Showing posts with label nữ quái. Show all posts
Showing posts with label nữ quái. Show all posts

Monday, November 11, 2013

Thế giới thác loạn của giang hồ vùng biên

Nơi đây được nhiều người coi là “thiên đường tình dục”, nơi ăn chơi, thác loạn số 1 ở vùng biên chỉ cách Lào Cai giữa cái lằn ranh là dòng sông Nậm Thi.



Ngồi bên dòng sông Nậm Thi, nơi hai nước Việt – Trung chỉ cách nhau một dòng nước, tôi nóng lòng chờ người bạn đồng hành đã hẹn. Nhận ra người quen từng gặp cách đây vài năm, bà Ma Thị Hân – chủ quán nước, chỉ tay sang bên kia biên giới nói với tôi: “Bây giờ khác nhiều rồi cậu ạ, bên kia Hà Khẩu (Vân Nam, Trung Quốc) là cái thế giới sung sướng – nơi mà trai gái tứ xứ vẫn tìm đến để đánh bạc, trai mua dâm, gái thác loạn thâu đêm”.


Nơi gặp mặt của trai giang hồ, gái tứ chiến


Để mục sở thị những điều mới mẻ đó, tôi quyết định sang sông thâm nhập thực tế. Qua môi giới của bà Hân, chỉ ít phút sau một cò đưa đò với biệt danh là Sơn mặt mụn có mặt. Gã bảo: “Khi màn đêm buông xuống, tôi sẽ đưa anh sang thiên đường hoan lạc bằng cách đi thuyền vượt sông với giá 200.000 đồng. Khi nào cần về cứ gọi, kể cả lúc nửa đêm, đầu sáng”.


19h, đúng hẹn, Sơn mặt mụn đã đợi tôi tại ven sông. Chiếc thuyền máy nhỏ cứ chòng chành lao vút về trước, sóng vỗ vào mạn thuyền khiến nước bắn tung tóe làm cho mặt tôi ướt nhèm. Lòng sông không rộng nên chỉ mấy phút chạy thuyền là đã sang đến bờ bên kia.


the-gioi-thac-loan-cua-giang-ho-vung-bien


Theo con đường tắt nhỏ mà Sơn mặt mụn dẫn tôi vào chợ Hà Khẩu, vừa đi hắn vừa giảng giải cho tôi quy luật hoạt động và việc bảo kê bến bãi sang đây như thế nào. Nếu phải qua bảo kê thì hắn thu mỗi người 150 ngàn đồng, còn nếu không qua đường bảo kê thì hắn sẽ lấy mỗi người 100.000 đồng. Miệng liến thoắng nói, đầu hắn gật gật mỗi khi nhìn thấy người quen ở cung đường này.


Rồi hắn quay sang nói với tôi: “Tôi bố trí cho ông hết rồi, đến nơi cứ thoải mái mà hưởng thụ cõi tiên, tôi ở dưới tầng đợi ông, khi nào về thì gọi”. Đến chợ, hắn dẫn tôi thẳng đến gian hàng quần áo ở tầng 1 của vợ chồng A.Long – một mối quen của Sơn mặt mụn. Hắn giới thiệu tôi là khách đang có nhu cầu tìm hiểu về thị trường bên này.


Lẫn cùng với hơn 300 gian hàng ở tầng 1 do người Việt quản lý ở khu chợ này để bán quần áo, giày dép là những ki ốt, những khu để bán dụng cụ sung sướng. Thế nhưng phía tầng 2 của khu chợ là một thế giới hoàn toàn khác. Bởi đây là nơi quây quần hàng ngàn cô gái bán dâm ở tứ phương về “hội họp”, bên cạnh đó là các tú bà, tú ông có máu mặt, số má về bảo kê, chăn dắt. Đáng nói là trong số đó thì phân nửa là những cô gái người Việt bị nhồi nhét trong những tầng nhà nhung nhúc da thịt để phục vụ những hạ khách bình dân. Vài hôm, cả chợ lại nháo nhác bởi Công an Trung Quốc truy bắt tội phạm lẩn trốn truy nã.


Địa bàn hiểm trở, núi non, sông hồ bao quanh là điều kiện lý tưởng để tội phạm ẩn mình, theo lời Sơn mặt mụn rỉ tai thì vẫn còn vô số những ông trùm, bà trùm đang bị truy nã rầm rộ vẫn sống nhởn nhơ, vương giả ở Hà Khẩu. Ngay cả những tay đầu trâu mặt ngựa, ra tù vào tội cũng coi đây như một bãi đáp để hướng thiện.


Tuy nhiên, không đơn giản như thế, bởi không dính tới ma túy thì là bảo kê, môi giới, chăn dắt gái thậm chí là thành lập những đường dây nối dài về buôn bán phụ nữ, trẻ em. Có những tay anh chị nổi tiếng như Tư “sẹo”, Loan “mõ” hay Đô “gà” đều có một thời xưng danh ở đất này.


Chốn đồi bại


Nếu như ở tầng 1 là nơi bày bán đủ thứ ở trên đời từ thượng vàng hạ cám thì những tầng trên lại là một thế giới khác, thế giới của những cô gái bán dâm tứ xứ. Nơi đây được nhiều người coi là “thiên đường tình dục”, nơi ăn chơi, thác loạn số 1 ở vùng biên chỉ cách Lào Cai giữa cái lằn ranh là dòng sông Nậm Thi. Đêm càng khuya, càng đông người đi lại.


Tại cổng chợ, hoạt động dẫn dắt, chèo kéo khách mua dâm diễn ra rất công khai và đông đúc, náo nhiệt như một phiên chợ mua bán, trao đổi hàng hóa. Từng tốp, từng tốp các cô gái bán hoa được các ông chủ, bà chủ dẫn theo, đứng ngồi la liệt ngay ở cổng chợ và chật kín cả cầu thang lên xuống ở các khu nhà trong chợ để chờ đi khách.


Trong khi đó, ngoài đường vẫn nườm nượp xe máy, ô tô đưa khách làng chơi đến và đón các cô gái đi. Có những chuyến, người ta mang hẳn ô tô 12 chỗ ngồi đến, làm giá và đón đi hàng chục cô một lúc. Trong khoảng hơn 30 phút tôi bước vào chợ có không dưới chục lần bị chèo kéo, thậm chí còn bị các em cầm cả tay, lôi vào để vạch áo giới thiệu hàng. Những ông, bà chủ chào mời: “Vào đây, vào đây. Chỗ chị có nhiều em ngon lắm, kiểu gì cũng có”.


Khách ở đây cũng đủ loại thượng vàng hạ cám, nếu là khách Trung thì cũng là dân tộc thiểu số, quanh năm suốt tháng ở trên rẫy, nhà nghèo không có tiền mua nổi được một cô vợ thì tích cóp được một ít tiền rồi xuống chợ sung sướng này để giải tỏa. Có những khách đã gần đất xa trời, cũng xuống chợ này để tầm hoa vọng nguyệt, một lần xả những bức xúc mà cả cuộc đời đã phải dồn nén, để cho biết mùi vị phấn hương.


Còn những khách Việt sang mua dâm thì đa phần sẽ tìm đến những ả cave người Hoa, thường lấp ló sau những con đường tối tăm ẩm thấp, những con đường dẫn vào khu cổng chợ, gái bán dâm người Hoa thì làm ăn theo mùa vụ, khi hết việc trên nương họ xuống đây bán dâm, khi túi tiền hòm hòm họ cuốn váy về quê. Có lẽ thảm thương vẫn là những cô gái Việt Nam, bị giam trong những ngôi nhà thổ nhung nhúc xác thịt, đầy đọa mình trong địa ngục trần gian.


Vừa lên đến tầng hai, Sơn mặt mụn đã rỉ vào tai tôi câu bông đùa: “Thiên đường dễ lên những khó xuống lắm đấy chú em”. Đôi chân rón rén chưa kịp tiếp bước thì cả đàn ong trực, bướm chờ đã tóm tay, tóm áo chèo kéo. Mùi son phấn rẻ tiền sực vào nhức cả sống mũi. Đến gần chục cô gái, toàn người Việt to béo đẫy đà, quần áo hở hang mỏng tang mềm rũ như nước, khuôn mặt cô nào cũng đàng điếm, cợt nhả: “Anh ơi theo em … sang chỗ em đây này”. Sơn mặt mụn cười khanh khách, bàn tay khua khoắng vồ vập, sàm sỡ để thử hàng.


Những lời nói lả lơi, vồn vã, da thịt chảy tràn trên mặt làm tôi choáng váng. Tôi căng mắt ra để nhìn xem biết đâu “gạn đục khơi trong” tìm được cái khuôn mặt nào đó thơ ngây, hoang dại giữa đám thị nữ lầu xanh.


Năm năm rồi, quay lại đây, cái không gian hành lạc vẫn thế, vẫn những tấm ri đô ngăn ra thành các vách ngăn, trên nền thì những tấm đệm cáu bẩn, mùi tanh nồng xộc thẳng lên mũi. Mỗi cuộc “hành lạc” như thế chỉ bèo bọt 100 đến 140 nghìn đồng.


Rời Hà Khẩu, rời chốn ăn chơi nhớp nháp ở vùng biên viễn tôi vẫn còn nguyên cái cảm giác ớn lạnh khi nằm trên tấm đệm đen đúa, cáu bẩn trong cái “lô cốt” để “hành lạc” tạm bợ. Những con thuyền gắn máy vẫn từ sáng sớm đã lao vun vút đưa các vị khách cứ nhớn nhác sang Hà Khẩu để sa đọa. Có cái gì đó nhức nhối, đau đớn, có cái gì đó buồn lòng cho những phận người, những cô gái Việt ở cái chợ “thịt người”. Rồi đây khi thân tàn ma dại, họ trở về mang theo những căn bệnh mà khách làng chơi đổ sang cho mình, liệu họ có còn cơ hội để làm lại cuộc đời?


Bao giờ mới có ngày về


Theo lời Sơn mặt mụn, gái bán dâm ở Hà Khẩu mỗi tháng thu nhập cũng phải gần chục triệu đồng và mỗi ngày cũng phải oằn mình tiếp từ 20 đến lượt khách. Phần lớn những cô gái ở đây bị bắt bán vào nhà thổ và ép làm gái mại dâm. Số tiền nợ của các cô gái bán hoa ở Hà Khẩu cứ lãi mẹ đẻ lãi con cho đến khi trả hết được nợ thì lại “trót” yêu nghề.


Đến lúc đó thì chủ chứa quay ngoắt 180 độ bởi các cô gái này đã thành hàng “phế phẩm” không còn giá trị khai thác. Để được ở lại thì gái bán dâm phải chịu thiệt thòi chấp nhận làm nhiều hưởng ít. Nhưng cũng có cô gái trẻ thì mong mỏi thoát khỏi chốn địa ngục này, dù không biết bao giờ mới có ngày về.


(Hôn nhân & Pháp luật)



Thế giới thác loạn của giang hồ vùng biên

Sunday, September 22, 2013

"Nữ quái thích sưu tập đàn ông" thuê người đánh hội đồng bồ cũ

Thấy người yêu cũ vui vẻ với cô gái mới quen, Như tức giận thuê người đánh hội đồng một cách tàn bạo và cướp tài sản.



Theo tâm sự của Lữ Vũ Linh (19 tuổi, quê Bạc Liêu), nạn nhân của Lý Huỳnh Như (18 tuổi, tạm trú tại Bình Đáng, Bình Hòa, Thuận An, Bình Dương) thì 4 tháng trước, anh có làm quen với cô gái trẻ này đến vì cả hai làm cùng dây chuyền sản xuất trong một công ty. Là người mới đến làm việc nhưng Như tỏ ra rất nhanh nhẹn, ăn nói có duyên lại cùng quê Bạc Liêu nên chàng trai nảy sinh cảm tình.


Sau khi bị bắt, Như mới ân hận vì hành động nông nổi của bản thân mình.

Sau khi bị bắt, Như mới ân hận vì hành động nông nổi của bản thân mình.


Như thường xuyên tỏ ra quan tâm, thi thoảng giữa giờ làm lại ngừng tay, liếc nhìn Linh bằng ánh mắt trìu mến. Những lúc rảnh việc hay vào giờ nghỉ, cả hai thường nán lại chỉ để trò chuyện, hỏi thăm vu vơ vài ba câu. Rồi họ cùng đi chơi những ngày cuối tuần, ngày lễ, Tết hay lúc rảnh cùng đi uống cà phê tâm sự. Trong mắt bạn bè, đồng nghiệp, cả hai lúc ấy là một cặp tình nhân hạnh phúc.


Nhưng Linh bắt đầu phát hiện ra nhiều tật xấu của bạn gái. Nhiều lúc hai người giận nhau, Như bỏ đi biệt tích không nói với ai một lời. Ngay cả cha mẹ, cô cũng cắt liên lạc. Vài lần đầu, Linh còn nghĩ ngợi và tự trách mình. Nhưng những lần sau, dù hai đứa chẳng có mâu thuẫn gì, anh vẫn thấy Như “mất tích” đột ngột như thường. Đến khi Linh gặng hỏi, cô bạn gái chỉ trả lời lấp liếm là giận gia đình mà bỏ đi. Thế nhưng, cứ dăm bữa nữa tháng, người yêu lại biến mất một lần vì… giận ba mẹ thì anh thực sự cảm thấy khó hiểu.


Một lần không kìm được sự tò mò, Linh đi xe sang tận Bình Dương, nơi cha mẹ người yêu đang làm thuê mưu sinh để hỏi han thì lại bị mắng té tát: “Yêu đương gì mà suốt ngày gây lộn để con Như buồn, bỏ nhà đi riết”. Tìm hiểu kỹ hơn, anh mới biết, mỗi lần đi hoang, cô đều nói dối gia đình vì giận người yêu.


Phát hiện sự thật phũ phàng, Linh buồn bã chỉ mong gặp được Như để hỏi cho ra lẽ. Nhưng khi xuất hiện trở lại, cô vẫn tiếp tục nói dối hết lần này tới lần khác. Khi bị vạch tội, Như rối rít xin lỗi, hứa sẽ không tái phạm. Nhưng chỉ được một thời gian, cô nàng lại chứng nào tật nấy, liên tiếp bỏ việc đi hoang.


Linh tâm sự: “Em là con nhà nghèo, gia đình đông anh em nên không được học hành đến nơi đến chốn. Dù vậy, em sống có quy củ, chuẩn mực. Từ năm 14 tuổi, em đã phải nai lưng làm thuê phụ giúp gia đình cũng chỉ vì mong muốn cuộc sống tốt đẹp hơn. Yêu Như, em nghĩ cô ấy hiền lành, tháo vát thì có thể trông cậy sau này giúp mình quán xuyến gia đình. Nhưng từ khi phát hiện người yêu hay nói dối, lại bỏ nhà đi hoang thì niềm tin ấy cũng không còn”.


Bạn bè Như cho biết, hồi còn ở quê Như đã nổi tiếng lì lợm, quậy phá chẳng bao giờ nghe lời cha mẹ. Vừa “nứt mắt”, cô đã bỏ học, bập vào yêu đương, bị gia đình cấm cản thì bỏ đi hoang với người yêu cả tháng mới về nhà. Yêu điên cuồng là thế nhưng chỉ vài tháng, Như đã chia tay bạn trai để cặp với người khác. Cha mẹ cô cũng bất lực chẳng thể quản lý nổi cô con gái hư đốn.


Như thay đổi người tình như thay áo và thích “sưu tập” đàn ông như một thú chơi dị biệt. Dù mới chân ướt chân ráo lên Bình Dương làm công nhân có 4 tháng, Như đã kịp chia tay với một mối tình khá mặn nồng. “Bạn bè Như hầu như chẳng mấy ai tử tế, con trai thì thất nghiệp, bợm nhậu, ngổ ngáo, con gái  “mắt xanh mỏ đỏ”, nhậu không biết say, nói năng bặm trợn, đi chơi thâu đêm suốt sáng. Thế mà lúc đó, em mù quáng không nhận ra”, Linh cay đắng tâm sự.


Ngẫm lại trong suốt thời gian quen nhau, Như luôn nói dối rồi liên tục mượn tiền và không trả, anh thấy lời mọi người cảnh báo cô nàng đến với anh để vui chơi và lợi dụng không hề sai nên quyết định chia tay.


Thật bất ngờ, Như không tỏ ra ngạc nhiên hay đau khổ mà vui vẻ chấp nhận. Trong hai tuần đầu tiên chia tay, cô vẫn còn nhắn tin, gọi điện hỏi thăm Linh, thỉnh thoảng còn gọi điện rủ anh đi uống cà phê với bạn bè. Bởi thế, Linh không thể ngờ cô ghen bóng ghen gió, gọi bạn bè đánh hội đồng “người tình tin đồn” của người tình cũ.


Linh nhớ lại: “Cách đây hai tháng, trong dây chuyền sản xuất có một công nhân nữ mới vào học việc. Em là người có kinh nghiệm nên quản đốc giao cho việc kèm cặp cô gái. Tụi em cũng chỉ trao đổi công việc, chuyện trò bình thường nhưng Như thì không nghĩ như vậy. Cô ấy luôn cho rằng tụi em có tình ý nên tỏ ra rất tức giận. Nghe đồng nghiệp kể lại, Như từng dọa tạt axit vào mặt “tình địch”. Tưởng chuyện chỉ dừng ở đấy, ai ngờ vài ngày sau, Như lại kéo một nhóm côn đồ đến đánh cô gái thâm tím mặt mày. Làm lớn chuyện sợ xấu hổ, lại muốn yên ổn làm việc, bạn nữ đồng nghiệp không báo án lên công an. Được thể ngày hôm sau, Như lại tiếp tục kéo bạn bè đến hành hung em”.


Sáng 29/8, Như gọi điện hẹn ra quán cà phê có chuyện cần nói nên Linh nhận lời. Chiều hôm đó, Như chủ động liên lạc và đứng chờ trước cổng công ty. Khi Linh đến cách cô ấy chừng 5m thì không biết từ đâu, khoảng 7-8 thanh niên mặt đằng đằng sát khí xuất hiện.


Nhóm người này chẳng nói câu nào, xông tới túm lấy cổ áo Linh dùng mũ bảo hiểm đánh tới tấp. Sau đó, họ khống chế Linh lên xe máy và chở thẳng đến quán thịt chó Vườn Mơ (phường Tân Đông Hiệp, thị xã Dĩ An) ép phải uống rượu rồi đánh đập vô cớ.


Nhậu xong, chúng bắt nạn nhân phải thanh toán. Số tiền mang theo không đủ, chúng lục túi lấy luôn chiếc điện thoại  của Linh mang đến tiệm cầm lấy được 1,3 triệu đồng để trả tiền nhậu. Tiền dư, chúng cướp luôn rồi chia nhau tiêu xài mà không trả lại cho khổ chủ. Mấy kẻ hành hung Linh còn cầm cả chai bia lên chực ném rồi đe dọa nếu báo công an thì sẽ giết chết. Tuy nhiên, đến nước này thì Linh quyết định trình báo cơ quan chức năng nhờ can thiệp.


Tại cơ quan công an, Như thít thít khai nhận mình là chủ mưu vụ đánh người, cướp tài sản này. “Nữ quái” bảo do giận người yêu “có mới nới cũ”, nên sáng ngày 29/8 đã gọi điện cho mấy người anh em bà con đến phòng trọ kể khổ.


Khi đã ngà ngà say, Như yêu cầu nhóm bạn tổ chức đánh dằn mặt anh Linh rồi lên kế hoạch hành động. Khoảng 17h cùng ngày, cô bố trí nhóm côn đồ đứng chờ sẵn ở cổng công ty chờ Linh ra ngoài thì xông đến hành hung.


Ý định ban đầu chỉ có vậy, song đúng lúc đó nhận được điện thoại một nhóm bạn khác gọi đi nhậu, Như mới nảy ra ý định kéo Linh tới đó bắt trả tiền để trừng phạt. “Em chỉ nghĩ anh ấy phụ tình em thì em sẽ trả thù mà không biết việc mình làm là vi phạm pháp luật. Giờ em ân hận lắm, mong rằng anh ấy bỏ qua cho sự nông nổi dại dột này của em”, Như cúi mặt lí nhí.


(Gia Đình)



"Nữ quái thích sưu tập đàn ông" thuê người đánh hội đồng bồ cũ