Showing posts with label nghĩa địa. Show all posts
Showing posts with label nghĩa địa. Show all posts

Tuesday, March 18, 2014

Mộ rắn, mộ người nằm cạnh nhau trong nghĩa địa

(Xã hội) – Thi thể cô gái bị bầy ốc bâu kín đen, trong gùi là xác con rắn hổ mang lớn với cái đầu be bét. Người ta chôn con rắn cạnh mộ người phụ nữ trẻ xấu số…



Mộ Vân và mộ con rắn được chôn cạnh nhau. (Ảnh minh họa)

Mộ Vân và mộ con rắn được chôn cạnh nhau. (Ảnh minh họa)


Cô gái điên trên dãy trường sơn


Bị bệnh động kinh nặng, tâm thần, Hồ Thị Vân (23 tuổi, thôn Hương Sơn, huyện Nam Đông tỉnh Thừa Thiên Huế) không được tỉnh táo như người bình thường. Buổi chiều nọ, Vân vào rừng xuống suối bắt ốc thì nhìn thấy một con rắn hổ mang lớn. Nhớ lại người dân trong thôn mỗi khi bắt được rắn đem bán là có tiền, Vân cũng thò tay chụp đuôi con rắn, hòng bắt.


Con rắn dữ quay đầu mổ vào cánh tay Vân. Quyết không thả đuôi rắn, cô gái chụp cục đá nện liên tiếp khiến đầu con rắn nát bét, cuộn con rắn cho vào gùi, đi về nhà. Trên đường đi, gặp một người phụ nữ hàng xóm, cô gái hí hửng khoe “chiến tích”. Vừa lúc đó, Vân lảo đảo, tím tái và ngã vật xuống đất vì nọc độc của rắn đã phát tán khắp cơ thể.


Người phụ nữ kia hớt hải chạy về thôn báo tin dữ. Lúc mọi người chạy đến, họ sững sờ trước cảnh tượng kinh hoàng: Thi thể cô gái bị bầy ốc bâu kín đen, trong gùi là xác con rắn hổ mang lớn với cái đầu be bét. Người ta chôn con rắn cạnh mộ người phụ nữ trẻ xấu số.


Quá khứ bất hạnh của cô gái tâm thần


Năm Hồ Thị Vân 19 tuổi, người dân xã Hương Sơn xôn xao phẫn nộ và thấy tội nghiệp cho cô gái khiếm khuyết về tâm thần, mà còn bị kẻ vô lương tâm nào đó cưỡng hiếp. Cô gái mang thai, sinh ra đứa con trai, rồi làm mẹ đơn thân trong trạng thái tâm thần tỉnh ít mê nhiều. Gia cảnh của vợ chồng bà Hồ Thị Năm (cha mẹ Vân) vốn nghèo khó, càng túng quẫn hơn khi phải “gánh” thêm một phận người “lênh đênh bèo bọt”. Suốt ngày quần quật trên nương rẫy, kiếm hột lúa củ khoai, nên việc trông coi đứa bé được giao cho người mẹ tâm thần, dù biết điều đó là nguy hiểm.


Chị A Chước Đen (tức Đinh Thị Hải Đăng, quê ở huyện Nam Đông, tỉnh Thừa Thiên – Huế, hiện ở số 9, đường Lý Thường Kiệt, TP.Đà Nẵng), người “có duyên” với chị Vân và nhiều lần giúp đỡ cô gái này nhớ lại: “Tôi biết Vân bắt đầu từ lần về Nam Đông thuê người xây mộ cho cha mẹ.


Vân cũng tham gia. Chiều hôm ấy, trong lúc đang làm, Vân bỗng lên cơn động kinh, lăn xuống triền dốc. Tôi không thể nào quên được cảnh tượng ngày hôm đó. Suối nước róc rách buồn bã. Lá rừng xào xạc gợi lên nỗi hoang vu. Cô gái nằm bất động giữa khung cảnh thảm buồn, cứ y như xác chết. Cha mẹ Vân đã quá quen với cảnh con gái lên cơn như vậy, nên xem như một việc bình thường. Nhưng tôi lại thấy trong lòng dâng lên nỗi thương cảm cô gái tội nghiệp”.


images (1)


Cứ mỗi lần về thăm mộ tổ tiên, nỗi thương cảm đó lại “dẫn dắt” chị A Chước Đen băng qua những lối đi ngoằn ngoèo để đến ngôi chòi trên phần rẫy của gia đình Vân. “Lần đó, vừa đến trước căn chòi trống hoang, đập vào mắt tôi là hình ảnh Vân ngồi với vẻ mặt ngây ngô, cạnh một đống trái bắp (ngô) lớn.


Một bàn chân trẻ con thò ra từ dưới đống ngô, ra sức cựa quậy. Tôi phát hoảng bới đống ngô, mới thấy đứa bé. Có lẽ Vân đã vùi con trong lúc lên cơn tâm thần. Bồng đứa bé lên, tôi không sao cầm được nước mắt vì quá thương cháu bé. Tôi sợ có ngày đứa trẻ vô tội sẽ gặp nạn vì hành động vô ý thức của người mẹ tâm thần”, chị kể lại.


Nỗi lo sợ của người phụ nữ nhân hậu ấy không phải là không có cơ sở. Nhiều lần bồng con vào rừng chơi, Vân bỏ quên con trong rừng, trở về một mình; hay khi cho đứa bé bú, bị con cắn đầu vú đau, Vân điên tiết bóp cổ con. May mà có ông bà ngoại cháu bé hay những người hàng xóm láng giềng trông thấy, cứu giúp.


Ốc bâu đầy thi thể người bị rắn cắn


Nhưng không phải lúc nào đứa bé và người mẹ tâm thần cũng gặp may mắn, có người bên cạnh trông coi giúp đỡ. Miếng cơm manh áo buộc cha mẹ Vân thường xuyên vắng nhà, phó mặc con cháu vào sự may rủi. “Một lần, tôi đang ở Đà Nẵng, chợt thấy trong lòng như có lửa đốt.


Tôi liền nghĩ đến mẹ con Vân, vội vã bắt xe về Nam Đông, đến thẳng chòi rẫy nhà Vân. Bố Vân nói: “Con mẹ bị bỏng rồi. Nó ngồi gần bếp lửa nướng bắp ăn, lên cơn động kinh ngã xuống, tự thò chân vào lửa. Tỉnh dậy thì chân đã chín””. Vậy mà Vân vẫn “được” để ở nhà vì không có tiền đến bệnh viện.


Lần ấy chị A Chước Đen hối hả đưa cô gái tâm thần đến bệnh viện Nam Đông, điều trị ở đó hơn 10 ngày nhưng chẳng ăn thua. Do vết bỏng nặng, có hiện tượng hoại tử nên bệnh viện huyện chuyển Vân về Bệnh viện Trung ương Huế tiếp tục điều trị. Đứa bé con của bệnh nhân lúc này 11 tháng tuổi nhưng chỉ nặng 6,8 kg được bà ngoại “gùi” về Huế theo mẹ.


Chẳng thân thích ruột rà, nhưng vì lòng trắc ẩn, chị A Chước Đen không nỡ “bỏ”, cứ chạy lui chạy tới giữa Đà Nẵng với Huế để cùng gia đình Vân lo cho số phận người mẹ và đứa trẻ kém may mắn. Có những lúc, quá túng quẫn về tinh thần và kinh tế, sợ không thể nào lo nổi cho cả đứa con tâm thần và đứa cháu bệnh tật èo uột, cha mẹ Vân đã nghĩ đến chuyện cho con trai của Vân vào ở trong một Trung tâm bảo trợ trẻ em.


Nghĩ là nghĩ vậy, nhưng cuối cùng, cha mẹ Vân không thể nào rời xa đứa cháu ngoại tội nghiệp. Khi vết thương của con lành hẳn, cả gia đình lại “rồng rắn” trở về với ngôi nhà cũ kỹ, trống hoang của mình ở xã Hương Sơn. Cha mẹ lại hàng ngày lên nương lên rẫy, để cô gái tâm thần ở nhà “chăm” con.


images (2)


 


Lại tiếp tục những lần người mẹ “ngơ ngác” bỏ quên con đâu đó trong rừng khiến người nhà phải te tái chạy tìm. Hay đang cõng con đi chơi, Vân lên cơn động kinh ngã ngửa ra đất, đè cả lên mình con. Nhưng “trời” thương, nên không có chuyện gì lớn xảy ra đối với hai số phận đáng thương tội nghiệp.


Cho đến buổi chiều định mệnh, Vân vào rừng xuống suối bắt ốc thì nhìn thấy một con rắn hổ mang lớn. Nhớ lại người dân trong thôn mỗi khi bắt được rắn đem bán là có tiền, Vân cũng thò tay chụp đuôi con rắn, hòng bắt. Con rắn dữ quay đầu mổ vào cánh tay Vân. Quyết không thả đuôi rắn, cô gái chụp cục đá nện liên tiếp khiến đầu con rắn nát bét, cuộn con rắn cho vào gùi, đi về nhà.


Trên đường đi, gặp một người phụ nữ hàng xóm, cô gái hí hửng khoe “chiến tích”. Vừa lúc đó, Vân lảo đảo, tím tái và ngã vật xuống đất vì nọc độc của rắn đã phát tán khắp cơ thể. Người phụ nữ kia hớt hải chạy về thôn báo tin dữ. Lúc mọi người chạy đến, họ sững sờ trước cảnh tượng kinh hoàng: Thi thể cô gái bị bầy ốc bâu kín đen, trong gùi là xác con rắn hổ mang lớn với cái đầu be bét. Đứa con không cha 3 tuổi thực sự mồ côi cả cha lẫn mẹ.


Gia đình bất hạnh có 3 đứa con chết trẻ


Sự việc Vân bị rắn cắn chết xảy ra đã một năm, nhưng trong hồi ức của người dân xã Hương Sơn, nỗi kinh hoàng thương tâm khi chứng kiến thi thể người phụ nữ bị ốc bâu kín, nằm bên cạnh chiếc gùi chứa xác con rắn hổ mang lớn, vẫn chưa hề phai nhạt.


“Nhà cửa đã nghèo xơ nghèo xác, buổi chiều đưa thi thể Vân về, cảnh nhà càng thê lương hơn”, một người dân địa phương kể với giọng thương cảm. Vậy nên, trong thôn mỗi người một tay lo đám tang cho người phụ nữ lúc sống cho đến lúc chết đều long đong lận đận, chưa từng ngày nào cảm nhận được niềm hạnh phúc giản dị của cuộc đời bình thường.


Một thanh niên địa phương dẫn đường đưa chúng tôi đến nhà bà Hồ Thị Năm. Trong ngôi nhà cũ kỹ tuềnh toàng, chỉ mình bà Năm ở nhà cùng đứa cháu ngoại. “Hôm đó, gia đình chúng tôi lên nương rẫy cả, Vân ở nhà tự động vào suối trong rừng cách nhà chừng 6km để mò ốc, mới xảy ra cơ sự. Nọc độc rắn ngấm, Vân ngã xuống chết, nên ốc bò ra bâu người nó thôi”, mẹ của nạn nhân ngậm ngùi lý giải.


Tuy nhiên, trong sâu thẳm ánh mắt của người phụ nữ mới 55 tuổi, nhưng đã có vẻ như một bà già, ánh lên một cảm giác sợ hãi mông lung. Cái cảm xúc “đặc biệt” cứ mãi khiến người phụ nữ này day dứt không yên bắt đầu từ việc “trời” giáng tai ương xuống gia đình khốn khó. Hai người con trai của bà cứ tròn 20 tuổi là phải bỏ mạng vì những căn bệnh hiểm nghèo.


“Lúc Vân gặp nạn, trước đó bốn tháng, đứa em trai nó cũng vừa mới qua đời”, người mẹ buồn rầu kể. Tang tóc chồng lên tang tóc. Đứa con gái số phận kém may mắn lại chết một cách thảm thương, càng khiến ánh mắt bà Năm u uất. Chúng tôi hỏi bà về việc có đúng dân làng chôn con rắn cạnh mộ Vân, bà gật đầu xác nhận, rồi lặng lẽ đến gian giữa nhà, vén tấm rèm để lộ 3 bức di ảnh của 3 đứa con đã khuất, trên bàn thờ lạnh khói hương. Có vẻ như bà không muốn tiếp tục trải lòng về những điều thương tâm, lạ lùng, nhất là về việc chôn con rắn lớn cạnh mộ đứa con gái bất hạnh.


Theo mô tả của một thanh niên địa phương, nghĩa địa nơi chôn cất “vợ chồng”, Vân nằm cách xa thôn làng. Thanh niên địa phương mà chúng tôi nhờ dẫn đường cho biết, đường đến nghĩa địa mất chừng 1 giờ đồng hồ đi bộ vì rất khó đi, không thể sử dụng xe máy. Năn nỉ hồi lâu, nhưng thanh niên này nhất quyết không chịu dẫn chúng tôi đến nghĩa địa. “Đến mộ làm gì?”, người dẫn đường lắc đầu quầy quậy. Nhưng sau đó, mới hé lộ nguyên nhân thật sự vì sao người thanh niên này sẵn lòng dẫn chúng tôi đến tận cùng “hang cùng ngõ hẻm” nào trong xã, ngoại trừ nơi chôn cất người chết.


Theo bà mẹ, từ khi con gái chết, được dân làng chung tay mai táng cho mồ yên mả đẹp, gia đình chỉ đến mộ hương khói một lần vào dịp Tết. Hỏi vậy bà có thắp hương cho ngôi mộ con rắn chôn bên cạnh mộ con không, bà giận dữ lắc đầu quầy quậy: “Nó là kẻ thù, gây ra cái chết của con tôi, thắp hương làm gì”.


Nhìn vào ánh mắt u uất, giận dữ của bà Năm lúc ấy, chẳng ai dám hỏi tiếp. Nhưng qua câu chuyện với một người phụ nữ dân tộc vùng núi rừng Nam Đông, chúng tôi mới hiểu ra, người dân ở đây có tục lệ sau khi đã chôn cất người chết, họ rất ít khi lai vãng đến nơi yên nghỉ linh thiêng của những “hồn ma”.


Có lẽ, họ sợ “hồn ma” người chết theo về quấy nhiễu. Khi đi chôn cất, người còn sống hứa với người chết mỗi năm sẽ đến thăm vào dịp nào, thì đúng dịp đó người ta mới đến nghĩa địa, hương khói. Dịp này, gia đình nào có điều kiện thì sắm thêm lễ vật cúng bái, nếu nghèo quá, họ chỉ mang hương đến thắp. Cả năm chỉ hương khói một lần nên nơi yên nghỉ của những người đã khuất càng hoang vu, thê lương, thảm đạm.


Chỉ đứa trẻ mình đang ôm trong lòng, bà Năm buồn buồn kể: “Đây là con của đứa con gái còn sống duy nhất của tôi. Bốn đứa thì hết ba đứa làm ma rồi. Hai thằng con trai chết lúc chưa có vợ đã đành. Con Vân bị rắn cắn chết, để lại thằng cu bơ vơ trên đời”. Theo tâm sự của bà Năm, dù mẹ của đứa trẻ là người bị bệnh tâm thần, nhưng nếu có mẹ vẫn còn hơn không.


Nay bé trai đã 4 tuổi, đang đi học lớp mẫu giáo. “Thời gian đầu mẹ mới mất, nó nhớ hơi mẹ kêu khóc suốt. Dù mẹ nó không được tỉnh táo, nhưng cũng là người ôm ấp nó, cõng nó trên lưng. Trong những đêm khuya, chợt tỉnh giấc, không có mẹ bên cạnh, tiếng khóc của đứa trẻ mồ côi càng thương tâm. Riết rồi nó cũng quen. Nhưng nhìn nó vẫn tội nghiệp lắm vì quá nhiều thiệt thòi”, bà Năm nghẹn lời bỏ nửa chừng câu nói


T.H



Mộ rắn, mộ người nằm cạnh nhau trong nghĩa địa

Friday, February 21, 2014

Bí ẩn chưa lời giải bên trong “nghĩa địa hoạn quan”

(Kênh 13) – Cũng với những bí ẩn còn chưa có lời giải, ngôi mộ quy tụ ba linh hồn cả người và vật còn là bài học cho hậu thế về sự trung thành hiếm có.


Toàn cảnh lăng mộ “thần” thái giám

Toàn cảnh lăng mộ “thần” thái giám


Không nằm trong khu lăng mộ chuyên dành cho các vị thái giám, ngôi mộ của một thái giám họ Phạm được người dân thờ phụng, tôn làm thành hoàng với nhiều bí ẩn chưa lý giải.


Mộ thái giám lưu lạc đất Bình Thuận


Mộ “thần” thái giám toạ lạc ngay bên đường làng thôn Sơn Thuỷ (Khu phố 2, phường Phú Hài, TP Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận). Khác lạ với lăng mộ bình thường, bên trong ngoài khu thờ chủ nhân, còn có ngôi mộ nhỏ mang tên “ông Đậu cửa” (người dắt ngựa) và mả thờ con ngựa trắng bằng xi măng trang trí bắt mắt.


Mộ được lập từ năm 1924, trước kia đắp bằng đất và vỏ cây, về sau những hậu duệ của vị quan thái giám lần tìm ra tung tích mới xây cất khang trang như bây giờ.


Theo người địa phương, vị thái giám trong mộ quê ở Thừa Thiên – Huế, là quan phục vụ dưới triều vua Gia Long. Trong một trận đánh, vị quan thái giám sau khi thắng trận ở thôn Thuận Mỹ (nay thuộc thị trấn Phú Long, huyện Hàm Thuận Bắc) bèn ngồi nghỉ mát bên gốc cây me. Bất ngờ ông bị quân mai phục bắn tên trọng thương.


Con bạch mã đã mang xác chủ nhân lội qua sông. Trên đường đi, đầu quan thái giám rơi xuống làng Thuận An, còn phần thân vẫn nằm trên yên ngựa ở làng Thuận Mỹ. Sau khi biết chuyện, dân làng tìm lại đầy đủ thân xác vị quan, đem mai táng theo nghi lễ.


Tượng bạch mã nằm trong khu lăng mộ

Tượng bạch mã nằm trong khu lăng mộ


Một truyền thuyết khác lại kể vị quan thái giám hy sinh trong hoàn cảnh hộ tống vua Gia Long chạy trốn khỏi sự truy sát của quân Tây Sơn, đã tuẫn tiết giữ chân “đội quân thần tốc”.


Ông Võ Minh Nhật (67 tuổi), người chuyên chăm lo việc thờ tự tại đây khá rành về giai thoại lịch sử này. Ông Nhật cho rằng thời ấy vua Gia Long cùng hai vị tướng hộ giá chạy trước. Quan thái giám đem quân bọc hậu. Khi giáp mặt quân Tây Sơn ở địa phận thị trấn Phú Long hiện nay, quan thái giám bị trọng thương sau đó tử vong.


Ông Nhật nói: “Vua Gia Long trong quá trình chạy loạn có ghé qua vùng đất gần miếu trú ẩn. Nhà vua từng nghỉ lại chùa Bửu Sơn bốn ngày, sau khi rời đi có tặng chùa mấy chữ “ngự tứ Bửu Sơn” đến nay vẫn còn được lưu giữ”.


Theo giai thoại trên, sau khi bị trúng tên tử nạn, vị quan được ngựa trắng chở về đến thôn Sơn Thuỷ thì con ngựa quỵ ngã vì kiệt sức. Dân làng thi thể an táng chu đáo. Lúc bấy giờ còn có ông già dắt ngựa đưa thi thể về, cũng tuẫn tiết chết theo chủ nhân (người đang an nghỉ dưới phần mộ mang tên “Ông Đậu cửa” trong khuôn viên mộ hiện nay).


Về phần con bạch mã, cứ quanh quẩn quanh mộ chủ nhân chứ không chịu bỏ đi. Một thời gian sau con ngựa nhịn ăn đến chết, cũng được dân làng chôn cất trên cùng khoảng đất.


Điểm độc đáo của di tích này, như lời người dân thôn Sơn Thuỷ là “độc nhất vô nhị” bởi: “Ít nơi nào có mộ thờ thái giám, vả lại ngôi mộ thờ đến ba linh hồn gồm cả người và vật”. “Trước kia khu lăng mộ rộng lớn, là cả khu dinh thờ với trống kèn đầy đủ. Về sau do chiến tranh tàn phá nên bị hủy hoại nhiều, rồi được xây lại nhỏ hơn như bây giờ”, ông Nhật hồi ức.


Đi tìm lai lịch viên quan thái giám được phong thần


Ông Võ Minh Nhật cho biết vì cảm phục, dân làng đã phong thần cho viên quan

Ông Võ Minh Nhật cho biết vì cảm phục, dân làng đã phong thần cho viên quan


Để tưởng nhớ công lao hộ giá, tinh thần chiến đấu bất khuất của viên quan, dân làng thôn Sơn Thuỷ đã phong ông là thần thái giám. Không những vậy, vị quan này còn được tôn là thần hoàng bổn cảnh, tức người có công tạo lập nên làng mạc.


Và không chỉ riêng thôn Sơn Thuỷ, một số đình miếu ở những làng xung quanh đều thờ thần thái giám là thần hoàng. Ngày 12/2 âm lịch hằng năm được lấy làm ngày giỗ làng, cũng là giỗ thần thái giám. “Trước đây việc cử hành lễ tế do dân làng đứng ra lo liệu. Mấy năm gần đây, con cháu của ông quan đảm nhận”, ông Nhật cho biết.


Trở lại lai lịch vị quan thái giám, ông Phạm Dự (75 tuổi, sống trên đường Lê Hồng Phong, TP Phan Thiết, nguyên quán tỉnh Thừa Thiên – Huế), người nhận quan thái giám là cụ tổ cho biết từng tra cứu trong gia phả dòng tộc, thấy có ghi chép mấy dòng: Quan thái giám chết và chôn tại đất Bình Thuận. Thế là ông cùng họ hàng cất công đi tìm nơi an nghỉ của người thân.


Ông xuống xe ở huyện Tuy Phong (giáp Ninh Thuận) và bắt đầu tìm khắp các nghĩa trang nhưng không có mộ phần nào đề tên quan thái giám. Tiếp đó, ông Dự cùng người thân đến TP Phan Thiết tìm kiếm ròng rã nhiều ngày liền.


Cuối cùng, những người họ Phạm tìm gặp được ngôi mộ mang nhiều đặc điểm trùng hợp những lời mô tả trong gia phả như trên bia ghi dòng chữ: “Phạm Thái Giám”. Ngoài ra trong khu lăng mộ có thêm mộ người hầu và con ngựa trắng. Riêng tên thật quan thái giám, bậc hậu duệ như ông Dự cũng không biết. Ông giải thích người xưa kiêng cữ gọi và viết tên thật, nhất là người phục vụ trong cung đình.


Bậc hậu bối của viên quan xác nhận, trước khi dòng tộc mình tiếp quản, khu lăng mộ được một gia đình sống ở địa phương trông nom đến đời thứ ba. Khi đến nhận lại mộ, người dân bản địa chấp nhận với những bằng cứ xác thực là cuốn gia phả họ Phạm, nhưng ra điều kiện không được dời lăng mộ đi chỗ khác. Họ cho rằng khu lăng mộ toạ lạc ở chỗ “đất thiêng”, nếu di dời có thể “gây tai hoạ cho xóm làng”.


Trong hành trình tìm kiếm mộ phần người thân, ông Dự cho biết điều kì lạ rằng gần 20 năm về trước, ông cố của mình tên là Phạm Lự đang sống ở Thừa Thiên – Huế đột nhiên “trở chứng” đón xe vào tận đất Bình Thuận tìm mộ quan thần thái giám.


Bậc tiền bối này khi phát hiện mộ thần thái giám ở phường Phú Hài đã trải chiếu nằm khấn nguyện ba ngày ba đêm rằng nếu đúng mồ mả tổ tiên, xin người an nghỉ bên dưới hiển linh báo mộng cho con cháu biết. Hồi đó, xung quanh mộ cây cối um tùm, rắn rết nhiều vô kể nhưng ông Lự không hề bị bệnh tật hay côn trùng tấn công.


Như vậy, cho đến nay người ta chỉ biết rằng vị quan thái giám an nghỉ trong khu lăng mộ “độc nhất vô nhị” là một người mang họ Phạm, gốc gác tận tỉnh Thừa Thiên Huế. Và như vậy xung quanh khu lăng mộ này vẫn còn những bí ẩn chưa lời giải.


Tổng Hợp



Bí ẩn chưa lời giải bên trong “nghĩa địa hoạn quan”

Monday, October 21, 2013

Chết khiếp với "cá nghĩa địa" ở nghĩa trang Bình Hưng Hòa

Trời về chiều, lác đác những “cần thủ” đã xuất hiện bên hồ câu nằm ngay sát nghĩa trang Bình Hưng Hòa.



Họ nhanh chóng chuẩn bị đồ nghề để bắt đầu buổi câu cá “thư giãn” khi xung quanh là hàng nghìn ngôi mộ và một bãi rác lớn đang bốc mùi hôi thối. Đêm xuống, trong không gian u tịch của “cõi âm”, giữa những ngôi mộ lổn nhổn, vẫn xuất hiện cần thủ buông cần ngồi câu cá như những bóng ma!


Thú câu cá lạ lùng nơi nghĩa địa


Người Sài Gòn mê câu cá vì nó gắn với mảnh đất sông nước, nhiều kênh rạch này. Lựa thủy triều, những con cá lớn cứ thế ào ào bơi vào mấy con kênh trung tâm thành phố, cũng vì thế mà thú câu cá tự nhiên của người Sài Gòn ngày càng rầm rộ. Nhưng không như nhiều người chọn cầu Sài Gòn, cầu Thủ Thiêm hay xuôi về đến bến Bạch Đằng để bắt cần, thả dây… nhiều người lại chọn địa điểm có phần kì quặc là nghĩa trang Bình Hưng Hòa để làm nơi túc trực hôm khuya.


Mỗi ngày, có đến cả trăm lượt người tụ họp quanh chiếc ao nhỏ này, người câu, người chờ, người lặng lẽ hóng mát… khi xung quanh là hàng ngàn ngôi mộ.


Nhiều cần thủ mê cảm giác… rợn người thường gọi ao câu nằm ngay trong địa phận nghĩa trang Bình Hưng Hòa (Q. Tân Bình, TP. HCM) là “ao âm phủ”. Mỗi ngày, từ 2h chiều đến 9h tối, nhiều người lại rủ nhau đến đây câu. Dân quanh vùng và giới cần thủ thường gọi nơi đây với cái tên nghe có phần kì bí, đủ khiến người yếu tim lạnh sống lưng: “câu cá cõi âm”. Với diện tích khoảng 300m2, mặt tiền nằm trên đường Bình Long, ao câu này vốn là một vũng trũng dùng để trữ nước sau mưa cho cả vùng nghĩa trang rộng lớn.


Trước đây, nghĩa trang Bình Hưng Hòa có đến hai cái hồ lớn. Một cái nằm chính giữa ngay trung tâm nghĩa trang đã bị rút hết nước, cỏ mọc um tùm, còn cái hồ này thì chỉ bị rút bớt nước. Cứ mùa mưa đến, mưa lớn, nước từ nghĩa trang lại róc rách chảy về lênh láng. Chớp thời cơ, những chủ cần bắt đầu dựng lều, che dù, mắc võng đón cần thủ từ khắp nơi đến tìm thú vui thư giãn. Giá 30.000 đồng một giờ câu, cứ thế mà dần dần thu tiền của thiên hạ. Ông Tư (60 tuổi, chủ kinh doanh), một trong những người đã có sáng kiến mở ra dịch vụ “câu cá cõi âm” từ vài năm nay. Ông bảo, sống ở gần đây, thấy mỗi khi mưa xuống, hồ được “hứng” nước từ trên các ngôi mộ đổ về. Thấy hồ bỏ trống, nên ông đã nghĩ ra cách mua cá về thả rồi mở dịch vụ thuê cần và câu cá. Để phục vụ các cần thủ, ngoài ông Tư ra thì có vài hàng quán cũng mọc lên, bán những thứ đồ uống đơn giản như: cà phê, nước ngọt…


Câu cá “thư giãn” tại nghĩa trang Bình Hưng Hòa

Câu cá “thư giãn” tại nghĩa trang Bình Hưng Hòa


Hầu hết những người đến đây câu cá vì tò mò hoặc tìm cảm giác lạ, muốn đến câu thử một lần cho biết. Họ có thể là những người sống quanh đó, hoặc cũng có khi vượt cả chục cây số chỉ đến đây thả câu, ngắm cần. Hồ rộng nên vị trí câu cũng thoải mái, một số lựa chỗ sạch sẽ, thoáng mát tránh xa khu mồ mả, số khác thì chọn nơi rác rưởi, dơ bẩn vì họ nghĩ những nơi đó cá hay tập trung tìm mồi.


Cứ thế, giữa hàng nghìn ngôi mộ lớn nhỏ, bên cạnh là đống rác lớn bốc mùi, đôi khi một làn gió nhẹ thổi ngược cũng khiến cả không gian hôi thối khó thở. Thế nhưng, các cần thủ vẫn bình thản chờ cá đớp mồi. Xung quanh hồ, còn có rất nhiều người đứng xem, chỉ có một điều lạ là dường như những người này chỉ đi một mình, không ai quen ai. Mỗi người mỗi nét mặt, mỗi suy nghĩ trầm ngâm nhìn xuống mặt nước phẳng lặng. Đêm xuống, trong không gian u tịch của “cõi âm”, giữa những ngôi mộ lổn nhổn, vài bóng người vẫn vật vờ bên cần câu. Như thể đang chờ đợi một điều gì đó mơ hồ từ thế giới xa xăm.


Đi câu nhưng không dám lấy cá


Lân la hỏi chuyện vài cần thủ để hiểu rõ thực hư nguyên do họ chọn nơi nghĩa địa u linh này làm nơi thả cần, anh Lê Hữu Đạt, một vị khách thường xuyên của dịch vụ “câu cá cõi âm” cho hay: “Thì quanh vùng đâu có con sông nào sạch sẽ để câu đâu, không ra nghĩa địa thì đi đâu bây giờ”, vừa nói anh vừa quăng câu ra mãi phía giữa hồ. Anh bảo: “Cần thủ ở đây hầu hết là dân không chuyên, chỉ dùng lưỡi câu đơn chứ không cầu kì. Nhiều nơi khác, họ dùng lưỡi chùm, lưỡi dĩa, lưỡi lục… chẳng khác gì chích điện là mấy. Hồi đầu, thấy tôi bảo đi câu ngoài nghĩa địa, nhiều bạn trẻ còn đùa “có khi nào thấy cá bay bay chứ không phải bơi bơi không?” Nghĩ cũng hơi ghê. Nói thế chứ nhiều người sợ không dám thả cần chứ không nói đến chuyện ngồi câu”.


Có lẽ, vì hồ nằm ngay cạnh nơi “cõi âm” vốn nổi tiếng với nhiều câu chuyện siêu linh, kì bí, cho nên nhiều người cũng coi đó là lí do để đến đây tìm cảm giác lạ hoặc để… thư giãn, giảm căng thẳng. “Có nhiều người vì buồn chán chuyện gì đó cũng đến đây câu cá giải sầu, có đêm còn không chịu về mà đi thẳng vào nghĩa trang ngủ một giấc cho đến sáng. Còn việc mấy người câu cá cứ thẫn thờ ôm cần cả buồi chiều mà chẳng giật câu lần nào thì nhiều lắm. Có bận, một anh uống vài lon bia rồi bắt đầu ngà ngà say, bước đi lảo đảo chới với như có ai muốn đẩy họ xuống nước. May mà có mấy anh câu cùng tóm lại”, chị Hương, bán nước giải khát quanh bờ hồ, cho hay.


Hàng quán cũng mọc lên bán những thứ đồ uống đơn giản như: cà phê, nước ngọt…

Hàng quán cũng mọc lên bán những thứ đồ uống đơn giản như: cà phê, nước ngọt…


Nếu như ở các con sông, nhiều người đi câu để kiếm cơm mong có vài con cá để ăn, để bán. Nhưng với “câu cá cõi âm” thì chỉ để cho vui, cho thư giãn chứ tuyệt nhiên không ai dám mang về chứ đừng nói đến chuyện ăn. Anh Đạt cho biết thêm, câu cho vui thôi chứ không ăn, cũng chẳng mang về hay đem cho hàng xóm mình cũng ngại.


Cho rồi, người ta ăn xong vui miệng hỏi cá câu ở đâu, mình bảo câu trong “nghĩa trang” chắc họ hận mình luôn quá. Thường thì cá câu được, anh và một số cần thủ mang qua bán cho chủ câu với giá khoảng 20.000đ/kg rồi họ làm gì thì làm. Đang nói, bỗng nhiên cần động, nhanh như chớp, anh Đạt giật xóc con cá đang ngáp ngáp dưới lòng hồ rồi kéo lên. Con cá nhỏ nhảy tưng hửng trên nền đất vì trót tham miếng mồi giả, sau một hồi giật lưỡi thì chết hẳn.


Anh quay sang nói tiếp chuyện: “Nói thế chứ, cá sống trong nước mồ, nước mả, có cho tiền cũng không dám ăn”. Ra là thế, người ta tìm đến Bình Hưng Hòa câu vì chẳng còn chỗ nào để câu nữa. Nhưng đi câu mà chẳng lấy cá, ấy vậy mà ngày ngày, xung quanh hồ lúc nào cũng có khoảng chục cần thủ trực chiến. Người vào, kẻ ra hiếm khi vắng khách.


Anh Đạt kể tiếp: Hồ câu ở nghĩa trang Bình Hưng Hòa cũng lạ như chính vị trí và dịch vụ câu cá ở đó. Mùa mưa thì nước lên rất cao, mùa khô thì không một giọt nước. Cá ở hồ câu hầu hết không phải là tự nhiên mà do các chủ câu tự thả xuống, lâu ngày tự sinh sôi rồi số lượng nhiều dần. Chủ yếu là loại cá tra, cá chim hay cá trê. Nhất là giống cá trê, lì lợm, lặng lẽ thường sống mãi dưới tầng đáy. Ai may mắn lắm mới câu được trê, con lớn cũng đến 1 ký.


Nói mới nhớ năm 2011 rộ lên thông tin cá trê khổng lồ thích sống trong mộ người chết. Thậm chí còn có gia đình để mộ chôn lâu năm, khi bốc mộ phát hiện khoảng chục con cá trê sống chui rúc trong đó, con nào con đấy to bằng cả bắp tay, nặng 1,5 – 2kg. Nghĩ đến đó thôi cũng khiến tôi sởn gai ốc.


Anh Bảy, một cần thủ đến từ Q. Tân Phú cho biết: “Cuối tuần rảnh rỗi, thỉnh thoảng tôi cũng sang đây câu. Đi một mình thôi chứ chẳng mang đâu có rủ được vợ đi cùng vì bả sợ, sợ ma sợ người sợ đủ thứ. Chứ riêng tôi thấy bình thường”. Thấy vậy, anh Phong, một “cần thủ” ngồi cạnh cũng tần ngần nói thêm: “Ở chỗ này, mỗi người mỗi nghề, nhưng đến đây thì đều như nhau hết”.


(Khám Phá)



Chết khiếp với "cá nghĩa địa" ở nghĩa trang Bình Hưng Hòa

Chết khiếp với "cá nghĩa địa" ở nghĩa trang Bình Hưng Hòa

Trời về chiều, lác đác những “cần thủ” đã xuất hiện bên hồ câu nằm ngay sát nghĩa trang Bình Hưng Hòa.



Họ nhanh chóng chuẩn bị đồ nghề để bắt đầu buổi câu cá “thư giãn” khi xung quanh là hàng nghìn ngôi mộ và một bãi rác lớn đang bốc mùi hôi thối. Đêm xuống, trong không gian u tịch của “cõi âm”, giữa những ngôi mộ lổn nhổn, vẫn xuất hiện cần thủ buông cần ngồi câu cá như những bóng ma!


Thú câu cá lạ lùng nơi nghĩa địa


Người Sài Gòn mê câu cá vì nó gắn với mảnh đất sông nước, nhiều kênh rạch này. Lựa thủy triều, những con cá lớn cứ thế ào ào bơi vào mấy con kênh trung tâm thành phố, cũng vì thế mà thú câu cá tự nhiên của người Sài Gòn ngày càng rầm rộ. Nhưng không như nhiều người chọn cầu Sài Gòn, cầu Thủ Thiêm hay xuôi về đến bến Bạch Đằng để bắt cần, thả dây… nhiều người lại chọn địa điểm có phần kì quặc là nghĩa trang Bình Hưng Hòa để làm nơi túc trực hôm khuya.


Mỗi ngày, có đến cả trăm lượt người tụ họp quanh chiếc ao nhỏ này, người câu, người chờ, người lặng lẽ hóng mát… khi xung quanh là hàng ngàn ngôi mộ.


Nhiều cần thủ mê cảm giác… rợn người thường gọi ao câu nằm ngay trong địa phận nghĩa trang Bình Hưng Hòa (Q. Tân Bình, TP. HCM) là “ao âm phủ”. Mỗi ngày, từ 2h chiều đến 9h tối, nhiều người lại rủ nhau đến đây câu. Dân quanh vùng và giới cần thủ thường gọi nơi đây với cái tên nghe có phần kì bí, đủ khiến người yếu tim lạnh sống lưng: “câu cá cõi âm”. Với diện tích khoảng 300m2, mặt tiền nằm trên đường Bình Long, ao câu này vốn là một vũng trũng dùng để trữ nước sau mưa cho cả vùng nghĩa trang rộng lớn.


Trước đây, nghĩa trang Bình Hưng Hòa có đến hai cái hồ lớn. Một cái nằm chính giữa ngay trung tâm nghĩa trang đã bị rút hết nước, cỏ mọc um tùm, còn cái hồ này thì chỉ bị rút bớt nước. Cứ mùa mưa đến, mưa lớn, nước từ nghĩa trang lại róc rách chảy về lênh láng. Chớp thời cơ, những chủ cần bắt đầu dựng lều, che dù, mắc võng đón cần thủ từ khắp nơi đến tìm thú vui thư giãn. Giá 30.000 đồng một giờ câu, cứ thế mà dần dần thu tiền của thiên hạ. Ông Tư (60 tuổi, chủ kinh doanh), một trong những người đã có sáng kiến mở ra dịch vụ “câu cá cõi âm” từ vài năm nay. Ông bảo, sống ở gần đây, thấy mỗi khi mưa xuống, hồ được “hứng” nước từ trên các ngôi mộ đổ về. Thấy hồ bỏ trống, nên ông đã nghĩ ra cách mua cá về thả rồi mở dịch vụ thuê cần và câu cá. Để phục vụ các cần thủ, ngoài ông Tư ra thì có vài hàng quán cũng mọc lên, bán những thứ đồ uống đơn giản như: cà phê, nước ngọt…


Câu cá “thư giãn” tại nghĩa trang Bình Hưng Hòa

Câu cá “thư giãn” tại nghĩa trang Bình Hưng Hòa


Hầu hết những người đến đây câu cá vì tò mò hoặc tìm cảm giác lạ, muốn đến câu thử một lần cho biết. Họ có thể là những người sống quanh đó, hoặc cũng có khi vượt cả chục cây số chỉ đến đây thả câu, ngắm cần. Hồ rộng nên vị trí câu cũng thoải mái, một số lựa chỗ sạch sẽ, thoáng mát tránh xa khu mồ mả, số khác thì chọn nơi rác rưởi, dơ bẩn vì họ nghĩ những nơi đó cá hay tập trung tìm mồi.


Cứ thế, giữa hàng nghìn ngôi mộ lớn nhỏ, bên cạnh là đống rác lớn bốc mùi, đôi khi một làn gió nhẹ thổi ngược cũng khiến cả không gian hôi thối khó thở. Thế nhưng, các cần thủ vẫn bình thản chờ cá đớp mồi. Xung quanh hồ, còn có rất nhiều người đứng xem, chỉ có một điều lạ là dường như những người này chỉ đi một mình, không ai quen ai. Mỗi người mỗi nét mặt, mỗi suy nghĩ trầm ngâm nhìn xuống mặt nước phẳng lặng. Đêm xuống, trong không gian u tịch của “cõi âm”, giữa những ngôi mộ lổn nhổn, vài bóng người vẫn vật vờ bên cần câu. Như thể đang chờ đợi một điều gì đó mơ hồ từ thế giới xa xăm.


Đi câu nhưng không dám lấy cá


Lân la hỏi chuyện vài cần thủ để hiểu rõ thực hư nguyên do họ chọn nơi nghĩa địa u linh này làm nơi thả cần, anh Lê Hữu Đạt, một vị khách thường xuyên của dịch vụ “câu cá cõi âm” cho hay: “Thì quanh vùng đâu có con sông nào sạch sẽ để câu đâu, không ra nghĩa địa thì đi đâu bây giờ”, vừa nói anh vừa quăng câu ra mãi phía giữa hồ. Anh bảo: “Cần thủ ở đây hầu hết là dân không chuyên, chỉ dùng lưỡi câu đơn chứ không cầu kì. Nhiều nơi khác, họ dùng lưỡi chùm, lưỡi dĩa, lưỡi lục… chẳng khác gì chích điện là mấy. Hồi đầu, thấy tôi bảo đi câu ngoài nghĩa địa, nhiều bạn trẻ còn đùa “có khi nào thấy cá bay bay chứ không phải bơi bơi không?” Nghĩ cũng hơi ghê. Nói thế chứ nhiều người sợ không dám thả cần chứ không nói đến chuyện ngồi câu”.


Có lẽ, vì hồ nằm ngay cạnh nơi “cõi âm” vốn nổi tiếng với nhiều câu chuyện siêu linh, kì bí, cho nên nhiều người cũng coi đó là lí do để đến đây tìm cảm giác lạ hoặc để… thư giãn, giảm căng thẳng. “Có nhiều người vì buồn chán chuyện gì đó cũng đến đây câu cá giải sầu, có đêm còn không chịu về mà đi thẳng vào nghĩa trang ngủ một giấc cho đến sáng. Còn việc mấy người câu cá cứ thẫn thờ ôm cần cả buồi chiều mà chẳng giật câu lần nào thì nhiều lắm. Có bận, một anh uống vài lon bia rồi bắt đầu ngà ngà say, bước đi lảo đảo chới với như có ai muốn đẩy họ xuống nước. May mà có mấy anh câu cùng tóm lại”, chị Hương, bán nước giải khát quanh bờ hồ, cho hay.


Hàng quán cũng mọc lên bán những thứ đồ uống đơn giản như: cà phê, nước ngọt…

Hàng quán cũng mọc lên bán những thứ đồ uống đơn giản như: cà phê, nước ngọt…


Nếu như ở các con sông, nhiều người đi câu để kiếm cơm mong có vài con cá để ăn, để bán. Nhưng với “câu cá cõi âm” thì chỉ để cho vui, cho thư giãn chứ tuyệt nhiên không ai dám mang về chứ đừng nói đến chuyện ăn. Anh Đạt cho biết thêm, câu cho vui thôi chứ không ăn, cũng chẳng mang về hay đem cho hàng xóm mình cũng ngại.


Cho rồi, người ta ăn xong vui miệng hỏi cá câu ở đâu, mình bảo câu trong “nghĩa trang” chắc họ hận mình luôn quá. Thường thì cá câu được, anh và một số cần thủ mang qua bán cho chủ câu với giá khoảng 20.000đ/kg rồi họ làm gì thì làm. Đang nói, bỗng nhiên cần động, nhanh như chớp, anh Đạt giật xóc con cá đang ngáp ngáp dưới lòng hồ rồi kéo lên. Con cá nhỏ nhảy tưng hửng trên nền đất vì trót tham miếng mồi giả, sau một hồi giật lưỡi thì chết hẳn.


Anh quay sang nói tiếp chuyện: “Nói thế chứ, cá sống trong nước mồ, nước mả, có cho tiền cũng không dám ăn”. Ra là thế, người ta tìm đến Bình Hưng Hòa câu vì chẳng còn chỗ nào để câu nữa. Nhưng đi câu mà chẳng lấy cá, ấy vậy mà ngày ngày, xung quanh hồ lúc nào cũng có khoảng chục cần thủ trực chiến. Người vào, kẻ ra hiếm khi vắng khách.


Anh Đạt kể tiếp: Hồ câu ở nghĩa trang Bình Hưng Hòa cũng lạ như chính vị trí và dịch vụ câu cá ở đó. Mùa mưa thì nước lên rất cao, mùa khô thì không một giọt nước. Cá ở hồ câu hầu hết không phải là tự nhiên mà do các chủ câu tự thả xuống, lâu ngày tự sinh sôi rồi số lượng nhiều dần. Chủ yếu là loại cá tra, cá chim hay cá trê. Nhất là giống cá trê, lì lợm, lặng lẽ thường sống mãi dưới tầng đáy. Ai may mắn lắm mới câu được trê, con lớn cũng đến 1 ký.


Nói mới nhớ năm 2011 rộ lên thông tin cá trê khổng lồ thích sống trong mộ người chết. Thậm chí còn có gia đình để mộ chôn lâu năm, khi bốc mộ phát hiện khoảng chục con cá trê sống chui rúc trong đó, con nào con đấy to bằng cả bắp tay, nặng 1,5 – 2kg. Nghĩ đến đó thôi cũng khiến tôi sởn gai ốc.


Anh Bảy, một cần thủ đến từ Q. Tân Phú cho biết: “Cuối tuần rảnh rỗi, thỉnh thoảng tôi cũng sang đây câu. Đi một mình thôi chứ chẳng mang đâu có rủ được vợ đi cùng vì bả sợ, sợ ma sợ người sợ đủ thứ. Chứ riêng tôi thấy bình thường”. Thấy vậy, anh Phong, một “cần thủ” ngồi cạnh cũng tần ngần nói thêm: “Ở chỗ này, mỗi người mỗi nghề, nhưng đến đây thì đều như nhau hết”.


(Khám Phá)



Chết khiếp với "cá nghĩa địa" ở nghĩa trang Bình Hưng Hòa