Showing posts with label anh rể. Show all posts
Showing posts with label anh rể. Show all posts

Tuesday, December 31, 2013

Gã anh rể khốn nạn

Những ngày sau đó, cô không còn nhận được những lời trêu ghẹo, đưa đẩy từ hắn nữa mà nhận được sự trả thù bỉ ổi – đúng như lời hắn nói.



Từ ngày về làm dâu nhà anh, cô đã luôn cảm giác có một ánh mắt nhìn chòng chọc sau lưng mình không hề kiêng nể. Nhưng khi cô quay lại để kiểm chứng cảm giác của mình thì hắn lại quay mặt tránh đi. Cá biệt có lúc hắn còn thản nhiên nở nụ cười trơ tráo, nhìn thẳng vào cô khiêu khích, để rồi chính cô lại phải là người vội vã quay đi.


Hắn chính là anh rể của chồng cô. Gia đình nhà chồng của chị chồng ở gần nên cuối tuần 2 người đó thường đưa cháu về nhà mẹ đẻ chơi (cũng chính là nhà chồng cô). Ban đầu cô nghĩ mình bị ảo giác và nghi oan cho người anh rể chồng ấy.


Vì trước mặt mọi người, hắn lúc nào cũng đĩnh đạc, đạo mạo, yêu vợ thương con cứ gọi là không ai bằng được. Nhưng càng ngày cô càng có thể khẳng định, linh cảm của mình không sai chút nào. Hắn đang nhắm vào cô.


Nhiều lần, khi hắn nhờ cô cầm hộ gì đó nhưng khi cô đưa tay ra đón thì cố tình nắm lấy tay cô, cô giật mạnh mới thả ra. Rồi nhân lúc nhà không có ai, chỉ còn mình đang nấu nướng trong bếp, hắn mon men vào bếp, giả lả hỏi có gì cần giúp không.


Càng ngày cô càng có thể khẳng định, linh cảm của mình không sai chút nào. Hắn đang nhắm vào cô (Ảnh minh họa)

Càng ngày cô càng có thể khẳng định, linh cảm của mình không sai chút nào. Hắn đang nhắm vào cô (Ảnh minh họa)


Cô từ chối thì coi như không nghe thấy, xông thẳng vào, giả vờ vô ý va phải cô rõ mạnh khiến cô vì bất ngờ mà suýt té ngã. Chỉ chờ có thế, hắn cầm tay cô kéo lại rồi ôm chầm lấy cô. Cô vừa tức vừa xấu hổ đẩy ra thì hắn cười thản nhiên: “A, xin lỗi em!”.


Không ít lần hắn đi lướt qua cô và buông lại một câu chỉ đủ cho cô nghe thấy: “Da em trắng quá!”, “Hôm nay em mặc cái áo này nhìn hấp dẫn lắm!”, hay “Nhìn cặp môi của em chỉ muốn cắn cho một cái thôi!”. Và rất nhiều các câu tán tỉnh trơ trẽn tương tự.


Và nhất là ánh mắt hắn khiến cô căm ghét vô cùng. Nó chứa đầy sự khiêu khích trắng trợn và bỉ ổi chưa từng thấy. Nhưng nó chỉ thể hiện kín đáo với cô mà thôi, nên chả ai phát hiện ra được. Mà cô thì thực sự không dám nói cho ai biết, kể cả chồng mình.


Nói ra liệu có ai tin cô không, khi mà trong gia đình ai cũng quý mến và ca ngợi hắn? Nói ra có khi cô lại trở thành kẻ bịa đặt và đáng phỉ nhổ vì bôi nhọ danh dự hắn ấy chứ! Thêm nữa là, cô mà vạch trần được hắn ra thì cũng có gì hay ho đâu. Mẹ chồng, chị chồng và cả chồng cô nữa, ai sẽ cũng phải đau lòng.


Nhưng đến khi đi du lịch gia đình, hắn nhân lúc trời tối, mọi người ra biển hết để đến phòng ngang nhiên gạ gẫm cô thì cô không thể chịu đựng được nữa. Hắn bảo cô: “Từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã thích em rồi! Em cũng thích anh phải không? Sao phải kìm nén cảm xúc của mình bởi mấy thứ luân thường đạo lí hả em? Đêm nay mình hãy thuộc về nhau đi, anh sẽ khiến cho em được lên tiên! Đời sống có được mấy tí hả em, hãy để anh làm cho em hạnh phúc!”.


Lợm giọng đến buồn nôn với mớ lí lẽ của hắn, lại thấy hắn xấn xổ đến định ôm hôn mình, cô bèn giáng cho hắn một cái tát nảy lửa. Hắn có vẻ bất ngờ vì nhìn cô hiền lành, nhu mì như thế, tưởng cô cùng lắm là khóc lóc kêu la một chút thôi. Bị ăn một cái tát, sĩ diện của thằng đàn ông vô liêm sỉ nổi lên, hắn mắt long sòng sọc đe dọa: “Đời tao chưa bao giờ bị đàn bà đánh! Mày cứ liệu hồn đấy!”.


Những ngày sau đó, cô không còn nhận được những lời trêu ghẹo, đưa đẩy từ hắn nữa mà nhận được sự trả thù bỉ ổi – đúng như lời hắn nói. Hắn liên tiếp đặt điều và nói xấu cô với vợ để chị chồng lại sang thủ thỉ với mẹ chồng, có khi là những chuyện nhỏ nhặt, nhưng cũng đủ để ấn tượng tốt dành cho cô theo đó mà giảm đi.


Hắn bịa chuyện với vợ rằng cô nói xấu mẹ chồng, chị chồng với bạn bè qua điện thoại, hắn vô tình nghe được. Chị chồng cô lồng bổ lên, sang tận nơi gọi hết mọi người ra mắng mỏ cô một trận. Cô có thanh minh thế nào cũng không ăn thua. Tất nhiên chị ấy tin chồng chứ hơi đâu đi tin em dâu. Dần dà, mọi người trong nhà chuyển từ quý mến sang ghét cô ra mặt.


Cô ngậm đắng nuốt cay, chỉ biết khóc vì oan ức với chồng. Anh có vẻ là người hiểu và tin cô nhất, nhờ anh động viên mà cô đã vượt qua được, vui vẻ sống, hy vọng một ngày nào đó mọi người sẽ nhận ra tấm lòng của cô.


Nhưng hắn vẫn chưa dừng lại. Và đã quá giới hạn chịu đựng của cô khi hắn dám ngang nhiên phịa ra chuyện cô có ý đồ tán tỉnh hắn. Nào là mỗi lần hắn sang chơi đều nhấm nháy, liếc mắt đưa tình với hắn. Có lần còn cố tình kéo cổ áo trễ nải để mơi hắn! Nào là cô tâm sự với hắn là chồng cô “yếu”, nhờ hắn “giúp đỡ”…


Cô hoàn toàn suy sụp khi bị nỗi oan tày đình đổ lên đầu và bị mọi người quay lưng. Đến chồng mình cũng tỏ ý nghi ngờ (Ảnh minh họa)

Cô hoàn toàn suy sụp khi bị nỗi oan tày đình đổ lên đầu và bị mọi người quay lưng. Đến chồng mình cũng tỏ ý nghi ngờ (Ảnh minh họa)


Chị chồng cô lần này không chỉ nói xấu sau lưng, nhỏ to với mẹ chồng nữa mà như phát khùng bởi đứa em dâu láo toét, lăng loàn là cô đây. Chị xông thẳng sang nhà, nhìn thấy cô đã giáng liên tiếp cho cô mấy cái tát đau điếng. Cả nhà xúm vào can mới làm hạ được cơn hỏa của chị chồng.


Lần này cô quyết không nhịn được nữa, muốn gọi hắn đến ba mặt một lời nhưng hắn nhất quyết trốn. Cô kiên quyết phủ nhận thì mẹ chồng lí lẽ: “Không có lửa thì sao có khói, chả lẽ anh rể cô tự dưng bịa đặt cho cô à? Người như nó sao có thể làm cái chuyện tày đình thế được!”.


Chồng cô, mặc dù tin vợ nhưng vì anh rể là người hào hoa, phong độ lại khéo miệng nên cũng không thể ngoại trừ khả năng vợ có cảm tình với anh rể cũng nên. Anh đưa ánh mắt đầy ngỡ ngàng hỏi cô: “Em … Có phải … thật như thế không?”.


Cô hoàn toàn suy sụp khi bị nỗi oan tày đình đổ lên đầu và bị mọi người quay lưng. Đến chồng mình cũng tỏ ý nghi ngờ. Nhưng đây cũng chính là điều mà hắn muốn nhìn thấy nhất. Nếu cô tuyệt vọng và bế tắc thì cô chính là kẻ thua cuộc, còn hắn sẽ cười vang đắc thắng.


Nhưng hắn đừng có mơ, cô sẽ sống đàng hoàng để cho thấy rằng cô cây ngay không sợ chết đứng. Nếu hắn còn dám vu oan cho cô nữa, cô cũng sẽ tìm cách vạch trần bộ mặt của hắn – bộ mặt của một gã anh rể khốn nạn.


(Afamily)



Gã anh rể khốn nạn

Sunday, December 22, 2013

Bị hai anh rể lạm dụng

Người anh rể thứ nhất lạm dụng năm tôi lớp 11. Cách đây vài tháng, người anh rể thứ hai nhân lúc tôi lên chơi và bị ốm đã ép tôi phải quan hệ. Vì muốn gia đình các anh chị hạnh phúc mà tôi không dám nói ra sự thật.



Tôi đang là sinh viên năm nhất, bị chính hai người anh rể lạm dụng tình dục. Người anh rể thứ nhất lạm dụng năm tôi lớp 11. Do anh chị đã có cháu và gia đình êm ấm hạnh phúc nên tôi không nói chuyện này cho ai biết, chỉ tâm sự cùng bạn trai bây giờ.


Với một thiếu nữ đang ở độ tuổi đôi mươi, bị người anh rể mình luôn yêu mến và kính trọng thực hiện hành vi vô nhân tính, tôi phải chịu đau khổ lắm. Không nói cho người thân biết chỉ vì mong gia đình anh chị hạnh phúc, không muốn cho cháu sau này phải xấu hổ vì có người bố như vậy.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Tưởng chừng chịu đựng như thế là quá đủ, vậy mà cách đây vài tháng, người anh rể thứ hai nhân lúc tôi lên chơi và bị ốm đã ép tôi phải quan hệ. Người anh này lại là giảng viên đại học nổi tiếng ở Hà Nội. Một người thầy, người anh, bao người kính trọng lại thực hiện hành vi như thế với chính em vợ mình.


Cũng như lần trước, tôi lại phải chịu đựng với một lý do duy nhất là mong gia đình anh chị không tan vỡ hạnh phúc vì chuyện này. Giờ đây tôi chỉ biết đau khổ mỗi khi nghĩ tới lúc bị lạm dụng. Mỗi lần lên nhà anh chị chơi tôi luôn sợ hãi, không biết phải làm sao. Mong mọi người chia sẻ.


(VnExpress)



Bị hai anh rể lạm dụng

Sunday, November 17, 2013

Tôi có nên cưới chồng cũ của chị?

Chị tôi bỏ anh mà đi, tôi thương anh, yêu anh nhưng liệu tôi có nên lấy anh làm chồng?



Chuyện này quả tình không phải là một điều đáng tự hào. Tôi có thể hiểu được những khó khăn, trở ngại chờ mình ở phía trước. Nhưng tôi thật lòng yêu thương anh ấy, tôi muốn tiến tới với anh, cùng anh xây dựng một gia đình, chăm sóc các con. Tôi làm thế vì yêu anh và vì muốn bù đắp cho anh những thiệt thòi mà anh đã phải trải qua trong cuộc hôn nhân trước. Cuộc hôn nhân bất hạnh với chị gái của tôi.


Tôi năm nay 33 tuổi. Trước đây, tôi cũng đã từng yêu một người sâu đậm nhưng đó là một tên Sở Khanh, lừa gạt tình yêu của tôi. Mới 21 tuổi, tôi đã mang thai và bị anh ta phụ bạc. Gia đình tôi không thể chấp nhận việc đó nên đã khéo léo sắp xếp cho tôi vào trong Sài Gòn sống và sinh con trong đó. Ông bà không muốn phải xấu hổ với mọi người vì có một đứa con gái không chồng mà chửa như tôi. Tôi không giận cũng không trách cứ gì bố mẹ vì tôi biết lỗi lầm là do tôi.


Gần 10 năm tôi sống xa gia đình, một thân một mình nuôi con khôn lớn. Tôi cũng không có ý nghĩa sẽ yêu một ai đó và lấy làm chồng. Tôi thương đứa con nhỏ tội nghiệp của tôi nên tôi vẫn sống một mình. Cho tới khi bố mẹ tôi điện thoại nói rằng tôi hãy về ngoài bắc sinh sống cùng ông bà, tôi mới xếp cuộc sống để chuyển về.


Càng tiếp xúc với anh lâu tôi càng yêu quý và trân trọng anh. Tôi không biết từ bao giờ, tình cảm của một người em với anh, tôi đã yêu anh lúc nào không hay. (Ảnh minh họa)

Càng tiếp xúc với anh lâu tôi càng yêu quý và trân trọng anh. Tôi không biết từ bao giờ, tình cảm của một người em với anh, tôi đã yêu anh lúc nào không hay. (Ảnh minh họa)


Tôi biết bao năm qua bố mẹ tôi cũng xót xa và thương tôi nhiều lắm. Nhưng lần này, lí do ông bà không sợ xấu hổ mà muốn tôi trở về chính là vì chị gái tôi đã ly hôn chồng, bỏ nhà đi theo người đàn ông khác. Gia đình tôi chỉ có hai chị em. Trước đây, chị luôn là một niềm tự hào với bố mẹ vì chị xinh đẹp, giỏi giang. Khi chị lập gia đình, ai cũng nghĩ chị là người phụ nữ hạnh phúc vẹn toàn vì chồng chị là một người hiền lành, tốt bụng.


Nhưng chị gái tôi có vẻ không an phận bên một người chồng như vậy. Tôi nghe mẹ tôi nói chị chê anh đần, chậm chạp không được hoạt bát, tài giỏi như những người đàn ông mà chị gặp trong giao dịch làm ăn. Thế rồi dần dần chị sinh ra chán chồng và ngoại tình với người đàn ông khác khi mà anh chị đã có tới hai mặt con.


Từ ngày chị tôi lấy chồng, tôi chỉ gặp anh rể 1 lần trong ngày cưới. Khi ấy tôi về dự đám cưới chị. Dù chỉ tiếp xúc với anh một lần nhưng tôi thực sự rất quý trọng anh và thấy anh là người tốt. Lần này về, khi chị tôi bỏ đi, nhìn cảnh anh chăm sóc hai con nhỏ tôi càng thấy thương anh và giận chị mình hơn.


Vốn là người phụ nữ không được sống trong hạnh phúc lứa đôi trọn vẹn, cũng đã từng nuôi con một mình nên tôi biết mọi thứ cơ cực thế nào. Tôi thương anh nên thường xuyên qua lại giúp đỡ anh. Dù cho chị tôi bỏ đi, anh chị đã ly hôn nhưng cả bố mẹ tôi và tôi đều coi anh như người nhà. Anh cũng luôn coi chúng tôi là người thân.


Tôi cũng muốn có một người chồng, được thay chị chăm sóc các cháu và cho chúng một gia đình. (Ảnh minh họa)

Tôi cũng muốn có một người chồng, được thay chị chăm sóc các cháu và cho chúng một gia đình. (Ảnh minh họa)


Càng tiếp xúc với anh lâu tôi càng yêu quý và trân trọng anh. Tôi không biết từ bao giờ, tình cảm của một người em với anh, tôi đã yêu anh lúc nào không hay. Tôi cũng biết anh có tình cảm với mình. Phải chăng những người sống trong cảnh cô đơn dễ đồng cảm với nhau hơn? Anh đã thú nhận với tôi rằng anh yêu tôi và mong muốn được xây dựng gia đình cùng tôi. Tôi đã rất hạnh phúc. Hạnh phúc không phải vì được anh yêu mà vì trái tim tôi lại còn có thể rung động, yêu thương sau khi tình yêu đầu bị lừa gạt. Tôi cũng muốn tiến tới với anh nhưng phía trước có quá nhiều chông gai.


Vẫn biết anh và chị tôi đã ly hôn nhưng chuyện lấy anh rể mình là điều xã hội vốn khó chấp nhận. Hơn nữa, sau này chị tôi cũng quay về, khi ấy chúng tôi sẽ đối diện với nhau như thế nào? Bố mẹ tôi có chấp nhận hai đứa con gái chung một chồng không? Tôi không muốn người thân phải khổ vì mình thêm nữa vì trước kia tôi đã từng làm họ quá khổ rồi. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất đi cơ hội được hạnh phúc. Tôi cũng muốn có một người chồng, được thay chị chăm sóc các cháu và cho chúng một gia đình. Tôi phải làm gì mới đúng đây?


(Eva)



Tôi có nên cưới chồng cũ của chị?