Showing posts with label bồ nhí. Show all posts
Showing posts with label bồ nhí. Show all posts

Sunday, December 29, 2013

Bồ nhí của chồng gửi ảnh khoả thân vào điện thoại của tôi

Kèm theo hình ảnh bán khoả thân với khuôn ngực cực kỳ gợi cảm, tròn đầy là dòng tin nhắn: “Bạn có thể làm cho chồng thoả mãn khi quan hệ không”.



Gần đây, giữa tôi và chồng nảy sinh vấn đề nghiêm trọng. Mọi thứ bắt nguồn từ tin nhắn của một phụ nữ.

Tuần trước, tôi nhận được một tin nhắn MMS từ số máy rất lạ. Vừa mở để đọc, đập vào mắt tôi là hình ảnh bán khoả thân của một phụ nữ với vòng một cực gợi cảm, căng tròn, hấp dẫn. Bên dưới hình ảnh kèm dòng tin nhắn “Bạn có thể làm cho chồng thoả mãn khi quan hệ không”.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Ngay lúc đó, tôi chỉ nghĩ, có lẽ đây là tin nhắn quảng cáo không lành mạnh của nhà mạng nhưng khi suy nghĩ cẩn thận hơn tôi cho rằng mọi chuyện không thể đơn giản như vậy. Tôi đoán, đây có thể đây là hình ảnh người đàn bà khác của chồng mình và chính cô ta trực tiếp gửi vào điện thoại của tôi. Bởi hình ảnh bán khoả thân mà tôi nhận được không giống hình những hotgirl, các cô gái gợi cảm xuất hiện nhan nhản trong các tờ quảng cáo mời gọi tải về mà là hình ảnh rất chân thật. Tôi đoán người phụ nữ trong bức ảnh chỉ mới 24, 25 tuổi và rất xinh đẹp.


Tôi liền ghi lại số điện thoại lạ.


Ngay tối hôm đó, đợi khi chồng đã ngủ say, tôi đã lén lấy di động của anh gọi vào số điện thoại kia. Số may không được lưu trong danh bạ. Nhưng khi đầu dây bên kia vừa đổ tiếng chuông thứ ba, bỗng một giọng nói ngọt ngào cất lên, kèm theo đó là những lời yêu thương nũng nịu mà có lẽ cũng đã 2-3 năm nay, tôi cũng quên nói với chồng mình.


Tôi lặng lẽ tắt điện thoại.


Nhưng trong cơn xúc động chưa thể lý giải những gì đang xảy ra, tôi đã ném điện thoại của chồng vào góc tường rồi bật khóc. Tiếng động mạnh đánh thức anh ấy dậy. Anh hỏi tôi bị làm sao. Tôi liền hỏi về người phụ nữ đó, nhưng anh chối đây đẩy. Và khi tôi đưa hình ảnh cô gái bán khoả thân cho anh xem thì anh đã gật đầu thú nhận và kể rằng, đấy là cô gái mới vào làm cùng công ty với anh. Giữa hai người đã có những phút giây vượt quá giới hạn của mối quan hệ đồng nghiệp. Anh khẳng định với tôi đấy chỉ là tình một đêm và trấn an, khuyên tôi đừng quá lo lắng


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Nhưng làm sao tôi có thể không lo cơ chứ. Kết hôn đã 10 năm, đây không phải là lần đầu anh có quan hệ lăng nhăng với phụ nữ bên ngoài. Những cô gái trước của anh tôi đều biết cả và tôi cũng phải rất “vất vả” mới dẹp loạn được và giữ cho tổ ấm của mình được yên ổn. Nếu không vì nghĩ đến hai đứa con có lẽ tôi và anh đã ly dị từ lâu. Tôi cứ nghĩ anh đã từ bỏ thói trăng hoa, lăng nhăng, vậy mà… ngựa lại quen đường cũ. Thật khó xử, giờ tôi không biết phải làm thế nào. Tôi không thể xem như không có hình ảnh cô gái đó và tôi không biết mình nên làm gì để anh ấy bỏ hẳn tính lăng nhăng đây? Tôi có nên thử đặt vấn đề: ly dị với chồng?


Trả lời:


Gặp tình huống như bạn thật không mấy dễ chịu gì. Nhưng trước khi quyết định việc gì bạn cần suy nghĩ thật chín chắn. Bởi vì vợ chồng bạn cưới nhau đã 10 năm, một quãng thời gian không hề ngắn. Có thể trong vai trò làm chồng làm cha, trong 10 năm qua chồng bạn chưa hoàn thành tròn nhiệm vụ của mình, nhưng dù gì anh ấy cũng cho thấy gia đình nhỏ gồm vợ và hai đứa con là tài sản mà anh ấy không thể từ bỏ.


Tôi hiểu cảm xúc và suy nghĩ của bạn khi nhận được hình ảnh một phụ nữ lạ trong tư thế bán khoả thân gửi trực tiếp đến điện thoại của bạn. Tôi nghĩ trước hết bạn cần tìm hiểu kỹ mối quan hệ giữa chồng bạn và người đó. Có đúng chỉ là tình một đêm như lời chồng bạn nói hay không. Một lời đề nghị Ly dị tôi nghĩ sẽ chẳng giải quyết được vấn đề gì, thậm chí khiến quan hệ vợ chồng bạn thêm căng thẳng. Nhưng không vì thế mà bạn bỏ qua cho anh ấy. Cả hai cần trao đổi một cách nghiêm túc vấn đề này. Bạn cần yêu cầu anh ấy thành thật. Bạn hãy thể hiện sự quyết liệt và cứng rắn, bản lĩnh của mình để anh ấy thấy rằng, vợ và hai người con mới thực sự là tổ ấm, là bến dừng chân lý tưởng.


(Khám Phá)



Bồ nhí của chồng gửi ảnh khoả thân vào điện thoại của tôi

Monday, November 11, 2013

Tâm sự một "gái quê" từng có ý định cướp bồ của "gái phố"

Những thứ vật chất đã làm tôi mờ mắt và kết quả là một gái quê như tôi đã bày ra một kế hoạch tày trời.



Mấy ngày nay, khi mọi người đang bình luận rôm rả về việc “gái quê”, “gái phố” và bài viết của bạn Xuân Hương về “5 ưu điểm của một gái quê ăn đứt gái phố” khiến cho tôi muốn chia sẻ bài viết này như một kinh nghiệm của bản thân, mặc dù tôi cũng biết là mình sẽ hứng chịu nhiều lời comment không thiện chí. Nhưng tôi chỉ để nói với bạn Xuân Hương rằng, gái phố có thể giống như bạn nói, nhưng dù gái quê như chúng ta có làm gì cũng không đánh đổi được, mặc dù tôi không hề muốn phân biệt quê hay phố.


Đây là một kinh nghiệm đau lòng của tôi. Thời gian đã trôi qua nhưng ở đây, khi viết những dòng này, cái sự xấu hổ và nhục nhã vẫn tràn ngập trong tôi.


Đó là khi tôi mới lên thành phố học đại học. Quê tôi ở Bến Tre và gia đình rất nghèo. Chắt chiu cho con gái lên thành phố học hành là bố mẹ tôi đã rất nỗ lực.


Ngày đầu tiên bước chân lêngiảng đường, mặc bộ quần áo đẹp nhất nhưng tất cả mọi thứ đều trở nên kệch cỡm khi tôi ngồi cạnh Linh – Cô bạn Hà Nội vào thành phố Hồ Chí Minh học. Cô bạn ăn mặc đơn giản nhưng gần như tỏa sáng vì làn da trắng như trứng gà bóc cùng mùi hương của loại nước hoa đắt tiền.


Ngồi học chung và trở thành bạn thân thiết, lòng tôi luôn tự hỏi tại sao lại có một người may mắn như bạn mình. Cô ấy là một tiểu thư thứ thiệt với những mùi thơm tràn ngập mọi đồ dùng

Ngồi học chung và trở thành bạn thân thiết, lòng tôi luôn tự hỏi tại sao lại có một người may mắn như bạn mình. Cô ấy là một tiểu thư thứ thiệt với những mùi thơm tràn ngập mọi đồ dùng


Ngồi học chung và trở thành bạn thân thiết, lòng tôi luôn tự hỏi tại sao lại có một người may mắn như bạn mình. Cô ấy là một tiểu thư thứ thiệt với những mùi thơm tràn ngập mọi đồ dùng, chiếc xe tay ga đắt tiền, tính cách dễ khóc và hay nũng nịu.


Bản thân tôi cũng không hề xấu. Tôi cũng may mắn có nước da trắng trẻo, khuôn mặt tôi được đánh giá là ưa nhìn và có một vài chàng trai trong lớp đã ngỏ lời tán tỉnh. Nhưng tôi luôn muốn có thể tìm được một anh người yêu người thành phố để nương tựa. Bởi vì tôi đã quá chán ghét cuộc sống ở vùng quê nghèo đầy mùi bùn đất của mình mỗi lần về quê.


Mọi chuyện bắt đầu khi Linh giới thiệu người yêu của cô ấy – một anh chàng người Anh. Họ quen nhau khi Linh đi học thêm tiếng Anh về và xe hỏng. Dắt xe một đoạn dài để tìm chỗ sửa xe quá mệt và cô ấy chỉ đứng đấy và khóc. Anh thấy vậy và dứng lại để dắt xe hộ Linh để tìm chỗ sửa.


Anh ấy sang Việt Nam do công ty của anh mở một chi nhánh tại Việt Nam. Lòng tôi tràn ngập sự ghen tỵ. Riêng việc có thể suốt ngày nói tiếng Anh với một người Anh chính gốc đã khiến tôi thèm muốn.


Đằng này, khi Linh rủ tôi đến thăm căn hộ mà anh đang ở, đầu óc tôi quay cuồng với những thứ đồ dùng đơn giản mà đắt tiền. Linh có sở thích sưu tập nước hoa, nên anh ấy tặng cho Linh rất nhiều. Có những loại mà giá của nó bằng cả một tháng tiền ăn mà tôi có được.


Anh yêu Linh đến tôn thờ. Anh nói rằng ở nước Anh, quá khó để tìm được một cô gái trong sáng, thánh thiện đến ngây thơ như vậy. Rằng ở nước Anh, những cô gái thường ngủ với con trai một cách dễ dãi. Điều đó làm anh thấy thật ghê tởm và anh coi cô ấy như cái gì đấy quá lí tưởng, thậm chí và thường nhắc đến cô ấy là “My Linh” một cách đầy tự hào.


Ban đầu tôi còn thấy buồn cười vì sự lí tưởng hóa ấy. Nhưng sau đó, những thứ vật chất đã làm tôi mờ mắt. Tôi muốn sống cuộc sống của cô ấy và tôi hoàn toàn xứng đáng. Tiếng Anh của tôi không hề tệ, tôi cũng không thua kém cô ấy về ngoại hình và tôi còn trinh. Tất cả những thứ ấy không đủ để tôi thay thế Linh hay sao?


Nhưng Linh thì không, cô ấy đã mất trinh với người bạn trai trước. Chính cô ấy đã tiết lộ cho tôi điều này. Qua lời Linh, tôi biết anh chỉ dám ôm và hôn chứ giữa họ chưa đi xa hơn vì anh là người theo đạo Công giáo và chỉ có thể làm chuyện đó sau khi đã kết hôn.


Vậy nên, tôi dám chắc, lí do anh tôn thờ Linh như vậy là do anh chưa biết Linh đã mất trinh. Nếu anh biết rồi, sẽ không còn nữ thần nào của anh nữa. Tôi đang có thứ mà Linh đã mất nó. Điều này khiến tôi nghĩ ra một kế hoạch tày trời.


Tôi chọn bộ quần áo đẹp nhất và tìm đến căn hộ của anh, nói rằng có việc cần nói. Anh khá bất ngờ nhưng vẫn mời tôi vào. Sau đó, tôi hỏi phòng tắm của anh để chỉnh chang đầu tóc cùng trang phục sao cho gợi cảm nhất. Tôi thậm chí còn thấy ngại với những gì mình đang làm. nhưng ao ước được chen chân vào cuộc sống hào nhoáng đã khiến tôi liều mình.’


Khi tôi bước ra khỏi phòng tắm, toàn thân tôi đã chỉ còn bộ quần áo lót. Anh quá bất ngờ nên cứng đơ người. Tôi chạy đến ôm anh và nói tôi đã yêu anh rất lâu. Rằng Linh không còn là người con gái trong trắng, rằng tôi hoàn toàn còn trinh và anh xứng đáng yêu một người trong trắng như tôi. Nhưng tôi đã lầm.


Anh đẩy tôi ra và nói: “Anh không nghĩ em có thể làm một việc ngu ngốc như thế này. Với anh trinh tiết là vô nghĩa, vì chính anh cũng không còn để đòi hỏi Linh. Anh sẽ đi mua cafe, hãy hứa với anh sau khi anh quay lại, em đã ra đi cùng với đống lộn xọn em để lại ở căn hộ của anh”.


Anh yêu Linh đến tôn thờ. Anh nói rằng ở nước Anh, quá khó để tìm được một cô gái trong sáng, thánh thiện đến ngây thơ như vậy

Anh yêu Linh đến tôn thờ. Anh nói rằng ở nước Anh, quá khó để tìm được một cô gái trong sáng, thánh thiện đến ngây thơ như vậy


Sau đó, anh bỏ đi để lại tôi cùng bao nỗi nhục nhã ê chề với bộ đồ lót trên người. Tôi vừa khóc vừa mặc quần áo lại và nhanh chóng rời khỏi căn hộ của anh. Về đến phòng, tôi nằm vật ra giường và khóc nức nở với những gì mình đã làm và đã nhận được.


Từ đó tới giờ, tôi tìm cách tránh xa Linh. Tôi ngồi cuối lớp và thường đi về nhanh chóng mỗi khi tan lớp học. Có thể anh chưa nói với Linh chuyện đó, nhưng tôi không còn mặt mũi nào để đối diện với Linh nữa.


Qua câu chuyện của mình, tôi chỉ muốn khuyên những ai đang có ý định yêu trai phố để đổi đời thì hãy nghĩ lại. Hãy yêu một người mà bạn có cảm tình, chứ đừng lợi dụng họ để nhằm mục đích gì khác. Và chuyện trinh tiết không hề có ý nghĩa gì cả, nó không làm bạn đắt giá hơn nếu bạn còn trinh và không làm bạn mất giá nếu bạn mất nó đi. Cảm ơn các bạn!


(Afamyly)


 


 



Tâm sự một "gái quê" từng có ý định cướp bồ của "gái phố"

Tuesday, September 17, 2013

Làm bồ nhí anh "sướng" hơn...

Hà không tủi hổ về phận “lẽ mọn” của mình, thậm chí cô còn thấy thương hại những phụ nữ là vợ chính thức nhưng tiền chẳng có mà tiêu.



Có vẻ như thời bây giờ, với nhiều phụ nữ, hai chữ ‘danh phận” chẳng còn quan trọng như trước. Quá nhiều phụ nữ đẹp, trong đó có những nàng sao nổi tiếng, mãn nguyện với cuộc sống xa hoa nhờ nguồn chu cấp của người đàn ông giàu có mà họ gọi là “bạn trai”, dù ông bạn trai ấy đang có vợ con đề huề. Những người đẹp đó như tấm gương của sự thành đạt khiến vô số cô gái khác coi việc kiếm được người đàn ông bao mình là mục tiêu lớn nhất mà nếu đạt được là đủ để ngẩng mặt với đời rồi.


“Thời bây giờ, ai để ý chuyện sống với chồng hay sống với bồ, hay anh bồ đã có vợ con chưa. Đó là chuyện riêng tư, mỗi nhà mỗi cảnh. Hơn nhau là có tiền hay không, có mua được đồ hiệu không, có đi du lịch nước ngoài không, đẹp mà phải sống nghèo thì chỉ chứng tỏ là mình kém cỏi, không biết quan hệ”, Hà, 25 tuổi, một gái đẹp đang là “bạn gái” của một doanh nhân tuổi ngũ tuần, triết lý.


Hà từng học chuyên ngành marketing trong một trường đại học ở Hà Nội, nhưng cô bỏ ngang khi có bạn trai – người đang bảo bọc cô – vì nhận ra rằng nếu tốt nghiệp, cô cũng chỉ đâm đơn đi xin việc với mức lương mấy triệu đồng. Trong khi đó, bạn trai lớn tuổi đã bao cô từ A đến Z, và muốn cô toàn tâm toàn ý phục vụ ông. Hà được mua cho một căn hộ đứng tên cô đàng hoàng, được cho tiền chi tiêu và tặng quà đắt tiền thường xuyên.


Nhờ số tiền bạn trai cho, Hà mở một quán ăn, sau nâng cấp lên thành nhà hàng, thu nhập rất khá. Cô tự hào vì mình là một doanh nhân không cần bằng đại học vẫn kinh doanh thành công. Có điều, lời lãi tuy nhiều nhưng nếu chi cho lối sống thượng lưu mà cô vẫn quen hưởng thì sẽ không còn vốn để “bảo hiểm” cho tương lai. Vì thế, tiền của mình, cô cất làm của để dành, và sống bằng tiền chu cấp của người tình, thỉnh thoảng moi thêm vài khoản cất dành nếu có dịp.


Gia đình, bạn bè của Hà đều biết về mối quan hệ này của cô, và cô biết số lời đàm tiếu về mình không ít. Nhưng Hà chẳng bận tâm: “Họ GATO ấy mà, muốn kiếm bồ giàu bỏ xừ mà không được ấy”. Không cảm thấy xấu hổ hay tủi phận như những cô gái mang thân phận bồ nhí khác, Hà nói, vợ hay bồ chẳng qua cũng chỉ hơn nhau cái giấy hôn thú mà thôi, thậm chí bồ còn đáng tự hào hơn vì trái tim người đàn ông nằm trong tay họ.


Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.


“Có lần, một chị già ở phòng tập lên mặt dạy đời em, bảo em đẹp thế sao làm lẽ mọn cho phí, sao không giữ gìn một chút để có người tử tế cưới về làm vợ”, Hà kể. “Em cười khẩy, bảo chị ạ, chị có tiền đến đây tập chắc cũng lấy được chồng giàu, chắc ông ấy cũng bao gái bên ngoài, không thèm đụng đến chị nên chị ghen ghét với những đứa như em phải không?”.


“Em cũng bảo với chị ta rằng, đàn bà chúng mình, hơn nhau ở chỗ kiếm được người đàn ông mình có thể nương nhờ, được xài hàng hiệu, ăn nhà hàng, đi spa chăm sóc sắc đẹp, cưới hay không cưới thì đã làm sao? Em thà làm bồ nhí anh giàu còn hơn làm vợ gã nghèo kiết xác. Thế là chị già im tịt, bỏ đi luôn”.


Hà cũng bảo, cô thấy nực cười khi nhiều chị vừa già vừa xấu vừa nghèo khổ lại cứ nhìn cô ra chiều khinh bỉ và thương hại: “Em không thương hại họ thì thôi, ăn chẳng dám ăn, mặc chẳng dám mặc, cả đời làm quần quật mà vẫn bị thằng chồng nó mắng, nó đánh cho. Vợ chính thức như thế thì vẻ vang sung sướng nỗi gì? Như em đây, được nâng như nâng trứng, chiều chuộng đủ điều, muốn gì có nấy, nếu phải ở địa vị vợ cái con cột như họ thì em thấy chả khác gì tận thế”.


Hà cũng cho biết, đừng nghĩ những phụ nữ như cô ăn xổi ở thì, không tính đến tương lai. Cô đã lên kế hoạch rồi, vài năm nữa cô đẻ cho ông bồ một đứa con, khi đó thì cũng chẳng khác gì vợ ông ta, dù có chán nhau thì cũng phải cho cô chút tài sản để nuôi đứa trẻ.


Bồ vẫn chỉ là bồ


Những cô gái đẹp hài lòng, thậm chí tự hào với thân phận bồ nhí, vợ lẽ đàn ông giàu như Hà không ít. Dù nói không quan tâm đến miệng tiếng người đời, các cô không thể không cay cú khi bị thiên hạ gọi là “gái bao”, và để “trả thù”, các cô cũng tỏ ra khinh bỉ những phụ nữ có danh phận mà không được tiêu tiền như rác giống cô. Thái độ đó cũng là một kiểu AQ để các cô có thể mặt trơ trán bóng, kiên định con đường mình đã chọn. Có điều, cái con đường ấy nhiều khi lại không kiên định chọn các cô.


Hải Lam, 27 tuổi, MC nghiệp dư, đã là “phòng nhì” của một người đàn ông giàu có từ 5 năm nay, kể từ khi mới tốt nghiệp đại học. Vợ người đàn ông đó cũng biết, nhưng chẳng làm gì được vì bản thân chị ta cũng phụ thuộc chồng. Vì thế, Lam chẳng cần phải giấu giếm chuyện cô có bồ giàu.


Ngồi với bạn bè, đồng nghiệp, cô thản nhiên khoe cái túi này anh yêu mới mua, cái nhẫn kim cương này anh yêu mới tặng, tuần sau anh yêu cho đi du lịch nước ngoài. Nhiều khi hứng chí, cô còn gọi anh ta là chồng, bởi dù anh ta không ly dị vợ, không cưới Lam, nhưng Lam luôn nghĩ mình mới là bà chủ thực sự, cũng như ái phi mới là người số một chứ không phải hoàng hậu.


Mặc cho một số phụ nữ khác cười mỉa khi nghe Hải Lam kể về bồ rằng chồng em thế nọ, chồng em thế kia, cô cũng cười thầm trong bụng, thương cho họ cũng sinh ra làm phận gái, cũng có chút nhan sắc, thậm chí có chị còn đẹp hơn cô, vậy mà vẫn phải cố gắng “cày cuốc” kiếm thêm từng đồng, váy áo túi kính trông cũng bắt mắt nhưng toàn hàng fake, đâu như cô đi làm chỉ cho vui, đồ dùng toàn hàng hiệu…


Lam nghĩ, người tình của cô yêu cô thật lòng, ông ta nhiều năm nay chỉ có cô chứ không gái gú gì thêm, rằng ông ta cũng già rồi nên cũng không có kiểu thay chân dài như thay áo như đại gia trẻ, vì thế cô có thể an tâm về phía ông ta. Sau này khi ông ta quá già thì cô cũng đã có một số vốn đáng kể, có thể làm người phụ nữ tự do được rồi, muốn yêu ai thì yêu, lấy ai thì lấy. Nhưng không ngờ, ngày tự do của cô lại đến quá sớm so với dự định. Bỗng nhiên ông bồ tuyên bố rằng ông già yếu rồi, mệt mỏi rồi, chán hết rồi, thôi từ giờ đường ai nấy đi, chứ ông chẳng thiết tha gì gái gú nữa…


Nghe từ “gái gú” mà người tình dùng để chỉ mối quan hệ với mình, Hải Lam thấy đau nhói. Cô thử níu kéo nhưng vô ích, miếng đất ông mua nói là để xây nhà cho Lam ở và sinh con đẻ cái, cô biết rằng chẳng nên hỏi đến là hơn. Quá yên tâm về vị trí của mình, lâu nay cô tiêu pha xả láng những đồng tiền ông cho, và gửi về giúp gia đình mà chưa để dành được bao nhiêu.


Một cô gái đẹp khác cũng phải chấm dứt “nghề” bồ nhí của mình dù người tình chưa chán, đó là Kiều Linh. Cô cặp với người đàn ông này hơn một năm mà không hề thấy vợ ông ta ra mặt đánh ghen, tìm hiểu kỹ hơn thì thấy chị ta cũng có dăm ba anh bồ khác để bù vào chỗ trống chồng để lại. Vì thế, Kiều Linh yên tâm nghĩ mình và người đàn bà kia coi như nước sông không phạm nước giếng, cô không cướp địa vị phu nhân của chị ta là được.


Oanh chẳng ngờ, khi cô có thai, dù là ngoài kế hoạch, không hiểu sao vị phu nhân kia lại biết được, cho cậu con trai ngổ ngáo dẫn mấy thanh niên to đùng, bặm trợn đến nhà đập phá dọa nạt, ra lệnh phá thai và chấm dứt quan hệ với ông bồ. Sợ quá, Linh đành hứa bừa để tiễn khách, sau đó gọi điện cho người tình, ông bảo: “Chúng nó không dám làm gì em đâu, nhưng em cũng nên phá thai đi”. Linh đang suy tính về việc bỏ thai hay để đẻ lợi hơn thì 2 hôm sau, cô bị xe máy đụng ngã quay ra đường và bị sẩy, người ngồi trên cái xe máy đó là một trong những vị khách không mời hôm nọ.


Nhưng điều làm Linh sốc nhất là sau vụ đó, người tình của cô viện cớ sợ rắc rối và chia tay luôn. Kiều Linh uất quá, hận đàn ông thật khốn nạn, đểu giả, quên mất rằng mình đến với ông ta cũng chỉ vì tiền, và chấp nhận thân phận bồ nhí, mà đã là bồ thì có thể bỏ mà chẳng cần thủ tục ly hôn.


(Tri Thức Thời Đại)



Làm bồ nhí anh "sướng" hơn...

Làm bồ nhí anh "sướng" hơn...

Hà không tủi hổ về phận “lẽ mọn” của mình, thậm chí cô còn thấy thương hại những phụ nữ là vợ chính thức nhưng tiền chẳng có mà tiêu.



Có vẻ như thời bây giờ, với nhiều phụ nữ, hai chữ ‘danh phận” chẳng còn quan trọng như trước. Quá nhiều phụ nữ đẹp, trong đó có những nàng sao nổi tiếng, mãn nguyện với cuộc sống xa hoa nhờ nguồn chu cấp của người đàn ông giàu có mà họ gọi là “bạn trai”, dù ông bạn trai ấy đang có vợ con đề huề. Những người đẹp đó như tấm gương của sự thành đạt khiến vô số cô gái khác coi việc kiếm được người đàn ông bao mình là mục tiêu lớn nhất mà nếu đạt được là đủ để ngẩng mặt với đời rồi.


“Thời bây giờ, ai để ý chuyện sống với chồng hay sống với bồ, hay anh bồ đã có vợ con chưa. Đó là chuyện riêng tư, mỗi nhà mỗi cảnh. Hơn nhau là có tiền hay không, có mua được đồ hiệu không, có đi du lịch nước ngoài không, đẹp mà phải sống nghèo thì chỉ chứng tỏ là mình kém cỏi, không biết quan hệ”, Hà, 25 tuổi, một gái đẹp đang là “bạn gái” của một doanh nhân tuổi ngũ tuần, triết lý.


Hà từng học chuyên ngành marketing trong một trường đại học ở Hà Nội, nhưng cô bỏ ngang khi có bạn trai – người đang bảo bọc cô – vì nhận ra rằng nếu tốt nghiệp, cô cũng chỉ đâm đơn đi xin việc với mức lương mấy triệu đồng. Trong khi đó, bạn trai lớn tuổi đã bao cô từ A đến Z, và muốn cô toàn tâm toàn ý phục vụ ông. Hà được mua cho một căn hộ đứng tên cô đàng hoàng, được cho tiền chi tiêu và tặng quà đắt tiền thường xuyên.


Nhờ số tiền bạn trai cho, Hà mở một quán ăn, sau nâng cấp lên thành nhà hàng, thu nhập rất khá. Cô tự hào vì mình là một doanh nhân không cần bằng đại học vẫn kinh doanh thành công. Có điều, lời lãi tuy nhiều nhưng nếu chi cho lối sống thượng lưu mà cô vẫn quen hưởng thì sẽ không còn vốn để “bảo hiểm” cho tương lai. Vì thế, tiền của mình, cô cất làm của để dành, và sống bằng tiền chu cấp của người tình, thỉnh thoảng moi thêm vài khoản cất dành nếu có dịp.


Gia đình, bạn bè của Hà đều biết về mối quan hệ này của cô, và cô biết số lời đàm tiếu về mình không ít. Nhưng Hà chẳng bận tâm: “Họ GATO ấy mà, muốn kiếm bồ giàu bỏ xừ mà không được ấy”. Không cảm thấy xấu hổ hay tủi phận như những cô gái mang thân phận bồ nhí khác, Hà nói, vợ hay bồ chẳng qua cũng chỉ hơn nhau cái giấy hôn thú mà thôi, thậm chí bồ còn đáng tự hào hơn vì trái tim người đàn ông nằm trong tay họ.


Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.


“Có lần, một chị già ở phòng tập lên mặt dạy đời em, bảo em đẹp thế sao làm lẽ mọn cho phí, sao không giữ gìn một chút để có người tử tế cưới về làm vợ”, Hà kể. “Em cười khẩy, bảo chị ạ, chị có tiền đến đây tập chắc cũng lấy được chồng giàu, chắc ông ấy cũng bao gái bên ngoài, không thèm đụng đến chị nên chị ghen ghét với những đứa như em phải không?”.


“Em cũng bảo với chị ta rằng, đàn bà chúng mình, hơn nhau ở chỗ kiếm được người đàn ông mình có thể nương nhờ, được xài hàng hiệu, ăn nhà hàng, đi spa chăm sóc sắc đẹp, cưới hay không cưới thì đã làm sao? Em thà làm bồ nhí anh giàu còn hơn làm vợ gã nghèo kiết xác. Thế là chị già im tịt, bỏ đi luôn”.


Hà cũng bảo, cô thấy nực cười khi nhiều chị vừa già vừa xấu vừa nghèo khổ lại cứ nhìn cô ra chiều khinh bỉ và thương hại: “Em không thương hại họ thì thôi, ăn chẳng dám ăn, mặc chẳng dám mặc, cả đời làm quần quật mà vẫn bị thằng chồng nó mắng, nó đánh cho. Vợ chính thức như thế thì vẻ vang sung sướng nỗi gì? Như em đây, được nâng như nâng trứng, chiều chuộng đủ điều, muốn gì có nấy, nếu phải ở địa vị vợ cái con cột như họ thì em thấy chả khác gì tận thế”.


Hà cũng cho biết, đừng nghĩ những phụ nữ như cô ăn xổi ở thì, không tính đến tương lai. Cô đã lên kế hoạch rồi, vài năm nữa cô đẻ cho ông bồ một đứa con, khi đó thì cũng chẳng khác gì vợ ông ta, dù có chán nhau thì cũng phải cho cô chút tài sản để nuôi đứa trẻ.


Bồ vẫn chỉ là bồ


Những cô gái đẹp hài lòng, thậm chí tự hào với thân phận bồ nhí, vợ lẽ đàn ông giàu như Hà không ít. Dù nói không quan tâm đến miệng tiếng người đời, các cô không thể không cay cú khi bị thiên hạ gọi là “gái bao”, và để “trả thù”, các cô cũng tỏ ra khinh bỉ những phụ nữ có danh phận mà không được tiêu tiền như rác giống cô. Thái độ đó cũng là một kiểu AQ để các cô có thể mặt trơ trán bóng, kiên định con đường mình đã chọn. Có điều, cái con đường ấy nhiều khi lại không kiên định chọn các cô.


Hải Lam, 27 tuổi, MC nghiệp dư, đã là “phòng nhì” của một người đàn ông giàu có từ 5 năm nay, kể từ khi mới tốt nghiệp đại học. Vợ người đàn ông đó cũng biết, nhưng chẳng làm gì được vì bản thân chị ta cũng phụ thuộc chồng. Vì thế, Lam chẳng cần phải giấu giếm chuyện cô có bồ giàu.


Ngồi với bạn bè, đồng nghiệp, cô thản nhiên khoe cái túi này anh yêu mới mua, cái nhẫn kim cương này anh yêu mới tặng, tuần sau anh yêu cho đi du lịch nước ngoài. Nhiều khi hứng chí, cô còn gọi anh ta là chồng, bởi dù anh ta không ly dị vợ, không cưới Lam, nhưng Lam luôn nghĩ mình mới là bà chủ thực sự, cũng như ái phi mới là người số một chứ không phải hoàng hậu.


Mặc cho một số phụ nữ khác cười mỉa khi nghe Hải Lam kể về bồ rằng chồng em thế nọ, chồng em thế kia, cô cũng cười thầm trong bụng, thương cho họ cũng sinh ra làm phận gái, cũng có chút nhan sắc, thậm chí có chị còn đẹp hơn cô, vậy mà vẫn phải cố gắng “cày cuốc” kiếm thêm từng đồng, váy áo túi kính trông cũng bắt mắt nhưng toàn hàng fake, đâu như cô đi làm chỉ cho vui, đồ dùng toàn hàng hiệu…


Lam nghĩ, người tình của cô yêu cô thật lòng, ông ta nhiều năm nay chỉ có cô chứ không gái gú gì thêm, rằng ông ta cũng già rồi nên cũng không có kiểu thay chân dài như thay áo như đại gia trẻ, vì thế cô có thể an tâm về phía ông ta. Sau này khi ông ta quá già thì cô cũng đã có một số vốn đáng kể, có thể làm người phụ nữ tự do được rồi, muốn yêu ai thì yêu, lấy ai thì lấy. Nhưng không ngờ, ngày tự do của cô lại đến quá sớm so với dự định. Bỗng nhiên ông bồ tuyên bố rằng ông già yếu rồi, mệt mỏi rồi, chán hết rồi, thôi từ giờ đường ai nấy đi, chứ ông chẳng thiết tha gì gái gú nữa…


Nghe từ “gái gú” mà người tình dùng để chỉ mối quan hệ với mình, Hải Lam thấy đau nhói. Cô thử níu kéo nhưng vô ích, miếng đất ông mua nói là để xây nhà cho Lam ở và sinh con đẻ cái, cô biết rằng chẳng nên hỏi đến là hơn. Quá yên tâm về vị trí của mình, lâu nay cô tiêu pha xả láng những đồng tiền ông cho, và gửi về giúp gia đình mà chưa để dành được bao nhiêu.


Một cô gái đẹp khác cũng phải chấm dứt “nghề” bồ nhí của mình dù người tình chưa chán, đó là Kiều Linh. Cô cặp với người đàn ông này hơn một năm mà không hề thấy vợ ông ta ra mặt đánh ghen, tìm hiểu kỹ hơn thì thấy chị ta cũng có dăm ba anh bồ khác để bù vào chỗ trống chồng để lại. Vì thế, Kiều Linh yên tâm nghĩ mình và người đàn bà kia coi như nước sông không phạm nước giếng, cô không cướp địa vị phu nhân của chị ta là được.


Oanh chẳng ngờ, khi cô có thai, dù là ngoài kế hoạch, không hiểu sao vị phu nhân kia lại biết được, cho cậu con trai ngổ ngáo dẫn mấy thanh niên to đùng, bặm trợn đến nhà đập phá dọa nạt, ra lệnh phá thai và chấm dứt quan hệ với ông bồ. Sợ quá, Linh đành hứa bừa để tiễn khách, sau đó gọi điện cho người tình, ông bảo: “Chúng nó không dám làm gì em đâu, nhưng em cũng nên phá thai đi”. Linh đang suy tính về việc bỏ thai hay để đẻ lợi hơn thì 2 hôm sau, cô bị xe máy đụng ngã quay ra đường và bị sẩy, người ngồi trên cái xe máy đó là một trong những vị khách không mời hôm nọ.


Nhưng điều làm Linh sốc nhất là sau vụ đó, người tình của cô viện cớ sợ rắc rối và chia tay luôn. Kiều Linh uất quá, hận đàn ông thật khốn nạn, đểu giả, quên mất rằng mình đến với ông ta cũng chỉ vì tiền, và chấp nhận thân phận bồ nhí, mà đã là bồ thì có thể bỏ mà chẳng cần thủ tục ly hôn.


(Tri Thức Thời Đại)



Làm bồ nhí anh "sướng" hơn...