Showing posts with label cha mẹ. Show all posts
Showing posts with label cha mẹ. Show all posts

Friday, March 7, 2014

Bài học quý giá cho các bà mẹ dạy dổ con cái thời nay

(Kênh 13) –  Khi nào mẹ có lương 



Mít thèm ăn KFC quá, liền lân la tới cạnh khi mẹ đang làm việc và hỏi: Mẹ ơi mẹ sắp có lương chưa?


Mẹ biết ngay là Mít sắp có nhu cầu gì đây! Mẹ bèn hỏi lại: Mẹ chưa, nhưng con có nhu cầu gì nào?


Mít bảo: Khi nào mẹ có lương thì mẹ cho con đi ăn KFC nhé!


Mẹ trả lời: Mẹ đồng ý, nhưng con phải đợi vì đợt này mẹ phải làm nhiều việc cần tới tiền. Và các con còn phải ngoan nữa.


Mít thấy mẹ nói vậy vui mừng nói toáng lên với Chíp: Chíp chíp ơi, mẹ đã đồng ý là khi nào có tiền sẽ cho chúng ta đi ăn KFC đấy!


Đương nhiên mẹ không thể cho con đi ăn KFC ngay trong ngày hôm nay, vì mẹ chưa có tiền, mẹ muốn các con hiểu điều đó. Chắc chắn phải vài ngày nữa chuyện đi ăn KFC mới xảy ra nếu mẹ đi làm về sớm. Mẹ không thể đáp ứng nhu cầu của các con ngay lập tức khi các con muốn, các con dường như đã có thói quen này.


Mẹ nhớ cách đây hơn 1 năm, khi Mít mới hơn 4 tuổi, trong bữa cơm tối Mít đã hỏi mẹ: Mẹ ơi mẹ sắp có lương chưa? Mẹ hỏi lại: để làm gì hả con? Mít bảo: khi nào có lương mẹ mua cho con 1 hộp coca nhé! Vì con thèm coca quá rồi!


Bố nhăn mặt với mẹ vì sao lại có thể để cho con “đói khát” đến như vậy. Mẹ thì không nói gì chỉ trả lời dứt khoát: bao giờ có lương mẹ sẽ mua!


images (1)


Nhưng rồi bố cũng hiểu ra, mẹ đang muốn các con tư duy theo cách, bố mẹ không thể đáp ứng được các nhu cầu của các con. Bố mẹ phải đi làm vất vả để kiếm tiền nuôi các con và các con thể hiện sự chia sẻ với bố mẹ bằng việc ngoan ngoãn.


Bởi vậy, hai con không có thói quen đòi đi theo bố mẹ khi bố mẹ đi làm. Vì các con hiểu đó là công việc của bố mẹ và phải đi làm, bố mẹ mới có tiền để nuôi các con. Các con phải tự ở nhà, ngoan ngoãn chơi với nhau và nghe lời mẹ dặn (dù vẫn thường xuyên quên).


Ở cuộc đời này, mẹ không phải không có tiền để mua cho các con một hộp coca, đưa các con đi ăn KFC hay mua cho các con một thứ đồ chơi nào đó. Nhưng chuyện đó phải chừng mực, vì nếu các con được đáp ứng mọi nhu cầu sẽ sinh ra tâm lý hưởng thụ. Đó là thái độ sống sẽ triệt tiêu mọi động lực phấn đấu của các con. Các con sẽ nghiễm nhiên nghĩ rằng các con không cần phải làm gì cũng được hưởng tất cả những thứ đó. Mà cuộc đời các con sau này, khi ra khỏi vòng tay bố mẹ sẽ không có gì là miễn phí cả. Mẹ chắc như vậy.


Cách đây vài năm, một người bạn của mẹ đã rất buồn khi không biết phải nói chuyện với anh con trai bác ấy thế nào. Con trai bác ấy vào lớp 10 và cứ nhất quyết đòi mẹ phải mua cho xe SH P/S hơn 100 triệu đồng. Bác ấy thì chỉ đồng ý mua cho con mình xe Wave 14 triệu đồng thôi. Khi bác ấy giải thích là: bố mẹ không có đủ tiền thì anh ấy đã “cười khẩy”: Mẹ nói mẹ không có tiền mà bố đi làm bằng ô tô, mẹ đi làm bằng ô tô? Cả cái gia sản này khi bố mẹ chết đi không để lại cho con thì cho ai?


Bác ấy sững người khi con trai mình nói vậy. Khi tâm sự với mẹ, bác ấy hỏi: bắt đầu dạy lại con trai từ lúc này có phải là quá muộn không?


Mẹ không thể trả lời bác ấy được. Bởi mẹ hiểu, các con như những cành cây non, mỗi ngày uốn một chút thì còn được. Khi cành cây nó đã lớn, đã cứng rồi thì uốn rất khó và dễ gãy. Đã uốn thì luôn phải giữ nguyên tắc của mình, người uốn không được cho phép mình dễ dãi dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.


Mỗi người có một cách yêu con khác nhau. Mẹ thì chọn cách này mặc dù nhiều lần mẹ đã làm các con thất vọng vì không thể đáp ứng được thứ các con muốn.


Như chiều nay, dù rất thích ăn KFC nhưng cả hai con vẫn ngoan ngoãn tự xúc ăn hết bát cơm với canh sườn nấu chua mà không có thêm ý kiến gì. Mẹ vui vì điều đó!


T.H



Bài học quý giá cho các bà mẹ dạy dổ con cái thời nay

Tuesday, January 7, 2014

10 điều cần nhớ khi gặp cha mẹ chàng

(Kênh 13) – Bạn nên nhớ mình đang đến nhà bạn trai chứ không phải một câu lạc bộ hoặc cuộc phỏng vấn, vì thế hãy ăn mặc cho phù hợp. Mặc quần jean rách nát hoặc chiếc váy mini siêu ngắn thật không thể chấp nhận được.



Theo Magforwomen, việc ra mắt cha mẹ bạn trai có thể là thời điểm nhiều cô gái mong chờ, song cũng có thể là điều đáng sợ nhất trong cuộc đời các nàng. Họ thường lo nghĩ “Liệu họ có thích mình không”, “Họ có đang mong chờ điều gì đó đặc biệt từ mình?”. Và sau đó, một điều hiển nhiên là các nàng muốn biết cha mẹ anh ta đã gặp bất kỳ người bạn gái nào trước đó hay chưa và phản ứng của họ ra sao để có thể chuẩn bị tốt hơn. Đó là một thử thách về thần kinh mà bạn cần bình tĩnh. Dưới đây là 10 lời khuyên để mọi vấn đề diễn ra suôn sẻ.


1. Đừng quên khen ngợi


Tất cả mọi người đều thích nhận những lời khen ngợi như thể nó cấu thành một ngày sống của họ, và cha mẹ chàng không ngoại lệ. Nếu ở vị trí của họ, bạn cũng sẽ thích được như thế, cho nên đừng tiếc lời khen ngợi. Nếu bạn thích cách nấu ăn của mẹ chàng, hãy khen ngợi. Nhưng đừng làm điều đó một cách thái quá, chỉ giữ chừng mực bình thường, chẳng hạn nói “Món này ngon quá” sẽ là thích hợp.


2. Để tâm đến ngôn từ


Nhà cha mẹ chồng không phải là nơi bạn có thể chửi thề hoặc dùng bất kỳ loại ngôn từ nào không phù hợp. Những lời nói thô tục có thể đem đến quan điểm tiêu cực.


3. Trở nên hữu ích


Nếu bạn được mời ăn tối tại nhà họ, hãy làm cho mình trở nên hữu ích. Giúp đỡ những việc như dọn bữa, sắp xếp bàn hoặc bất cứ điều gì cần giúp. Bạn sẽ tỏa sáng như một người gương mẫu hoàn hảo trong tâm trí mẹ chồng.


4. Cách xử sự thật là quan trọng


Điều này có vẻ không quá quan trọng nhưng thực sự nó là như thế. Đơn giản như việc “cảm ơn” hoặc để lại một ấn tượng đẹp.


5. Đúng giờ


Nếu bạn đến trễ thì đó không phải ấn tượng tốt đối với họ. Việc đến trễ là một lý do hoàn toàn hớ hênh. Đến sớm một chút còn hơn bị gắn nhãn là “kẻ dây thun”.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


6. Ăn mặc phù hợp


Bạn nên nhớ là đang đến nhà bạn trai chứ không phải một câu lạc bộ hoặc cuộc phỏng vấn, vì thế hãy ăn mặc phù hợp. Mặc quần jean rách nát hoặc một chiếc váy mini siêu ngắn với một dáng đi hai hàng thì thật không thể chấp nhận. Nó sẽ làm bạn mất điểm trong mắt cha mẹ chồng. Hãy nghĩ về một thứ gì đó mà cha mẹ muốn nhìn bạn mặc.


7. Hãy lịch sự


Đừng bao giờ đến tay không. Sẽ luôn gây ấn tượng với họ nếu bạn đến thăm và đem thứ gì đó như một món quà, bó hoa hoặc vài hộp chocolate. Sau đó, hãy luôn gửi thiệp cảm ơn để bày tỏ thái độ của bạn với lòng hiếu khách của họ.


8. Kiểm soát tình cảm của bạn


Thật là khó xử khi nhìn thấy hai người âu yếm với nhau. Thậm chí khó chấp nhận hơn khi một trong hai người là con của họ. Vì vậy, hãy hạn chế tình cảm và cử chỉ yêu thương cho đến khi cha mẹ chàng không hiện diện ở đó hoặc bạn ở trong phòng riêng của anh ấy.


9. Thực hiện một vài khảo sát


Nhận biết họ thông qua người yêu bạn. Dĩ nhiên điều đó có nghĩa là chất vấn anh nhưng bạn cần thực hiện khảo sát của mình và đảm bảo cuộc đối thoại diễn ra trơn tru khi bạn đang ở với họ. Ngoài ra, biết một chút về cha mẹ anh sẽ giúp bạn xây dựng sự tự tin.


10. Kiểm tra xem hai bạn có cùng đẳng cấp với nhau hay không


Trước khi gặp cha mẹ chàng, hãy chắc chắc rằng hai bạn đều có cùng mức độ suy nghĩ về mối quan hệ của cả hai. Bạn không muốn làm cho mọi thứ trong mối quan hệ ấy trở nên nghiêm trọng trong khi anh đang nói một cách bình thường, hãy làm theo cách của bạn.


(Khám Phá)



10 điều cần nhớ khi gặp cha mẹ chàng

Tuesday, December 24, 2013

Sốc vì bố và anh trai chung bồ

Tôi lặng người nghe hết câu chuyện giữa bố và anh trai, trong lòng trào dâng nỗi tủi nhục, đau đớn..



Bố mẹ tôi đến với nhau không phải vì tình yêu mà do hai bên gia đình sắp đặt. Cuộc hôn nhân không hạnh phúc đó đã đẩy bố mẹ tôi đến bờ vực của sự tan vỡ. Cuối cùng họ cũng đã chọn giải pháp ly thân như một sự dằn vặt nhau đến suốt cuộc đời.


Bố tôi sa vào những cuộc chơi thân xác, mẹ tôi thường tìm đến nơi thanh tịnh, gửi gắm nỗi lòng và trốn khỏi cuộc sống đã từng bị gò ép. Gia đình tôi tuy sống chung dưới một mái nhà nhưng việc ai người nấy làm, ít trò chuyện và chẳng bao giờ quan tâm tới nhau.


Con cái là niềm yêu thương kiêu hãnh của mỗi bậc làm cha, làm mẹ nhưng với gia đình tôi thì lại hoàn toàn khác. Bố mẹ tôi không yêu thương nhau bởi thế, họ nhìn anh em tôi như kẻ thù, như người xa lạ.


Chúng tôi cùng chung huyết thống nhưng lại sống như những người xa lạ trong căn nhà. Bởi vậy, anh tôi thường xuyên tụ tập bạn bè để tìm niềm vui thú, xóa tan nỗi cô đơn. Còn bố tôi cũng vung vãi tiền bạc vào những cuộc chơi không kể đêm ngày.


Tôi đứng lặng nhìn hai người đàn ông quan trọng nhất của cuộc đời mình với một nỗi nhục nhã... (Ảnh minh họa)

Tôi đứng lặng nhìn hai người đàn ông quan trọng nhất của cuộc đời mình với một nỗi nhục nhã… (Ảnh minh họa)


Tôi không cần phải lắng tai để nghe bởi cuộc tranh luận nảy lửa diễn ra sáng hôm đó có lẽ cả thế giới đều biết. Cách đây vài tháng, anh trai tôi dẫn một cô bạn gái đỏng đảnh, ăn mặc hở hang về nhà. Lúc đó, bố tôi cũng đang ở nhà. Sau màn chào hỏi lấy lệ, anh trai tôi dẫn chị ta lên gác. Đứng dưới nhà, bố tôi nhìn theo chị ta từ chân tới đầu tỏ rõ vẻ ham muốn khiến tôi vô cùng khinh bỉ.


Không lâu sau đó, bố tôi đã có được số điện thoại của cô gái ấy. Ma lực của đồng tiền dễ dàng đánh gục người con gái hư hỏng chỉ trạc tuổi tôi trở thành bồ nhí của bố. Từ sau ngày đó, anh trai và bố tôi chung một cô bồ nhưng anh tôi không hề hay biết chuyện đó.


Cho đến một ngày, anh đột xuất đi công tác về và tới căn hộ của chị ta. Anh bàng hoàng, giận dữ khi phát hiện bố cũng đang có mặt trong căn phòng của người con gái đó. Không nói không rằng, hai người đàn ông một cha, một con trở về nhà rồi lớn tiếng cãi cọ vì một người con gái hư hỏng ấy.


Tình cha con giữa bố và anh trai tôi chưa bao giờ gây dựng được mối quan hệ tốt đẹp nay lại trở thành mối thâm thù không dễ gì hàn gắn.


Còn tôi đứng lặng nhìn hai người đàn ông quan trọng nhất của cuộc đời mình với một nỗi nhục nhã, nuốt những đắng cay vào sâu trong đáy lòng khi đã trót sinh ra trong một gia đình không tình thương yêu, vô luân này.


Một người bố lạnh lùng vô cảm, một người mẹ trốn mình trong thế giới cô độc và một người anh trai chạy theo thú vui tầm thường. Chẳng lẽ tôi cũng buông thả giống như anh tôi, cũng trả thù đời vì một cuộc hôn nhân không hạnh phúc như bố?


Nỗi tủi nhục ê chề, những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí tôi không lối thoát.


(Khám Phá)



Sốc vì bố và anh trai chung bồ

Saturday, December 14, 2013

Mẹ già bất lực về gia đình có 4 người "đầu trọc"

“Có hôm, gia đình nó đi suốt đêm ra cầu Long Biên, 5h sáng mới về rồi ngủ cả ngày… Giờ giấc sinh hoạt không theo quy chuẩn nào”.



Khi cánh cửa phòng 510 ở khu chung cư phường Văn Quán, Hà Đông, Hà Nội mở ra, trước mắt tôi là người phụ nữ ngoài 60 tuổi, mái tóc pha sương. Một mình bà sống trong căn hộ ấy, căn phòng mà mở cửa sổ nhìn ra là có thể thấy được phòng của vợ chồng anh Nguyễn Tuấn Nghĩa và chị Lê Thị Mùi, nơi có 4 người đầu trọc đang sinh sống. Đó là bà Minh, mẹ của anh Nghĩa. Chồng bà đã mất gần hai tháng nay.


Cũng như rất nhiều người mẹ khác, khi nhắc tới đứa con mình đứt ruột đẻ ra nhưng lại chịu những “trò đùa” của số phận khiến nửa tỉnh, nửa mê, bà cũng chỉ biết dùng hai từ “bất lực” kèm theo những cái lắc đầu và tiếng thở dài. Bà đã khóc khi nhắc tới cuộc sống không theo nguyên tắc của gia đình con trai. Và cảnh hai đứa trẻ vô tình bị tách biệt khỏi chúng bạn cũng chỉ bởi nguyên tắc sống “dị” và cái đầu trọc ấy của bố mẹ chúng.


Bà Minh, mẹ của anh Nguyễn Tuấn Nghĩa

Bà Minh, mẹ của anh Nguyễn Tuấn Nghĩa.


Mặc dù Trần Văn Phả không phải là cháu ruột của mình nhưng bà vẫn dành cho Phả tình thương của “bà nội”. Việc đi học của Phả và bé Đức Hạnh đã khiến bà Minh mệt mỏi. Bởi lẽ, bà sẽ là người đứng ra lo toan việc học cho các cháu, còn vợ chồng anh Nghĩa, chị Mùi chỉ đưa con đi học và đón con về.


“Có hôm, gia đình nó đi suốt đêm ra cầu Long Biên, 5h sáng mới về rồi ngủ cả ngày. Có lúc 10h sáng mới thức dậy… Giờ giấc sinh hoạt không theo quy chuẩn nào, mà nói vợ chồng nó lại không nghe thì sao tôi có thể can thiệp được. Mới sáng nay, cái Mùi sang xin gạo về nấu ăn, vẫn quần cộc và áo ngắn mặc dù trời se lạnh”, bà Minh buồn rầu.


Rồi bà đưa mắt nhìn nhanh ra phía cửa sổ khi thấy căn phòng của con trai vẫn tối đèn, bà cúi đầu để mặc những giọt nước mắt cứ rơi: “Giờ này chúng nó cũng đã về đâu. “Dao sắc không gọt được chuôi”, thằng Nghĩa không phá phách gì, nó theo Phật tĩnh tâm là tốt nhưng nó luôn nghĩ nó đúng nên tôi và cả ông Sự – tổ trưởng tổ dân phố hay các em của nó cũng góp ý nhiều rồi mà không được. Quan trọng là nếp sống của vợ chồng nó không như người bình thường”.


Hai cái

Hai cái “đầu trọc” đang lúi húi lấy giầy dép từ trong giá ra.


Rồi, bà Minh kể tôi nghe câu chuyện về đứa con trai duy nhất của mình từ những ngày anh Nghĩa còn thơ bé. Từ năm 11 tuổi là lúc bị tai nạn cho tới khi 20, anh Nghĩa không có biểu hiện gì bất thường. Chỉ tới sau này, trong một lần bị ngã anh đã bị ảnh hưởng tới não. Gia đình cũng đã từng cho anh đi bệnh viện tâm thần, rồi chuyển nhà xuống dưới Hà Đông cũng vì muốn tách anh khỏi chị Mùi. Nhưng dường như, hai số phận ấy sinh ra là để gắn bó với nhau nên sau khi trở lại cuộc sống “hoang dã” nơi cầu Long Biên cùng đứa con trai, chị Mùi vẫn tìm thấy anh Nghĩa. Họ lại về với nhau dưới cùng một mái nhà để tạo lập cuộc sống rất riêng của bốn người… “đầu trọc”. Và có lẽ, anh Nghĩa là người duy nhất mà chị Mùi nghe lời.


Bà Minh không nhớ nổi đã bao lần bà nuốt nước mắt vào trong khi nhìn thấy con cháu mình cứ lang thang ngoài đường xin ăn, rồi đi tới đâu mọi người cũng bàn tán… Bà chấp nhận cuộc sống hiện tại của con trai bởi lẽ bà “bất lực” trước cuộc sống không có kỉ luật ấy.


Bé Đức Hạnh năm nay đã đến tuổi đi học nhưng vẫn chưa một ngày được tới trường. Bé rất hiếu động

Bé Đức Hạnh năm nay đã đến tuổi đi học nhưng vẫn chưa một ngày được tới trường. Bé rất hiếu động.


Trong câu chuyện của mình, bà Minh không quên kể tôi nghe những tính tốt của con trai. Nghĩa sống rất có tâm và là công dân ngoan của khu phố. Quần áo mọi người cho không mặc tới, anh cũng mang cho người khác. Nghĩa còn dặn chị Mùi mỗi ngày dành ra 8.000 đồng để cuối tháng cho một người bạn hiện đang trải qua những tháng ngày sống nghèo khó. Đi ra ngoài là Nghĩa khóa trái cửa, khóa bình ga lại rất cẩn thận để tránh những tai nạn không đáng có xảy ra.


Trước khi chia tay tôi, bà Minh khẽ cười và nói: “Tôi giờ không chuyển hóa nổi con nữa vì nó cũng 40 tuổi rồi không còn là đứa trẻ thơ. Tôi cũng không lo các con của nó đói khát hay mù chữ mà chỉ lo chúng nó khó hòa đồng vì chính bởi cái đầu trọc và không có được trình độ kiến thức cao. Bởi, Phả cũng được cho sách vở để tự học ở nhà nhưng cũng chỉ là tự học và bố nó dạy. Tôi mong mọi người có thể từ từ khuyên bảo, tác động để vợ chồng nó thay đổi cách nghĩ, nghĩ về tương lai các con”.


Trở lại câu chuyện của vợ chồng anh Nghĩa, chị Mùi và hai đứa con, cái ước mơ của chị Mùi khiến câu chuyện về những bức ảnh mà Justin Maxon (còn gọi là Max Điên, sinh viên khoa Nhiếp ảnh ĐH San Francisco, California, Hoa Kỳ) thực hiện năm 2007 về mẹ con chị Mùi như được tái hiện lại: Mong muốn có được chỗ dựa như anh Nghĩa – một người chồng trẻ, khỏe.


Ba bố con anh Nghĩa trong căn nhà đầy rẫy tranh ảnh, đồ phế thải anh sưu tầm về

Ba bố con anh Nghĩa trong căn nhà đầy rẫy tranh ảnh, đồ phế thải anh sưu tầm.


Và, anh Nghĩa cũng ước, ước vợ mình được bình thường trong suy nghĩ như bao người khác. Nhưng rồi anh chỉ cười: “Điều ấy khó lắm vì Mùi giờ sức khỏe yếu lại mắc chứng bệnh hoang tưởng”.


Trong câu chuyện với chúng tôi, anh chia sẻ rằng mình cũng có lỗi với đấng sinh thành và khiến mẹ phải buồn lòng. Anh biết mẹ anh cũng mong muốn con mình sẽ không hư hỏng, sống phóng khoáng như một lớp thanh niên hiện nay. Nhưng rồi, anh cho đó là cái “nghiệp” nên khó tránh được. Còn tương lai các con, anh Nghĩa cũng không muốn con sẽ giống như mình nhưng anh sẽ dạy con theo cách của riêng.


Chia tay ngôi nhà với bừa bộn giấy, rác, cây cảnh… nơi có 4 người đầu trọc đang sinh sống, tôi chợt nghĩ: “Cuộc sống không lấy đi của ai bất kì điều gì” và hi vọng, bé Phả và Đức Hạnh sẽ được tới trường, được trải qua tuổi thơ với những tháng ngày đầy ắp kỉ niệm vui.


(Xã Hội)



Mẹ già bất lực về gia đình có 4 người "đầu trọc"

Monday, November 25, 2013

Mẹ không đủ bản lĩnh để đón con chào đời

Mọi thứ trong mẹ dường như sụp đổ, chân mẹ run rẩy đứng không vững. Mọi thứ trước mắt chỉ thấy một màu đen tối bao phủ. Mọi việc đã an bài, mẹ sẽ tước đoạt quyền được sống của con.



Mẹ thực sự xin lỗi con! Giờ đây mẹ rất mệt mỏi và đau đớn nhưng không thể ngủ được bởi lương tâm bị dằn vặt vì hành động tàn nhẫn đối với con. Mẹ muốn ghi lại những dòng nhật ký này như một lời nhắc nhở rằng phải ăn năn sám hối về việc làm ghê sợ của mình.


Con à, bố mẹ đã gọi con đến cuộc đời này vào đêm 26/10, một đêm đất trời Đà Lạt se lạnh, lâu rồi mẹ mới cảm nhận được không khí này. Mẹ cũng cảm thấy thích lắm, thích vì là lần đầu tiên được đặt chân đến Đà Lạt, vì khi đó mẹ không còn thấy mình lẻ loi đơn độc nữa. Tất cả mọi thứ khi ấy thật mới mẻ, không khí đó khiến người ta có đôi chút lãng mạn nữa. Đêm đó bố mẹ đã ở bên nhau.


Sáng hôm sau, mẹ không hề biết con đã đến và ở trong cơ thể của mình, mẹ thật sự mệt mỏi khi phải dậy sớm và tiếp tục lên xe di chuyển, hơn nữa lúc đó tâm trạng mẹ cũng không được vui, hình như mẹ đang bực bội bố điều gì đó. Khi xe bon bon chạy mẹ tranh thủ nhìn ngắm qua ô cửa phong cảnh tuyệt đẹp trên đường, nhìn những ngôi nhà mang kiến trúc đặc biệt vừa có đôi nét hiện đại pha chút cổ điển rất riêng mà chắc chỉ ở đất Đà Lạt này mới có.


images


Rồi mẹ nhìn những hàng cây hai bên đường, những đồi thông xanh bạt ngàn thẳng đứng, những khóm hoa dã qùy vào mùa đua nhau khoe sắc vàng rực khắp các nẻo đường. Thật đẹp con à! Rồi những dốc đèo quanh co hiểm trở nữa chứ, lần đầu tiên mẹ ngồi trên xe nhìn ngắm cảnh vật xung quanh mình tuyệt đẹp đến thế. Mẹ thấy ở xa xa màn sương mù đang che phủ khắp các ngọn đồi bất chấp những tia nắng ấm áp của một sớm bình minh, cảnh vật thật nên thơ. Mẹ thiếp đi lúc nào không hay, có lẽ do mệt quá, lại đang thiếu ngủ do nhiều ngày phải di chuyển liên tục. Thế là tạm biệt đất trời nơi đây, mẹ đã chia tay Đà Lạt như vậy đó con.


Rồi ngày 29/10, cuối cùng mẹ cũng phải chia tay bố vì bố không thể ở lại Sài Gòn thêm nữa, bố và mẹ không hề biết con đã có mặt trên cõi đời này. Mẹ nhớ chiều ngày hôm ấy trời mưa rất to, mưa to lắm, cũng không hiểu sao thời tiết lại bất thường đến thế, thật là chán. Trời mưa to làm cho việc ra sân bay về Hà Nội của bố con bị cản trở đôi chút. Mẹ và bố cứ vậy mà ngồi hoài dưới ô dù nhỏ ở quán cà phê bên đường, lòng trông chờ cho trời mau tạnh. Mưa to đến nỗi làm ướt luôn cả áo khoác ngoài của mẹ. Bố mẹ lại nép lại gần nhau hơn. Giờ mẹ nghĩ lại mới thấy lúc đó chúng ta như một gia đình! Mẹ xin lỗi con!


Lúc đó bố bất chợt hôn mẹ rồi nói: “Trời như vậy cũng hay, sau này biết đâu lại có kỷ niệm vui để kể với các con”, mẹ chỉ biết cười trừ, mọi thứ đúng là định mệnh phải không con? Thực sự khi ấy tâm trạng mẹ rối bời, chưa thể xác định được tình cảm của mình. Mẹ với bố chưa đến mức sâu đậm để bắt đầu việc đó, chính sai lầm ngày hôm ấy đã dẫn đến sai lầm hôm nay của mẹ.


Việc gì đến cũng sẽ đến, sau đó bố con về Hà Nội bắt đầu lại với công việc thường ngày. Bố và mẹ như hai con người lãng du bước đi trên con đường dài vô tận, gặp và trao nhau hạnh phúc nhưng không thể ở bên. Mẹ muốn con hiểu được hoàn cảnh của mẹ lúc này, thực sự cô đơn buồn chán lắm, không tình yêu, không công việc. Mẹ cũng cần lắm một bờ vai để có thể dựa vào lúc mệt mỏi và kiệt sức, cần một người hiểu để mẹ có thể chia sẻ mọi chuyện.


Mọi việc cứ trôi đi, mẹ vẫn không hề biết con đang ở bên mẹ. Đến ngày 10/11 bỗng mẹ linh cảm điều gì đó, lúc này con của mẹ cũng được 15 ngày tuổi rồi, những động mạch của con bắt đầu hình thành trong cơ thể mẹ, dường như mẹ cảm nhận được điều đó rất rõ. Mẹ thấy mình hay bị choáng, thường phải vào nhà vệ sinh nhiều hơn và lại ngủ nhiều nữa. Mẹ cứ nghĩ do chuyển sang phòng mới khiến dễ ngủ nhưng không phải.


Rồi sự nghi ngờ về sự hiện diện của con càng tăng lên khi kỳ kinh nguyệt của mẹ bị chậm hơn một tuần. Lo lắng càng ngày càng lớn, vậy mà mẹ cũng không dám chia sẻ cùng ai, kể cả với bố. Mẹ còn cố tỏ ra bình thường vui vẻ như không hề có chuyện gì khi nói chuyện với bố con qua điện thoại. Con người mẹ là thế, mẹ ghét tính cách này, đôi khi mẹ thấy mình thật giả tạo.


images (1)


Những ngày sau đó mẹ vẫn chưa đủ can đảm để xác định chính xác con đang ở bên vì lúc đó mẹ thật sự rất hoang mang. Nếu tim con đã hình thành, con sẽ cảm nhận được sự thổn thức trong người mẹ. Chắc con sẽ hỏi tại sao mẹ lại lo lắng nhiều đến thế.


Ngày 16/11 mẹ quyết định cho mình câu trả lời chính xác. Mẹ thành thật xin lỗi con khi thấy mình đứng không vững và run rẩy như là đón nhận một hung tin. Lúc này mẹ biết chính xác con đang ở trong cơ thể mẹ. Hẳn là con cảm thấy hạnh phúc và vui sướng biết bao khi được cơ thể mẹ bao bọc nhưng không hay biết rằng mẹ đang toan tính một ý đồ hết sức độc ác. Bởi vậy mẹ không thể báo tin cho bố con được. Mẹ muốn bí mật này sẽ được chôn cất mãi mãi.


Chắc con đã khó hiểu lắm khi tại sao đêm đó mẹ lại khóc nhiều đến vậy. Con đang ở bên mẹ nhưng mẹ lại không vui mà cứ úp mặt vào khóc. Có lúc mẹ khóc bật thành tiếng, nấc lên những hơi thở nhọc nhằn rồi lại thổn thức thở dài. Trong đầu mẹ mọi thứ rất hỗn loạn, mẹ thiếu dũng cảm, không đủ bản lĩnh để đón nhận con đến bên mẹ. Hoàn cảnh lúc này không thể được. Mẹ biết dù có nói gì cũng không thể biện minh được cho cái suy nghĩ đen tối và độc ác của mình.


Mẹ thực sự quá mệt mỏi. Mẹ chỉ muốn xin lỗi và nói với bố con một điều gì đó, nhưng tại sao nhận được tin của mẹ bố con lại im lặng? Thực sự bố con là người như vậy sao, mẹ không dám tin vào điều này. Mẹ chợt nghĩ, chỉ là tình một đêm rồi đường ai nấy đi, sao mà mẹ ngu ngốc quá vậy. Mẹ đang trông chờ vào điều gì chứ?


Lúc đó mọi thứ trong mẹ dường như sụp đổ hoàn toàn, chân mẹ run rẩy đứng không vững. Mọi thứ trước mắt chỉ thấy một màu đen tối bao phủ. Bất chợt suy nghĩ độc ác kia càng có cơ hội mạnh lên hơn bao giờ hết. Mọi việc đã an bài! Mẹ sẽ tước đoạt quyền được sống của con. Mẹ biết con rất buồn khi đón nhận điều này bởi mẹ là người mẹ tội lỗi. Con của mẹ thế kia, một sinh linh bé bỏng không hề có tội tình gì mà mẹ lại đem cái án tử đến với con nhanh như vậy. Những ngày tiếp theo con sẽ nằm thoi thóp trong bụng mẹ chờ tới giờ khắc ra đi mà chưa kịp nhìn thấy thế giới bên ngoài chỉ vì hành động độc ác tàn nhẫn của mẹ. Con ơi, mẹ xin lỗi, xin lỗi con thật nhiều.


Đến hôm nay con đã ra đi mãi mãi. Khi con đi, mẹ đau lắm, đau cả thể xác lẫn tinh thần. Mẹ quằn quại trong từng cơn co thắt mà không một ai bên cạnh. Nếu lúc đó chẳng may có chuyện gì mẹ cũng đồng ý buông tất cả để được đi cùng con.


Mẹ biết hành động của mình không thể tha thứ và không một ai thông cảm được nhưng con ơi xin hãy cho mẹ một đặc ân, để mẹ có thể luôn được cầu nguyện cho con. Mong rằng ở thế giới bên kia con của mẹ sẽ được bình an, luôn vui tươi hồn nhiên và hạnh phúc. Mẹ yêu con! Xin hãy tha thứ cho mẹ! Giờ đây mẹ sẵn sàng đón nhận những hình phạt mà cuộc đời dành cho mình.


(VnExpress)



Mẹ không đủ bản lĩnh để đón con chào đời

Saturday, November 23, 2013

Đau lòng những bé sơ sinh còn đỏ hỏn bị cha mẹ bỏ rơi

Vừa cất tiếng khóc chào đời, còn chưa kịp hưởng bầu sữa mẹ thì những bé sơ sinh tội nghiệp này đã bị bố mẹ vô tâm bỏ rơi.



Bé sơ sinh bị bỏ rơi trong thời tiết giá lạnh


Khoảng 6h sáng 21/11, anh Nguyễn Trường Phi (trú tại xóm 3, xã Sơn Lễ, huyện Hương Sơn) nghe thấy tiếng khóc của trẻ con ngoài đường nên chạy ra xem và giật mình khi nhìn thấy một bé trai sơ sinh được quấn trong chiếc khăn, đang nằm khóc bên lề đường. Ngay sau đó, anh Phi đã báo lên chính quyền rồi cùng với người dân đưa bé lên trạm y tế xã để chăm sóc.


dau-long-nhung-be-so-sinh-con-do-hon-bi-cha-me-bo-roi1


Ông Nguyễn Kiều Hưng – Chủ tịch UBND xã Sơn Lễ cho biết, cháu bé được đưa đến trạm y tế trong tình trạng thở yếu, mặt mày tím tái. Rất may được phát hiện kịp thời nên sau mấy tiếng được chăm sóc, sức khỏe của bé đã bình thường và bú sữa được.


Bé trai này nặng 2,3kg. Theo nhận định của Trạm trưởng Trạm y tế xã Sơn Lễ thì bé vừa mới được sinh ra khoảng 2-3 ngày.


Hiện chính quyền địa phương và người dân đang chăm sóc cho bé và đăng tải thông tin tìm người thân của bé.


Bé sơ sinh bị mẹ đẻ chôn sống


Người phát hiện bé gái bị chôn sống vào tối 2/10 là anh Trương Văn Duyên (45 tuổi), ngụ tổ 7, phường An Bình, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ.


Rất đông người dân hiếu kỳ kéo đến nhà bà Đỗ Thị Công (bìa trái) để xem mặt bé gái

Rất đông người dân hiếu kỳ kéo đến nhà bà Đỗ Thị Công (bìa trái) để xem mặt bé gái


Anh Duyên kể: Khoảng 21 giờ hôm đó, anh đang đi mua đồ thì nghe tiếng kêu the thé. Tiếng kêu xuất phát từ một lùm cây cạnh hàng rào nhà người hàng xóm tên Nhàn. “Tôi cứ tưởng cú mèo kêu nên thấy rợn người” – anh Duyên kể.


Anh Trương Văn Duyên, người phát hiện ra đứa trẻ bị chôn, kể lại sự việc bên cạnh cái hố chôn đứa trẻ

Anh Trương Văn Duyên, người phát hiện ra đứa trẻ bị chôn, kể lại sự việc bên cạnh cái hố chôn đứa trẻ


Định thần lại, anh Duyên nghĩ có thể là tiếng trẻ con nên tiến đến chỗ phát ra tiếng kêu và phát hiện bé sơ sinh.“Đứa trẻ bị chôn trong hố đất mới đào. Thủ phạm không chôn hết người mà chừa cho gương mặt bé nhô lên” – anh Duyên nhớ lại.


Liền đó, anh Duyên chạy vội về nhà gọi mẹ là bà Huỳnh Thị Tư (80 tuổi) và hàng xóm đến giải cứu đứa trẻ. Sau khi cẩn thận moi đất ra, họ thấy đứa trẻ bị cột trong một bịch ni-lông đen, máu từ rốn đứa trẻ chảy đỏ cả tấm bao quấn quanh người.


Đào được đứa trẻ lên, người dân lập tức mang đến trạm y tế phường Long Tuyền để cấp cứu. Tại đây đứa trẻ được cắt dây rốn, đến khoảng 22 giờ được đưa về nhà. Gia đình ông Trương Văn Bảnh (59 tuổi) và bà Đỗ Thị Công (54 tuổi), hàng xóm của anh Duyên sau đó đã nhận chăm sóc đứa trẻ. Bà Công tạm đặt tên cho bé gái này là Mai (do hố chôn bé được đào cạnh một gốc mai) và tỏ ý muốn nhận nuôi Mai luôn.


Bé gái sơ sinh bị chôn sống sau khi được người dân giải cứu

Bé gái sơ sinh bị chôn sống sau khi được người dân giải cứu


Ngoài con dâu bà Công cho bé gái bú nhờ, hàng xóm và những người hiếu kỳ đến xem cũng tặng tã, sữa và tiền cho bé gái bị chôn sống.


Ngày 4/10, Công an phường An Bình (Q. Ninh Kiều, TP Cần Thơ) đã xác định được danh tính cha mẹ em bé gái. Theo đó, mẹ bé là Lê Cẩm Trúc (39 tuổi) và cha bé là Trương Văn Nhân (43 tuổi) cùng ngụ khu vực 8, P.An Bình, Q.Ninh Kiều.


Làm việc với công an, Trúc khai do đã có 3 con (1 trai 2 gái, đứa lớn nhất sinh năm 1999), lần này sinh tiếp bé gái nữa không có khả năng nuôi dưỡng nên mới đem bỏ.


Chị này khai tự sinh đẻ tại nhà và dự định đem bỏ gần đó để ai đó đem về nuôi. Tuy nhiên, công an cho biết Trúc có đem theo con dao để đào đất, có ý định chôn lấp cháu bé nhưng chỉ mới đào lỗ, chưa thực hiện việc lấp lại nên để cháu bé trong bọc và bỏ đi.


Bé gái sơ sinh bị bỏ rơi trong chiếc giỏ ven đường


Sáng 8/11, nhiều người dân ở hẻm 166 Thích Quảng Đức, P.4, Q.Phú Nhuận, TP.HCM xôn xao khi phát hiện một trẻ sơ sinh gói trong bọc màu đen, bỏ trong giỏ xách nằm lăn lóc một góc đường.


Hai chiếc khăn dùng để quấn bé gái được người dân tìm thấy tại hiện trường bé gái bị bỏ rơi - Ảnh: Đỗ Phi

Hai chiếc khăn dùng để quấn bé gái được người dân tìm thấy tại hiện trường bé gái bị bỏ rơi – Ảnh: Đỗ Phi


Chị Huỳnh Thị Phương Thành (30 tuổi), bán bún bò gần đó, cho biết khoảng 9g sáng hôm đó, khi đang bưng bún bò cho khách thì chị thấy hai người dân đang loay hoay xem một cái giỏ màu xanh nằm trên đường. Hiếu kỳ nên chị chạy đến xem thì thấy một bé gái bị bỏ trong một bọc đen trong tình trạng vẫn đang mở mắt. Ngay sau đó, người dân đã trình báo cho cơ quan chức năng và đem bé gái lên trạm y tế phường sơ cứu.


“May mắn đứa bé được phát hiện kịp thời, chứ muộn một tí sẽ rất nguy hiểm” – một người dân cho biết. Theo trạm y tế phường, đứa trẻ bị bỏ rơi là một bé gái, cân nặng 2,9kg. Người dân cũng đã đưa bé vào Bệnh viện Nhân dân Gia Định để kiểm tra. Theo nhận định của các bác sĩ, nhiều khả năng bé gái vừa được sinh trong ngày 8/11. Nhiều người biết chuyện bé bị bỏ rơi đã ngỏ ý muốn nhận bé về nuôi.


2 trẻ bị bỏ rơi tại bệnh viện sau sinh ở TP.HCM


Bà Lê Thị Ánh Hồng (Khoa sản bệnh viện quận Thủ Đức) cho biết đêm 23/8, hai thai phụ tên V.T.T.D. (SN 1993, quê tỉnh Long An) và V.T.M. (SN 1990, quê tỉnh Lâm Đồng) vào khoa sản Bệnh viện Thủ Đức làm thủ tục sinh. Thấy không có người thân đi chung, khi bác sĩ hỏi, hai thai phụ này chỉ nói là công nhân xa nhà nên gia đình chưa đến kịp.


Một trong hai cháu bé bị sản phụ bỏ rơi tại bệnh viện Thủ Đức.

Một trong hai cháu bé bị sản phụ bỏ rơi tại bệnh viện Thủ Đức.


Gần 1 giờ sau, hai thai phụ này sinh lần lượt bé gái nặng 2,5kg, bé trai nặng 2,6kg. Tuy nhiên, khoảng 5h sáng 24/8, nghe tiếng hai cháu nhỏ khóc thét, các bác sĩ vào xem thì thấy cả hai sản phụ D. và M. không còn ở giường bệnh, trốn khỏi bệnh viện, bỏ lại con.


Trước tình huống này, điều dưỡng, bác sĩ bệnh viện Thủ Đức tiếp tục chăm sóc cho hai cháu nhỏ và báo với UBND phường Tam Phú nhờ can thiệp. Đến sáng 28/8, UBND phường Tam Phú đã bàn giao bé trai cho Làng thiếu niên Thủ Đức chăm sóc; còn bé gái do nhiễm trùng sơ sinh còn yếu nên được chuyển lên bệnh viện Nhi Đồng 2 chăm sóc.


Bà Nguyễn Thị Hồng Châu, Phó giám đốc Làng thiếu niên Thủ Đức cho biết, sức khỏe bé gái sau đó đã bình thường trở lại.


Bé sơ sinh bị bỏ rơi với lời nhắn ‘nhờ nuôi giùm’


Sáng 17/11/2012, bà Võ Thị Mai Xuân (xã Hóa An, TP Biên Hòa, Đồng Nai) phát hiện cháu bé sơ sinh được cuốn trong bọc vải liền báo cơ quan chức năng.


Cậu bé bị bỏ rơi.

Cậu bé bị bỏ rơi.


Bà Xuân cho biết: “Khi bước ra cổng nhà thì bắt gặp gói vải được cuốn lại nằm ngay giữa đường đi, lại gần thì phát hiện một bé sơ sinh với mẩu giấy nhắn nhủ: Làm ơn nuôi dưỡng cháu bé dùm tôi. Bé sinh ngày 11 tháng 11 năm 2012 lúc 8 giờ rưỡi sáng. Tôi đội ơn”.


“Bức tâm thư” gửi con của bậc làm cha làm mẹ vô tâm.


Sau đó, một gia đình ở xã Hóa An đã nhận nuôi dưỡng cháu bé.


(Pháp Luật Xã Hội)



Đau lòng những bé sơ sinh còn đỏ hỏn bị cha mẹ bỏ rơi