Showing posts with label lừa gạt. Show all posts
Showing posts with label lừa gạt. Show all posts

Friday, February 21, 2014

Cô gái mắc bệnh tim yêu phải tên lừa gạt

(Kênh 13) – Vì anh em phải phá thai, vậy mà cuối cùng anh bỏ em mặc cho em bị bệnh tim rất yếu.



Chị Thanh Bình thân mến !


Khi em viết những dòng này thật sự em rất đau khổ và không biết phải làm sao mới có thể tìm cho mình được một lối thoát. Em rất hoang mang không biết đâu là đúng, đâu là sai. Em ngờ vực tất cả và càng ngày em càng không biết mình đang sống vì cái gì?


Chị ạ! Em thấy mình là một cô gái bất hạnh, em sinh ra trong một gia đình rất nghèo khó và trong suốt 21 năm qua cứ phải gắng gượng quằn quại vì những nỗi đau do đồng tiền mang lại. Em chưa bao giờ được làm những gì theo ý mình muốn cả, dần dần trở thành bản năng em không còn cảm xúc với những thứ xung quanh vì em biết muốn cũng chẳng được.


Em yêu anh si mê, vì anh mà có thai rồi lại phải bỏ thai, vậy mà cuối cùng anh vẫn phụ bạc em (Ảnh minh họa)

Em yêu anh si mê, vì anh mà có thai rồi lại phải bỏ thai, vậy mà cuối cùng anh vẫn phụ bạc em (Ảnh minh họa)


Em đã từng có một vết thương mà sau này lúc nào em cũng đau khổ, rồi đến một ngày em gặp anh ấy. Tuy thời gian tụi em quen nhau không được lâu nhưng mà em biết tình cảm mà em dành cho anh ấy là chân thật không giả dối. Nhưng thật lòng em cũng không biết anh ấy có yêu em không?


Tình cảm của tụi em tiến triển rất nhanh và em với anh ấy đã có với nhau một đứa con nhưng vì hoàn cảnh em không thể giữ đứa bé. Gia đình em cũng sóng gió từ đó. Em thấy mình trở nên bất hiếu. Sau đó em biết anh có gia đình (anh có con hay chưa thì em chưa rõ). Em không hiểu được những gì anh nói là thật hay giả.


Em thấy trong ánh mắt của anh có một cái gì đó chất chứa một nỗi đau vô tận. Anh có nói với em là anh và vợ đã không sống chung một năm rồi nhưng chưa ly dị. Chị ấy đi theo người khác nhưng anh vẫn rất nặng tình với chị.


Em thật sự rất mệt mỏi chị à. Em thật lòng yêu anh ấy, muốn anh ấy ở bên cạnh em nhưng sao em thấy anh càng ngày càng lạnh lùng. Em nhắn tin và gọi cho anh rất nhiều nhưng anh không nghe máy, cũng không trả lời lại tin nhắn. Sau đó anh chỉ nói với em một câu duy nhất: “Vợ anh đã về với anh rồi, mình không thể tiếp tục được nữa. Em hãy tìm người khác đi, anh không xứng với em đâu!”.


Sau đó qua một người bạn tâm sự em quyết định gọi cho anh ấy nhiều lần nữa. Cuối cùng anh cũng nghe máy, nghe giọng nói và cách nói chuyện em biết vợ anh chưa quay về nhưng tại sao anh phải nói dối? Và em cũng không hiểu anh đang muốn gì. Nhưng thật lòng em không muốn mất anh. Em cố gắng làm tất cả, em nói với anh rằng em sẽ đợi sẽ đợi anh mãi cho tới khi anh quay về bên em.


Em có thấy hình vợ cũ của anh ấy quả thật em không xinh bằng chị ấy nhưng em có gắng làm tất cả. Em cố gắng trở thành một người phụ nữ thành đạt giỏi giang, để anh ấy suy nghĩ và hiểu được tình cảm của em. Nhưng anh ấy lạnh lùng quá em phải làm sao đây hả chị? Em buồn lắm chị à. Em bị suy tim rất nặng, em có nói với anh ấy nhưng anh ấy cũng không thèm hỏi han em dù chỉ là trả lời một tin nhắn.


Ngày nào cũng là tin nhắn đi, rất nhiều tin nhắn đi nhưng không có lấy một tin nhắn hồi âm nhưng em quyết không bỏ cuộc dù em đau lắm. Thật ra em phải làm gì thì cuộc tình này mới không phải là ngang trái hả chị? Có phải vì em không xinh đẹp hay vì em quá nghèo nên không mua nổi được một hạnh phúc hả chị? (Em gái)


Trả lời:


Em gái thân mến! Cảm ơn em đã gửi những tâm sự của mình về cho chuyên mục. Qua thư chị hiểu rằng em đang đau khổ tột cùng khi yêu một người đàn ông say đắm, gắn bó và có con với anh ta nhưng cuối cùng anh ta lại phụ bạc em. Em đau khổ nhưng không muốn đánh mất tình yêu dù biết rằng anh ta đã có vợ, dù anh ta đã đối xử phũ phàng với em.


Đừng khờ khạo, đừng ngây dại nữa em, hãy tỉnh táo lại để sống cho cuộc đời mình đi. Em đừng ảo tưởng vào tình yêu của anh ta nữa. (Ảnh minh họa)

Đừng khờ khạo, đừng ngây dại nữa em, hãy tỉnh táo lại để sống cho cuộc đời mình đi. Em đừng ảo tưởng vào tình yêu của anh ta nữa. (Ảnh minh họa)


Đọc thư của em xong chị thấy xót xa vô cùng. Xót xa vì em quá ngây thơ và khờ khạo, em lụy tình để rồi rước vào thân mình những khổ đau. Em phải làm gì thì cuộc tình này mới không ngang trái ư? Điều em cần làm bây giờ là nhanh chóng chấm dứt quan hệ với người đàn ông tệ bạc đó. Anh ta hoàn toàn không xứng đáng để em yêu và hi sinh nhiều đến vậy.


Có lẽ em không chịu hiểu rằng anh ta là một kẻ đểu giả, Sở Khanh. Anh ta chỉ lợi dụng em mà thôi. Không cần biết việc anh ta và vợ có bất hòa, có gặp trục trặc như thế nào nhưng một người đàn ông miệng vẫn nói còn nặng lòng với vợ cũ nhưng lại đi ngủ với cô gái khác, khiến cô ấy mang bầu rồi giũ bỏ tất cả bằng một câu nhẹ tênh: “Em đi tìm người khác đi” thì không thể chấp nhận được. Em quá yêu nên mù quáng không chịu nhận ra bản chất của anh ta. Thực tế, anh ta là một kẻ đểu cáng không hơn không kém mà thôi.


Chuyện anh ta chia tay với em và đưa ra lí do vợ quay về chỉ là cớ để chạy trốn trách nhiệm mà thôi. Dù vợ anh ta có quay về thật hay không thì lí do chính ở đây là anh ta đã chán em rồi nên muốn giũ bỏ mà thôi. Bởi thế anh ta mới phũ phàng cắt đứt mọi liên hệ như vậy.


Đừng khờ khạo, đừng ngây dại nữa em, hãy tỉnh táo lại để sống cho cuộc đời mình đi. Em đừng ảo tưởng vào tình yêu của anh ta nữa. Anh ta không xứng đáng để em yêu đâu. Nếu em không muốn tự làm khổ mình, làm khổ những người thân yêu của mình thì em hãy chấm dứt tất cả với anh ta càng nhanh càng tốt.


Chúc em sáng suốt và sớm tìm được hạnh phúc cho mình!


Chị Thanh Bình (Khampha.vn)



Cô gái mắc bệnh tim yêu phải tên lừa gạt

Saturday, December 14, 2013

Bị "úp sọt" tôi không muốn cưới

Cô ấy yêu tôi nên bày ra cách lừa để ép tôi phải cưới, nhưng tôi không muốn, tôi yêu người khác.



Tôi biết, đàn ông sống trên đời phải có trách nhiệm với việc mình làm. Nhất là khi vì cái hành động “nông nổi” của mình mà một người con gái khác phải khổ thì càng cần phải chịu trách nhiệm. Nhưng tôi không muốn, ngàn lần không muốn dù cho cô ấy đã vì tôi mà mang bầu. Cái thai đang lớn dần lên trong bụng cô ấy và cả hai nhà đang chờ đợi để làm đám cưới, hợp thức hóa cái thai đó. Còn tôi, tôi muốn giũ bỏ tất cả dù người đời gọi tôi là một thằng khốn nạn đi chăng nữa.


Vì quá yêu tôi, cô ấy đã gài bẫy để cô ấy mang bầu với tôi (Ảnh minh họa)

Vì quá yêu tôi, cô ấy đã gài bẫy để cô ấy mang bầu với tôi (Ảnh minh họa)


N là một người ngoan hiền, tốt nết. Ngay cả khi cô ấy đưa tôi vào cái bẫy này tôi cũng không hề nghĩ rằng cô ấy là loại hư đốn, cơ hội. Tất cả cũng chỉ vì cô ấy rất yêu tôi, cô ấy muốn có tôi nên cùng đường mới bày ra cách này để giữ chân tôi vì cô ấy biết rằng tôi sẽ khó lòng mà thoái thác được nếu như cô ấy mang bầu.


Bố mẹ tôi và bố mẹ N là bạn thân của nhau bao nhiêu năm qua. Hai bên gia đình cũng có ý mối lái khi chúng tôi khôn lớn. Nhưng từ ngày biết yêu đến giờ, trong lòng tôi chỉ luôn có hình bóng của một người. Chúng tôi yêu thương nhau và chờ đợi cô ấy hoàn thành nốt khóa học này sẽ cưới.


Gia đình tôi cũng biết điều đó và không có ý cấm cản gì cả. Bố tôi từng nói giá mà nhà tôi kết thân được với nhà bạn của bố thì tốt vì tình nghĩa hai bên gia đình bao năm qua rất tốt. Nhưng tình yêu không thể gượng ép được nên tôi yêu ai bố tôi cũng không cấm cản. Tôi cứ nghĩ mọi chuyện như vậy sẽ êm đẹp, tôi sẽ coi N như một cô em gái mà thôi.


Nhưng cô ấy si mê tôi, đến độ cô ấy bất chấp tôi đã có người yêu nhưng vẫn không ngừng bày tỏ tình cảm, sự quan tâm tới tôi. Tôi cũng đã phân tích để cô ấy hiểu rằng tình cảm là thứ không thể bắt buộc, dù cô ấy có tốt với tôi đến mấy thì tôi cũng không thể yêu vì lòng tôi chỉ có một người mà thôi. N đồng ý sẽ làm em gái của tôi. Có lẽ đó là sai lầm lớn trong đời tôi.


Cô ấy lấy cái thân phận đó, cộng với cái thân tình của hai bên gia đình nên đã tiếp cận tôi nhiều hơn. Thế rồi cô ấy đã đưa tôi vào bẫy, một trận say bí tỉ đã khiến tôi phạm sai lầm. Một kịch bản giống như phim mà tôi vẫn mắc phải. Và hậu quả là giờ cô ấy đang có bầu và gia đình cô ấy ép phải cưới.


Lần này bố tôi cũng không đứng về phía tôi nữa. Ông nói là thằng đàn ông phải có trách nhiệm với việc mình làm dù cho mình có muốn hay không. Hơn nữa, tình cảm hai nhà trước nay như thế, tôi không được phép làm khổ con gái người ta, tôi phải cưới dù không yêu đi chăng nữa. Mọi người đều quyết liệt bắt tôi phải cưới N vì cô ấy đang mang giọt máu của tôi và vì tình thân giữa hai nhà mà tôi không được phép làm hỏng.


Liệu giờ đây tôi có nên quyết từ bỏ, mặc kệ cô ấy có thai, mặc kệ gia đình từ mặt để lấy người mình yêu không? Hay là an phận lấy một người vợ mình không yêu để làm tròn trách nhiệm của một thằng đàn ông? (Ảnh minh họa)

Liệu giờ đây tôi có nên quyết từ bỏ, mặc kệ cô ấy có thai, mặc kệ gia đình từ mặt để lấy người mình yêu không? Hay là an phận lấy một người vợ mình không yêu để làm tròn trách nhiệm của một thằng đàn ông? (Ảnh minh họa)


Bạn gái tôi biết chuyện, cô ấy là người có hiểu biết nên không trách cứ tôi. Cô ấy nói ai cũng có sai lầm, nhất lại là khi có người luôn “chủ trương” đưa mình vào bẫy như thế. Cô ấy chỉ quan tâm xem quyết định cuối cùng của tôi là gì, tôi sẽ lựa chọn ai trong hai người mà thôi. Cô ấy vẫn chờ tôi.


Quả thực tôi không yêu N, dù có thế nào đi chăng nữa tôi cũng không yêu. Nếu cứ lấy N, tôi dám chắc hôn nhân sẽ là địa ngục với cả hai chúng tôi. Tôi chỉ yêu bạn gái mình mà thôi. Liệu giờ đây tôi có nên quyết từ bỏ, mặc kệ cô ấy có thai, mặc kệ gia đình từ mặt để lấy người mình yêu không? Hay là an phận lấy một người vợ mình không yêu để làm tròn trách nhiệm của một thằng đàn ông?


(Khám Phá)



Bị "úp sọt" tôi không muốn cưới

Sunday, December 1, 2013

Chồng sắp cưới bắt tay với người tình lừa tôi

Cô ta làm mối, bày cách để anh tán tỉnh tôi, kết quả đúng như mong đợi của bọn họ. Lý do anh muốn cưới chỉ vì căn nhà làm quà hồi môn mà ba mẹ sắp sửa sang tên cho tôi.



Tôi thật sự không biết nên quyết định như thế nào cho cuộc đời mình nữa, hiện tại tôi cảm thấy thật sự bế tắc, hụt hẫng, đau đớn, tức giận. Tháng 12 này tôi sẽ tổ chức lễ cưới, mọi việc đã chuẩn bị xong, tôi lại phát hiện sự thật quá tàn nhẫn. Chồng sắp cưới, chắc tôi sẽ không gọi là chồng được vì không xứng đáng. Anh không hề yêu thương như tôi từng tưởng tượng, cưới tôi chỉ vì căn nhà làm quà hồi môn mà ba mẹ sắp sửa sang tên cho tôi.


Chắc các bạn sẽ nói ba mẹ cho tôi, đó là của tôi chứ liên quan gì anh ta, nhưng với những người mưu mẹo lại không đơn giản vậy. Anh ta nói vì muốn giữ tôi cho riêng mình, vì quá yêu sợ mất tôi nên xin ba mẹ cho đăng ký kết hôn sớm, như thế tài sản sẽ của cả hai. Một sự giả tạo hèn hạ, kinh sợ. Tôi đăng nhập vào Facebook của anh và phát hiện anh với cô bạn thân, cũng chính là người anh yêu cùng nhau vẽ ra kế hoạch này.


luatinh


3 chúng tôi làm cùng công ty, anh và cô ta làm trước tôi 2 năm. Bọn họ yêu nhau nhưng giấu kín nên không ai biết. Khi tôi xuất hiện, tôi là một con mồi của anh và cô ta. Cô ta đồng ý làm mối cho chúng tôi, bày cách để anh tán tỉnh tôi, kết quả đúng như mong đợi của bọn họ. Tôi đã mắc bẫy.


Trong đoạn chat trên Facebook của anh và cô ta, anh nói cô ráng đợi, anh sẽ cho cô một mái ấm, được ở trong căn nhà đàng hoàng bởi hai người đó ở tỉnh lên Sài Gòn lập nghiệp, còn tôi ở tại Sài Gòn này. Anh còn nói “Con nhỏ đó ngu lắm, để vài bữa anh tìm cớ chia tay là sẽ có nhà cửa đàng hoàng”. Anh ta còn nói mỗi lần hôn tôi đều muốn ói, rất nhiều thứ bọn họ sỉ vả tôi.


Tôi không xinh đẹp, không giàu có, ba mẹ ổn định kinh tế nên lo lắng chu đáo cho con, tôi cũng được an nhàn, giờ bị chính cái an nhàn đó làm mục đích cho kẻ khác lợi dụng. Tôi quá đau, từng yêu anh ta hết lòng, không toan tính thiệt hơn, giờ lại cảm thấy tội nghiệp cho anh ta và cô người yêu, chỉ vì tiền mà không trân trọng tình cảm. Tôi cảm giác cuộc đời mình như cuốn phim, không biết bao giờ kết thúc.


Chắc chắn tôi sẽ hủy đám cưới nhưng sẽ phải đối mặt với mọi người sao đây, tôi đang có ý định bỏ nhà ra đi. Tôi sẽ không bao giờ tiếp tay cho anh ta lấy đi tài sản ba mẹ đã cực khổ có được. Tôi khinh thường anh ta, cô bạn gái đó cũng đáng thương hại, không lẽ cái mác thành phố quan trọng vậy sao?


(VnExpress)



Chồng sắp cưới bắt tay với người tình lừa tôi

Thursday, November 28, 2013

"Đàn bà bị đàn ông lừa quá đẹp!"

Người phụ nữ 38 tuổi, Hoàng Thị M.H (Gia Lâm – Hà Nội) đã rút ra kết luận như vậy sau khi kết thúc cuộc hôn nhân khá dài của mình. Theo cách suy nghĩ của chị, muốn giữ lửa cho gia đình, cần có sự vun vén từ cả người chồng và người vợ. Tuy nhiên, đàn ông lại đùn đẩy trách nhiệm cao cả này cho mình người phụ nữ thông qua việc “lừa đẹp” rằng đó là thiên chức cao cả của một nửa thế giới.



Chị đã li hôn được khá lâu, theo tôi biết là khoảng gần 3 năm. Dứt bỏ cuộc hôn nhân từng đó thời gian, giờ nghĩ lại chị cảm thấy như thế nào?


Đó đơn giản là một việc đã qua, không hơn không kém. Hỏi tôi nghĩ gì về cuộc hôn nhân đó vào thời điểm này làm tôi bất ngờ.


Có thể cách đây khoảng 1 năm, nếu cô hỏi tôi về cảm giác trong hôn nhân, tôi vẫn còn nhớ một chút cảm giác. Nhưng giờ, lâu không nghĩ nên không còn phản xạ nghĩ về nó nữa.


Tôi không phủ nhận cuộc hôn nhân đó. Nó là một quãng đời của tôi. Để tôi nhớ lại cảm giác lúc đó và nói cho cô nghe nhé! Đó là cảm giác bế tắc, chông chênh, sợ hãi. Cứ như là tôi sống một cuộc sống của người khác chứ không phải cuộc sống của tôi. Vì cuộc sống của người khác mình mới không đoán định được gì. Cuộc sống của mình thì mình phải biết mình đi về đâu, làm gì chứ! (Cười).


Chị là người chủ động chia tay hay chồng cũ của chị?


Tôi là người chủ động chia tay. Nhưng nói thật, tôi sợ li hôn lắm. Sợ đến mức, tôi đã từng nghĩ mình sẽ kết thúc cuộc đời mình thay vì phải đối diện với cái án li hôn. Nhưng vì một cơ may nào đó tôi đã dừng lại được. Điều này tôi không chia sẻ cụ thể đâu. (cười)


Người đàn ông được phụ nữ chiều từ lúc sinh ra nên đến khi chết, anh ta chỉ biết đặc quyền của anh ta là được chiều, được quyền đòi hỏi (Ảnh minh họa).

Người đàn ông được phụ nữ chiều từ lúc sinh ra nên đến khi chết, anh ta chỉ biết đặc quyền của anh ta là được chiều, được quyền đòi hỏi (Ảnh minh họa).


Anh ấy là người đàn ông tệ bạc?


Đánh giá đàn ông tệ bạc trong gia đình khó lắm. Chẳng người chồng nào công nhận mình là người đàn ông tệ bạc đâu. Tôi nghĩ bản thân họ nghĩ họ đã làm những việc tốt nhất cho gia đình mình rồi.


Đàn ông đánh vợ cũng là vì dạy vợ ngoan theo ý mình. Đàn ông bỏ nhà đi nhậu nhẹt, đèo bòng bên ngoài cũng vì vợ không hiểu, không chia sẻ được với anh ta. Nói chung, anh ta có những lí do để phản ứng như thế. Anh ta là người đáng thương.


Phụ nữ là những người đàn bà lắm mồm, suy nghĩ nông cạn. Xã hội công nhận người đàn ông là trụ cột gia đình, nhưng trong gia đình, có một luật, còn hơn cả luật rừng. Đó là người đàn ông âm thầm “lừa đẹp” người vợ vào gánh vác cái trụ cột đó để anh ta “thảnh thơi” làm “trụ cột” bên ngoài xã hội.


Trụ cột gia đình là gì? Là trách nhiệm vơi con cái, là việc nhà, là lo bữa ăn, giấc ngủ cho cả gia đình, là đối nội, đối ngoại… Những trách nhiệm đó không phải là việc của phụ nữ hay sao? Đến giữ hạnh phúc gia đình được hay không cũng tại người phụ nữ cả.


Tôi cảm giác như tất cả người phụ nữ đã, đang và sẽ làm vợ đều bị lừa gạt bởi triết lý: Đàn bà giữ lửa cho gia đình. Lửa gia đình giữ được hay không là do cả hai người. Một người che chắn ngọn lửa và một người né cả một mảng to cho gió lùa vào, tôi đố cô có thể giữ cho lửa cháy ấm. Một là leo lét, hai là tắt phụt.


Tôi chỉ có thể nói, không nên đánh giá bất cứ người đàn ông nào tệ bạc. Khi mọi thứ trở thành bản chất, trở thành tư duy cố hữu của tất cả đàn ông thì chả có anh nào tệ bạc cả.


Chị nói có vẻ cay đắng!


Tôi chỉ phân tích dựa trên những gì tôi biết thôi.


Nhiều người nhận xét: Phụ nữ bây giờ dám li hôn nên nền tảng giá trị gia đình mới không bền vững. Phải chăng, sức chịu đựng của người phụ nữ kém?


Phụ nữ li hôn là quy luật tất yếu để cân bằng cuộc sống. Sức chịu đựng của người phụ nữ không phải là vô biên nên có thể nói là kém cũng được.


Nhưng sự thật là, sức chịu đựng kém hay không thì hậu li hôn người phụ nữ cũng rất vất vả để thích nghi với cuộc sống. Không một người phụ nữ nào xác định lấy chồng để li hôn, hoặc có nhưng ít. Nghĩa là cuộc sống hôn nhân phải khốn khổ hơn nhiều cuộc sống hậu hôn nhân thì người phụ nữ mới phải li hôn.


Lỗi tại ai, theo chị?


Lỗi tại hệ thống giáo dục tư duy. Người đàn ông hư là do người phụ nữ. Người đàn ông được phụ nữ chiều từ lúc sinh ra nên đến khi chết, anh ta chỉ biết đặc quyền của anh ta là được chiều, được quyền đòi hỏi. Ít bà mẹ ý thức dạy con trai phải chia sẻ, lắng nghe và bảo vệ phụ nữ.

Rồi khi cô gái yêu, cô ta chiều người yêu. Tình yêu giúp cô ta nghĩ rằng cô ta có thể chiều, chăm sóc người đàn ông suốt đời như một người mẹ. Tai họa thay, cô ta là một người phụ nữ, là một người vợ với người đàn ông đó chứ không phải mẹ anh ta.


Rồi cô ta thấy mình cố gắng bao nhiêu cũng chiếm một phần rất nhỏ trong cuộc đời anh chồng. Cô ta chỉ biết một vài “thằng bạn thân” của chồng, còn lại bạn bè, đồng nghiệp của chồng như thế nào cô ta không được quyền can thiệp. Cô ta không biết chồng làm gì. Mọi thứ cô ta cần làm là ngoan ngoãn, không thắc mắc và không đòi hỏi.


Đấy! Cuộc sống như thế, dù cô có là thánh sống thì cô cũng phải lên tiếng bức bách thôi. Và lỗi ư? Tôi nghĩ lỗi tại đàn bà. Đàn bà nhẹ dạ cả tin và luôn nghĩ mình là tất cả đối với một người đàn ông nào đó. Cái các chị nghĩ khác với cuộc sống. Và khi các chị không chủ động được thì bi kịch xảy ra.


Tôi đã từng là một người đàn bà như thế. Bị lừa đẹp vào những trách nhiệm cao cả. Rồi khi cảm thấy bất hợp lý, cố gắng tìm cách giải quyết vấn đề. Khi đụng vào vấn đề tôi mới biết mình chẳng là cái gì cả.


Trước đây, tôi hay đổ lỗi cho chồng. Bây giờ, tôi hiểu bản thân tôi đã xuất phát một con đường sai. Biết làm sao được? Dẫu sao tôi cũng đã đi rồi.


Một góc nhìn hay của một người phụ nữ sống cuộc sống hậu hôn nhân. Chị chia sẻ gì với các chị em cùng cảnh ngộ?


Tôi đã chia sẻ hết rồi! Ai nghĩ gì, phản ứng thế nào hoặc thấy có gì cần thiết cho mình thì còn tùy thuộc vào cách mọi người nhìn nhận.


Cảm ơn chị! Chúc chị luôn vui vẻ như cách chị đã lựa chọn!


(Afamily)



"Đàn bà bị đàn ông lừa quá đẹp!"

Wednesday, November 27, 2013

Bạn gái từng bị cưỡng hiếp

Quen nhau được một tháng, hắn rủ em về phòng chơi rồi xâm hại. Do chỉ có 38 kg, lại mắc bệnh khó thở, em không thể chống lại hắn. Thỏa mãn thú tính xong hắn hứa hẹn, rồi em cũng thôi.



Tôi và bạn gái quen nhau một năm rồi. Gần đây em có tâm sự cách đây 2 năm bị hiếp dâm, tôi hiểu cảm giác đó. Em rất nghèo, là con gái miền Tây, lại học cao đẳng, mới lên thành phố chẳng biết gì. Còn kẻ kia, hơn em một khóa, quê Đồng Tháp. Quen nhau được một tháng, hắn rủ em về phòng chơi rồi xâm hại.


Do chỉ có 38 kg, lại mắc bệnh khó thở, em không thể chống lại hắn. Thỏa mãn thú tính xong hắn hứa hẹn, rồi em cũng thôi, nhưng hắn không chạm được vào em một lần nào nữa.


1324694066-cuong-buc-1


Ngày em đi làm thêm, hắn nhắn tin làm em gần tự tử. “Tao đã cướp được cái ngàn vàng của mày, từ nay mày làm gì kệ mày”. Tôi nghĩ em nói thật, tự dưng muốn lao tới đấm thẳng vào mặt hắn. Đỉnh điểm là cuộc nói chuyện giữa tôi và hắn, tôi không kìm nổi cảm xúc khi nghe hắn nói một cách bình thản khi hại đời một người con gái, tôi cố giữ bình tĩnh để lấy lời khai của hắn.


Tôi định khuyên em đi tố cáo, nhưng nghĩ em sợ phẩm hạnh và chuyện cũng quá lâu rồi, chẳng còn chứng cứ nữa. Với đoạn ghi âm giữa tôi và hắn, không đủ xác thực hay pháp lý để tố cáo nên cũng đành thôi. Có một điều dù đủ khả năng để cho hắn đo ván, tôi vẫn không làm, chẳng biết vì sao nữa, tôi thấy uất hận và bất lực, không còn đủ tỉnh táo. Hoàn toàn chẳng còn chứng cứ gì.


Tôi hay ai sẽ xoa những nỗi đau người con gái kia, bao nước mắt, bao đêm của em, ai sẽ trả lại công bằng cho em, tôi thật sự không tin vào nhân quả. Người ác vẫn đầy trong xã hội này, tôi đã nghĩ hay đưa em đi thật xa, nhưng em không thể xa gia đình. Tôi cần lắm những lời khuyên.


(VnExpress)



Bạn gái từng bị cưỡng hiếp

Saturday, November 23, 2013

Thủ đoạn tinh vi lừa tiền và điện thoại nữ sinh viên

Người phụ nữ đứng trước cổng trường, giả vờ quen biết để nhờ gửi đồ cho chủ nhà trọ của cô sinh viên…



Khoảng 8h ngày 13/11, trên đường Trần Nhân Tông (Quận 5), đoạn gần trường Cao đẳng Phát thanh Truyền hình 2, bạn của tôi bị một người lạ mặt giả vờ nhận người quen để lừa điện thoại. Chiêu lừa của người phụ nữ này khá tinh vi và giảo hoạt khiến bạn của tôi không kịp trở tay.


Sau khi tan học, Thu (tên người bạn của tôi) ra khỏi trường thì gặp một người phụ nữ đang đứng đợi sẵn. Trên tay Thu lúc này đang cầm chiếc máy ảnh khá đắt tiền. Người phụ nữ này kêu Thu lại và nói là nhờ gửi trái cây dùm cho ông bà chủ nhà mà Thu đang thuê trọ. Thu khá bối rối vì không biết người phụ nữ này là ai.


DSCF5258


Người phụ nữ lạ mặt cố gắng thuyết phục Thu đem trái cây về gửi cho ông bà chủ vì theo chị ta, ông bà chủ đau ốm nhưng vì bận rộn nên chị chưa có dịp ghé thăm. Thấy chị ta năn nỉ hồi lâu, Thu đã đồng ý đem đồ của người phụ nữ lạ mặt về đưa cho ông bà chủ nhà.


Theo lời kể của Thu thì người này chở Thu đến chợ Hòa Bình để lấy trái cây đã mua gửi sẵn ở đó, rồi chị ta mượn điện thoại của Thu để gọi điện cho ai đó. Người phụ nữ này còn nói là chờ cô Hai nào đó xuống đưa trái cây và trả lại điện thoại, sau đó đưa trái cây nhờ Thu mang về cho ông bà chủ.


Tuy nhiên người phụ nữ này cầm luôn điện thoại và mượn tiền Thu và nói là đi mua nước, lát nữa sẽ quay lại chở Thu về, nhưng rồi chị ta tẩu thoát ngay sau đó. Chỉ vì lòng tốt muốn giúp người mà Thu đã mất luôn tiền và điện thoại. Đây quả là một bài học cay đắng, mong các bạn cẩn thận hơn với những chiêu lừa đảo này.


(VnExpress)



Thủ đoạn tinh vi lừa tiền và điện thoại nữ sinh viên

Monday, August 12, 2013

Em lừa dối do cú sốc hay đã có ý định biến tôi thành “người đổ vỏ”?

Đầu óc tôi giờ rối tung, tôi không còn đủ minh mẫn để phán xét điều gì. Hay là em đã luôn giữ trong lòng sự oán hận về tôi? Em thay đổi và nói dối tôi như vậy là do cú sốc đó? Hay tôi bị em lừa dối ngay từ đầu và đã có ý định biến tôi thành “kẻ đổ vỏ”?


Là đàn ông, để nói ra những tâm sự của mình đã là một điều khó. Càng khó hơn khi viết chúng lên như tôi đang làm lúc này. Đọc bài viết “Bế tắc vì đã gần như làm chồng của cả hai chị em” của một tác giả nam, tôi thực sự cảm thông với hoàn cảnh trớ trêu mà anh gặp phải.

Bất chợt tôi có ý nghĩ viết những dòng này lên, để chia sẻ, để xả được những bức xúc mà tôi giữ trong lòng bấy lâu nay. Đây là cách chia sẻ tốt nhất với tôi trong lúc này, bởi tôi chẳng thể kể với ai câu chuyện xấu hổ này của tôi cả.


Ở viện về, em trở nên ít nói hẳn. Ngoài thời gian đi làm, tôi chỉ biết quanh quẩn bên vợ, quan tâm chăm sóc, cố gắng làm cho em vui.

Ở viện về, em trở nên ít nói hẳn. Ngoài thời gian đi làm, tôi chỉ biết quanh quẩn bên vợ, quan tâm chăm sóc, cố gắng làm cho em vui.


Tôi lấy vợ đến nay đã được gần 2 năm. Ngày cưới em, tôi ấp ủ trong mình bao mơ ước về một mái ấm hạnh phúc bao nhiêu thì hôm nay, nỗi đau khổ, dằn vặt, oán hận của tôi với em lại càng nhiều bấy nhiêu.


Tôi hơn vợ 10 tuổi. Khi chúng tôi kết hôn, cô ấy mới 20 tuổi. Tôi quen em qua một người bạn giới thiệu. Ngay từ ngày đầu gặp em, tôi ấn tượng bởi đôi mắt trong sáng, sự vô tư và nhí nhảnh. Đối với một thằng đàn ông 30 tuổi như tôi, sự xuất hiện của em như một làn gió mát lành, mới mẻ khuấy động cuộc sống yên ả tôi đang có.



Có lẽ bởi có vẻ ngoài khá bắt mắt nên tôi cũng chiếm được cảm tình từ em. Gần 2 tháng sau ngày đầu gặp mặt, tôi và em bắt đầu hẹn hò. Tôi không quá vội vàng trong việc gần gũi em nhưng sau 6 tháng yêu đương, chúng tôi đã thực sự thuộc về nhau.

Rồi một ngày, em hẹn gặp tôi và báo tin có thai. Tôi rất vui mừng, không chút đắn do, do dự mà cầu hôn em. Tuy có chút ngập ngừng nhưng có lẽ, vì cái thai trong bụng nên em đã gật đầu đồng ý. Tôi thầm trách bản thân không cẩn thận, khiến em phải lấy chồng sớm khi có lẽ bản thân em chưa sẵn sàng. Vậy nên tôi cố gắng yêu em, chiều em nhiều hơn để bù đắp lại cho em.


Được sự đồng ý của hai gia đình nên chúng tôi chuẩn bị đám cưới khá nhanh. Tôi rất bất ngờ khi em nói giấu cả bố lẫn bạn bè chuyện em mang thai trước khi cưới. Em còn muốn tạm bảo lưu kết quả học ở trường vì em thấy xấu hổ với bạn bè. Tôi nghe xong lại càng thương và thấy có lỗi với em nhiều hơn. Tất nhiên tôi đồng ý với em. Chỉ cần là điều em muốn, tôi sẽ không chối từ. Sau này tôi sẽ bù đắp cho em tất cả.


Nhưng cuộc sống chẳng bao giờ diễn ra như ý muốn của tôi. Cưới nhau xong, tôi đưa em đi khám thai, bác sĩ báo cho chúng tôi tin mừng, cái thai trong bụng em 70% là bé trai. Tôi sung sướng lắm. Tuy với tôi trai gái không quan trọng nhưng cứ nghĩ đến mình sắp được làm bố, tôi lại lâng lâng.


Và tai ương bắt đầu từ cái ngày hôm tôi đưa vợ đi khám thai lần 2. Khi ấy em mang bầu tháng thứ 4. Hôm trước, khi hai vợ chồng ăn cơm tối, em nói với tôi rằng sáng mai muốn tôi đưa đi khám thai. Tôi hơi thoái thác em vì lí do ngày mai đầu tuần, tôi bận khá nhiều việc công ty. Em giận lắm chẳng nói chuyện với chồng mình nữa suốt buổi tối.


Sáng hôm sau ngủ dậy, tôi đành gọi điện xin phép sếp cho nghỉ 1 buổi để đưa vợ đi khám. Trước nay tôi là một người làm việc rất có nguyên tắc và chủ động trong công việc, nên khi xin nghỉ bất chợt, tôi bị sếp cảnh cáo (sáng ấy tôi phải báo cáo trong cuộc họp), tôi rất bực mình nên cũng hậm hực trách cứ em không hiểu và thông cảm cho chồng.


Trên đường đưa em đi mà đầu óc tôi không tập trung. Thấy thái độ của tôi như vậy, em cũng tỏ vẻ bực bội và làm thing không thèm ôm eo chồng tình cảm như trước. Rồi có lúc em lải nhải tôi ích kỷ, không quan tâm đến vợ bầu. Tức mình, tôi phóng ga thật nhanh để em phải ôm tôi. Em sợ và nói tôi đi chậm lại nhưng tôi chẳng quan tâm.


Đúng lúc đó thì có một chiếc xe mô tô sang đường bất chợt. Vì cả hai bên đều đang đi quá nhanh nên tôi không phản ứng kịp. Hai vợ chồng cùng ngã xuống, tôi đập đầu xuống đất khiến tôi choáng váng. Khi qua cơn choáng, tôi lập tức nhìn về phía em. Vợ tôi nằm nhăn nhó dưới nền đường, tay ôm bụng đau đớn.


Tôi cần thời gian để bình tĩnh và hiểu được hết mọi chuyện. Đây là kết quả của sự cố gắng, kiên nhẫn và tình yêu tôi dành cho vợ bấy lâu ư?

Tôi cần thời gian để bình tĩnh và hiểu được hết mọi chuyện. Đây là kết quả của sự cố gắng, kiên nhẫn và tình yêu tôi dành cho vợ bấy lâu ư?


Những người đi đường đã gọi giúp chúng tôi một chiếc taxi. Tôi vội vàng đưa em đến bệnh viện với một linh cảm rất xấu. Và linh cảm ấy đã đúng. Đứa con chưa kịp chào đời của tôi đã ra đi mãi mãi. Em đã khóc rất nhiều, sức khỏe của em lại yếu nên phải ở lại bệnh viện thêm mấy tuần để theo dõi.


Ở viện về, em trở nên ít nói hẳn. Cô gái hoạt bát, hồn nhiên mà tôi biết trước đó giờ đã không còn, thay vào đó là một người trầm lặng, ủ rũ. Thương em lắm nhưng tôi không làm được gì nhiều cho em. Ngoài thời gian đi làm, tôi chỉ biết quanh quẩn bên vợ, quan tâm chăm sóc, cố gắng làm cho em vui.


Điều đáng nói là, xảy ra sự việc ngày hôm ấy, em không hề oán trách tôi nửa lời nhưng tôi vẫn luôn tự trách mình. Nếu ngày đó tôi lí trí hơn một chút thì đã không xảy ra cơ sự này. Tôi luôn muốn yêu thương, bù đắp cho em nhiều nhất có thể. Tôi không để cho em đụng tay vào việc gì. Đi làm tôi tranh thủ giờ nghỉ trưa về nấu cơm cho vợ, quần áo, nhà cửa tôi cũng ôm hết.


Trái lại với cố gắng của tôi, dường như em không thể vượt qua hết rào cản tâm lý. Buổi tối ngủ, em không còn chủ động rúc vào lòng tôi, cũng ít khi nói chuyện với tôi. Em thường xuyên bị mất ngủ, thậm chí có khi thức trắng đêm.


Hơn nửa năm sau cú sốc đó, tình trạng của em đã khá dần. Tôi rất mừng nên luôn khuyến khích em đi học tiếp, ra ngoài chơi với bạn bè. Tôi muốn em tìm lại được niềm vui như trước kia.


Tôi không bao giờ nghĩ việc tôi luôn động viên em đi học lại và ra ngoài chơi lại mang lại hậu quả tệ hại như bây giờ. Đi học lại, em không còn học hành chuyên cần như trước. Em tiếp xúc với rất nhiều loại người mặc tôi can ngăn.


Tôi thấy em bắt đầu hút thuốc, ăn mặc thoáng đãng, đi chơi khuya với bạn. Dù không thích, nhưng nghĩ cho em nên tôi không mắng mỏ mà chỉ khuyên bảo, nhắc nhở em chú tâm vào học hành và gia đình.


Mới đây, có một đêm, tôi chờ mãi không thấy em về. Tôi gọi điện hỏi thì em không nghe máy, lo lắng nên tôi nhắn tin hỏi em ở đâu để tôi đến đón. Em nhắn lại: “Giờ anh còn muốn quản thời gian của em nữa à?”.


Tôi không nhắn tin lại mà thức chờ em tới sáng. Em về nhà trong tình trạng say khướt. Tôi đưa em về phòng ngủ, rồi mới đi làm. Hôm ấy đi làm về, tôi đã nói chuyện thẳng thắn với em, rằng em không nên sống như vậy nữa.


Đáp lại tôi bằng thái độ dửng dưng, em nói: “Cuộc sống riêng của em, anh không có quyền can thiệp, từ giờ sống như thế nào là quyền của em”. Không làm chủ được mình và quá lo cho em, tôi đã to tiếng với em. Em tức giận gào khóc và nói: “Anh đã làm tôi mất đi đứa con của mình. Giờ anh còn muốn gì?” rồi em bỏ nhà đi từ hôm ấy.


Nghe em nói mà tôi ngỡ ngàng. Hóa ra em vẫn luôn oán trách tôi chuyện đó. Mà em trách tôi cũng đúng thôi, đến tôi vẫn còn luôn oán giận chính mình. Tôi tự nhủ khi em về tôi sẽ xin lỗi, sẽ yêu thương và quan tâm em nhiều hơn nữa. Nhưng em vẫn tắt máy, không gọi cho tôi dù một cuộc, mặc cho tôi vô vọng tìm kiếm hàng tuần trời.


Tôi chờ em và đúng 1 tuần thì cuối cùng em cũng đã về nhà. Nhưng tôi thực sự không tin vào mắt mình. Em không về nhà một mình mà mang theo một người đàn ông lạ mặt. Cả 2 đều trong trạng thái loạng choạng, đi không vững nữa.


Sao em lại có thể đến nước này. Còn dẫn đàn ông về nhà nữa, em có còn để tôi vào mắt nữa không? Lúc ấy tôi tức giận, giật mạnh em về phía mình khiến người đàn ông kia ngã lăn ra đất. Em không thèm nhìn tôi mà lập tức đỡ hắn dậy rồi rìu lên ghế sô pha.


Em kéo tôi vào phòng rồi nhẹ nhàng buông 1 câu: “Đó là người em yêu, từ nay em sẽ bắt đầu cuộc sống mới với anh ấy”. Tôi không tin vào những gì mình đã nghe thấy nữa. Tôi đã bắt em nói lại nhưng em chỉ im lặng.



Ngập ngừng một lúc rồi em lại nói tiếp: “Em xin lỗi. Ngay từ đầu em không nên lừa dối anh. Nhưng giờ em nghĩ nên thú nhận tất cả. Cái thai đó cũng không phải là của anh”.

Tôi không tin được vào những gì mắt nhìn thấy, tai nghe thấy này nữa. Không thể chịu đựng được chuyện này, tôi làm ầm lên và đuổi 2 kẻ trơ tráo kia đi ra khỏi ngôi nhà của mình.


Tôi cần thời gian để bình tĩnh và hiểu được hết mọi chuyện. Đây là kết quả của sự cố gắng, kiên nhẫn và tình yêu tôi dành cho vợ bấy lâu ư? Đầu óc tôi giờ rối tung, tôi không còn đủ minh mẫn để phán xét điều gì.


Hay là em đã luôn giữ trong lòng sự oán hận về tôi? Em thay đổi và nói dối tôi như vậy là do cú sốc đó? Hay tôi đã bị em lừa dối ngay từ đầu và đã có ý định biến tôi thành “kẻ đổ vỏ” cho người khác? Tôi không biết nữa vì phương án nào cũng có thể. Xin hãy giúp tôi nhìn nhận lại vấn đề một cách thấu đáo và cho tôi lời khuyên.



(DN)


Em lừa dối do cú sốc hay đã có ý định biến tôi thành “người đổ vỏ”?