên tới 50.000 tỷ đồng ( 2,5 tỉ USD) cho việc chi lương để ngày ngày 800.000 người ăn mặc sang trọng chỉ để “sáng vác ô đến cơ quan, tối vác ô về nhà” mà không làm bất cứ việc gì. Tuy nhiên, số tiền phải bỏ ra phục vụ việc ngồi chơi xơi nước của “một quốc gia nhỏ” ấy trên thực tế còn lớn hơn nhiều.


Theo thông lệ thì số tiền lương cho công chức chỉ bằng hai phần ba số tiền phải chi ra để họ có thể làm việc, được tính vào khoản duy trì hoạt động của cơ quan Nhà nước. Đó là tiền thuê nhà, tiền điện, tiền điện thoại, tiền khấu hao tài sản, tiền phúc lợi, bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội, chi phí đi lại và cơ man nào những thứ tiền khác được gọi bằng cái tên chung là văn phòng phí. Khiêm tốn tính gộp thì con số 50.000 tỉ đó phải cộng thêm khoảng 20.000 tỉ đồng. Giờ ta thử xem 70.000 tỷ đồng nhiều đến mức nào? Nó nhiều hơn toàn bộ số tiền thu được từ xuất khẩu gạo năm 2012; nó bằng khoảng 5 lần số tiền phí bảo trì đường bộ mà Bộ GTVT dự kiến thu được hằng năm từ ô tô, xe máy với giả phải trả là hứng chịu biết bao lời chì chiết của dư luận; nó bằng già nửa số tiền 120.000 tỉ đồng cần để nâng cấp quốc lộ 1A lên thành đường bốn làn xe ô tô; nó giúp cho khoảng 7 triệu dân miền núi đủ gạo ăn trong một năm để không phá rừng. Nếu có ngần ấy số tiền, toàn bộ các xã nghèo miền núi có trường học, có chợ, có đường trải bê tông. Nó có thể mua được số bò giúp cho Chương trình Lục lạc vàng duy trì liên tục 1500 buổi, với khoảng 9000 gia đình nông dân thuộc dạng nghèo nhất nước có cơ hội đủ cơm ăn. Nó là con số dài tới mức mà không một nông dân bình thường nào đọc chính xác được.


Nhưng đấy mới chỉ tính về khoản vật chất, cho dù không hề nhỏ nhưng chưa chắc đã là lớn nhất. Tai hoạ của nạn biên chế tràn lan là nó khiến cho bộ máy hành chính công của chúng ta thuộc loại công kềnh, kém hiệu quả và lạc hậu vào loại nhất khu vực. Nhàn cư vi bất thiện. Vì không làm gì nên những ông, bà công chức thừa thãi trên trở thành những “con bệnh” của xã hội. Ta hãy xem họ làm gì mỗi ngày để tiêu hết 8 giờ vàng ngọc? Nếu là đàn ông thì phần lớn lướt web, chơi game oline, xem phim sex, tìm cách vào nhà nghỉ với chính đồng nghiệp của mình. Thời gian còn lại ngồi nghĩ mưu kế tư lợi hoặc hại người khác. Còn với thành phần nữ giới thì shoping tối ngày, ăn uống, khoe của tối ngày, buôn dưa lê tối ngày…


Nhiều người coi trụ sở cơ quan chẳng hơn gì cái bếp nhà mình, tranh thủ tận dụng điện nước miễn phí để nấu nướng. Số còn lại, nếu không làm những việc như trên, thì làm chim bói cá, cứ thấy ở đâu có mầu mỡ là đến. Cũng vì thừa dẫn đến lười, ích kỷ, đấu đá chèn ép nhau thay vì thực thi công vụ. Có rất nhiều người cả một đời công chức chỉ chuyên kiện cáo, lao vào đấu đá vì những lợi ích cá nhân. Nhưng lương của họ thì vẫn cứ đến hẹn lại lên. Chức của họ thì cứ đến tuổi là đến. Kèm với lương với chức là đủ thứ tiêu chuẩn ưu đãi khác. Những công bộc này, về nguyên tắc là những người giúp việc cho “ông chủ” Nhân dân, nhưng trên thực tế cũng là những người quan liêu, cửa quyền, sách nhiễu, tham lam, làm khổ “ông chủ” vào loại nhất thế giới. Làm bất cứ việc gì thuộc phạm vi chức phận cũng đòi lót tay. Trong bất cứ nhiệm vụ nào cũng lồng lợi ích của mình vào. Từ lái xe, nhân viên đóng dấu, nhân viên gác cổng…đến những người có tí chức, tí quyền đều là những kẻ chỉ thạo ăn tiền, vòi vĩnh, hạch sách…biến cửa Công đường thành nơi nhếch nhác, bất tín, đáng sợ hơn cả hang hùm. Nền đạo đức xã hội xuống cấp, có phần đóng góp không nhỏ của những thành phần được gọi là công chức ấy.


Nhưng thiệt hại vẫn chưa dừng lại ở đó. Nạn chạy chức chạy quyền thì ai cũng biết. Nhưng nạn chạy chọt để được thành công chức Nhà nước còn khốc liệt hơn và cũng bi hài hơn rất nhiều. Vì số người tham gia luôn rất đông, diễn ra trên một diện rộng, với sự tham gia của mọi thành phần. Nó làm hư hỏng cả người có quyền nhận và người được nhận. Người có quyền nhận thì một khi đã lấy tiền, đã nhúng chàm, làm sao còn dám yêu cầu cấp dưới phải nêu cao đạo đức, kỷ cương, nhân cách-ngoại trừ đó là một truyện hài! Người được nhận vào làm công chức thì cậy tiền nên không cần học, không cần trau dồi chuyên môn, coi thường kỉ cương, phép tắc. Đó là chưa kể họ phải tìm cách ăn chặn, ăn bẩn, vơ vét bằng mọi cách để bù lại số vốn đã bỏ ra.


Nhưng những bệnh tật trên, dù rất trầm trọng, nếu quyết tâm ngăn ngừa, vẫn còn nhiều hy vọng chữa chạy, dù rất tốn kém. Song có một thứ bệnh do nạn chạy công chức gây ra rất khó chữa, thuộc loại nan y, là bệnh ỷ lại, lười biếng và mất khả năng tự trọng. Căn bệnh thuộc loại lây nhiễm này có thể huỷ hoại nhân cách cả một thế hệ, góp phần làm nghèo đất nước. Người ta cần một cái bằng đại học với bất cứ giá nào đôi khi không phải để sau đó làm việc, cống hiến, mà để có cơ hội gia nhập cái đội quân công chức vốn là thừa thãi kia. Với những người này, cái điều đáng lẽ thành nỗi xấu hổ khi chả làm gì ngoài việc “sáng vác ô đi, tối vác ô về”, thì lại là mục tiêu phấn đấu, là sự nghiệp của đời họ. Liệu có khác gì một thứ quốc nạn?


(BXH)



Nghịch lý ở Việt Nam: Một quốc gia nhỏ chỉ ăn rồi chơi