Showing posts with label hồn ma. Show all posts
Showing posts with label hồn ma. Show all posts

Thursday, November 14, 2013

Ông lái đò kì dị nơi miếu cổ ở Sài Gòn

Nhiều năm nay, tại bến đò Bình Đông (Q.8) xuất hiện những câu chuyện vô cùng liêu trai. Rằng, vào buổi đêm có những tiếng khóc ai oán, não nề phát ra…



Người lái đò trên bến sông ra ngôi miếu cổ. Ảnh minh họa

Người lái đò trên bến sông ra ngôi miếu cổ. Ảnh minh họa


Lại có một ông cụ làm nghề đưa đò chở khách vào khoảnh khắc u tịch nhất trong đêm. Chính vì thế, nên ngôi miếu này được một số trang mạng xếp vào danh sách 13 địa danh rùng rợn nhất Sài Gòn.


Để rõ thực hư câu chuyện, sau một ngày tìm hiểu lai lịch và xem xét khu miếu, PV quyết định chờ chuyến đò nửa đêm ra miếu hoang nổi tiếng để gặp ông lái đò kì dị và tận mục những điều rùng rợn được đồn đại.


Chuyến đò đêm kinh dị


Đêm đêm, khi mọi hoạt động tại bến đò Bình Đông đã dừng lại nhường chỗ cho những cơn gió rít qua hàng dừa mang theo nhiều thứ âm thanh hỗn tạp thì có một ông lão chèo đò miệt mài vung mái chèo trên con rạch Bà Tàng.


Ông lão tên Tư, năm nay 68 tuổi (ngụ P.15, Q.8, TP.HCM) được người dân gọi với biệt danh “lão lái đò kì dị”. Có biệt danh đó bởi ông Tư chỉ chèo đò vào khoảng thời gian duy nhất trong ngày từ 11h khuya đến 3h sáng. Hướng đò duy nhất ông đưa khách qua lại là từ bến ra đến ngôi miếu nằm giữa sông.


12h khuya, tất cả trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng khua chèo của người lái đò già. Nhìn cảnh vật hai bên chìm trong im lặng khiến chúng tôi gợn lên một nỗi sợ mơ hồ. Tôi chợt nhớ đến những điều mà người phụ nữ ban chiều khi hỏi đường, kể lại rằng, cứ mỗi đêm, khi tất cả đã chìm trong đêm tĩnh lặng, lại có những âm thanh kỳ quái phát ra từ ngôi miếu cổ đó.


Ông Tư, người lái đò

Ông Tư, người lái đò “kì dị” thường đưa khách đến ngôi miếu cổ. Ảnh: T.G


Vừa chèo đò, ông Tư vừa kể cho chúng tôi nghe về gốc tích của ngôi miếu này. Theo ông, ngôi miếu cổ đã có trên 100 năm tuổi, nằm biệt lập trên cồn đất nhô lên giữa bến đò Bình Đông. Nhìn chung ít ai quan tâm tới nó, ngoại trừ những vị khách đến tìm ông nhờ đưa sang. “Tôi cần tiền để sống, người ta cần ra miếu thì tôi chở”, ông lái đò cho biết.


Ông Tư cho rằng, sở dĩ mình có duyên và gắn bó lâu năm với ngôi miếu này cũng do sự tình cờ. Khoảng gần 15 năm trước, ông có nghe chuyện đồn rằng: một người dân trong ấp khi đi ngang qua miếu nhìn thấy đống hũ đựng hài cốt nên sợ hãi, vội vào thắp hương cúng bái. Nào ngờ, đêm đó có một người đàn bà về báo mộng, cho người vào thắng hương một dãy số. Được một người bạn gợi ý, người kia đánh số đề bao lô con số 68 và bất ngờ trúng đậm. Thế rồi tiếng đồn lan xa, giới cờ bạc khắp nơi đổ về ngôi miếu để cầu khấn, xin số. Từ đó, ngôi miếu hoang lạnh trở nên linh thiêng, gắn với những chuyện cầu cơ xin số. Thấy khách ùn ùn kéo đến, ông Tư cũng sắm chiếc xuồng nhỏ chở khách sang sông. Lâu dần, nghề đưa đò trở thành công việc mưu sinh chính của ông.


Sau phút chờ đợi, đò cũng cập bến, ngôi miếu mờ ảo hiện lên dưới ánh trăng, những đốm nhang đỏ hoét ngún dở in trên nền tường loang lổ trông rờn rợn. Thấp thoáng trước mặt chúng tôi là những lư hương xếp theo thứ tự, mỗi lư đều thờ một vị được coi là thần nào đó. Ở mặt Tây ngôi miếu, hai ngôi mộ nhỏ nằm thấp thoáng dưới những tán mắm rậm rịt, dưới gốc cây là manh chiếu nhỏ và lư hương với những cán hương rơi vung vãi. Nếu là dân trong nghề sẽ dễ dàng nhận thấy đây chính là lãnh địa của những tay chuyên “cầu cơ”, xin số đề từ người đã khuất. Đêm càng khuya, lại không có người chỉ dẫn, chúng tôi khẩn khoản giữ ông lái đò lại với một khoản thù lao đặc biệt. Ông lái đồ gật đầu đồng ý, và dường như lúc này mới trổ thêm “tay nghề”. Hóa ra ông lái đò cũng là “hạng thầy” trong nghề cầu cơ.


Bóc mẽ những trò bịp bợm


Nghĩ chúng tôi đến ngôi miếu này để xin số, ông lái đò lôi sau lưng ra một bàn cơ là miếng bìa cứng, xỉn màu và bắt đầu hành nghề. Ông lái đò thì thầm giảng giải: “Những vết láng bóng này có được là do nhiều lần “ma” hiện hình về, di chuyển nhiều nên mơ được như thế. Hơn nữa, bàn cờ trơn láng vậy “hồn ma” sẽ dễ đi lại hơn”. Cơ là một miếng ván nhỏ hình trái tim, theo ông lão thì tốt nhất là miếng ván được lấy từ quan tài của người chết, vì càng có “âm khí” thì sẽ càng dễ gọi hồn ma nhập về. Sau khi thắp nhang lên bát gạo đặt trước ngôi mộ hoang, ông lão lầm rầm khấn vái bằng những ngôn từ kinh sợ. Không thể chịu đựng thêm nỗi sợ hãi này, chúng tôi lấy lí do “yếu tim” và xin được ngừng lại, rồi chuyển qua thủ tục rút thăm xin số. Nhìn nét mặt xanh xám của khách, ông lái đò nở nụ cười bí hiểm.


Ngôi miếu hoang nơi thờ di ảnh của

Ngôi miếu hoang nơi thờ di ảnh của “cậu” Hành và “cô” Lan nằm giữa đám cây rậm rạp


Thấy chúng tôi cứ loay hoay, ông Tư hướng dẫn cách thắp nhang theo thứ tự cắm vào bát hương miếu “Mẹ” trước, tiếp đến là hai miếu thờ Quan Âm ngay trước cửa, kế đến là miếu thờ Quan Vũ và cuối cùng là ngôi miếu thờ di ảnh của cô Lan và anh Hành, cùng 34 bộ hài cốt khác. Ông lão lái đò khấn: “Con lạy Bồ Tát, con xin phép ơn trên, nay con tới thắp hương trước tiên là xin sức khỏe cho gia đình con. Kế đến con khẩn khoản ơn trên cho con cái số để con rộng đường làm ăn, cho qua cơn tai ương này. Mong bà cho phép. Nếu đặng con sẽ quay lại làm lễ hậu tạ thật lớn…”. Cứ thế, ông lão lái đò khấn những câu dài dằng dặc một cách trơn tru như được học thuộc lòng tự bao giờ.


Sau khi xin được thẻ số với hàng số 079 cho chúng tôi, ông Tư cẩn thận hướng dẫn đánh lẻ ra sao, bao lô thế nào, đánh bao nhiêu… Cuối câu chuyện, ông gợi ý sáng mai quay lại, mang theo 4 quả trứng gà, ở đây có một người tên Bảy (người trông coi miếu – PV) sẽ lấy số lại cho. Để tăng thêm phần linh thiêng và gieo vào lòng chúng tôi, ông lái đò kể một mẩu chuyện về người đã được “Mẹ” ban sau khi đến cầu. “Chẳng ai yêu cầu lễ “Mẹ” vật phẩm sang trọng cả, đôi khi chỉ cần chén nước lã thôi. Nhưng khi xin đã hứa hậu tạ rồi thì phải quay lại, bởi “Mẹ” rất thiêng. Trước đây có người phụ nữ ở Long An trúng lớn đã không quay lại lễ như đã hứa nên “Mẹ” phạt, rồi cũng tán gia bại sản”. Lời “gợi ý” của lão càng tỏ cho chúng tôi nhiều điều, lí do vì sao ở tuổi gần đất xa trời ông vẫn đêm đêm miệt mài làm cầu nối cho dân sùng bái đỏ đen.


Nơi đây thờ 30 bộ hủ cốt mà không ai biết rõ tung tích

Nơi đây thờ 30 bộ hủ cốt mà không ai biết rõ tung tích


Không thể tiếp tục trò chơi gọi hồn giữa đêm khuya này thêm nữa, chúng tôi đi loanh quanh ngôi miếu, tìm hiểu về những lời đồn đoán ma quỷ mà mình từng nghe qua. Và một sự thật về mức độ “rùng rợn” mà bấy lâu nay người dân Sài thành luôn đồn thổi ở ngôi miếu cổ đầy ma mị được lật tẩy. Theo những gì tận mắt chứng kiến và lời giải thích của người lái đò, chúng tôi lờ mờ hiểu rằng âm thanh tiếng khóc, tiếng rên rỉ, tiếng cười khúc khích giữa đêm mà mọi người đồn đại đều bắt nguồn từ những trò dọa ma của đám cờ bạc hay lui tới đây cầu cơ là mang theo đĩa nhạc ai oán rồi mang đến ngôi miếu này mở bằng một chiếc đài nhỏ. Kể cả việc ông chèo đò thường làm việc từ giữa đêm đến 3h sáng cũng vì khách thường trả nhiều tiền hơn.


Cũng chính tiếng nhạc ai oán đó, người lái đò “kì dị” nói trên đã khiến những người dân nơi đây đồn đoán, thêu dệt biết bao nhiêu câu chuyện huyền bí về ngôi miếu nằm trên cánh đồng hoang của quận 8 này. Và hơn 15 năm qua, ngôi miếu trở thành nỗi ám ảnh đáng sợ đối với người dân Sài Gòn, dẫu chỉ là nỗi sợ đến từ những câu chuyện truyền miệng.


Chỉ là lời đồn liêu trai


Qua trao đổi với PV, một số cán bộ tại P.15, Q.8 (TP. HCM) khẳng định, chuyện ngôi miếu cổ được xếp hạng là những địa danh rùng rợn nhất ở thành phố lần đầu tiên mới được nghe. Riêng chuyện ma mị thì hoàn toàn không có thật mà chỉ do một số dân cầu cơ, lô đề tự thêu dệt lên để nhằm tăng thêm sự linh thiêng cho ngôi miếu. Riêng hai người “cậu” Hành và “cô” Lan được thờ tại đó là ngày trước do uống thuốc tự tử. Sau đó, gia đình đau buồn nên đã đem di ảnh ra đặt tại ngôi miếu giữa sông thờ cúng và cả nhà chuyến đến nơi khác sinh sống.


(Đời sống & Hôn nhân)



Ông lái đò kì dị nơi miếu cổ ở Sài Gòn

Sunday, October 27, 2013

Bí ẩn lạ lùng về hồn ma Elvis Presley

Rất nhiều người kể rằng họ đã “gặp” danh ca Elvis Presley sau khi ông qua đời, và “hồn ma” luôn tỏ ra dịu dàng, dễ mến, tốt bụng.



Có rất nhiều chuyện về linh hồn, ma quỷ được lan truyền liên quan đến những người nổi tiếng. Ông hoàng nhạc Rock & Roll, Elvis Presley (1935-1977), là một trong những người trở thành nhân vật trong nhiều chuyện ma nhất, một phần vì ông có quá nhiều fan và cái chết của ông gây chấn động lớn đối với người hâm mộ.


Bóng ma của Elvis đi nhờ xe tải


Jack Mathew là một tài xế xe tải ở Alabama. Ngày 20/12/1980, anh khẩn trương lái xe từ miền Tây đến Memphis giao hàng để kịp về Alabama dự sinh nhật mẹ 2 ngày sau đó. Jack đang trong tâm trạng lo lắng cho sức khỏe của mẹ vì bà bị bệnh tim, vừa phải nằm viện 2 tháng trời. Người đàn ông đã ly hôn này sợ rằng đây sẽ là sinh nhật và lễ giáng sinh cuối cùng của bà.


Khoảng 21h30 đêm ấy, trời tối đen như mực, trong lúc dừng xe đổ thêm xăng, Jack cảm thấy bồn chồn nên xuống xe đi dạo. Anh nhìn về phía bên kia đường, nơi có cánh đồng và những bụi cây tối om, thấy một vầng ánh sáng mờ ảo phát ra từ đám cây, không hề giống ánh đèn pin mà trông như một đám mây phát sáng. Đang đăm đăm nhìn vầng sáng đó thì Jack thấy một người đàn ông đi đằng trước nó, bước dọc theo con đường về phía xa lộ, mặc áo khoác, tay cắp một gói đồ.


Jack ái ngại đến bên người ấy, hỏi đi đâu. Người đàn ông bảo về nhà thăm cha mẹ ở Memphis. Jack hỏi đi bằng gì, anh ta bảo sẽ ra đường lớn xin đi nhờ xe ai đó, rồi tiếp tục bước đến khuất dạng. Đổ xăng xong, Jack đi một đoạn thì lại thấy người đàn ông đó. Vốn có lần suýt gặp nguy hiểm do một gã khùng đi nhờ xe nên Jack thường không cho ai quá giang. Nhưng không hiểu sao lần này, anh lại dừng xe và bảo người đàn ông ấy lên, anh sẽ chở về Memphis.


“Anh ấy là người lịch lãm, xưng hô trang trọng như một người được giáo dục kỹ lưỡng. Chúng tôi nói chuyện huyên thuyên”, Jack kể. Họ có nói đến âm nhạc mà cả hai đều rất thích, rồi về tình cảm với các đấng sinh thành. Vị khách cho biết đang rất mong gặp lại cha mẹ, gói đồ anh mang trên tay chính là quà biếu họ. Hai người cũng tìm ra điểm chung nữa là mê xe. Vị khách nói anh cũng từng làm tài xế xe tải, biết nhiều loại xe, và nhà anh có vài chiếc Cadillacs.


Elvis Presley

Elvis Presley


“Tôi nghĩ anh ta là một gã nghèo khổ thích ra vẻ giàu có. Một người có đến vài chiếc Cadillacs đâu phải xin đi nhờ xe giữa xa lộ đêm hôm thế này”, Jack chia sẻ. Tuy nhiên, hai người càng nói chuyện càng tương đắc. Jack cho biết mình nghiện rượu, còn vị khách tỏ ra đồng cảm, tiết lộ rằng anh ta nghiện cả ma túy và thuốc ngủ.


Cho đến lúc đó, chàng tài xế không nhìn rõ mặt khách quá giang, phần vì tối, phần vì chiếc mũ rộng vành của anh ta. Khi gần tới Memphis, ánh sáng đèn đường mới giúp Jack nhìn mặt vị khách và anh cảm thấy rất quen thuộc, chắc chắn là đã gặp. Jack hỏi khách muốn xuống đâu, anh nói muốn đến đại Lộ Elvis Presley, nhưng xuống gần đây cũng được.


Jack kể: “Vì muốn biết anh ta là ai nên tôi tự giới thiệu: ‘Tôi là Jack Matthew’. Anh quay lại nhìn thẳng vào mặt tôi và nói: ‘Thưa ông, tôi là Elvis Presley’. Tôi lạnh cóng và cứng đơ, mồ hôi vã trên trán và lòng bàn tay, không nói được, chỉ lắp bắp ‘anh đùa phải không’. Còn khoảng một dậm nữa, tôi sợ quá và không nói nên lời”.


Jack nhận ra đó đúng là Elvis Presley, người đã chết cách đó 4 tháng, trông vẫn trẻ như mới ngoài 30 tuổi. Nỗi sợ khiến chân anh tài xế run rẩy trong đôi giày ống, và cho đến khi vị khách đã xuống xe và đi, tim anh vẫn đập thình thịch.


Jack đã chia sẻ chuyện này với tiến sĩ Raymond A. Moody, người chuyên nghiên cứu những trường hợp tuyên bố gặp hồn ma Elvis hay những nghi vấn luân hồi liên quan đến danh ca này. Giả thiết gặp ảo giác vì quá hâm mộ Elvis bị loại bỏ vì Jack không thích loại nhạc mà danh ca này hát.


Tiến sĩ Moody nghi ngờ, có thể Jack có ảo giác vì rượu. Anh tài xế khẳng định đã nhịn uống cả tuần trước đó, cũng không dùng loại thuốc nào. Tuy nhiên, một người nghiện rượu khi phải kiêng cữ cũng rất dễ mắc ảo giác do hội chứng cai, kèm theo mệt rã rời, mê sảng, động kinh, run rẩy. Thế nhưng nếu ở tình trạng đó, làm sao Jack có thể lái xe tải an toàn suốt chặng đường dài trên xa lộ tối om?


Sau khi phân tích kỹ lưỡng, tiến sĩ Moody không thể khẳng định Vị tiến sĩ cũng phát hiện ra giữa Jack và vị khách quá giang có nhiều điểm chung: cùng thích xe tải, từng ly hôn, đều nghiện ngập và yêu thương lo lắng cho mẹ, cả hai đều đang trên đường về đoàn tụ gia đình. Tuy nhiên, ông cũng không thể khẳng định hồn ma của Elvis là sản phẩm của đầu óc đang không bình thường của anh tài xế, hay thực sự danh ca đã xuất hiện.


Cái áo choàng của Elvis Presley


Janice McMichael sinh năm 1947, từng làm diễn viên, ca sĩ, là một người bạn gái của Elvis Presley, quen nhau trong thập kỷ 1970. Hai người hay trò chuyện với nhau về cái chết. Theo Janice, Elvis rất sợ chết và nói nhiều về chuyện đó. Lần gặp cuối cùng của cô với danh ca là năm 1975, trời lạnh mà mưa trong khi Janice không mặc áo ấm nên Elvis lấy áo khoác của mình choàng cho cô.


Hai năm sau, Elvis qua đời và sự kiện đó khiến Janice lâm vào khủng hoảng tinh thần trầm trọng. Cô trân trọng giữ chiếc áo khoác, đem theo nó mỗi lần chuyển nhà, và không tiết lộ với ai đó là món quà của Presley để tránh bị đánh cắp.


Khoảng vài tháng sau khi Elvis chết, sự lạ đã xảy ra. Chiếc áo choàng rất nhiều lần tự rơi xuống sàn tủ trong lúc Janice vắng mặt, và có một lần chính mắt cô nhìn thấy nó rời khỏi móc áo lao xuống sàn. Janice rất sợ, tự hỏi liệu có phải Elvis từ thế giới bên kia muốn gây sự chú ý để gửi một thông điệp đến cô không.


Một đêm, cô gái tỉnh giấc giữa đêm. Ánh sáng đèn ngủ chiếu thẳng vào cái tủ tường có cánh cửa mở ở phần treo quần áo. Cô nhìn thấy cánh tay phải của chiếc áo choàng chuyển động, tay áo co lên rồi duỗi xuống. Cô sợ đến mức không cử động được trong một lúc lâu, không biết là 10 hay 30 phút, và thấy thỉnh thoảng cái tay áo co lên từ từ rồi buông xuống.


bi-an-la-lung-ve-hon-ma-elvis-presley2


Vài tháng sau, một phụ nữ có khả năng về tâm linh dọn đến cùng khu nhà, và một lần uống trà với bà, Janice đã kể về chiếc áo choàng, không nói về chủ nhân cũ của nó. Bà ta lên phòng cô xem, và nói chiếc áo này thuộc về một người đàn ông tinh thần rất cao nhưng chết yểu, và bà nghe thấy tiếng nhạc rất hay chung quanh chiếc áo.


Ít hôm sau đó, khi đẩy cái áo choàng sang một bên để lấy chỗ treo thêm đồ, Janice thấy cổ áo bị ướt, trong khi xung quanh và những món đồ khác không sao cả. Điều này khiến cô càng sợ cái áo.


7 tháng sau ngày Elvis qua đời, Janice mơ thấy cùng Elvis cầm tay nhau đi dạo ở miền quê tuyệt đẹp. Họ ngồi trên cầu đá, Elvis cầm tay cô, ôm chặt cô vào lòng, nói: “Janice à, em có vẻ ngần ngại, phải không? Em còn nhớ chúng ta từng trò chuyện nhiều lần về cái chết không? Anh cố gắng nói em biết qua chiếc áo choàng, em yêu ạ, nhưng em quá sợ hãi nên việc không thành. Anh muốn nói cho em biết chúng ta sẽ sống cùng nhau sau khi chết. Thôi em đi và hãy sống nhé”.


“Anh ôm chặt tôi và nói lời từ giã. Rồi mỉm nụ cười dịu dàng, cởi chiếc áo choàng đang mặc đắp lên mình tôi”, Janice kể. Đúng lúc đó cô tỉnh dậy. Và từ đó, cô không sợ cái chết, không sợ cái áo nữa, và cũng thoát khỏi cơn khủng hoảng, bắt đầu sống yêu đời.


Elvis báo mộng giúp tìm con


Harold Welch làm cảnh sát tại một thành phố nhỏ bang Georgia, một người không bao giờ tin chuyện ma quỷ, cũng chẳng quan tâm đến nhạc Rock & Blue hay Elvis Presley, dù ca sĩ này là thần tượng của Tony, con trai ông. Vào năm 1982, cậu con trai lười học, ham chơi, giao du với bạn xấu đó bỏ nhà ra đi vì bị bố mắng quá lời. Harold đoán chắc con đi California, nơi nó luôn muốn đến để đóng phim, với 2.000 USD dành dụm được. Ông cũng biết rằng, con trai sẽ chẳng có cơ hội nào ở đó mà sẽ sa vào chỗ xấu xa một khi hết tiền. Vì thế, ông gọi con trai cả, cũng đang làm cảnh sát ở vùng khác, đi tìm Tony.


Trước khi lên đường 2 ngày, Harold nằm mơ thấy Elvis Presley đến gặp ông ở nhiệm sở và nói: “Thưa ông, tôi rất lo cho Tony. Cậu bé rất ái mộ tôi. Tony đang ở Los Angeles mà tôi không thể đến với nó được”. Lúc đó, tấm bản đồ trên tường sau lưng Harold vốn là bản đồ thành phố ông sống bỗng hóa thành bản đồ Los Angeles (California). Elvis chỉ vào bản đồ, cố gắng nói cho Harold biết địa chỉ Tony đang trú ngụ, nhưng ông bố không nhớ nổi tên các con đường.


Elvis rất kiên nhẫn: “Hãy nhìn, Tony đang ở trong một cái nhà có phòng cho thuê”, rồi chỉ quang cảnh: một đường phố ngắn có nhà thuốc tây ở góc đường và trước mặt là tiệm ăn nhỏ. Đột nhiên Harold thấy mình và Elvis đang ở ngay trên con phố đó, không gian mờ mịt khiến người cha không nhìn rõ. Elvis nắm cánh tay Harold và lay ông, cố gắng chỉ một căn nhà hai tầng xấu xí, khuyên ông nhìn thật kỹ và dặn “Tony đang nghiện ma túy đấy, ông phải giúp đỡ nó”. Anh cũng cố chỉ cho ông bố tên con đường nhưng ông không tài nào nhớ nổi.


Dù không hề mê tín, không hiểu sao viên cảnh sát vẫn tin mình sẽ tìm được con. Đến Los Angeles, ông và con trai lớn nhờ cảnh sát địa phương chỉ cho những điểm mà trẻ hư hay tụ tập, và đi tìm, hỏi từng điểm một với tấm ảnh của Tony. Một hôm, Harold chợt nhìn thấy ở góc phố một tiệm bán thuốc tây, đối diện có quán bánh mỳ thịt nướng y như trong mộng. Ông rẽ qua vài lối nhỏ quen thuộc thì nhìn thấy ba ngôi nhà 2 tầng, rồi nhận ra một ngôi nhà có cửa và bậc thềm giống như trong giấc mơ.


Bà chủ nhà cho biết Tony có ở đó và chỉ phòng cho hai cha con. Khi ông đẩy cửa vào, Tony đang nằm dài trên giường đọc tạp chí. Nhìn thấy bố, mặt cậu trắng bệch. Cậu hỏi: “Bố ơi, sao bố tìm được con?”, rồi òa khóc nhảy đến. Hai bố con ôm nhau khóc, rồi Tony nói: “Bố ơi, con muốn về nhà”.


Harold không hề nói với ai về giấc mơ của mình, nhưng Tony kể ngay đêm đầu gặp lại: “Bố, có một chuyện lạ lắm, con nằm mơ thấy Elvis hai lần, cả hai lần Elvis đều bảo con là bố sẽ đến đón con về. Anh ấy nói anh lo lắng cho con và anh sẽ giúp được”. Và đúng như Elvis nói với Harold trong mơ, Tony nghiện ma túy, nhưng với sự giúp đỡ của bố mẹ, cậu đã cai được, trở nên sống lành mạnh.


(Tri Thức Thời Đại)



Bí ẩn lạ lùng về hồn ma Elvis Presley

Wednesday, October 23, 2013

Hồn ma đôi trai gái ẩn trong hai cây Thiêng

Mây trắng huyền ảo ôm trọn cả làng Mô (Sìn Hồ – Lai Châu), cùng với tiết trời lạnh run của vùng núi Tây Bắc, ngồi nghe câu chuyện kể về những cái chết liên quan đến hai cây cổ thụ không tên. Phải khiến người nghe rùng mình tưởng chừng bóng ma đang đứng gần.



Hai cây Thiêng – một tình yêu


Vượt qua những ngọn đồi hiểm trở, mây mù phủ trằng, chúng tôi đến với mảnh đất làng Mô, một trong những ngôi làng nghèo của tỉnh Lai Châu. Nơi dân tộc Lự, Thái, Dao cùng sinh sống với những nét sinh hoạt độc đáo và cả những câu chuyện kỳ bí mà khi nghe ai cũng phải “hết hồn, hết vía”.


Cụ Thần Sa Sắm - người dẫn chúng tôi vào câu chuyện huyền bí nhất làng Mô.

Cụ Thần Sa Sắm – người dẫn chúng tôi vào câu chuyện huyền bí nhất làng Mô.


Nhiệt tình đón chúng tôi vào làng là cụ bà Thần Sa Sắm, người dân tộc Lự đã 91 tuổi, với dáng người nhỏ con, gầy gòm và gương mặt có chút phần “phù thủy”. cụ Sắm dẫn chúng tôi đi tham quan những ngôi nhà sàn đã hơn một thế kỷ, giới thiệu về những phong tục tập quán của dân tộc mình và thưởng thức những món ăn còn “ngai ngái” mùi hoang dã. Ngồi xuống bếp lửa hồng đang cháy trong xó bếp, cụ Sắm nâng bát rượu ngô và có ý mời chúng tôi nghe câu chuyện kỳ bí nhất về mảnh đất làng Mô, đó là hồn ma đôi trai gái vẫn đang thoát ẩn, thoát hiện trên hai cây Thiêng ở một góc rừng của làng(?).


Tương truyền, xưa kia làng Mô có một cánh rừng rậm rạp, muôn thú hoang dã sống đông đúc. Người dân không dám bước chân đến. Vào một ngày sương mù dày đặc, mưa sấm đánh “vỡ trời”, có đôi trai gái người dân tộc Lự yêu nhau mà không lấy được nhau, do gia đình cô gái cấm đoán và ép cô cưới một người già tuổi hơn mình. Uất mình, đêm tân hôn cô gái bỏ trốn khỏi nhà chồng tới một gốc cây trong rừng sâu treo cổ tự tử. Chàng trai không hẹn mà đến, sau khi uống rượu say cũng tới cánh rừng và treo cổ ngay tại gốc cây bên cạnh. Sau đêm kinh hoàng ấy, cánh rừng rậm rạp đã biến mất, không còn một loài vật nào sinh sống, chỉ còn mỗi hai cây cổ thụ lớn đứng sát nhau, bấu víu bằng những cành cây không lá, dưới gốc hai cây là một mạch nước nhỏ có màu hồng lơ như máu. Linh hồn của họ vẫn luôn luẩn quẩn bên hai cây này. Cụ Sắm cho biết thêm: hiện người dân ở đây không biết hai cây cổ thụ này có tên là gì, chỉ biết rằng người trong làng gọi là hai cây Thiêng vì nó có nhiều bí ẩn về chuyện tình yêu trai gái của làng.


Huyền bí về những cái chết


Từ câu chuyện huyền bí về đôi trai gái nguyện chết cùng nhau bên hai cây Thiêng được kể bên bếp lửa. Cụ Sắm dẫn chúng tôi đến mục tại sở thị, quả thực giữa đồi núi mênh mông, bạt ngàn chỉ có mỗi hai cây Thiêng đứng sừng sững, dưới là một dòng nước màu hồng lơ. Cụ Sắm chỉ tay về mọi hướng xung quanh cây Thiêng và lược qua những cái chết những người trong làng: “Những năm về trước, nhiều đôi trai gái yêu nhau của làng và các bản khi yêu nhau mà không thể đến được với nhau thì đều rủ nhau ra đây để cùng đi xuống suối vàng, nhưng không hiểu sao họ chết mà không thấy xác đâu, người nhà tìm mãi mà không thấy” (?). Người ta đồn rằng họ “biến” thành những cọng cỏ, cành hoa mọc xung quanh hai cây Thiêng để được hưởng duyên tình của đôi trai gái năm xưa. Để chứng minh câu chuyện có tính thuyết phục, cụ Sắm đưa ra một vụ tự tử cách đây 20 năm của một đôi trai gái trong làng. Đó là câu chuyện về anh Sàng và chị Láy. Hai người này đã yêu nhau từ lâu, nhưng do nhà chị Láy một mực phản đối. Vì quá yêu nhau và muốn vượt qua được rào cản từ phía gia đình, hai người đã rủ nhau ra hai cây Thiêng thắt cổ tự tử. Khi biết chuyện, gia đình đã ra gốc cây tìm nhưng không thấy xác đâu, họ đành âm thầm trở về nhà.


Hai cây Thiêng đứng sừng sững giữa bạt ngàn mây núi, cây không lá đứng trên dòng nước hồng lơ càng làm tăng sự huyền bí.

Hai cây Thiêng đứng sừng sững giữa bạt ngàn mây núi, cây không lá đứng trên dòng nước hồng lơ càng làm tăng sự huyền bí.


Đừng gần hai cây Thiêng, chúng tôi cũng rùng mình vì cái lạnh ở xung quanh, dưới gốc cây là vùng đất bùn lầy lội, các cành cây đen xịt không hề có lá mà cứ vươn dài ngoằng đan vào nhau, bám vào các cành cây là những dây leo buông thõng như những chiếc thòng lọng sẵn sàng chờ người chui đầu vào, dòng nước nhỏ màu hồng lơ chảy qua như thể những giọt máu ứ đọng cứ từ từ rỉ. Ám ảnh vì hình ảnh của hai cây Thiêng và nghi ngại câu chuyện kể bí ẩn của ông Vừng, chúng tôi đến tìm gặp những người sống ở gần đây để giải mã câu chuyện được xem là huyền bí nhất ở làng Mô này.


Chỉ  trời mới hiểu, đất mới biết


Chúng tôi mang câu chuyện về hồn ma của đôi trai gái ngày nào đến hỏi một cô giáo tiểu học sống gần nơi có hai cây Thiêng để biết thực hư thế nào. Chị Tuyến (dân tộc Kinh) cũng rùng mình cho biết: “Tôi lên đây được 15 năm rồi, lúc mới lên đây công tác tôi cũng đã nghe nói về câu chuyện lạ này. Nhưng từ khi dựng ngôi nhà nhỏ gần hai cây Thiêng để sinh sống thì tôi chưa thấy cảnh tượng người nào đến thắt cổ tự tử cả. Chỉ thấy các đôi trai gái đến đây chơi và cầu tình duyên thôi”. Chị Tuyến cười nhẹ và bồi thêm câu: “Hình như “Thiêng” thật vì phần lớn các đôi đến đây đều đến được với nhau”.


Trong những năm gần đây, khu rừng đã bị chặt phá nhiều, nhưng không ai dám “động” đến hai cây Thiêng. Ấy vậy mà trên mảnh đất bạt ngàn chỉ mỗi hai cây mang câu chuyện hồn ma cứ tồn tại và còn đó một điều tâm linh.


Có lẽ câu chuyện huyền bí về linh hồn đôi trai gái ẩn mình vào hai gốc cây Thiêng ở làng Mô sẽ là câu chuyện được tương truyền qua nhiều thế hệ mà khó có thể lý giải được. Nhưng dù vậy, người dân ở đây vẫn gửi vào hai cây Thiêng một niềm tin về duyên tình, cầu mong được đến với nhau bằng chính tình yêu chân thành.


Chúng tôi quay lưng, đi dần xa hai cây Thiêng về nhà cụ Thần Sa Sắm mà cứ nghĩ đến hai cây Thiêng. Chắc chỉ có trời mới hiểu, đất mới biết sự huyền bí của biểu tượng đẹp của làng Mô – Sìn Hồ.


(Người Đưa Tin)



Hồn ma đôi trai gái ẩn trong hai cây Thiêng

Monday, October 14, 2013

Lời đồn hồn người chết nhập vào "chim thần" ở Hoà Bình

Mới đây, ở Lạc Sơn – Hoà Bình xuất hiện tin đồn về sự xuất hiện của con chim thần thoắt ẩn thoắt hiện. Một số sự việc trùng hợp trong thời gian chim thần xuất hiện đã khiến dân tình càng đồn thổi mạnh hơn.



Đi đào huyệt gặp… “chim thần”?


Câu chuyện bắt đầu bằng đám tang của một cụ bà xấu số ở xã Ngọc Lâu (Lạc Sơn – Hoà Bình). Ở các vùng quê, mỗi khi có tang ma, những thanh niên trong làng thường đảm nhiệm việc đào huyệt mộ cho người quá cố. Hôm ấy, là đám tang của cụ bà tên Đạo ở cùng xã nên một số anh em vào rừng đào huyệt.


Công việc đào huyệt khá vất vả và quan trọng nên gia chủ luôn chuẩn bị chu đáo rượu thịt để phục vụ những người này. Gần trưa hôm ấy, nhóm đào huyệt gồm có các anh Thắng, Hùng, Quang, Lâm và một số người khác chuẩn bị tạm nghỉ để ăn trưa thì thấy một con chim lạ xuất hiện cạnh huyệt mộ người quá cố. Cứ nghĩ là một chú chim bình thường đỗ vào nên anh Quang nhặt lấy viên đá cuội ném nhằm xua đuổi chim ra khỏi khu vực huyệt mộ.


Chỉ là một con chim lạ nhưng nhiều người đồn thổi, thêu dệt thành

Chỉ là một con chim lạ nhưng nhiều người đồn thổi, thêu dệt thành “chim thần” (Ảnh minh họa).


Thế nhưng, khi ném viên đá sát chỗ đậu nhưng chú chim không phản ứng gì, vẫn đỗ nguyên tại chỗ. Thấy lạ, một số người khác bảo đừng ném nữa mà phải tội. “Khi nghe mọi người nói thế tôi cũng giật mình. Quan sát kỹ hơn tôi thấy đây là loại chim rất lạ, mặc dù sống ở vùng núi bao nhiêu năm nhưng tôi chưa thấy loại chim này bao giờ. Trong đầu tôi chợt thoáng ý nghĩ rằng tại sao đúng lúc đào huyệt nó lại bay đến đây và lại cứ nhìn xuống chỗ chúng tôi đào huyệt. Nghĩ thế nào tôi lại nhớ đến người con trai thứ hai của bà Đạo, anh ấy bị chết trẻ từ mấy năm trước”, anh Quang nhớ lại.


Chia sẻ suy nghĩ của mình với những người khác, mọi người đều liên tưởng đến người con trai đã mất của bà Đạo. Lúc ấy ai nấy đều thấy rùng mình. Anh Thắng là người gan dạ nhất nhóm vội hướng về con chim lạ và nói “có phải anh L. (tên con trai bà Đạo) không thì xuống đây uống rượu với chúng tôi?”, anh Thắng vừa nói dứt lời thì con chim sà xuống đậu vào mâm. Kinh ngạc trước việc này, những người có mặt hoảng hốt, mặt cắt không còn giọt máu, ai nấy đều sợ hãi co rúm lại.


Theo lời kể của anh Quang, lúc đó anh Thắng nói tiếp “mời anh dùng rượu”, thì lập tức chim lạ cúi đầu uống liên tiếp mấy lần vào bát rượu đã rót sẵn. Chưa dừng lại ở đó, khi được “mời” xơi thịt, chim lạ không ngần ngại mổ vào đĩa thịt lợn để cạnh bát rượu. Đến lúc đấy, từ sự ngạc nhiên ai nấy đều kinh hãi và tin đó là hồn ma con trai bà Đạo hiện về trong ngày đại tang của bà. Sau khi thể hiện khoảng nửa tiếng đồng hồ, “chim thần” đột nhiên bay về hướng nhà, nơi đám tang của bà Đạo đang được con cháu tổ chức.


Sự việc “chim thần” xuất hiện khi đào huyệt khiến cho những người chứng kiến chưa hết kinh hãi thì khi trở về đám tang họ lại gặp một chuyện lạ nữa. Đó là cháu nội của bà Đạo, cũng là con của người con trai thứ hai của bà đã mất cách đây vài năm, bị “hồn ma” nhập vào người. Ông Hùng, người thân của bà Đạo kể lại câu chuyện mà đến giờ ông vẫn còn thấy khó hiểu: “Lúc mọi người vẫn còn đang đau xót trước sự ra đi của bà Đạo thì cháu nội của bà ấy tự nhiên ngất đi, sau đó tỉnh dậy không nói giọng con gái nữa mà nói giọng bố nó, sau đó còn điều khiển hết mọi việc chôn cất trong đám ma. Bố nó đã chết cách đây mấy năm rồi, nó chết trẻ mà không rõ nguyên nhân, người nhà cứ bảo rằng nó bị người ta bỏ bùa chết. Con bé bị nhập như vậy, một lúc nó ngất đi, sau đó tỉnh dậy rồi trở lại bình thường”.


Sau sự việc này, tin đồn về hồn ma nhập vào “chim thần” càng rộ hơn, cả làng quê nghèo xôn xao, sợ hãi, đi đâu cũng nói đến “chim thần”.


Theo TS. Vũ Thế Khanh,

Theo TS. Vũ Thế Khanh, “chim thần” hay “rắn thần” đều chỉ là tin đồn nhảm.


Những lời đồn vô căn cứ


Theo tìm hiểu của chúng tôi, sau đám tang của bà Đạo, tin đồn càng rộ lên khiến dư luận hết sức hoang mang, cuộc sống của người dân bị xáo trộn. Anh Quang cho biết, kể từ khi con chim bay từ nghĩa trang về hướng nhà bà Đạo, những ngày sau cũng không thấy con “chim thần” xuất hiện nữa. Nhưng sau sự việc này, người dân còn đồn rằng con chim lạ sẽ đem đến điềm xấu cho dân làng vì người xưa có câu “chim sa cá nhảy”. “Người lớn thì thỉnh thoảng lại ngồi bàn tán, kể chuyện và thêu dệt lên nhiều thứ. Không chỉ có vậy, trước ngày xảy ra sự việc, vẫn thấy bọn trẻ đi thả trâu, bò ở quanh khu vực nghĩa trang, nhưng từ hôm nghe “chim thần” xuất hiện thì không đứa nào dám lui tới khu vực nghĩa trang nữa”, anh Quang cho biết.


Theo bà Mai, nhà ngay gần khu nghĩa trang cho biết: “Tôi không tin đó là ma quỷ hay “chim thần” gì cả. Chuyện có con chim lạ làm theo lời người nói có khi cũng chỉ là chuyện tình cờ thôi chứ làm gì có chuyện hồn ma người chết nhập vào chim chứ. Đấy chỉ là những lời đồn, người này qua người khác hư cấu rồi nói quá lên chứ làm gì có chuyện đó thật”.


Trao đổi với PV về những tin đồn này, ông Bùi Văn Chấn, Chủ tịch UBND xã Ngọc Lâu (Lạc Sơn – Hòa Bình) xác nhận thông tin xuất hiện tin đồn “chim thần” nhập xác ở địa phương. Cũng theo ông Chấn, sau khi tin đồn xuất hiện, tình hình an ninh ở địa phương có phần xáo trộn, UBND xã đã chỉ đạo cán bộ nắm tình hình, xác minh thực hư tin đồn. Vị này khẳng định không có chuyện hồn ma người chết nhập vào chim, đây chỉ là những tin đồn miệng vô căn cứ. Phía chính quyền cũng phổ biến với cán bộ trong xã tuyên truyền, vận động bà con không bàn tán, thêu dệt sự việc này, tránh gây hoang mang, ảnh hưởng đến cuộc sống người dân.


Theo lời một công an của xã Ngọc Lâu, địa bàn xã đặc trưng là đồi núi nên chuyện xuất hiện những con chim lạ là bình thường, không phải là hiếm gặp. “Việc con chim xuất hiện có thể là một sự trùng lặp ngẫu nhiên mà thôi. Còn về chuyện hồn ma người đã khuất nhập vào con chim, đấy cũng chỉ là những lời đồn thổi, thêu dệt, chứ chuyện đó hoàn toàn không có cơ sở”, vị này nói.


Sự trùng hợp ngẫu nhiên


Trao đổi vấn đề này với TS. Vũ Thế Khanh (Tổng giám đốc UIA – Liên hiệp khoa học kỹ thuật và tin học ứng dụng), TS. Khanh cho biết, thời gian qua ở nhiều địa phương rộ lên những tin đồn về “chim thần”, “rắn thần”, “rùa thần”… gây xáo trộn trong đời sống người dân. Là người nghiên cứu lâu năm trong lĩnh vực này, TS. Khanh khẳng định, thế giới tâm linh mặc dù rộng lớn, khó hiểu nhưng không phải cái gì trùng hợp cũng là có yếu tố thần thánh. “Theo tôi chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi, hoặc có thể là một kịch bản nào đó được dàn dựng như vụ rắn thần nhập xác ở Hà Đông dạo trước mà thôi”, TS. Vũ Thế Khanh phát biểu.


(Người Đưa Tin)



Lời đồn hồn người chết nhập vào "chim thần" ở Hoà Bình