Showing posts with label Bi kịch hôn nhân. Show all posts
Showing posts with label Bi kịch hôn nhân. Show all posts

Thursday, February 27, 2014

Bi kịch “thử sức đàn ông” trước đêm tân hôn

(Kênh 13) – Khi chị Hoa khóc lóc vật vã, đòi tự tử thì anh Cảnh mới khai thật, đã “thử sức đàn ông” quan hệ với gái mại dâm.



Hai vợ chồng họ đi khám bệnh ở rất nhiều nơi, các bác sĩ đều khuyên không nên sinh con vì rất có thể gặp biến chứng sang thai nhi. Phải đấu tranh rất nhiều, họ mới quyết định…


Cái giá của việc “thử sức đàn ông”


Gia đình anh Vũ Ngọc Cảnh (43 tuổi) trú tại Nam Sách, Hải Dương. Anh Cảnh và chị Hoa – vợ anh cưới nhau gần 20 năm nay, nhưng đến giờ họ mới có con. Ở cái tuổi bạn bè đã có người lên chức ông, chức bà thì con của anh Cảnh và chị Hoa vẫn còn phải bế ẵm.


bikichthusucdanongtruocdemtanhon-f50ce


Khi nghe chúng tôi giới thiệu là phóng viên, anh Cảnh hơi ngại ngùng vì anh không muốn “vạch áo cho người xem lưng”. Còn chị Hoa lại rất thoải mái khi kể lại câu chuyện về gia đình mình.


Chị Hoa là một cô giáo mầm non. Chị và anh Cảnh cưới nhau từ năm 1996. Kể lại quãng thời gian yêu nhau, chị Hoa tràn đầy hạnh phúc cùng niềm thương nhớ. 18 tuổi, chị được khá nhiều đàn ông theo đuổi. Anh Cảnh sang “đặt gạch” ở nhà chị Hoa nhận phần. Thấy anh hiền lành, khỏe mạnh nên bố mẹ chị Hoa rất ưng và hứa gả con gái cho.


Gia đình anh Cảnh cũng sang đặt cơi trầu để nhận dâu. Rồi anh Cảnh đi bộ đội ở đảo Cát Bà, Hải Phòng 3 năm. Khi chị Hoa học xong lớp trung cấp mầm non, anh Cảnh giải ngũ, anh đến xin được cưới chị làm vợ nhưng nhà chị Hoa mới có tang bà nội nên phải lui lại thêm thời gian. Trước thời gian cưới, anh Cảnh đang đi làm thợ mỏ ở Đông Triều, Quảng Ninh.


Cuối tuần, anh lại bắt xe buýt về gặp người yêu. Tình yêu của hai người mãnh liệt nhưng chị Hoa kiên quyết không đi quá giới hạn. Cuối năm 1996, hai gia đình chọn ngày cưới cho con trẻ. Đám cưới của họ được tổ chức vào ngày 6/12 năm đó. Chị Hoa chỉ nhớ trời lạnh căm căm, anh Cảnh đi xe đạp chở cô dâu. Hai nhà cách nhau hơn 3 km.


Cả hai đều vô cùng háo hức chờ đợi đêm tân hôn. Trước đó, nhiều lần anh Cảnh đòi “vượt rào” nhưng đều bị từ chối. Họ chờ đợi ngày hạnh phúc nhất cuộc đời để trao cho nhau tất cả. Niềm hạnh phúc của ngày đầu bên nhau khiến họ lưu luyến mãi.


Nửa tháng sau, chị Hoa thấy ngứa ngáy vùng kín, đi tiểu buốt và ra nhiều khí hư đặc quánh và hôi. Còn chồng chị cũng đang vật lộn với những cơn ngứa, bị đau “của quý”. Hai vợ chồng chị không biết bệnh gì. “Ngày đó thông tin bệnh tật ít lắm. Nhất là bệnh vùng kín thì chẳng ai dám nói ra cả.


Chị ra trạm y tế xã hỏi xem bị làm sao. Cô y sĩ ở đó đoán có thể chị bị viêm nhiễm thôi, chỉ cần rửa bằng thuốc phụ khoa hoa hồng là hết. Hai vợ chồng chị cùng nhau uống thuốc viêm nhiễm. Nhưng triệu chứng này cũng không hết. Hai tháng sau, vợ chồng chị lên bệnh viện tỉnh khám thì bác sĩ chẩn đoán bị lậu mãn tính”, chị Hoa kể.


baoNhững năm đó, bệnh của vợ chồng chị bị xếp vào dạng bệnh hoa liễu đặc biệt nghiêm trọng và được báo về trạm y tế xã để tránh lây nhiễm cho người khác. Xấu hổ vì bệnh tật, chị Hoa chỉ khóc lóc, không biết vì sao mình bị bệnh.


Trong khi đó, chồng chị khi nghe bác sĩ giải thích cơ chế lây bệnh chỉ còn vò đầu bứt tóc, lo lắng không biết vì sao bệnh rơi vào mình. Phải mất một thời gian dài khi chị Hoa khóc lóc vật vã, đòi tự tử thì anh Cảnh mới khai thật. Anh kể trước khi về tổ chức đám cưới, cả tổ công nhân mỏ của anh đi liên hoan.


Ăn tiệc xong, họ cùng nhau đi chơi ca hai bằng cách vào “đấm lưng”. Trong giây phút không kiềm chế được bản thân và cũng muốn “thử sức đàn ông” của mình, anh Cảnh đã quan hệ với gái mại dâm. Có lẽ vì thế mà anh lây bệnh lậu rồi về làm vợ mình lây nhiễm.


Hạnh phúc với đứa trẻ mang tên Bằng Lăng


Từ ngày biết được câu chuyện đó, chị Hoa trở nên lầm lì. Chị chì chiết chồng mỗi khi có cơ hội. Hằng tháng, hai vợ chồng lại lên bệnh viện khám và lấy thuốc. Cứ khỏi được vài hôm, vi khuẩn lậu lại làm tổ, ăn vào cả đường tiết niệu khiến họ phải đi thông tiểu.


Tiền của kiếm được bao nhiêu, họ phải ném vào thuốc thang. Điều khốn khổ nhất là cả làng, cả xã đều cho rằng chị Hoa là “cau điếc” nên không sinh được con. Bố mẹ anh Cảnh không biết chuyện cũng nghĩ thế. Họ liên tục giục anh đi kiếm người phụ nữ khác để sinh cháu cho gia đình. Không ai biết được bệnh tật thực của vợ chồng chị.


Chị Hoa cũng lến Bệnh viện Phụ sản Trung ương xin tư vấn sinh con, nhưng ở đâu bác sĩ cũng lắc đầu khuyên vợ chồng chị không nên sinh em bé vì bệnh lậu mãn tính không khỏi được, mà có thể di chứng sang đứa trẻ. Có những đứa trẻ sinh ra bị mù mắt, bị dị dạng vì bố mẹ mắc lậu. Nghĩ đến sinh ra những đứa con không hoàn hảo, niềm khao khát được làm mẹ của chị Hoa cũng nguội dần.


Năm 2002, chị phải cắt bỏ tử cung vì bệnh lậu thâm nhập vào buồng tử cung gây viêm nhiễm nặng. Vậy là ước mơ khỏi bệnh và có con càng xa với hơn với người phụ nữ bất hạnh. “Mỗi lần nhìn các mẹ bế con đến gửi trẻ, tôi đón con họ mà lòng mình như dao cắt. Biết bao ngày, tôi tìm đến bệnh viện rồi ra về trong tuyệt vọng.


Ngày đó, không có con, người ta đổ lỗi tại vợ chứ có mấy ai nghĩ tại chồng. Bố mẹ hai bên cứ ép liên tục. Chồng mình còn bị nặng hơn, anh sinh ra chán nản, không đi làm nhiều mà chỉ kiếm đủ tiền thuốc. Ai cũng bảo nhà không có con, tiền kiếm được tiêu ít, chắc rất giàu có, nhưng thực ra nghèo vẫn nghèo”, chị Hoa nhớ lại.


Họ cứ âm thầm sống với nhau như hai cái bóng không hồn. Mỗi lần, gia đình hai bên có việc họ đều chăm chỉ làm, nhưng bước vào căn nhà riêng là việc ai người ấy làm. Nhiều lần, chị Hoa đi tìm người cho con để xin con nuôi nhưng đều thất bại.


Cách đây 4 năm, tình cờ chị đọc một bài báo về những đứa trẻ bị bỏ rơi ở bệnh viện không có người đến nhận. Chị đã tìm đến một vài bệnh viện đặt vấn đề xin con nuôi. Chị cũng lên nhiều trung tâm chăm sóc trẻ mồ côi để xin nhận con. Nhưng bao chuyến đi, chị đều không đạt được ý nguyện của mình.


images (2)Đến giữa mùa hè năm 2011, sau 15 năm chống chọi với bệnh lậu mãn tính, chị Hoa đã mệt nhoài và muốn từ bỏ tất cả. Chính đêm hôm ấy, chị nghe thấy có người bạn gọi điện cho chồng bảo anh lên Hà Nội ngay. Hóa ra, không chỉ mình chị khát khao con mà bao năm qua anh Cảnh cũng nhờ bạn bè khắp nơi tìm xin con nuôi giúp.


Anh có người bạn công tác ở Bệnh viện Thanh Nhàn nên anh nhờ bạn nếu có ai sinh con không nuôi thì cho anh nuôi. Phải mất mấy năm, bạn anh mới tìm cho anh được đứa trẻ phù hợp với hoàn cảnh của anh. Ngay trong đêm hôm đó, vợ chồng anh Cảnh thuê xe ô tô lên Hà Nội gặp bạn.


Người phụ nữ sau khi sinh con ở Bệnh viện Thanh Nhàn không có chồng nên muốn cho đứa trẻ làm con nuôi. Vì muốn tìm cho con một chỗ tử tế nên người mẹ này cũng tìm hiểu gia cảnh của chị Hoa rất kỹ. Vợ chồng chị Hoa đón nhận đứa con từ tay người mẹ của chúng mà tay run lên, trái tim như muốn ngừng thở.


Sống ở đời gần 40 năm, đây là lần đầu tiên chị Hoa được bế đứa trẻ còn đỏ hỏn là con của chị sau này. Buổi trưa hôm đó, sau khi làm thủ tục xong, hai vợ chồng chị Hoa đón đứa con gái của mình giữa mùa hoa bằng lăng nở. Mẹ của đứa trẻ chỉ có một mong ước là đặt tên bé là Bằng Lăng. Anh Cảnh về nhà đặt tên con là Vũ Nguyễn Bằng Lăng là họ của anh và chị Hoa ghép lại.


Có con, trong nhà anh chị thêm nhiều tiếng cười. Anh Cảnh tính sẽ xin thêm một bé trai để trong nhà có nếp có tẻ. Anh lên Bệnh viện Phụ sản Trung ương đặt vấn đề. Đến tháng 9/2013, một cô sinh viên sinh con xong nhưng không nuôi được đã cho anh Cảnh về nuôi.


Vậy là đến nay, anh chị có hai đứa con kháu khỉnh. Con trai được anh đặt tên Vũ Nguyễn Hữu Cường. Cả hai đứa trẻ đều không phải là con ruột của anh, nhưng anh chị nuôi con bằng thứ tình yêu cháy bỏng mà gần 20 năm qua anh chị đã dồn nén lại.


Đến bây giờ, chị Hoa mới thở phào nhẹ nhõm và quên đi những ám ảnh về căn bệnh của vợ chồng mình. Chị kể: “Có con vui hơn nên bệnh cũng phát triển chậm hơn. Ngày trước, tháng nào cũng đi thông tiểu còn bây giờ 3, 4 tháng anh chị mới phải đi một lần”.


T.H



Bi kịch “thử sức đàn ông” trước đêm tân hôn

Tuesday, December 24, 2013

Sốc vì bố và anh trai chung bồ

Tôi lặng người nghe hết câu chuyện giữa bố và anh trai, trong lòng trào dâng nỗi tủi nhục, đau đớn..



Bố mẹ tôi đến với nhau không phải vì tình yêu mà do hai bên gia đình sắp đặt. Cuộc hôn nhân không hạnh phúc đó đã đẩy bố mẹ tôi đến bờ vực của sự tan vỡ. Cuối cùng họ cũng đã chọn giải pháp ly thân như một sự dằn vặt nhau đến suốt cuộc đời.


Bố tôi sa vào những cuộc chơi thân xác, mẹ tôi thường tìm đến nơi thanh tịnh, gửi gắm nỗi lòng và trốn khỏi cuộc sống đã từng bị gò ép. Gia đình tôi tuy sống chung dưới một mái nhà nhưng việc ai người nấy làm, ít trò chuyện và chẳng bao giờ quan tâm tới nhau.


Con cái là niềm yêu thương kiêu hãnh của mỗi bậc làm cha, làm mẹ nhưng với gia đình tôi thì lại hoàn toàn khác. Bố mẹ tôi không yêu thương nhau bởi thế, họ nhìn anh em tôi như kẻ thù, như người xa lạ.


Chúng tôi cùng chung huyết thống nhưng lại sống như những người xa lạ trong căn nhà. Bởi vậy, anh tôi thường xuyên tụ tập bạn bè để tìm niềm vui thú, xóa tan nỗi cô đơn. Còn bố tôi cũng vung vãi tiền bạc vào những cuộc chơi không kể đêm ngày.


Tôi đứng lặng nhìn hai người đàn ông quan trọng nhất của cuộc đời mình với một nỗi nhục nhã... (Ảnh minh họa)

Tôi đứng lặng nhìn hai người đàn ông quan trọng nhất của cuộc đời mình với một nỗi nhục nhã… (Ảnh minh họa)


Tôi không cần phải lắng tai để nghe bởi cuộc tranh luận nảy lửa diễn ra sáng hôm đó có lẽ cả thế giới đều biết. Cách đây vài tháng, anh trai tôi dẫn một cô bạn gái đỏng đảnh, ăn mặc hở hang về nhà. Lúc đó, bố tôi cũng đang ở nhà. Sau màn chào hỏi lấy lệ, anh trai tôi dẫn chị ta lên gác. Đứng dưới nhà, bố tôi nhìn theo chị ta từ chân tới đầu tỏ rõ vẻ ham muốn khiến tôi vô cùng khinh bỉ.


Không lâu sau đó, bố tôi đã có được số điện thoại của cô gái ấy. Ma lực của đồng tiền dễ dàng đánh gục người con gái hư hỏng chỉ trạc tuổi tôi trở thành bồ nhí của bố. Từ sau ngày đó, anh trai và bố tôi chung một cô bồ nhưng anh tôi không hề hay biết chuyện đó.


Cho đến một ngày, anh đột xuất đi công tác về và tới căn hộ của chị ta. Anh bàng hoàng, giận dữ khi phát hiện bố cũng đang có mặt trong căn phòng của người con gái đó. Không nói không rằng, hai người đàn ông một cha, một con trở về nhà rồi lớn tiếng cãi cọ vì một người con gái hư hỏng ấy.


Tình cha con giữa bố và anh trai tôi chưa bao giờ gây dựng được mối quan hệ tốt đẹp nay lại trở thành mối thâm thù không dễ gì hàn gắn.


Còn tôi đứng lặng nhìn hai người đàn ông quan trọng nhất của cuộc đời mình với một nỗi nhục nhã, nuốt những đắng cay vào sâu trong đáy lòng khi đã trót sinh ra trong một gia đình không tình thương yêu, vô luân này.


Một người bố lạnh lùng vô cảm, một người mẹ trốn mình trong thế giới cô độc và một người anh trai chạy theo thú vui tầm thường. Chẳng lẽ tôi cũng buông thả giống như anh tôi, cũng trả thù đời vì một cuộc hôn nhân không hạnh phúc như bố?


Nỗi tủi nhục ê chề, những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí tôi không lối thoát.


(Khám Phá)



Sốc vì bố và anh trai chung bồ

Monday, December 23, 2013

Muốn bỏ vợ để có con với tình cũ

Đã 18 năm rồi chúng tôi mới gặp lại nhau, tôi muốn có con và ở bên tình cũ. Tôi có nên bỏ vợ?



Chị Thanh Bình thân mến!


Tôi năm nay 40 tuổi. Cách đây 18 năm, tôi cùng bạn gái đã yêu nhau hơn 4 năm. Nhưng lúc đó do gia đình tôi không chấp nhận cuộc hôn nhân, đồng thời cũng do lỗi ở 2 chúng tôi không biết tự bảo vệ tình yêu của mình nên hai đứa đã chia tay.


Vì thương bố mẹ già, không muốn để bố mẹ buồn và đã nghe theo lời bố mẹ, gia đình để chia tay với bạn gái, để đến với người con gái khác (Người đó là vợ tôi bây giờ). Cuộc hôn nhân giữa tôi và vợ bây giờ thì không có 1 chút tình yêu, sống với nhau chỉ có tình thương mà thôi. Khi tôi kết hôn thì bạn gái tôi cũng đi lấy chồng. Đến nay tôi cũng đã có 2 con và bạn gái cũ của tôi cũng vậy.


Tình xưa, nghĩa cũ ùa về khiến tôi không thể nào quên được cô ấy - người yêu cũ (Ảnh minh họa)

Tình xưa, nghĩa cũ ùa về khiến tôi không thể nào quên được cô ấy – người yêu cũ (Ảnh minh họa)


Từ khi tôi chia tay với bạn gái để đi lấy vợ cho đến bây giờ trong đầu và trái tim tôi luôn nghĩ đến bạn gái vì tôi yêu cô ấy rất nhiều. Cách đây 4 tháng chúng tôi gặp lại nhau và tình yêu của chúng tôi lại bắc nhịp cầu, thậm chí còn mãnh liệt hơn. Cho đến bây giờ chúng tôi luôn nghĩ đến nhau và động viên chia sẻ cho nhau những niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống và rất thông cảm cho nhau về mọi mặt.Tình yêu của chúng tôi không chỉ dừng lại ở đó mà tôi muốn sinh con cùng, ở cùng mặc dù tôi biết điều đó là không thể được.


Nhưng giờ đây tôi thấy tình yêu của chúng tôi rất kỳ lạ. Trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến nhau , đặc biệt cứ mỗi lúc chiều tối và đêm đến tôi nhớ cô ấy rất nhiều. Điều đáng sợ hơn là 19 đêm nay tôi đã thức trắng cả đêm không ngủ được vì nhớ cô ấy (Cứ nhắm mắt là hình bóng bạn gái lại ẩn hiện trên mặt làm tôi không ngủ được). Tôi đã uống thuốc an thần và thuốc bổ thần kinh để cho ngủ nhưng vẫn không có tác dụng.


Giờ đây tôi không biết phải làm sao với tình cảm này, tôi nên làm gì cho đúng. Tôi có nên bỏ vợ con để đến bên cô ấy hay không? Mong chị hãy cho tôi một lời khuyên. Tôi xin cảm ơn chị! (Bạn đọc)


Trả lời:


Anh thân mến! Cảm ơn anh đã gửi những tâm sự của mình về cho chuyên mục. Qua thư, Thanh Bình hiểu rằng anh đang gặp rắc rối trong tình cảm vì tình cũ quay về, anh không kiểm soát được trái tim mình, cảm thấy yêu và nhung nhớ người tình cũ. Anh không biết phải làm sao với tình cảm của mình.


Thanh Bình xin được chia sẻ cùng anh những tâm trạng mà anh đang có nhưng quả thật điều mà Thanh Bình lo sợ nhất chính là anh quyết định bỏ vợ để quay về bên tình cũ. Chúng ta là con người, có yêu thương và rung động. Do đó, những cảm giác xưa cũ ùa về, nhất là khi mối tình năm xưa lại do mình có lỗi mà đánh mất hạnh phúc thì sự yêu thương, bồi hồi là điều khó tránh khỏi.


Ai cũng vậy mà thôi, nếu không rung động thì khác nào gỗ đá. Còn với người vợ mà anh đang chung sống, cuộc hôn nhân kéo dài tới bây giờ chắc chắn sẽ không còn những cảm giác rung động mới mẻ như ngày đầu nữa nên anh bị choáng ngợp trước tình cảm của người cũ là điều không quá khó hiểu. Nó cũng giống như cái cảm giác “con cá trượt là con cá to”, anh sẽ mơ mộng và tiếc nuối vì đã không lấy cô ấy.


Tôi không chỉ nhớ nhung mà còn khao khát được sống và có con với người tình cũ (Ảnh minh họa)

Tôi không chỉ nhớ nhung mà còn khao khát được sống và có con với người tình cũ (Ảnh minh họa)


Nhưng anh cần hiểu rằng, nếu như ngày đó anh lấy được người yêu cũ thì tới bây giờ, tình cảm của anh chị cũng sẽ không thể nào nồng nàn như khi mới quen được. Cuộc sống sẽ như anh và vợ anh bây giờ (thậm chí là không được như vậy). Anh và vợ sống với nhau hạnh phúc, êm đềm, trọng tình nghĩa, đó thực sự là một giấc mộng hôn nhân mà nhiều người mơ không được.


Anh biết đấy, có nhiều cặp đôi yêu nhau nhưng lấy về lại không thể sống hạnh phúc. Còn anh và vợ đã sống với nhau ngần ấy năm trogn sự yên bình và tinh yêu thương thì tại sao anh lại không trân trọng để chạy theo một thứ tình cảm xưa cũ chợt nảy sinh. Anh có dám chắc rằng đến bên người đó anh sẽ có được tổ ấm như của anh và vợ.


Hơn nữa, anh cũng cần nghĩ tới các con, không chỉ còn anh mà còn là con của người tình cũ. Mỗi người đều đã có một gia đình, một tổ ấm, chỉ vì mong muốn được sống cùng nhau mà làm cho từng ấy con người phải khổ đau thì có quá ích kỉ không? Và anh có thể sống hạnh phúc không? Anh đã từng làm khổ người yêu cũ vì quyết định không chính xác của mình, nếu giờ anh bỏ vợ để quay về bên tình cũ thì có nghĩa là anh lai phạm thêm một sai lầm nữa còn lớn hơn năm xưa vì anh có lỗi với cả vợ và các con.


Hãy quay trở về với cuộc sống của anh bên vợ con. Hãy trân trọng những tình cảm xưa cũ, xem chúng như là kỉ niệm trong đời nhưng đừng bao giờ đi quá giới hạn. Nếu anh có con với người tình cũ, đứa bé sinh ra sẽ rất khổ. Hãy tỉnh táo để quyết định, đừng chỉ vì cảm xúc nhất thời mà làm bao người phải khổ đau.


Chúc anh mạnh khỏe và có sự lựa chọn chính xác.


(Eva)



Muốn bỏ vợ để có con với tình cũ

Đau khổ lấy chồng hơn mẹ 1 tuổi

Cuộc sống có ai trách được đồng tiền. Tôi cũng vậy, vừa hận nó, vừa cần nó nên phải bỏ người yêu đi lấy chồng.



Khi tôi viết ra những lời này, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không biết giờ đây những ngày tháng tiếp theo mình sẽ sống thế nào với người chồng mà tôi không hề có một chút tình yêu. Ở cái tuổi 18, cái tuổi như hoa mới nở, xuân xanh, dịu dàng, ngây ngất.


Một đứa con gái vừa ngây ngô chập chững chuẩn bị bước vào trang mới của đời như tôi nào đã hiểu được nhiều chuyện. Tôi không như người ta, không được quyền học cao, mơ ước tương lai cho bản thân mình, không được biết đến sinh viên là gì? Nhà tôi khó khăn, nợ nần không biết bao giờ trả hết, một mái nhà ấm cũng không có.


Tôi quen Anh từ năm 17. Gia đình tôi cũng cho phép. Tôi và anh yêu nhau không phải là lâu nhưng cũng không phải là quá ngắn. Hai năm, anh luôn chăm sóc, thương yêu, quan tâm tôi hết lòng. Anh yêu tôi rất nhiều hơn cả mọi thứ, mọi cô gái anh đã từng quen. Vì tôi mà Anh đã bỏ bạn bè, những thói quen không tốt, Anh bỏ cả cơ hội đi làm ở nơi tốt chỉ vì tôi, vì muốn ở cạnh tôi.


Tôi chưa bao giờ có cảm giác được hạnh phúc như vậy, nhiều khi tôi tự hỏi, vì sao anh lại yêu tôi nhiều như thế. Gia đình tôi không có gì cả, nghèo nàn, bố mẹ tôi sẽ không cho anh được thứ gì nếu như anh lấy tôi. Vậy mà anh vẫn si mê, yêu thương tôi hết lòng.


Tôi biết, mình đã nhẫn tâm khi bỏ lại anh nhưng tôi là con cái của bố mẹ, tôi phải làm theo lời bố mẹ, để hi vọng bố mẹ bớt khổ hơn. (ảnh minh họa)

Tôi biết, mình đã nhẫn tâm khi bỏ lại anh nhưng tôi là con cái của bố mẹ, tôi phải làm theo lời bố mẹ, để hi vọng bố mẹ bớt khổ hơn. (ảnh minh họa)


Dù là bố mẹ rất quý anh nhưng vì, hoàn cảnh gia đình anh cũng nghèo khó, cũng chẳng khá giả gì giống nhà tôi vậy, nên bố mẹ lo lắng lắm. Họ vẫn động viên tôi, sợ rằng hai đứa lấy nhau về cuộc sống sẽ rất vất vả và khổ sở.


Gia đình tôi rất khổ nên luôn mong muốn tôi có chồng nước ngoài. Tôi cũng hiểu, tôi và anh đều biết tình yêu này sẽ đi đến ngõ cụt nhưng làm sao có thể ngừng yêu khi nó đã quá lớn.


Rồi cái gì đến cũng phải đến, tôi có chồng. Tôi báo cho anh, mong anh tìm một người nào đó tốt hơn tôi, quên tôi đi và đừng chờ đợi. Vì tôi không thể quay lại được nữa, tôi đã mang tiếng là gái có chồng, tôi làm sao xứng với anh. Nhà anh khác, ba mẹ anh khó, anh là con trai út, mọi người sẽ đàm tiếu nếu như anh lại yêu một cô gái có chồng như tôi.


Tôi biết, mình đã nhẫn tâm khi bỏ lại anh nhưng tôi là con cái của bố mẹ, tôi phải làm theo lời bố mẹ, để hi vọng bố mẹ bớt khổ hơn. Người đàn ông đó có tiền, giàu có, có thể lo cho tôi và gia đình tôi có cuộc sống vật chất tốt hơn. Tôi phải chọn con đường này thôi.


Nhưng từ ngày tôi lấy chồng, đêm nào anh cũng nhắn tin cầu xin tôi cho gặp anh lần cuối. Anh sẽ chờ đợi tôi dù 5 năm cũng được, nếu tôi hạnh phúc thì đừng quay về, còn đau khổ thì hãy về bên anh. Anh luôn ở sau lưng tôi, chờ đợi tôi. Anh và tôi sẽ cùng nhau đến nơi khác sống. Vì lúc ấy tôi đã trả hiếu xong thì hãy tự cho mình một con đường do bản thân chọn. Anh đã từng nói với tôi như vậy, anh hi vọng tôi có thể hiểu, có thể ở bên cạnh anh, nếu như tôi muốn.


Tôi đau khổ từng ngày, khóc từng đêm, vì phải cưới một người không yêu, vì nhớ anh và vì tủi thân cho mình. Chồng tôi là người nước ngoài, từng có hai đời vợ, lớn hơn mẹ tôi 1 tuổi. Tôi tiếc cho thân phận mình, tủi thân, phải chịu hy sinh cho gia đình.


Tôi đã hi sinh tình yêu, hạnh phúc của đời mình để làm tròn chữ hiếu với bố mẹ. Và giờ đây, tôi chịu dày vò con tim thế này đây!


Bây giờ, tôi vừa đám cưới được 2 tuần. Tôi yêu anh, và anh đòi chờ đợi tôi. Vậy sau này tôi có nên quay về bên anh không? Tôi có nên cho anh hy vọng rồi chờ đợi không? Vì anh nói cuộc sống chỉ cần có tôi là anh mới vui vẻ, hạnh phúc được. Tôi biết anh là người chung thủy dù đợi 10 năm anh vẫn đợi. Tôi rất khổ tâm. Chẳng còn khóc nổi nữa.


Người chồng già hơn mẹ tôi 1 tuổi có thể cho tôi cuộc sống nhiều tiền, cung phụng gia đình tôi nhưng làm sao mà cho tôi được giây phút hạnh phúc đây. Tôi đã quá ân hận rồi, nhưng còn con đường nào cho tôi quay về. Tôi cũng không thể trở thành người vợ bỏ chồng theo trai được. Tôi đã quá tuyệt vọng rồi. Hãy cho tôi một lời khuyên.


(Eva)



Đau khổ lấy chồng hơn mẹ 1 tuổi

Sunday, December 22, 2013

Tôi thấy mình chẳng khác gì một người giúp việc…

Nếu ông ta thương tôi thật lòng, sống đàng hoàng, đừng bồ bịch lung tung thì có lẽ tôi cũng sẽ thương yêu ông ta dù cái chuyện đũa lệch nhiều khi cũng khiến tôi nản lòng.



Thế mà ông không như vậy. Vừa tính toán nhỏ mọn, lại vừa chơi bời vô độ, coi vợ con như “con sen”- đây là từ ngữ mà ông hay nói với tôi để chỉ người giúp việc.


“Chị phải đưa anh ấy vô bệnh viện, tôi năn nỉ chị đó. Dù sao thì ảnh cũng là cha của con chị mà…”- Liên Hương lại gọi điện giục giã. Tôi nhìn người đàn ông đang nằm trên giường. Toàn thân ông trắng toát như tấm dra trải giường. Đôi mắt ông ta nhắm nghiền, trong khi cái miệng lại há hốc thổi ra từng hơi thở mệt nhọc, đứt quãng.


Tôi nhìn kỹ khuôn mặt ông, khuôn mặt xám xịt như mặt người chết. Mà có lẽ ông đã chết rồi vì tôi không thấy lồng ngực ông đập phập phồng…Nhưng không, nhìn kỹ, tôi biết mình đã lầm. Ông ta còn sống.


Tôi không cần tìm hiểu lý do đích xác của những cuộc chia tay bởi thời gian 6 năm sống với Khương, đã quá đủ để tôi biết vì sao họ không thể chung sống với ông ta, một gã đàn ông hám gái nhưng bủn xỉn. (ảnh minh họa)

Tôi không cần tìm hiểu lý do đích xác của những cuộc chia tay bởi thời gian 6 năm sống với Khương, đã quá đủ để tôi biết vì sao họ không thể chung sống với ông ta, một gã đàn ông hám gái nhưng bủn xỉn. (ảnh minh họa)


Người đàn ông nằm đó là Khương, chồng tôi. Cách đây 2 tuần lễ, ông bảo đi thăm một người bạn ở Cần Giờ, tôi hỏi thăm ai thì ông không nói. Sau đó khi Liên Hương gọi điện cho tôi biết là Khương bị sốt cao, khó thở; tôi mới biết chính xác là ông đi thăm cô ta.


Mà chẳng phải thăm viếng gì. Họ bồ bịch với nhau trong khi bên ngoài cứ giả làm anh em. Tôi biết hết nhưng không thèm nói bởi từ lâu tôi cũng chán cái cảnh vợ chồng với người đàn ông đáng tuổi ông nội mình. Tôi là người đàn bà thứ 8 của Khương. Trước tôi, 7 người đàn bà đã lần lượt bỏ ông hoặc bị ông bỏ.


Tôi không cần tìm hiểu lý do đích xác của những cuộc chia tay bởi thời gian 6 năm sống với Khương, đã quá đủ để tôi biết vì sao họ không thể chung sống với ông ta, một gã đàn ông hám gái nhưng bủn xỉn. Khi về sống với Khương, ông bảo tôi: “Anh sẽ bảo đảm cho em một cuộc sống đầy đủ, chẳng cần phải làm lụng vất vả như bây giờ”.


Lúc đó tôi đang là nhân viên phục vụ ở một khách sạn mà mỗi lần lên TP HCM là ông ta lại đến đăng ký phòng để nghỉ qua đêm hoặc đôi khi chỉ nghỉ trưa. Ông khoe là chủ trang trại mấy chục hecta ở Bình Dương, có mấy căn nhà mặt tiền cho thuê, chỉ riêng tiền cho thuê nhà mỗi tháng đã hơn trăm triệu; tiền bán trái cây, gia súc, gia cầm ở trang trại mỗi tháng cũng ngần ấy nữa.


Ông năn nỉ mãi nhưng tôi không đồng ý. Cho đến lần ông nghỉ qua đêm ở khách sạn và đột ngột ngã bệnh, tôi phát hiện nhờ người đưa ông đi cấp cứu, còn mình thì ở lại chăm sóc. Khi khỏi bệnh, ông cho tôi 20 triệu gọi là tạ ơn tôi đã cứu mạng. Dần dà tôi cũng xiêu lòng.


Tôi về sống với Khương, sinh cho ông ta 2 đứa con nhưng chúng tôi vẫn chưa làm hôn thú. Lý do mà Khương đưa ra để không đăng ký kết hôn là có chút vướng mắc về thủ tục ly hôn với bà vợ đầu tiên hiện đang sống ở nước ngoài. Tuy vậy, tôi lại nghe bạn bè ông nói lại là vì tôi còn quá trẻ, ông ta sợ tôi dòm ngó tài sản của mình nên không muốn ràng buộc.


Tôi mặc kệ ông ta nghĩ sao cũng được, miễn mỗi tháng tôi có một khoản tiền kha khá để gửi về cho ba mẹ tôi ở quê. Tuy vậy, cuộc sống của tôi cũng chẳng êm đẹp như tôi vẫn tưởng. Khi tôi mang thai lần đầu tiên, ông bảo có việc lên TP HCM vài hôm. Lần đó về, tôi phát hiện mấy cái bao cao su trong túi xách của ông. Tôi hỏi thì ông tỉnh bơ: “Giải quyết tạm thời kghi em bầu bì thôi mà”. Tôi chết lặng người. Phải rất lâu sau tôi mới lấy lại bình tĩnh. Sau lần đó, mấy tháng tiếp theo thay vì cho tôi 3 triệu thì ông cho tôi 5 triệu như để đền bù “tổn thất tinh thần” cho tôi.


Tôi nhìn cái mặt xám xịt của ông. Những hơi thở nhẹ như không… Trong đầu tôi mọi thứ rất mơ hồ. (Ảnh minh họa)

Tôi nhìn cái mặt xám xịt của ông. Những hơi thở nhẹ như không… Trong đầu tôi mọi thứ rất mơ hồ.
(Ảnh minh họa)


Đôi khi ngồi suy nghĩ một mình, tôi thấy thân phận mình cũng chẳng khác gì một người giúp việc. Tiếng là giàu có nhưng trong nhà mọi việc lớn nhỏ tôi phải làm; ông chỉ thuê nhân công cho công việc ở trang trại. Nhưng thậm chí cả những công việc xịt sâu, tưới nước, lượm trứng; cho gà, chim ăn… tôi cũng phải cùng làm với thợ.


Chính vì vậy, tôi nghĩ đồng tiền mình nhận là xứng đáng chứ chẳng phải là tiền bố thí của người chồng giàu có. Giả dụ ông ta thương tôi thật lòng, sống đàng hoàng, đừng bồ bịch lung tung thì có lẽ tôi cũng sẽ thương yêu ông ta dù cái chuyện đũa lệch nhiều khi cũng khiến tôi nản lòng. Thế mà ông không như vậy. Vừa tính toán nhỏ mọn, lại vừa chơi bời vô độ, coi vợ con như “con sen”- đây là từ ngữ mà ông hay nói với tôi để chỉ người giúp việc.


Bây giờ thì ông ngã bệnh nằm đó. Liên Hương bảo tôi đưa ông vô bệnh viện nhưng tôi lưỡng lự. Vô đó là tôi phải đi theo chăm sóc ông, bỏ bê hai đứa nhỏ và công việc nhà vì ông sẽ chẳng chịu để người lạ chăm sóc mình. Còn để ông ở nhà, dù tôi đã mời bác sĩ đến khám nhưng tình hình mấy hôm rồi không có chuyển biến. “Chị đưa bác vô bệnh viện sớm thì còn có hi vọng; nếu không e rằng sẽ khó qua khỏi vì đợt viêm phổi này rất nặng”- vị bác sĩ khuyên.


Tôi nhìn cái mặt xám xịt của ông. Những hơi thở nhẹ như không… Trong đầu tôi mọi thứ rất mơ hồ. Tôi nửa muốn ông khỏe lại để xem ông có để lại gì cho mẹ con tôi hay không; nhưng nửa lại muốn ông ta cứ đi luôn vì tôi đã tìm kiếm khắp nhà vẫn chẳng thấy giấy tờ, tiền bạc ở đâu.


Nghe nói mấy ngôi nhà mà ngày xưa ông “nổ” trước khi lấy tôi thật ra là của con trai ông. Chúng đứng tên sở hữu và lấy tiền cho thuê chứ ông chẳng có gì. Còn cái trang trại “bé bằng cái lỗ mũi” chứ không phải rộng mấy chục hecta như ông ta khoe hồi trước hình như cũng đứng tên một trong những bà vợ đã mất của ông. Con của bà này vừa rồi đã nộp đơn kiện cha để đòi lại đất. Bây giờ nghĩ kỹ lại hình như chẳng có gì cho tôi ngoài mấy món nữ trang mà ông tặng tôi nhân những dịp này nọ như sinh nhật, ngày chung sống, lễ phụ nữ…


Vậy thì tôi cứu ông ta làm gì? Để ông sống thêm ngày nào, tôi cực thân ngày ấy… Thế nhưng có một tiếng nói khác lại bảo rằng, dù sao thì ông ta cũng đã cưu mang mẹ con tôi suốt 6 năm qua, có lẽ tôi nên đưa ông đến bệnh viện chăng? Mà chắc gì vô đó ông có thể qua khỏi?


Càng nhìn ông, tôi càng thấm thía. Nếu ai đó có sức khỏe, có trí tuệ thì tự mình kiếm sống, đừng bao giờ dựa dẫm vào những kẻ hay khoe mẽ giàu sang bởi cái thùng rỗng thì luôn kêu to…


(Eva)



Tôi thấy mình chẳng khác gì một người giúp việc…

Monday, December 16, 2013

Sững người vì đòn trả thù quá thâm hiểm của chồng

Cô đâu có ngờ, chưa đầy một tháng từ ngày cô kí giấy từ bỏ quyền sở hữu tài sản, anh liền chìa ra trước mặt cô tờ đơn ly hôn anh đã kí sẵn tên. Cô quá ngỡ ngàng, chỉ hỏi anh: “Vì sao?”.



Anh và cô đến với nhau qua mai mối. Ở vào cái tuổi mà thiên hạ gọi là “ế” rồi thì còn đâu thời gian mà kén chọn và chờ đợi đối tượng khác nữa.


Không biết có phải vì đến với nhau quá nhanh không mà sau một thời gian ngắn sống chung, cuộc hôn nhân của hai người đã trở nên nhạt nhẽo. Khi phát hiện ra những mâu thuẫn và khác biệt trong tính cách, lối sống và suy nghĩ, thay vì ngồi lại bàn bạc và nói chuyện thẳng thắn để tìm ra tiếng nói chung thì cả cô và anh lại im lặng. Mâu thuẫn tích tụ, dần dần 2 người càng trở nên xa cách, đi về như những người xa lạ trong cùng một căn nhà.


Trong lúc cô đang buồn chán với hôn nhân thì chàng “phi công” cùng công ty như thể “bắt sóng” được, lao vào tán tỉnh cô tới tấp. Chàng ta như một luồng gió lạ làm tươi mới lại cuộc sống vốn khô héo bấy lâu của cô. Cô phải thừa nhận, mình đã say nắng chàng ta. Nhưng vì bản thân vẫn tự ý thức được mình là gái đã có chồng nên cô cố kìm nén, chôn sâu tình cảm xuống tận đáy lòng.


Nhưng đụng mặt nhau hàng ngày, mỗi sáng được nhìn thấy nụ cười hút hồn và nghe chàng ta chúc buổi sáng tốt lành, trái tim cô lại đập liên hồi. Thi thoảng đi lướt qua nhau, không rõ vô tình hay cố ý, chàng ta lại đụng nhẹ vào cô một cái. Lướt qua thôi, nhưng cũng đủ làm cô xao xuyến.


Thế rồi từ say nắng, cô đã chính thức ngoại tình, phản bội lại chồng lúc nào không hay. Cảm giác tội lỗi trong cô nhanh chóng bị những đam mê nồng cháy đánh tan. Cô cứ chìm đắm trong cuộc tình tội lỗi đó không tìm ra lối thoát.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Có lẽ nhìn thấy vợ bỗng chốc xinh đẹp và tràn trề sức sống hơn hẳn, anh không khỏi nghi ngờ. Người ta chẳng nói rồi đấy sao, có 2 điều không thể giấu, đó là say rượu và đang yêu.


Giây phút anh bắt quả tang cô thân mật với người tình ở căn hộ của anh ta, cô sợ hãi tột cùng. Lúc chìm đắm trong men tình, cô đâu còn nghĩ được rằng, khi mọi chuyện vỡ lỡ, cô sẽ ra sao. Nhưng giờ, nhìn vào ánh mắt như lửa của anh, cô run rẩy không đứng vững. Thứ cô sắp phải đối mặt chính là nguy cơ mất chồng, gia đình tan vỡ. Rồi thiên hạ sẽ phỉ nhổ vào mặt cô – một con đàn bà lăng loàn.


Nhưng anh chỉ nhìn chằm chằm vào cô mà không hề nói lấy một lời. Cả nhiều ngày sau đó, anh cũng không hề mở miệng. Cô rất muốn nói lời xin anh tha thứ, nhưng cứ nhìn vào khuôn mặt lạnh như băng của chồng, cô lại mất hết dũng khí. Cô tự nhủ, chỉ cần anh chưa chìa lá đơn ra trước mặt cô thì cô còn có cơ hội. Anh không nói gì cũng được, cô sẽ thành tâm sửa đổi lỗi lầm và chờ anh tha thứ.


Một ngày, cô vừa bất ngờ vừa vui mừng khi chồng đề nghị cô nghỉ làm một ngày, ở nhà bàn một vài chuyện liên quan đến hôn nhân của 2 người. Vậy là anh đã chịu nói chuyện với cô. Và có vẻ như cuộc nói chuyện không phải là nói về lá đơn ly hôn.


Đúng là anh không định ly hôn cô, nhưng anh lại đưa ra cho cô một đề nghị khiến cô sững sờ không kém. Anh muốn cô từ bỏ tất cả quyền sở hữu đối với những tài sản chung của 2 vợ chồng. Bao gồm căn nhà và chiếc xe mới mua do vay mượn 2 bên gia đình. Nếu cô đồng ý, anh sẽ bỏ qua cho cô chuyện ngoại tình và cũng không nói cho gia đình 2 bên biết.


Cô do dự. Cô có lỗi tày đình, cô biết. Nhưng cô cũng không thể ngờ được, chồng lại mang tiền ra để làm điều kiện tha thứ cho cô. Cô lại nghĩ đến kết cục nếu cô không đồng ý: gia đình tan vỡ, bố mẹ đau lòng, thiên hạ khinh bỉ. Những điều đó so với vật chất thì chẳng cần đặt lên cân cũng biết nặng nhẹ nghiêng về bên nào rồi.


Vậy là cô cắn răng viết giấy từ bỏ quyền sở hữu tài sản. Anh còn đưa cô ra chính quyền xác nhận, có nhân chứng làm chứng hẳn hoi.


Sau chuyện đó, cô bắt đầu chiến dịch lấy lại tình yêu nơi chồng. Nhưng anh có vẻ vẫn thờ ơ, lạnh nhạt lắm. Cô không nản chí, tin rằng bằng sự thành tâm hối cải của mình, anh sẽ bỏ qua cho cô một lần duy nhất này.


Nhưng cô đâu có ngờ, chưa đầy một tháng từ ngày cô kí giấy từ bỏ quyền sở hữu tài sản, anh liền chìa ra trước mặt cô tờ đơn ly hôn anh đã kí sẵn tên. Cô quá ngỡ ngàng, chỉ hỏi anh: “Vì sao?”.


“Vì cô ngoại tình. Đàn bà ngoại tình không bao giờ có thể tha thứ!” – Anh thản nhiên.


“Nhưng… chẳng phải anh đã nói…” – Cô ngập ngừng, muốn nhắc anh về vấn đề tài sản cô đã từ bỏ.


“À, cái đó là để cô bù đắp cho nỗi đau bị cắm sừng của tôi thôi. Nó làm sao đủ để tôi tha thứ cho cô!” – anh vẫn thản nhiên.


Lúc này cô mới biết mình đã bị chính người mình gọi là chồng lừa trắng trợn. Quá uất ức, cô cũng to tiếng: “Đã vậy, đừng hòng tôi dễ dàng ly hôn cho anh được như ý đâu!”.


“Cô không muốn cũng không được đâu. Cô không biết là đã tôi thuê thám tử theo dõi cô à, bao nhiêu ảnh đẹp của cô và thằng đó tôi còn giữ đủ cả đấy! Tin nhắn, chát chít tình tứ, hẹn hò nhau cũng không thiếu đâu. Thích tôi tung hê cho cả thế giới này biết hả?” – Anh cười khẩy.


Cô tin anh ta nói thật. Một con người lên kế hoạch để trả thù cô bài bản như vậy thì có lẽ anh ta đã chuẩn bị kín kẽ hết rồi. Với lại, thực ra tức lên thì nói thì nói vậy thôi chứ trước đòn trả thù mưu mô, tính toán và quá xảo quyệt của anh ta, cô cũng xác định không muốn níu kéo cuộc hôn nhân này nữa rồi…


(Phụ Nữ)



Sững người vì đòn trả thù quá thâm hiểm của chồng

Sunday, December 15, 2013

Nhu nhược mới tha thứ khi vợ ngoại tình

Câu chuyện hôn nhân gia đình đầy bi kịch được người chồng tâm sự trong bài viết Mẹ chồng bắt sống con dâu ngủ với trai trên Tình yêu giới tính, chuyên mục nhận được rất nhiều những ý kiến, những chia sẻ cho nhân vật.


Eva.vn xin trích dẫn để bạn đọc cùng suy ngẫm:
X. Men (XMEN30@…)

Làm sao à? Tôi không hiểu bạn quá hiền, quá tốt hay quá nhu nhược đâ ? Bạn hãy đọc bài “Ngã ngửa vì bắt gặp vợ ngoai tình với anh hàng xóm” đăng trong báo này ngày hôm qua và hãy cố mạnh dạn, chứng tỏ phong độ đàn ông của mình chút đi, kẻo vợ coi thường dài dài.
Hải Âu (Emmanuen.khaihuyen@…)

Em có vài lời chia sẻ cùng anh: Nếu anh thật sự còn yêu vợ anh thì anh hãy cho vợ anh một cơ hội và xin anh hãy nghĩ đến các con. Các con anh, chúng vô tội. Em biết khuyên anh điều này anh sẽ thật khó để làm được nhưng em mong anh hãy bình tĩnh mà suy nghĩ kĩ thì ông bà mình có câu đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại bao giờ. Nếu vợ anh biết ăn năn hối hận, hãy tha thứ cho chị ấy anh nhé. Chúc anh sẽ sớm tìm được cách vẹn cả đôi đường và tìm lại được hạnh phúc gia đình anh nhé!


Người đàn bà ngoại tình, ngang nhiên cắm sừng chồng như vậy không đáng được tha thứ (Ảnh minh họa)

Người đàn bà ngoại tình, ngang nhiên cắm sừng chồng như vậy không đáng được tha thứ (Ảnh minh họa)


Hương (langnghechiasecungban@…)

Anh rất tốt, còn chị ta thì không xứng đáng với tình yêu đó. Nhưng ai cũng có lỗi lầm cả, nếu còn yêu thì cứ tha thứ 1 lần. Dù tôi là con gái nhưng tôi cũng khinh dạng người như chị ta. Nhưng anh hãy cứ cho chị ta 1 cơ hội, nếu chị ta làm lại thì tốt, nếu còn lần sau thì anh khỏi cần suy nghĩ,
Thanh Long (THlong@…)

Bà vợ này là kẻ ích kỷ, không coi trọng hạnh phúc gia đình, không đoan chính. Anh mà tha thứ thì sẽ còn bị cắm sừng tiếp tục nữa, vì “ngựa quen đường cũ”, biết đâu sẽ còn lấy tiền chồng nuôi trai. Anh nên dứt bỏ như cắt đi 1 u nhọt. Thà chịu đau 1 lần rồi hết.
Lệ Hoa (LehoaNT@…)

Trời , bị cắm sừng trắng trợn như vậy mà anh còn yêu được nữa sao ? Anh tiếc làm gì loại đàn bà “hư thân mất nết” ấy. Cũng tại anh tất cả, yêu chiều vợ quá để vợ sung sướng, rảnh rang quá mới sanh tệ như thế . “Nhàn cư vi bất thiện” mà . Anh tha thứ rồi thì mai mốt cô ta sẽ ngoại tình tiếp, vì chồng dễ quá vợ tội gì mà không cắm sừng chồng.

rong_xanh195@…
Anh yêu vợ anh nhưng vợ anh có yêu anh không?

Tôi nghĩ là vợ anh cũng yêu anh nhưng vì anh yếu sinh lý nên vợ anh ngoại tình nửa năm. Bị bắt tại trận mà anh vẫn đắn đo suy nghĩ chuyện bỏ qua cho vở (Thật sự anh không làm ăn gì được thì nên bỏ qua cho vợ anh đi để gia đình con cái được đầy đủ…).
Duong Ivlr (hoangtudoicho_dg9x106@…)

Anh để bị cắm sừng trong một năm chưa đủ dài hay sao? Tôi nghĩ cặp sừng của anh dài cả mét đó. Anh tiếc một người phụ nữ như vậy sao? Tôi nghĩ không đáng đâu. Cái sĩ diện của một người đàn ông một phần, thể diện của cả gia đình lớn, của bố mẹ anh với xã hội nó to lơn gấp nhiều lần đấy. Ngoại tình một lần đã là không thể chấp nhận, còn đưa trai về nhà nữa, trong mắt cô ta anh chỉ là cái máy kiếm tiền thì sao anh phải tiếc…
Hương Ly (huongly124@…)

Tha thứ đi anh. Anh cũng có lỗi lầm. Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lai. Đừng vì sĩ diện mà đánh mất đi hạnh phúc gia đình . Hãy nghĩ đến các con của anh. Mong anh bình tâm suy nghĩ lại.

Nhu nhược mới tha thứ khi vợ ngoại tình – 2

Anh tha thứ rồi thì mai mốt cô ta sẽ ngoại tình tiếp, vì chồng dễ quá vợ tội gì mà không cắm sừng chồng.
Kim Trang (xuyenvu589@…)

Nếu khuyên anh bỏ thì từ đây các con của anh sẽ thiệt thòi. Vợ anh quả là hành động thiếu suy nghĩ… Anh cứ để yên, đừng nói gì lúc này, dù sao thì cô ta cũng lo chuyện cơm nước, quét nhà quét cửa… Chỉ tội cho cái cảm xúc yêu của anh mà thôi.
tonỵeann@…

Vì không đủ nên nàng tranh thủ vậy thôi. Đơn giản chỉ có vậy! Ta yêu vợ, cưng vợ, chiều vợ nhưng sinh lý không đủ nên nàng mới tranh thủ vậy thôi.
NTH (samac_nohoa67@…)

Tôi không biết anh còn đắn đó gì nữa, người vợ này không thể tha thứ được nữa. Nếu chị ta nghĩ cho anh thì đâu có thể ngang nhiên dẫn trai về nhà như vậy được. Hơn nữa các con anh cũng đã chứng kiến cái cảnh bắt tại trận đó. Tôi nghĩ chúng sẽ hiểu.
Phuong Tham (thamytna@…)

Tôi nghĩ bạn nên tha thứ là tốt nhất ai cũng có một lần lầm lỗi. Còn đứa con nữa. Chúc gia đình 2 bạn sống hạnh phúc.
Nguyễn Châu (nguyenchauata@…)

Thật là đau khổ khi bị vợ cắm sừng. Tôi thấy thương hoàn cảnh của anh quá bởi vì gia đình và anh em đều biết. Tôi khuyên bạn không nên ly hôn sớm hãy để cho cô ta nếm mùi đau khổ và ăn năn hối cải và chờ đến khi các con anh lớn chúng sẽ hiểu biết tất cả rồi lúc đó anh hãy ly hôn . Chúc anh vượt qua nỗi đau này


(Eva)



Nhu nhược mới tha thứ khi vợ ngoại tình

Saturday, December 14, 2013

Khiếp khủng vợ ngoại tình với 2 người cùng lúc

Đến bây giờ, dù chúng tôi không còn chung sống với nhau, nhưng nghĩ lại người vợ của mình, tôi vẫn cảm thấy rùng mình.



Đó là người đàn bà lăng nhăng, ích kỉ và vô liêm sỉ. Vậy mà có thời tôi đã từng yêu thương cô ta say đắm, mê mệt. Thậm chí còn chống đối lại bố mẹ, còn khiến bố mẹ phải buồn vì quyết định lấy cô ta.


Ngày đó, tôi quen cô ấy ở quán bar. Đó là một cô gái khá xinh xắn và dễ thương. Nhìn thì không có vẻ gì là dân chơi cả. Thấy cô ấy không nhảy nhót gì, tôi đã ấn tượng. Tôi có lại gần tiếp chuyện khi cô ấy ngồi uống bia, chúng tôi làm quen nhau và tiếp chuyện rất vui vẻ.


Tôi đã chủ động xin số điện thoại của cô ấy. Và ngay sau buổi tối hôm đó, chúng tôi đã nhắn tin cho nhau rất vui, thỏa mái. Tôi không ngờ người con gái đó lại có cách nói chuyện vui vẻ và dễ chịu như vậy. Nhìn bề ngoài thì cô ấy không giống một người ăn chơi, trác tán, thường hay vào bar để giải sầu


Tôi đã chủ động xin số điện thoại của cô ấy. Và ngay sau buổi tối hôm đó, chúng tôi đã nhắn tin cho nhau rất vui, thỏa mái. (ảnh minh họa)

Tôi đã chủ động xin số điện thoại của cô ấy. Và ngay sau buổi tối hôm đó, chúng tôi đã nhắn tin cho nhau rất vui, thỏa mái. (ảnh minh họa)


Từ đó, tôi thường xuyên hẹn hò cà phê với cô ấy. Sau nhiều lần tiếp xúc, chúng tôi đã cảm tình và yêu nhau. Nhưng ngày đưa người yêu về ra mắt, bố mẹ tôi không ưng. Không hiểu mắt các cụ thế nào mà lại nhìn ra đó là một cô gái không nghiêm túc, có vẻ ăn chơi và hơi lẳng lơ. Tôi bảo bố mẹ cứ nghĩ thế, chứ từ ngày tôi quen người con gái đó, tôi chưa thấy cô ấy có biểu hiện gì là người lẳng lơ cả. Vả lại, gia đình nhà cô ấy cũng bình thường, không khá giả gì nên tôi càng tin chuyện cô ấy lên Hà Nội học và lập nghiệp.


Ngày đó, cô ấy chỉ làm một công việc văn thư lưu trữ bình thường. Nhưng rồi, khi cô ấy yêu tôi, tôi đã nhờ người quen xin giúp công việc tốt hơn. Đó là điều cô ấy càng muốn gắn bó với tôi. Tôi bất chấp bố mẹ ngăn cấm, quyết lấy người con gái đó làm vợ. Và cuối cùng, chúng tôi cũng có một đám cưới linh đình.


Lấy nhau được 2 năm, tôi và cô ấy vẫn chưa có con. Bố mẹ cũng giục nhiều vì ông bà nội mong có cháu bế lắm rồi, tôi cũng mong. Nhưng mãi chẳng thấy tín hiệu gì của con cái. Tôi cũng lo lắng giục cô ấy đi khám nhưng mà chẳng có kết quả gì.


Chúng tôi đã có một đám cưới hạnh phúc dù gia đình ngăn cấm (ảnh minh họa)

Chúng tôi đã có một đám cưới hạnh phúc dù gia đình ngăn cấm (ảnh minh họa)


Sau một thời gian dài như vậy, bị bố mẹ chồng giục nhiều, cô ấy cũng sinh cáu gắt, khó chịu. Rồi vì bố mẹ tôi vốn không ưng ngay từ khi cô ấy chưa làm dâu nên cuộc sống đôi chút có những xích mích khó hiểu. Sau này, cô ấy nói với tôi rằng mình chán cái cảnh sống chung nhà chồng, chỉ muốn ra riêng dù là thuê nhà cũng được.


Tôi thì nhất định không đồng ý, vì gia đình tôi chẳng có ai, ở riêng thì bố mẹ biết xoay sở kiểu gì. Thế mà vợ tôi đùng đùng nổi giận bảo tôi là loại đàn ông bám váy mẹ.


Từ đó, vợ tôi cũng không bao giờ nhắc tới chuyện ra riêng nữa. Cô ấy cũng không càu nhàu mọi chuyện như trước, nhưng có điều, cô ấy ăn diện hơn, son phấn hơn, và đồng bóng hơn. Đi làm, tôi thấy cô ấy trang điểm lộng lẫy, ăn mặc sang trọng, nước hoa thơm phức. Tôi có hỏi thì cô ấy bảo, ra ngoài phải thể hiện mình là người có tiền. Cô ấy khác hẳn người con gái tôi từng gặp trước đó.


Có hôm tôi lần theo dấu vết của cô ấy để theo dõi xem thực sự vợ mình đi đâu với ai. Tôi phát hiện chuyện cô ấy qua lại với một gã rất cao to, nhì già gấp đôi tôi. Có lần thì họ vào nhà nghỉ, có lần thì vào khách sạn. Tôi choáng luôn, không biết là có nên tin vào điều này không nữa.


Và giờ vợ đi ngoại tình (ảnh minh họa)

Và giờ vợ đi ngoại tình (ảnh minh họa)


Tôi vẫn im lặng không nói gì, coi như chưa biết chuyện, để cô ấy lòi ‘cái đuôi cáo’ ra. Có tối, cô ấy nói đi sinh nhật bạn, ăn diện đẹp và đi. Tôi theo chân và thấy cô ấy ôm vai bá cổ một cậu trai trẻ, cậu này tôi từng gặp hồi mấy năm trước, khi chúng tôi quen nhau trong quán bar. Và lại là nơi cũ, cô ấy cởi phăng chiếc áo ngoài, vào nhảy nhót như điên dại, uống bia, hút thuốc và cả ôm hôn anh bạn kia. Rồi sau đó, họ đã đi nhà nghỉ. Thế là ở cơ quan có một ông sếp và ở quán bar có một cậu thanh niên trẻ. Vợ tôi đang ngoại tình với hai người đàn ông này sao? Vợ tôi là loại gì vậy, lẳng lơ và dâm đãng, đúng như lời bố mẹ tôi nói rồi.


Tôi không biết, ngoài hai người đàn ông đó, vợ còn qua lại với bao nhiêu gã và cũng đã từng lên giường với những ai trong quá khứ. Vợ không ngoan hiền như tôi nghĩ, nhảy nhót, hút thuốc, bia rượu. Còn cái hôm tôi gặp vợ, có lẽ chỉ là chiêu thức câu trai của cô ấy, hoặc là vào đúng hôm cô ấy không có hứng.


Giờ thì tôi mới sáng mắt ra. Tôi không còn tin vào mắt mình nữa. Người lớn nói chẳng sai bao giờ. Tôi quyết định ly dị vợ, và đưa những tấm ảnh tôi bắt quả tang cô ta và người tình vào nhà nghỉ. Vậy là chấm hết một cuộc hôn nhân tẻ nhạt, giả dối. Giờ thì tôi trở thành người tự do, không vợ cũng không con. Thế đấy! Vợ mới chả con!


(Khám Phá)



Khiếp khủng vợ ngoại tình với 2 người cùng lúc

Friday, December 13, 2013

Cuộc hôn nhân chỉ trong 1 chữ "tiền"

Ông lặng lẽ lấy từ ngăn tủ ra một quyển sổ và nói: “Tôi biết thế nào rồi cũng có ngày em muốn bỏ tôi đi. Em hãy trả lại cho tôi hết số tiền tôi ghi trong này rồi tôi sẽ giải thoát cho em”.



Chị đi ra rồi lại đi vào. Hết thở ngắn rồi lại thở dài. Chị lôi gương ra soi, trang điểm, tô tô vẽ vẽ, mặc chiếc váy hợp mốt. Chị định ra ngoài gặp anh, nhưng rồi chị lại thần người ngồi xuống, chị lại đi tẩy trang, lại thay bộ váy…


Ngày mới 22 tuổi, chị bị ốm nặng. Căn bệnh của con gái đã làm điêu đứng cả gia đình chị. Bố mẹ chị gạt nước mắt bán hết toàn bộ tài sản và cả căn nhà để cứu con mình. Nhưng rồi số tiền cũng hết. Bác sĩ nói cần một số tiền rất lớn nữa thì mới chữa khỏi bệnh cho chị. Bố mẹ chị ôm nhau khóc. Tiền đâu bây giờ, ngân hàng, anh em vay, bố mẹ chị đã vay hết cả rồi.


Vào đúng lúc ấy, bất ngờ một vị cứu tinh đã xuất hiện trong cuộc đời của chị. Ông vô tình về thăm một người quen cùng làng, biết hoàn cảnh nhà chị như vậy nên đã đến nhà thăm hỏi. Khi biết bố mẹ chị không còn khả năng chi trả viện phí, ông đã tình nguyện giúp đỡ số tiền để chị phẫu thuật. Bố mẹ chị chỉ còn thiếu nước quỳ xuống chân ông để cảm tạ. Nhờ số tiền đó mà chị đã được cứu sống.


Anh kém chị 2 tuổi, cuồng nhiệt và mạnh mẽ. Anh cuốn vào chị như một cơn lốc. Chị thỏa mãn và được yêu. Chị thấy mình được sống, được tỏa hương (Ảnh minh họa)

Anh kém chị 2 tuổi, cuồng nhiệt và mạnh mẽ. Anh cuốn vào chị như một cơn lốc. Chị thỏa mãn và được yêu. Chị thấy mình được sống, được tỏa hương (Ảnh minh họa)


Khi chị xuất viện trở về nhà, ông thỉnh thoảng vẫn đến nhà chị hỏi thăm. Chị biết ơn ông – Cái nhìn biết ơn của một cô gái trẻ được một người cứu giúp.


Ông ân cần chăm sóc chị. Bố mẹ chị biết ông đã ly dị vợ thì muốn chị lấy ông để trả nghĩa. Chị phân vân lắm. Nhưng rồi chị gật đầu. Bởi chị mang ơn và phần nữa chị thấy ông là người tốt.


Cưới nhau về rồi, chị mới thấy chỉ mang ơn thôi thì không đủ. Cuộc sống dù sung túc nhưng không có tình yêu với người đàn ông hơn chị 30 tuổi thật sự là một nỗi buồn dai dẳng. Chị sống không có cảm xúc và sống như hư vô.


Ông chiều chị lắm. Bất cứ điều gì chị muốn ông đều đáp ứng. Nhưng cái chị muốn là nhu cầu sinh lý tối thiểu của một người vợ bình thường thì ông không làm tốt và thường để chị thiếu thốn.


Chị định ra ngoài gặp anh, nhưng rồi chị lại thần người ngồi xuống, chị lại đi tẩy trang, lại thay bộ váy... (Ảnh minh họa)

Chị định ra ngoài gặp anh, nhưng rồi chị lại thần người ngồi xuống, chị lại đi tẩy trang, lại thay bộ váy… (Ảnh minh họa)


Hơn 3 năm vợ chồng lệch pha, nhưng cuối cùng chị cũng sinh cho ông được một đứa con gái. Ông yêu con hơn trứng mỏng. Yêu con, ông cũng nâng niu chị hơn trước. Với ông, hai mẹ con chị là tất cả. Còn với chị, mọi thứ chỉ là số 0 vô nghĩa. Chị thấy mình như bông hoa phong lan, chỉ có sắc mà không có hương.


Rồi định mệnh run rủi thế nào để chị gặp người đàn ông trẻ tuổi ấy trong một buổi chiều chị và con đang lang thang trong siêu thị sách. Anh kém chị 2 tuổi, cuồng nhiệt và mạnh mẽ. Anh cuốn vào chị như một cơn lốc. Chị thỏa mãn và được yêu. Chị thấy mình được sống, được tỏa hương.


Chị muốn ly hôn với người chồng già lệch tuổi. Gia đình chị kịch liệt phản đối và dọa giết chị nếu chị làm điều đó. Chị cũng đã nói với ông.


Ông không nói gì. Ông lặng lẽ lấy từ ngăn tủ ra một quyển sổ và nói: “Tôi biết thế nào rồi cũng có ngày em muốn bỏ tôi đi. Dù tôi đã cố gắng hết sức để em yêu tôi, nhưng chắc không được. Em hãy trả lại cho tôi hết số tiền tôi ghi trong này rồi tôi sẽ giải thoát cho em”.


Chị mở cuốn sổ và chết đứng. Toàn bộ số tiền từ lúc ông giúp chị chữa bệnh, tiền cưới xin, tiền ông xây nhà cho bố mẹ chị, tiền mua trang sức vàng bạc xe cộ cho chị và tiền ông đưa chị đi mua sắm được ông ghi chi tiết chẳng thiếu khoản nào. Tất nhiên, con số cộng dồn này mỗi ngày một lớn.


Chị chẳng biết phải làm sao với khoản tiền khổng lồ đó nữa. Chị đã không đi làm kể từ khi bước chân vào cuộc đời ông. Bây giờ nếu không trả lại được cho ông số tiền này cũng đồng nghĩa với việc chị vĩnh viễn không thể bước chân ra khỏi ngôi nhà này nữa.


(Afamily)



Cuộc hôn nhân chỉ trong 1 chữ "tiền"